Danh mục bài viết

Cập nhật 15/4/2019 - 3:53 - Lượt xem 2870

Thứ Ba Tuần Thánh

"Một người trong các con sẽ nộp Thầy... Trước khi gà gáy con đã chối Thầy ba lần".

 

Tin Mừng: Ga 13, 21-33.36-38

Khi ấy, Ðức Giêsu tâm thần xao xuyến. Người tuyên bố: “Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy.” Các môn đệ nhìn nhau, phân vân không biết Người nói về ai. Trong số các môn đệ, có một người được Ðức Giêsu thương mến. Ông đang dùng bữa, đầu tựa vào lòng Ðức Giêsu. Ông Simon Phêrô làm hiệu cho ông ấy và bảo: “Hỏi xem Thầy muốn nói về ai?” Ông này liền nghiêng mình vào ngực Ðức Giêsu và hỏi: “Lạy Thầy, ai vậy?” Ðức Giêsu trả lời: “Thầy chấm bánh đưa cho ai, thì chính là kẻ ấy.” Rồi Người chấm một miếng bánh, trao cho Giuđa, con ông Simon Ítcariốt. Y vừa ăn xong miếng bánh, Xatan liền nhập vào y. Ðức Giêsu bảo y: “Anh làm gì thì làm mau đi!” Nhưng trong số các người đang dùng bữa, không ai hiểu tại sao Người nói với y như thế. Vì Giuđa giữ túi tiền, nên có vài người tưởng rằng Ðức Giêsu nói với y: “Hãy mua những món cần dùng trong dịp lễ”, hoặc bảo y bố thí cho người nghèo. Sau khi ăn miếng bánh, Giuđa liền đi ra. Lúc đó, trời đã tối. Khi Giuđa đi rồi, Ðức Giêsu nói: “Giờ đây, Con Người được tôn vinh, và Thiên Chúa cũng được tôn vinh nơi Người. Nếu Thiên Chúa được tôn vinh nơi Người, thì Thiên Chúa cũng sẽ tôn vinh Người nơi chính mình, và Thiên Chúa sắp tôn vinh Người. Hỡi anh em là những người con bé nhỏ của Thầy, Thầy còn ở với anh em một ít lâu nữa thôi. Anh em sẽ tìm kiếm Thầy; nhưng như Thầy đã nói với người Do thái: ‘Nơi tôi đi, các người không thể đến được’, bấy giờ, Thầy cũng nói với anh em như vậy. Ông Simon Phêrô nói với Ðức Giêsu: “Thưa Thầy, Thầy đi đâu vậy?” Ðức Giêsu trả lời: “Nơi Thầy đi, bây giờ anh không thể theo đến được; nhưng sau này anh sẽ đi theo.” Ông Phêrô thưa: “Thưa Thầy, sao con lại không thể đi theo Thầy ngay bây giờ được? Con sẽ thí mạng con vì Thầy!” Ðức Giêsu đáp: “Anh sẽ thí mạng vì Thầy ư? Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy, anh đã chối Thầy ba lần.”

 

Suy niệm:

1. Trời đã tối - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Làm người ở đời ai chẳng có lúc xao xuyến. 
Đức Giêsu hai lần nhắc các môn đệ đừng xao xuyến 
trước sự ra đi được báo trước của Thầy (Ga 14, 1.27). 
Nhưng Ngài đã xao xuyến khi thấy người ta khóc thương Ladarô (Ga 11, 33). 
Ngài cũng đã xao xuyến khi giờ đã đến và cái chết gần kề (Ga 12, 27). 
Trong bữa tối này, Đức Giêsu không tránh khỏi xao xuyến 
khi nói đến sự phản bội sắp đến của một người môn đệ (c. 21). 
Vậy vấn đề không phải là cố tránh xao xuyến, mà là đừng để nó làm chủ mình. 
Trong bốn sách Tin Mừng, Thầy Giêsu không bao giờ nói rõ Giuđa là kẻ phản bội. 
Thầy muốn giữ thể diện thậm chí cho kẻ sắp phản bội mình. 
Vì thế nói chung các môn đệ không rõ ai là kẻ sẽ nộp Thầy (c. 22). 
Ông Phêrô có lẽ nằm trên giường tiệc xa với Thầy, 
nên đã làm hiệu cho anh môn đệ được Thầy thương, để nhờ anh hỏi xem là ai. 
Thầy Giêsu đã không nói tên kẻ phản bội. 
Ngài chỉ tế nhị dùng một dấu hiệu để cho anh môn đệ mình thương nhận ra. 
Dấu hiệu đó là chấm một miếng bánh trao cho Giuđa. 
Đây là một cử chỉ quý mến của chủ tiệc dành cho một vị khách đặc biệt. 
Việc trao miếng bánh cho Giuđa cho thấy anh nằm gần với chủ tiệc là Thầy, 
như thế Giuđa, người thủ quỹ kiêm quản lý, có một chỗ khá cao trong bữa tiệc. 
Giuđa đã nhận miếng bánh ân tình của Thầy và anh có thể chọn lại. 
Anh có dám từ bỏ kế hoạch phản bội của anh không? 
Tiếc là không, cử chỉ ưu ái của Thầy chẳng làm anh thay đổi. 
“Khi anh vừa ăn xong miếng bánh, thì Satan nhập vào anh” (c. 27). 
Chúng ta ngạc nhiên khi Thầy Giêsu không hề phân biệt đối xử với Giuđa. 
Thầy đã rửa chân cho anh và còn cho anh tham dự bí tích Thánh Thể (Mt 26, 27). 
Khi biết lòng anh chai đá, Thầy lại hối thúc: “Anh làm gì thì làm mau đi” (c. 27). 
Giuđa ra đi lúc trời đã tối. 
Cũng trong bữa tiệc này, Thầy Giêsu nói về việc Phêrô sẽ chối Thầy ba lần. 
Thầy chỉ nói sau khi Phêrô tuyên bố mình sẽ thí mạng để cứu Thầy (c. 37). 
Phêrô tỏ ra quá tự tin vào tình yêu và sức mạnh của mình. 
Anh coi thường cuộc chiến đấu ác liệt sắp tới nên đã dễ dàng ngã quỵ. 
“Thầy đi đâu?”, tiếng Latinh là “Quo vadis?” (c. 36). 
Ta lại thấy câu hỏi này của Phêrô trong một sách ngụy thư ở cuối thế kỷ thứ hai. 
Lúc Phêrô chạy trốn khỏi sự bách hại ở Rôma, 
anh lại gặp Thầy Giêsu và hỏi Thầy: “Thầy đi đâu vậy?” 
Thầy trả lời Thầy đang vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa. 
Phêrô hiểu ra nên trở lại Rôma để chết tử đạo ở đó. 

Lạy Chúa, 
xin cho con quả tim của Chúa. 
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. 
Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, 
mọi trả thù ti tiện. 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, 
không một biến cố nào làm xáo trộn, 
không một đam mê nào khuấy động hồn con. 
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. 
Xin cho quả tim con đủ lớn 
để yêu người con không ưa. 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở 
để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen. 

 

2. Hình ảnh tội lỗi qua bóng đêm - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Khi mặt trời lặn, bóng đêm bao phủ không gian, đây cũng là dịp thuận tiện để cái ác lộ hiện hay những hành vi tội lỗi như trộm cướp, ăn chơi xuất hiện... Bóng đêm là “biểu tượng” của những âm mưu xấu xa. Bóng đêm còn “ám chỉ sự dữ”, bởi bóng đêm quay lưng lại với “ánh sáng” và bóng đêm “bóp chết tình yêu”.

Cuối Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan có nhắc đến thời điểm đêm tối và kẻ bán Thầy bắt đầu lộ nguyên hình. Hành vi Giuđa rời bàn ăn, tiến vào đêm tối gợi cho chúng ta cảm tưởng tội lỗi đã đối đầu với Ánh Sáng và tràn ngập nhân gian. 

Bóng đêm chia cắt tình Thầy – trò; bóng đêm cũng làm cho tình huynh đệ bị rạn nứt; bóng đêm còn làm cho cái ác ngự trị thay cho tình yêu. Sự ra đi của Giuđa vào lúc trời tối cho thấy rõ bản chất của sự việc.

Thứ ba Tuần Thánh, Giáo Hội cho đọc lại Bài Tin Mừng hôm nay nói về âm mưu phản bội của Giuđa khi trời đã tối, Giáo Hội nhắc cho chúng ta rằng:

Chúng ta thuộc về “Ánh Sáng” chứ không thuộc về “đêm”, vì thế, mỗi người hãy tránh xa “đêm tối”, vì đêm tối dẫn đến diệt vong.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được ơn trung thành với Chúa đến cùng. Đừng vì nông nổi, tham tiền, hám danh mà bán rẻ lương tâm cho ma quỷ qua những lựa chọn trái ngược với Tin Mừng. Amen.

 

3. Sự Vấp Ngã Của Giuđa Và Phêrô

Chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu và đi sâu vào tâm tư Chúa trong giây phút quan trọng này, có hai đặc điểm quan trọng được nêu bật ở đây: Ngài là một vị Thiên Chúa nhập thể làm người như chúng ta; là con người, Chúa Giêsu xúc động mạnh mẽ, tâm hồn xao xuyến sâu xa trước cuộc Thương Khó sắp trải qua, trước sự không hiểu và sắp phản bội của các đồ đệ, của Giuđa phản bội và của Phêrô tự phụ chối Chúa. Là một vị Thiên Chúa, Chúa Giêsu ý thức rõ ràng điều sắp xảy ra cho mình và gọi đó là việc tôn vinh Thiên Chúa. Giờ tử nạn là giờ tôn vinh, Thiên Chúa được tôn vinh, chính Chúa được tôn vinh và con người được tôn vinh, được hòa giải với Thiên Chúa, được lãnh nhận sự sống đời đời.

Nơi chương17 sau đó, Chúa Giêsu nói rõ ra nội dung chính của việc tôn vinh này như sau: "Lạy Cha, giờ đã đến, xin Cha tôn vinh con Cha để con Cha tôn vinh Cha theo quyền năng Cha đã ban cho Người trên mọi phàm nhân, để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. Mà sự sống đời đời, đó là nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật và nhận biết Ðấng Cha sai đến là Giêsu Kitô. Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm". Chúa Giêsu ý thức rõ ràng về chương trình Thiên Chúa Cha muốn thực hiện, Chúa muốn thực hiện điều đó cách hoàn hảo, nhưng đồng thời ý thức rõ ràng điều tệ hại mà các môn đệ của Ngài đang liều sa vào. Giuđa sắp phản bội, Phêrô sắp chối bỏ Ngài, nên Chúa xao xuyến sâu xa.

Nhưng tội lỗi của con người không thể làm hư chương trình của Thiên Chúa. Cho đến tận cùng, Chúa làm những gì có thể làm được để thức tỉnh người tội lỗi. Chúa hành xử với mỗi người một cách khác nhau, ngấm ngầm, âm thầm với Giuđa và công khai với Phêrô. Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là quyết định tự do của con người. Giuđa mở tâm hồn, đón nhận Satan, từ bỏ ánh sáng, tự ý bước vào trong tối tăm và càng ngày càng lún sâu vào đó cho đến mức tuyệt vọng, vì trong tâm hồn ông không còn chút tình yêu nào đối với Chúa nữa. Phêrô cũng sẽ sa ngã, nhưng tình yêu Chúa nơi ông giúp ông ăn năn trở lại, bắt gặp cái nhìn của Chúa.

Lạy Chúa, xin giúp con trở về cùng Chúa, đừng bao giờ thất vọng về những lỗi lầm đã phạm, nhưng biết học lấy bài học của sự sa ngã để tiến lên mãi.

 

4. Khổ đau của Đức Giêsu

Đức Giêsu chịu nhiều đau khổ, nhưng người ta tự hỏi, đau khổ lớn nhất có phải là đòn đánh, mạo gai, cơn hấp hối hay bị đóng đinh trên thập giá ? vì còn nhiều thứ đau khổ khác nữa.

Thứ đau khổ con tim và linh hồn mới thực sự cực khổ hơn bất cứ đau khổ thể xác nào. Người ta đau khổ thể xác mà trái tim vẫn có thể hạnh phúc, như các thánh tử đạo, bị cực hình thân xác, nhưng tâm hồn vẫn hân hoan. Khi bị đau khổ tâm hồn và tâm tư thì không còn cách nào được sung sướng.

Đức Giê-su đã bị một ông tông đồ bán : đó là Giu-đa. Người cũng bị tông đồ cả là Phê-rô chối bỏ. Người còn bị tất cả các môn đệ bỏ trốn. Đó không phải là những lúc đau khổ lớn nhất sao ?

Đau khổ cực dữ nhất không phải là thứ đau khổ làm cho kêu la lớn nhất. Đau khổ thấm thía sâu sắc không phải là thứ đau khổ kêu gào trên mái nhà. Đau khổ lớn nhất cũng như niềm vui to nhất thường là câm lặng.

Đức Giê-su biết một bạn thân nộp Người. Người đã không vạch mặt chỉ tên. Trái lại, Người đã rất kín đáo bảo Giu-đa đi làm công việc như thường để không một môn đệ nào biết. Những đau khổ đó càng dằn vặt dữ tợn khi người ta muốn đối diện với chúng một mình.

Bị Giu-đa bán nộp, tiếp theo đó Đức Giê-su còn phải đối diện với sự phản bội của Phê-rô. Người biết rõ thế. Phê-rô lại chẳng biết gì, ông không thể tưởng tượng mình sa ngã xuống hố sâu đến thế. Đức Giê-su không phiền trách ông chút nào. Người sẵn sàng chịu đau khổ do những bạn nghĩa thiết của Người và tất cả moi người, dù họ đầy những yếu đuối. Còn chúng ta có noi gương Người không ? 

Khi người ta chịu đau khổ vì những người thân yêu, thì chính là dấu người ta yêu chân thật.

 

5. Loan báo Giuda phản bội

Giuda Iscario là một trong 12 tông đồ mà chính Chúa đã chọn, mặc dù Chúa biết ông sẽ phản bội. Nhưng Chúa qua đó muốn dạy con cái Ngài bài học.

Giuda có tên cuối cùng trong danh sách các tông đồ (Mt 10,2-4). Giuda quê ở làng Iscari nên người ta gọi luôn là Giuda Iscrio để phân biệt với những người khác mang tên Giuda. Trong số 12 tông đồ chỉ có Giuda Iscario là quê hơng ở miền Nam của nước Do thái, còn đa số thuộc miền Bắc. Giuda Iscario đã trở thành môn đệ của Chúa từ biển hồ Tibêria. Nhưng từ sau khi Chúa tuyên bố về phép thánh Thể là Mình Máu Thánh Chúa thì Giuda thất vọng, vì trước đến nay ông theo Chúa vì tưởng đâu Chúa là Đấng cứu thế trong lãnh vực của cải như ông mong tưởng. Từ đó ông không tin. Và cũng từ đó ông biï gọi là “quỉ nhập” (6,70). Và ông đã mất lòng tin đến chỗ phản bội Chúa...

Chính ông đã lợi dụng chức vụ quản lý và bữa ăn để ra đi phản bội (c.27). Trong khi các môn đệ ngồi dự tiệc thì Giuda ra đi. Việc đó đối với các môn đệ dễ hiểu, vì Giuda làm quản lý phải đi lấy thêm đồ ăn thức uống hoặc có thể Giuda đi giúp đỡ kẻ nghèo khó chăng. Nhưng Chúa Giêsu biết và biết rõ đến nỗi Chúa bảo Giuda “ngươi tính làm gì thì làm mau đi” (c.27).

Mặc dầu thế, Giuda vẫn không sợ gì tội ác mà cứ khăng khăng ra đi mà tưởng không ai biết. Những người phản bội và dối trá mấy khi tưởng mình bị lộ diện vạch mặt đâu. Giuda vào trường hợp ấy. Giuda không ngờ hành động của ông trong đêm tối lại bị phơi bày trên sách vở của Kinh thánh cho đến tận thế.

Đây cũng là một bài học đắt giá cho cuộc đời con cái Chúa. Có bao giờ chúng ta nghĩ rằng mọi sự thật một ngày nào đó sẽ được phơi bày hết không ? Những gì được giấu giếm trong thời gian, cuối cùng cũng chính thời gian tiết lộ ra. Kinh thánh nói rằng: “Chẳng có vật nào được giấu kín trước mặt Chúa. Tất cả sẽ phải phơi bày trần trụi trước mặt Đấng mà chúng ta phải trả lẽ với Ngài”, “Ta là Thiên Chúa, ta thấu suốt mọi tâm can ngươi từng gang tấc...”, “Thiên Chúa là Đấng thấu suốt nơi kín nhiệm...” (Mt 6,6) cho nên không một ai chạy tội được với Ngài đâu.

Người ta tự hỏi tại sao Thiên Chúa biết rõ Giuda phản bội như vậy mà lại còn chọn ông ta làm gì nữa ?

1. Thưa trước hết đó là chương trình, ý định của Thiên Chúa, Ngài muốn dạy chúng ta bài học từ cần tiền đến mê tiền... Sự phản bội chua xót nhất vẫn là phản bội tình yêu. Giuda đã phản bội chính tình yêu Thiên Chúa. Và cũng chính ông lên án ông bằng cái chết tự tử. Kinh thánh nói Giuda đã ra đi trong đêm tối (Gio 13,300. Hoàn cảnh tối tăm ấy hết sức hợp để thi hành một dự định đen tối. Có thể Giuda cảm thấy dễ chịu khi ra đi khỏi vùng ánh sáng, ánh sáng chân thật của 11 tông đồ và Chúa đang chiếu vào. Và kinh thánh nói thêm “Thà Giuda đừng sinh ra thì hơn”.

2. Còn nếu như chúng ta muốn hiểu thêm tại sao Thiên Chúa đã chọn Giuda thì có thể nói rằng dù sao nơi ông cũng có một sư thiện chí muốn theo, Chúa không nỡ dập tắt một chút thiện tâm đó. Và như vậy càng nói lên lòng thương yêu và sự kính trọng vô cùng sự tự do của mỗi người kể cả Giuda phản bội Ngài.

3. Có khi chúng ta tự hỏi rằng: sự phản bội của Giuda có cần thiết lắm không ? Nếu không có Giuda, liệu Chúa có cứu chuộc bằng giá máu hay không ? Trước hết, chúng ta không nên đặt vấn đề của Thiên Chúa đã làm bằng chữ nếu. Nếu Giuda không phản bội thì chương trình của Thiên Chúa vẫn cứ hoàn thành. Nếu Giuda không phản bội thì Chúa Giêsu đỡ bị xúc phạm một cách nào đó và ít gây xúc động hơn thôi, chứ không vì thế mà chương trình của Chúa bị hỏng. Người bị hỏng là Giuda mà thôi.

 

6. Bóng đêm tội lỗi

Bóng đêm đồng loã với tội ác : Bao nhiêu cuộc hội họp để toan tính những hành vi hắc ám thường được tổ chức để toan tính những hành vi hắc ám thường được tổ chức về đêm: nương theo đêm tối, những tên hành nghề trộm cướp mới mạnh tay hành động; những cuộc vui chơi trác táng, những mối tình vụng trộm cũng thường xảy ra vào đêm. Bóng đêm cũng đã chứng kiến một cuộc bán Thày phản bạn được Tin mừng thuật lại: khi ấy, Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ, tâm hồn Ngài xao xuyến.. Guida nhận chiếc bánh từ tay Chúa Giêsu trao, ăn xong, y đứng dậy ra đi, bấy giờ là đêm tối.

Dưới ngòi bút của Gioan, ánh sáng và bóng tối mang một ý nghĩa thật đặc biệt. Nhưng ở đây bóng tối được sử dụng để diễn tả đúng hoàn cảnh và tâm trạng của Giuđa trong âm mưu đen tối của y nơi đoạn Tin mừng hôm nay. Bóng đêm luôn ngự trị khi con người chủ ý quay lưng lại với Chúa Giêsu, bóng đêm luôn xâm chiếm tâm hồn khi con người nghe theo sự xúi giục của sự dữ hơn là lời mời gọi của Thiên Chúa. Bóng đêm luôn giữ phần thắng khi hận thù, gian tham bóp chết sức mạnh của tình yêu. Bóng đêm xâm chiếm cõi lòng khi con người khước từ tình yêu Thiên Chúa như trường hợp của Giuđa. Trước khi Giuđa đứng dậy bỏ bàn tiệc thân hữu để đi vào bóng đêm, Chúa Giêsu đã dùng mọi phương thế để cảnh tỉnh Giuđa : trước tiên là lời tiên báo công khai : "Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: một trong các ngươi sẽ nộp Ta", nhưng Giuđa giả điếc làm ngơ không, nghe lời cảnh tỉnh ấy. Tiếp đến, Chúa Giêsu chấm bánh trao cho Giuđa, đó là cử chỉ thân tình, nhưng Giuđa đã ăn miếng bánh ấy không chút rung động, đến độ thánh Gioan diễn tả hậu quả trái ngược :"Aên miếng bánh rồi, Satan đã nhập vào y". Sau cùng, Chúa Giêsu dóng lên tiếng chuông cảnh tỉnh cuối cùng qua câu nói : "Người tính làm gì, thì làm mau đi", câu này ngụ ý rằng âm mưu của người, Ta đã biết, làm sao môn đệ lại có thể âm mưu phản Thày". Tuy nhiên, những lời nói và cử chỉ thân tình ấy đã không cầm chân được Giuđa khỏi tiến vào bóng đêm tội lỗi.

Ngày thứ ba tuần thánh, khi đưa ra một Giuđa cứng lòng bướng bỉnh, tiến vào bóng đêm của phản bội, của tội lỗi, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức để chấp nhận lời cảnh tỉnh và nhất là đón nhận những cử chỉ thân tình yêu thương của Chúa Giêsu, để bừng sống dậy nhập đoàn những người đã và đang thực hiện một cuộc cách mạng tình thương mà Ngài đã khởi xướng khi tuyên bố : "không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu hiến mạng sống vì bạn hữu", "Ta ban cho các con một điều răn mới là hãy yêu mến nhau như Ta đã yêu mến các con".

Ước gì sự hiến thân chết vì tình yêu trên Thập giá của Chúa dẫn chúng ta từng bước thoát khỏi bóng đêm của tội lỗi để tiến vào ánh sáng của Chúa Nhật Phục sinh.

 

7. Dấu hiệu để nhắc nhở

Để khỏi quên những điều cần phải nhớ, chúng ta thường làm gì ?

Có người dùng sổ tay hay Agenda, người  khác thì lại viết ra giấy để trên bàn, người thì lại nhờ một người khác nhắc nhở. Hiện nay trong ngành điện tử, người ta cũng đã sáng chế ra một thứ Agenda có thể khi đến ngày giờ,máy sẽ nhắc nhở người sử dụng nó.

Trong đoạn Tin Mừng được trích đọc hôm nay, Chúa Giêsu cũng đã dùng một thứ để nhắc nhở Thánh Phêrô về một điều mà Phêrô đã thề hưá với Chúa, đó là tiếng gà gáy.

Thánh sử Gioan cho biết, khi Chúa Giêsu cho các Tông Đồ của Ngài biết  rằng, Ngài sắp phải đi đến một nơi mà các ông không thể tới được, thì Phêrô, người Tông Đồ rất nhiệt thành, đã bốc đồng thưa với Chúa rằng:

- Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được?

Rồi ngon trớn, ông đã thưa với Chúa:

- Con sẽ liều mạng ống con vì Thầy.

Khi hứa với Chúa điều trên đây, Phêrô nghĩ ngay rằng, mình hơn những anhem khác, mình sẽ không phản bội như người mà Chúa đã loan báo trong bữa ăn cuối cùng là :”Một trong các con sẽ nộp Thầy”.

Thế nhưng chỉ mấy giờ sau, ở trong sân dinh Philatô, con người ”phổi bò” Phêrô đã chối Chúa ba lần. Ông chối Chúa như thế mà ông chẳng nhớ đến lời ông đã hứa với Chúa trước đó gì cả, nên lúc đó Chúa phải dùng tiếng gà gáy để nhắc nhở ông.

Các Thánh Sử đều thuật rằng, sau khi Phêrô chối Chúa ba lần thì gà liền gáy (Mt. 26, 74). Tiếng gà gáy đã làm cho Phêrô thức tỉnh. Nó nhắc nhở ông về lời ônt hưá với Chúa trước đó. Và Pêrô đã khóc lóc thảm thiết về sự phản bội của mình.

Hôm nay đây, có thể Chúa cũng đang dùng một dấu hiệu nào đó để nhắc nhở chúng ta về điều mà chúng ta đã hứa với Ngài. Dấu hiệu đó chắc chắn không phải là tiếng gà gáy, nhưng có thể là một cơn bệnh, một thất bại, một tai nạn, một tin buồn... Tất cả đều có thể là những dấu hiệu nhắc nhở chúng ta về những lời hứa nguyện của chúng ta với Chúa, về những ơn lành mà Ngài đã ban cho chúng ta, về tình yêu mà Ngài đã dành để cho chúng ta.

Chúa nhắc nhở Phêrô xưa cũng như chúng ta hôm nay, không phải với mục đích là làm khổ chúng ta đâu, mà Ngài chỉ muốn rằng, chúngta hãy quay trở lại với Ngài.

Và nếu chúng ta đã nhận ra được một sự nhắc nhở nào đó của Chúa, tí chúng ta hãy bắt chước Phêrô là khóc lóc ăn năn về những lỗi lầm quên sót của chúng ta rồi khước từ chúng để quay trở về với Chúa. Đây là việc chúng ta phại làm ngay giờ này.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm