Danh mục bài viết

Cập nhật 6/12/2018 - 4:11 - Lượt xem 1950

Thứ Sáu tuần 1 Mùa Vọng

"Tin vào Chúa Giêsu, hai người mù được chữa lành".

 

Tin Mừng: Mt 9, 27-31

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, có hai người mù chạy theo Chúa và kêu lớn tiếng rằng: "Hỡi Con vua Ðavít, xin thương chúng tôi". Khi Chúa tới nhà, những người mù tiến lại gần Chúa. Chúa Giêsu phán bảo họ: "Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không?" Họ thưa: "Lạy Thầy, có". Bấy giờ Chúa sờ vào mắt họ và phán: "Các ngươi tin thế nào, thì hãy được như vậy". Mắt họ liền mở ra, nhưng Chúa Giêsu truyền cho họ rằng: "Coi chừng, đừng cho ai biết". Nhưng vừa ra đi, họ liền đồn tiếng Người trong khắp miền ấy.

 

 

Suy niệm 1: Mắt họ liền mở ra _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Ở Việt Nam hiện nay có khoảng 500 ngàn người bị mù hai mắt, 
và 900 ngàn người mù một mắt. 
Tỉ lệ người mù như thế là cao so với nhiều nước khác. 
Bao cố gắng được đưa ra để giảm số người bị mù, 
trong đó có việc mổ cho 350 ngàn người mắc bệnh đục thủy tinh thể. 
Người ta hy vọng nhờ đóng góp của các ân nhân, 
sẽ có 100 ngàn người nghèo được mổ trong năm 2010. 
Hạnh phúc biết bao cho ai lần đầu tiên thấy khuôn mặt người thân, 
thấy được màu xanh của lá và phân biệt được sáng với chiều. 
Hạnh phúc cho ai lần đầu tiên đi đứng mạnh dạn một mình 
mà không cần bàn tay dắt hay cây gậy khua phía trước. 
Ở nước Palestin thời xưa cũng có nhiều người mù. 
Mù thường bị coi như một hình phạt của Thiên Chúa (Đnl 28, 28-29). 
Người mù hẳn là người bị đứng ngoài lề xã hội. 
Vào thời y khoa còn kém, người mù phải chịu cảnh tăm tối suốt đời. 
Nỗi đau của người mù cũng ảnh hưởng trên cả đất nước. 
Chính vì thế khi nói đến thời đại hạnh phúc của Đấng Mêsia, 
Isaia nhiều lần nhắc đến chuyện người mù được sáng mắt (Is 35, 5; 42, 7). 
Trong bài đọc 1 ta vừa nghe (Is 29, 18), ngôn sứ Isaia viết: 
“Mắt người mù sẽ thoát cảnh mù mịt tối tăm, và sẽ được nhìn thấy.” 
Được nhìn thấy bằng đôi mắt nghĩa là được mở ra với thế giới bên ngoài. 
Tiếp xúc bằng mắt vẫn có cái gì vượt trội hơn tiếp xúc bằng tay hay tai. 
Khi chữa lành những người mù và những tật bệnh khác, 
Đức Giêsu khai mở thời đại thiên sai (x. Mt 11, 2-6). 
Ngài cho thấy Nước Thiên Chúa nay đã đến. 
Khi hai anh mù gọi Đức Giêsu là Con vua Đavít (c. 27), 
họ nhìn nhận Ngài là Đấng Mêsia, Đấng Thiên Sai. 
Bởi thế họ hy vọng Ngài sẽ cho họ quà tặng của thời thiên sai. 
“Xin thương xót chúng tôi” là xin đưa chúng tôi ra khỏi cảnh mù lòa. 
Đức Giêsu đã muốn chữa hai anh một cách kín đáo, tại nhà của Phêrô. 
Ngài không chữa cho họ ngay lập tức, nhưng lại hỏi họ một câu rất lạ: 
“Các anh có tin là tôi có thể làm được điều ấy không?” (c. 28). 
Chỉ khi họ tuyên xưng niềm tin vào quyền năng của Ngài, 
Đức Giêsu mới mở mắt cho họ bằng một lời và một chạm nhẹ (c. 29). 
Niềm vui quá lớn khiến họ không giữ được lặng thinh (c. 31). 
Giáng Sinh là lễ của Ánh sáng, Ánh sáng ngay giữa đêm đen. 
Ơn của Mùa Vọng là ơn thoát ra khỏi cảnh tăm tối mù lòa. 
Mù lòa đâu phải chỉ là chuyện của 37 triệu người mù trên thế giới. 
Mù lòa về chính mình, mù lòa vì không thấy những Ladarô trước cửa, 
mù lòa về chính những người trong gia đình, trong giáo xứ, 
mù lòa vì không thấy Chúa vẫn đang hiện diện gần bên, 
những mù lòa ấy cũng nguy hiểm không kém và cần được chữa lành. 
Xin Giêsu đụng vào mắt tôi để tôi được sáng, 
và để tôi giúp người khác cũng được thấy ánh sáng Giêsu. 

Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. 
Xin cho con được thấy bản thân 
với những yếu đuối và khuyết điểm, 
những giả hình và che đậy. 
Cho con được thấy Chúa hiện diện bên con 
cả những khi con không cảm nghiệm được. 
Xin cho con thực sự muốn thấy, 
thực sự muốn để cho ánh sáng Chúa 
chiếu dãi vào bóng tối của con. 
Như người mù ngồi bên vệ đường 
xin Chúa dủ lòng thương cho con được thấy. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Mù thì sáng – Sáng lại mù _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Người ta thường nói: “Tình yêu là thứ ngôn ngữ mà người mù có thể thấy, người điếc có thể nghe!”. 

Điều đó đã thật đúng với hai người mù hôm nay trong bài Tin Mừng. Quả thật, hai người mù này, họ đã nhận ra Đức Giêsu và họ đã đặt niềm tin tuyệt đối vào Ngài. Còn những kẻ sáng mắt như Pharisiêu và Luật Sĩ..., thì lại không nhận ra con người và sứ vụ của Đức Giêsu. Họ có mắt mà như mù, còn kẻ mù thì lại sáng! Tại sao vậy? Thưa, vì Đức Giêsu đã phát ra tín hiệu tình yêu, và chỉ những ai khao khát cũng như muốn đón nhận tình thương đó của Ngài thì mới nhận ra mà thôi. Còn những kẻ bảo thủ, cố chấp và tự phụ thì muôn đời vẫn trơ như đá, và lẽ đương nhiên không thể nhận ra Đức Giêsu vì không nằm trong quỹ đạo cũng như không bắt được tần sóng yêu thương của Ngài.

Lời kêu xin của những người mù: “Lạy Con Vua Đavít, xin thương xót chúng tôi”, nói lên niềm tin tuyệt đối vào Ngài. Bởi vì Đức Giêsu thuộc dòng dõi Vua Đavít, Đấng đến để giải thoát và cứu chữa con người, đã được các ngôn sứ tiên báo trước đó, và hôm nay họ nhận ra chính Ngài chứ không phải một Giêsu nào đó cùng tên.

Vì thế, khi được hỏi: “Các ngươi có tin rằng Ta có thể làm việc ấy không?”. Họ đã nhanh chóng đáp lại: “Thưa Ngài, chúng tôi tin”. Cuối cùng, niềm tin đã làm cho họ sáng mắt do tình thương của Đức Giêsu.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mặc khải cho chúng ta biết về sứ vụ cứu thế của Đức Giêsu, Ngài đến để đem lại niềm vui và hạnh phúc cho những người đau khổ.

Ngang qua đó, Đức Giêsu muốn mời gọi mỗi chúng ta cần có tấm lòng yêu thương như Ngài. Có khi chúng ta không có cái gì về vật chất để chia sẻ cho người nghèo, nhưng chúng ta có tình yêu ngang qua cử chỉ, ánh mắt, nụ cười….

Hình ảnh của những người mù vui mừng hân hoan vì được Đức Giêsu chữa cho sáng mắt cũng là điểm gợi ý cho chúng ta rằng:

Cần năng đến với Chúa để được Ngài mở con mắt đức tin cho mình. Khi con mắt đức tin được sáng, hẳn chúng ta sẽ được hạnh phúc vì nhận ra Chúa hiện diện trong cuộc đời và sống với nhau như anh chị em trong đại gia đình.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con không bị mù về mặt thể xác, nhưng có khi tâm hồn chúng con lại mù vì không nhận ra tình thương của Chúa và nhận thấy sự khó khăn của anh chị em. Xin Chúa cho mỗi chúng con được sáng con mắt đức tin, để chúng con nhận ra Chúa và sống liên đới với anh chị em của mình. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Chiến thắng thuộc về chúng ta

Nhiều khi chúng ta chán nản trước một vài thất bại, một vài khó khăn cản trở đời sống riêng tư cũng như chung của xã hội. Chúng ta phiền muộn phải chứng kiến những thế lực tăm tối vẫn hoành hành tàn phá ; kẻ mạnh bóc lột kẻ yếu, bạo lực công khai hay che đậy, những kẻ ích kỷ lợi dụng, những kẻ cường quyền kiêu ngạo. Một vài lúc chúng ta có khuynh hướng tiêu cực, thụt lùi trước những sức nặng ngăn chặn bước tiến của chúng ta.

Hôm nay một lời đầy hy vọng vang tới tai chúng ta, thúc giục ta can đảm lên, đừng để nỗi chán nản đè bẹp chúng ta : “Nước Thiên Chúa là đây. Ngài ở với chúng ta, Ngài là hoàng tử ánh sáng đến đánh tan bóng tối". Vâng, những kẻ mù tin Ngài và đang reo vui nhảy múa vì Ngài đã mở mắt cho họ được sáng. Chúng ta chắc chắn chiến thắng sau cùng vì Thánh Thần của Đấng Phục sinh đang sống giữa lòng thế giới ? "Kẻ bạo chúa sẽ không còn nữa, và kẻ hỗn xược sẽ mất dạng".

Nhưng niềm cậy trông này xây nhà trong thế giới hư ảo cho ta trú ẩn. Những xung đột vẫn còn đó, nhũng cuộc chiến vẫn tiếp nối. Môn đệ không hơn Thầy. Thầy đã hy sinh mạng sống, trò cũng phải vác thập giá mình để tham gia xây dựng nước trời lớn lên. Nếu sống biết cậy trông, thì phải lo cố gắng, tin rằng mỗi bước đi trong tình yêu chân thật là đạt tới nước trời đời đời. Môn đệ không được miễn trừ khỏi chiến đấu, nhưng với đức tin, họ sẽ có một cái nhìn sâu sắc rằng những cuộc chiến của họ không vô ích vì chúng đưa họ tới giờ chiến thắng cuối cùng.

Nếu đôi khi chúng ta có cảm tưởng kéo lê đời mình trong tầm thường, nếu chúng ta thất vọng về những mù quáng của thế giới, thì tại sao chúng ta không nghiền ngẫm, nuôi dưỡng thái độ cậy trông của những anh mù trong Tin mừng hôm nay và kêu lên rằng: Lạy con vua Đa-vít, xin thương xót chúng con:”.

Là môn đệ của đức Kitô, chúng ta không được phép thất vọng vì Người đến với chúng ta trong quyền năng mạnh mẽ của lòng thương xót và trong tình yêu chiến thắng tất cả mọi tử thần.

 

 

Suy niệm 4: Người mù được sáng

Không riêng gì thế giới siêu hình, ngay cả thế giới hữu hình của chúng ta cũng đầy dẫy những huyền nhiệm, hay đúng hơn những thực tại mà con người vẫn chưa hiểu được bản chất. Chúng ta chỉ cần nghĩ đến ánh sáng.

Có lẽ ánh sáng vẫn tiếp tục là một huyền nhiệm mà khoa học chưa đưa ra một giải thích thỏa đáng hoàn toàn, người thì cho rằng ánh sáng được cấu tạo bằng những tinh thể cực nhỏ, kẻ lại cho rằng ánh sáng được cấu tạo bằng những âm ba..

Tính cách huyền nhiệm của ánh sáng và của biết bao thực tại khác trong thế giới là một mời gọi để con người không ngừng vươn lên chiều kích siêu việt của cuộc sống.

Con người không thể tự mình tìm ra được giải đáp cho mọi vấn đề của cuộc sống. Chỉ Thiên Chúa là Đấng duy nhất có thể đem lại cho con người chân lý về cuộc sống, về con người, về chính Ngài. Chỉ Thiên Chúa mới có thể vén mở cho con người biết được chân lý và sự vén mở ấy được thực hiện trong Chúa Giêsu Kitô.

Nói như thánh Gioan : Chúa Giêsu chính là Aùnh sáng thế gian, ai đi theo Ngài sẽ được ánh sáng ban sự sống. Tin mừng hôm nay khi thuật lại việc Chúa chữa hai người mù cũng muốn nêu bật chân lý ấy. Chúa Giêsu chính là ánh sáng. Chỉ trong Ngài, chúng ta mới thực sự là người được sáng mắt : chỉ trong Ngài, chúng ta mới biết được chúng ta là ai? Sẽ đi về đâu ? và đâu là ý nghĩa của cuộc sống ?  Nhưng dĩ nhiên, để có thể tiếp nhận ánh sáng của Chúa Kitô, điều kiện tiên quyết là chúng ta phải ý thức được sự mùa lòa của mình và quyết tâm ra khỏi sự mù lòa ấy.

Mù quáng vẫn là cơn cám dỗ khủng khiếp nhất của con người. Mù quáng chính là không còn nhận thức và chấp nhận sự mù lòa của mình. Trong Tin mừng, Chúa Giêsu đã lên án thái độ mù quáng của Biệt phái, họ cuộn mình trong nấm mồ tăm tối của những thành kiến và mớ kiến thức hạn hẹp của con người để khước từ ánh sáng của Thiên Chúa.

Với tâm tình của hai người mù hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa chữa trị tật mù lòa của thiển cận, tham lam, ích kỷ, tự phụ để chúng ta được bước đi trong ánh sáng của Chúa.

Trong ánh sáng của Ngài, chúng ta tin rằng mọi biến cố cuộc sống đều có ý nghĩa. Trong ánh sáng của Ngài, thất bại, khổ đau sẽ là khởi đầu của nguồn ơn dồi dào hơn. Trong ánh sáng của Ngài, tha nhân dù có thấp hèn đến đâu cũng đều phản chiếu vẻ đẹp của Thiên Chúa.

 

 

Suy niệm 5: Phép lạ của lòng tin

Mở đầu Tin Mừng của mình, thánh Gioan giới thiệu Chúa Giêsu như là ánh sáng đã đến trong thế gian 

Khi nghe hai người mù kêu xin Chúa Giêsu chữa cho họ được sáng mắt, lần nầy. Chúa không chữa ngay, nhưng Chúa hỏi họ: Các anh có tin tôi làm được điều ấy không? Chúa đòi hỏi đức tin của họ. 

Mù là không thấy được đường đi, không thấy được những nguy hiểm trước mặt mình. Tháng ba năm 1967, tôi vừa chịu chức linh mục, nên đến Lộ Đức để tạ ơn Đức Mẹ. Cùng lúc ấy có mười lăm ngàn người mù khắp nước Pháp cũng hành hương về Lộ Đức. Nhìn cảnh một người sáng dắt một người mù, nối đuôi nhau đi, tôi thật sự cảm động, khi nghĩ đến có biết bao nhiêu người mù không nhận ra Chúa, mà không có ai dẫn dắt họ cả. Và đồng thời lúc ấy tôi tự hỏi mình: tôi là người sáng mắt hay đang mù, mù vì tôi không thấy được bao nhiêu con người đau khổ đang vây quanh cuộc dời của tôi, mù vì tôi không nhận ra bao nhiêu yếu đuối tội lỗi của mình, mù vì tôi không nhận ra bao nhiêu kỳ công của Thiên Chúa trong đời cũng như trong thế giới hôm nay! Nghĩ đến thế, tôi thấy mắt mình cũng không được sáng cho lắm.

Hỡi người mù trong Phúc âm hôm nay được sáng mắt là do phép lạ của lòng tin, còn tôi chưa thấy rõ có lẽ vì đức tin của tôi chưa được mạnh mẽ vững vàng. Ánh sáng mà phần đông chúng ta cần đến là ánh sáng của con mắt đức tin. Trong bầu khí sám hối của Mùa vọng, chúng ta hãy lặp lại lời cầu xin của thánh Phêrô: Lạy Chúa, xin ban thêm đức tin cho con.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm