Danh mục bài viết

Cập nhật 15/2/2019 - 3:41 - Lượt xem 3045

Thứ Bảy tuần 5 Thường Niên

"Họ ăn no nê".

 

Phúc Âm: Mc 8,1-10

Trong những ngày ấy, dân chúng theo Chúa Giêsu đông đảo, và họ không có gì ăn, Người gọi các môn đệ và bảo: "Ta thương đám đông, vì này đã ba ngày rồi, họ không rời bỏ Ta và không có gì ăn. Nếu Ta để họ đói mà về nhà, họ sẽ mệt lả giữa đường, vì có nhiều người từ xa mà đến".

Các môn đệ thưa: "Giữa nơi hoang địa nầy, lấy đâu đủ bánh cho họ ăn no".

Và người hỏi các ông: "Các con có bao nhiêu bánh?"

Các ông thưa: "Có bảy chiếc".

Người truyền dân chúng ngồi xuống đất, rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao cho các môn đệ phân phát.

Các ông chia cho dân chúng.

Các môn đệ còn có mấy con cá nhỏ.

Người cũng đọc lời chúc tụng và truyền cho các ông phân phát.

Dân chúng ăn no nê và người ta thu lượm những miếng còn thừa lại được bảy thúng.

Số người ăn độ chừng bốn ngàn.

Rồi Người giải tán họ, kế đó Người cùng các môn đệ xuống thuyền đến miền Ðammanutha.

 

Suy Niệm:

1. Lòng quảng đại của Chúa (trích Mỗi ngày một tin vui)

Tin Mừng hôm nay nêu bật lòng quảng đại của Chúa Giêsu đối với con người. Sở dĩ Chúa Giêsu đã có thể nuôi sống được đám đông dân chúng, dù chỉ bắt đầu với bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, là vì Ngài đã chạnh lòng thương xót họ. Mọi sáng kiến bác ái từ thiện và mọi chính sách phân phối thực phẩm đều phải được khởi đi từ tấm lòng yêu thương, nếu không chúng ta sẽ dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn, trở ngại, hoặc không sớm thì muộn, những công việc ấy cũng bị chen vào những ý đồ ích kỷ, vụ lợi.

Một khía cạnh khác, đó là mọi hành vi của Chúa Giêsu đều bắt đầu từ sự thật của chính Ngài hay của những người khác. Chúa Giêsu đã không khởi sự phép lạ một cách mơ hồ, nhưng từ chính sự thật của con người, cho dù đó là sự thật yếu kém đến đâu đi nữa. Ngài đã làm phép lạ từ bảy chiếc bánh và mấy con cái và mấy con cá nhỏ. Hành vi của Chúa không phải là hành vi đột xuất, bởi vì Ngài vẫn tiếp tục phục vụ kẻ khác một cách quảng đại như thế ngay cả khi đã chết. Quả thật, các kiểu nói và từ ngữ trong Tin Mừng hôm nay, cũng chính là các kiểu nói và từ ngữ được áp dụng cho Bí tích Thánh Thể, như "cầm lấy bánh", "dâng lời tạ ơn", "bẻ ra, trao cho các môn đệ". Như vậy, phải hiểu Bí tích Thánh Thể là một hành vi cứu giúp người đói khát, là sự nối dài hành vi quảng đại của Chúa Giêsu hôm nào, khi từ bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ, Chúa Giêsu đã cho đám đông ăn no nê chỉ vì Ngài yêu thương họ.

Ngày hôm nay, để nuôi sống nhân loại, Chúa Giêsu đã lấy chính Thịt Máu Ngài làm lương thực. Với lương thực này, Ngài tin chắc mọi người sẽ được no thỏa để phát triển đến mức tối đa. Tuy nhiên, để lương thực ấy đủ cho mọi người thuộc mọi thế hệ, Chúa Giêsu cần đến sự cộng tác của con người, đặc biệt của Giáo Hội, bằng cách phân phát, chia sẻ. Ðám đông sẽ vẫn tiếp tục đói khát, nếu hôm ấy, các Tông đồ không phân phát bánh và cá cho người khác, vì sợ thiếu hay sợ không còn phần cho mình. Nếu vậy, cảnh đói khát hiện nay vẫn còn, là vì người ta từ chối phân phát và chia sẻ cho người khác, mà chỉ bo bo giữ lấy cho mình.

Nếu không có tấm lòng yêu thương, thì chẳng những chúng ta không thể có sáng kiến trong việc cứu giúp người khác, mà còn biện hộ cho khả năng giới hạn của mình và đình hoãn việc trợ giúp. Những lúc ấy, Bí tích Thánh Thể chúng ta đón nhận mỗi ngày trở thành vô hiệu: thay vì là nguồn lương thực không bao giờ cạn thúc đẩy chúng ta quảng đại hiến tặng người khác, nó trở thành gia sản độc quyền và cằn cỗi của riêng chúng ta.

Xin cho chúng ta ngày càng có tấm lòng yêu thương của Chúa, để những người xung quanh chúng ta không còn bị đói khát vì sự ích kỷ của chúng ta.

 

2. Bị xỉu dọc đường (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Thân xác có những nhu cầu cơ bản của nó. 
Nó biết đói, biết khát, biết mệt và có thế bị xỉu vì kiệt sức. 
Khi Đức Giêsu làm phép lạ bánh hóa nhiều để nuôi dân, 
Ngài cho thấy mình chẳng hề duy linh hay duy tâm chút nào. 
Tin mừng Máccô kể lại hai phép lạ bánh hóa nhiều. 
Lần đầu năm cái bánh và hai con cá cho năm ngàn người (Mc 6, 32-44). 
Bài Tin mừng hôm nay nói đến một phép lạ bánh hóa nhiều khác, 
bảy cái bánh và mấy con cá nhỏ cho bốn ngàn người ăn. 
Lần đầu Đức Giêsu chạnh lòng thương 
vì dân chúng bơ vơ như chiên không người chăn dắt (Mc 6, 34). 
Lần này ngài chạnh lòng thương đám đông vì họ không có gì ăn (Mc 8,1). 
Đức Giêsu đã giải thích cặn kẽ các lý do khiến Ngài thương họ: 
vì họ đã ở với Ngài ba ngày rồi mà không có gì ăn (c.2), 
vì Ngài sợ họ sẽ bị xỉu dọc đường nếu nhịn đói mà về nhà, 
vì có một số người từ xa đến (c.3). 
Rõ ràng Đức Giêsu quan tâm đến sức khỏe của đám đông. 
Họ đã theo Ngài, ở với Ngài và được ăn bánh tinh thần trong mấy ngày qua. 
Nhưng họ cũng cần tấm bánh vật chất cho thân xác. 
Có thực mới vực được đạo. 
Chính Đức Giêsu, chứ không phải các môn đệ, đã nhận ra điều ấy. 
Ngài gọi họ lại để nhắc họ về nhu cầu của đám đông (c.1). 
Bảy cái bánh được Đức Giêsu bẻ ra và trao cho các môn đệ. 
Các môn đệ lại làm cử chỉ như vậy cho đám đông. 
Bẻ ra và trao đi là những hành vi của bác ái, chia sẻ. 
Bẻ ra là chấp nhận bị vỡ, chẳng còn nguyên vẹn như trước. 
Trao đi là chấp nhận mất mát, chẳng còn giữ lại gì cho mình. 
Nhưng chỉ khi dám bẻ ra và trao đi mới đem lại hạnh phúc dư dật. 
Phép lạ bánh hóa nhiều là phép lạ các Kitô hữu làm mỗi ngày, 
khi họ dám bẻ ra và trao đi tấm bánh của đời họ. 
Họ bỗng thấy mình sung mãn khi người khác được no nê. 

Lạy Thiên Chúa là Tình Yêu, 
xin cho con biết nhạy cảm trước nỗi đau của con người, 
những trẻ em bất hạnh, những phụ nữ bị bạo hành, 
những người trẻ mất niềm hy vọng, những người già neo đơn. 
Trong cơn khủng hoảng hiện nay trên toàn cầu, 
có bao người thất nghiệp, bao người lâm cảnh đói ăn. 
Xin cho tim con chạnh lòng thương như Chúa, 
dám chấp nhận sống nghèo để giúp nhiều người thoát cảnh nghèo, 
dám chấp nhận liên đới và chia sẻ để thế giới được công bằng hơn. 
Ước gì khi thế giới ngưng chiến tranh và các cuộc chạy đua vũ trang, 
khi nước giàu chia sẻ cho nước nghèo, 
khi bất công và thù hận không còn thống trị, 
chúng con được hạnh phúc vì thấy Nước Chúa đã gần bên. Amen.

 

3. Hãy biết chạnh lòng thương - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Khi kể về ơn gọi của Mẹ Têrêxa Calcutta với người nghèo, người ta không quên được sự kiện làm cho mẹ thay đổi ơn gọi. Từ một giáo viên dạy địa lý và là một nữ tu của Dòng Nữ Vương Ðức Bà Loreto, mẹ đã trở thành một nữ tu khiêm tốn, chuyên phục vụ người nghèo khi quyết định rời bỏ dòng cũ để lập nên Hội Dòng Nữ Tu Bác Ái với hy vọng xoa dịu nỗi khổ cho biết bao con người ngày đêm kêu cứu. Vì thế, mẹ đã trở thành người nổi tiếng về lòng bao dung, nhân hậu.

Nguyên nhân để mẹ trở thành vĩ nhân là vì mẹ đã cảm nghiệm sâu xa lời kêu cầu của Đức Giêsu trên Thánh Giá “Ta khát” qua hình ảnh của một người già nghèo khổ, trong sân ga tàu hỏa khi mẹ lên đường để đi chữa bệnh.

Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ hai. Qua phép lạ này, chúng ta thấy nổi bật lên sự quảng đại, lòng nhân hậu, thương xót của Đức Giêsu với đám đông dân chúng.

Thấy một đám đông đang theo mình, Đức Giêsu đã không thể yên vị được khi thấy họ vất vưởng và bụng đói, nên Ngài đã nói với các môn đệ: “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ở luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn”. (Mc 8, 2). Và Đức Giêsu đã làm phép lạ để nuôi dân chúng.

Hình ảnh thật đẹp về một Đức Giêsu: Ngài nhìn đám đông với một ánh mắt đăm chiêu, trìu mến và lộ rõ sự thao thức! Ngài nói với các môn đệ về nỗi thao thức của mình, rồi lường trước được những mối nguy hại khi họ bụng đói ra về! Và cuối cùng, Ngài đã hành động để nuôi dân chúng.

Ngày hôm nay, vẫn có nhiều chương trình phúc lợi xã hội, nhưng không biết có phải là những chương trình được khởi đi từ tình thương hay là một dịp thuận tiện để những kẻ chuyên tham nhũng, bóc lột có cơ hội trục lợi về cho cá nhân và đoàn thể của mình khi nhân danh điều thiện???

Thật vậy, nếu mọi việc công ích, không được khởi đi từ lòng nhân hậu và tình thương, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ bị những ý đố đen tối, xấu xa xen vào và bị biến thái.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết mặc lấy tấm lòng từ bi nhân hậu và thương xót của Chúa, để chúng con biết đem Chúa đến với anh chị em chúng con. Amen.

 

4. Hóa bánh ra nhiều

Trong những ngày ấy, lại có một đám rất đông và họ không có gì ăn, nên Đức Giê-su gọi các môn đệ lại mà nói : “Thầy chạnh lòng thương đám đông, vì họ ởù luôn với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn !”

Người truyền cho họ ngồi xuống đất. Rồi Người cầm lấy bảy chiếc bánh, dâng lời tạ ơn và bẻ ra, trao cho các môn đệ để các ông dọn ra . Và các ông đã dọn ra cho đám đông (Mc. 8, 1-2. 6)

Mác-cô và Mat-thêu kể lại cho chúng ta hai phép lạ hóa bánh ra nhiều ; có hai phép lạ chăng ? Có thể, nhưng có lẽ đúng hơn chúng ta có ở đây bản trình thuật thứ hai về cùng một biến cố. Trình thuật này hình như bắt nguồn từ một truyền thống lâu đời, từ cộng đoàn các Kitô hữu gốc Hy lạp. Trình thuật kể lại sự việc như đang xảy ra coi như không liên kết gì với những biến cố đã xảy ra trước vậy.

Dĩ nhiên là có vài dị điểm về những con số giữa hai bản trình thuật : bảy chiếc bánh thay vì năm, mấy con cá nhỏ thay vì năm, bảy giỏ thay vì mười hai, bốn ngàn người thay vì năm ngàn. Chúng ta còn gặp những dị biệt đáng ngại hơn khi đối chiếu với những Phúc âm nhất lãm khác, nếu ta coi những bản văn Phúc âm như những tài liệu "lịch sử theo đúng nghĩa của thời nay. Các tác giả chép Phúc âm thực ra không mấy bận tâm trong việc kiểm chứng các nguồn tài liệu của mình theo kiểu phê bình lịch sử hiện đại : sự thật của Tin Mừng tiên vàn không phải là những sự kiện được kiểm nghiệm gắt gao theo khoa học, mà chỉ là sự thật về ơn cứu độ để loan báo cho mỗi người.

Trong văn chương người ta cũng thường xử dụng kiểu này : một sự kiện cùng được nhiều nhân chứng kể lại, mỗi người từ một quan điểm, một góc cạnh khác nhau; từ đó mới có những bản không giống nhau lạ thường; thế nhưng bản này cũng như những bản kia cũng đều đúng, không ai sẽ có ý tưởng loại bỏ bản này hay bản kia, mỗi bản đều chứa đựng sự thật của mình.

Trong việc rao giảng Tin mừng, đường lối chủ trương của Matthêu không phải là của Mác-cô, cũng không phải là của Luca, càng không phải là của Gioan, thế nhưng chân lý các ngài rao giảng thì vẫn là một. Cùng phát sóng một chương trình, nhưng phát hình đen trắng khác xa với phát hình mầu, thế mà không một ai dám có ý tưởng khẳng định rằng chương trình này phóng khoáng, chương trình kia đúng. Tượng Đức Kitô do Bourgault điêu khắc không có nét giống với tượng điêu khắc của Rodin, thế mà tượng nào cũng gợi lên trong lòng người nhìn ngắm cùng một niềm tin, cùng một lòng yêu mến. Khi so sánh với nghi lễ Rôma, những cử hành phụng vụ cực kỳ long trọng thuộc nghi lễ Đông phương cho ta cảm tưởng như đến từ một thế giới thật khác lạ, nhưng đằng sau những nét văn hóa khác nhau của đôi bên, người ta mới thấy rõ cả hai cùng chung một niềm tin, một phép rửa, một Thiên Chúa và đúng là một sự hài hòa tuyệt vời.

Mầu nhiệm Đức Kitô quả đúng là một mầu nhiệm phong phú khôn lường đến nỗi chỉ có một thánh sử mà thôi sẽ không bao giờ diễn đạt được hết, mà chỉ cho ta biết được một mặt nào của mầu nhiệm tuyệt vời đó mà thôi. 

 

5. Phép lạ loan báo bánh trường sinh

Để minh chứng uy quyền tối thượng của một vì Thiên Chúa. Chúa Giêsu đã làm phép lạ khuất phục thiên nhiên. Đó là việc Chúa hóa bánh ra nhiều. Về loại phép lạ này, Chúa Giêsu đã làm hai lần (Mt 14,13-21 Mc 6,30-44) (Lc 9,10-17 Gio 6,1-15), lần hai: (Mc 8,1-10). Có người cho rằng cả hai phép lạ này chỉ là một lần mà thôi mà rồi các thánh sử ghi làm ra hai lần. Nói thế là sai, vì Kinh thánh ghi rõ rệt hai lần khác nhau.

1. Về địa dư. Phép lạ bánh hóa nhiều lần I xảy ra ở bên kia biển Galilê không xa sông Giodan bao nhiêu. Tất cả bốn Phúc âm đều nói nơi ấy là vùng hẻo lánh không có ai ở. Còn phép lạ lần II này xẩy ra ở một nơi vắng vẻ hơn trước, vì Phúc âm mói “khó có thể mua gì ăn uống từ những miền chung quanh” (c.4), nhiều người lại đến từ xa (c.3), mặt khác họ theo Chúa suốt ba ngày trời (c.2) mà chưa có gì bỏ bụng. Những chi tiết trên trong phép lạ lần I không có. Phép lạ lần I Chúa làm vào dịp lễ Vượt qua của người Do thái. Thời gian đó như vào mùa Xuân, vỉ Phúc âm nói dân chúng ngồi trên cỏ (Mt 14,19). Còn phép lạ lần II vào khoảng tháng 7 tức vào mùa hè vì Kinh thánh ghi dân chúng ngồi trên đất (Mc 8,6) chứ không như trên cỏ như lần I.

2. Về lý do. Lần trước Chúa làm phép lạ là vì các tông đồ đề nghị. Lần đó nói rõ lý do rằng Chúa thương xót như những bầy chiên không chủ chăn, nghĩa là nhắm tới lý do phần hồn (Mc 6,34). Sang lần thứ hai thì chính Chúa động lòng trắc ẩn trước và thương phần xác trước vì đã 3 ngày ròng rã theo Chúa rồi, mà cho họ về thì họ sẽ đói lả .

3. Đặc điểm. Phép lạ lần I đa số là dân chúng ở Capharnaum. Số bánh lần I là 5 bánh với 2 cá. Phép lạ lần II là dân chúng ở những miền xa xôi hơn và nhiều dân ngoại. Số bánh lần sau là 7 tấm còn cá không rõ bao nhiêu. Về số người ăn, lần trước là 5 ngàn, lần sau là 4 ngàn. Lần trước dư 14 thúng. Nay dư 7 thúng đầy. Dù sao cũng minh chứng Chúa Giêsu đã thương thì thương cả xác lẫn hồn. Chúa cứu chuộc cả hồn lẫn xác con người. Chúa làm phép lạ này hai lần là nhắm tới bí tích Thánh thể sau này.

Phép thánh thể, chúng ta có cảm thấy sự quan trọng của bí tích này không ? Chúa Giêsu đã phán: “Quả thật, ta bảo các ngươi, nếu các ngươi không ăn thịt và uống máu con người, các ngươi không có sự sống trong mình các ngươi. Ai ăn thịt Ta và uống máu Ta, thì có sự sống đời đời, và ta sẽ cho họ sống lại ngày sau hết” (Gio 6,53-54). Đấy là lời của chính Thiên Chúa không thể sai lầm được. Biết bao nhiêu thánh nhân như các Thánh tử đạo đã cầm cành vạn tuế về trời được là nhờ sức mạnh của Phép thánh thể.

Bí tích Thánh thể là kết đọng nguồn tình yêu của Thiên Chúa tới cùng (Gio 13,1). Ngài đã trút cạn kho tàng phong phú của trái tim chỉ biết yêu thương vào Bí tích Thánh thể. Dù là Đấng toàn năng cũng không làm gì hơn như thế nữa đâu. Có thể nói lý do trước hết của phép thánh thể là chỉ vì yêu thương, một thứ tình yêu cao cả vươn tới tận thế. Lý do nữa là Chúa không muốn để con cái Ngài mồ côi (Gio 14,18). Lý do khác là để bổ dưỡng những ai cần tới Ngài (Mt 11,28). Và để bảo đảm cho giờ phút hấp hối cuối cùng đời người. Và cuối cùng là được hưởng nhan thánh Chúa “Ai ăn thịt ta và uống máu Ta, sẽ ở trong Ta và Ta ở trong kẻ ấy” (Gio 6,57).

Đến với phép Thánh Thể là đến múc nguồn tình yêu và sự sống.

 

6. Những đóng góp ý nghĩa 

Trong những năm qua, sự phát triển mau lẹ của một số nước Đông Á đã được thế giới coi như một phép lạ. Danh từ phép lạ đã được dùng để chỉ hiện tượng hóa rồng của các nước này. Tuy nhiên, chỉ trong thời gian ngắn, cơn khủng hoảng tiền tệ và tài chính đã làm cho những con rồng kinh tế hầu như ngã gục. Người ta không còn nói đến phép lạ nữa, và để có thể cất cánh lại, những con rồng này cần được sự chữa trị của quĩ tiền tệ quốc tế. Thế nhưng, quĩ tiền tệ quốc tế sẽ không còn là cây đũa thần, nếu không có quyết tâm và sự đóng góp, dù là nhỏ bé, của các nước lân cận.

Những đóng góp nhỏ luôn có giá trị và ý nghĩa cao cả, đây là bài học chúng ta có thể rút ra từ Tin mừng hôm nay. Trình thuật phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều lần thứ hai được thánh Marcô ghi lại, cũng như phép lạ lần thứ nhất, dường như muốn nhắc nhở đến sự đóng góp của con người.

Năm chiếc bánh và hai con cá trong phép lạ thứ nhất, bảy chiếc bánh và vài con cá trong phép lạ lần thứ hai, là sự đóng góp cần thiết của con người để phép lạ có thể diễn ra.

Phép lạ của Chúa Giêsu luôn là kết quả quyền năng của Thiên Chúa và sự đóng góp của con người. Đóng góp hay đáp trả, cần thiết nhất là lòng tin của con người. Trong các phép lạ chữa lành bệnh tật, Chúa Giêsu đòi hỏi niềm tin nơi con người. Trong phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều, Chúa Giêsu cần sự đóng góp bằng vài chiếc bánh và một con cá của con người.

Ngày nay, chắc chắn Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm phép lạ. Phép lạ cả thể nhất chính là Thánh Thể. Nơi đây, một chút bánh rượu, kết quả từ lao công của con người, được Chúa Giêsu biến thành Mình Máu Ngài để nuôi dưỡng chúng ta. Thánh Thể ấy lại được tiếp nối trong cuộc sống mỗi ngày, và mời gọi chúng ta góp phần để cho cơm bánh được nhân lên chia sẻ cho mọi người.

Chúa Giêsu chính là tấm bánh được bẻ ra cho mọi người. Tấm bánh ấy không chỉ được chia sẻ nơi bàn tiệc Thánh Thể, mà còn được trao ban qua những cử chỉ quảng đại chia sẻ của mọi người với nhau. Người Kitô hữu không thể chia sẻ tấm bánh ấy, mà không mở rộng tâm hồn và đôi tay để trao ban cho người khác. Có sống như thế, chúng ta mới chứng kiến được phép lạ diễn ra hàng ngày, bởi vì mỗi lần một tâm hồn biết mở ra và đôi tay biết chìa ra để chia sẻ, là mỗi lần có phép lạ.

 

7. Phép lạ của tình yêu

Đến Lộ Đức, người ta hiểu ngay tại sao ngày kỷ  niệm Đức Mẹ hiện ra tại đây đã được chọn làm ngày quốc tế bệnh nhân. Thật thế, quang cảnh dễ làm cho mọi người xúc động tại trung tâm hành hương thời danh này chính là sự hiện diện của các bệnh nhân. Người ta không những bị đánh động bởi lòng tin của các bệnh nhân của thân nhân họ, mà còn cảm phục vì lòng quảng đại phục vụ của những người tình nguyện lo cho các bệnh nhân tại đây nữa.

Ngày quốc tế bệnh nhân được thiết lập không những để mời gọi tín hữu tỏ tình liên đới với những ai đang đau khổ về thể xác và tâm hồn, mà còn nhắc nhở họ về một trong các mầu nhiệm cơ bản nhất của niềm tin Kitô giáo, đó là mầu nhiệm đau khổ. Đau khổ không những là một mầu nhiệm, vì mãi mãi con người không thể hiểu được tại sao mình phải đau khổ, nhưng đau khổ còn là một mầu nhiêm, vì mãi mãi không bao giờ hết đau khổ trên mặt đất này.

Kitô giáo không mang lại một câu giải đápï trọn vẹn cho mầu nhiệm đau khổ. Tuy nhiên trong ánh sáng mạc khải, Kitô giáo mời gọi con người chiêm ngắm Chúa Kitô để sống mầu nhiệm đau khổ một cách có ý nghĩa. Chúa Giêsu đã không đến để nói với con người tại sao con người phải đau khổ, Ngài cũng không đến cất khỏi nhân loại sức nặng của đau khổ mà bệnh tật là một hình thức chủ yếu. Trong ba năm sống công khai, một trong những hoạt động chính của Ngài là chữa lành bệnh tật và ngay cả làm cho kẻ chết sống lại. Với quyền năng của một Thiên Chúa Ngài chỉ cần nói một lời hoặc vung đũa thần của Ngài thì mọi bệnh tật sẽ bị quét sạch khỏi mặt đất và nhân loại sẽ không còn đói khát nữa.

Thế nhưng, Chúa Giêsu đã không cư xử như một phù thủy. Trình thuật hóa bánh ra nhiều được ghi lại trong Tin mừng hôm nay hẳn không có chú ý trình bày một Chúa Giêsu quyền năng vô song, mà đúng hơn một Chúa Giêsu với một trái tim nhạy cảm trước khổ đau của con người. Phép lạ Ngài thực hiện cũng không đơn thuần là thể hiện của quyền năng Ngài, mà là kết hợp của một quyền năng đầy yêu thương của Ngài với sự cộng tác của con người, Chúa Giêsu đã không phán một lời để có bánh và cá, nhưng đã nhân ra nhiều từ 7 chiếc bánh và mấy con cá của các môn đệ. 

Thiên Chúa vẫn tiếp tục làm phép lạ, và bởi vì Ngài là tình yêu, nên phép lạ cũng thiết yếu là một thể hiện của tình yêu, một mời gọi chia sẻ và làm chứng cho tình yêu. Chỉ tình yêu mới có thể giúp con người sống mầu nhiệm đau khổ một cách có ý nghĩa. Tính cách bất toàn của thế giới được Thiên Chúa tạo dựng hẳn phải là thể hiện của chính tình yêu Thiên Chúa. Bệnh tật, khổ đau và những bất toàn của thân phận con người là một thách đố của tình yêu. Thiên Chúa dường như để lại một công trình bỏ dở để cho con người đóng góp phần của mình và như thế phép lạ được thực hiện, phép lạ ấy chính là phép lạ của tình yêu.

Giữa những đau khổ thể xác và tinh thần mà vẫn tìm ra được ý nghĩa của cuộc sống, giữa những đau khổ mà vẫn tiếp tục tin tưởng phó thác, nhất là khi những đau khổ của kẻ khác luôn khơi dậy trong chúng ta niềm cảm thông và những cử chỉ cụ thể của tình liên đới, thì đó là phép lạ của tình yêu mà Thiên Chúa vẫn tiếp tục thực hiện trong nhân loại. Đó là những chiếc bánh và những con cá mà Thiên Chúa đang cần đến để tiếp tục nuôi sống nhân loại.

 

8. Để Chúa làm phép lạ

Có một người lạ mặt đến gõ cửa nhà một bà góa nghèo để xin ăn. Nhưng bà góa này cho biết, trong nhà bà không có gì để ăn cả.

Người lạ mắt nói :

- Không sao, tôi có mang theo một phiến đá. Phiến đá này có thể biến nước lã thành một thứ cháo tuyệt vời. Vậy xin bà hãy cho tôi mượn một cái nồi lớn.

Thấy ngưòi lạ mặt nói có vẻ thành thật, bà góa kia đi lấy một nồi lớn, bắc lên bếp, rồi đổ nước đầy nồi. Nhóm bếp lên để nấu nồi nước xong, bà chạy qua các bà hàng xóm kháo láo nhau về hòn đá lạ lùng của người lạ mặt đang ở nhà bà. Thế là người này truyền miệng người kia. Một lát sau, người ta kéo đến nhà bà góa kia đông nghẹt. Trước những đội mắt mở to vì tò mò, người lạ mặt lấy ra từ trong bị của ông ta, một hòn đá, rồi trịnh trọng bỏ vào nồi nước lúc này đang sôi. Ông ta lấy chiếc đũa giá lớn, quậy nồi nước lên. Một lát sau, ông lấy một muỗm nhỏ, múc nước ở trong nồi, đưa lên miệng thổi cho nguội đi để nếm, vừa nếm ông vừa hít hà nói : Thật là tuyệt vời. Nhưng nếu giá có thêm một ít khoai bỏ vào nữa, thì còn tuyệt hơn nhiều.

Nghe người lạ mặt nói thế, một người đàn bà có mặt lên tiếng: "Nhà tôi có khoai."

Nói xong, bà vội chạy về nhà, đem đến một rổ khoai lang. Người lạ mặt cho những miếng khoai đã được gọt rửa, rồi xắt nhỏ, bỏ vào nồi cháo. Ông ngồi đó để quậy nồi cháo. Một lát sau, ông lại lấy muỗm múc ra để nếm thử, rồi nói :

- Tuyệt lắm rồi. Nhưng giá có thêm một chút thịt thì ngon hơn nhiều.

Nghe nói thế, một bà có mặt ở đó, mà nhà làm thịt heo, đã chạy về nhà đem đến mấy miếng xương heo còn ế không bán được. Người lạ mặt bỏ những miếng xương kia vào nồi, rồi lại ngồi đó quậy nồi cháo một hồi lâu.

Trước những con mắt chờ đợi để xem sự lạ, người lạ mặt lại múc cháo nếm thử, rồi nói :

- Bây giờ thì chúng ta có thể thưởng thức nồi cháo này được rồi. Nhưng gíá có thêm một ít hành ngò và một chút tiêu nữa thì tuyệt hảo.

Thế rồi người ta cũng đã đem hành, ngò, tiêu đến..Sau khi đã bỏ những thứ này vào nồi cháo, người lạ mặt bảo bà góa chủ nhà, hãy lấy bát múc cho mọi người ăn thử. Trong khi mọi người đang vui vẻ nếm thử cháo đá, thì người lạ mặt đã lẻn đi mất.

Mẩu truyện hài hước trên đây giúp chúng ta xác tín về sự đóng góp của chúng ta vào những phép lạ mà Chúa vẫn không ngừng làm cho loài người chúng ta.

Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại phép lạ Chúa Giêsu làm cho 7 chiếc bánh và mấy con cá nhỏ , hoá ra nhiều, để cho chừng 4000 người ăn no nê mà còn dư  7 thúng nữa.

Thực ra, với quyền phép của Thiên Chúa, Chúa Giêsu có thể từ không, làm ra bánh và cá để cho dân chúng ăn. Thế nhưng Ngài đã không làm như thế, mà Ngài lại lấy mấy chiếc bánh và mấy con cá của một người nào đó trong đám dân chúng để làm phép lạ bánh và cá hoá nhiều. Hẳn là khi trao những chiếc bánh và những con cá này cho Chúa Giêsu, người chủ của những thứ này phải có một lòng quảng đại, biết nghĩ đến người khác,  chứ không chỉ bo bo giữ cho mình, giữa lúc mọi người đang đói.

Thế là với một sự đóng góp nhỏ nhặt của một người, Chúa Giêsu đã làm một phép lạ cả thể là hoá bánh ra nhiều để nuôi cả ngàn người.

Ngày nay, một việc làm có thể coi như là một phép lạ, giống như phép lạ bánh hoá nhiều mà Thánh Sử Marco tường thuật, đó là công việc bác ái của Mẹ Têrêsa Calcutta. Thực vậy, với tấm lòng quảng đại đối với những người nghèo của một nữ tu ở Calcutta, ngày nay đã có hàng trăm những nhà để chăm sóc cho những người hấp hối, già yếu, tật nguyền ở trong gần 100 quốc gia trên thế giới, không còn phân biệt ranh giới địa dư hay ý thức hệ nữa. Đó lại không phải là một phép lạ mà Chúa đã thực hiện trong thời đại của chúng ta hay sao ?

Phép lạ của Chúa thường bắt đầu từ những đóng góp nhỏ bé và âm thầm của con người. Ngài chỉ cần một chút lòng quảng đại của chúng ta để dâng cho Ngài cái mà ta có, là chúng ta có cơ may để đón nhận những phép lạ lớn lao mà Ngài sẽ làm cho chúng ta và những người chung quanh chúng ta .

Hãy cầu xin cho nhau biết quảng đại đóng góp phần của mình để Chúa thực hiện những phép lạ trong thời đại chúng ta.

Một phép lạ mà Chúa sẽ thực hiện ngay bây giờ, đó là làm cho chúng ta, những tội nhân, trở thành thánh nhân, nếu chúng ta biết đóng góp phần của chúng ta  là lòng thống hối ăn năn. Hãy bắt tay vào việc đóng góp đó, để chúng ta được hưởng một phép lạ của Chúa.

 

9. Bánh hóa nhiều

Đây là lần thứ hai Chúa hóa bánh ra nhiều.

Vì họ luôn ở với Thầy đã ba ngày rồi mà không có gì ăn!

Đã ba ngày theo Chúa mà quên cả ăn uống, thật là đáng phục; đáng phục vì họ ham nghe lời Chúa giảng dạy đến như vậy, còn bây giờ trong thánh lễ mà giảng dạy một ít phút thì là bị lên án ngay: ông cha nầy thuộc loại bốn dê: dai - dài - dở - dổm! Đáng phục vì họ coi trọng đời sống tinh thần hồn cả đời sống vật chất, hơn cả ăn uống, trong khi bây giờ người ta trông thánh lễ Chúa nhật cho mau xong để về nhà làm việc khác. Đáng phục vì họ mê theo Chúa mà quên cả sự đời: trước hết hãy đi tìm nước Chúa. Ngày nay cũng có nhiều người ở phương tây, mỗi năm bỏ ra ít nhất một tuần đến các tu viện xin tĩnh tâm; Trong số họ không chỉ là Kitô hữu mà có những người đạo khác, thậm chí có những người không có đạo nào nữa. Sự kiện đó cho thấy, con người đã bắt đầu cảm thấy được rằng đời sống tinh thần rất quan trọng.

Trong nơi hoang vắng nầy, lấy đâu ra bánh cho họ ăn?

Trong hai phép lạ bánh hóa nhiều, đều xảy ra trong nơi hoang vắng. Thường Chúa giảng dạy trong nơi hoang vắng. Bây giờ cũng thế, muốn gặp gỡ Chúa phải rút lui vào nơi thanh vắng. Cái ồn ào của cuộc sống hôm nay làm cho chúng ta không nghe ra tiếng Chúa nói nữa, không rút lui được vào nơi thanh vắng bề ngoài thì ít nữa cũng phải thỉnh thoảng biết rút lui vào nơi thanh vắng của tâm hồn; vì chỉ ở đó chúng ta mới gặp được Chúa. Nơi thanh vắng đó là những khoảnh khắc chúng ta rút lui để cầu nguyện một mình, để suy gẫmlời Chúa, để suy nghĩ về cuộc sống của mình. Không biết rút lui vào nơi thanh vắng của nội tâm thì cuộc sống tốc độ, âm thanh và màu sắc hôm nay sẽ cuốn hút chúng ta, và như thế thì chúng ta sẽ đánh mất chính mình.

Anh em có bao nhiêu bánh? thưa có bảy chiếc  và mấy con cá nhỏ các môn đệ dọn ra.

Lần này các môn đệ không thắc mắc hỏi: nhưng chừng ấy thì làm sao đủ cho ngần ấy người? Họ không hỏi lại vì có lẽ họ đã chứng kiến phép lạ bánh hóa nhiều một lần rồi. Thế là họ cứ dọn ra như lời Chúa bảo.

Bảy chiếc bánh và mấy con cá nhỏ có lẽ là bữa ăn chiều của nhóm thầy trò, nhưng họ sẵn sàng hy sinh, và phép lạ lại diễn ra, bốn ngàn người được ăn no mà còn dư bảy giỏ. Có lẽ họ nhớ lại lời Thầy: Ai dám từ bỏ thì sẽ được gấp trăm ở dời nầy và được sống đời đời. Những lúc ta không dám hy sinh, không dám chia sẻ là vì chúng ta chưa tin ở lời Chúa. Phép lạ bánh hóa nhiều cũng là phép lạ của tình thương: Chúa thương những người theo Chúa mà chịu đói khát; các môn đệ cũng vì thương mà sẵn lòng chia sẻ phần ăn của mình. Vì thế mà phép lạ bánh hóa nhiều được coi như là hình ảnh của Bí tích Thánh Thể là Bí Tích Tình yêu. Vì yêu thương mà Chúa đã lấy thịt máu mình để nuôi con người.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm