Danh mục bài viết

Cập nhật 14/2/2019 - 3:33 - Lượt xem 2519

Thứ Sáu tuần 5 Thường Niên

"Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

Phúc Âm: Mc 7, 31-37

Khi ấy, Chúa Giêsu từ địa hạt Tyrô, qua Siđon đến gần biển Galilêa giữa miền thập tỉnh.

Người ta đem đến cho Người một kẻ điếc và xin Người đặt tay trên kẻ ấy.

Người đem anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào tai anh và bôi nước miếng vào lưỡi anh.

Ðoạn ngước mắt lên trời, Người thở dài và bảo: Ephata, nghĩa là "hãy mở ra", tức thì tai anh được sõi sàng.

Chúa Giêsu liền cấm họ: đừng nói điều đó với ai cả.

Nhưng Người càng cấm, thì họ càng loan truyền mạnh hơn.

Họ đầy lòng thán phục, mà rằng: "Người làm mọi sự tốt đẹp, Người làm cho kẻ điếc nghe được và người câm nói được".

 

Suy Niệm:

1. Hãy mở ra (trích Mỗi ngày một tin vui)

Michel-Angelo là một trong những danh họa đã để lại nhiều tác phẩm bất hủ nhất, bất hủ vì giá trị nghệ thuật siêu vượt thời gian đã đành, mà còn bất hủ vì sự sống động mà ông đã mặc cho các tác phẩm của ông, điển hình là bức tượng Môsê. Người ta kể lại rằng sau khi hoàn thành bức tượng này, Michel-Angelo đứng chiêm ngắm một cách say sưa, và sự sống động của pho tượng làm ông ngây ngất đến độ ông đã cầm búa gõ vào và thốt lên: "Hãy nói đi".

Quả thật, lời nói là một trong những biểu lộ sống động nhất của sự sống. Khi chúng ta mở miệng thốt ra lời, là lúc chúng ta muốn biểu lộ sự sống, đồng thời nói lên rằng chúng ta đang sống cùng và sống với người khác. Sự hiện diện của chúng ta trong thế giới này cần phải được xác nhận bằng tiếng nói của chúng ta. Những người câm điếc một phần nào bị hạn chế trong sự liên lạc với thế giới xung quanh, sự hiện diện của họ dễ bị người khác quên lãng. Nhưng đáng thương hơn, có lẽ là những người thấp cổ bé miệng, những người mà tiếng nói không được nhìn nhận, những người bị tước đoạt quyền được lên tiếng, quyền sống của họ gần như bị khước từ.

Sống xứng với phẩm giá con người, đó là phải được có tiếng nói. Có lẽ đó cũng là điều mà Chúa Giêsu, Ngôi Lời nhập thể cũng muốn khẳng định với chúng ta qua cuộc sống và cái chết của Ngài. Phép lạ chữa người câm điếc như được ghi lại trong Tin Mừng hôm nay, không chỉ là một chữa lành bệnh tật thân xác, mà còn là dấu chỉ của một thực tại cao siêu hơn, đó là sự sống đích thực mà Chúa Giêsu muốn mang lại cho con người. Khi phục hồi người câm điếc trong khả năng nghe và nói, có lẽ Chúa Giêsu muốn nói với chúng ta rằng con người không chỉ sống bằng cơm bánh, mà còn bằng Lời Chúa nữa; con người chỉ có thể sống thực, sống trọn phẩm giá con người, khi nó biết mở rộng tâm hồn đón nhận và sống Lời Hằng Sống của Chúa.

Cử chỉ Chúa Giêsu trong phép lạ chữa lành người câm điếc, đã có một thời được Giáo Hội lặp lại khi cử hành Bí tích Rửa tội. Thật thế, Bí tích Rửa tội cũng là một phép lạ trong đó chúng ta được chữa lành và tái sinh trong đời sống mới. Trong phép lạ này, Chúa Giêsu cũng nói với mỗi người chúng ta: Ephrata, Hãy mở ra. Hãy mở lớn đôi tai để nghe được tiếng Ngài trong từng biến cố, từng giây phút của cuộc sống. Hãy mở rộng con tim và đôi tay để cảm thông và chia sẻ với người khác. Hãy mở miệng để cảm tạ, chúc tụng và loan báo tình thương Chúa; để nói những lời của yêu thương và hòa bình, của cảm thông và tha thứ.

Chúa Giêsu mời gọi chúng ta mở rộng tâm hồn đón nhận Lời Hằng Sống của Chúa, chính Ngài là lương thực mang lại sự sống đích thực cho chúng ta. Xin cho sự sống ấy tràn ngập tâm hồn chúng ta để chúng ta lớn lên trong tình yêu Chúa và không ngừng yêu thương, liên đới, chia sẻ với mọi người xung quanh.

 

2. Nói được rõ ràng (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ) 

Khi đến thăm những trẻ em khuyết tật, 
ta thấy mình dễ tiếp xúc, gần gũi các em mù, 
hơn các em bị câm điếc. 
Thật khó làm cho các em câm điếc hiểu được chúng ta, 
và chúng ta cũng không hiểu được điều các em diễn tả. 
Ðôi bên cứ như ở hai thế giới, không gặp được nhau. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, 
Ðức Giêsu chữa một người vừa ngọng vừa điếc. 
Người ngọng là người gặp khó khăn khi trình bày, 
khi phải diễn đạt bằng lời nói cho người khác hiểu. 
Ta có cảm tưởng lưỡi anh bị một sợi dây trói buộc. 
Ðức Giêsu đã đụng đến lưỡi anh, 
và sợi dây đó được tháo cởi. 
Giờ đây anh có thể nói được tự nhiên và rõ ràng. 
Nói sao để người khác hiểu được mình, 
đó là ước mơ của nhiều người trong chúng ta. 
Nhưng ta lại thấy có cái gì đó trói buộc mình 
khiến mình ngần ngại, sợ hãi, né tránh... 
Nhiều người đã trở nên ngọng hay câm 
vì đã trải qua những kinh nghiệm đau đớn: 
kinh nghiệm bị châm chọc, bị khinh miệt, bị khước từ... 
Bao kinh nghiệm làm con người mất tự tin và khép lại. 
Có những đe dọa ám ảnh làm con người câm nín. 
Epphatha, xin hãy mở miệng con 
để con có thể hồn nhiên vén mở thế giới của mình, 
hầu gặp được sự cảm thông và nâng đỡ. 
Nếu bệnh ngọng làm chẳng ai hiểu tôi, 
thì bệnh điếc làm tôi chẳng hiểu ai. 
Tôi như người đang xem một phim trên truyền hình 
mà máy đột nhiên mất tiếng. 
Tôi chỉ thấy hành động, nhưng không hiểu được ý nghĩa. 
Chẳng ai muốn mình bị điếc hay lãng tai, 
nhưng trong thực tế, ta vẫn có thể mắc bệnh này, 
nghĩa là mất khả năng lắng nghe người khác. 
Chúng ta thường chỉ nghe điều mình muốn nghe, 
hay lắm khi nghe điều người khác nói 
nhưng lại hiểu dưới cái nhìn chủ quan của mình. 
như thế vẫn là chưa hiểu được điều người kia muốn nói. 
Nghe bằng tai, không đủ. 
Cần lắng nghe bằng cả trái tim. 
Chỉ trái tim yêu thương mới giúp ta hiểu đúng, hiểu đủ, 
hiểu ý nghĩa đàng sau lớp vỏ ngôn từ. 
Epphatha, xin giúp con ra khỏi cái tôi cứng cỏi, 
ra khỏi những thành kiến, những suy nghĩ cứng nhắc, 
để nghe được cái tôi của anh em. 
Thế giới hôm nay thiếu cảm thông và đối thoại, 
vì có nhiều người bị câm điếc về mặt tinh thần. 
Bệnh này làm người ta thành những hòn đảo, 
chẳng có gì để cho, chẳng có gì để nhận, 
để rồi chết dần trong sự nghèo nàn của mình. 
Xin cho con đừng câm điếc trước Thiên Chúa và anh em, 
đồng thời giúp người khác ra khỏi sự câm điếc của họ.

Lạy Chúa, xin cứ dùng con theo ý Chúa, 
làm chân tay cho những người què cụt, 
làm đôi mắt cho ai phải đui mù, 
làm lỗ tai cho những người bị điếc, 
làm miệng lưỡi cho người không nói được, 
làm tiếng kêu cho người chịu bất công. 
Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đồng lúa, 
để đem cơm cho người đói đang chờ, 
và đem nước cho người họng đang khô, 
đem thuốc thang cho người đang đau ốm, 
đem áo quần cho người đang trần trụi, 
đem mền đắp cho người rét đang run. 
Lạy Chúa, xin cứ gởi con ra đường vắng, 
thắp đèn soi cho ai bước trong đêm, 
đốt lửa ấm cho những ai giá lạnh, 
truyền cảm thông cho lữ khách đơn côi, 
nâng phẩm giá cho kẻ đời chà đạp, 
đem tự do cho những kiếp đọa đày. 
Lạy Chúa, xin cứ gởi con vào thôn xóm, 
đem an hòa cho những ai bất thuận, 
đem thanh bình cho kẻ sống âu lo, 
đem ủi an cho người đang sầu khổ, 
đem niềm vui cho những ai bất hạnh, 
đem vận may cho người gặp rủi ro. 
Lạy Chúa, xin cứ đặt con như một sự tình cờ, 
đem may mắn cho những ai gặp được, 
giữa đường đời khi lỡ bước bơ vơ, 
cứ cho con đừng bao giờ khiếp sợ: 
giữa biển đời mang con tim núi lửa 
với đôi tay êm ái của mẹ hiền. 
Lạy Chúa, xin cứ dùng con làm tất cả 
cho mọi người được hạnh phúc yên vui ; 
còn phần con xin gởi hết nơi Ngài 
là Thiên Chúa, Tình Yêu và Lẽ Sống. 
Ngài cho con tất cả niềm hy vọng 
để tin yêu và vui sống trọn đời. Amen. (NCĐ) 

 

3. Hãy biết nhạy bén với những dấu chỉ - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Ngày nay, người ta nói nhiều về sự vô cảm, dửng dưng trước nỗi khổ của con người. Họ đưa ra rất nhiều lý do để giải thích cho sự dửng dưng và vô cảm đang trở thành phổ quát trong xã hội hôm nay.

Nguyên nhân mấu chốt, căn bản có lẽ chính là thiếu sự nhạy bén, liên đới!

Thật vậy, nếu người ta có một chút nhạy bén thì hẳn họ đã không hờ hững khi thấy một người phải đói lả trong khi mình lại quá dư thừa; hay nhiều khi vì thiếu trách nhiệm khi xả rác cách bừa bãi mà không hề nghĩ đến sự vất vả của những người phu hằng đêm phải thức trắng để dọn dẹp đường phố; hoặc vô tâm đến mất nhân tính khi cướp đi từng gói mỳ tôm, từng nắm gạo của những người vô gia cư, nghèo khổ, đói khát đang thoi thóp mong chờ chút lương thực cho ấm lòng...! Tệ hơn nữa, đó là, nhiều khi chúng ta lại phủi tay đến lạnh lùng trước tấm lòng của những người làm việc tốt, để rồi tung ra những lời nói không thật, gây nên một sự hoang mang làm cho người ta rất khổ tâm!

Tin Mừng hôm nay thuật lại việc Đức Giêsu ra tay cứu chữa cho một người điếc và nói ngọng được nghe và nói rõ ràng. Đây là niềm vui mừng của người bị bệnh và cũng là niềm vui của những người đã dẫn anh ta đến gặp Đức Giêsu.

Tuy nhiên, nếu chúng ta đọc lui lại các chương trước thì chúng ta sẽ thấy rõ giữa Đức Giêsu và những người Pharisêu luôn có sự đối kháng, và họ luôn cho rằng: Đức Giêsu lấy quyền của Tướng quỷ mà trừ quỷ. Như vậy, họ không hề có chút nhạy bén với điều thiện, mà ngược lại, họ luôn lạnh lùng, vô cảm và vô tâm trước những nghĩa cử tốt lành của Đức Giêsu.

Lối sống và cái nhìn của những người Pharisêu khi xưa có thể cũng chính là quan điểm và lựa chọn của chúng ta! Nhiều khi vì thành kiến cá nhân, mà chúng ta không thể thấy được điều tốt nơi anh chị em mình. Lòng ích kỷ nơi bản thân nó đã làm cho lương tâm bị che khuất, sự thật bị bóp méo, vì thế, hậu quả chính là sự chia rẽ, bất công và không thể nhận ra chân lý.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con luôn có tâm tình như đám đông dân chúng trong bài Tin Mừng hôm nay, đó là luôn biết ca ngợi và chúc tụng những điều tốt đẹp Chúa đã làm chung quanh và cho bản thân chúng con. Amen.

 

4. Với một chút nước miếng

Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh ta. Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tay anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh (Mc. 7. 32-33)

Các thánh sử thích những phép lạ chữa lành những người câm và điếc, ta đếm được ít nhất sáu câu chuyện được kể lại tỉ mỉ và Chúa Giêsu thì coi những phép la ấy như những dấu chỉ về Đấng Thiên sai đã được các ngôn sứ loan báo. Dầu sao đó cũng là những phép lạ nhỏ khi so sánh với những phép lạ về phục sinh và hóa bánh ra nhiều.

Mác-cô dùng lại chủ đề của Cựu uớc vốn coi tật câm: điếc và sự thiếu lòng tin như có liên hệ với nhau. Ta thấy nhiều lần Chúa Giêsu than phiền về điều người ta có tai mà không nghe. Việc mở tai và tháo cởi cho lưỡi như thế không chỉ đơn thuần là việc chữa khỏi, mà còn có ý nghĩa sâu xa hơn, nếu không các thánh sử đã chẳng gán cho một tầm quan trọng nhu thế trong các sách Phúc âm.

Trình thuật của Máccô hình như bắt nguồn từ nghi thức đầu tiên trong nghi lễ thọ giáo trong đó có việc đặt tay lên mặt, mũi, tai. Theo quan niệm của Kinh thánh, nước miếng được coi như hơi thở đã đông đặc lại nên có đặc tính ám chỉ ơn ban của Thần Khí thực hiện ơn tái tạo trong con người. Tác giả còn giữ tiếng "Eppheta” vì trong phụng vụ phép rửa lúc buổi đầu người ta đã giữ lại lời này.

Nên nhớ rằng ông Mô-sê có tật nói ngọng và Thiên Chúa đã chữa ông khỏi tật và nói : “giờ đây, ngươi hãy ra đi, Ta ở với môi miệng ngươi và sẽ dạy cho người biết phải nói gì” (Xh. 4, 10 -12). Ngôn sứ I-sai-a kể lại việc Chúa kêu gọi ông như sau: "Một trong những thiên thần Xê-ra-phim bay đến với tôi, tay cầm một cục than hồng... chạm vào miệng tôi và nói: khi cục than hồng này đã chạm tới môi ngươi, thì lỗi của ngươi được cất khỏi" (Is. 6,6). Giê-rê-mi-a trở thành ngôn sứ khi Thiên Chúa giơ tay ra chạm vào miệng tôi và nói: đây Ta đặt lời Ta trong miệng ngươi”.

Người ta dùng những lối nói như trên để ám chỉ rằng người ngôn sứ không thể tự mình nói Lời-cứu-độ được, rằng ông phải loan truyền điều ông nhận được từ Ai đó.

Nếu Chúa không mở tai tôi, không tháo cởi cho lưỡi tôi, tôi sẽ không biết nghe, lại càng không biết loan báo Lời Chúa. Khi tôi trưởng thành, người ta đưa tôi đi chịu phép rửa tội, lúc ấy vú bõ tôi như đưa đến một người điếc và không có thể nói được; người ta đã xin linh mục nhân danh Chúa đặt tay trên người ấy. Phép lạ chữa người điếc và câm đã được lặp lại và một ngôn sứ khác đã gia nhập Giáo hội vậy.

 

5. Nghe và loan truyền Lời Chúa

Thường thường đã bị điếc thì cũng bị câm, vì người điếc khi mới sinh rak được nghe tiếng người khá cnói cho nên không bắt chước, nên không nói được gì. Nhưng theo bản dịch LXX nguên chữ Hy Lạp dùng chữ Mogilaon: câm thôi. vè sau bản dịch phổ thông dịch là câm và điếc. Thật ra chữ Molilalon không có nghĩa là câm hẳn, nhưng là khó nói, nói ngọng. Đúng với c.35 “Nút cột lưỡi liền tuột ra và người ấy liền nói được rành rọt”.

Dù sao thì câm và ngọng cũng mất đi nhiều hạnh phúc cho cuộc đời. Hiểu như thế, thân nhân đã đem anh ta tới gặp Chúa và xin Chúa đặt tay trên anh ta. Đặt tay là dấu chúc lành như thói tục Israel (Stk 18,14) và đó cũng là dấu Chúa hay làm khi chữa bệnh hay chúc lành cho trẻ em (Mc 6,5-8, 23-25). Lời cầu xin được Chúa chấp nhận. Có điều đặc biệt trong phép lạ này là Chúa kéo nạn nhân ra khỏi dân chúng và Chúa dùng nước miếng để chữa bệnh.

Tại sao Chúa lại đưa ra như thế ? Có hai lý do :

1. Để tránh sự tò mò háo hức, tình cảm nồng nhiệt nhất thời của dân chúng, chỉ muốn xem sự kỳ lạ mà không muốn mở rộng con mắt đức tin. Thật ra cũng có những phép lạ Chúa làm trước công chúng, thí dụ bánh hoá nhiều (Mt 14,13t), người bại tay (Mc 3,1-6). Chúa chỉ làm phép lạ khi có lợi cho đức tin và ơn cứu rỗi cho nhiều người hoặc để sửa soạn lòng tin cho lương dân. Ngoài ra có những trường hợp Chúa làm phép lạ cho một số người mà thôi. Chẳng hạn khi cho con của Giairô sống lại (Mc 3,37) thì chì có năm nhân chứng là 3 môn đệ, hai cha mẹ. Khi chữa bệnh cho người mù thành Setsaida (8,23). Chúa cũng đưa ra xa xa với một số nhân chứng thôi. Lý do là củng cố lòng tin của người hiện diện trong phép lạ đó.

2. Để tránh những tiếng rỉ tai đồn thổi có hại khi họ thấy những cử chỉ bên ngoài họ có thể cắt nghĩa là phù phép bùa chú. Nên tránh xa họ. Thật ra những cử chỉ bên ngoài Chúa dùng để chỉ những thúc đẩy bên trong cần phải đủ. Đối với người câm và ngọng này, còn cách nào hơn là chạm vào tai anh ta và Chúa dùng chút nước bọt chạm vào lưỡi anh ta nữa. Tại sao Chúa lại dùng nước bọt để chữa bệnh, là thứ mà những thầy Babbin tối kỵ như có ghi trong lề luật rằng là khi chữa bệnh cấm đọc lời nào trầm trầm và nước miếng cấm dùng. Những người ngoại giáo coi đó là thứ quỉ thuật. Riêng trong y học, nước bọt là một thứ nước vị toan do hạch nước miếng tiết ra cho đồ ăn dễ tiêu hóa và dễ xuôi. Nước bọt có thể làm bớt sưng mụn nhọt. Nước miếng trẻ con cắn nhau còn có thể làm độc, cho nên việc dùng nước bọt không phải là một vị thuốc xét theo y học.

Thế nhưng Chúa Giêsu đã dùng nó để xóa bỏ quan niệm coi khinh nước miếng; về phía dân Do thái coi là lỗi luật. Nước bọt không xấu đến nỗi bị cấm đoán như thế. Nếu như xưa kia Chúa đã dùng nước biến ra rượu thì việc Chúa dùng nước miếng để làm phép lạ có gì là khó, và không có gì là mất vệ sinh với Thiên Chúa Đấng dựng nên mọi sự đều tốt lành. Nếu như Thiên Chúa có thể đổi sự dữ thành sự lành thì Ngài có thể dùng một hành động như thế để tăng cường lòng tin còn thiếu sót. Chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết được đường lối của Thiên Chúa đâu.

Việc Chúa chữa bệnh hôm nay là một phép lạ chữa được câm điếc. Nhưng đó cũng là một dấu chỉ Thiên Chúa uy quyền toàn năng. Chúa Giêsu đã để lại trong Giáo hội Ngài một số cử chỉ còn được dùng trong bí tích Rửa tội.

- Phép rửa tội mở tai người dự tòng để được nghe và hiểu lời Thiên Chúa.

- Phép Rửa tội cởi lưỡi người dự tòng, để từ đó tuyên xưng đức tin rao truyền Phúc âm.

Chúng ta đã được qua rửa tội là để nghe và thực hành lời Chúa, làm chứng cho lời Chúa trong cuộc đời mình.

 

6. Sống cho sự thật

Cùng với bạo lực về thể xác, nỗi khốn khổ lớn nhất mà người dân tại nhiều nước phải gánh chịu là mất cả tiếng nói. Khi tiếng nói chỉ còn là của cá nhân hay đảng phái, thì người dân chẳng khác nào người câm điếc, và cho dù cả một đám đông hò hét vang trời, thì cũng chỉ là đám đông câm điếc, vì họ không thực sự nói lên tiếng nói đích thực của mình.

Trong Tin mừng hôm nay, có một chi tiết mang nhiều ý nghĩa, đó là Chúa Giêsu tách người câm điếc ra khỏi đám đông. Đám đông có thể là một sức mạnh, nhưng sức mạnh của đám đông cũng thường là sức mạnh mù quáng. Đám đông lôi kéo, dụ dỗ, lèo lái, nhưng dĩ nhiên, số đông không bao giờ là tiêu chuẩn của chân lý; mọi sai lầm của đám đông cộng lại cũng không làm nên sự thật. Chúa Giêsu đã tách người câm điếc ra khỏi đám đông. Qua cử chỉ ấy, Ngài muốn nói với chúng ta rằng để có niềm tin và sống cho sự thật, con người cần phải can đảm ra khỏi đám đông; để sống theo lương tâm, nghĩa là sống theo lời Chúa, con người cần phải sẵn sàng lội ngược dòng.

Đơn độc, lẻ loi, đó là phần số dành cho những ai sống theo lời Chúa và nói lên tiếng nói của Ngài. Sống như thế nào để không phải uốn cong miệng lưỡi, sống như thế nào để không vì chút danh vọng, lợi lộc mà chối bỏ những giá trị Tin mừng, đó hẳn là thách đố mà chúng ta phải đương đầu mỗi ngày.

Nguyện xin Chúa mở rộng tâm trí và miệng lưỡi chúng ta, để chúng ta và chỉ nói lên lời của sự thật.

 

7. Nói lời chân lý

Trình thuật phép lạ chữa lành người câm điếc trong Tin mừng hôm nay gợi lại cho chúng ta nhiều trình thuật Cựu ước về việc Thiên Chúa chọn một số người làm ngôn sứ của Ngài. Trước khi trở thành Ngôn sứ, một số nhân vật nổi tiếng trong Cựu ước đã có những khuyết tật về miệng lưỡi : khi được trao cho sứ mệnh giải phóng dân Do thái khỏi ách nô lệ Ai cập: Môsê đã thú nhận mình có tật nói ngọng; Isaia và Yêrêmia cũng đã run sợ và muốn thoái thác vì nhận mình là kẻ không biết nói năng lưu loát. 

Tất cả những trình thuật trên đều nhằm nêu bật rằng tự sức mình các Ngôn sứ không thể lên tiếng nói, nhưng các ngài nhận lãnh từ Thiên Chúa những lời để truyền đạt cho người khác. Ngoài ra, lời của Thiên Chúa được các Ngôn sứ loan báo cũng là dấu chỉ của ơn cứu độ ; dấu chân của các ngài đánh dấu lòng ưu ái của Thiên Chúa: trái lại khi các Ngài yên lặng, thì đó là dấu của sự trừng phạt của Thiên Chúa, sự yên lặng do đó gắn liền với thái độ thiếu lòng tin.

Chính trong cái phông Cựu Ước trên đây mà thánh Marcô đã ghi lại phép lạ chữa lành một người câm điếc, qua đó tác giả muốn nêu bật rằng lời nói là một trong những phạm trù cơ bản của niềm tin. Có niềm tin chính là mở rộng tâm hồn đón nhận lời Chúa và sống đức tin là mở rộng miệng lưỡi công bố lời Chúa cho mọi người.

Sức sống của một Giáo Hội được đánh giá qua chính hoạt động công bố Lời Chúa. Khi chọn Đức Gioan Phaolô II là người của năm 1994, tạp chí Time đã viết : "Trong một năm có quá nhiều người than phiền vềø sự suy đồi luân lý hoặc tìm cách biện minh cho hành động xấu thì Đức Gioan Phaolô II đã cổ võ một cuộc sống tốt đẹp và thúc đẩy thế giới sống theo như thế". Giáo Hội luôn được trọng nể khi đóng trọn vai trò tiên tri của mình. Một Giáo Hội còn lên tiếng nói là một Giáo Hội sống động. Tại một số nơi trên thế giới, người ta muốn làm cho Giáo Hội câm lặng, muốn biến Giáo Hội thành Giáo Hội thầm lặng. Thật ra, không có Giáo hội thầm lặng, nhưng chỉ có những con người vì sợ hãi mà trở nên câm lặng hoặc vì sợ hãi mà phải nói những lời dối trá.

Xin Chúa mở lòng trí chúng ta để biết lắng nghe lời Ngài trong mọi tình huống cuộc sống. Xin Ngài mở miệng lưỡi chúng ta và ban cho chúng ta can đảm nói lên những lời chân lý. Xin Ngài mở rộng quả tim và đôi tay chúng ta để luôn sống quảng đại vả trở thành lời của yêu thương .

 

8. Câm và điếc

Câm và điếc là hai khuyết tật thường đi đôi với nhau. Nhưng có điều lạ là, người đã câm thường là bị điếc luôn, nhưng người bị điếc thì lại không câm. Không biết có một liên hệ nào về cơ thể học, khiến cho hai khuyết tật này đi đôi với nhau như thế hay không. Nhưng trên thực tế, nếu một người câm mà không bị điếc, thì có lẽ không sống được, bởi họ chỉ nghe mà không nói ra được. Mà có biết bao nhiêu những điều họ nghe chỉ làm cho họ thêm bực tức. Trong những trường hợp đó họ sẽ phải điên lên mà chết.

Chúng ta hãy để ý quan sát một người bình thường, khi họ nghe được những điều làm cho họ tức giận, thì họ đã làm gì? Họ la lối, chửi bới om xòm. Và hình như sau một hồi phản ứng như thế, cơn giận của họ hạ xuống.

Vậy nếu một người nghe được những điều làm cho họ tức giận, mà họ lại không biểu lộ được sự tức giận đó ra được bằng lời nói hay việc làm được, thì đến một lúc, sự dồn nén sẽ làm cho người đó trở thành một người điên.

Có lẽ vì thế mà Chúa để cho người đã bị câm thì cũng bị điếc luôn.

Trong Thánh Kinh, khi nói đến khuyết tật câm điếc, người Do Thái thường hiểu theo một nghĩa biểu tượng, nghĩa là nói đến những người không chịu nghe lời của Thiên Chúa, hay lời của những sứ giả của Ngài.

Đến thời Cứu Thế, những người dân ngoại thường bị coi là những người điếc vì họ không nghe lời của Chúa Giêsu.

Chính vì ý nghĩ về khuyết tật câm điếc như trên, mà việc Chúa Giêsu chữa người câm điếc, được coi như là một bằng chứng, cho đặc tính cứu thế của Chúa Giêsu.

Sau khi thuật lại chi tiết việc Chúa Giêsu chữa người câm điếc, Thánh sử Marco trưng lại lời tiên tri Isaia : “ Ngài làm cho người điếc được nghe, người câm nói được..” (Is.35, 3) Câu nói của tiên tri Isai được trưng lại ở đậy để nói lên bản chất Thiên Chúa của Chúa Giêsu. Ngài chính là Đấng Cứu Tinh của thời thế mạt. Sứ mạng cứu thế của Chúa Giêsu, được minh chứng bằng 4 phép lạ :

- Cho người mù được thấy.

- Cho kẻ què đi được.

- Cho kẻ điếc được nghe

- Cho kẻ chết sống lại.

Một trong 4 phép lạ ấy đã được nhắc đến trong Tin Mừng hôm nay, đó là việc chữa người câm và điếc. Phép lạ này nhắc chúng ta đến việc chữa bệnh câm và điếc nội tâm.

Về mặt nội tâm, điếc là làm ngơ trước những lời giảng dạy của Chúa, và của những người có trách nhiệm giảng dạy. Còn câm là khuyết tật của những người không chịu rao giảng lời Chúa cho người khác. Bệnh này được Thánh Phaolô coi là điều vô phúc khi Ngài tuyên bố :” Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng Phúc Âm”

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cũng hãy làm phép lạ để chữa khuyết tật câm điếc tâm linh của chúng ta, để trong thế giới mới, thế giới được tái tạo trong Chúa Giêsu, không còn có những người câm điếc tâm linh nữa, nghĩa là không còn có những người bỏ qua bổn phận truyền giáo mà họ đã lãnh nhận khi chịup hép Rửa nữa, mà tất cả đều ý thức bổn phận nghe và rao truyền lời Chúa của mình. 

 

9. Biết ngạc nhiên trong cuộc sống

Biết ngạc nhiên trong cuộc sống là phẩm chất của kẻ sống nội tâm.

Người nghệ sĩ biết ngạc nhiên và chiêm ngắm vẻ đẹp của cảnh thiên nhiên mà người khác cho là thường, vì ông ta có tâm hồn nghệ sĩ. Người có tấm lòng yêu thương thì biết ngạc nhiên trước cảnh thiếu thốn của kẻ khác, và tự hỏi, trên đời này tại sao lại có những người bất hạnh như vậy?

Trước phép lạ của Chúa Giêsu hôm nay cho một người điếc và nói ngọng được nghe và nói rõ ràng: họ rất đỗi ngạc nhiên và nói:    ông ấy làm cho kẻ điếc được nghe, kẻ câm nói dược! Dân chúng biết ngạc nhiên, còn người Biệt phái và Pharisiêu chẳng những không biết ngạc nhiên, mà còn tìm cách chế giễu Chúa, họ cho là Chúa lấy quyền quỷ cả mà trừ quỷ, mà làm phép lạ.

Sự độc ác trong tâm hồn họ đã đánh mất sự nhạy bén tự nhiên của con người. Thành kiến đã không cho họ nhận ra chân lý. Đó là cái nguy cơ của con người ngày nay khi sống với nhau bằng thành kiến. Thành kiến xuyên tạc sự thật, đánh mất sự thật và làm cho con người sống trong lầm lạc. Thành kiến là bất công và đưa đến những thái độ, những hành động bất công. Thành kiến thường cũng đem đến chia rẽ, chia rẽ trong gia đình, trong tập thể, giữa con người với nhau. Chúa Giêsu đã là nạn nhân của thành kiến của Biệt Phái và Pharisiêu. Vì tlành kiến mà họ không biết ngạc nhiên, đánh mất sự nhạy bén, đánh mất chân lý.

Cái đẹp của tâm hồn trẻ thơ là sự đơn sơ trong trắng, bé biết ngạc nhiên trong cuộc sống. Bé luôn hỏi mẹ: tại sao thế? Tại sao con chó lại sủa? Vì nó giữ nhà. Tại sao con mèo lại kêu meo meo? Vì nó muốn làm cho con chuột sợ. Tại sao con chuột lại sợ con mèo? Và đủ thứ tại sao, nhiều khi làm cho bà mẹ phải lúng túng trước sự ngạc nhiên vì những câu hỏi của bé: hỏi gì mà hỏi hoài!

Biết ngạc nhiên là một phẩm chất của tâm hồn đơn sơ; và Chúa Giêsu đã nói: nước trời chỉ định cho những ai có tâm hồn đơn sơ như trẻ nhỏ.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm