Danh mục bài viết

Cập nhật 12/2/2019 - 5:4 - Lượt xem 3092

Thứ Tư tuần 5 Thường Niên

"Những gì từ con ngùi ta xuất ra, đó là cái làm cho người ta ra ô uế".

 

Phúc Âm: Mc 7,14-23

Khi ấy, Chúa Giêsu lại gọi dân chúng mà bảo rằng: "Hết thảy hãy nghe và hiểu rõ lời Ta. Không có gì từ bên ngoài vào trong con người mà có thể làm cho họ ra ô uế. Chỉ có những gì từ con người ta xuất ra, chính những cái đó mới làm cho họ ra ô uế. Ai có tai để nghe thì hãy nghe".

Lúc Người lìa dân chúng mà về nhà, các môn đệ hỏi Người về ý nghĩa dụ ngôn ấy.

Người liền bảo các ông: "Các con cũng mê muội như thế ư? Các con không hiểu rằng tất cả những gì từ bên ngoài vào trong con người không thể làm cho người ta ra ô uế được, vì những cái đó không vào trong tâm trí, nhưng vào bụng rồi xuất ra".

Như vậy Người tuyên bố mọi của ăn đều sạch.

Người lại phán: "Những gì ở trong người ta mà ra, đó là cái làm cho người ta ô uế. Vì từ bên trong, từ tâm trí người ta xuất phát những tư tưởng xấu, ngoại tình, dâm ô, giết người, trộm cắp, tham lam, độc ác, xảo trá, lăng loàn, ganh tị, vu khống, kiêu căng, ngông cuồng.

Tất cả những sự xấu đó đều ở trong mà ra, và làm cho ngươì ta ô uế".

 

Suy Niệm:

1. Vấn đề sạch dơ (trích Mỗi ngày một tin vui)

Khi bàn về chế độ ăn uống của các dân tộc và của cá nhân, những nhà văn hóa xã hội phải thú nhận không thể đưa ra một tiêu chuẩn chung để qui định đâu là thức ăn ngon, đâu là thức ăn dở, đâu là thức ăn sạch sẽ bổ dưỡng, đâu là cái bẩn thỉu và độc hại. Bởi vì, đối với dân tộc này, món óc khỉ chẳng hạn là một món ăn bổ dưỡng và sang trọng, nhưng đối với dân tộc khác, đó là một thức ăn của người còn mang nặng thú tính, chưa có nhân tính thuần thục. Người Do thái ngày xưa cũng tự qui định cho mình một số thức ăn được phép và một số thức ăn không được phép. Còn thái độ của Chúa Giêsu đối với vấn đề này như thế nào?

Trước hết, phải nhìn nhận rằng cả Chúa Giêsu lẫn người Do thái đều không đứng trên bình diện sinh học để cứu xét thức ăn sạch hay dơ, tốt hay xấu, nhưng cả hai phê phán giá trị thức ăn theo quan điểm luân lý. Người Do thái qui định một số thức ăn không được phép dùng, ban đầu có thể là do yếu tố vệ sinh, y học, nhưng về sau họ đánh giá theo một góc độ khác. Chẳng hạn người Do thái không ăn máu và những thú vật bị chết ngạt, vì họ cho rằng máu tượng trưng cho sự sống, mà sự sống là độc quyền của Thiên Chúa, do đó con người không được phép đụng tới. Quan niệm này tiếp tục tồn tại trong Giáo Hội Kitô tiên khởi và các tín hữu gốc ngoại giáo được yêu cầu nhượng bộ các Kitô hữu gốc Do thái ở điểm này.

Thắc mắc của các môn đệ và giải đáp của Chúa Giêsu được tác giả Marcô ghi lại ở đây, có lẽ phản ánh bầu khí tranh luận của Giáo Hội tiên khởi lúc ấy và hướng giải quyết vấn đề mà Giáo Hội dần dần phải theo, đó là mọi thức ăn đều thanh sạch; điều quan trọng hơn chính là tâm hồn con người, bởi vì thức ăn sạch, chén đĩa sạch, tay chân sạch có ích gì cho việc mưu cầu ơn cứu độ, nếu con người còn có tâm hồn lừa dối Thiên Chúa và phỉnh gạt người khác.

Có một lần Phêrô đã phản ứng như mọi người Do thái. Trong một thị kiến, Phêrô được lệnh phải giết và ăn các thú vật nằm trên tấm khăn lớn từ trời buông xuống, nhưng Phêrô lập tức từ chối vì cho đó là thức ăn dơ. Tuy nhiên, Thiên Chúa đã sửa sai quan niệm của ông: những gì Thiên Chúa tuyên bố là thanh sạch, thì con người chớ gọi là ô uế. Thật ra, thị kiến này chỉ có ý nghĩa tượng trưng: Phêrô được lệnh phải tiếp đón lương dân vào Giáo Hội, những người mà Do thái giáo cho là nhơ uế. Như vậy, khi trả lời cho câu hỏi về vấn đề sạch, dơ ở đây, Chúa Giêsu muốn nói rằng người ta không thể đánh giá người khác dựa trên mầu da, chủng tộc, văn hóa, ngôn ngữ, giai cấp, vì tất cả những điều ấy chỉ là những hình thức phụ thuộc; mỗi người sẽ bị Thiên Chúa đánh giá dựa vào tâm địa tốt hay xấu của mình và những hành vi xuất tự tâm địa ấy.

Từ chỗ không kỳ thị về các sự vật, Kitô giáo tiến tới chỗ không kỳ thị về con người. Bằng chứng là trong giáo lý Công giáo hiện nay, không hề có dị ứng trước các thực tế của nhân loại, cũng không đặt bảng phân loại con người để tiếp nhận và Giáo Hội hay lập thang giá trị để đáng giá các phần tử trong Giáo Hội. Trái lại Kitô giáo mang tinh thần đại đồng và phổ quát, xứng đáng được gọi là đạo Công Giáo.

Xin cho chúng ta là những người mang danh hiệu Kitô, không bao giờ có óc kỳ thị đối với các thực tại cuộc sống cũng như đối với nhau.

 

2. Từ trái tim con người (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Sách Lêvi chương 11 nói đến một số cấm kỵ về ăn uống dành cho người Do thái. 
Chỉ được ăn những con vật vừa có móng chẻ hai, vừa nhai lại. 
Bởi đó không được ăn thịt lạc đà, thỏ, heo (Lv 11, 3-8). 
Chỉ được ăn những con vật ở dưới nước nếu chúng có vây và có vẩy. 
Chỉ được ăn các côn trùng có cánh đi bằng bốn chân, 
nếu chúng có thêm càng để nhảy trên đất. 
Bởi đó được ăn dế, châu chấu, cào cào (Lv 11, 20-23). 
Nếu ai ăn những thức ăn bị cấm, người đó sẽ trở nên ô uế, 
không được tham dự những nghi lễ ở nơi thờ tự. 
Chúng ta không quên chuyện bảy anh em bị vua Antiôkhô ép ăn thịt heo, 
và họ đã chấp nhận cái chết hơn là vi phạm luật Chúa (2 Mcb 7). 
Ngày nay chúng ta ngạc nhiên về chuyện cấm đoán này, 
nhưng vấn đề ăn uống đã từng là chuyện nóng bỏng trong Giáo Hội sơ khai. 
Một câu hỏi đã khiến Giáo Hội phải suy nghĩ: 
Sau khi trở nên Kitô hữu, dân ngoại có phải giữ những cấm kỵ trên không? 
Công đồng đầu tiên chỉ cấm họ không được ăn huyết và thú chết ngạt (Cv 15, 20). 
Lập trường của Đức Giêsu trong đoạn Tin Mừng hôm nay rất khác thường. 
Ngài nói một nguyên tắc có vẻ như đi ngược với sách Lêvi: 
“Không có gì từ ngoài vào trong con người, lại có thể làm nó ra ô uế” (c.15), 
“Mọi thứ từ bên ngoài vào trong con người không thể làm nó ra ô uế” (c. 18). 
Đối với Đức Giêsu, chính cái xấu xa từ bên trong, từ trái tim con người, 
cái ấy mới làm cho con người nên ô uế. (cc. 15, 20, 23). 
Con người hôm nay dễ mắc bệnh tim mạch. 
Trái tim, một cơ quan nhỏ bé nằm ở bên trái lồng ngực, 
thường bị căng thẳng và quá tải, dẫn đến đột quỵ. 
Đức Giêsu mời chúng ta đi vào trái tim mình (c.21), 
khám phá ra thế giới tối tăm ẩn khuất của nó. 
Chúng ta có thể ngỡ ngàng khi thấy ở đó không có tình yêu bác ái vị tha, 
mà chỉ có những tình cảm hỗn độn của lòng vị kỷ (cc. 21-22). 
Đức Giêsu mời chúng ta nhận ra 
những cái ô uế từ ngoài đi vào bên trong trái tim (c. 19), 
và những ý định ô uế từ trong trái tim xuất ra ngoài. 
Những ý định này có thể biến thành hành động hết sức nguy hiểm. 
Vấn đề không phải là khám tim định kỳ hay khi thấy đau ngực. 
Vấn đề là thanh lọc trái tim khỏi những đam mê tội lỗi 
đang làm nó bị hư hỏng từ bên trong. 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin dẫn con vào nhà của con, 
căn nhà của trái tim, 
căn nhà vừa quen vừa lạ. 
Xin hãy cho con thấy 
những phức tạp, rắc rối, những che đậy, giằng co, 
những mâu thuẫn và vô lý nơi con. 
Xin hãy cho con thấy 
những nhỏ mọn, ích kỷ, 
những yếu đuối, khô khan, 
những cứng cỏi và tự ái nơi con. 
Xin cho con ý thức 
những lo âu, sợ hãi 
đang đè nặng làm con ngột ngạt, 
những nỗi đau thầm kín khiến đời con mất vui, 
những vết thương không biết bao giờ lành, 
những đổ vỡ khiến lòng con khép lại. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin giúp con dọn những bề bộn nơi tim con. 
Xin biến đổi tim con, để nó trở nên đơn sơ hơn, 
hồn nhiên hơn và tươi tắn hơn. 
Ước gì con nhìn mọi sự, mọi người, 
bằng trái tim bao dung của Chúa. 
Và ước gì khi đã ra khỏi nỗi bận tâm về mình, 
trái tim con được nhẹ nhàng hơn và tự do hơn 
để yêu mến mọi người. Amen.

 

3. Đừng vụ luật mà xa lạ với Tin Mừng! - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Tại đất nước Philippines hay tại Ấn Độ, người ta có thói quen ăn cơm bằng tay thay vì dùng muỗng nĩa như người Tây Phương hay đũa như người Việt Nam.

Khi dùng tay để ăn, họ buộc phải dùng tay phải để lấy cơm và thức ăn đưa vào miệng. Tay trái là điều cấm kỵ vì họ cho rằng tay trái là biểu tượng của sự dơ bẩn; hay tay trái là dấu chỉ của những người khó có thể được cứu độ! Chính vì vậy, mà những người thuận tay trái thường bị cho rằng sau này khó có thể được vào Nước Trời!

Tin Mừng thánh Máccô được trích đọc hôm nay ghi lại cuộc tranh luận giữa Đức Giêsu và những người Pharisêu về vấn đề rửa tay trước khi ăn.

Theo luật, buộc khách dự tiệc phải rửa tay trước khi ăn. Việc rửa tay trước khi ăn có ý nghĩa tôn giáo rất tốt lành, đó là ý muốn nói hay nhắc nhở mỗi người về sự trong sạch trong tâm hồn. Trước khi họ dâng lời chúc tụng, tạ ơn Chúa thì họ phải thanh tẩy tâm hồn cho xứng đáng. Còn về mặt xã giao, thì đây là biểu lộ sự kính trọng với người đồng bàn với mình.

Tuy nhiên, trải qua thời gian, khi người ta chỉ còn biết hình thức bên ngoài mà không hề khám phá hay sống ý nghĩa, giá trị bên trong, thì tập tục này trở nên thuần túy phô trương, hình thức. Chính vì lý do này mà khi thấy các môn đệ của Đức Giêsu không rửa tay trước khi ăn, nên những người Pharisêu đã thắc mắc!!! Nhân cơ hội này, Đức Giêsu nhắc lại lời ngôn sứ Isaia nói về sự giả hình nơi những người này, vì họ chỉ thờ Thiên Chúa bằng môi bằng miệng, còn lòng họ thì không. Vì thế, họ như cái thùng rỗng. Những lời dạy của họ trở nên trò hề khi họ chỉ cậy dựa vào tập quán của phàm nhân.

Ngày nay, nơi nhiều cộng đoàn, vẫn còn đó những lối suy nghĩ như những người Pharisêu khi xưa, đó là: chú trọng hình thức bên ngoài quá nhiều mà không để ý đến ý nghĩa, sứ điệp ngang qua những hoạt động tôn giáo.

Nhiều khi chỉ biết đọc kinh mà không hề hiểu ý nghĩa của lời kinh! Hoặc nhiều khi giữ đạo từ nhỏ, nhưng nói về tinh thần huynh đệ, bác ái thì xem ra quá xa vời, bởi bấy lâu nay ta sống theo kiểu: “Đèn ai nấy rạng”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay nhắc cho chúng ta thấy rằng: lời nói phải đi đôi hành động. Việc bề ngoài chỉ có giá trị khi nó được toát ra từ bên trong. Đừng chỉ lo loay hoay hình thức mà đánh mất đi nét đẹp của tâm hồn. Mất đi ý nghĩa này, mọi sự trở nên giả dối, trống rỗng và vô ích.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con tạ ơn Chúa vì đã dạy cho chúng con bài học về việc giữ luật. Xin cho chúng con ngày càng gắn bó với Chúa mật thiết để được sống trong tình yêu và chiếu tỏa tình yêu ấy cho tha nhân cách chân thành. Amen.

 

4. Cái bên ngoài và cái bên trong

Bài Tin mừng hôm nay tiếp tục tư tưởng của bài Tin mừng hôm qua: Chúa Giêsu nói đến cái bên ngoài và cái bên trong

Không phải cái từ bên ngoài có thể làm cho người ta ra ô uế, nhưng là cái phát xuất từ bên trong, từ lòng con người mới làm cho người ta ra ô uế. Cái bên ngoài, có  vỡ bụng rồi thì nó cũng bị thải ra, còn những cái phát xuất từ lòng con người như, tham lam, tà dâm, giết người, trộm cắp, độc ác, xảo trá, ganh tị mới làm cho con người hư hỏng xấu xa.

Vì thế tội lỗi là do lòng con người mà ra. Sự dơ bẩn ô uế bên ngoài thì dễ tẩy rửa, còn cái bên trong không dễ gì một sớm một chiều mà tẩy sạch được. Một nết xấu thói hư phải mất bao nhiêu năm tháng cố gắng mà nhiều khi cũng không dứt bỏ được.

Làm giàu tương đối dễ, nhưng làm giàu một cách chân chính thì rất khó. Làm giàu tương đối dễ nhưng làm một người tốt thì rất khó. Cải thiện đời sống vật chất gia đình thì tương đối dễ mà cải thiện đời sống đạo đức gia đình thì khó hơn nhiều.

Tại sao Chúa Giêsu lại chú trọng đến cái bề trong của con người? Trước hết là vì cái bề trong đó như thuộc bản chất con người. Người Pháp nói: thói quen là bản chất thứ hai của con người.

Thứ đến là vì Thiên Chúa ngự trị trong tâm hồn con người.

Văn hóa và triết lý đông phương chú trọng đến cái tâm, tu tâm dưỡng tính; nếu cái tâm tốt thì con người có một cuộc sống tốt. Cải thiện được cái tâm thì con người sẽ trở nên tốt.   

Chúng ta đang chứng kiến chiến tranh hận thù diễn ra khắp nơi, nguyên do của chiến tranh hận thù là do lòng con người, do cái tâm con người mà ra. Con người hôm nay sống trong một nền văn minh thị trường, lấy lợi nhuận làm tiêu chuẩn, cái gì có lợi là tốt, là hay. Và người ta trục lợi bằng đủ mọi cách kể cả những cách chẳng luân lý chút nào. Vì thế người ta không tin nhau nữa luôn sống trong hoài nghi; nói vậy mà không phải vậy. Điều đó chứng tỏ cái tâm của con người đã ra xấu xa. Người ta không sống với nhau bằng cái tâm mà bằng cái lợi.

Sống trong hoàn chỉnh đó, người Kitô hữu phải để ý đến lời Chúa hôm nay đang cảnh cáo chúng ta về ảnh hưởng của thế gian; phải làm chứng cho Chúa bằng cái tâm của mình.

 

5. Chiến đấu với thói hư và tội lỗi 

Bài Phúc âm hôm nay cho chúng ta thấy chính cõi lòng người mới là cội rễ của việc lành hay việc dữ. Đồng ý con người bị ảnh hưởng không gian, thời gian, hoàn cảnh chi phối. Nhưng thật ra thiện căn ở tại lòng ta. Cũng chính từ cõi lòng này mà sinh ra 12 nết xấu mà Phúc âm kể ra: dâm bôn, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, giảo quyệt, phóng đãng, ghen bì, gièm pha, kiêu hãnh, bất lương. Đó là 12 tội chính mà Kinh thánh nêu lên còn biết bao ác quả kéo theo nữa. Cho nên một câu nói quá đi rằng: “không gì xấu xa bằng lòng người” cũng chưa hẳn là sai. Người đời đã phải thốt ra:

Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho tường
Dò sông dò biển dễ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho tường 
Lòng người thăm thẳm mù khơi
Không bờ không bến biết nơi nào dò.

Đức Giám mục Tihamer Toth đã viết “Lòng người theo một nhà triết học ngày nay thì giống như ổ rắn”. Có lẽ lời nói ấy quá táo bạo. Nhưng với thì tôi nói giống như cánh đồng lầy hoang vu. Đồng lầy có thể là đất tốt nếu người ta trồng trọt, nó sẽ nảy lúa đơm hoa. Nhưng nếu người ta bỏ hoang, nó sẽ  mọc lên gai góc và cây độc. Bởi vậy mỗi khoảng đất sẽ nảy gai, nảy cành khô khẳng nếu ta chẳng chăm sóc. Mỗi tâm hồn sẽ hư hỏng hết nếu chúng ta chẳng chăm nom cho nó ăn những tư tưởng tốt lành. Anh chúng tôi em thử nghĩ xem một cánh đồng mà bỏ hoang sẽ ra sao: thưa sẽ là nơi cư ngụ của rắn rết, chuột bọ, cỏ lùng. Dĩ nhiên là đồng lúa đó sẽ hư hỏng không thu gặt được gì.

Trên một phương diện xấu, chúng ta phải chấp nhận rằng có nhiều tội ác tầy trời, xấu xa ô uế trước mặt Thiên Chúa và nhân loại. Tuy nhiên đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ có người khác mới xấu còn mình thì tốt nhất. Thật ra, cái xấu nơi người khác thì cũng đủ xác định cái xấu bởi chính mình, nếu ở trong cùng một hoàn cảnh  có khi ta còn xấu hơn hoặc xấu nhất. Thấy người khác ham muốn thì mình cũng có thể và có được chứ. Thấy người khác kích kỷ thì nhớ rằng mình cũng chẳng hơn gì họ. Nói như thế không phải để dung dưỡng tội ác đâu. Nhưng để chúng ta nhận ra chân lý này là thông cảm với người anh em chúng ta đang ở trong đàng tội mà cố gắng lôi kéo họ ra khỏi đó. Làm như vậy thay vì lên án họ, buộc tội họ, thay vì nhận họ xuống bùn đen, thì chúng ta lại được phúc đưa họ lên và về với chân lý hằng sống là Chúa Kitô.

Chúng ta nên nhớ rằng một y sĩ bị đau không thể cứu cấy mình, hay cứu giúp được các bệnh nhân. Muốn cứu giúp người khác ít ra mình phải đủ sức khỏe. Nói khác đi là trên phạm vi siêu nhiên, chúng ta phải sống thánh thiện thì mới mong kéo lôi người khác hay con cái trong gia đình. Khổ nỗi con người ai ai cũng bị đôi co giữa hai mãnh lực tốt xấu. Chính thánh Phaolô cũng phải thốt lên “Tôi cảm thấy trong tôi hai mãnh lực tốt xấu. Chính thánh khí tôi muốn làm lành thì không làm được, mà khi không muốn làm dữ thì lại làm”. Chính vì thế mà con người trước khi cứu vớt ai thì trước hết phải phấn đấu chiến thắng được chính miønh. Đời là một cuộc chiến đấu triền miên. Cám dỗ sẽ béng ót chúng ta từ khi chào đời đến khi nhắm mắt.

Thiên chức đời ta là chiến đấu, chiến đấu như sóng vỗ cả đêm thâu.

Hẳn chúng ta còn nhớ câu chuyện như ông và biển cả của Hemmimgway. Số là một ngư ông đánh cá sống một mình trên chiếc thuyền lênh đênh trên biển cả suốt 84 ngày. Khi ra xa ngoài khơi, ông lão thấy cần câu trĩu nặng bị kéo chìm xuống thật mạnh. Đó là một con cá marlin (ông voi). Con cá cũng dài gần bằng chiếc thuyền của ông lão. Khi mắc câu, con cá vẫy vùng       kéo lôi cả chiếc thuyền ông đi. Trong khi đó sức lực của một cụ già, đã già rồi mà vẫn phải sinh nhai vất vả. Ông lão dũng hết sức chèo chống để bắt con cá cho kỳ được. Không những ông phải cố ghìm cần câu lại đến nỗi tê buốt cả bàn tay, mà mặt khác ông phải chiến đấu với sóng gió và đàn cá mập đã bám sát lấy chiếc thuyền để rúc thịt con cá mắc câu của ông. Cuộc chiến đấu kéo dài ba ngày liên tục. Cuối cùng ông thắng thế. Nhưng khi vào bờ, con cá kia chỉ còn có bộ xương. Tinh thần bất khuất của ông cụ, cái quan trọng không hệ tại sự thành công, mà chính là sự cố gắng phấn đấu đã là một phần thưởng rồi. Nước trời là của những người chiến đấu.

 

6. Sống tình yêu thương 

"Điều thánh thiêng không phải là một ngôi nhà, mà là lời Chúa được ghi khắc trong lương tâm con người. Với lương tâm ấy, một linh mục phải bảo vệ một con người, ngay cả bên ngoài khuôn viên nhà thờ".

Lời biện hộ trên của một linh mục dòng Tên cho một linh mục bị cáo vì đã che chở cho một số nhân vật cao cấp ẩn nấp trong nhà thờ, gợi lại câu nói khẳng khái của thánh Phêrô: "Thà vâng lời Thiên Chúa hơn là vâng lời con người, thà sống theo luật Chúa được ghi khắc trong lương tâm hơn là tuân theo luật lệ bất công của loài người". Thánh Phêrô đã hành động theo tinh thần mà Chúa Giêsu truyền lại.

Cuộc đối đầu giữa Chúa Giêsu và các biệt phái mà tuyệt đỉnh là cái chết của Ngài trên thập giá, cũng là cuộc đối đầu giữa lòng đạo đức đích thực và thái độ giả hình, giữa lương tâm và luật lệ bất công của loài người, giữa lòng bác ái và sơ cứng của con người, giữa tinh thần và thái độ vụ hình thức của con người. Trong khi các biệt phái chỉ chú trọng đến những tập tục, như rửa tay trước khi ăn, thì Chúa Giêsu lại nhấn mạnh đến tình huynh đệ và công bằng xã hội. Trong khi các biệt phái chỉ dừng lại ở hình thức bên ngoài, thì Chúa Giêsu đề cao chiều sâu nội tâm. Trong khi các biệt phái chỉ tuân giữ luật lệ cách máy móc, thì Chúa Giêsu mời gọi con người sống tinh thần đích thực của lề luật là tình yêu thương.

Tin mừng hôm nay một lần nữa mời gọi chúng ta trở về cốt lõi của đạo là tình yêu thương. Người môn đệ Chúa Kitô chỉ thực sự sống niềm tin của mình, khi nơi họ, mọi hành động thờ phượng đều dẫn về gặp gỡ và yêu thương tha nhân, và khi nơi tha nhân, họ nhận ra và yêu mến Thiên Chúa. Người môn đệ Chúa Kitô chỉ thực sự sống niềm tin của mình khi cả cuộc sống của họ là của lễ và lời cầu nguyện dâng lên Thiên Chúa.

Nguyện xin Chúa thánh hóa từng việc làm và từng phút giây cuộc sống chúng ta.

 

7. Giá trị cao cả của con người

Để tỏ lòng ngưỡng mộ đối với Lénine, vị lãnh đạo tối cao của Cộng Hòa Liên xô, Staline đã triệu tập một hội nghị các bác sĩ và các nhà bác học với mục đích bảo tồn di hài của ông. Người ta đã rút hết chất nước trong xác ra, thay vào đó một thứ nước đã khử trùng và có hòa một thứ thuốc bí mật, và để giữ cho cái xác không hồn này luôn có vẻ tươi tỉnh thì một ban thợ điện đã phải túc trực sao cho nhiệt độ trong lăng luôn là 16 độ. 

Kitô giáo không phải là một thứ tôn giáo khinh miệt thân xác con người. Chính nhờ thân xác mà con người hiện hữu trong xã hội. Nhưng quan trọng hơn cả chính là sự bất tử mà thân xác con người sẽ tham dự vào ngày sống lại. Đó là lý do tại sao Kitô giáo luôn đòi hỏi phải tôn trọng thân xác con người. Tuy nhiên cái yếu tố mang lại phẩm giá cho thân xác chính là linh hồn thiêng liêng bất tử của con người, nhờ đó con người được gọi là hình ảnh của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã đến mạc khải cho con người cái phẩm giá cao quí ấy. Cuộc tranh luận giữa Ngài và người Do thái như được ghi trong Tin mừng hôm nay không chỉ ông tại ở vấn đề rửa tay hay không rửa tay trước khi ăn mà còn đưa chúng ta vào trọng tâm sứ điệp của Ngài : những biệt phái và Luật sỉ chỉ chú trọng đến cái vỏ đạo đức bên ngoài, nhưng đối với Chúa cái cần để ý đến chính là nội tâm của con người. Một tâm hồn trong sạch: quảng đại, một quả tim biết yêu thương, đó là tất cả giá trị của con người, bởi vì từ sâu kín cõi lòng mà con người gặp gỡ Thiên Chúa. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta nhìn xuyên suốt qua bộ áo và dáng vẻ bên ngoài để nhận ra giá trị cao cả của mỗi người.

Xin cho cái cốt lõi của Tin mừng là tình yêu thấm nhập cung cách suy nghĩ và xử thế hàng ngày của chúng ta để đạo mà chúng ta sống và quảng bá được mọi người nhìn nhận là đạo của tình yêu.

 

8. “Không có gì ở ngoài vào làm ta ra nhơ uế”

Qua cuộc tranh luận giữa Chúa Giêsu và các Luật sĩ , Biệt Phái về vấn đề uế tạp, mà đoạn Tin Mừng hôm nay tường thuật, Chúa Giêsu đã cho chúng ta thấy nguyên tắc này :

“Không có gì ở ngoài vào trong con người mà lại có thể làm cho con người ra nhơ uế được. Chỉ có những gì từ con người phát ra mới làm cho con người ra nhơ uế mà thôi”.

Để giúp chúng ta hiểu nguyên tắc  trên đây, người ta kể câu truyện này: Có hai vị thiền sư đi từ trên núi xuống. Họ đi vào một quãng đường lầy lội. Trên quãng đường lầy lội này, có một thiếu nữ trẻ đẹp đang tìm cách để đi qua một khúc đường lội quá sâu. Thấy thế, một trong hai vị thiền sư đã ra tay nghĩa hiệp. Ông bồng cô thiếu nữ lên và đưa cô ta qua quãng lội.

Vị thiền sư kia thấy vậy tỏ vẻ khó chịu, nhưng lại không nói một lời nào. Sau việc làm đó, hai vị lại tiếp tục đi. Nhưng bầu không khí lúc này, giữa hai vị, xem ra nặng nề.

Sau một đoạn đường dài, hình như không còn thể chịu đựng được  bầu không khí ngột ngạt nữa, vị thiền sư  kia đã lên tiếng :

- Chúng ta là những người tu hành, nên không được phép gần đàn bà. Vậy mà tại sao anh lại dám bồng một cô gái như thế, đi qua một khúc đường lội?

Vị thiền sư đã làm nghĩa cử bác ái mỉm cười đáp :

- Khổ quá đi thôi, tôi đã bỏ cô ta xuống ngay sau khi đi qua  quãng lội rồi mà, còn anh, sao anh còn mang mãi cô ta trong đầu óc cho đến lúc này vậy ?

Lời Chúa trong Tin Mừng hôm nay rằng :” Chính những điều tự con người mà ra mới làm cho con người ra nhơ uế”. Thực vậy, biết bao nhiêu những ý tưởng  như  gian dâm, lừa đảo, trộm cắp, thù hằn, ghen ghét..., những ý tưởng đã thúc đẩy con người chúng ta làm biết bao điều xấu, những ý tưởng đó phát xuất từ đâu, nếu không phải là từ trong con người mà ra sao ? Như vậy điều làm cho con người ra nhơ uế không phải là những cái từ bên ngoài mà là những cái từ bên trong, đó là những tư tưởng, những tâm tình, những ý định bất chính, phát sinh từ trong con ngừơi. Chính những thứ đó mới làm cho con người ra nhơ uế.

Như vậy đoạn Tin Mừng đọc trong thánh lễ hôm nay phải là một cơ hội để chúng ta kiểm điểm lại ý hướng của chúng ta trong tất cã những việc chúng ta làm. Và hãy xin với Thánh Thần thanh tẩy, uốn nắn ý hướng của chúng ta cho phù hợp với ý Chúa. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm