Danh mục bài viết

Cập nhật 16/4/2019 - 4:5 - Lượt xem 2900

Thứ Tư Tuần Thánh

"Con Người ra đi như đã được ghi chép sẵn từ trước, nhưng khốn thay cho kẻ sẽ làm cho Ngài bị phản nộp".

 

Tin Mừng: Mt 26, 14-25

Khi ấy, một người trong Nhóm Mười Hai tên là Giuđa Ítcariốt, đi gặp các thượng tế mà nói: “Quý vị muốn cho tôi bao nhiêu? Tôi đây sẽ nộp ông ấy cho quý vị.” Họ quyết định cho hắn ba mươi đồng bạc. Từ lúc đó, hắn cố tìm dịp thuận tiện để nộp Ðức Giêsu. Ngày thứ nhất trong tuần bánh không men, các môn đệ đến thưa với Ðức Giêsu: “Thầy muốn chúng con dọn cho Thầy ăn lễ Vượt Qua ở đâu?” Người bảo: “Các anh đi vào thành, đến nhà một người kia và nói với ông ấy: “Thầy nhắn: thời của Thầy đã gần tới, Thầy sẽ đến nhà ông để ăn mừng lễ Vượt Qua với các môn đệ của Thầy”. Các môn đệ làm y như Ðức Giêsu đã truyền, và dọn lễ Vượt Qua. Chiều đến, Ðức Giêsu vào bàn tiệc với mười hai môn đệ. Ðang bữa ăn, Người nói: “Thầy bảo thật anh em, một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” Các môn đệ buồn rầu quá sức, bắt đầu lần lượt hỏi Người: “Thưa Ngài, chẳng lẽ con sao?” Người đáp: “Kẻ giơ tay chấm chung một đĩa với Thầy, đó là kẻ nộp Thầy. Ðã hẳn Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho người nào nộp Con Người: thà người đó đừng sinh ra thì hơn!” Giuđa, kẻ nộp Người cũng hỏi: “Rápbi, chẳng lẽ con sao?” Người trả lời: “Chính anh đó!”

 

Suy niệm:

1. Chẳng lẽ con sao? - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Các thượng tế muốn giết Đức Giêsu, nhưng không tìm được cơ hội. 
Nay cơ hội đã đến với sự tiếp tay của chính người môn đệ Đức Giêsu. 
Anh Giuđa đã đến gặp các thượng tế và đề nghị nộp Ngài cho họ. 
Chúng ta mãi mãi không biết hết và biết rõ những động cơ nào 
đã thúc đẩy Giuđa làm chuyện kinh khủng ấy. 
Giuđa, người được gọi, được chọn, được tuyển lựa, 
sau một đêm thức trắng cầu nguyện của Thầy Giêsu (Lc 6, 12). 
Và anh đã đáp lại, đã bỏ gia đình, nghề nghiệp, để đi theo. 
Giuđa đã rong ruổi theo Thầy ngay từ đầu, chia sẻ đói no, thành công thất bại… 
Không yêu thì làm sao đi theo được lâu như thế. 
Giuđa, người được tin cậy và giao giữ quỹ cho cả nhóm (Ga 12, 6). 
Vì là người trong nhóm Mười Hai, thuộc nhóm môn đệ thân cận, 
Giuđa đã được nghe hầu hết các bài giảng hay nhất, 
được chứng kiến các phép lạ lớn lao nhất của Thầy Giêsu. 
Giữa anh và Thầy Giêsu hẳn đã có một sự thân thiết nào đó. 
Điều gì đã diễn ra nơi trái tim của Giuđa? 
Điều gì đã khiến tất cả phút chốc bị đổ vỡ không sao hàn gắn? 
Chắc không phải chỉ vì ba mươi đồng bạc, một số tiền. 
Phải chăng vì Giuđa thất vọng và nóng ruột 
khi thấy Thầy Giêsu quá hiền từ, cả trong lối sống lẫn lời giảng, 
chẳng có vẻ gì là một Đấng Mêsia sắp giải phóng dân tộc khỏi quân Rôma? 
Phải chăng khi Giuđa nộp Thầy cho các thượng tế, 
anh định cài Thầy vào thế phải hành động quyết liệt hơn, phải tự giải thoát mình? 
Dù gì đi nữa thì chuyện Giuđa làm là không thể biện minh được. 
Anh đã can dự vào cái chết của Thầy Giêsu. 
Không thể phong tặng anh hùng cho Giuđa 
vì bảo rằng nhờ anh mà chúng ta có được ơn cứu độ. 
Giuđa đã phạm tội nghiêm trọng đến nỗi Thầy Giêsu phải đau đớn nói: 
“Khốn cho kẻ nào nộp Con Người: thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn” (c.24). 
Dầu vậy tội của Giuđa đã được Thiên Chúa dùng cho chương trình cứu độ. 
Thiên Chúa là Đấng có thể biến điều dữ thành điều lành. 
“Kẻ đã chấm chung một đĩa với Thầy là kẻ sẽ nộp Thầy” (c. 23). 
Kẻ đồng bàn thân thiết với Thầy lại là người phản bội. 
Ngay cả những môn đệ khác cũng hỏi Thầy Giêsu: “Có phải con không?” 
Có phải con là người đang phản bội Thầy không? 
Lúc nào chúng ta cũng có thể hỏi Chúa Giêsu cùng câu hỏi đó. 
Dù mỗi ngày chúng ta cùng chia sẻ một bàn tiệc với Chúa trong Thánh Lễ, 
chúng ta vẫn có thể rơi vào tội của Giuđa. 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con dám hành động 
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa. 
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện, 
vì xác tín rằng 
Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, 
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con, 
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con. 
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá, 
xin cho con dám liều theo Chúa 
mà không tính toán thiệt hơn, 
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ, 
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim, 
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa. 
Ước gì khi dâng lên Chúa 
những hy sinh làm cho tim con rướm máu, 
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt 
của người một lòng theo Chúa. Amen. 

 

2. “Thưa Thầy có phải con không?” - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong cuộc sống, không ai thoát được đau khổ. Tuy nhiên, có nhiều loại đau khổ. Đau khổ nhất vẫn là sự phản bội của chính người mà chúng ta đã từng ra tay nâng đỡ...!

Hôm nay, thánh sử Mátthêu cũng gợi lại cho chúng ta tấm thảm kịch bi thương khi họa lại khung cảnh của một bữa tiệc cuối cùng của Thầy Giêsu với các môn sinh của mình, để rồi chính trong bữa ăn thân tình và huynh đệ này lại diễn ra một sự phản bội trắng trợn của ngay học trò Giuđa, kẻ đã được tin tưởng trao cho trách vụ quản lý. Tệ hơn nữa, âm mưu này lại bị hắn che lấp bằng câu hỏi: "Rápbi, (thưa Thầy) chẳng lẽ con sao?" ngay sau lời loan báo về sự phản bội của Đức Giêsu: “Thầy nói thật với các con, có một người trong các con sẽ nộp Thầy”.

Nếu các môn đệ khác khi hỏi cùng câu hỏi như Giuđa, thì trong tâm hồn của các ông là lo lắng, buồn rầu và đau đớn, còn Giuđa thì không, bởi hắn đã dùng hình thức này nhằm đánh lạc hướng để mọi người không còn nghi ngờ về hành vi bỉ ổi của hắn và để hắn dễ bề hành động. Chính vì thế, nên lời nói giả hình này chẳng khác gì một lưỡi gươm đâu thấu tim Đức Giêsu!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay dạy cho chúng ta những bài học sau:

Trước tiên, chúng ta hãy xác định rõ mục đích của cuộc đời mình, đó là đi tìm hạnh phúc chứ không phải danh, lợi, thú, để rồi vỡ mộng như Giuđa khi xưa mà dẫn đến thất vọng và lựa chọn hành vi phản thầy.

Thứ hai, tin và theo Chúa không có nghĩa là thoát khỏi đau khổ, nhưng điều quan trọng là thấy được ý nghĩa, giá trị của khổ đau.

Thứ ba, khi chọn Chúa là gia nghiệp, lý tưởng, chúng ta chỉ thấy được hạnh phúc sau khi đã hoàn thành hành trình theo Ngài trên dương thế mà thôi. Họa hiếm mới có được ân phúc này khi còn bình sinh.

Mong sao, trong những ngày cuối cùng của Mùa Chay này, xin Chúa ban cho chúng ta ý thức được căn tính và mục đích của cuộc đời, từ đó biết hiệu chỉnh lương tâm và những lựa chọn sao cho phù hợp với vai trò môn đệ của Đức Giêsu.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho mỗi người chúng con biết tránh xa hành vi của Giuđa, khiến cho Chúa phải đau buồn. Amen.

 

3. Dung Mạo Kẻ Phản Bội

Trong hai ngày qua, thứ Hai và thứ Ba Tuần Thánh, và hôm nay nữa, thứ Tư Tuần Thánh, chúng ta được nghe nhắc đến dung mạo của một người đồ đệ phản bội Chúa là Giuđa Iscariốt. Sự phản bội này không phải là một điều bất ngờ, và lại càng không phải là điều bất ngờ đối với Chúa Giêsu, Ðấng đã biết trước mọi sự sẽ xảy ra cho Ngài như thế nào. Giuđa đã đi đến việc phản bội Chúa, có lẽ vì ông ta đã để cho sự quan tâm về lợi lộc vật chất dần dần chiếm hết chỗ trong tâm hồn và đã để cho sự hăng say theo Chúa lúc ban đầu bị phai lạt đi. Chúa Giêsu không còn là Thầy, là Chúa và là tất cả của cuộc đời ông nữa, nhưng là một món hàng mà Giuđa đem bán cho những kẻ muốn giết Ngài với giá tiền ba mươi đồng, mức giá trị của một người nô lệ đáng khinh.

Giuđa đã âm mưu nộp Chúa cho các thượng tế và đã thành công giấu ý định này không cho các môn đệ khác biết, nhưng Giuđa đã không thể nào giấu điều đó với Chúa Giêsu được. Chúa biết hết nhưng Ngài vẫn đối xử tốt với Giuđa cho đến cùng. Chúa không bỏ qua những dịp may để giúp Giuđa hồi tâm. Trước hết là bữa tiệc vượt qua giữa Chúa Giêsu và các môn đệ. Dĩ nhiên, là người thủ quĩ, Giuđa thản nhiên tham dự vào bữa tiệc, mặc dù đoạn Phúc Âm không nói ra. Tinh thần hiệp thông của bữa tiệc không thức tỉnh Giuđa nổi. Rồi những lời của Chúa: "Một người trong các con sẽ nộp Thầy", và Giuđa chắc chắn được nghe rõ nhưng không làm cho Giuđa giật mình tỉnh ngộ. Rồi sự buồn phiền của các môn đệ khác trong bữa tiệc cũng không có tác dụng gì trên ý định của Giuđa muốn nộp Chúa Giêsu. Thấy các môn đệ lần lượt hỏi Chúa xem có phải là họ hay không, thì Giuđa cũng làm theo như vậy. Tệ hơn nữa, Giuđa dùng từ ngữ không còn ý nghĩa kính trọng đối với Chúa Giêsu trong câu hỏi đặt ra cho Chúa, vì trong khi các môn đệ khác gọi Thầy là Chúa với lòng kính trọng, thì Giuđa dùng một từ ngữ chỉ dành riêng cho một người tầm thường là Rabbi (thưa thầy). Kể từ khi chấp nhận mức giá trị đặt Chúa ngang hàng như một người tôi tớ chỉ đáng giá ba mươi đồng bạc, Giuđa xem như đã mất đi niềm tin vào Chúa như là Ðấng Cứu Rỗi. Giuđa không còn muốn trở lui, không còn muốn rút lại âm mưu nộp Chúa cho đến khi quá trễ. Khi Chúa bị kết án tử hình, thì Giuđa hối hận đi tự tử, như được kể lại nơi đầu chương 27 Phúc Âm thánh Mátthêu.

Phần Chúa Giêsu, Ðấng đã so sánh mình như người chăn chiên nhân lành đi tìm con chiên lạc, Ngài vẫn kính trọng thể diện của Giuđa, không nói thẳng thừng, không vạch mặt nêu tên Giuđa cho mọi người biết, nhưng âm thầm tạo dịp để thức tỉnh lương tâm Giuđa. Và lời cảnh tỉnh mạnh mẽ nhất là khi Chúa Giêsu tuyên bố: "Con Người ra đi theo như lời đã chép về Người, nhưng khốn cho người nào nộp Con Người, thà rằng người đó đừng sinh ra thì hơn". Chúng ta không nên hiểu lời cảnh tỉnh này như một lời kết án Giuđa phải hư mất mãi mãi. Không phải như vậy, lời cảnh tỉnh mạnh mẽ của Chúa nhằm làm nổi bật sự khốn cùng của người phản bội Chúa, một sự khốn cùng mà người phản bội tự ý đi vào vì ngoan cố không chịu quay trở về. Sống mà phản bội Chúa, chối bỏ ơn cứu rỗi của Chúa một cách có ý thức và ngoan cố, thì tệ hơn là không sống, không sinh ra trên trần gian này. Không phải tất cả mọi người đều biết khám phá và đáp trả tình yêu của Chúa đối với họ, thời nào cũng vậy, cũng có những người không nhìn nhận tình yêu Chúa.

Lạy Chúa, xin đừng để con sống trong tự phụ mù quáng. Xin đừng để con bị những lợi lộc vật chất làm cho con trở nên ngoan cố chống lại Chúa. Xin cho con biết noi gương thánh Phaolô tông đồ quay về với Chúa và dùng phần cuộc đời còn lại cộng tác chặt chẽ với ơn Chúa, đến độ có thể nói như Ngài: "Nhờ ơn Chúa tôi được như ngày nay. Ơn Chúa đã không trở nên vô ích nơi tôi. Ước được như vậy".

 

4. Giu-đa phản bội

Có nhiều sứ điệp Tin mừng thật nặng nhọc khi phải đọc, tuy không nhiều, sứ điệp mà chúng ta đọc lại hôm nay là một trong những nố đó. Không thể không nặng nề khó chịu khi đọc đến đoạn phản bội của Giu-da. Người ta tưởng tượng ra sự độc ác và không hiểu tại sao con người đó có thể sa đọa đến thế. Cách cư xử của hắn quá đồi tệ, ti tiện, không còn một chút phẩm giá con người.

Tuy nhiên, xin đừng coi đó là gương mù quá lẹ như vậy, vì gương mù đó xảy ra quá dễ dàng. Dù xấu đến đâu, lịch sử về Giu-đa vẫn mang tính chất nhân loại, nó vẫn có trong con người. Cần phải đọc lại nó để xem xét chính con tim của chúng ta cũng như con tim của mọi người không phải là không thấm nhiễm sự xấu và tội lỗi đâu. Ta thấy cái cảnh phản bội nặng nề khó đọc đó chính là vì ta thấy diễn tả nó trong bản văn. Nếu Giu-đa thiệt tình chơi cái trò này cho ngay thẳng, nghĩa là chống đối Chúa Giê-su ra mặt, khai chiến với Người rõ ràng, thì người ta cảm thấy dễ chịu hơn, ít nặng nề hơn. Nhưng không, Giuda diễn cái trò vòng vo quanh co. Hắn thực là kẻ phản bội. Chính đó là cái nặng nề khi phải thấy nó xảy ra.

Về phần đức Giê-su, cách cư xử của Người có gì làm chúng ta ngạc nhiên không ? Người biết rõ môn đệ nào và hắn âm mưu gì.

Nếu chúng ta ở địa vị Người, chúng ta có lẽ đã nổi giận tái mặt đi và tống cổ Giu-đa ra khỏi nhà ngay lập tức. Đức Giê-su đã hành động hoàn toàn khác. Người đã cho kẻ phản bội một cơ hội cuối cùng. Một lần nữa, Người chia sẻ bánh ăn với hắn. Không phải Đức Giê-su đã đẩy Giu-đa ra cửa. Chính Giu-đa đã quyết định ra đi phản bội và đi tự tử treo cổ chết.

Sẽ hoàn toàn khác, nếu Giu-đa thời đó đã ăn năn trở lại, thì Giu-đa sẽ không còn bị gọi là Giu-da phản bội nữa, mà ngày nay còn được gọi là thánh Giu-đa. Hắn đã không ăn năn. Hắn từ chối tình bạn thân thiết với Thầy mình. Chính vì lý do đó mà đã để lại một lịch sử buồn sầu đen tối.

 

5. Khốn cho kẻ nộp Con Người

Vào một chiều thứ năm. Chúa Giêsu cùng với đầy đủ 12 môn đệ dự bữa tiệc ly. Gọi là tiệc ly vì đây là bữa cuối cùng, bữa sau hết, bữa vượt qua sau hết trong cuộc đời trần thế. Ngài sai các môn đệ đi sửa soạn đồ ăn cho lễ vượt qua. Các môn đệ cũng hỏi Chúa Giêsu dọn lễ ở đâu (c.17). Chúa bảo: “Hãy vào thành, gặp một người xách vò nước” (Mc 14,13-16. Mt 26,18).

Mặc dù đây là việc sửa soạn bữa ăn vật chất có bánh không men, có rượu, có chiên thui là những việc thuộc thẩm quyền của Giuda mới phải. Nhưng Chúa Giêsu đã không sai ông mà lại sai hai môn đệ là Phêrô và Gioan. Phêrô thì xa lạ với mọi người ở Giêrusalem, còn Gioan thì quen thuộc để nhờ vả ăn nói và ngoại giao. Thuê nhà trọ ở Giêrusalem dịp Vượt qua là dễ hiểu. Kinh thánh ghi lại hai ông tới một ngôi nhà tiệc (Sđcv 1,13). Nhà tiệc có thể chứa được khoảng 120 người. Truyền thống Giáo hội sơ khai đã sớm kỷ niệm ngôi nhà này mà hàng năm hiện nay cả hàng triệu người kính viếng.

Chúa Giêsu và các môn đệ đã ăn bữa tiệc cuối cùng ở trong thành Giêrusalem vào chiều ngày thứ năm trong tuần. Đang khi ăn, Chúa nhắc khéo các môn đệ: “các con đã sạch nhưng không được sạch cả đâu” (Gio 13,10), “Kẻ ăn bánh của ta đã trở gót chống nghịch ta” (Gio 13,18).

Chỉ những ai đã chịu những phản bội từ chính con cái thân thuộc, thầy trò như thế mới hiểu được chiều hôm ấy linh hồn Đấng cứu thế buồn sầu đến độ nào. Tội lỗi của Giuda và sự phản bội của muôn thế hệ sau này, cô đọng lại, chồng chất lại nơi vị cứu tinh. Bao nhiêu phép lạ, gương lành, giáo lý, tình tình thương thầy trò, bạn hữu đều là uổng công vô ích đối với hòn đá sỏi gan lì, quyết tâm làm điều ác của Giuda.

Chúa Giêsu đã nói thẳng: “Quả thật một trong các ngươi sẽ nộp ta” (c. 21). Câu nói đó phát ra từ miệng Đấng cứu thế cảm động tỏ lòng thương Giuda để nhắc nhở ông ta rằng phản bội tình yêu thầy trò là một trọng tội, hết sức điếm nhục. Trước câu nói ấy, các môn đệ ngỡ ngàng không biết ai là con số một ấy. Bầu không khí trở nên căng thẳng nghi kị nặng nề cho bữa chiều tiệc ly. Mười hai người đều hỏi Chúa. Trong mười hai câu hỏi có 10 câu giống nhau: “Lạy thầy có phải con không ?” (c.25). Riêng ông Gioan thì hỏi: “Lạy Chúa ai vậy ?” (Gio 13,15).

Đấy, trước tôn nhan Chúa ai dám tự hào mình là kẻ vô tội. Nên rất dễ hiểu tại sao các môn đệ lần lượt hỏi xem có phải mình là kẻ phản bội chăng ? Con người ta là một bí ẩn cho chính mình và là một vũ trụ huyền bí cho người khác. Con người Giuda tự biết mình là ai rồi mà cứ hỏi tảng lờ. Con người Giuda biết rằng trong lòng mình có thể “có nhiều rắn độc nằm khoanh ở đấy” và bất cứ lúc nào để có thể cắn hại chính mình, người khác và kể cả chính Thầy mình nữa. Không một môn đệ nào dám chắc mình không phản bội Thày mình. Đúng ra chỉ có mình Giuda dám chắc chắn mình là kẻ phản bội đó, vì chính Chúa đã xác nhận thế (c.25) và Chúa đã trao miếng bánh tận tay ông (c.23). Người Do thái thường trao miếng bánh  dành riêng cho người mình quý mến và nghĩa thiết giống như kiểu gắp đồ ăn của ta. Dù sao thì Chúa Giêsu cũng đã dành cho Giuda một tình yêu đặc biệt qua việc nhúng bánh trao và cái hôn nơi vườn cây dầu. Nhưng vả lại lần này không thể đánh động tấm lòng chai lỳ của ông, Chúa không muốn cưỡng bách ai vào nước trời đâu. Thiên Chúa vẫn cứ kính trọng sự tự do của ông. Chính sự tự do của mỗi người định đoạt lấy. Và Giuda đã ra đi khi trời đã tối (Gio 13,30).

Giuda xuống phía dưới thung lũng Cedron, nơi ấy có những phiến đá nhọn hoắc, kỳ dị như chọc trời. Những thân cây cằn cỗi như giơ lên phản đối. Và đấy là nơi Giuda đã chọn để kết liễu đời mình, Giuda quay lại nhìn mái ngói vàng rực rỡ của đền thờ. Mái ngói ấy nhắc nhở Giuda: Thiên Chúa uy nghi cao cả đang ngự tại đó... Điều này làm Giuda cắn rứt. Từ thung lũng này Giuda ngước nhìn lên đồi Canvê, nơi ấy sẽ xảy ra caiù chết kinh hòang, Giuda tuyệt vọng, ném khúc cây lên một cành cây và thắt cổ tự vẫn chết (Mt 27,5). Đấy là một cái chết không còn tin cậy mến nữa.

 

6. Giuđa mưu phản 

"Cả người thân con hằng tin cậy,

Đã cùng con chia cơm sẻ bánh,

Mà nay cũng giơ gót đạp con".

Thánh vịnh 40 là một trong những lý do mà các kitô hữu tiên khởi đưa ra trong cố gắng tìm hiểu về biến cố Giuđa phản bội : "Khi ấy một trong nhóm mười hai tên là Giuđa Iscariot đi gặp các Thượng tế mà nói : "Các ngài cho tôi bao nhiêu, tôi sẽ nộp ông ấy cho các ngài".

Bối cảnh của bài Tin mừng hôm nay là Lễ Vượt qua cuối cùng Chúa Giêsu cử hành với các môn đệ. Mỗi năm người Do Thái thời Chúa Giêsu long trọng mừng lễ vượt qua để tưởng niệm biến cố thiên thần Chúa vượt qua cửa nhà người Do Thái có bôi máu chiên để không giết con đầu lòng của họ, khởi đầu cho cuộc giải phòng họ khỏi ách nộ lệ và khai mào cuộc xuất hành tiến về Đất Hứa. Chúa Giêsu đã có ý định dùng môi trường và ý nghĩa của lễ vượt qua này để thiết lập Thánh Thể, nói lên ý nghĩa Ngài là Con Chiên mới sẽ hiến thân chịu chết và đổ máu trên Thập giá để giải phòng và cứu rỗi không những Do Thái, mà cả nhân loại, nhưng soạn giả Matthêu không che dấu một biến cố khác xẩy ra cùng lúc với ngày trọng đại này đó là Giuđa, một trong nhóm mười hai mưu phản Thày. Đấy là biến cố gây chấn động dữ dội nơi cộng đoàn kitô tiên khởi chính vì cố đưa ra để tìm hiểu những bí ẩn bên trong dẫn đến ý định bán nộp Thày của Giuđa. Ngoài lý do tìm thấy trong câu Tv 40 mang ý nghĩa tôn giáo, người ta cũng phân tách con người Giuđa được các soạn giả bốn sách Tin mừng nhận xét, là con người tham lam, biển lận, ăn cắp của chung. Có người còn cho rằng Giuđa thuộc một đảng chính trị quá khích chủ trương dùng bạo lực để chống lại ách đô hộ của người Rôma: y theo Chúa Giêsu vì thấy Ngài có quyền năng làm nhiều phép lạ hy vọng Ngài sẽ dùng quyền năng đó để đánh đuổi ngoại xâm. Giuđa thất vọng khi thấy Ngài chọn con đường dẫn tới cái chết Thập giá để kết thúc sự nghiệp giải phóng và cứu rỗi của Ngài. Chính sự thất vọng ấy đưa đến bất mãn, và quyết định nộp Thày. Có người còn chủ trương rằng Giuđa không có ý định giết chết Chúa Giêsu, nhưng qua việc giải nộp Ngài trong tay quân Rôma, Giuđa hy vọng dồn Ngài vào chân tường, buộc Ngài phải chống cự để tự vệ và do đó đánh đuổi quân Rôma ra khỏi bờ cõi. Nếu như thế ngoài tội nộp Thày phản bạn, Giuđa còn vấp phải một lầm lỗi khác là muốn cưỡng bách Chúa Giêsu hành động theo ý riêng mình.

Để hiểu trọn ý nghĩa bài Tin mừng hôm nay, chúng ta không thể dừng lại ở những lỗi lầm của Giuđa, nhưng cần phải hội tụ chú ý vào vai chính là Chúa Giêsu. Trước tiên ngài cố gắng đến cùng để cảnh tỉnh và giải thoát Giuđa khỏi những ý nghĩ mù quáng và đen tối: Vì thế Ngài đã cảnh cáo y bằng một lời mạnh mẽ :"Con người ra đi như đã viết về Ngài, nhưng khốn cho người đó, kẻ làm cho Con người bị nộp. Thà rằng người ấy đừng sinh ra thì hơn". Rồi Chúa Giêsu cũng gọi đích danh Giuđa là người sẽ nộp Ngài. Nhưng lời cảnh cáo và sự vạch mặt chỉ tên đó cũng không làm Giuđa tỉnh thức và cũng không ngăn cản y tự nhảy xuống vực thẳm tội lỗi. Tuy nhiên, mặc cho hành động phản bội của Giuđa, Chúa Giêsu vẫn tiến hành việc lập Bí tích Thánh Thể, dấu chỉ của lòng yêu thương đến cùng. Tình yêu đáp lại tình yêu là chuyện thường tình, nhưng tình yêu đáp lại hận thù mới là hành động của một vĩ nhân.

Xin Chúa đánh động tâm hồn chúng ta, để chúng ta tiến vào ba ngày thánh tưởng niệm việc lập Bí tích Thánh Thể, cuộc khổ nạn và cái chết trên Thập giá của Chúa, để Mùa chay này thực sự biến đổi con tim và cuộc sống của chúng ta.

 

7. “Thưa Thầy có phải con không?"

Trong những ngày cuối cùng trên dương thế này, Chúa Giêsu đã phải đối diện với một nỗi đớn đau không thua kém gì nỗi đớn đau Ngài phải chịu khi bị đóng đinh vào Thập Giá. Đó là trong bữa ăn đêm lễ Vượt qua, Chúa Giêsu đã vô cùng đau xót khi biết rõ rằng Giuđa Iscariốt, một trong 12 Môn Đệ mà Ngài yêu mến, nhất định phản bội Ngài.

Đoạn Tin Mừng của Thánh Matheu được trích đọc hôm nay cho chúng ta biết rằng, đang khi ngồi ăn với 12 Tông Đồ, Chúa Giêsu đã thổ lộ tâm tình với họ rằng: “Thầy nói thật với các con, có một người trong các con sẽ nộp Thầy.” Sự tiết lộ này của Chúa Giêsu đã làm cho những người đồng bàn hôm ấy im phăng phắc.

Thánh Sử Mathêu cho biết “Các môn đệ rất buồn rầu và từng người bắt đầu hỏi Ngài: thưa Thầy có phải con không ?”.

Chúng ta hãy thử tự đặt mình vào trong tư thế và hoàn cảnh của một trong những Tông Đồ của Chúa Giêsu, lúc ấy, để có thể biết được những cảm nghĩ của các ông khi đặt câu hỏi này với Chúa: “Thưa Thầy có phải con không ?”

Ý nghĩ đầu tiên khi đặt câu hỏi này, có lẽ tất cả các Tông Đồ đều muốn Chúa sẽ xác nhận với họ rằng, họ không phản bội Ngài. Câu hỏi: Có phải con không ?” hàm ý rằng, làm sao con có thể phản bội lại Thầy được có phải thế không Thầy.

Đến lượt Giuđa, ông cũng đã hỏi Chúa môt câu y như các Tông Đồ khác: “Thưa Thầy có phải con không?” Nhưng tâm trạng của người hõi câu hỏi này thì lại khác hẳn.

Các Tông Đồ kia hỏi Chúa trong tâm trạng băn khoăn lo lắng, không biết mình có đi đến chỗ phản bội Chúa không, và muốn xác nhận với Chúa rằng, họ không muốn phản bội Chúa.

Còn Giuđa Iscariốt thì với mục đích để đánh lạc hướng sự nghi ngờ của các đồng bạn. Vì trước đấy, theo Thánh Sử Mathêu cho biết, Giuđa đã đi mặc cả với các Thượng Tế về giá nộp Chúa rồi, nên không thể nói rằng, ông không biết là ông có ý phản bội Chúa hay không. Tuy nhiên ông vẫn cứ phải hỏi câu hỏi như các Tông Đồ khác, để khỏi lộ ý định phản bội của mình.

Trên một phương diện khác, câu hỏi của Giuđa là một sự thách đố. Câu hỏi: “Thưa Thầy có phải con không ?“ của Giuđa ở đây, lúc này hàm ý rằng, thưa Thầy, tôi là kẻ phản bội Thầy đây. Thầy đã cảnh cáo tôi, nhưng tôi không sợ, tôi sẽ tiếp tục phản bội cho mà xem.

Đối với 11 Tông Đồ kia, cũng như đối với chúng ta ngày hôm nay, chúng ta cứ tưởng rằng phản bội Chúa là điều không thể xảy ra được. Nhưng thực tế, chúng ta rất dễ phản bội Chúa.

Tại sao đã theo Chúa rồi mà lại còn phản bội Ngài ?

Lý do có thể là vì theo Chúa vời một mục đích sai lạc.

Vào thời Chúa Giêsu, nước Do Thái đang bị đế quốc Roma thống trị. Thấy Chúa Giêsu được nhiều người ngưỡng mộ và tôn sùng, nên một số người đã theo Ngài với hy vọng rằng, Ngài sẽ đứng ra lãnh đạo quần chúng nổi dậy chống đế quốc Roma, giải phóng dân tộc Do Thái. Nhưng sau một thời gian theo Chúa, không thấy Chúa có ý định làm cách mạng nên họ rút lui. 

Một số khác theo Chúa vì thích những phép lạ Chúa làm, như Chúa chữa bệnh, Chúa trừ quỉ ám, Chúa hoá bánh ra nhiều vv. Đối với những người này theo Chúa thật có lợi. Nhưng khi thấy những phép lạ kia không còn nữa họ cũng rút lui.

Có những người theo Chúa với tấm lòng chân thành, nhưng khi thấy Ngài bị chống đối, bị bắt bớ thì cũng rút lui vì sợ hoạ lây.

Nhưng nếu đã có những người theo Chúa rồi sau đó lại phản bội thì cũng có những người theo Chúa và trung thành cho đến cuối cùng. Đây là những người biết rõ Ngài là Đấng Cứu Thế, đến trần gain để giải phóng nhân loại. Nhưng người này cũng biết rõ họ là những tội nhân, không thể tự cứu lấy mình được mà phải cậy nhờ vào Chúa Giêsu. Hiểu như thế thì không có gì trên đời này có thể cản trở việc theo Chúa được.

Ngày hôm nay, mỗi người chúng ta cũng hãy hỏi Chúa: “Lạy Chúa có phải con là kẻ phản bội Chúa không?” Và ước gì tâm tình của chúng ta khi nêu lên câu hỏi này cũng là tâm tình của 11 Tông Đồ Chúa ngày xưa, lo lắng rằng, có thể vì yếu đuối, vì lầm lỡ mà mình sẽ phản bội Chúa, chứ đừng như Giuđa, thách thức Chúa vì sự thách thức đó sẽ dẫn tới diệt vong.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm