Danh mục bài viết

Cập nhật 28/4/2015 - 21:26 - Lượt xem 2789

Bí mật của bố

Có nhiều người nói Thiên Đường là khi bạn nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, hay một chùm sáng trên cao. Nhưng tôi thì nghĩ tôi sẽ nhìn thấy một dãy hàng rào đầy hoa giấy dẫn lên đồi, và bố tôi sẽ đợi ở trên đỉnh đồi, và nói: “Về rồi đấy hả con?”.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là trò cười của bạn bè vì tôi rất dở trong khả năng tìm đường. Có lần, cậu bạn tôi hài hước: “Hy vọng lối lên Thiên Đường cũng có bảng chỉ dẫn, nếu không cậu lạc mất”. 

Tôi cười: 

- Tớ chỉ cần tìm một ngọn đồi có hàng rào nhiều cây hoa giấy - Và khi cậu ta nhíu mày suy nghĩ xem đó là cái gì, thì tôi kể cho cậu ta nghe câu chuyện về bố tôi.

*****

Ông bà nội tôi rất nghèo, bố và 5 anh em trai phải cố gắng ghê gớm để tồn tại. Chính thời thơ ấu đó đã làm cho bố tôi trở thành một người cứng rắn

Khi anh em chúng tôi nhận ra rằng những đứa cùng lớp đều được bố mẹ cho tiền tiêu vặt, chúng tôi đã hỏi xin bố tiền. Bố bình thản đáp : 

 - Nếu các con đã đủ lớn để xin tiền thì các con cũng đủ lớn để kiếm tiền

Và thế là, chúng tôi đi làm đủ các việc vặt cho khu phố, như dọn vườn hoặc lau nhà. Bố không bao giờ hỏi về số tiền mà chúng tôi kiếm được, cũng không bao giờ khen.

Khi chúng tôi lớn lên, đi học khá xa nhà. Không có xe riêng, chúng tôi phải đi xe bus. Dù bến xe bus cách nhà tới gần 2 cây số, cả vào những ngày mưa gió bão bùng, bố tôi cũng chẳng bao giờ lái xe ra đón. Nếu ai đó càu nhàu (anh trai tôi càu nhàu suốt), bố sẽ nói nghiêm khắc: 

 - Chân các con để làm gì ?

Còn tôi thì không ngại đi bộ bằng nỗi sợ đi một mình dọc theo đường cao tốc vắng vẻ, vòng một vòng rồi mới có đường đi lên đồi để về nhà. Tôi cũng cảm thấy tủi thân vì dường như bố tôi chẳng quan tâm đến sự an toàn của tôi. Nhưng rồi cảm xúc đó biến mất vào một buổi tối mùa hè… 

Đó là một ngày mệt mỏi với những bài thi dài làm tôi kiệt sức. Tôi chỉ muốn về nhà và nằm ngủ. Khi xe bus dừng ở trạm cuối, tôi xốc lại cái balô đầy ụ sách, chuẩn bị đi bộ một chặng dài. 

Tôi đi dọc theo đường cao tốc ở dưới chân đồi, cho đến khi nhìn thấy một hàng rào nhiều hoa giấy chạy dọc theo con đường lên đồi dẫn tới nhà tôi. Lúc nào tôi cũng cảm thấy dễ chịu khi nhìn thấy cái hàng rào ấy, vì như thế có nghĩa là tôi sắp về đến nhà

Hôm đó, khi tôi vừa nhìn thấy đám hoa giấy thì trời bắt đầu mưa. Tôi ngồi xuống để nhét mấy cuốn sách đang cầm trên tay vào balô, rồi lấy ra cây dù ra. Khi đứng dậy, tôi chợt nhìn thấy cái gì đó màu xám di chuyển dọc theo hàng rào. Nhíu mắt nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra đó chính là cái nón của bố tôi. Và tôi biết rằng - mỗi ngày tôi về nhà, bố đều đứng trên đồi, sau dãy hàng rào để quan sát, cho đến khi bố biết tôi về nhà an toàn. Tôi lau nước mắt. Bố đã quan tâm mà tôi đã không bao giờ biết. Hôm đó, khi tôi về đến nhà, tôi thấy bố đang ngồi trên ghế bành giả vờ như không biết gì, nói giọng thản nhiên hỏi: 

- Về rồi hả con ? 

“Cậu thấy đấy” - Tôi kết thúc câu chuyện kể cho người bạn - “Tớ chẳng lo là không tìm thấy Thiên Đường”.

Có nhiều người nói Thiên Đường là khi bạn nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm, hay một chùm sáng trên cao. Nhưng tôi thì nghĩ tôi sẽ nhìn thấy một dãy hàng rào đầy hoa giấy dẫn lên đồi, và bố tôi sẽ đợi ở trên đỉnh đồi, và nói: “Về rồi đấy hả con?”

 INTERNET

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

LỜI NÓI DỐI CHÂN THÀNH

Có một lần khi tôi nói với một cô bé lúc ấy đang còn tuổi teen về “Lời nói dối chân thành”, cô bé thông minh đã phản đối : Con không chịu đâu, làm sao có hai chân lý cùng một lúc ! Đã nói dối thì không có chân thành, mà chân thành thì không thể nói dối ! 

Phản ứng ấy cũng đúng thôi, ngay khi còn bé bỏng, trong những bài học đầu đời, ai cũng dạy ta "đừng nói dối”. Tâm hồn tuổi thơ còn rất đơn sơ, trong sáng, nhìn cuộc đời thật đơn giản, dễ dàng. Lớn lên, trường học dạy ta những kiến thức “bài bản”. Ta hiểu và muốn điều gì cũng phải “đâu ra đó”, hoàn toàn chính xác, trắng thì ra trắng, đen thì ra đen, rõ ràng, minh bạch. 

Nhưng khi ta đã lớn tuổi, “trường đời” dạy ta những bài học sâu lắng, phần lớn là từ nước mắt, lúc đó ta sẽ nhận ra, Chân Lý chỉ có y nghĩa nếu nó phục vụ cho Tình Thương. Có phải ông bà ta xưa kia cũng muốn nhắn gởi cho ta điều này không, khi các ngài đã từng dạy ta qua câu tục ngữ: “Trăm lý thua một tình !”.

Bạn có xem phim Lời Nói Dối Chân Thành (True Lies) chưa? Phim và kịch bản của James Cameron. Tài tử chính là Arnol Schwarzenegger. Sản xuất 1994. Được công chiếu lần đầu ở Mỹ ngày 15.07.1994, và sau đó mau chóng lan tràn khắp thế giới. Câu chuyện như thế này:

Như bao điệp viên khác, Harry Tasker là người có hai cuộc sống. Khi không phải nhận nhiệm vụ đi tiêu diệt bọn khủng bố cứu thế giới thì anh lại trở về với vỏ bọc thường ngày trong vai nhân viên kinh doanh máy tính.

Hàng ngày, Harry (Arnold Schwarzenegger) ra khỏi nhà nhưng không tới văn phòng mà tới cơ sở bí mật của nhóm điệp vụ. Helen (Jamie Lee Curtis) vợ anh và Dana (Eliza Dushku) con gái anh cũng không đuợc phép biết thân phận thật của chồng mình.

Một lần, trong khi Harry và đồng sự Gib (Tom Arnold) phải ngăn chặn một nhóm khủng bố quốc tế không để chúng trao đổi vũ khí hạt nhân nguy hiểm, nhiệm vụ trong vai người cha người chồng tốt bị bỏ bê, thì Helen, vợ anh, cảm thấy như bị bỏ rơi ! Để thoát khỏi tâm trạng buồn chán đó, cô bắt đầu đi lại với một tay bán xe cũ (Bill Paxton) thuộc hạng “ba hoa chích chòe” giả dạng điệp viên để lòe bịp những người ngây thơ như Helen.

Trên đường theo dõi đối tượng nghi vấn, Harry vô tình nghe lỏm cuộc đối thoại của vợ mình đang trao đổi với ai đó về chuyện cô có “bạn trai”. Khi phát hiện ra chuyện mờ ám này, Harry quyết tâm truy ra xem kẻ đó là ai. Anh rất ngạc nhiên khi Helen cảm thấy hứng thú với một tay “điệp viên dỏm” nên dự định dạy cho cô vợ một bài học đích thực thế nào là nghề điệp viên thực sự.

Harry dựng lên một vụ tấn công giả khi vợ anh đến điểm “hẹn hò bí mật” và cô bị bắt về hỏi cung. Người tra khảo cô chính là Harry và đồng nghiệp của anh. Họ yêu cầu cô gắn máy ghi âm vào máy điện thoại của tên lừa đảo nọ. Sau những lời dọa dẫm, cô chấp nhận thực hiện nhiệm vụ. Nhưng khi Helen chuẩn bị đi thì bọn khủng bố thật ập vào tấn công và mang họ đi. Chính nhờ vụ bắt cóc tình cờ này mà cô mới biết sự thật về chồng mình. Còn đối với Harry, vụ bắt cóc này giúp anh khám phá khả năng làm điệp viên và lòng dũng cảm tuyệt vời của Helen.

Cả hai chiến đấu và thoát khỏi vòng nguy hiểm trở về với cuộc sống đời thường của mình. Giờ đây, Harry không cần giấu giếm chuyện gì nữa bởi chính Helen đã chính thức gia nhập lực lượng bí mật và là đồng nghiệp của anh. Hai vợ chồng trở thành đôi điệp viên rất ăn ý trong nhiệm vụ và cuộc sống dường như thú vị hơn khi họ thực sự hiểu rõ về nhau.

Với những cảnh quay đẹp hoành tráng được thực hiện ở nhiều địa điểm khác nhau, cốt truyện thú vị hấp dẫn cùng dàn diễn viên chuyên nghiệp, True Lies mang đến cho chúng ta một thông điệp đầy ý nghĩa. Đó là trong cuộc sống đôi khi chúng ta vẫn phải nói dối vì những lý do này khác, tuy nhiên có những “lời nói dối chân thật’ đáng nhận được sự thông cảm và tha thứ.

Còn có rất nhiều chuyện về “Lời Nói Dối Chân Thành” đấy, các bạn. Các bạn hãy nghe những lời chia sẻ sau đây của một người đã thổ lộ tâm tình của mình trên Internet :

Lời nói dối chân thành” (True Lies) - Đó là tên một bộ phim Mỹ tôi xem hồi bé. Nội dung phim kể về một anh chàng làm điệp viên mà không cho ai biết (kể cả vợ mình). Chú ý vì tựa đề nghe đã lạ, đã “nói dối” thì làm sao còn “chân thành” được nữa.

Hồi đó tôi vẫn quan niệm, cái gì đúng là đúng, sai là sai, không thể có chuyện nhập nhằng như vậy được. Nói dối là không tốt và có một thời gian tôi cố gắng để không nói dối, cái gì cũng thật 100%. Tuy mang lại không ít phiền toái nhưng tôi tự nghĩ, mình đang tự hoàn thiện.

 Lớn lên, đọc nhiều câu chuyện, dần dà tôi thấy mình lung lay niềm tin đó. Trong bộ truyện “người X” có đoạn một người chứng kiến em gái mình đang hấp hối, cô bé hỏi “Có thiên đường không anh?”, người anh là một người theo chủ nghĩa vô thần, cay đắng nói rằng: “Chết là hết em ạ, không có thiên đường đâu em”. Cô bé thẫn thờ rơi nước mắt rồi ra đi. Nhiều năm sau đó, hối hận vì những gì đã nói ngày hôm ấy, chàng trai quyết định trở thành mục sư, để suốt đời nói với mọi người điều anh đã không thể nói được với em gái mình.

Một chuyện có thật khác kể về người mẹ chờ con đánh cá về trong đêm giông bão, bà đang bị bệnh rất nặng, phải chuyển vào bệnh viện để các bác sĩ theo dõi. Nhân vật “tôi” trong đó cũng trung thành với quan niệm “nói thật” của mình, anh kể cho bà mẹ nghe về tình hình bên ngoài, giông bão ra sao, các đoàn thuyền bị kẹt lại thế nào và con trai bà có thể không bao giờ về nữa. Những lời nói ấy như lưỡi dao chấm dứt cuộc sống người mẹ già, các bác sĩ đã không kịp ngăn anh lại. Sau này, người con trai trở về, không trách cứ gì người đó, nhưng cảnh anh ta khóc nức nở bên mộ mẹ khiến “tôi” bị ám ảnh suốt đời.

Sự trung thực cũng là một điều tương đối như bất cứ điều gì trên đời. Sự trung thực không đến từ những điều mắt thấy tai nghe, hay đã được chứng mình, nó được đo bằng những gì nó mang lại. Nếu lời nói thật chỉ đem lại niềm đaunỗi buồn và không giúp ích được gì, không cần phải nói ra, thì cũng chỉ là những lời nói dối không hơn không kém. Tình yêu không phải là một phạm trù khoa học, không có những thứ hiển nhiên, trong tình yêu, một lời nói dối chân thành có thể cứu được một mạng người, và sự thật phũ phàng đôi khi cướp đi nhiều thứ rất quí giá.

Lời nói dối chân thành mang lại hạnh phúc đích thực

Chắc hẳn nhiều người còn nhớ đến truyện ngắn rất xúc động của O’Henry được học ở chương trình phổ thông, truyện “Chiếc lá cuối cùng” (xem Sống Đạo 62, trang 7). Một cô bé bị bệnh tin chắc rằng mình sẽ chết. Cô đếm từng chiếc là trên cây thường xuân, từng chiếc, từng chiếc một rụng xuống. Cô tin rằng khi chiếc lá cuối cùng rơi là lúc mình ra đi. Nhưng chiếc lá ấy không bao giờ rụng được, dù qua bão tuyết lạnh lẽo. Cô gái lấy lại niềm tin vào cuộc sống, như chiếc lá đã vượt qua được bão tố kiên cường. Cô đâu biết rằng chiếc lá ấy chỉ là một bức tranh do người họa sĩ già vẽ lên vòm cây, người họa sĩ đã chết trong đêm hoàn thành tác phẩm ấy. Ông đã “đánh lừa” cô gái, nhưng đã cứu sống cô. Đó không là dối trá, đó là sự thật. Sự thật của ông đến từ tấm lòng yêu thương con người và hy sinh cao cả, chiếc lá là hiện thân của tình yêu cuộc sống mãnh liệt trong ông, và từ đó truyền ngọn lửa ấm áp qua cho cô gái. Sự thật phải đồng nghĩa với tình yêu, điều gì khiến con người sống tốt hơn, hạnh phúc hơn, giúp con người vượt qua đau khổ, khó khăn, hướng về ngày mai tươi sáng… đó mới là sự thật.

“Kẻ tồi tệ hơn một kẻ nói dối là kẻ không biết nói dối khi cần”.

Tất nhiên, mỗi người phải tự biết phân biệt đâu là lời nói dối chân thành với tính lẻo mép và khoác lác. Tùy vào từng hoàn cảnh khác nhau, đối với những người khác nhau ta sẽ hành xử khác nhau. Điều này phụ thuộc vào trải nghiệm, tính cách, và độ trưởng thành của mỗi người.

Lời nói vốn không quan trọng, quan trọng là lời nói chất chứa được tình yêu chân thành sẽ chẳng bao giờ bị gió cuốn bay xa.

(Mr. Melancholy)

Vâng, thưa các bạn, chúng tôi rất đồng ý với lời chia sẻ của Mr. Melancholy : “quan trọng là lời nói chất chứa Tình Yêu Chân Thành”. 

Có biết bao hạnh phúc đã bắt đầu từ “ Lời nói dối chân thành”, vì lời nói ấy chuyên chở một tình yêu nồng thắm, cao cả. 

Có những lời nói dối thật dễ thương, mà ngày nào xa vắng người đã nói, ta nhớ mãi khôn nguôi ! Thí dụ câu chuyện “Ly cà phê muối” (Sống Đạo, số 47 ).

Bạn đọc thân mến,

Quay trở lại câu chuyện Bí Mật Của Bố, ta thấy ông Bố đã giả vờ khéo đến mức phải mất một thời gian dài lâu, đứa con mới nhận ra tấm lòng của bố : Và tôi biết rằng - mỗi ngày tôi về nhà, bố đều đứng trên đồi, sau dãy hàng rào để quan sát, cho đến khi bố biết tôi về nhà an toàn. Tôi lau nước mắt. Bố đã quan tâm mà tôi đã không bao giờ biết.

Bạn hãy tưởng tượng: 

Hôm đó, khi tôi về đến nhà, tôi thấy bố đang ngồi trên ghế bành giả vờ như không biết gì, nói giọng thản nhiên hỏi: 

- Về rồi hả con? Và đứa con giả vờ hỏi lại : “Bố không nhìn thấy con về, sao bố?”, ông bố sẽ trả lời thế nào nhỉ? Có lẽ câu trả lời sẽ là : “Bố ngồi đây làm sao thấy con được, con trai của bố!”. Hay là : “Ừ, bố đang bận đọc báo mà!”.

Những câu nói của ông Bố trong câu chuyện này nghe thật khô khan, lạnh lùng; nghe thật dễ nóng, dễ giận, dễ tự ái làm sao! 

 - Nếu các con đã đủ lớn để xin tiền thì các con cũng đủ lớn để kiếm tiền.

 - Chân các con để làm gì ?

Ông có thái độ như vậy nhằm mục đích gì nhỉ ? không có gì khó hiểu: Người Cha muốn tập cho con mình trưởng thành, đầy đủ nghị lực để đương đầu với những thử thách của cuộc sống, mà kinh nghiệm trường đời đã dạy ông. 

Rõ ràng thái độ và lời nói của ông bố đều “không thật”, là giả vờ, là đóng kịch, nhưng Tình Yêu của Bố thì lại rất thật, thầm lặng và cao cả biết bao!

Bạn đã có bao giờ nói dối không ?

Một bác sĩ nói với bệnh nhân : “Yên tâm nhé, rồi sẽ ổn thôi” – Nhưng chắc chắn người bệnh ấy sẽ không thể cứu được ! Một bà mẹ nói : “Con ăn đi, mẹ ăn rồi” – Nhưng bà mẹ ấy đang đói ! Một người bạn nói “ Lấy số tiền này về lo thuốc men cho mẹ bạn đi, mình còn đây mà !”- Nhưng trong túi của người bạn ấy không còn một xu ! Một người cha nói: “Con trai, lên thành ráng học nhé, đừng lo lắng gì cả, tiền bạc ở nhà cha xoay sở được mà” – Nhưng người cha ấy bán sạch ruộng vườn đến mức cạn kiệt gia sản để lo cho con ! Một đứa con gái nói: “Mẹ cứ yên tâm trị bệnh nhen, con đi thành phố có việc làm đàng hoàng sẽ gởi tiền về cho mẹ” – Nhưng đứa con ấy đi bán thân mình để có đủ tiền chạy thuốc cho mẹ …! Một người chú nói: “Cháu yên tâm cố gắng học cho qua Đại Học nhé, rồi chiến tranh tàn, ba cháu sẽ về mừng cháu tốt nghiệp đấy !” Nhưng người cha đã bỏ xác lại chiến trường từ lâu ! 

Mừng lễ Ngày Của Cha, Cha lúc nào cũng ở bên con !Các bạn hãy quan sát cuộc sống quanh ta, còn rất nhiều những nghịch cảnh khác nữa… 

Ước mong sao mọi người chúng ta sẽ bình tâm để nhận ra được tấm lòng của nhau qua những tình huống, hoàn cảnh khác nhau trong cuộc sống, từ đó có những “Lời nói dối chân thành” nhưng chuyên chở đầy ắp những yêu thương!

Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm