Danh mục bài viết

Cập nhật 8/2/2019 - 5:0 - Lượt xem 3177

Thứ Bảy tuần 4 Thường Niên

"Họ như đàn chiên không người chăn".

 

Tin Mừng: Mc 6, 30-34

Khi ấy, các tông đồ hội lại bên Chúa Giêsu và thuật lại với Người mọi việc các ông đã làm và đã giảng dạy. Người liền bảo các ông: "Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một chút". Vì lúc ấy dân chúng đến tấp nập đến nỗi các tông đồ không có thì giờ ăn uống. Vậy các ngài xuống thuyền, chèo tới một nơi vắng vẻ hẻo lánh. Thấy các ngài đi, nhiều người hiểu ý, và từ các thành phố, người ta đi bộ kéo đến nơi đó và tới nơi trước các ngài. Lúc ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy dân chúng thật đông, thì động lòng thương, vì họ như đàn chiên không người chăn, và Người dạy dỗ họ nhiều điều.

 

 

1. Đến một nơi thanh vắng (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Các môn đệ trở về gặp lại Thầy Giêsu 
sau cuộc hành trình tông đồ đầu tiên nhiều thú vị. 
Họ cùng nhau tụ họp chung quanh Thầy 
và thi nhau kể cho Thầy nghe tất cả những gì họ đã làm và đã dạy. 
Thầy Giêsu thấy họ vui vì đã có thể đuổi được quỷ, chữa được bệnh. 
Những ông đánh cá ít học, nói năng bỗ bã, 
trở thành người rao giảng mạnh bạo Tin Mừng về Nước Trời. 
Nhưng Thầy Giêsu cũng thấy nét mêt mỏi nơi khuôn mặt họ. 
Các tông đồ không có giờ ăn uống vì bị đám đông bao vây. 
“Anh em hãy lánh riêng ra, 
đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (c.31). 
Lời mời trên cho thấy mối quan tâm của Thầy đối với các môn đệ, 
những người thợ cần được nghỉ ngơi cả thân xác lẫn tinh thần. 
Họ cần tách mình ra khỏi đám đông, khỏi công việc, 
để đến nơi hoang mạc mà tĩnh tâm. 
Tĩnh tâm là nghỉ ngơi bên Thầy trong sự ấm áp của tình thầy trò, 
không bị vướng bận bởi công việc phục vụ. 
Tĩnh tâm là dành một thời gian để lòng mình lắng xuống, 
đọc lại những biến cố đã xảy ra trong đời mình, 
nhìn lại những kinh nghiệm mình đã trải qua bằng cái nhìn của Chúa, 
cả những khó khăn và thất bại, những bất trung và vấp ngã… 
Nhưng tĩnh tâm không phải chỉ để nhìn lui, mà còn để nhìn tới. 
Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời do thành công. 
Họ cần trầm lắng để chuẩn bị cho những khó khăn sắp đến. 
Lời mời của Thầy Giêsu vẫn đụng đến chúng ta hôm nay, 
những con người tất bật, vội vã, lo âu và căng thẳng, 
những con người kiệt sức vì đòi hỏi của công việc hay vì nghiện việc. 
Lánh riêng, nghỉ ngơi ở nơi hoang vắng, tĩnh tâm, 
đó không phải là những điều dành riêng cho giới tu sĩ. 
Đó là nhịp bình thường của những người bỗng thấy mình đang bị cuốn đi, 
trôi đi, mất hướng, mất chính mình, trở nên con rối ngờ nghệch. 
Tuy nhiên, không dễ tìm được nơi hoang vắng, để cách ly mình khỏi công việc. 
Khi Thầy và các môn đệ đến được nơi hoang vắng ưng ý, 
thì chỗ đó chẳng còn vắng nữa, vì dân chúng đã đến trước rồi. 
Chúng ta vẫn cứ phải tìm chỗ vắng riêng cho mình với Chúa suốt đời.

Khi bị bao vây bởi muôn tiếng ồn ào, 
xin cho con tìm được những phút giây thinh lặng. 
Khi bị rã rời vì trăm công ngàn việc, 
xin cho con quý chuộng những lúc 
được an nghỉ trước nhan Chúa. 
Khi bị xao động bởi những bận tâm và âu lo, 
xin cho con biết thanh thản ngồi dưới chân Chúa 
để nghe lời Người. 
Khi bị kéo ghì bởi đam mê dục vọng, 
xin cho con thoát được lên cao 
nhờ mang đôi cánh thần kỳ của sự cầu nguyện. 
Lạy Chúa, 
ước gì tinh thần cầu nguyện 
thấm nhuần vào cả đời con. 
Nhờ cầu nguyện, 
xin cho con gặp được con người thật của con 
và khuôn mặt thật của Chúa. Amen. 

 

2. Dung mạo Chúa Giêsu (trích Mỗi ngày một tin vui)

Manio Flajano, văn sĩ, ký giả kiêm đạo diễn người Italia, qua đời năm 1972, đã để lại những trang nhật ký thật cảm động: năm 1942, đứa con gái 8 tuổi của ông bị bệnh sưng màng óc và kéo lê cuộc sống tàn tật đó cho đến năm 1992. Nhìn đứa con mà lòng đau xót, nhưng người cha vẫn đặt tin tưởng, phó thác vào Thiên Chúa. Trong một trang nhật ký, ông viết: "Một người đàn ông nọ dẫn đến cho Chúa Giêsu đứa con gái bệnh tật và nói với Ngài: "Con không muốn chữa lành nó, nhưng chỉ xin Chúa yêu thương nó mà thôi". Chúa Giêsu cúi xuống hôn đứa bé mà nói: "Ta nói thật, người đàn ông này đã xin điều mà có thể cho được". Nói xong, Chúa Giêsu biến đi trong ánh sáng chói ngời bỏ lại một đám đông tiếp tục bàn tán về các phép lạ, còn các nhà báo thì cố gắng mô tả các phép lạ".

Những dòng trên đây của Flajano đưa chúng ta vào trọng tâm của Tin Mừng. Thật thế, Tin Mừng không phải là một mớ lý thuyết hay giáo điều, Tin Mừng cũng không phải là một Thiên Chúa cao xa trừu tượng. Tin Mừng thiết yếu là một con người bằng xương bằng thịt, với một trái tim dễ rung động và biết yêu thương. Ðọc lại các sách Tin Mừng, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã không làm phép lạ như một phù thủy múa may cây đũa thần của mình, Chúa Giêsu không bao giờ làm phép lạ để làm lóe mắt thiên hạ. Phép lạ là dấu chỉ của ơn cứu độ, là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa đối với con người, một Thiên Chúa yêu thương đến độ hóa thân làm người và sống thiết thân với con người.

Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Marcô như tóm tắt tất cả dung mạo của Chúa Giêsu trong câu nói: "Chúa Giêsu thấh đông đảo dân chúng thì chạnh lòng thương". Ðây là tất cả mạc khải về tình yêu Thiên Chúa đối với con người: thay cho một Thiên Chúa ở trên cao, thưởng phạt chí công, lạnh lùng nghiêm khắc, Chúa Giêsu đã bày tỏ cho chúng ta một Thiên Chúa đi vào lịch sử con người, một Thiên Chúa sinh ra như một em bé, một Thiên Chúa có trái tim cảm thông và tha thứ, một Thiên Chúa gần gũi với con người, có mặt trong từng nhịp thở của con người.

Chiêm ngắm một Thiên Chúa như thế qua con người Chúa Giêsu Kitô, chúng ta cũng nhận ra được một chân lý về con người, bởi vì như Công Ðồng Vaticanô II trong Hiến chế "Vui mừng và Hy vọng" đã nói: Chỉ trong ánh sáng của Ngôi Lời Nhập Thể, chân lý về con người mới được sáng tỏ. Con người bởi đâu mà đến? sẽ đi về đâu? chúng ta nhận ra điều đó trong Chúa Giêsu đã đành, mà trong Ngài, chúng ta còn phải biết sống thế nào cho phải đạo làm người. Qua cung cách của Ngài, chúng ta thấy phải đối xử thế nào với người đồng loại. Qua cuộc sống yêu thương và yêu thương đến chết trên Thập giá, chúng ta hiểu được rằng hiến thân cho tha nhân là ơn gọi của con người, chỉ có con người mới được mời gọi để sống cho tha nhân mà thôi.

Tin mừng của chúng ta là một con người, đó là Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta không ngừng được mời gọi để sống kết hiệp với Ngài, để đón nhận sức sống của Ngài và sống theo lý tưởng của Ngài. Ước gì chúng ta luôn được củng cố trong niềm xác tín rằng Ngài đang hiện diện và đồng hành với chúng ta trong từng phút từng giây cuộc sống.

 

3. Lánh sang nơi thanh vắng - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Sự quan tâm của Đức Giêsu với các môn đệ hôm nay làm cho chúng ta thấy một hình ảnh đẹp tuyệt vời về thái độ liên đới và nghĩ đến môn sinh của mình nơi vị Thầy khả ái.

Sau khi sai các môn đệ đi loan báo Tin Mừng, hôm nay, các ông về hối hả kể cho Đức Giêsu nghe những thành tích của mình. Tuy nhiên, Đức Giêsu đã khuyên các ông: “Anh em hãy lánh đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi một chút".

Nghỉ ngơi đôi chút, đây là cách nói thể hiện sự quan tâm của Đức Giêsu đến sức khỏe thể xác, nhưng không dừng lại ở chỗ bề ngoài, mà nó còn đi sâu xa hơn để thấy được ý nghĩa, giá trị của sự nghỉ ngơi tâm linh.

Nếu người môn đệ của Đức Giêsu quá quan tâm đến những thành quả bên ngoài, đến những kết quả bằng con số, thì e rằng họ đang bám víu vào công việc của Chúa hơn là chính Chúa, tức là cậy dựa vào những điều phụ thuộc hơn là chính yếu.

Tuy nhiên, Kinh Thánh kể tiếp, Đức Giêsu và các môn đệ đi sang bờ bên kia, nhưng khi các Ngài tới thì dân chúng đã đến trước rồi, nên Đức Giêsu đã chạnh lòng thương họ như đàn chiên không người chăn dắt, vì thế Ngài đã dạy họ nhiều điều.

Sống trong một xã hội tân tiến như hiện nay, mọi sự trở nên gần gũi khi ngôi nhà thế giới được xích lại nhờ những phương tiện truyền thông. Người ta có thể ngồi trong một căn phòng chỉ mấy mét vuông, nhưng có thể nhìn ra cả thế giới bên ngoài. Nhưng lại trớ trêu thay, những điều đó tưởng chừng như làm cho người ta gần nhau, quan tâm đến nhau hơn thì lại làm cho người ta chỉ biết nghĩ đến mình trong khi biết bao người kêu gào tình yêu, đói khát sự liên đới!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta một mặt hãy tập trung vào đời sống thiêng liêng, coi đời sống thiêng liêng như là nhu cầu không thể thiếu trong đời sống đạo. Mặt khác, luôn biết quan tâm đến những người xung quanh, để lời nói và hành động của chúng ta được thiết thực khi chúng đi đôi với nhau.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết sống tình liên đới với anh chị em, nhất là với người nghèo. Xin Chúa cũng ban cho chúng con biết coi trọng đời sống nội tâm để chúng con tìm thánh ý Chúa và thực thi điều Chúa muốn chúng con làm. Amen.

 

4. Quan tâm đến kẻ khác

Chúa Giêsu quan tâm đến các Tông Đồ

Đọc bài Tin Mừng hôm nay chúng ta thấy Chúa Giêsu quan tâm đến sức khỏe của các Tông Đồ: Sau khi nghe các ông báo cáo lại công tác thừa sai, Chúa nói: “Anh em hãy lánh đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi một chút" Thánh Luca cắt nghĩa: “Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông chẳng có thì giờ ăn uống nữa"

Ngày nay chúng ta cũng thấy các Tông Đồ của Chúa hôm nay có nhiều người cũng rất dấn thân, quên ăn quên ngủ Chúa Giêsu cũng muốn cho chúng ta quan tâm đến họ, chia sẻ công việc với họ, nâng đã họ Họ cũng là người, cũng cần được nghỉ ngơi, cần được quan tâm nâng đã

Các Tông Đồ xuống thuyền cùng với Chúa Giêsu tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi Đi nghỉ cùng Chúa Giêsu, đây là một chi tiết rất quan trọng Một sự bồi dưỡng sức khỏe phần xác cũng như tinh thần Bởi lẽ, linh mục, tu sĩ hay giáo dân, là Tông Đồ của Chúa nếu chúng ta chỉ mải miết hoạt động mà không lo bồi dưỡng tinh thần cũng như thể xác, chúng ta có thể trở thành những Tông Đồ rất dấn thân nhưng lại ít chứng nhân Nghỉ ngơi và cầu nguyện trong những ngày tĩnh tâm, những ngày sa mạc, giúp ta lấy lại quân bình, bồi dưỡng thêm sức sống cho cuộc đời Tông Đồ Tông Đồ không phải là người hoạt động một mình mà hoạt động với Chúa Giêsu

Chúa Giêsu quan tâm đến đám đông

"Ra khỏi thuyền, Chúa Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương vì họ như bầy chiên không người chăn dắt" Quả thật, xã hội Do thái là một xã hội có tôn ty trật tự nào là biệt phái là Pharisiêu, nào là luật sĩ là kinh sư, rồi đến thứ dân; có chính quyền, có giáo quyền Họ lại có bộ luật của Môsê được các kinh sư cắt nghĩa rất chi là tỷ mỉ; thế mà Chúa lại bảo họ bơ vơ như bầy chiên không có người chăn nghĩa là làm sao? Phải, luật lệ và hạng người cao cấp trong xã hội Do thái là một gánh nặng, người dân không chịu nổi nữa, đã làm cho họ thất vọng, vì thế mà họ chạy theo Chúa Giêsu Những lời giảng dạy của Chúa như đang giải thoát họ Họ thấy Chúa quan tâm cứu chữa người nghèo, người bệnh tật, không lên án người tội lỗi, Chúa đang nói với họ về tình yêu, về lòng tha thứ Chúa là một vị thầy không giống các Rabbi của họ Chúa Giêsu đối xử với họ thật sự như một vị mục tử, chăm lo cho đàn chiên Chúa đang quan tâm nhiều đến họ Vì thế mà họ chạy theo ngài, hy vọng ở nơi Ngài

Chúng ta đang sống trong một thế giới mà hầu hết chỉ quan tâm đến chính mình, đến cuộc sống của mình, đến túi tiền của mình Người ta đang dùng một vài điển hình làm nhãn hiệu để che lấp sự ích kỷ của mình Chúng ta đang sống trong một thế giới mà người nghèo đang khao khát tình yêu, khao khát sự chia sẻ thật tình, khao khát sự quan tâm của kẻ khác Những tổ chức từ thiện trong và ngoài nước rất đáng trân trọng nhưng mới chỉ là hạt muối trong biển

Lời Chúa hôm nay đang đòi hỏi chúng ta, sống phải quan tâm đến kẻ khác Trong dụ ngôn nhà phú hộ và người ăn mày Lazarô, nhà phú hộ có tội, không phải tại anh ta giàu, nhưng tại anh ta không quan tâm đến kẻkhác

Quan tâm đến kẻ khác

Ngày kia có một người lính già hộ vệ của vua Cesar bị người ta kiện, đến xin vua đi dự phiên tòa xử anh ta, vua bảo vua bận việc, nhưng ông sẽ cứ một người đi thế Người lính già liền cởi áo ra và chỉ vào các vết thương trên mình và nói:

Thưa Bệ hạ tôi là lính hộ vệ của bệ hạ; ngày xưa ra trận, khi tôi thấy bệ hạ gặp nguy hiểm, tôi đâu có nhờ ai thế tôi để bảo vệ bệ hạ cả, nhưng chính tôi lấy thân mình che chở cho bệ hạ Và đây là những vết thương tôi đã lãnh vì bệ hạ

Nghe vậy, Cesar xấu hổ và đích thân đến dự phiên tòa xử ông ta

Trước những người cần đến ta hôm nay, Chúa Giêsu cũng đang chỉ vào năm dấu đanh của ngài và nói với ta: "Đây là những vết thương Ta chịu vì con, lẽ nào con lại không quan tâm đến Ta sao?"

 

5. Chúa quan tâm đến những cộng tác viên của Ngài

“Các con hãy lui vào nơi vắng vẻ mà nghỉ ngơi một  chút”.

Đó là lới của Chúa Giêsu khuyên các Tông Đồ của Ngài, sau khi các ông đi truyền giáo trở về. Lời khuyên này của Chúa cho thấy, Chúa rất quan tâm đến những người cộng tác của Ngài.

Nghỉ ngơi, đó là một nhu cầu rất cần thiết trong cuộc sống của chúng ta. Thân xác của chúng ta không những cần ăn uống bồi bổ, mà cũng cần phải nghỉ ngơi để lấy lại sức.. Chính vì thế mà Chúa đã tạo nên giấc ngủ, bởi vì khi ngủ, thân thể chúng ta được thư giãn, trí óc chúng ta được an tĩnh và như thế chúng ta mới lấy lại được sức lực.

Thế nhưng không phải mọi giấc ngủ đều đem lại cho chúng ta một sự nghỉ ngơi cả đâu. Có những người, sau một đêm nằm ngủ, sáng thức dậy, lại vẫn cảm thấy thân thể mệt mỏi rã rời, chỉ vì đêm đó họ ngủ, nhưng đã ngủ với những cơn ác mộng. Thân  xác của họ ngủ, nhưngẵ tâm trí của họ vẫn còn phải làm việc. Lý do của tình trạng này, chỉ là vì những người này suy nghĩ quá nhiều lúc ban ngày, và rồi sự lo nghĩ của họ đã đi vào tiềm thức, khiến cho tâm trí của họ cũng vẫn phải làm việc về ban đêm. Như thế rõ ràng là có nghỉ ngơi, nhưng không lấy lại được sức.

Vậy sự nghỉ ngơi hệ tại điều gì ?

Thưa hệ tại trạng thái an bình trong tâm hồn của chúng ta. Nói như vậy có nghĩa là, chính thái độ của chúng ta đối với một vấn đề, hay với một sự việc nào đó, đó mới chính là yếu tố làm cho chúng ta được nghỉ ngơi hay phải  làm việc.

Vậy chúng ta cần có thái độ nào để chúng ta có thể có được sự nghỉ ngơi ? Thưa thái độ THOẢ LÒNG với đời sống của chúng ta. Thái độ này chỉ có thể có được, nếu chúng ta biết đặt tin tưởng ở nơi Chúa, Đấng quyền năng, nhưng cũng là người cha nhân lành, hằng muốn hạnh phúc cho con cái. Chính sựƯ tin tưởng ấy sẽ giúp cho chúng ta thấy rõ hơn, và xa hơn những điều thường tình.

Sống giữa một xã hội có quá nhiều tiếng động như ngày nay, chúng ta đã mất đi bầu không khí thuận tiện cho việc nghỉ ngơi. Nhưng ngoài những tiếng động đó ra, còn có những yếu tố khác, cũng làm mất đi sự nghỉ ngơi của chúng ta nữa, đó là những nỗi lo lắng : lo lắng về cuộc sống, lo lắng về việc bổn phận, lo lắng về thời cuộc...tất cả những nỗi lo lắng ấy, cũng cướp đi sự bình an của tâm hồn, một yếu tố rất cần thiết để chúng ta được nghỉ ngơi, hầu lấy lại sức.

Với những tiếng động, chúng ta có thể tìm kiếm một nơi khác để lẩn tránh chúng, nhưng với những nỗi lo lắng thì chúng ta chỉ còn có cách là khai trừ chúng  ra khỏi tâm trí của chúng ta. Công việc này chúng ta có thể thực hiện được bằng cách sống phó thác cho sựƯ quan phòng đầy khôn ngoan và quyền năng của Chúa, và chúng ta hãy xác tín rằng, Chúa luôn ở bên cạnh chúng ta, để trợ giúp chúng ta. Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta, và cũng không bao giờ Ngài có ý hành hạ chúng ta.

Sống với cách sống và niềm xác tín đó, chúng ta sẽ thấy thoả lòng trong mọi lúc, kể cả những lúc mà chúng ta xem ra như rủi ro, xui xẻo nhất.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho chúng ta, có được sự nghỉ ngơi nơi thể xác cũng như tâm hồn, để chúng ta lấy lại được sức mạnh đã mất đi vì những lo lắng trong cuộc sống, hầu sống cuộc sồng còn lại của chúng ta theo ý Chúa.

 

6. Cõi lòng của Thiên Chúa

“Thấy dân chúng đông đảo, Chúa Giêsu chạnh lòng thương, vì họ bơ vơ như chiên không người chăn giữ”. Chi tiết này là chìa khóa dẫn chúng ta vào cõi lòng của Đức Kitô và cũng là cõi lòng của chính Thiên Chúa, khi gọi những kẻ đến với Ngài là những con chiên không người chăn giữ. Chúa Giêsu đã đương nhiên coi mình là  mục tử của họ và muốn gắn bó với họ đến nỗi họ ở đâu thì lòng Ngài cũng ở đó. Như thế, một lần nữa chúng ta nhận thấy ý định đời đời của Thiên Chúa là yêu thương và thông ban cho chúng ta sự sống và tình yêu của Ngài, để rồi cuối cùng đưa chúng ta vào tận cung lòng của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã đến để thực hiện kế hoạch yêu thương của Thiên Chúa. Bài Tin mừng hôm nay cho thấy thái độ của Ngài đối với đám đông dân chúng đến với Ngài : Ngài không lẩn tránh, nhưng đón nhận họ vào tâm lòng Ngài. Tình yêu của Ngài là tình yêu rất chân thành. Xuất phát từ những tiếp xúc thật sự, Ngài đã nhìn thấy và đã chạnh lòng thương. Trong tất cả những cử chỉ này, Ngài đã hành động như chính Chúa Cha đã làm trong lịch sử nhân loại : Thiên Chúa đã đối xử với loài người như một Mục tử nhân hậu, yêu thương họ một cách mau mắn, hữu hiệu, quảng đại đến quên cả chính bản thân mình. Ước gì chúng ta cũng biết dùng thời giờ, công sức để phục vụ tha nhân như chính Ngài. Có thể, chắc chắn chúng ta sẽ cảm nếm được hạnh phúc bất diệt với Ngài ngay từ hôm nay.

 

7. Tìm về thanh vắng

Bác sĩ Luston đã đưa ra nhận định như sau: "Tôi không nhấn mạnh đủ tầm quan trọng của thói quen suy niệm trong thình lặng để giúp cho sức khỏe thể xác và tinh thần. Cuộc sống con người ngày nay xem ra rất bình thường. Chúng ta dường như không còn thời giờ để sống thinh lặng. Chúng ta cần khám phá cuộc sống của mình khi sống trong thinh lặng trước sự hiện diện của Chúa".

Nhận định trên đây của bác sĩ Luston cũng là điều Chúa Giêsu khuyên các môn đệ, khi các ông từ cuộc truyền giáo mệt nhọc trở về. Tìm đến nơi thanh vắng để nghỉ ngơi, nghĩa là dừng lại trong thinh lặng trước sự hiện diện của Chúa để khám phá ra những phong phú mới, những sức mạnh mới.

Tin mừng hôm nay cũng là đoạn chuyển tiếp kết thúc giai đoạn các môn đệ được sai đi và được Chúa khuyên tìm nơi thanh vắng để nghỉ ngơi, đồng thời mở ra một giai đoạn mới chuẩn bị cho biến cố mới, là biến cố nhân bánh ra nhiều để nuôi sống hàng ngàn người đã theo Chúa để nghe Ngài giảng dạy. Tác giả nhắc đến việc dân chúng kéo đến đông đảo khiến Chúa chạnh lòng thương, vì họ không có người chăn dắt hướng dẫn. Chúa là vị chăn chiên lành, tất cả những ai đến với Ngài đều được Ngài yêu thương săn sóc.

Ước gì chúng ta biết dành ra những giây phút thinh lặng để cảm nghiệm được sự hiện diện và tình thương của Chúa. Ước gì chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa và sống dưới sự dẫn dắt đầy yêu thương của Chúa.

 

8. Hãy nghỉ ngơi đôi chút

Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giê-su, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm và mọi việc các ông đã dạy. Người bảo các ông : “Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông chẳng có thì giờ ăn uống nữa. (Mc. 6, 30 - 31)

Tuần làm việc đã kết thúc. Thế là ngày thứ bảy. Mặc dầu một số lớn các công nhân phải trực ca ở sở, sinh hoạt phố xá vẫn thay đổi nhịp độ kể từ năm giờ chiều thứ sáu đến tám giờ sáng thứ hai. Người ta muốn lấy hơi thở, dù rằng cứ thứ bảy và chủ nhật nào ai nấy lại thường không phải hết cả hơi, vì những công chuyện như : đi chợ mua thực phẩm, đi tiệm sắm đồ, công việc nội trợ, chơi thể thao, thăm viếng gia đình, ban bè, họp mặt liên loan ...

Nhưng tất cả những hoạt động đầy ắp những ngày cuối tuần này thật ra có giúp ích gì cho việc nghỉ ngơi không ? Phải chăng những hoạt động ấy chỉ là tiếp nối cuộc chạy đua với thời gian làm việc trong tuần ? Những hoạt động này có tăng thêm sinh khí cho con người, trí tuệ và đời sống thiêng liêng của ta không ? Chúng ta có thực sự đạt được việc dành cho mình những giây phút để trở về với lòng mình, mặt đối mặt với Thiên Chúa, hoặc để thưởng thức một công trình âm nhạc hay văn chương, nhờ đó ta tiến gần tới sự thật, sống có bề sâu, sống thánh thiện và mang vẻ đẹp của một con người luôn đổi mới và biết xây dựng mình ? chúng ta có biết bố trí thời giờ dành để tập thể dục giúp cho thân thể được khỏe mạnh để làm việc không ?

Những việc kể lại trong Phúc âm hôm nay chứng tỏ rằng Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ của Người, sau khi đi truyền giáo về, cần nghỉ “ngày thứ bảy cuối tuần", cần được nghỉ ngơi. Dầu rằng quanh các ông, dân chúng vẫn tấp nập, kẻ lui người tới, hỏi han thì Chúa vẫn đưa các ông lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng để nghỉ ngơi và có thì giờ ăn uống.

Làm việc và nghỉ ngơi thay phiên nhau vẫn là luật căn bản của con người, ai coi thường người ấy làm việc kém năng xuất, nếu không sẽ ốm đau và suy giảm tinh thần. Quá mệt mỏi, lúc nào cũng tù túng trong cùng một bầu khí hoặc thường xuyên bận bịu với cũng một công việc, con người phải sống trong cái vòng lẩn quẩn hoặc tệ hơn, ta đánh mất ý thức về việc làm của mình.

Vậy thì “Anh em hãy nghỉ ngơi đôi chút”

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm