Danh mục bài viết

Cập nhật 5/6/2020 - 3:50 - Lượt xem 2858

Thứ Bảy tuần 9 Thường Niên

"Bà goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết".

 

Tin Mừng: Mc 12, 38-44

Khi ấy, Chúa Giêsu nói cùng dân chúng trong khi giảng dạy rằng: "Các ngươi hãy coi chừng bọn luật sĩ. Họ thích đi lại trong bộ áo thụng, ưa được bái chào ngoài công trường, chiếm những ghế nhất trong hội đường và trong đám tiệc. Họ giả bộ đọc những kinh dài để nuốt hết tài sản của các bà goá: Họ sẽ bị kết án nghiêm nhặt hơn". Chúa Giêsu ngồi đối diện với hòm tiền, quan sát dân chúng bỏ tiền vào hòm, và có lắm người giàu bỏ nhiều tiền. Chợt có một bà goá nghèo đến bỏ hai đồng tiền là một phần tư xu. Người liền gọi các môn đệ và bảo: "Thầy nói thật với các con: Trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bá goá nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết. Vì tất cả những người kia bỏ của mình dư thừa, còn bà này đang túng thiếu, đã bỏ tất cả những gì mình có để nuôi sống".

 

Suy niệm 1: Tất cả những gì bà có - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bài Tin Mừng hôm nay đặt bên nhau hai hình ảnh trái ngược. 
Một bên là các kinh sư, một bên là một bà góa. 
Chúng ta được mời gọi nhìn cách hành xử bên ngoài của họ, 
từ đó thấy được thái độ nội tâm của mỗi bên. 
Các kinh sư thuộc về giới lãnh đạo cấp cao của Do thái giáo. 
Trong một xã hội được chi phối toàn diện bởi Luật Môsê, 
thì những người giỏi Luật như các kinh sư đóng vai trò rất quan trọng. 
Họ có nhiều uy tín và ảnh hưởng trên đời sống tinh thần của dân. 
Chính vì thế không lạ gì nếu có một số kinh sư đã vấp ngã. 
Một người vừa có tri thức, vừa có quyền lực, dễ bị vấp vào thói háo danh. 
Đức Giêsu nêu lên một vài nét chấm phá về họ. 
Trong hội đường, nơi công cộng hay đám tiệc, 
họ thích mặc áo thụng, thích được chào, thích chỗ cao. 
Nói chung, họ thích mình trở nên trung tâm chú ý của người khác. 
Hiểu biết của họ về Lời Chúa sau bao năm học tập 
lại trở nên phương tiện để họ tìm vinh danh cho mình thay vì cho Chúa. 
Tệ hơn nữa, họ lại mang bộ mặt đạo đức khi giả vờ đọc kinh dài. 
Với uy tín và sự giả hình khéo léo, họ nuốt chửng nhà của các bà góa. 
Ngược với hình ảnh của một vị kinh sư cao trọng, quyền uy 
là chuyện một bà góa nghèo bỏ tiền vào hòm dâng cúng. 
Đức Giêsu cố ý ngồi gần để quan sát người giàu kẻ nghèo bỏ tiền. 
Ngài muốn dạy các môn đệ một bài học lớn khi gọi họ lại 
và khẳng định rằng bà góa này đã bỏ nhiều hơn mọi người khác, 
mặc dù bà chỉ bỏ vào thùng số tiền rất nhỏ. 
Nhưng cái rất nhỏ này lại là tất cả những gì bà có, tất cả của nuôi thân. 
Hẳn các môn đệ ngỡ ngàng vì cách đánh giá ấy của Thầy, 
cũng là cách đánh giá con người của Thiên Chúa. 
Ngài đánh giá theo tấm lòng, chứ không theo lễ vật. 
Ngài không mãn nguyện với của dư thừa, nhưng Ngài đòi tất cả. 
Tất cả của bà góa là hai đồng kẽm, thuộc đơn vị tiền tệ thấp nhất. 
Hóa ra người túng thiếu cũng có thể dâng chính cái nghèo của mình. 
Một kinh sư có học thức, có vai vế và bề ngoài có vẻ đạo đức 
khác với bà góa cô thân cô thế và túng nghèo, 
ở chỗ ông quay vào mình, loay hoay với tiếng tăm và lợi nhuận của mình. 
Còn bà thì quay về phía Thiên Chúa, 
với thái độ quảng đại, tin tưởng, phó thác và liều lĩnh. 
Chúng ta ai cũng có hai đồng kẽm. 
Đừng mặc cảm khi phải bỏ đồng tiền nhỏ nhoi vào hòm tiền, 
nếu quả thực chúng ta chỉ có hai đồng kẽm. 

Lạy Chúa, 
xin cho con quả tim của Chúa. 
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. 
Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, 
mọi trả thù ti tiện. 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, 
không một biến cố nào làm xáo trộn, 
không một đam mê nào khuấy động hồn con. 
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. 
Xin cho quả tim con đủ lớn 
để yêu người con không ưa. 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở 
để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen. 

 

Suy niệm 2: Đâu là giàu trước mặt Thiên Chúa? _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Sống giả hình trong sự hào nhoáng bề ngoài là thứ mà con người luôn sử dụng và không ngừng trang điểm cho nó. Bởi xuất phát từ lối suy nghĩ rằng: nhờ những chuyện hình thức bên ngoài, nó sẽ che lấp sự xấu xa bên trong. Tuy nhiên, đây chỉ là điều vô lý và hão huyền khi đối diện với những chân lý Tin Mừng. 

Hôm nay thánh Máccô thuật lại việc Đức Giêsu vạch trần sự giả tạo của những Kinh Sư khi kể cho họ nghe câu chuyện lên đền thờ cầu nguyện. 

Những người Kinh Sư luôn coi họ là người đạo đức, thánh thiện hơn mọi người khác. Sự tốt lành của họ được biểu hiện qua việc: nới rộng thẻ kinh và làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Không những thế, họ còn mong muốn người ta thưởng cho mình những tiếng tốt và kính trọng khi đi ra đường bằng việc chào hỏi nơi công cộng....

Như thế, đối tượng bị họ khinh bỉ chính là người nghèo và tội lỗi.... Thế nhưng, Đức Giêsu đã chỉnh sửa quan niệm sai lầm đó bằng việc khen ngợi một bà góa nghèo bỏ có hai xu vào đền thờ. Trong khi đó chê bác việc người giàu bỏ nhiều tiền nhưng lại là tiền dư thừa của họ chứ không phải như bà góa bỏ trọn vẹn những gì bà có. 

Trong xã hội hôm nay, người giàu thường được tôn trọng. Chân lý thuộc về kẻ có quyền, có tiền. Người nghèo luôn nắm phần thua thiệt! Tuy nhiên, trước mặt Thiên Chúa thì hoàn toàn khác. Người giàu trước mặt Thiên Chúa là sự khiêm nhường thẳm sâu. Kẻ nghèo chính là người kiêu ngạo. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết sống đạo thực tâm. Luôn có một cái tâm sáng, để những việc làm của mình được trong sạch. Cần có một kinh nghiệm về tình yêu của Thiên Chúa, đồng thời sống trong tình yêu đó nơi những mối tương quan thì tốt hơn là những hình thức phô trương bên ngoài. 

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết yêu mến Chúa bằng tình yêu chân thành. Xin cho chúng con biết sống đạo với tâm hồn đơn sơ, tin tưởng, phó thác và yêu mến thay cho những sự giả tạo, man trá bề ngoài. Amen.

 

Suy niệm 3: Tín thác vào Chúa

Một văn sĩ Mỹ kể lại giai thoại như sau: Hôm đó là Chúa Nhật, ông đi tham dự buổi nói chuyện của một nhà truyền giáo. Nhà truyền giáo nói năng rất hùng hồn, những nỗi thống khổ của người dân bản xứ mà nhà truyền giáo kể lại đã khiến cử tọa cảm động sâu xa. Văn sĩ kể về mình thế này: Khi nhà truyền giáo kêu gọi sự giúp đỡ, tôi định bỏ vào giỏ một đôla; nhưng giọng nói của ông cảm động đến độ tôi định tăng lên năm đôla, và ngay cả ký một chi phiếu. Thế rồi, nhà truyền giáo tiếp tục phóng đại nỗi thống khổ của người bản xứ; ông cứ nói mãi, nói mãi, đến nỗi mọi người không còn muốn nghe nữa. Tự nhiên tôi có ý định rút lại việc ký ngân phiếu, rồi từ từ giảm xuống năm rồi còn một đôla, và cuối cùng khi nhà truyền giáo chấm dứt bài thuyết trình và cái giỏ tiền được chuyền đến tay tôi, thì tôi chỉ bỏ vào đó có mười xu.

Giai thoại trên đây có thể gợi cho chúng ta thái độ cầu nguyện của các luật sĩ và biệt phái mà Chúa Giêsu đã không ngừng lên án. Họ nới rộng thẻ kinh và làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Thái độ cầu nguyện này phát xuất từ một quan niệm có tính cách bùa chú về Thiên Chúa. Họ tưởng rằng Thiên Chúa là một vị Thần mà người ta có thể hối lộ hoặc kích thích lòng quảng đại bằng những việc đạo đức của họ. Họ áp dụng cho Thiên Chúa sự tính toán hơn thiệt dựa trên sự công bình: có vay có trả, có qua có lại của con người. Chính quan niệm ấy đã khiến nhiều người xem sự giàu sang phú quí là một chúc lành của Thiên Chúa, còn tai họa rủi ro là một trừng phạt vì tội lỗi; từ đó người ta tự phụ về những công đức của mình và khinh bỉ những người nghèo hèn và những người tội lỗi.

Chúa Giêsu đến để mạc khải cho con người một Thiên Chúa khác biệt. Thiên Chúa của Chúa Giêsu là Thiên Chúa yêu thương mọi người, ngay cả và nhất là những người kém may mắn nhất trong xã hội. Thiên Chúa của Chúa Giêsu là Thiên Chúa mà người ta không thể giới hạn vào một số công thức bùa chú. Thiên Chúa mà lòng quảng đại vượt trên mọi tính toán cân lường của con người.

Mạc khải cho chúng ta một Thiên Chúa như thế, Chúa Giêsu muốn chỉ cho chúng ta một thái độ đúng đắn phải có, đó là lòng tín thác tuyệt đối vào tình yêu của Thiên Chúa. Lòng tín thác ấy luôn luôn mời gọi chúng ta nhìn vào mọi biến cố cuộc sống với tất cả tin tưởng lạc quan. Khi có một cánh cửa nào đó trong căn nhà của cuộc sống chúng ta bị đóng lại, thì Thiên Chúa lại mở ra những cánh cửa khác. Thiên Chúa không bao giờ bỏ cuộc và bỏ rơi chúng ta; ngay cả khi đứng trước tội lỗi chúng ta, Ngài cũng không thất vọng, nhưng vẫn luôn luôn tìm một lối thoát tốt đẹp hơn cho chúng ta.

Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta bằng một tình yêu không thể đo lường, tính toán. Xin cho từng tâm tư và suy nghĩ của chúng ta là một lời tri ân cảm tạ Chúa vì xác tín rằng bàn tay quan phòng của Chúa đang làm những điều kỳ diệu cho chúng ta.

 

Suy niệm 4: Hai đồng xu nhỏ

Phần thứ hai của đoạn Tin Mừng hôm nay là lời Chúa ca tụng bà góa kia bỏ hai đồng xu vào đền thờ Giêrusalem. Chúa thấy việc đó và chỉ cho các môn đệ cùng thấy (c.43). Không phải là thấy hai đồng xu rơi vào thùng tiền nhưng là thấy tấm lòng quí giá trước mặt Thiên Chúa và nhân loại. Bà không nhiều tiền nhưng nhiều tình yêu độ lượng. Bà tuy nghèo tiền nhưng giàu lòng bác ái.

Thường thì những người giàu có hồi đó bỏ những đồng tiền cắc bằng đồng kêu lẻng xẻng. Nhưng Chúa đã không ca tụng họ, vì họ cho là cho của dư thừa, hay đem cho của người khác chứ không phải của mình. Còn đây, bà góa này dâng cả tài sản nhỏ bé nhưng là của mồ hôi nước mắt của riêng bà. Bà đem dâng tất cả để hoàn toàn đặt mình dưới sự quan phòng của Thiên Chúa. Điều này cho thấy bà đặt tất cả niềm hy vọng vào Chúa: cơm ăn, áo mặc, cuộc sống hôm nay cũng như ngày mai. Bà biết rằng Thiên Chúa có dư khả năng để lo lắng cho đời bà vì chính đời góa bụa của bà đã là một chứng tích đó. Bà dâng của và dâng cả tấm lòng.

Cách cho quí hơn của cho. Của cho kèm theo tấm lòng là của cho quí nhất. Ở đây không những bà dâng cho đền thờ mà còn cho chính Thiên Chúa. Bà đâu có ngờ chính lúc bà bỏ tiền vào đó lại là lúc mà Chúa Giêsu và các môn đệ đều biết và thấy rõ. Chúa biết bà nghèo và cô đơn, nhưng bà giàu lòng thương. Bà biết chia sẻ ngay cả phần túng thiếu của mình. Bà thương người và được Chúa thương lại.

Nhân câu chuyện này, chúng ta học hỏi về sự giúp đỡ, về sự bố thí chân thực. Nói lên làm phúc bố thí, chúng ta có những kiểu sau đây:

1. Có người giúp đỡ người khác chỉ được coi là bổn phận công bằng mà cứ tưởng mình rộng lòng bác ái như trường hợp giúp đỡ bà con thân thuộc.

2. Có người giúp đỡ làm phúc cho người khác chỉ để thỏa mãn cho mình, cho đi để được nhẹ gánh. Như trường hợp có người cho kẹo trẻ con có thể không phải vì yêu thương chúng đâu mà để mua vui cho mình khi xem những bộ mặt ngây thơ về kẹo. Đó là thứ  ích kỷ tâm lý.

3. Có người làm phúc bố thí chỉ để được khen lao biết đến. Trường hợp này lý do là phúc không còn là tình yêu nữa. Nhưng là tự cao để tìm vinh danh cho mình.

Cho nên làm phúc bố thí cũng có những  luật  lệ mà Tin Mừng đề ra:

1. Trước hết, Tin Mừng nói làm phúc bố thí là một cách biểu lộ lòng tin (Lc 7,5). Chúa Giêsu đã coi chay tịnh, làm phúc bố thí, cầu nguyện là một trong ba cột trụ của đời sống tín hữu (Mt 6,1-18).

2. Chúa Giêsu đòi hỏi phải làm phúc bố thí với tinh thần hoàn toàn vô vị lợi, không chút khoe khoang (Mt 6,1-4), không mong đền đáp điều gì (Lc 6,35), không tính toán (Lc 6,30). Giakêu đã làm như thế (Lc 19,8)

3. Không được làm ngơ trước bất cứ một lời kêu xin nào (Mt 5,42), vì kẻ nghèo hằng có ở bên chúng ta luôn (Mt 26,11t). Thánh Phaolô nói: “Nếu không còn vật chất để cho, thì vẫn còn bổn phận thông ban ơn  huệ của đức Kitô (Sđcv 2,44.3,6).

4. Làm phúc phải có tình yêu. Chúng ta giúp đỡ ai là thực sự yêu thương người đó, vì người đó thực sự cần chúng ta giúp đỡ. Chúng ta cho người khác vì tình yêu thúc đẩy. Ngoài động cơ tình yêu ra, thì mọi hình thức giúp đỡ hay dâng hiến sẽ mất hết ý nghĩa. Thiên Chúa là tình yêu, Ngài giúp đỡ chúng ta vì tình yêu. Ngài chết vì tình yêu. Chúng ta không có quyền sống ích kỷ nữa đâu.

5. Phải làm phúc với tấm lòng vui vẻ, “Thiên Chúa yêu thương kẻ biết cho với lòng vui vẻ” (2C 9,6t).

6. Cho một trong anh em hèn mọn là cho chính Chúa (Mt 25,31).

7. Đấu Chúa đong lại là đấu vun tràn đã dằn đã lắc (Lc 6,38).

 

Suy niệm 5: Cho đi chính mình

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu lên án thái độ giả hình của các kinh sư, và đề cao lòng quảng đại của một bà góa. Sự tương phản giữa hai thái độ đã được Chúa Giêsu nhận ra trong việc dâng cúng ở Đền Thờ.

Thật thế, nhiều người giầu có, trong đó có các kinh sư vốn là những kẻ nuốt trửng tài sản của các bà góa, đã bỏ thật nhiều tiền vào thùng dâng cúng, họ làm như vậy cốt là để cho người ta ca tụng, vả lại, như Chúa Giêsu đã nhận xét, họ chỉ dâng cúng tiền của dư thừa mà thôi. Trong khi đó, người đàn bà góa chỉ bỏ một phần tư đồng bạc La Mã, nhưng Chúa Giêsu đã nhận ra hành động của bà: bà cho nhiều hơn ai hết, bởi vì bà cho tất cả những gì bà có để sinh sống, bà cho chính mạng sống của bà.

Chúng ta vẫn thường nói: người ta chỉ có thể cho cái mình có. Ở đây, Chúa Giêsu xem ra muốn đảo lộn câu nói ấy: người ta chỉ có điều mình đã cho. Bà góa có nhiều nhất và cho nhiều nhất, vì bà đã cho chính mình. Chúa Giêsu đã chú ý đến cử chỉ của bà góa, bởi vì bà chính là hình ảnh của Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa chỉ có cái dư dật của Ngài, thì có lẽ người ta nhìn thấy Ngài trong những người giầu có hơn. Đàng này, Chúa Giêsu đề cao cách cho của bà góa nghèo, vì xuyên qua cung cách ấy Ngài nhận ra cách cho của Thiên Chúa.

Cách cho của Thiên Chúa được thể hiện qua con người của Chúa Giêsu. Qua cuộc sống nghèo hèn khiêm hạ của Chúa Giêsu, chúng ta hiểu được rằng Thiên Chúa chẳng những là Đấng ban phát ân huệ cho loài người, mà thiết yếu là Đấng tự trao ban cho chính mình. Qua cung cách trao ban của Thiên Chúa được thể hiện trong Chúa Giêsu, chúng ta hiểu được rằng cho không chỉ là cái mình có, cái mình làm ra, mà chính là cho bản thân mình. 

Không phải do ngẫu nhiên hay tất yếu của lịch sử mà Chúa Giêsu đã là một con người nghèo hèn và tôi tớ phục vụ. Cung cách sống của Ngài không phải là một cái mở ngoặc trong cách sống của Thiên Chúa, mà chính là yếu tính của Thiên Chúa. Thiên Chúa là tình yêu, là trao ban, Ngài đã mặc lấy thân phận con người, đã trở nên nghèo nàn. Qua cuộc sống và cái chết của Chúa Giêsu, Thiên Chúa đã bày tỏ thế nào là sống, thế nào là cho: cho là cho chính bản thân. Như thế, giá trị của con người sẽ không còn là của cải mình có, mà là chính bản thân mình.

Nguyện cho lời Chúa hôm nay giúp chúng ta ý thức được rằng quảng đại trao ban, chia sẻ là ơn gọi làm người của chúng ta, và rằng chúng ta thể hiện được giá trị của mình hay không là tùy ở lòng quảng đại của chúng ta.

 

Suy niệm 6: Kitô hữu đích thực 

“Có hai người bộ hành đi đường xa mệt nhọc, đêm đến phải vào ngủ trong một cái miếu nổi tiếng là có ma quái. Một người là Kitô hữu tin tưởng vào sự che chở của Chúa nên không chút sợ hãi. Trái lại, người bộ hành không phải kitô hữu lại cảm thấy lo sợ, nên đã đề nghị với người bạn cho mình mượn Thánh Giá đeo cổ. Quả thực, đêm đó yêu tinh xuất hiện, nó lần mò đến từng người, sờ vào cổ người kitô để sát hại. Con yêu tinh mới thốt lên: “Người này có trong mà không có ngoài”, nghĩa là người này là kitô đích thực, dù không đeo một dấu hiệu nào. Sang người bộ hành kia, con yêu tinh chạm đến Thánh giá trên cổ người ấy và nói : “người này có ngoài mà không có trong", nghĩa là người này tuy mangThánh giá, nhưng không phải là kitô hữu đích thực. 

Chúng ta là những kitô hữu, chúng ta thi hành các bổn phận đạo đức, chúng ta mang trên mình nhiều hình ảnh của Chúa và Đức Mẹ, nhưng liệu tâm hồn chúng ta có đích thực là tâm hôn kitô hữu không ? Liệu cuộc sống chúng ta có thể hiện những gì chúng ta tuyên xưng không ? Hay có lẽ chúng ta chỉ có cái bên ngoài hào nhoáng của thời trang, mà bên trong lại trống rỗng hoặc chất chứa cặn bã thối tha ?

Chúa Giêsu lã hiện thân của tha thứ và cảm thông. Ngài là bạn của những người tội lỗi, Ngài sẵn sàng tha thứ tất cả. Nhưng chỉ có một thái độ mà Ngà kết án gắt gao, đó là sự giả hình. Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã tỏ ra nghiêm khắc với những luật sĩ và biệt phái, những kẻ được coi là hạng đạo đức trong dân chúng. Chúa Giêsu đã tố cáo thái độ sống giả hình, không Ttrung thực của các luật sĩ, những người thuộc thành phần lãnh đãạo dân chúng. HoÏ mạc áo dài, đội mũ rộng, giả bộ cầu nguyện lâu giờ trong nhà hội, giữa công trường, ngoài đường phố đâu đâu họ cũng được mọi người chào đón cung kính. Thế nhưng cái vẻ hào nhoáng đạo đức ấy chỉ là để che dấu cuộc sống gian ác, bất công của họ. HoÏ là những người lợi dụng quyền thế để khai thác, hà hiếp kẻ mồ côi góa bụa và bóc lột những người thấp cổ bé miệng.

Chúa Giêsu là Đấng thấu suốt lòng người, đã vạch trần tội ác và thái độ giả hình của tầng lớp lãnh đạo dân chúng. Ngài đã đề cao người đàn bà góa bố thí một đồng xu nhỏ, nhưng là tất cả tài sản của một người nghèo. Chúa Giêsu nhìn thấy nơi cử chỉ ấy biểu tượng của một lòng quảng đại hy sinh cao độ, một lòng đạo đức chân thành phát xuất tự tâm hồn.

Trước mặt Thiên Chúa, Đấng thấu suốt mọi bí ẩn, chúng ta hãy xét xem mình thuộc hạng người nào trong bài Tin mừng. Người Aù Đông thưởng lấy câu nói của Vương dương Minh làm châm ngôn trong cuộc sống : “Nội thánh, ngoại vương”, bên trong là một vị thánh, bên ngoài là một ông vua.

Người kitô hữu được tham dự vào chức tư tế vương giả của Đức Kitô, và cung cách vương giả của đức Kitô chính là lòng quảng đại, biểu hiện một tâm hồn luôn liên kết với Thiên Chúa Tình Yêu.

Ước gì mọi tư tưởng, mọi hành động của chúng ta đều là một thể hiện của niềm tin sâu xa của đời sống đạo đích thực,  chân thành và không giả dối. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm