Danh mục bài viết

Cập nhật 8/4/2020 - 4:16 - Lượt xem 2484

Các bài suy niệm và giảng lễ Thứ Năm tuần Thánh

Các bài suy niệm và giảng lễ Thứ Năm tuần Thánh

 

1. Tình yêu hiến dâng

Tình yêu cao đẹp là tình yêu dám hy sinh cho người mình yêu. Yêu là cho đi. Yêu là dâng hiến. Yêu là chấp nhận phần thiệt thòi về mình để cho người mình yêu được hạnh phúc.

Trong bộ phim “Tôi là người đàn ông” đã diễn tả một tình yêu đầy hy sinh nơi chàng trai. Có thể nói tình cảm và sự hy sinh cao cả của chàng nhiếp ảnh gia dành cho cô gái xinh xắn trong bộ phim này khiến người xem thật ngưỡng mộ.

Trong lúc anh ta vui vẻ chụp ảnh cho bạn gái thì máy ảnh hết pin. Cô gái liền vội vã đi lấy tìm pin cho anh nhưng vô tình bị chai nước rửa phim đổ vào mắt và không nhìn thấy được nữa. Vô cùng ân hận và dằn vặt vì gián tiếp làm người yêu thương mình hỏng mắt, nhiếp ảnh gia này đã quyết định hiến tặng đôi mắt của mình cho cô gái, sau đó bỏ đi thật xa.

Một hôm cô ta tình cờ gặp lại anh đang ngồi với chú cún, trên tay vẫn cầm tấm ảnh của cô nhưng không còn thấy đường nữa. Nhìn cảnh chàng nhiếp ảnh gia dắt chú cún đi ngang qua người yêu cũ nhưng không hề hay biết, nhiều bạn nữ đã không cầm được nước mắt.

Tình yêu của Đức Ky-tô yêu nhân loại không phải cho đi một phần thân thể mà là cho đi chính bản thân mình hiến tế vì người mình yêu. Khi Ngài cầm bánh bẻ ra trao cho các môn đệ và nói: “Này là Mình Thầy”. Đó là một hình ảnh trao ban trọn vẹn tình yêu. Ngài không giữ lại điều gì cho riêng mình. Ngài không toan tính cho riêng mình. Ngài làm tất cả để người mình yêu được hạnh phúc.

Tình yêu của Đức Ky-tô cao đẹp hệ tại ở việc dám chết cho người mình yêu. Ngài đã yêu là yêu cho đến cùng. Ngài chịu sát tế như con chiên hiền lành chịu chết đền tội thay cho nhân gian. Ngài không có tội mà lại gánh lấy hậu quả của tội là đau khổ và sự chết. Ngài thực sự vì yêu mà gánh lấy bao nhục hình.

Thánh lễ thứ Năm Tuần Thánh hôm nay gợi nhớ lại cho chúng ta từng cử chỉ đầy yêu thương của Chúa. Một tình yêu khiêm hạ đến nỗi dám cúi mình rửa chân cho các môn sinh. Một tình yêu trao hiến đến trao cả thân thể làm của ăn nuôi  dưỡng con người. Một tình yêu hiến dâng để có thể cho đi chính mình làm hiến tế hy sinh cứu đời.

Xin cho chúng ta khi chiêm ngắm tình yêu hiến dâng của Chúa cũng biết mặc lấy Đức Ky-tô để có thể trao ban tình yêu của mình cho anh em. Xin cho chúng ta dám cởi bỏ tính ích kỷ chỉ lo cho bản thân để sống yêu thương và phục vụ mọi người như Thầy Giê-su. Xin cho chúng ta biết theo gương Thầy Giê-su bẻ đời mình như tấm bánh trao ban niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

2. Thánh Lễ Tiệc Ly

(Ga 13, 1-15)

Phụng vụ chiều Thứ Năm Tuần Thánh, Giáo hội cử hành Bí tích Thánh Thể do Chúa Giêsu thiết lập vào sau bữa tối cuối cùng với các Tông Đồ trong nhà Tiệc Ly, trước Đêm Hấp Hối trong Vườn Cây Dầu, để muôn đời tưởng nhớ tới sự Hiện Diện Thực Sự của Người giữa chúng ta. Đây là Thánh lễ sau hết được cử hành trước Đêm Vọng Phục Sinh Thứ Bẩy Tuần Thánh. Vì là Lễ sau hết nên lúc hát Kinh Vinh Danh, các chuông nhà thờ reo lên, và sẽ chỉ reo lại vào đúng lúc hát Kinh Vinh Danh trong Đêm Vọng Phục Sinh. Sau Thánh lễ chiều nay, các khăn bàn thờ đều được lột sạch, các chân nến và thánh giá được cất đi, người ta không còn trưng hoa nữa để loan báo ngày đại tang của Giáo hội và cũng hàm ý nói rằng, Giáo hội không cử hành lễ nào nữa cho đến khi Chúa Kitô sống lại. Cử hành Cuộc Khổ Nạn và Phục Sinh của Đức Kitô là mục đích của Tam Nhật Vượt Qua. "Chúng ta phải hãnh diện về thập giá Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. Nơi Người, ta được giải thoát, được sống và được sống lại ; chính Người giải thoát và cứu độ ta" ( Ca nhập lễ ).

"Trước ngày Lễ Vượt Qua, Chúa Giêsu biết đã đến giờ Mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha, Người vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn đang ở thế gian, thì đã yêu thương họ đến cùng" (Ga 13,1-2). Chúa Giêsu đã yêu thương các môn đệ, thì Người đã yêu họ đến cùng một cách kinh ngạc. Thật không có hành động nào khác để diễn tả yêu thương cho bằng tình yêu.  Cũng như các môn đệ, Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta đến nỗi không có ngòi bút nào trên trần gian này có thể diễn tả hoặc viết ra hết được tình yêu thương ấy, trong những ngày cuối đời của “kiếp người” lầm than và cay đắng. Vì yêu, Chúa Giêsu đã lập Bí Tích Thánh Thể, lấy chính Thịt Máu Mình làm của ăn của uống nuôi dưỡng chúng ta. Để tiếp tục yêu thương và tha thứ cho con người, Chúa lập thiên chức Linh mục đời đời. Và cũng chính hôm nay, Chúa truyền dạy chúng ta phải yêu thương nhau như Chúa đã yêu.

Các con hãy lãnh nhận mà ăn, này là Mình Ta… Các con hãy cầm lấy mà uốngchén này là Tân ước trong Máu Ta” (1 Cr 11, 24-25). Thật không thể hiểu nổi, Thiên Chúa yêu nhân loại biết là chừng nào. Ngài đã yêu bằng một Tình Yêu trao ban, hy sinh và tận hiến. Khi lập Phép Thánh Thể, Chúa hiến chính thân mình làm lượng thực nuôi dưỡng chúng ta, ở với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế. Không những thế, Chúa còn cho chúng ta tham dự vào sự sống của chính Chúa khi rước Mình và Máu Thánh Ngài, để được sống đời đời.

Sau khi lập bí tích Thánh Thể, Chúa Giêsu cũng lập luôn bí tích Truyền Chức Thánh  khi Người nói với các Tông Đồ hiện diện : “Các con hãy làm việc này để nhớ đến Thầy” (Lc 22, 19 ;1 Cr 11, 24). Với lời trên, cho thấy Thiên Chúa tiếp tục yêu thương và tín nhiệm con người. Mặc dù phàm nhân bất xứng, Chúa vẫn ủy thác cho sứ mạng thay mặt Chúa hiện tại hóa Hy tế Thập giá trên bàn thờ mỗi ngày, tất cả chỉ vì yêu.

Khi Người rửa chân cho các môn đệ xong, một lần nữa, Người mời gọi chúng ta : “Thầy đã làm gương cho các con, để các con cũng bắt chước mà làm như Thầy đã làm cho các con” (Ga 13,15). Bằng cách này, Người thiết lập một sự liên kết thân mật giữa bí tích Thánh Thể, bí tích của quà tặng hy sinh và huấn lệnh yêu thương.

Hôm nay, kỷ niệm ngày Chúa Giêsu thiết lập thiên chức Linh mục, chúng ta có nhiều dịp nhắc đi nhắc lại một câu rất sâu sắc nhưng cũng cần phải tìm hiểu thêm : Không có Thánh Thể thì không có chức Linh mục - không có chức Linh mục thì cũng không có Bí tích Thánh Thể (chỉ một lần rồi thôi). Hai điều đó gắn chặt, liên kết với nhau nhờ đức bác ái. Không thể tham dự Thánh Thể nếu không có Tư Tế, nhưng cũng không thể tham dự Thánh Thể nếu không có đức bác ái và sự tha thứ. Trong Bí tích Thánh Thể, tất cả chúng ta đều tham dự vào một Mình Thánh, một Máu Thánh, trở nên một thì chúng ta không còn tách biệt được nữa.

Ai tham dự bàn tiệc của Chúa thì người đó không thể tách rời khỏi bổn phận yêu thương anh chị. Mỗi lần chúng ta tham dự bàn tiệc Thánh Thể, chúng ta cũng nói “Amen” trước Mình và Máu Thánh Chúa, như thế chúng ta cam kết thực hiện điều Ðức Kitô đã làm, là “rửa chân” cho anh chị em, trở nên một hình ảnh thực sự và tỏ tường của Ðấng “đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ”(Phil 2,7).

Tình yêu là di sản cao quý nhất mà Ðức Kitô để lại cho những ai được Người kêu gọi bước theo. Chính tình yêu của Người, được chia sẻ bởi các môn đệ, là điều được ban tặng cho tất cả nhân loại trong buổi chiều nay.

Thánh Thể là một ban tặng cao cả, nhưng cũng là một trách nhiệm lớn lao cho những ai tiếp nhận. Ðứng trước Phêrô, người đã từ chối không chịu để được rửa chân, Ðức Giêsu đã nhấn mạnh đến nhu cầu phải nên thanh sạch để có thể dự phần vào bàn tiệc Thánh Thể.

Nghi thức rửa chân nói lên sự khiêm tốn của mình đối với người khác, nhìn nhận rằng mình là người có tội, nếu có điều gì là do tôi chứ không phải do anh em, tha nhân thật sự là anh em của tôi. Bác ái không phải là chối từ việc người khác không có lỗi, nếu lỗi là có lỗi với Chúa. “Rửa chân cho nhau” chứ không phải rửa chân cho người trên hay cho người dưới, tất cả đều là tha thứ, yêu thương và giúp đỡ nhau.

Chúng ta cầu xin Chúa cho Thánh lễ cử hành chiều hôm nay, đưa chúng ta vào trong mầu nhiệm của Bí tích Thánh Thể, mầu nhiệm của thiên chức Linh mục, và giới răn trọng nhất là bác ái yêu thương. Chúng ta cố gắng ghi nhớ những điều này để đưa vào trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ

 

3. Phép Thánh Thể do Chúa Giêsu lập - Thứ Năm Tuần Thánh

Anh Chị Em thân mến,

Chiều Thứ Năm Tuần Thánh hôm nay, Giáo Hội cử hành Thánh Lễ Tiệc Ly.

Cách đây hơn hai ngàn năm, trong Nhà Tiệc Ly tại nước Do Thái, trước khi ra đi chịu chết để cứu chuộc loài người chúng ta, Chúa Giêsu đã lập Phép Thánh Thể cao sâu mầu nhiệm để nói lên lòng Chúa yêu thương chúng ta vô bờ vô bến!

Cộng đoàn phụng vụ chúng ta hãy cùng nhau suy niệm Lời Chúa về những hoàn cảnh Chúa Giêsu đã lập Phép Thánh Thể trong Nhà Tiệc Ly.

Khi chia ly, ai cũng muốn chỉ thấy quanh mình những người thân thiết. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu chỉ muốn quy tụ quanh Ngài những môn đệ thân thiết nhất: “Khi giờ đã đến, Chúa Giêsu vào bàn, và các Tông Đồ cùng vào với Người. Người nói với các ông: "Thầy những khát khao mong mỏi ăn lễ Vượt Qua này với anh em trước khi chịu khổ hình” (Lc 22,14-15).

Khi chia ly, ai cũng muốn có một nơi thật kín đáo để thổ lộ tâm tình. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu chọn một phòng kín đáo để tâm sự: “Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi, và dặn họ: "Các anh đi vào thành, và sẽ có một người mang vò nước đón gặp các anh. Cứ đi theo người đó. Người đó vào nhà nào, các anh hãy thưa với chủ nhà: “Thầy nhắn: "Cái phòng dành cho tôi ăn lễ Vượt Qua với các môn đệ của tôi ở đâu?” Và ông ấy sẽ chỉ cho các anh một phòng rộng rãi trên lầu, đã được chuẩn bị sẵn sàng: và ở đó, các anh hãy dọn tiệc cho chúng ta" (Mc 14, 13-15).

Khi chia ly, ai cũng muốn tỏ ra hiệp nhất với những người thân yêu, vì thế, sẽ mời họ ăn một bữa tiệc chia ly. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu mời các Tông Đồ ăn một bữa tiệc chia ly: “Chiều đến, Chúa Giêsu vào bàn tiệc với mười hai môn đệ” (Mt 26,20).

Khi chia ly, ai cũng muốn đem ra đãi món ăn, món uống quý nhất của mình. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu đãi các Tông Đồ món ăn, món uống quý nhất của Chúa, đó là Mình và Máu Thánh của Ngài, của ăn hằng sống, của uống trường sinh: “Cũng đang bữa ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho các ông và nói: "Anh em hãy cầm lấy, đây là mình Thầy." Và Người cầm chén rượu, dâng lời tạ ơn, rồi trao cho các ông, và tất cả đều uống chén này. Người bảo các ông: "Đây là máu Thầy”" (Mc 14,22-23).

Khi chia ly, ai cũng muốn nói sự thật một lần cuối cùng cho rõ. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu nói rõ điều bí mật nhất của Ngài, là bản tính Thiên Chúa của Ngài, và mầu nhiệm cao siêu nhất mà Ngài muốn mặc khải, là mầu niệm Thiên Chúa Ba Ngôi: “Nói thế xong, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời và cầu nguyện: "Lạy Cha, giờ đã đến! Xin Cha tôn vinh Con Cha để Con Cha tôn vinh Cha. Thật vậy, Cha đã ban cho Người quyền trên mọi phàm nhân, là để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. Mà sự sống đời đời đó là họ nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật, và nhận biết Đấng Cha đã sai đến, là Giêsu Kitô” (Ga 17,1-3).

Khi chia ly, người nào phải ra đi, thì lòng bồi hồi cảm động, dùng dằng, nói tới nói lui. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu cũng dùng dằng, nói lui nói tới: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14,1-3).

Khi chia ly, người nào phải ra đi, thì nói nhiều lời an ủi những người ở lại. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu cũng nói nhiều lời an ủi các Tông Đồ: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1) / “Thầy để lại bình an cho anh em, Thầy ban cho anh em bình an của Thầy. Thầy ban cho anh em không theo kiểu thế gian. Anh em đừng xao xuyến, cũng đừng sợ hãi” (Ga 14,27) / “Anh em cũng vậy, bây giờ anh em lo buồn, nhưng Thầy sẽ gặp lại anh em, lòng anh em sẽ vui mừng; và niềm vui của anh em, không ai lấy mất được” (Ga 16,22).

Khi chia ly,ôngf ra đi nói lời trối trăn cuối cùng. Trong giờ chia ly, Chúa Giêsu trối lại: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới, là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau" (Ga 13, 34-35).

Phép Thánh Thể bắt buộc chúng ta phải có một đức tin thật sâu xa vì đây là Mầu Nhiệm vượt quá mọi hiểu biết của con người, vượt quá mọi hiểu biết của các thánh, vượt quá mọi hiểu biết của các thiên thần. Mầu Nhiệm Thánh Thể nằm trong Quỹ Đạo vô cùng sâu thẳm của Mầu Nhiệm Ba Ngôi, Mầu Nhiệm mà không một loài thụ tạo nào có thể hiểu được. Đức tin đã là mầu nhiệm, nhưng đây, Phép Thánh Thể còn là Mầu Nhiệm của Đức Tin!

Chúng ta phải tin thật những lời Chúa Giêsu đã hứa về Phép Thánh Thể: “Người Do Thái liền tranh luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được?" Chúa Giêsu nói với họ: "Thật, tôi bảo thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết, vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống" (Ga 6,52-55).

Chúng ta phải tin thật Chúa Giêsu đã lập Phép Thánh Thể trong Bữa Tiệc Ly, tức là Chúa Giêsu đã biến bánh và rượu trở thành Thịt và Máu của Ngài để nuôi sống thế gian: “Cũng trong bữa ăn, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ ra, trao cho môn đệ và nói: "Anh em hãy cầm lấy mà ăn, đây là mình Thầy." Rồi Người cầm lấy chén, dâng lời tạ ơn, trao cho môn đệ và nói: "Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước, đổ ra cho muôn người được tha tội” (Mt 26,26-28).

Chúng ta phải tin thật Chúa Giêsu đã ban quyền cho các Tông Đồ cử hành Phép Thánh Thể: "Rồi Chúa cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, trao cho các ông và nói: "Đây là mình Thầy, hiến tế vì anh em. Anh em hãy làm việc này, mà tưởng nhớ đến Thầy." (Lc 22,19).

Chúng Phải tin thật Chúa Giêsu đã truyền cho các Tông Đồ cử hành Phép Thánh Thể qua mọi thời đại, cho tới khi Ngài lại đến trong vinh quang: “Thật vậy, cho tới ngày Chúa đến, mỗi lần ăn Bánh và uống Chén này, là anh em loan truyền Chúa đã chịu chết" (1 Cr 11, 26).

Chúng ta phải tin thật Chúa Giêsu có mặt thật sự dưới hình thức bánh rượu sau khi linh mục truyền phép, nghĩa là sau khi Truyền Phép, bánh và rượu không còn nữa, mà chỉ có Chúa Giêsu trong Phép Thánh Thể, gồm Thân Xác Phục Sinh của Ngài, Linh Hồn của Ngài, và Bản Tính Thiên Chúa của Ngài.

Mầu Nhiệm Thánh Thể là trung tâm và là chóp đỉnh của đời sống đức tin của chúng ta: như con người sống được là nhờ có trung tâm tim, nhờ có chóp đỉnh đầu, người công giáo chúng ta sống được đời sống đức tin là nhờ có Tim Thánh Thể, nhờ có Đầu Thánh Thể.

Trên trời, dưới đất, không có điều nào cao cả cho bằng Phép Thánh Thể do Chúa Giêsu đã lập: chỉ phán một lời, tức thì bánh và rượu trở nên Mình thật và Máu thật của Chúa.

Thiên Chúa là Đấng phép tắc vô cùng, làm gì cũng được, nhưng Thiên Chúa không làm được một điều gì lạ lùng hơn Phép Thánh Thể. Chúng ta dám nói như vậy.

Đạo Công Giáo chúng ta là Đạo Thánh Thể.

Hoặc là Phép Thánh Thể! Hoặc là không còn Đạo Công Giáo nữa!

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hết lòng tin vào Phép Thánh Thể do Chúa đã lập!

Đây là Mầu Nhiệm Đức Tin!

Amen.

Lm Emmanuen Nguyễn Vinh Gioang

 

4. Thứ Năm Tuần Thánh: Chuyện lạ có thật!

Không biết bạn có thấy có gì lạ trong bài Phúc Âm của ngày thứ Năm tuần Thánh hay không? Tôi thấy cách hành xử của Chúa Giêsu với các môn đệ của Ngài lạ lắm! Này nhé!

tong là tất cả các môn đệ của Ngài, những tên học trò mà Ngài đã tuyển chọn, đã vất vả huấn luyện, đã ra công dạy dỗ và yêu thương suốt mấy năm trường toàn là những kẻ ham sống sợ chết, sẽ bỏ trốn, sẽ bỏ Ngài… Thế mà Ngài lại đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng…. đổ nước vào chậu … rửa chân cho [họ] và lấy khăn thắt lưng mà lau chân cho họ như một tên đầy tớ (Jn 13:1-5).

Ngài biết tỏ tường về Giuđa, (một môn đệ mà Ngài đã yêu thương, đã từng tin tưởng và giao phó cho chức vụ thủ quỹ) sắp sửa trở thành tên phản đồ, chuẩn bị bán đứng Ngài với một cái giá rẻ mạt, chỉ bằng 1/10 giá của chai dầu thơm cam tùng của cô Maria. Vậy mà Ngài vẫn cúi xuống rửa chân cho hắn, vẫn cho ngồi chung bàn và ăn uống chung với hắn. Ngài không la mắng, chửi rủa, mạt sát tên phản đồ nhưng chỉ nhắc khéo, chỉ nói xa nói gần: “Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu…. Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy”(Jn 1:10, 21).

Ngài cũng biết rõ anh chàng Phêrô và mười môn đệ khác có những lá phổi to như phổi bò nhưng lại có những lá gan bé tí tẹo, nhát như cáy … chỉ hứa cuội, hứa lèo, nói bừa, nói càn: “Dầu có phải chết với Thầy, con cũng không chối Thầy. Tất cả các môn đệ cũng đều nói như vậy (Mt 26: 35). Thế nhưng Ngài chỉ buồn buồn nói với họ rằng: "Đêm nay tất cả anh em sẽ vấp ngã vì Thầy…. Thầy bảo thật anh: nội đêm nay, gà chưa kịp gáy, thì anh đã chối Thầy ba lần” (Mt 26:31-34).

Bạn thấy lạ không? Nếu giả như mà tôi phát hiện ra có người có ý phản phé, có ý định bán đứng tôi, có thái độ tham sống sợ chết, bỏ rơi tôi trong lúc gian nan khốn khó thì tôi sẽ ra tay triệt ngay lập tức không thương tiếc! Hay ít là cũng phải la toáng lên, vạch mặt thủ phạm ra trước bá quan văn võ, phải chửi, phải nguyền rủa nó cho bõ ghét chứ! Đàng này Chúa Giêsu lại rất từ tốn, khoan dung, tha thứ và chấp nhận tất cả những bất toàn và yếu đuối của họ, hơn thế nữa, Ngài còn yêu thương họ cho đến cùng nữa mới lạ chứ! (Jn 13:1).

Chưa hết! Ngài còn thiết lập Bí Tích Thánh Thể, rồi sau đó trao cho những con người yếu hèn ấy thiên chức linh mục để với năng quyền ấy, họ sẽ cử hành Thánh Lễ để tưởng nhớ đến Ngài cho đến ngày tận thế nữa! “Trong đêm bị nộp, Chúa Giê-su cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói: "Anh em cầm lấy mà ăn, đây là Mình Thầy … Đây là chén Máu Thầy, Máu đổ ra để lập Giao Ước Mới; mỗi khi uống, anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy (1 Cor 11:23-25).

Như vậy, nếu bạn nghĩ rằng “Phải là những người hoàn thiện, đạo đức và giỏi giang thì mới có thể đi tu, mới được Thiên Chúa chọn trở thành linh mục” thì bạn lầm to rồi! Bạn cứ đi hỏi thử các linh mục và các nam nữ tu sĩ, (những người mà bạn nghĩ là họ tài giỏi, thông minh xuất chúng…) thử mà xem! Hỏi rằng khi bắt đầu bước vào đời tu, có phải họ là những người thánh thiện, đạo đức, tài giỏi và nổi tiếng không? Hay là họ chỉ là những kẻ yếu kém. .. hèn mạt không đáng kể. .. không có [tài cán gì]” (1 Cor 1:26-28).

Thật vậy! Bạn không nghe thánh Phaolô nói sao? “Thưa anh chị em, anh chị em thử nghĩ lại xem: khi anh chị em được Chúa kêu gọi, thì trong anh chị em. .. có mấy kẻ khôn ngoan trước mặt người đời,. ..có mấy người quyền thế, mấy người quý phái?” (1 Cor 1:26).

Và nếu. .. Nếu bạn có trong đầu óc của bạn một thần tượng mà thần tượng ấy lại là một giám mục, hay một đức ông, hay một linh mục nào đó thì quả thật quả thật, tôi báo cho bạn hay, bạn dại dột quá! Bạn hãy loại bỏ ngay những thần tượng ấy ra khỏi tâm trí của bạn đi! Chớ có dại mà lưu giữ những thần tượng ấy trong lòng bạn bởi vì không sớm thì muộn, ngay sau khi bạn phát hiện ra những khiếm khuyết, yếu đuối và những sự dơ dáy, tội lỗi của họ thì lúc đó những thần tượng này sẽ sụp đổ tan tành ngay cho mà xem! Ngoài Thiên Chúa và các Thánh ra, bạn đừng để cho bất cứ giám mục hay linh mục nào trở thành thần tượng của bạn bởi vì tất cả họ chỉ là những tạo vật thấp hèn, là những người tội lỗi. .. Bằng chứng là “mỗi ngày họ phải dâng lễ tế hy sinh, trước là để đền tội của họ, sau là để đền tội thay cho [dân của Chúa]” (Dt. 7:27).

Còn nữa! Bạn đã có khi nào rơi vào tình trạng thất vọng, chán nản và thậm chí mất cả niềm tin vào Thiên Chúa chỉ vì một giám mục hay một linh mục thiếu đức độ, thiếu nhân bản, kém thánh thiện và thiếu bác ái. .. hay không? Nếu YES, thì bạn đã phạm phải một sai lầm lớn nữa rồi! Thật đấy!

Bạn không nhận thấy cái kiểu tuyển chọn môn đệ kỳ lạ của Chúa Giêsu sao? Từ sau cái bữa Tiệc Ly ở trên gác cho đến nay đã hơn hai mươi thế kỷ, Ngài vẫn cứ cái kiểu tuyển lựa cổ lỗ sĩ ấy không có chút gì thay đổi.

Ngài chủ động gọi và chọn những con người bất xứng, yếu đuối, và tội lỗi xấu xa cùng mình ở khắp mọi nơi trên thế giới làm linh mục của Ngài. “Không phải các con đã chọn Thầy nhưng chính Thầy đã chọn các con” (Jn 15:16).

Ngài chuyên môn gọi và chọn những con người yếu kém, bất tài, hèn mạt và vô duyên để hạ nhục những kẻ khôn ngoan … để hạ nhục những kẻ hùng mạnh… hầu không một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Người (1 Cor. 1:27-29).

Gần gũi những người tội lỗi và yếu đuối, rồi còn tuyển chọn họ làm môn đệ có lẽ là cố tật không thể bỏ được của Chúa Giêsu. Đã rất nhiều lần mấy ông Biệt Phái chỉ trích, càm ràm và lên án rồi chứ đâu phải không! Thế nhưng Chúa Giêsu vẫn tính nào tật ấy không bao giờ xa lìa những người tội lỗi và yếu đuối được. Vì thế cho nên nếu bạn thất vọng, chán nản, mất niềm tin vào Thiên Chúa bởi vì những vị linh mục hay giám mục sa ngã, yếu đuối và bất xứng thì có phải là bạn mắc phải một sai lầm lớn không? Lớn quá đi chứ lại!

Ngày thứ Năm Tuần Thánh, ngày kỷ niệm Chúa Giêsu lập Bí Tích Thánh Thể và chức Linh Mục (The Sacraments of Eucharist & Holy Order), tôi hy vọng bạn sẽ nhận ra sự liên hệ chặt chẽ và hỗ tương giữa hai bí tích Thánh Thể và Truyền Chức Thánh, như Đức Cố Giáo Hoàng John Paul II nhận định: “Sẽ không có bí tích Thánh Thể nếu không có chức linh mục, cũng như sẽ không có chức linh mục nếu không có bí tích Thánh Thể” (Gift and Mystery: On the Fiftieth Anniversary of My Priestly Ordination, New York, 1996, pp.77-78).

Thiên Chúa khôn ngoan và quyền năng vô cùng! Ngài biết rõ Ngài đang làm gì, tuyển chọn ai và Ngài có toàn quyền tự do trong việc chọn lựa các linh mục của Ngài. Vì thế khi bạn và tôi mục kích hay chỉ nghe nói về một linh mục nào đó yếu đuối, sa ngã hay biến chất thì tôi đề nghị chúng mình nên giúp đỡ linh mục ấy bằng cách:

Cầu nguyện ngay lập tức cho ngài: “Lạy Chúa xin thương đến ngài và giúp ngài sống xứng đáng với thiên chức linh mục mà Chúa trao phó!”

Làm những việc hy sinh, hãm mình với ý chỉ cầu nguyện cho ngài được nhận ra khuyết điểm, sửa đổi và sống thánh thiện hơn.

Và tôi xin đề nghị thêm một điều, xin bạn đừng bao giờ tham gia vào những cuộc bàn luận, xì xèo nhỏ to, thêm mắm thêm muối hay loan đi những chuyện giật gân về những hành vi không đúng, không hay của các linh mục (mà chưa chắc là đã có thật). Thay vào đó, nếu bạn thực tâm yêu mến Chúa và quý trọng chức linh mục thì tôi đề nghị bạn hãy đến gặp trực tiếp vị linh mục ấy để xây dựng và góp ý với ngài.

“Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi [cầu nguyện, làm việc hy sinh, tha thứ và chịu đựng những bất toàn và yếu đuối của các linh mục]của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính Ta vậy!” (Mt 25:40). Bạn có muốn nghe Chúa Giêsu nói với bạn một cách trìu mến như vậy không? Tuỳ bạn đấy!

Lm. Ansgar Phạm Tĩnh

 

5. Giải Nghĩa Yêu

(Ga 13, 1-15)

Giải Nghĩa Yêu

Người ta đề cập rất nhiều về tình yêu, thường nghiên cứu, phân tích tình yêu dưới nhiều góc độ, tốn rất nhiều giấy mực, để lý giải tình yêu... nhưng có lẽ rất ít người hiểu cho đúng tình yêu là gì.

Ngay cả thi sĩ Xuân Diệu, người được xem là nhà thơ của tình yêu, có những cảm nhận rất tinh tế về tình yêu và tâm lý con người, nhưng cũng thú nhận là không thể giải nghĩa được tình yêu. Ông viết:

"Làm sao giải nghĩa được tình yêu

Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều

Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt..."

Và khi con người không lý giải được tình yêu thì có lẽ phải viện tới Trời. Vì thế, Hàn Mặc Tử, một nhà thơ công giáo trứ danh, khuyên chúng ta - trong bài "Ðà Lạt trăng mờ" - như sau:

"Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Ðể nghe dưới đáy, nước hồ reo

Ðể nghe tơ liễu run trong gió

Và để xem Trời giải nghĩa yêu."

"Và để xem Trời giải nghĩa yêu!" Ðúng vậy, Thiên Chúa là Tình Yêu. Tình Yêu là phẩm chất của Thiên Chúa nên chỉ có Thiên Chúa mới biết thế nào là yêu và chỉ có Ngài mới có đủ thẩm quyền để "giải nghĩa yêu".

Chúa Giê-su "giải nghĩa yêu" khi Ngài ngỏ lời với ông Nicôđêmô biết: "Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một Người để tất cả những ai tin vào Con của Người thì không phải hư mất nhưng được sống đời đời" (Ga 3,16).

Chúa Giê-su cũng đã "giải nghĩa yêu" khi Ngài nói: "Không có tình yêu nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình." (Ga 15, 13)

Thế là ý nghĩa của tình yêu giờ đây đã được sáng tỏ: yêu thương là trao ban, là hy sinh, là cống hiến, là cho đi... Thiên Chúa Cha yêu thương thế gian nên đã trao ban Người Con Một cho thế gian; Chúa Giê-su đã yêu thương thế gian nên Ngài đã hy sinh tính mạng cho thế gian.

Nhưng Chúa Giê-su không chỉ giải nghĩa yêu bằng những lời hoa mĩ. Ngài thể hiện lòng yêu thương qua cuộc sống. Tin Mừng hôm nay cho biết rằng: "Ngài vốn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng... Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn thắt lưng. Rồi Ðức Giê-su đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau." (Ga 13, 1.4-5).

Thế mới hiểu rằng:

Yêu là hạ mình làm tôi tớ người khác, là "đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau."

Yêu là bẻ thân mình làm bánh trao ban cho bạn: "Nầy là Mình Thầy sẽ bị nộp vì các con".

Yêu là rót máu mình như rượu hiến ban cho người khác được sống còn: "Nầy là Máu Thầy sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội".

Yêu là nộp mình chết thay cho người mình yêu thương được sống: "Thà một người chết thay cho dân còn hơn là để toàn dân phải bị tiêu diệt" (Ga 11, 50).

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giê-su,

Thế ra lâu nay chúng con đã ngộ nhận rất nhiều về tình yêu.

Chúng con ngỡ rằng yêu là say mê, là khai thác, là chiếm đoạt đối tượng mình yêu mến.

Hôm nay, nhờ bài học yêu thương Chúa dạy, chúng con mới hiểu rằng tình yêu đúng nghĩa là hy sinh, là quên mình để phục vụ, là cống hiến không ngừng cho tha nhân được hạnh phúc; và câu tỏ tình hay nhất, chân thật nhất, ý nghĩa nhất trên cõi đời nầy là:

"Nầy là Mình Thầy sẽ bị nộp vì các con... Nầy là chén Máu Thầy sẽ đổ ra cho các con và nhiều người được tha tội..."

Và hôm nay, khi mời gọi "các con hãy làm việc nầy mà nhớ đến Thầy", Chúa tha thiết kêu mời chúng con hãy sống yêu thương theo cách yêu thương của Chúa; Chúa muốn chúng con nói lời yêu thương theo cách thức Chúa đã tỏ bày, nghĩa là:

"Nầy là thời giờ của tôi, sức lực tôi, tim óc tôi, xin hy sinh vì bạn.

Nầy là thân xác tôi, trọn cuộc sống tôi, xin cống hiến cho cha mẹ, cho người bạn đời, cho con cái và cho tha nhân."

Lm Inhaxiô Trần Ngà

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm