Danh mục bài viết

Cập nhật 15/3/2019 - 3:58 - Lượt xem 2692

Thứ Bảy tuần 1 Mùa Chay

"Các ngươi hãy nên trọn lành như Cha các ngươi trên trời".

 

Tin Mừng: Mt 5, 43-48

Khi ấy, Chúa phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đã nghe dạy: Ngươi hãy yêu thân nhân, và hãy thù ghét địch thù. Còn Ta, Ta bảo các con: Hãy yêu thương thù địch và làm ơn cho những kẻ ghét các con; hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các con, để như vậy các con nên con cái của Cha các con, Ðấng ngự trên trời: Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những ai mến trọng các con, thì các con được công phúc gì? Các người thu thuế không làm như thế ư? Nếu các con chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì các con đâu có làm chi hơn? Những người ngoại giáo không làm thế ư? Vậy các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Ðấng hoàn hảo".

 

Suy Niệm:

1. Yêu thương kẻ thù

Sau hơn 50 ngày bị bắt làm con tin và bị sút gần 20 ký vì sống trong thiếu thốn vật chất cũng như tinh thần, một nhà truyền giáo nọ đã bình tĩnh trả lời câu hỏi của các phóng viên về những gì mình đang suy tính trong lòng: "Tôi vẫn yêu mến đất nước và dân tộc đó, như ngày tôi mới đến truyền giáo cách đây 40 năm. Tôi đã tha thứ cho những kẻ bắt giữ và hành hạ tôi. Tôi muốn nói với họ rằng tôi không có gì thù ghét họ, nhưng vẫn yêu thương và sẵn sàng trở lại đó làm việc mục vụ".

Những lời dạy của Chúa Giêsu mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, cũng không mập mờ, không nhượng bộ hay chiều theo khuynh hướng tự nhiên của con người muốn giới hạn tình yêu của mình đối với tha nhân.

"Hãy yêu mến anh em mình", mệnh lệnh này được ghi rõ trong sách Lêvi 19,18. Những "anh em" được nhắc đến ở đây chỉ những kẻ thân thuộc, đồng hương, thuộc về dân riêng của Chúa. Còn câu: "Hãy ghét kẻ thù địch" thì chúng ta không gặp thấy công thức nào tương tự như vậy trong Kinh Thánh. Những lời này có thể hiểu như một diễn tả tự nhiên của tâm lý thường tình nơi con người, một hậu quả của tình yêu thương có giới hạn trong khung cảnh những kẻ thân thuộc, những người thuộc về cùng một dân tộc, một xã hội. Theo tâm thức hạn hẹp của Cựu Ước, bất cứ ai không thuộc về Dân Chúa chọn, thì người đó là kẻ xa lạn, là kẻ thù địch, không được yêu thương.

Chúa Giêsu đã đến để mạc khải sứ điệp trọn hảo hơn, bẻ gẫy những giới hạn tự nhiên: "Còn Thầy, Thầy bảo các con: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi các con". Chúng ta chú ý đến hai chi tiết trong lời dạy của Chúa Giêsu: thứ nhất: không còn ai bị loại ra khỏi tình yêu thương của người môn đệ Chúa và sự phân chia con người ra làm hai loại: thân thuộc và thù địch không còn nữa. Thứ hai: Tình yêu thương đó được thể hiện bằng những hành động cụ thể, và quan trọng nhất, đó là thi ân và cầu nguyện cho những kẻ không tự nhiên được chúng ta yêu thương, và đây không còn là tình yêu thương theo tình cảm, mà là tình yêu thương thực sự hướng đến lợi ích của người khác.

Nhưng tại sao phải yêu thương như vậy? Bởi vì chính chúng ta là con cái của Thiên Chúa và do đó phải noi gương trọn lành của Ngài, Ðấng cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người lành.

Xin Chúa đổ tràn trên chúng ta tình thương của Chúa, để chúng ta được giải thoát khỏi tình yêu hạn hẹp, có tính toán, mà quảng đại yêu thương tất cả mọi người, ngay cả kẻ chống đối và có ác cảm với chúng ta.

 

2. Yêu kẻ thù - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“Tại sao anh lại bắn tôi khi cả hai chúng ta đều tin 
vào sự hiện hữu của một Thiên Chúa duy nhất.” 
Đó là một câu trong lá thư Đức Thánh Cha Gioan Phaolô định gửi 
cho anh Ali Agca, người đã ám sát ngài vào ngày 13-5-1981 tại Rôma. 
Nhưng ngài đã đích thân thăm anh trong tù năm 1983, và đã tha thứ cho anh. 
Vào Đại Năm Thánh 2000, ngài đã xin Tổng Thống Ý cho anh được ân xá. 
Điều đáng nói là anh đã chẳng bao giờ công khai xin ngài tha lỗi. 
“Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù” (c.43). 
Thật ra Luật Môsê không dạy ghét kẻ thù, 
nhưng ghét kẻ thù của Thiên Chúa là chuyện có trong các thánh vịnh. 
“Lạy Chúa kẻ ghét Ngài làm sao con không ghét?... 
Con ghét chúng, ghét cay ghét đắng, 
chúng trở thành thù địch của chính con” (Tv 139, 21-22). 
Đức Giêsu dạy các môn đệ yêu kẻ thù (c. 44), 
Nhưng vào sau năm 70, kẻ thù của các môn đệ là ai? 
Là quân xâm lược Rôma, là thế giới dân ngoại đang bắt đạo (Mt 10, 22). 
Là những người đồng hương thuộc hội đường đang ngược đãi các Kitô hữu. 
Là những ai không phải là anh em, nghĩa là những ai không tin Đức Giêsu. 
Đức Giêsu mời ta vượt qua khuynh hướng tự nhiên là chỉ yêu kẻ yêu mình. 
Tình yêu Kitô vươn đến cả những kẻ ghét và làm hại mình nữa. 
Hãy yêu kẻ thù, nhưng yêu lại không phải là một tình cảm tự nhiên. 
Yêu là một thái độ của lòng nhân được diễn tả bằng những hành động cụ thể. 
Yêu là cầu nguyện cho kẻ bách hại, là chào hỏi và chúc bình an cho họ. 
“Tôi luôn cầu nguyện cho người anh em đã bắn vào tôi”, 
Đức Gioan Phaolô II đã tuyên bố như thế sau khi hồi phục. 
Yêu kẻ thù làm chúng ta được ơn trở nên con cái Cha trên trời (c. 45), 
trở nên giống Cha là Đấng ban mặt trời và mưa cho kẻ bất chính. 
Trở nên con cái Cha là tiến trình dài một đời, 
xuyên qua những hành vi yêu thương vượt trên tự nhiên. 
Cha yêu mọi người chẳng trừ ai bằng một tình yêu vô điều kiện. 
Chúng ta được mời gọi trở nên hoàn thiện như Cha 
nhờ yêu kẻ thù như Cha đã yêu họ (c. 48). 
Kẻ thù cũng là anh em tôi, vì họ cũng là con được Cha yêu như tôi. 
Chúng ta nên nghĩ đến những kẻ thù của mình, ở rất gần mình, 
những người mình không muốn chào hỏi hay nhìn mặt, chỉ muốn nguyền rủa. 
Tôi sẽ làm gì để bày tỏ tình yêu tha thứ đối với họ trong Mùa Chay này? 

Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, 
có những ngày 
đón nhận những người khác 
là điều vượt quá sức con, 
vì con kiêu hãnh, tự hào và yếu đuối. 
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, 
có những ngày 
con không thể nào kính trọng kẻ khác được, 
vì ý kiến, vì màu da, vì cái nhìn của người ấy. 
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con 
có những ngày 
mà yêu mến người khác 
làm cho tim con đau nhói, 
vì nỗi sợ hãi, nỗi khổ đau 
và những giới hạn của bản thân con. 
Lạy Chúa là Thiên Chúa của con 
trong những ngày khó khăn đó, 
xin hãy nhắc cho con nhớ rằng 
tất cả chúng con đều là con cái Chúa 
và đừng để con quên lời Chúa nói : 
“Điều gì chúng con làm cho người bé nhỏ nhất 
là làm cho chính Ta.” Amen. 
(Trích trong PRIER) 

 

3. Yêu cả kẻ thù - Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có nhiều nghịch lý trong Tin Mừng! Một trong những nghịch lý ấy là lời dạy của Đức Giêsu hôm nay. Ngài dạy: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”, có thế, anh em mới trở thành con của Cha trên trời.

Tại sao Đức Giêsu lại dạy như thế? Thưa! Vì chính Ngài đã sống như vậy. Hơn nữa, đây là đặc tính của Thiên Chúa Cha, vì “Người cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất lương”.

Khi Đức Giêsu mời gọi yêu kẻ thù và nên hoàn thiện như Cha trên trời, có nghĩa là Ngài muốn chúng ta phải hành động như Ngài và nên giống Thiên Chúa.

Tuy nhiên, có điều chúng ta phải cẩn trọng để không bị lầm lẫn trong chuyện yêu và thích. Yêu là làm ơn cho họ. Thích là phản ứng tự nhiên. Chính Đức Giêsu đã yêu kẻ thù, tội lỗi và làm ơn cho họ, nhưng Ngài không chấp nhận tội, vì thế, mỗi khi làm ơn, Ngài thường nói: “Hãy về và đừng phạm tội nữa”.

Mẫu gương của thánh Phanxicô cho ta thấy hai yếu tố hoàn toàn khác nhau: ngài rất gớm bệnh cùi, nhưng lại yêu thương người cùi cách đặc biệt. Lý do: họ là hình ảnh của Thiên Chúa, được dựng nên vì tình yêu.

Mong sao, lời mời gọi của Đức Giêsu: hãy yêu kẻ thù sẽ làm cho mỗi người chúng ta đón nhận và sống trong cuộc đời chứng tá của mình, để chúng ta được trở nên giống Thiên Chúa và hoàn thiện như lời Đức Giêsu mời gọi: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện”.

Lạy Chúa Giêsu, lời mời gọi của Chúa hôm nay khó quá! Nhưng xin Chúa ban cho chúng con noi gương Chúa để yêu bằng một tình yêu vô vị lợi và nhân từ. Xin Chúa biến đổi lòng chúng con và những kẻ thù đang tìm cách hại chúng con, để chúng con được nên một trong tình yêu. Amen.

 

4. Luân lý cởi mở

Bài trích sách Đệ Nhị Luật hôm nay thiết lập bước đầu tiên đến một nền luân lý cởi mở. Thực vậy, sách này chứa đựng nhiều chiều răn có tính tôn giáo, nó nhấn mạnh tới mối giây liên lạc giữa Thiên Chúa và dân Do thái : "Ngươi sẽ là dân Ta và Ta sẽ là Thiên Chúa ngươi”. Điều quan trọng ở đây là hai bên liên kết với nhau được hoàn toàn tự do chọn lựa : một bên là Thiên Chúa và một bên là dân Do thái. Và những điều răn cũng do sự chọn lựa tự do này. Giới luật theo sau sự ban ơn cứu thoát và không qua một phương tiện nào khác, vì Thiên Chúa đã cứu thoát họ trước khi họ trung thành, sự trung thành của dân với lề luật cũng không phải là cách nhận biết ơn cứu độ đã có trước. Do đó, đây là nền tảng luân lý và đường lối sống đạo ăn rễ sâu vào kỷ niệm quá khứ : "Ngươi hãy nhớ" là câu nói then chốt của sách Đệ Nhị Luật. "Ngươi nhớ rằng ngươi đã làm nô lệ trong nước Ai cập và Gia-vê Thiên Chúa đã giải thoát ngươi ra khỏi đó". Khi nhớ đến sự tự do và giao ước, It-ra-en sao quên được Đấng đã yêu thương và giải phóng mình ? Những lúc họ lầm lạc, bất chính, áp bức, là những lúc họ quên kỷ niệm quá khứ.

Đức Giê-su trong Tin mừng, đã rao giảng một luân lý cởi mở. Còn đối với dân Do thái chỉ biết nên trọn lành ở sự giữ luật khắt khe, nên họ chống đối một kiểu nên trọn lành mới là kiểu của Cha trên trời. Đó là ân sủng, là tình yêu hậu đãi. Đức Ki-tô dùng hình ảnh mặt trời, mưa tưới. Thiên Chúa đã cho mặt trời mọc lên soi sáng cho muôn dân không phân biệt ai, đã làm cho mưa xuống làm phì nhiêu cho mọi loài trên trái đất. Thiên Chúa không thiên vị ai. Ngài săn sóc tất cả mọi người do lòng nhân hậu của Ngài ban cho người công chính cũng như kẻ bất lương. Theo gương Ngài mỗi người Ki-tô hữu không được phân biệt đối xử, cũng không được đặt rào cản lối với đức yêu người. HoÏ phải yêu cả kẻ thù mình, không được sống theo tình cảm tự nhiên, dù kẻ thù đó là người mắc nợ với mình. Luân lý cởi mở chính là tình yêu cho không điều kiện, hoàn toàn do ân huệ của Thiên Chúa. Chúng ta phải noi gương Ngài vì Ngài đã ban Con Một Ngài đến thương yêu chúng ta dù chúng ta là kẻ tội lỗi. Ki-tô hữu phải nhớ Đức Giê-su Ki-tô, nhớ hồng ân ban đầu của Thiên Chúa đã đoái thương mình để mình cố gắng nhờ ơn Chúa mà diễn lả lòng thương yêu đó trong đời sống mình.

 

5. Yêu thương kẻ ghét mình

Kinh Thánh đã từng dậy là hãy yêu thương kẻ lân cận như yêu mình... (Lev 19,18). Nhưng không có chỗ nào dạy rằng: Hãy ghét kẻ thù cả. Tuy nhiên, dựa vào cách dạy của các thầy thông giáo mà sinh ra luật ghen ghét... Chúng ta biết người Do thái rất coi thường người ngoại bang. Người ngoại bang đối với họ là tất cả những ai không phải là người Do thái, không cùng con cháu Abraham, không chịu cắt bì.

Hơn thế nữa, người Do thái còn có luật ghét bỏ người ngoài quốc tịch với mình. Điều này đã tái diễn nhiều lần và nhiều năm trong lịch sử đến nỗi như có bức tuòng ngăn cách chia ly người Do thái và không Do thái. Những người Do thái ấy tưởng rằng khi mình ghét người khác như vậy là cách làm vinh danh Chúa.

Dĩ nhiên trong Cựu ước, Chúa đã từng dạy phải sống cách nào để phận biệt với dân tộc khác nhờ ngẫu tượng (Amalec. Xac 17,14. Đnl 25,19. Amon, Moab. Đnl 23,6). Chúa dạy những chân lý đó trên lãnh vực pháp lý để bảo tồn đức tin. Nhưng các bậc luật sĩ lãi quá khích đem áp dụng trật đi. Do đó mà Chúa nhấn mạnh lại tinh túy của lề luật yêu thương hôm nay. “Hãy cầu nguyện và yêu thương, làm ơn cho những người bắt bớ vu khống anh em để anh em thực sự là anh em một cha trên trời” (c.44).

Thói thường tình, ai ai cũng yêu thương những người sống gần gũi với mình, những người bà con thân thuộc với mình, còn thù nhân thì không yêu được. Như vậy thì hợp lẽ phải và công bằng trong việc giao tế. Nhưng chúng ta nên nhớ rằng Chúa Giêsu dậy chúng ta sống không những trên lẽ phải mà còn sống vượt trên lẽ phải nữa.

Bình thường chúng ta vẫn có ý nghĩ yêu bạn ghét thù. Nhưng Chúa dạy chúng ta phải yêu bạn, yêu thù. Điều đó Chúa có ý dạy chúng ta cách đối xử với người khác không có điều kiện gì cả dù người đó tốt hay xấu, bạn hay thù thì hãy đối xử như nhau. Chúa lấy ví dụ mặt trời và mưa rơi làm sáng tỏ ví dụ này. Nếu Chúa đối xử với chúng ta như cách chúng ta thường đối xử với nhau thì số là chúng ta đã chết mặc từ khuya rồi. Vì trước mặt Chúa, chúng ta đã nhiều lần là kẻ thù của Ngài, làm ô danh Ngài, từng chống đối phản bội Ngài. Chúa không làm như vậy mà còn ban phát cho chúng ta nữa, dù chúng ta là người thế nào. Vậy Cha nào con nấy. Thiên Chúa đã từng làm mưa thuận gió hòa, đã ban mặt trời cho kẻ lành người dữ (c.45)... thì chúng ta hãy lấy đó làm tiêu chuẩn để xử thế.

Tình yêu của mỗi người trên trái đất này đều là tình yêu có điều kiện, như tôi yêu bạn vì bạn tốt đối với tôi, bạn che chở đùm bọc tôi. Nhưng trước mặt Chúa, Chúa bảo tình yêu ấy không còn là tình yêu thật nữa vì mới gọi là bằng người ngoại và thu thuế thôi (c.46,7). Và nếu như vậy thì còn đâu cái gọi là “tình cho không biếu không”. Mà nếu có yêu thì lại đặt ra lắm điều kiện “nếu thế này nếu thế kia”. “Yêu nhau chữ vị là Vì”. Tình yêu được xây trên chữ nếu. Tình yêu trao đổi bằng chữ nếu. Cũng chính vì vậy mà chúng ta chỉ yêu thương được một số người vì họ thỏa mãn được một số điều kiện chúng ta ra.

Tình yêu của Chúa khác hẳn. Chúa yêu chúng ta dù chúng ta thế nào đi nữa. Chúa yêu Phêrô cũng như Giuda. Chúa yêu Gioan cũng như Madalena, Chúa yêu chúng ta dù chúng ta tội lỗi thế nào đi nữa. Nếu Chúa yêu chúng ta vì chúng ta biết tôn thờ, hay vì chúng ta đẹp, chúng ta tốt... thì xin lỗi, dám chắc không ai trong chúng ta lọt mắt xanh của Thiên Chúa đâu. Thiên Chúa yêu thương chúng ta chỉ vì Ngài là tình yêu (1Gio 4,16). Còn chúng ta là con người đáng yêu và cần được yêu. Tình yêu của Thiên Chúa không thiên vị, không thành kiến, không tư lợi. Chúng ta phải đi vào con đường đó. Cho nên yêu như vậy thì không còn phận biệt bạn hay thù nữa mà chỉ còn đối tượng duy nhất của tình yêu thôi.

Hôm nay, chúng ta đang sống, đang phục vụ cũng vì tình yêu. Chúng ta, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau, chúng ta cùng con rồng cháu lạc, cùng đội chung một bầu trời, cùng hít thở một bầu không khí của dải non sông gấm vóc chữ  S, chúng ta cùng đi một con đường và cùng làm việc một nơi một canùh đồng... chẳng lẽ lại không thương nhau được ư ?

Biết bao nhiêu anh em chúng ta đã chết đi rồi không lẽ chúng ta lại dùng oán hận để cơi themâ vết thương đó ư. Những kẻ quá cố đó cũng vì thiếu tình yêu chăng ? Họ yêu cầu chúng ta xích lại gần nhau bằng tình yêu. “Hãy yêu thương, đừng báo oán...” (Rm 12,19), Oán báo oán sẽ chập chồng đau khổ, một kẻ thù sức mạnh bằng 100 người bạn. Chúng ta có thấy thế chiến I, II chỉ vì thiếu tình yêu. “Hãy thương yêu”. Lời đó khó thực. Nhưng phải làm vì đó là giới luật yêu thương.

 

6. Yêu mến thù địch

Đời nước Tề, có một người nằm mơ thấy có người đem gươm vào nhà ông mắng chửi rồi giận dữ bỏ đi. Oâng ta giật mình tỉnh dậy nhưng không tài nào ngủ lại được. Sáng hôm sau, ông nói với người bản : " Từ nhỏ đến giờ tôi vốn là người trí dũng, đến nay đã 80 tuổi, tôi chưa hề bị ai hạ nhục, thế mà đêm qua có người đến làm nhục tôi, tôi cảm thấy bứt rứt và cố tìm gặp cho được người đó, nếu không tôi phải chết mất ".

Thế là ngay sáng hôm ấy, ông cùng với ngừơi bạn đi tìm kẻ thù. Năm năm trôi qua mà ông vẫn chưa thấy được kẻ thù. Tức tối vì bị kẻ thù làm nhục, hậm hực vì không tìm được kẻ thù, ông ta về nhà mất ăn mất ngủ mà chết.

Cicéron đã nói : " Con người là kẻ thù khủng khiếp nhất của chính mình", vì con người tự tạo cho mình kẻ thù để rồi tự tiêu diệt chính mình.

Chúa Giêsu không đến để chối bỏ hận thù, nhưng để bày tỏ bộ mặt thật của nó và đánh bại nó. Thù hận là dấu chỉ sự thống trị của Satan theo đúng nghĩa nhất. Chính Satan gieo thù hận trong lòng con ngừơi, đặt con người vào thế chống đối và huỷ diệt nhau. Chúa Giêsu đã đánh bại kẻ thù ấy bằng cái chết yêu thương tha thứ của Ngài.

Chỉ có yêu thương, tha thứ mới là khí giới tiêu diệt được kẻ thù. Chúa Giêsu đã ban cho chúng ta khí giới ấy trong bài Tin mừng hôm nay, đó là : " Hãy yêu mến thù địch và làm ơn cho kẻ ghét ngươi".

Mỗi người là kẻ thù của chính mình. Mỗi khi chúng ta cưu mang thù hận thì  đó là lúc chúng ta tự tạo nên kẻ thù và tự tiêu diệt mình. Mỗi khi chúng ta khước từ tha thứ và không thi ân cho những kẻ thù ghét bách hại chúng ta, đó là lúc chúng ta tự giam hãm trong thù hận để tự huỷ hoại mình.

Kẻ thù khủng khiếp nhất, kẻ thù tiếp cận với con người nhất là cõi lòng tích chứa thù hận. Nếu loại bỏ thù hận ra khỏi lòng mình, chúng ta sẽ biến đổi kẻ thù thành bạn hữu, và lúc đó sự bình an và vui sống cũng được tái lập trong tâm hồn chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm