Danh mục bài viết

Cập nhật 4/2/2019 - 6:19 - Lượt xem 2973

Thứ Ba tuần 4 Thường Niên

"Hỡi em bé, Ta bảo em hãy chỗi dậy".

 

Tin Mừng: Mc 5, 21-43

Khi ấy, Chúa Giêsu đã xuống thuyền trở về bờ bên kia, có đám đông dân chúng tụ họp quanh Người, và lúc đó Người đang ở bờ biển. Bỗng có một ông trưởng hội đường tên là Giairô đến. Trông thấy Người, ông sụp lạy và van xin rằng: "Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khỏi và được sống". Chúa Giêsu ra đi với ông ấy, và đám đông dân chúng cũng đi theo chen lấn Người tứ phía.

Vậy có một người đàn bà bị bệnh xuất huyết đã mười hai năm. Bà đã chịu cực khổ, tìm thầy chạy thuốc, tiêu hết tiền của mà không thuyên giảm, trái lại bệnh càng tệ hơn. Khi bà nghe nói về Chúa Giêsu, bà đi lẫn trong đám đông đến phía sau Người, chạm đến áo Người, vì bà tự nhủ: "Miễn sao tôi chạm tới áo Người thì tôi sẽ được lành". Lập tức, huyết cầm lại và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu nhận biết có sức mạnh đã xuất phát tự mình, Người liền quay lại đám đông mà hỏi: "Ai đã chạm đến áo Ta?" Các môn đệ thưa Người rằng: "Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy tứ phía, vậy mà Thầy còn hỏi "Ai chạm đến Ta?" Nhưng Người cứ nhìn quanh để tìm xem kẻ đã làm điều đó. Bấy giờ người đàn bà run sợ, vì biết rõ sự thể đã xảy ra nơi mình, liền đến sụp lạy Người và thú nhận với Người tất cả sự thật. Người bảo bà: "Hỡi con, đức tin con đã chữa con, hãy về bình an và được khỏi bệnh".

Người còn đang nói, thì người nhà đến nói với ông trưởng hội đường rằng: "Con gái ông chết rồi, còn phiền Thầy làm chi nữa?" Nhưng Chúa Giêsu đã thoáng nghe lời họ vừa nói, nên Người bảo ông trưởng hội đường rằng: "Ông đừng sợ, hãy cứ tin". Và Người không cho ai đi theo, trừ Phêrô, Giacôbê và Gioan, em Giacôbê. Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Và Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc kêu la ồn ào, Người bước vào và bảo họ: "Sao ồn ào và khóc lóc thế? Con bé không chết đâu, nó đang ngủ đó". Họ liền chế diễu Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, chỉ đem theo cha mẹ đứa bé và những môn đệ đã theo Người vào chỗ đứa bé nằm. Và Người cầm tay đứa nhỏ nói rằng: "Talitha, Koumi!", nghĩa là: "Hỡi em bé, Ta truyền cho em hãy chỗi dậy!" Tức thì em bé đứng dậy và đi được ngay, vì em đã được mười hai tuổi. Họ sửng sốt kinh ngạc. Nhưng Người cấm ngặt họ đừng cho ai biết việc ấy, và bảo họ cho em bé ăn.

 

 

1. Đụng đến áo (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Giữa đám đông chen lấn chung quanh Ðức Giêsu, 
có những người đụng vào áo Ngài. 
Nhưng chỉ có một cái đụng cố ý, 
đụng lén như sợ bị bắt quả tang. 
Ðó là cái đụng của một người phụ nữ, 
mười hai năm mắc bệnh băng huyết, 
mười hai năm tìm thầy chạy thuốc mà không khỏi, 
mười hai năm bị coi là ô nhơ: 
không được đụng đến người khác, 
không được tham dự nghi lễ ở Ðền thờ. 
Người phụ nữ đụng vào áo Ðức Giêsu 
bằng tay và bằng lòng tin, 
một lòng tin đơn sơ mà mạnh mẽ. 
“Dầu tôi chỉ đụng vào áo Ngài, tôi sẽ được khỏi.” 
Cái đụng của lòng tin đã cứu bà khỏi bệnh. 
Trong đời sống Kitô hữu, 
chúng ta đã nhiều lần đụng vào Chúa. 
Ðụng đến Lời Ngài, đụng đến Mình Máu Thánh Ngài. 
Ðụng bằng tay, bằng miệng, bằng rung động của trái tim. 
Có những lần đụng chạm hời hợt vì thói quen, 
không để lại một âm vang nào, 
không đem lại một biến đổi nào trong cuộc sống. 
Nhưng cũng có lần, như người phụ nữ, 
ta run rẩy đụng vào Ngài, dù biết mình ô nhơ tội lỗi. 
Hay nói đúng hơn, 
vì biết mình ô nhơ tội lỗi mà ta cả dám đụng vào Ngài. 
Ðụng vào Ðấng Thánh để được nên trong sạch. 
Chúng ta cần đụng đến Ðức Giêsu mỗi ngày 
và chúng ta cũng cần được Ngài đụng đến. 
Ông trưởng hội đường xin Ngài đặt tay trên con mình. 
Ngài đã cầm tay cô bé để kéo cô ra khỏi cái chết. 
Như con gái của ông trưởng hội đường, 
chúng ta cần được Chúa cầm tay và bảo: “Hãy trỗi dậy.” 
Trỗi dậy khỏi bệnh tật và cái chết. 
Trỗi dậy và đi lại, ăn uống như người bình thường. 
Trỗi dậy và sống vui tươi, tự do như con cái Thiên Chúa. 
Hai phép lạ xảy ra nhờ có lòng tin. 
Ðức Giêsu xác nhận lòng tin vững vàng của người phụ nữ: 
“Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con” (c.34). 
Ngài nâng đỡ lòng tin đang chao đảo của Giarô: 
“Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi” (c.36). 
Cần có lòng tin khi đụng chạm Chúa Giêsu. 
Cần nhạy cảm để nhận ra cái đụng nhẹ của Ngài. 
Khi đụng vào Thân Mình Ngài nơi bí tích Thánh Thể, 
ta được mời gọi đụng đến nỗi khổ của anh em, 
là những chi thể của Nhiệm Thể Ngài. 
Khi đụng đến Lời Chúa nơi những trang Tin Mừng, 
ta được mời gọi chạm đến Lời Chúa nơi mọi biến cố. 
Chỉ cần để Chúa đụng đến bạn một lần thôi, 
đời bạn sẽ hoàn toàn đổi mới. 

Lạy Chúa Giêsu, 
dân làng Nazareth đã không tin Chúa 
vì Chúa chỉ là một ông thợ thủ công. 
Các môn đệ đã không tin Chúa 
khi thấy Chúa chịu treo trên thập tự. 
Nhiều kẻ đã không tin Chúa là Thiên Chúa 
chỉ vì Chúa sống như một con người, 
Cũng có lúc chúng con không tin Chúa 
hiện diện dưới hình bánh mong manh, 
nơi một linh mục yếu đuối, 
trong một Hội thánh còn nhiều bất toàn. 
Dường như Chúa thích ẩn mình 
nơi những gì thế gian chê bỏ, 
để chúng con tập nhận ra Ngài 
bằng con mắt đức tin. 
Xin thêm đức tin cho chúng con 
để khiêm tốn thấy Ngài 
tỏ mình thật bình thường giữa lòng cuộc sống. Amen. 

 

2. Nhận ra phép lạ mỗi ngày (trích Mỗi ngày một tin vui)

Ngày 17/9/1961, máy bay chở ông Ðavít Hamacon, Tổng thư ký Liên hiệp quốc, đã ngộ nạn trên không phận nước Congo, Phi Châu. Ông Hamacon không chỉ là người hoạt động cho hòa bình và là một nhà chính trị lỗi lạc, ông còn là một nhà tu đức có chiều sâu. Sau khi ông qua đời, tại căn phòng của ông ở Nữu Ước, người ta đã tìm được tập tài liệu đánh máy, ghi lại những suy tư và cầu nguyện hằng ngày của ông. Trong tập tài liệu này người ta đọc thấy những dòng như sau: "Thiên Chúa sẽ không chết, ngày mà chúng ta không còn tin ở thần linh nào nữa. Nhưng chính chúng ta sẽ chết, ngày nào cuộc sống của chúng ta không còn thấm nhập bởi ánh sáng của phép lạ không ngừng xảy ra, phép lạ mà lý trí chúng ta không biết từ đâu tới".

Cái chết mà ông Ðavít Hamacon nói trên đây chính là cái chết của tinh thần con người. Khi tinh thần con người không còn vượt qua khỏi chính mình để đi vào chiêm niệm, nghĩa là đi vào thế giới ở bên ngoài khả năng nắm bắt của lý trí, thì đó là lúc nó trở nên cằn cỗi và chết dần chết mòn.

Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta đi vào thế giới ấy, thế giới của những câu hỏi "tại sao", mà lý trí con người không thể lý giải được. Phép lạ một người đàn bà bị băng huyết được chữa lành nhờ chỉ chạm đến áo của Chúa Giêsu, và phép lạ một em bé gái chết được Chúa Giêsu cho sống lại; cả hai phép lạ đều phát xuất từ lòng tin của con người. Ông trưởng hội đường đã biểu lộ lòng tin bằng cách lặn lội tìm đến với Chúa Giêsu xin Ngài tới đặt tay trên con gái của ông; người đàn bà băng huyết tin một cách mãnh liệt nơi sức mạnh phát xuất từ con người Chúa Giêsu. Nơi ông trưởng hội đường, lòng tin được tuyên xưng tỏ tường; nơi người đàn bà băng huyết, niềm tin rụt rè kín đáo. Nhưng dù tỏ tường hay kín đáo, chính lòng tin đã giúp cho phép lạ xảy ra, như Chúa Giêsu đã nói với người đàn bà: "Lòng tin của con đã cứu chữa con".

Niềm tin làm cho con người được sống, điều này vẫn thường xảy ra trong đời sống con người. Tất cả những thành công trong cuộc sống đều nhờ ở niềm tin, nhưng niềm tin tôn giáo thì quan trọng hơn, bởi vì chính sự sống tinh thần và tâm linh mới là điều cần thiết cho con người đạt được thành công. Có tất cả, nhưng thiếu đời sống tâm linh, con người vẫn như sống dở. Sống sung mãn, sống dồi dào, chính là sống nội tâm. Chỉ có một đời sống nội tâm sung mãn mới giúp con người thấy được, cảm nhận được những gì mà giác quan và lý trí không thể đạt được.

Cuộc sống vốn là một phép lạ, từng hơi thở con người là một phép lạ, mỗi ngày là một phép lạ, mỗi phút giây là một phép lạ. Chỉ có đôi mắt nội tâm mới cho con người cảm nhận được phép lạ triền miên ấy. Sống đích thực, sống dồi dào, là biết chiêm ngưỡng để đón nhận phép lạ từng ngày ấy.

Nguyện xin Chúa ban cho cuộc sống chúng ta luôn được thấm nhập bởi ánh sáng của phép lạ triền miên ấy.

 

3. Tin sẽ được khỏi - (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Trong suốt hành trình rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu gặp rất nhiều người đến xin Ngài chữa bệnh hoặc người ta tự ý đụng chạm đến Ngài để được khỏi bệnh. Trong mọi trường hợp, Ngài đều khơi gợi lên nơi họ một mối tương quan trực tiếp với Ngài. Mối liên hệ đó chính là đức tin. Có đức tin sẽ được lành. Không có đức tin thì không thể khỏi.

Hôm nay Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu chữa lành một người đàn bà bị băng huyết và cho em bé 12 tuổi đã chết được sống lại.

Trường hợp người đàn bà băng huyết thì Đức Giêsu đòi hỏi bà ta phải có niềm tin trực tiếp vào Ngài. Còn với em bé được Ngài cho sống lại thì chính đức tin của cha em đã làm Đức Giêsu chạnh lòng thương và cứu sống em.

Trong cuộc sống đạo của chúng ta, nhiều khi chúng ta tin Chúa, nhưng tin nửa vời, tức là tin khi thành công, thuận lợi, nhưng khi đức tin bị thử thách, chúng ta sẵn sàng buông xuôi. Như vậy, nếu không có lợi thì tức khắc chúng ta chuyển niềm tin sang đối tượng khác! Chúa không còn là Đấng duy nhất chúng ta phó thác!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết cộng tác với ơn Chúa để làm cho đức tin của mình được triển nở. Bởi vì đức tin mà không việc làm là đức tin chết. Đức tin phải được thanh luyện bằng những thử thách. Có thế, chúng ta mới có kinh nghiệm về sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời của mình và mới đủ can đảm để làm chứng cho Chúa ngay trong những lúc khó khăn, thử thách nhất.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con, để chính nhờ đức tin của chúng con vào Chúa, chúng con được sự sống đời đời. Amen.

 

4. Phép lạ của Lòng tin

Trong bài Tin Mừng hôm nay, thánh Máccô kể lại hai phép lạ: Chúa Giêsu chữa bệnh cho con ông trưởng Hội đường và người đàn bà bị bệnh loạn huyết

Đi tìm Chúa trong cuộc đời

Hình như Máccô muốn cho đám đông chứng kiến hai phép lạ nầy nên ông viết: Có đám đóng tụ họp quanh người và lúc ấy Người đứng ở bờ biển Máccô cho thấy lòng háo hức của dân chúng muốn gặp Chúa Họ đã nghe tin Chúa lên thuyền sang bờ biển bân kia, nên họ đã đến trước tụ họp lại và chờ người Trong đám đó có cả vị trường hội đường, một thủ lãnh của họ

Cũng như những người bệnh tật hôm nay, phần đông người Kitô hữu chúng ta hôm nay chỉ cần đến Chúa khi hữu sự, khi gặp thử thách gian nan Vô tình chúng ta biến Chúa thành một loại phù thủy Thứ đạo, thứ đức tin ấy ở bên bờ vực thẳm của sự dị đoan mê tín, một thứ đạo cầu lợi và thường là lợi vật chất Chúa Giêsu nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng cái mà Chúa đem đến cho con người là ơn cứu độ chứ không phải những lợi lộc vật chất Ông Jean Guitton đã viết trong tờ báo Le Figaro rằng: Xin các linh mục hãy cho chúng tôi Thiên Chúa, vì những giá trị trần gian đã đánh lừa chúng tôi quá nhiều rồi Đó là một lời rất chân tình, như một lời cầu cứu của một Kitô hữu đích thực, đã trải qua kinh nghiệm cuộc đời ngày nay cũng có nhiều người phương tây đến các chvà chiền Phật giáo hay đi tìm nước sông Hằng của Ấn độ để mong tìm được những giá trị linh thiêng giải thoát họ vì đời sống sung túc đã không làm họ thỏa mãn mà còn như đánh lừa họ vậy

Phép lạ của lòng tin

Cả hai phép lạ thánh Máccô kể lại, đều là hiệu quả của lòng tin:

- Chúa đã nói với người đàn bà bị bệnh loạn huyết: đức tin con đã chữa lành con; 

- Và nói với ông trưởng Hội đường: Đừng sợ, hãy cứ tin Và cả hai người đã được toại nguyện

Thật vậy, đức tin đã làm những việt lạ lùng hơn thế nữa: đã biến đổi những con người tầm thường, tội lỗi, thành những vị thánh, như trường hợp của Madalena, của Giakêu

Vậy ta hảy sống đức tin mình một cách dấn thân thì chúng ta sẽ thấy những phép lạ sẽ xảy ra nơi bản thân mọi người chúng ta

 

5. Lòng tin của con đã cứu con

Tin Mừng hôm nay thuật lại  hai phép lạ mà Chúa Giêsu đã làm, đó là phép lạ Chúa chữa con gái ông Giairô đang hấp hối, và phép lạ Chúa chữa cho người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã 12 năm.

Nguyên do khiến Chúa Giêsu làm  hai phép lạ này, đó là lòng tin.

Với ông Giairô, lòng tin đó đã được thể hiện qua câu nói với Chúa: “Con gái tôi đang hấp hối, xin Ngài đến đặt tay trên nó để nó được khòi và được sống".

Còn với người đàn bà bị bệnh loạn huyết đã 12 năm, thì lòng tin của bà được thể hiện qua việc bà chen vào đám đông để có thể đụng đến gấu áo của Chúa Giêsu, bởi vì bà nghĩ rằng, chỉ cần đụng đến gấu áo Ngài thôi thì bà sẽ được khỏi. Lòng tin đó đã được chính Chúa xác nhận khi Ngài nói với bà: “Lòng tin của con đã cứu con”.

Thì ra điều kiện để được hưởng những phép lạ của Chúa là lòng tin. Cũng chính lòng tin đã đem lại cho chúng ta sức mạnh phi thường, sức mạnh mà Chúa đã cho biết có thể chuyển núi rời non.

Cụ thể với chúng ta, thì lòng tin có thể giúp chúng ta vượt thắng được những đau khổ khó khăn, thử thách mà chúng ta gặp trong cuộc sống.

Vậy chúng ta phải tin gì ?

Tin rằng Chúa là Cha chúng ta. Mà nếu đã tin Ngài là Cha, thì cũng phãi tin rằng Ngài yêu thương chúng ta, bởi có một người cha nào mà lại không thương con cái đâu? Mà nếu Ngài đã yêu thương thì Ngài chỉ muốn điều lành, điều tốt cho chúng ta mà thôi.

Vậy nếu có điều gì xảy ra cho chúng ta, mà chúng ta cho rằng đó là điều làm chúng ta đau khổ, thiệt thòi, mất mát, thì đó lại là điều lành, điều tốt cho chúng ta. Mẹ Têrêsa Calcutta, người đã hiến cả cuộc đời mình cho những người già yếu bệnh tật, những người đang trải qua cơn hấp hối, đã nói về những đau khổ mất mát, thua thiệt mà chúng ta gặp trong cuộc sống, bằng một hình ảnh tuyệt vời. Mẹ nói, đó là những nụ hôn mà Chúa gởi đến cho những người Chúa yêu.

Nhưng để có thể nhận ra được như Mẹ Têrêsa trên đây, chúng ta cần phải có một lòng tin. Chính lòng tin đó sẽ làm cho chúng ta nhìn ra được lòng yêu thương của Chúa trong mọi cảnh huống.

Như thế những đau khổ , mất mát, thử thách không phải là phương cách mà Chúa dùng để hành hạ chúng ta, mà nó là bước khởi đầu cho một ơn lành mới mà Chúa sẽ ban cho ta.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta có được một lòng tin như ông Giairô, như người đàn bà bị bệnh loạn huyết, như Mẹ Têrêsa hay như Đức Maria, một mẫu gương tuyệt hảo cho chúng ta về cuộc sống niềm tin, để trong mọi hoàn cảnh chúng ta đều có thể bắt chước Mẹ, thưa “XIN VÂNG” với Chúa.

 

6. Uy quyền trên cái chết

Thánh Marco hôm nay đã đặt hai phép lạ cùng trong một câu chuyện. Cả hai phép lạ cùng xảy ra giữa đám đông giữa sự chứng kiến của mọi người, mọi tầng lớp dân chúng.

Số là vì thương hại người cha xấu số có đứa con gần chết mà Chúa lên đường đến tận nhà ông. Đang trên đường đi tới này thì một người bị băng huyết “làm trễ giờ”. Bà này bị bệnh suốt 12 năm rồi, thời gian cũng bằng từ lúc em bé con ông Giairô sinh ra. Bà đã chạy chữa nhiều thầy thuốc nhưng tiền mất tật lại mang. Thánh Luca cũng là một bác sĩ ghi rõ rằng: “bà đã cúng cả gia nghiệp cho các thày thuốc, nhưng không ai chữa nổi” (Lc 8,43). Nói như thế là kể cả Luca cũng đành bó tay và chờ vào quyền lực siêu nhiên của Chúa Giêsu mà thôi. Và đó cũng là hy vọng duy nhất cho đời bà. Bệnh tật đã làm cho bà nhơ bẩn theo luật Lêvi (Lev 15,25), cho nên bà không thể trực tiếp hay công khai gặp được Chúa. Mặt khác cũng vì xấu hổ. Cho nên niềm hy vọng để thực hiện là sờ vào tua áo của Chúa, theo luật Maisen, dân con Chúa phải may áo dài có tua chỉ màu để nhắc nhở uy quyền Giavê, Chúa Giêsu cũng mặc áo kiểu này (Mt 9,20).

Đức tin và lòng khiêm nhường của bà đã được thưởng công tại chỗ. Tức khắc dòng máu đang chảy ngưng lại ngay (c.29) (cf Lev 12,7). Bà xấu hổ, định lẩn trốn giữa đám đông. Nhưng lời Chúa hỏi đã lưu giữ bà lại. Chúa hỏi: “Ai đã sờ vào áo Ta” (c.30). Hỏi như vậy không phải là Chúa không biết ai, Chúa dư biết việc Chúa đã làm và viêc gì xảy ra cho ai. Chúa hỏi như thế là để nhắc nhở  dân chúng và thiếu phụ có lòng tin. Bà ta quì lạy xuống không phải để xin ơn nữa mà là để tạ ơn vì Chúa đã tha tội và ban ơn khỏi bệnh cho bà. Chúa nói “đức tin của con cứu con” (c.34). Không phải việc sờ vào gấu áo mà được lành bệnh đâu. Nhưng là đức tin. Đức tin là yếu tố quyết định được thưởng công. Theo một truyền thuyết thì thiếu phụ đây chính là bà Veronica (cf. Acta Pilati VII, Eeusbe de Césarée còn cho rằng bà sinh tại Panéas – Banias và được Chúa thưởng công in hình vào khăn của bà dâng lau mặt trên đường tử nạn – HE 7,17).

Khi đã chữa lành cho thiếu phụ thì đứa con viên sĩ quan cũng vừa chết. Tên ông Giairô, ông là ông chủ của một hội đường có nhiệm vụ hướng dẫn cầu nguyện và học hỏi lề luật cũng như Kinh thánh. Có lẽ vai trò của ông cũng được nhiều người biết đến nên có tên riêng trong phép lạ hôm nay... Ông đã luống tuổi và chỉ có một mụn con gái lên 12 tuổi. Thấu rõ nỗi đau lòng của một người cha già, Chúa lên đường đi theo tới nhà ông. Điều này làm ông hy vọng chắc chắn Chúa chữa lành cho ông...

Nhưng rồi người nhà đã tới báo rằng cháu nhỏ đã chết (c.49) và đừng phiền hà tới Chúa nữa. Chắc hẳn đã không có cùng lòng tin như Giairô. Giá như ông ta nghe lời gia đình thì hôm ấy không bao giờ ông thấy mặt đứa con ông nữa và tên ông hẳn không còn ai nhắc nhở tới như hôm nay. Nhưng ông bền đỗ tới cùng. Và phép lạ Chúa làm là một phần thưởng cho lòng ông tin tưởng: con bé nhà ông được sống lại. Phép lạ này minh chứng Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật.

Trong Cựu ước như trong Tân ước cũng có những phép lạ sống lại như trường hợp tiên tri Elia (1V 17,19), Eliseu (2V 4,34), thánh Phêrô (Sđcv 9,40) chữa cho bà Yophê sống lại. Nhưng tất cả họ đều phải cầu khẩn thiết tha và nhân danh Thiên Chúa. Còn đây Chúa Giêsu chỉ phán có một lời không nhân danh ai cả. Trường hợp hỏi các thày thuốc từ ngàn xưa đến nay có ai chữa bệnh cho kẻ chết rồi sống lại. Người ta vẫn nói “chữa bệnh chứ không ai chữa được mệnh”. Thế mà Chúa Giêsu đã làm được tất cả. Chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa hằng sống, toàn thắng trên cả thần chết. Thần chết là kẻ thù cuối cùng của nhân loại, theo Phaolô (1C 15,26).

Chúa Giêsu nói chết là một loại bệnh, là một giấc ngủ. Câu nói này có vẻ khôi hài ít ra là đối với tang gia lúc ấy. Nhưng nghĩ kỹ đó là một sự thực, vì chết chỉ là tạm bợ, một chuyển tiếp, một khởi đầu của cuộc sống vĩnh cửu, là sự trở về nguồn, trở về với Đấng sinh thành ra mình. Lá rụng về cội.

Sau khi em bé sống lại, Chúa bảo cho em ăn (c.43). Chúa lo phần xác. Việc ăn uống này chứng tỏ em sống lại thực. Có 5 nhân chứng trong phép lạ này. Hãy lưu ý  lòng người cha này. Người ta nhận rõ lòng người cha khi hoạn nạn.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm