Danh mục bài viết

Cập nhật 14/4/2019 - 4:55 - Lượt xem 2840

Thứ Hai Tuần Thánh

"Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta".

 

Tin Mừng: Ga 12, 1-11

Sáu ngày trước lễ Vượt Qua, Ðức Giêsu đến làng Bêtania, nơi anh Ladarô ở. Anh này đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Ở đó, người ta dọn bữa ăn tối thết đãi Ðức Giêsu; cô Mácta lo hầu bàn, còn anh Ladarô là một trong những kẻ cùng dự tiệc với Người. Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quý giá xức chân Ðức Giêsu, rồi lấy tóc mà lau. Cả nhà sực mùi thơm. Một trong các môn đệ của Ðức Giêsu là Giuđa Ítcariốt, kẻ sẽ nộp Người, liền nói: “Sao lại không bán dầu thơm đó lấy ba trăm đồng bạc mà cho người nghèo?” Y nói thế, không phải vì lo cho người nghèo, nhưng vì y là một tên ăn cắp: y giữ túi tiền và thường lấy cho mình những gì người ta bỏ vào quỹ chung. Đức Giêsu nói: “Hãy để cô ấy yên hầu cô ấy giữ lại dầu thơm này cho ngày mai táng Thầy. Thật vậy, người nghèo thì anh em luôn có bên cạnh; còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” Một đám đông người Do thái biết Ðức Giêsu đang ở đó. Họ tuôn đến, không phải chỉ vì Ðức Giêsu, nhưng còn để nhìn thấy anh Ladarô, kẻ đã được Người cho sống lại từ cõi chết. Các thượng tế mới quyết định giết cả anh Ladarô nữa, vì tại anh mà nhiều người Do thái đã bỏ họ và tin vào Ðức Giêsu.

 

Suy niệm:

1. Ngày mai táng Thầy - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Việc Đức Giêsu làm cho anh Ladarô hoàn sinh đưa đến hai thái độ. 
Thượng Hội Đồng họp nhau lại và quyết định về cái chết của Đức Giêsu. 
Còn chị Maria, trong bài Tin Mừng này, lại như muốn chuẩn bị cho cái chết ấy. 
Trong bữa tiệc tại nhà của chị em Mácta, Maria, Ladarô, tại Bêtania, 
Đức Giêsu được mời như một vị khách, có cả môn đệ của Ngài nữa. 
Bữa ăn tối này là một cử chỉ diễn tả lòng kính trọng, yêu mến, và biết ơn 
của cả gia đình đang vui sướng trước sự trở lại từ nấm mồ của người thân yêu. 
Ladarô hẳn sẽ được ngồi gần Thầy Giêsu, Đấng thương mến anh (Ga 11,3), 
Đấng trả lại cho anh sự sống. 
Chính trong bữa ăn do chị Mácta phục vụ này, 
cô Maria đã làm một điều đặc biệt và rất bất ngờ. 
Cô đã xức lên chân Thầy Giêsu một cân dầu thơm cam tùng hảo hạng, 
khiến cả nhà sực nức mùi hương. 
Chúng ta không hiểu tại sao cô xức chân Thầy thay vì đổ dầu thơm trên đầu. 
Người ta không xức dầu thơm lên chân một người còn sống, 
nhưng người ta có thể xức lên chân một người đã qua đời 
để chuẩn bị cho việc mai táng người ấy. 
Cô Maria không ngờ mình đã làm một hành vi có tính tiên tri về cái chết của Thầy, 
như trước đây thượng tế Caipha đã vô tình nói tiên tri về cái chết ấy (Ga 11, 51). 
Cô không ngờ việc xức dầu tối nay của mình là cử chỉ tượng trưng 
cho việc liệm xác Thầy Giêsu sau này của ông Nicôđêmô 
với một trăm cân mộc dược trộn với trầm hương (Ga 19, 39). 
Nhìn cô Maria xức dầu, ta thấy cử chỉ trân trọng của cô đối với vị Thầy khả kính. 
Cô chấp nhận sự phí phạm này, vì tình yêu của cô đối với Thầy, 
hay đúng hơn, vì tình yêu quá lớn của Thầy đối với gia đình cô. 
Cô xức dầu mà không so đo tính toán. 
Lượng dầu quý giá được đổ ra chẳng là gì so với ân nghĩa của Thầy. 
Nhưng có người thấy khó chịu, đó là Giuđa Ítcariốt, một môn đệ của Thầy. 
Anh thấy tiếc vì lượng dầu thơm ấy thật đắt tiền, 
có giá bằng lương gần một năm của một công nhân. 
“Tại sao lại không bán dầu thơm ấy mà cho người nghèo?” 
Thầy Giêsu bênh vực cho cô Maria khi nói lên ý nghĩa việc làm của cô. 
Hành vi chuẩn bị mai táng phải được đặt trên hành vi bố thí giúp người nghèo. 
Hơn nữa, “người nghèo thì lúc nào cũng có, còn Thầy, anh em không có mãi đâu.” 
Đức Giêsu ám chỉ cái chết sắp đến của mình. 
Giuđa có vẻ không hiểu được thế nào là tình yêu. 
Anh là người giữ tiền của cả nhóm, nhưng lại thường ăn cắp để dùng riêng. (c. 6). 
Có thể đồng tiền đối với anh là quá lớn, lớn hơn cả tình yêu. 
Anh phản bội Thầy mình cũng vì đồng tiền (Mt 26, 15). 
Mong chúng ta biết dùng tiền bạc để diễn tả tình yêu như cô Maria. 

Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế Người là tất cả của tôi. 
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, 
đến với Người trong mọi sự, 
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc. 
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người. 
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người 
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. Amen. 
(R. Tagore) 

 

2. Tình yêu vượt lên tất cả - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Thời xưa và thời nay, nước hoa vẫn là một loại thảo dược được nhiều người con gái tuổi thanh xuân hay đang yêu sử dụng nhiều, bởi nó là biểu tượng của tình yêu. Vì thế, người ta muốn bày tỏ hay minh chứng tình yêu, họ thường tặng cho nhau những lọ nước hoa đắt tiền.

Maria trong bài Tin Mừng hôm nay đã không tiếc xót khi hiến dâng cho Đức Giêsu một bình dầu thơm hảo hạng có giá tới 300 đồng bạc, tương ứng với khoảng 300 ngày công lao động thời bấy giờ.

Hành động của Maria không phải là một hành động mang tính phung phí như Giuđa nghĩ, mà là dấu hiệu, biểu lộ của tình yêu. Cô đã kính phục Đức Giêsu nhiều chuyện, nhất là hôm cô được ngồi dưới chân Ngài mà nghe giảng. Hơn nữa, người em của cô là Lazarô đã được Đức Giêsu cải tử hoàn sinh, nên lòng kính mến lại dâng lên gấp bội. Vì thế, cô đã không hề tiếc xót khi phải cho đi thứ quý giá của cô. Có lẽ nếu có tiếc thì cô tiếc là không có nhiều hơn để dâng hiến vì cô yêu mến Đức Giêsu tha thiết.

Khi cơ hội ngàn năm có một, cô đã tiến lại và đập vỡ bình dầu ra, đổ lên chân Đức Giêsu rồi lấy tóc mình mà lau.

Khởi đầu Tuần Thánh, Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngưỡng hành vi của cô Maria để noi theo!

Noi theo đây không phải là chúng ta phải bỏ ra những thứ đắt tiền như Maria để tỏ lòng yêu mến Thiên Chúa, mà là noi theo gương khiêm nhường, sám hối, canh tân và yêu mến như Maria.

Một trong những việc cụ thể để tỏ lòng yêu mến Chúa, đó là chúng ta từ bỏ con đường tội lỗi, trở về với Chúa và hoán cải cuộc đời.

Xin Chúa cho chúng ta bước vào Tuần Thánh với tâm tình sám hối thực sự, để chúng ta được hưởng ơn cứu chuộc của Chúa. Amen.

 

3. Lời Cảnh Tỉnh Của Chúa Giêsu

Ðoạn Tin Mừng trên gợi lên trong chúng ta nhiều ý nghĩ. Sự hiện diện của Chúa Giêsu luôn luôn là một dấu gây mâu thuẫn. Nhiều người tin Chúa, mến Chúa, thương Chúa, mà cũng có nhiều người khác dèm pha, chống đối và muốn loại trừ. Những kẻ thuộc nhóm ủng hộ Chúa trong đoạn Tin Mừng hôm nay là những người dọn tiệc đãi Chúa ở Bêtania là Lazarô, là Maria - người lấy dầu thơm xức chân Chúa. Những kẻ chống đối Chúa hay sắp đi vào con đường chống đối Ngài là các thượng tế ganh tị, là Giuđa Iscariốt - người thủ quĩ của nhóm môn đệ chung quanh Chúa Giêsu. Chúng ta hãy quan sát thêm thái độ của những kẻ chống đối Ngài, các thượng tế, những người lãnh đạo của dân Do Thái và là những kẻ được dân chúng kính nể như những trí thức và đạo đức. Nhưng phải chăng đây là cái vẻ bên ngoài, vì bên trong tâm hồn xem ra như chứa đầy những chuyện xấu xa, mưu mô, ganh tị, tham quyền, sợ dân bỏ họ mà theo Chúa Giêsu? Vì thế, họ có ý định giết luôn cả Lazarô, xóa bỏ luôn cả dấu chỉ hiển nhiên của Thiên Chúa quyền năng hiện diện giữa con người.

Quyền năng Thiên Chúa được thể hiện nơi dấu lạ cho Lazarô đã chết được sống lại. Ghét Chúa, những thượng tế kia muốn xóa bỏ cả những dấu chỉ, những chứng tá về Chúa để lương tâm họ được yên, không còn bị quấy rầy nữa. Chúng ta có hành xử giống như những vị thượng tế Do Thái này hay không, hay chúng ta hành xử giống như Giuđa Iscariốt. Giuđa chưa phản bội Chúa, nhưng đang trên đường phản bội Chúa với những hành động xấu được nhắc đến trong đoạn Tin Mừng hôm nay, ham mê tiền của, lấy của công để lo cho tư lợi riêng, lạm dụng danh nghĩa người nghèo, miệng nói lo cho người nghèo nhưng hành động ngược lại. Ðây là tội mà ngày nay có thể gọi là kinh doanh trên sự nghèo cùng của anh chị em.

Hơn nữa, khi phê bình hành động tốt lành của cô Maria, xức dầu thơm nơi chân Chúa như là một việc làm phí của, thì Giuđa cho thấy tâm địa hẹp hòi của mình, Giuđa xem đồng tiền lợi lộc vật chất trọng hơn chính Chúa Giêsu và mối tương quan thân thiện với Ngài. Thường tình, nếu là bạn tốt với nhau, thì khi một người sắp ra đi, kẻ ở lại phải làm vừa ý người ra đi, để nói lên lòng quí mến của mình, nhưng Giuđa đã không hành xử như vậy với Chúa Giêsu. Là một trong mười hai tông đồ sống bên cạnh Chúa, chắc chắn Giuđa đã nghe nói đến sự ra đi đầy đau thương của Ngài tại Giêrusalem, nhưng Giuđa xem ra lãnh đạm vô tâm, vô tình với biến cố, vả lại Giuđa đã công kích hành động tốt của Maria, cho đó là một việc làm phung phí, vô ích. Giuđa đã mất đi ý thức bén nhạy để phán đoán điều gì tốt, điều gì không. Giuđa xét đoán không theo sự việc khách quan mà theo tâm tình hèn hạ của mình. Tâm hồn Giuđa thì xấu, nên xét việc tốt cũng thành xấu. Chúng ta có hành xử đúng như vậy hay không.

Lạy Chúa, đoạn Tin Mừng hôm nay là lời cảnh tỉnh của Chúa Giêsu giúp chúng con xét mình. Xin cho con khiêm tốn đến cùng Chúa để Chúa giúp con từ bỏ tinh thần của con hiện tại và quyết chí canh tân. Xin cho con biết đặt Chúa vào chỗ đứng mà Chúa đáng được như vậy trong đời sống con. Xin Chúa giúp con hiểu và thực hành đời sống con.

 

4. Dấu thân ái

Giuda đã chướng tai gai mắt về Ma-ri-a đổ bao nhiêu dầu thơm xức chân Đức Giê-su. Có lẽ chúng ta cũng thấy chướng mắt như vậy. Lọ dầu giá ba trăm đồng gần bằng tiền lương công nhân cả năm, ai trong chúng ta sẵn lòng cho người khác như vậy ? Ai đã làm được thế ? Chỉ có một cách duy nhất giải thích cứ chỉ đó : Cô yêu mến Đức Giêsu.

Khi yêu, người ta có thể cho tất cả. Yêu chân thật thì làm tất cả. Người ta cho thứ tốt nhất và không tính toán giá trị bao nhiêu. Tinh yều chân thật không hẹp hòi, không tính toán, yêu là tất cả.

Chúng ta quả quyết hoàn toàn tự nguyện yêu mến Thiên Chúa và chúng ta có cảm tình nhiều với tất cả mọi người sống với chúng ta. Cần phải chứng thực điều đó qua mấy câu hỏi sau đây: Chúng ta cho những người ta yêu cái gì ? Chúng ta đã cống hiến bao nhiêu thời gian cho họ ? Chúng ta có sẵn sàng chịu sạch bách hết trọi để đem lại hạnh phúc cho họ không ?

Đức Giê-su đã yêu mến chúng ta đến hiến cả mạng sống cho chúng ta, có thể nói yêu đến điên cuồng. Nhưng người ta có thể yêu mà không điên cuồng một chút nào ư ? Nếu chúng ta không có thể điên cuồng một chút đôi với những người chúng ta nói yêu họ, thì chỉ là yêu nửa vời. Nếu chúng ta không có thể điên cuồng một chút để biểu lộ lòng yêu mến Thiên Chúa, nếu thỉnh thoảng chúng ta không làm những cử chỉ khác thường, thì chúng ta chỉ yêu nửa vời.

Nếu phải vạch trần con tim của chúng ta xem, nếu họ bao bọc chúng ta làm cho chúng ta được hạnh phúc cho riêng mình, khi đó chúng ta mới tỏ lòng yêu họ và yêu Chúa, thì như thế là thử tình yêu như Giu-đa.

 

5. Bữa ăn tại Betania

Chúa Giêsu ở giữa nhân loại vỏn vẹn 33 năm trời ngắn ngủi. Ba mươi năm trước là quãng đường lao động Chúa ân thầm sửa soạn cho 3 năm  cuối cùng. Nhưng rồi Ngài đã thu gặt được những gì ? Thưa sự phản bội vô ơn của một dân tộc, sự chống đối và sự chết từ phía người biệt phái. Các môn đệ thân tín thì bỏ trốn, Giuda thì nối giáo cho giặc nộp thầy mình. Và cái chết nơi vườn cây dầu luôn luôn là một ám ảnh. Giữa những đau thương cay đắng ấy, đời Chúa còn gặp được một niềm vui nho nhỏ nhưng đầy an ủi. Đó là bình thuốc thơm của chị Maria, quê ở Betania (khác với Maria Madalêna ở Galile Lc 7,46). Cả 3 thánh sử đều ghi nhận việc xức dầu thơm này của chị Maria (Mt 26,7. Mc 14,3).

Theo thánh Matheu và Marcô, đó là một bình nước hoa bằng đá ngọc rất quí, dùng cho người quyền quí. Bình này chứa khoảng 327 gr nước hoa hảo hạng rút từ nguyên chất cây tùng hương, là thứ cây dùng tẩm liệm. Thánh Gioan lại kể rằng thánh nữ đây đã rưới thuốc thơm trên chân Chúa. Đáng lẽ người ta dùng vài giọt nước lã là quá đủ rồi. Thánh Mc (14,3) còn nói là chị ta đã đập bể cổ bình và dốc đổ hết đến nỗi cả nhà thơm nực ngào ngạt, rồi chị Maria lấy tóc lau đi.

Trước sự phung phí ấy, Giuda không giữ được miệng. Ông đã bộc lộ chân tướng để phản bội. Lòng dạ đã bị tiền bạc đầu độc lại viện cớ giúp kẻ nghèo thì tốt hơn. Đó là một cách che đậy giả hình thôi, chứ chưa chắc Giuda đã thương kẻ nghèo bằng thương lọ nước hoa. Thấy lọ nước hoa đập bể, Giuda đã tiếc xót như là xé rách 300 đồng bạc hơn một tấm lòng thống hối... Và hẳn là Giuda cũng thầm nghĩ tới 30 đồng mà ông sẽ bán được thầy mình. Phải rồi, tiền bạc làm con người mù quáng, dễ phản bội. Trong cuộc đời có những đứa con từng phản bội lại cha mẹ... Nhưng ít khi học trò  phản bội thầy mình. Hiếm có, Giuda là một trong số hiếm có đó. Giuda đã quyết định phản bội Chúa, đã sa ngã vì tiền của vì trước đó Giuda đã có những tham lam nho nhỏ như tiếc xót bình dầu đây chẳng hạn.

Cho nên thấy đó làm gương rằng người ta có phạm tội trọng thì đúng ra trước đó đã sửa soạn, đã có những dịp gần xa, đã có một đà dốc sẵn là những tội nhẹ trước rồi. Qua bình dầu thơm này, Giuda được tố lộ phần nào tội trạng của tấm lòng ông. Cái rạn nứt đầu tiên của ông là ở tiền bạc và những quyết địïnh phản bội là khi Chúa lập phép Thánh Thể. Trong khi 11 tông đồ kính thờ yêu mến phép thánh thể thì Giuda chán nản phát sợ... Phép Thánh Thể đối với ông chỉ là viên ngọc trước con heo. Kinh thánh ghi thêm Giuda phản bội không hẳn vì đồng tiền, vì lòng tham mà lúc quyết định phản bội là lúc Giuda nghe Chúa tuyên bố Ngài là bánh hằng sống (Gio 13,21). Đây là một bài học cho thấy một khi xa lìa Thánh thể, chúng ta dễ phản bội lắm. Chính Chúa đã bị ba giới phản bội:

1. Chúa không muốn làm vua cung cấp của ăn phần xác cho dân mà Chúa lại hứa ban phép Thánh Thể nuôi phần hồn.

2. Thứ đến là những môn đệ rút lui rời bỏ Chúa (cf. 6,66) vì phép Thánh Thể làm họ chói tai khó hiểu.

3. Và chính Giuda.

Tham lam tiền của và xa vắng phép Thánh thể là đi lệch đường cứu rỗi.

 

6. Yêu là cho đi

Một đôi vợ chồng nghèo nhưng yêu thương nhau tha thiết. Mỗi người sở hữu một vật quí giá : Della có mái tóc đen huyền dài và đẹp, nàng rất quí nó và hãnh diện về nó Còn Jim chỉ có chiếc đồng hồ vàng, đó là kỷ vật duy nhất của cha anh trối lại. Một ngày lễ Gíang sinh, Della quyết định cắt ngắnbộ tóc và đem bán để mau cho Jun sợi giây đồng hồ thật đẹp. Hôm ấy về đến nhà, Jim ngỡ ngàng nhìn Della khi thấy nàng tốc ngắn, vì không biết phải làm gì với món quà là bộ lược bằng xà cừ rất đẹp mà anh đã bán chiếc đồng hồ để mau tặng nàng Della và Jim đã cho nhau tất cả những gì mình có, họ đã hy sinh tất cả cho nhau.

Vào đầu tuần thánh, Gíao Hội cũng nhắc đến hai người bạn của Chúa Giêsu, cũng như Della và Jim, họ đã cho Chúa Giêsu tất cả những gì mình có " Sáu ngày trước lễ vượt qua, Chúa Giêsu đến làng Bêtania… ở đó người ta thiết tiệc Ngài. Có Marta phục dịch, Lazarô là một trong những người đồng bàn với Ngài, Maria lấy bình bạch ngọc đựng đầy dầu thơm xức lên chân Chúa Giêsu và lấy tóc mình mà lau chân Ngài"

Một lần nữa, Tin mừng cho chúng ta gặp lại Marta và Maria. Tuy lần ghé trước Marta đã nghe Chúa Giêsu nói chỉ có một việc cần đó là lắng nghe lời Chúa. Nhưng lần này, Marta cũng chẳng dừng được, đã biến cuộc hội ngộ với Chúa Giêsu thành một yến tiệc, bởi lẽ theo chị nầu những món ăn thiết thiết đãi Chúa và các môn đệ là để tỏ lòng hiếu khách, nah61Thiên Chúa là tỏ lòng biết ơn Chúa đã cải tử hoàn sinh cho Lazarô. Phần Maria còn đi xa hơn : chị lấy dầu thơm hảo hạng xức chân Chúa và lấy tóc mình mà lau. Qua cử chỉ ấy chúng ta thấy rõ chiều âu mốii tình của chị đối với Chúa Giêsu. Mối tình không tính toán khiến chị sử dụng dầu thơm quí giá mà theo ước tính củ Giuđa có thể lên tới 300 đồng bạc Chúa Giêsu tức 300 ngày công. Mối tình khiêm nhu, vì theo tục lệ thời đó, chủ nhà hay bất cứ phần tử nào trong gia đình thường xức thuốc thơm trên đầu người khác để tỏ lòng quí mến, nhưng Maria khiêm tốn nghĩ mình chỉ đáng xức dầu thơm vào chân Thầy thôi. Mối tình tự hạ, thể hei65n qua việc lấy tóc mình để lau chân Chúa. Chúa Giêsu chấp nhận cử chỉ nói lên lòng kính trọng, yêu thương của Maria, cũng như vui lòng ngồi vào bàn tiệc do Marta khoản đãi 

Với mẫu gương yêu mến của Marta và Maria đối với Chúa Giêsu, Giáo Hội mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn để ôn lại, để chấp nhận và để đáp lại mối tình bao la của Thiên Chúa đã thí ban người Con Một vị phần tỗi nhân loại, cũng như để đáp lại mối tình của Chúa Giêsu đã sẵn lòng đón nhận cái chết ô nhục vì tình yêu đối với Chúa Cha và đối với mỗi người chúng ta.

 

7. Phục vụ Chúa.

Nước hoa là một thứ xa xí phẩm. Nhưng đối với những người đang yêu nhau, thì nước hoa lại là một món quà tặng thường được lưu ý đến nhất, bởi nó biểu tương cho tình yêu. Nó nói lên tính cách nồng nàn, thắm thiết của tình yêu.

Trong đoạn Tin Mừng được trích đọc hôm nay, Thánh sử Gioan cho biết, Maria, chị của Lazarô, người đã được Chúa Giêsu cho sống lại ( Jn.11,1tt), vì lòng kính yêu Chúa Giêsu, đã sử dụng một loại nước hoa thật đắt tiền, để xứ cho Chúa Giêsu.

Cũng chính vì vậy mà Giuđa, người Tông Đồ của Chúa Giêsu, đang đồng bàn với Ngài đã phiền trách bà Maria rằng: “Sao không đem bán nước hoa ấy đi, lấy tiền cho người nghèo khó ?”

Và Chúa Giêsu đã nói với Giuđa:

-Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày mai táng Ta. Vì các ngươi có người nghèo khóÀ ở bên cạnh luôn, Còn Ta, các ngươi sẽ không gặp Ta mãi đâu”.

Câu này hàm ý rằng, việc phục vụ Chúa không phải lúc nào cũng có sẵn cả đâu mà cũng chỉ có từng cơ hội một, nếu không chụp lấy cơ hội đó thì nó sẽ qua đi mất.

Người ta kể, này xưa có một lần Nữ Hoàng Mary của Anh Quốc đi sang thăm Tô-Các-Lan, một nước rất quí mến Nữ Hoàng.

Để đáp lại tấm thịnh tình của dân Tô-Cách-Lan, nhiều lần Nữ Hoàng đến với dân Tô-Cách-Lan mà không cho những người hộ tống đi theo để dễ gần gũi với dân chúng.

Lần kia, Nữ Hoàng đi về vùng quê chơi, Hôm ấy bổng trờ đổ mưa, Nữ Hoàng ghé vào nhà của một người ở trong vùng để mươn một cây dù. Nữ Hoàng nói vớ chủ nhà :

- Chị làm ơn cho tôi mượn cây dù, ngày mai tôi sẽ trả lại chị.

Vì không biết người đến mượn dù là ai, nên chị chủ nhà tỏ vẻ ái ngại không muốn cho mượn. Nhưng sau một hồi suy nghĩ, chị chủ nhà đã trở vào trong, lấy ra một chiếc dù đã cũ kỹ, đưa ra cho người lạ mặt mượn.

Ngày hôm sau, khi nghe tiếng gõ cửa, chạy ra mở cửa, chị chủ nhà kia thấy một người lính đứng ở trước cửa nhà chị, tay cầm chiếc dù cũ của chị. Người lính nói với chị :

-Thưa chị, Nữ hoàng sai tôi đem cây dù này gởi trả lại chị. Nữ Hoàng cũng gởi lời cám ơn chi rất nhiều.

Chị chủ nhà nghe vậy đứng lặng người một lát rồi òa lên khóc và nói :

- Thế là tôi đã đánh mất đi một cơ hội không bao giờ trở lại với tôi lần thứ hai nữa.

Phải, nếu bà Maria trong Tin Mừng hôm nay đã nghĩ như Giuđa nghĩ, nghĩa là đaem bán bình dầu thơm đi để lấy tiền chokẻ nghèo khó, thì chắc chắn bà cũng sẽ tiếc nuối một cơ hội có một không hai trong đời bà như chi chủa nhà trong câu truyện cho mượng dù ở trên đây.

Điều này, chính Chúa Giêsu đã cho thấy khi Ngài nói: “Các ngươi có người nghèo khó ở bên cạnh luôn, còn ta,các người sẽ không gặp Tamãi đâu”

Việc phục vụ Chúa được thực hiện bằng nhiều cách. Nếu chúng ta nghĩ rằng, phải làm điều này hay điều kia, và chỉ có những điều ấy mới là phục vụ Chúa, thì chúng ta sẽ mất đi rất nhiều những cơ hội để phục vụ Chúa.

Bà Maria đã hiểu Chúa. Bà hiểu rằng theo chương trình cứu chuộc nhân laọi của Thiên Chúa, thì Chúa Giêsu phải chết thay cho nhân loại. Và Chúa Giêsu cũng đã xác nhận sự hiểu bết đó của bà, nên Ngài mới nói với Giuđa, người đã phiền trách bà về việc bà xức dầu thơm cho Chúa rằng: “ Hãy để cô ấy làm việc chỉ về ngày táng xác Ta”.

Sự hiểu biết ấy đã làm cho bà Maria luôn tìm cơ hội để làm một việc bầy tỏ lòng kính yêu của mình đối với Chúa Giêsu, và hôm ấy, bà đã thấy đó là cơ hội thuận lởi nhất, nên bà đã chụp ngay lấy cơ hội đó. Bà đem dầu thơm hảo hạng xức cho Chúa Giêsu.

Có lẽ đối với bà, dầu thơm đó là thứ quí giá nhất bà có thể dâng hiến Chúa. Nó quí giá không những vì nó mắc tiền, mà nó còn quí giá bởi nó chính là biểu tượng cho tình yêu mà bà dành cho Chúa.

Nói tóm lại, bà Maria đã không bỏ lỡ cơ hội để phục vụ Chúa, mà trái lại bà đã thực hiện được một việc phục vụ vào đúng thời điểm của Chúa. Bà cũng đã phục vụ Chúa hết mình. Thánh sử thuật, bà xức dầu thơm hảo hạng, xức ở dưới chân chứ không xức ở trên đầu,xức rồi lấy tóc mình mà lau chân Chúa. Việc làm ấy của bà đã làm cho cả nhà được hưởng mùi thơm.

Đoạn Tin Mừng hôm nay phải là một cơ hội để chúng ta kiểm điểm lại con người của chúng ta xem chúng ta có biỏ qua những cơ hộiđể phục vụ Chúa hay không? Chúng ta có dâng hiến cho Chúa những thứ quí giá nhất của chúng ta hay không?

Khi nào chúng ta thể hện được kính yêu Chúa của chúng ta qua những hành động cụ thể bằng cách dâng hiến những thứ quí giá nhất của chúng ta cho Chúa vào đúng cơ hội , đúng thời điểm của Chúa, thì hành động của chúng ta sẽ gây được một ảnh hưởng lớn lao và mọi người sẽ nhận biết giá trị việc làm ấy như mùi thơm của loại dầu thơm quí giá của bà Maria, cho dù chúng ta không muốn điều ấy.

Cơ hội để chúng ta phục vụ Chúa giờ này, đó là làm cho Chúa bớt đau phiền vì chúng ta, bằng cách khước từ và xa lánh tội lỗi.Chúng ta hãy bầy tỏ lòng thống hối tội lỗi của chúng ta để tạo nên tình trạng trong sạch nơi tâm hồn chúng ta. Đó là thứ dầu thơm mà chúngta có thể dâng cho  Chúa giờ này. /.

 

8. Maria xức dâu chân Chúa Giêsu

Thánh Gioan đã nói rõ bối cảnh không gian và thời gian của sự việc xữc dầu đã xảy ra: Thời gian là Sáu ngày trước lễ Vượt qua, tức là ngay thứ bảy trước đó theo Mc.14,1 và Mt 26,2, thì sự kiện xảy ra hai ngày trước ngay lễ, không gian là ở Bêtania cách Jêrusalem không xa, trong khung cảnh của gia đình ba chị em Matta, Maria và Lazarô. Điều nầy nói lên rằng đây là một sự kiện lịch sử có thật.

Cô Maria lấy một cân dầu thơm cam tùng nguyên chất và quí giá, xức chân Chúa Giêsu, rồt lấy tóc mình mà lau.

Cử chỉ nầy của Maria tỏ ra vừa lòng yêu mến vừa là thái độ khiêm tốn của Maria. Trước sự việc như thế của Maria, có ba phan ứng khác nhau: Juđa thì cho việc làm đó là phí, vì 300 đồng bạc, giá của bình dầu, theo Gioan (6, 7) là giá của 300 ngày công. Những người đồng bàn thì im lặng, còn Chúa Giêsu thì tỏ ra bênh vực Maria “Hãy để cô ấy yên, hầu cô ấy giữ lại dầu này cho ngày mai táng  Thầy”

Cứ chỉ của Maria hôm nay làm tôi nhớ đến câu chuyện một em bé học sinh, mỗi chiều đi học về đều kiếm vài bông hoa dại vào nhà thờ dâng cho Đức Mẹ. Em chỉ biết làm như thế để tỏ lòng kính mến Dức Mẹ vì em là một em bé, chỉ làm có được ngần ấy thôi. Một thanh niên làm việc trong một gánh xiếc, được ơn Chúa, xin vào tu trong một nhà Dòng. Anh không biết đọc kinh vì hồi ấy các thầy tu dọc kinh tiếng latinh. Anh bứt tứt suy nghĩ, không biết làm cách nào để tỏ lòng mến Chúa. Một buổi tối nọ, khi mọi người đã đi ngủ mà đèn trong nhà nguyện vần sáng, cha bề trên lấy làm ngạc nhiên, đi đến xem thì ngài thay anh chàng mới xin vào tu, đang nhảy múa trước tòa Đức Mẹ, bay bên này bật sang bên kia...

Để cho anh ta nhảy múa xong, ngài ôn tồn hỏi: con đang làm gì thế?

- Thưa cha, con không biết đọc kinh như mọi người, con chỉ làm được những gì con biết để tỏ lòng kính mếnChúa và Đức Mẹ.

Mỗi người chúng ta cũng phải tìm cho ra cách độc đáo của mình trong việc tin mến Chúa, như cô bé hái bông rừng dâng cho Đức Mẹ, như anh chàng múa nhảytrước bàn thờ Đửc Mẹ, và như cô Maria lấy dầu thơm xức chân Chúa, vì cô ta là một cô gái. Nếu ta có lòng mến Chúa thật, thì ta sẽ tìm ra được cách tỏ lòng mến Chúa riêng của mình: chẳng hạn như quyết tâm sứa đổi một thói hư tật xấu nào đó, quyết tâm làm một việc tốt...Bởi vì không ai giàu sábg kiến cho bằng người đang yêu.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm