Danh mục bài viết

Cập nhật 10/2/2019 - 13:48 - Lượt xem 3116

Thứ Hai tuần 5 Thường Niên

"Tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh".

 

Phúc Âm: Mc 6, 53-56

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ qua biển rồi, các ngài tới miền Giênêsarét và ghé bến. Các ngài lên khỏi thuyền, tức thì người ta nhận ra Người, họ liền rảo chạy khắp miền, và nghe tin Người ở đâu thì khiêng những người đau yếu nằm trên chõng đến đó. Bất cứ Người vào làng trại hay đô thị nào, người ta cũng đặt các bệnh nhân ở các nơi công cộng và xin Người cho họ ít là được chạm tới gấu áo Người, và tất cả những ai chạm tới Người, đều được khỏi bệnh.

 

Suy Niệm:

1. Chấp nhận bị quấy rầy (trích Mỗi ngày một tin vui)

Tin Mừng hôm nay là một bản khái quát những hoạt động của Chúa Giêsu làm cho con người, những hoạt động này vừa nhiều vừa đa dạng, đến mức làm cho người ta có cảm tưởng Chúa Giêsu là một lương y đa khoa.

Nhìn vào cách thức hành động của Chúa Giêsu, con người thời nay có thể cho rằng Ngài làm việc thiếu khoa học. Dường như Chúa Giêsu không lên kế hoạch làm việc cho từng ngày, ngày nào của Ngài cũng chỉ theo một chương trình duy nhất, là rao giảng Tin Mừng và làm cho Nước Trời hiện diện cụ thể trong đời sống con người. Ðối tượng phục vụ của Ngài là người nghèo đủ loại, và nhu cầu của người nghèo lại cấp bách đến độ không thể dời lui dời tới hoặc giới hạn vào một số giờ nhất định. Sống với người nghèo và cho người nghèo là chấp nhận bị quấy rầy: quấy rầy vì những vấn đề của họ thật cấp thiết nhưng lại không dễ giải quyết, quấy rầy vì họ luôn ở cạnh chúng ta mà chúng ta không được phép quên đi.

Giáo Hội hôm nay muốn chọn người nghèo làm đối tượng ưu tiên để phục vụ như Chúa Giêsu ngày xưa đã làm, thì Giáo Hội cũng không thể quên sự quấy rầy của người nghèo và các vấn đề liên quan đến người nghèo. Nếu Giáo Hội có phải phân nhiệm cho ủy ban này, ủy ban khi lo từng vấn đề, nếu Giáo Hội có phải lên thời khóa biểu hằng ngày, thì tất cả chỉ vì muốn phục vụ người nghèo cho có kết quả hơn, chứ không phải để giảm bớt hoặc thoái thác công việc.

Chúa đã không phục vụ con người theo kiểu trưởng giả, gián tiếp, nhưng đã dấn thân phục vụ tất cả mọi người bất cứ giờ phút nào. Xin cho Giáo Hội và mỗi người chúng ta đừng phục vụ người nghèo trên môi miệng, trên giấy tờ hoặc trong tư duy, nhưng là phục vụ trong hành động cụ thể và mau mắn.

 

2. Chạm đến thì được khỏi  (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Tiếng Việt có nhiều động từ nói về xúc giác: 
sờ, mó, đụng, chạm, rờ… 
Xúc giác là một trong năm ngũ quan. 
Nhìn thấy, nghe thấy, ngửi thấy, có khi vẫn chưa đủ. 
Người ta còn muốn sờ thấy, xem đằng mặt, bắt đằng tay. 
Sờ là một cách kiểm chứng đôi khi được coi là đáng tin hơn thấy. 
Đức Giêsu phục sinh đã nói với các môn đệ: 
“Nhìn chân tay Thầy coi, chính Thầy đây mà! 
Cứ rờ xem, ma đâu có xương thịt như anh em thấy Thầy có đây?” (Lc 24, 39). 
Thánh Tôma xem ra thích kiểm chứng bằng đụng chạm: 
“…nếu tôi không đặt ngón tay tôi vào lỗ đinh, 
không đặt bàn tay tôi vào cạnh sườn Người, tôi chẳng có tin” (Ga 20, 25). 
Đức Giêsu phục sinh đã chiều Tôma (Ga 20, 27). 
Thiên Chúa đã chiều nhân loại, khi cho Con Ngài làm người như ta, 
nhờ đó chúng ta có thể đụng chạm đến Thiên Chúa theo nghĩa đen. 
Thánh Gioan đã reo lên khi loan báo Tin Mừng này: 
“Điều vẫn có ngay từ lúc đầu, điều chúng tôi đã nghe, 
Điều chúng tôi đã thấy tận mắt, điều chúng tôi đã chiêm ngưỡng, 
và bàn tay chúng tôi đã chạm đến, đó là Lời sự sống” (1 Ga 1, 1). 
Bài Tin Mừng hôm nay là một bản tóm lược dài về quyền năng của Đức Giêsu. 
Quyền năng này được thi thố qua việc chữa bệnh. 
“Người ở đâu thì người ta cáng bệnh nhân đến đó. 
Người đi tới đâu…người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở chỗ công cộng” (cc. 55-56). 
Dân chúng tin vào sức mạnh xuất phát từ chính con người Đức Giêsu. 
Ở đây không phải là chuyện Ngài đụng chạm vào các bệnh nhân để chữa họ, 
mà là các bệnh nhân xin “ít là được chạm đến tua áo choàng của Người; 
và “bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi” (c. 56). 
Cái chạm của bệnh nhân là cái chạm của lòng tin vào Đức Giêsu. 
Nó giống với cái chạm của người phụ nữ bị băng huyết (Mc 5, 28). 
Không phải chỉ là chạm bằng tay, mà bằng cả con người. 
Nơi đáy lòng con người vẫn có khát khao được đụng chạm đến Thiên Chúa, 
cả nơi những người không tin có Ngài hay bướng bỉnh như Tôma. 
Truyền giáo là giúp người ta thực hiện ước mơ chính đáng: chạm đến Thiên Chúa. 
Nhà truyền giáo phải là người đã có kinh nghiệm chạm đến Thiên Chúa. 
Mong mỗi Kitô hữu trở nên một nhà truyền giáo 
nhờ đụng chạm đến Lời Chúa và các Bí Tích mỗi ngày. 

Con đã yêu Chúa quá muộn màng! 
Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính, 
vừa luôn mới mẻ, 
con đã yêu Chúa quá muộn màng! 
Bấy giờ Chúa ở trong con 
mà con thì ở ngoài, 
con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài. 
Con thật hư hỏng, 
khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp. 
Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con 
mà con lại không ở với Chúa. 
Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa, 
trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa. 
Chúa đã gọi con, đã gọi to 
và phá tan sự điếc lác của con. 
Chúa đã soi sáng 
và xua đi sự mù lòa của con. 
Chúa đã tỏa hương thơm ngát 
để con được thưởng thức, 
và giờ đây hối hả quay về với Chúa. 
Con đã nếm thử Chúa 
và giờ đây con đói khát Người. 
Chúa đã chạm đến con, 
nên giờ đây con nóng lòng 
chạy đi tìm an bình nơi Chúa. Amen. (Thánh Âu-Tinh).

 

3. Giáo hội vì người nghèo - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Mẹ Têrêxa Calcutta nổi tiếng trên khắp thế giới không phải ngài là một người giỏi giang, cũng không phải nơi mẹ có những điểm hấp dẫn về nhan sắc; tuy nhiên, mẹ trở nên một người vĩ đại và có thể làm đảo lộn thế giới chỉ vì tình yêu rất lớn của mẹ dành cho người nghèo và những người bệnh tật, đến nỗi có những ngày các nữ tu trong dòng của mẹ phải nấu thức ăn cho khoảng 7 ngàn người, và cả những người phải cung cấp lương thực, có lúc lên đến 9 ngàn người.

Chúng ta còn nhớ ngày mẹ lìa cõi trần, nhiều nguyên thủ quốc gia đã tuyên bố quốc tang, nhiều bài phát biểu bày tỏ sự ngưỡng mộ được phát đi với những lời lẽ hết sức xúc động như: “Từ nay, thế giới bớt tình thương hơn”; hay: “Hôm nay, người nghèo mất đi một người mẹ yêu thương, người bạn đồng hành...”.

Hôm nay, bài Tin Mừng cũng thuật lại cho chúng ta khái quát về những hoạt động của Đức Giêsu. Ngài làm việc không biết mệt mỏi, đi đến đâu là thi ân giáng phúc tới đó.

Đối tượng mà Đức Giêsu nhắm đến để phục vụ chính là những người nghèo. Vì họ mà Ngài chấp nhận quên ăn, quên ngủ, bất chấp bị quấy rầy, bởi Ngài thấy được những vấn đề cấp thiết mà họ đang mong đợi!

Ngày nay, Giáo Hội của Đức Giêsu không có con đường nào khác để loan báo về Đức Giêsu tốt hơn cho bằng lựa chọn người nghèo, người sống bên lề, vùng biên của xã hội.

Nếu Giáo Hội quên đi điểm căn cốt, bản lề này, thì Giáo Hội đánh mất đi bản chất và ý nghĩa của sự hiện diện.

Tuy nhiên, điều chúng ta đặt ra là: trong khi phục vụ, chúng ta có thái độ nào với họ? Phải chăng là trưởng giả, hay chỉ phục vụ gián tiếp? Không! Phục vụ như Chúa, đến để phục vụ chứ không phải được phục vụ. Tinh thần Kitô giáo không chấp nhận phục vụ hình thức, hay trên môi miệng, hoặc chỉ dừng lại nơi tư duy mà không đi đến hành động cụ thể!

Lạy Chúa Giêsu, xin thương ban cho chúng con mặc lấy tâm tư của Chúa. Sẵn sàng trở nên điểm tựa và niềm hy vọng cho những ai cần sự giúp đỡ của chúng con. Amen.

 

4. Sức thu hút của Đức Giêsu

Từ nhiều năm nay, hầu hết các ký giả theo dõi các chuyến hành trình mục vụ của đức Gioan Phaolô II đều gọi ngài là một cụ già. Quả thật với cây gậy luôn cầm trên tay, vị Giáo Hoàng 75 tuổi này trông giống như một cụ già xuất hiên trước công chúng. Tuy nhiên, trước một đám đông gần 5 triệu người tụ họp tại công viên Lunita ở Manila, trong ngày quốc tế giới trẻ lần thứ 10, khi vị Giáo Hoàng này cầm cây gậy múa theo điệu nhạc của giới trẻ thì người ta không còn thấy ngài là một cụ già nữa, mà là một con người đầy sức sống. Đức Gioan Phaolô II có một sức thu hút lạ thường. Tạp chí Time đã chọn Ngài làm người của năm 1994, trong số ra cuối năm có ghi lại chứng từ của một thiếu nữ trong ngày quốc tế giới trẻ tại Denver, Hoa Kỳ năm 1992. Hòa nhập trong biển người vừa ca hát vừa hoan hô Đức thánh Cha người thiếu nữ này tự hỏi : tôi chưa bao giờ thấy có một phản ứng như thế khi tham dự các buổi ca nhạc Rock, bởi đâu ngài có được một quyền uy như thế ? Quả thật nếu chỉ nhìn bằng cái nhìn nhân loại, thì người ta không thể lý giải được sức thu hút từ con người của vị Giáo Hoàng. Chỉ trong ánh sáng đức tin, chúng ta mới thấy được nguồn gốc của quyền uy nơi vị đại diện của Đức Kitô trên trần gian, chỉ bằng sức mạnh lôi kéo của Thần Khí Chúa, chúng ta mới cảm nhận được sức mạnh toát ra từ con người đại diện đức Kitô.

Đó cũng đã là sự cảm nhận của những người dân vùng Gênêzareth. Theo tường thuật của thánh Marcô, chính một cơn gió đã thổi con thuyền của Chúa Giêsu và các môn đệ trôi dạt vào vùng đất ngoại giao này. Dường như có một sức manh không thể chống cưỡng được đã đẩy các ngài đến đó. Chính cái sức mạnh toát ra từ con người Chúa Giêsu đã lôi kéo những người ngoại giáo đến với Ngài. Về sau các Tông đồ đã gọi cơn gió ấy là Thần Khí. Chính Thần Khí đã thổi tung các cánh cửa nhà các Tông đồ và đưa Phêrô ra trước đám đông để nói về cái chết và sự Phục sinh của Đức Kitô. Chính Thần Khí sau này đã đưa Phêrô đến nhà viền sĩ quan tại Cêsarê. Chính Thần. Khí đã khiến Philip lên đường tìm đến với viên hoạn quan Eâthiôpi. Cũng chính Thần Khí trong 2.000 năm qua đã không ngừng thổi đến những luồng sinh khí mới và dẫn đưa Giáo Hội đi qua những nẻo đường mà Giáo Hội không lường trước được. Cũng chính Thần Khí đang thổi trong tâm hồn chúng ta để hướng dẫn chúng ta sống theo Đức Kitô.

Xin cho mọi kitô hữu biết đón nhận tác động của Thần Khí để không ngừng nhìn vào các biến cố cuộc sống với tất cả tin yêu phó thác: và đến với mọi người bằng tình yêu quảng đại của Chúa Giêsu.

 

5. Luồng gió Thánh Thần

Cầu nguyện để được Chúa soi sáng, nhất là biết lắng nghe sự hướng dẫn của Thánh Thần quả là một thể hiện đúng đắn của lòng tin. Tin mừng hôm nay có thể được chúng ta lắng nghe và suy niệm theo hướng ấy.

Theo văn mạch, sau khi cho đám đông ăn no nê từ phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều, Chúa Giêsu bảo các môn đệ giải tán đám đông và tìm đến một nơi yên tĩnh, để thầy trò được nghỉ ngơi và đàm đạo với nhau. Địa điểm được Chúa Giêsu và các môn đệ nhắm tới là Bethsaiđa. Thế nhưng, biển động, gió thổi mạnh, cho nên cuối cùng các ngài phải ghé vào Genezareth vốn là miền đất của dân ngoại. Tại đây, dân ngại túa đến rất đông để được hưởng các phép lạ và lắng nghe lời Ngài. Gió đã bất thần đổi hướng đi và đưa các Ngài đến với dân ngoại.

Trong Kinh thánh, gió thường là biểu tượng của Chúa Thánh Thần. Thánh Gioan viết: "Gió muốn thổi đâu thì thổi", Thánh Thần cũng thổi đi đâu tùy Ngài muốn. Những hoạt động của Thánh Thần luôn mang tính bất ngờ. Trong ngày lễ Ngũ tuần, Thánh Thần đã thổi tung nhà các môn đệ và từ những con người nhát, các ông đã thành những người can đảm công khai làm chứng cho Chúa Kitô. Gió có sức mở tung các cửa nhà đóng kín, gió có thể cất đi các vật cản; cũng thế, Thánh Thần luôn xuất hiện như một sức mạnh có sức quét mọi chướng ngại do sự nhát đảm và tính ích kỷ của con người dựng nên.

Qua suốt dòng lịch sử của mình, Giáo hội luôn cần đến những luồng gió mạnh của Thánh Thần. Những luồng gió ấy có thể làm cho Giáo hội dị ứng và dao động. Nhưng nếu không có những luồng gió mạnh ấy, Giáo hội khó có thể ra khỏi chính mình để đem Tin mừng đến cho mọi người .

Những cơn thử thách mà Giáo hội đó đây phải trải qua luôn là những luồng gió cần thiết, mà Thánh Thần không ngừng thổi vào Giáo hội để thúc đẩy Giáo hội ra khỏi chính mình, và nhất là thanh tẩy chính mình.

Sự ra đi nào cũng mang lại bất ổn và mất mát. Nhưng phải không ngừng từ bỏ và ra đi, thì Giáo hội mới thực sự là Giáo hội lữ hành, nghĩa là không ngừng tiến tới để đem Tin mừng đến cho mọi người. Luồng gió Thánh Thần có thể làm cho Giáo hội mất mát và thương tích, nhưng luôn có sức thanh tẩy để Giáo hội trở nên tinh ròng hơn, và bày tỏ được bề mặt đích thực của mình.

Trong cuộc sống của người Kitô hữu, Thánh Thần cũng không ngừng hoạt động. Có những luồng gió mạnh cần thiết để đưa chúng ta ra khỏi vỏ ốc ích kỷ, để thanh tẩy và biến chúng chúng ta thành những chứng nhân đích thực của Tin mừng. Biết tỉnh táo để nhận ra hoạt động của Thánh Thần trong cuộc sống mỗi ngày, nhất là biết lắng nghe sự hướng dẫn của Ngài, đó là ơn trọng đại mà chúng ta phải không ngừng cầu xin.

 

6. Đến với Chúa để được chữa lành

Sau khi Chúa làm phép lạ hóa bánh ra nhiều lần thứ nhất (Mc 6,30t) và phép lạ Chúa đi trên mặt biển nước sóng gầm (Mc 6,45), thì dân chúng háo hức muốn tôn Chúa lên làm vua. Chúa một mình lên núi cầu nguyện. Còn các môn đệ trực chỉ theo ý Chúa sang miền Ghênêsareth, là một miền đồng bằng phì nhiêu cách thành phố Caphanaum chừng mấy cây số thôi.

Đây là miền đồng bằng phì nhiêu chu vi 24 cây số vuông. Nơi đây đất đai màøu mỡ nhờ những con rạch, con suối không bao giờ cạn. Một sử gia đã cho rằng nơi đây là vườn ươm cây giống cho  cả nước Do thái, sách Talmud là sách cắt nghĩa luật rút ra từ 5 cuốn của Maisen: Sáng thế ký, Xuất hành, Dân số, Lêvi, Đệ nhị luật, từng ví von Ghênêsareth là một thiên đường tại thế. Các thày luật sĩ (Rabbins) nói rằng có luật cấm bán hoa quả miền Ghênêsareth. Vì hoa quả ở nơi ấy ngon ngọt quá đến nỗi người ta quên đi bổn phận tư tế phụng tự tôn giáo. Đoạn Kinh thánh cho biết hôm nay Chúa và các môn đệ đến nơi đây (c.53).

Khi Chúa tới nơi thì dân chúng lũ lượt vội vã đi theo Chúa vì họ nhận ra ngay là Chúa (c.54). Họ liền đem theo các bệnh nhân (c.55) đến gặp Chúa... Tất cả đều được khỏi (c.56).

Đó cũng là hình ảnh của chúng ta hôm nay. Chúng ta đều là những bệnh nhân tật nguyền, chỉ còn chạy đến với thày thuốc Giêsu mới được chữa khỏi. Thưa anh chị em, tội lỗi đã làm chúng ta yếu đuối, tê bại (c.56) làm chúng ta chết đuối trong bể khổ. Chúng ta phải được kịp thời mau lẹ như những bệnh nhân của Ghênesareth, mà trở về với Chúa.

Thật vậy, tội lỗi đã làm chúng ta cắt đứt mọi liên lạc với Chúa, tội lỗi đã làm chúng ta trở thành một người chết trước mặt Thiên Chúa và Giáo hội. Đối với Chúa, tội lỗi tức là vượt qua giới hạn của Ngài. Cũng như bệnh nhân phần xác là vượt quá sức quân bình của cơ thể tự nhiên. Tội là vượt hàng rào giới hạn Chúa đã rào, tội là sống sai với mục đích và tiêu chuẩn Chúa đã đề ra qua giới luật của Ngài. Thiên Chúa đã tạo dựng nên chúng ta, Ngài đã đặt ra những giới hạn qua những lề luật của Ngài. Khi chúng ta vi phạm luật Chúa là lúc phạm tới chính Ngài và lúc ấy chúng ta là phạm nhân trước mặt Ngài.

Tội  đối với Chúa cũng có nghĩa là làm sai mục tiêu. Thiên Chúa có mục đích, có tiêu chuẩn, ý định của Ngài. Nếu chúng ta sống thấp hơn ý định Ngài lập ra, chúng ta bị kẻ là kẻ có tội. chúng ta lấy một ví dụ: một kỳ thi tuyển học trò. Ban giám khảo định là 100 diểm đậu. Vậy thì học sinh nào được 10 điểm thôi kể như là rớt... và thí sinh nào 99 điểm cũng rớt... Vậy thì đời chúng ta không làm đều chi ác đức dù lương thiện đến đâu mà không đạt tới. Tiêu chuẩn của Chúa thì chúng ta vẫn bị kể là kẻ có tội trước mặt Ngài. Tội gây ra sự bất an trong lương tâm. Tội là phản bội chà đạp tình yêu, là bất trung, là mâu thuẫn, là nô lệ của ma quỉ, là phản bội lề luật, là giơ chân đạp mũi nhọn, là hết chung thủy. Vậy chúng ta biết chỉ khi nào chúng ta quay đầu trở về với Thiên Chúa chúng ta mới được an bình, mới được khỏi bệnh phần hồn, mới được khỏe mạnh phần hồn.

Chúng ta có bằng lòng để Chúa giải thoát không hay cứ chấp nhận tiếp tục sống trong gông cùm của đường tội mà cuối cùng là sự xa lìa Thiên Chúa ? Hãy can đảm đến với Chúa như Giakêu, như Madalêna, một Phêrô Nicođêmô, và hãy can đảm đến với Chúa như những bệnh nhân ở miền Ghenêsareth hôm nay.

 

7. Phép lạ xảy ra hằng ngày

Thầy trò vừa ra khỏi thuyền thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. HoÏ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. (Mc. 6, 54-55)

Sách Sáng thế ký kể rằng lần đầu tiên ánh sáng chiếu dọi vào trái đất còn trống trải và mông lung. Ánh sáng là tốt đẹp, là phản ánh của Thiên Chúa. Ánh sáng cho sự sống, tô mầu cho vạn vật và con người, đem nguồn vui đến các tâm hồn.

Giờ đây Chúa Giêsu đang ở miền Ghê-nê-xa-rét, cùng dân ngoại mà người Do thái vẫn coi là chốn tối tăm ở giữa những con người ốm đau tật nguyền. Người là ánh sáng trần gian và ánh sáng là sự sống.

Bệnh tật cho người ta kinh nghiệm về sự yếu đuối, sự bất lực của con người đối với người đau ốm. Những phù phép và mê tín dị đoan không làm cho người ta khỏi bệnh. Tình yêu thương mới có thể chữa lành khi người ta có khả năng tin tưởng vào tình yêu ấy. Chính vì thế mà Chúa Giêsu chỉ dùng lời nói và sự hiện diện thể lý của Người mà chữa bệnh cho người ta. Người cầm tay hay chạm đến kẻ chết, kẻ chết sống lại. Chỉ cần biết rằng Người đang ở đó. Ngay cả hôm nay, Đức Kitô phục sinh vẫn đang ở giữa chúng ta, Người vẫn là ánh sáng duy nhất, là sự sống vĩnh hằng. Người quan tâm đến chúng ta, Người yêu thương chúng ta... Ta hãy đến với Người cùng với những tầm thường, yếu đuối thể xác và tâm hồn của ta, giống như một đứa trẻ nương tựa vào cha mình, quẳng đi mọi lo âu để chỉ biết rằng cha đang ở đó.

Nếu ta tiếc rẻ không được sống vào thời đó để có thể chạm đến tua áo choàng của Người hầu được khỏi bệnh, là bởi ta thiếu lòng tin. Trong mỗi Thánh lễ, chúng ta đọc lời: “Lạy Chúa, con chẳng đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời, thì linh hồn con sẽ lành mạnh. " Hoặc là chúng ta không biết mình mắc bệnh gì cần được chữa khỏi. Hoặc là chúng ta không tin vào sự hiện diện và quyền năng của Chúa Giêsu .

Dẫu sao, hôm nay cũng như trong những ngày còn rao giảng Phúc âm, Chúa Giêsu đều nói với chúng ta rằng Cha chúng ta vẫn chăm sóc ta trong mọi giây phút cuộc đời, rằng phép lạ vẫn xảy ra thường ngày để chữa lành những tật bệnh của ta nếu ta biết chú ý đến tình yêu của Người. Đó là tình yêu khiến ta được an bình thanh thản, mang lại cho ta ơn lành mạnh tâm hồn, hơn là sức khỏe phần xác.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm