Danh mục bài viết

Cập nhật 6/3/2019 - 3:57 - Lượt xem 2260

Thứ Năm sau Lễ Tro

"Ai bỏ mạng sống mình vì Ta, sẽ được sống".

 

Tin Mừng: Lc 9, 22-25

Khi ấy Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sống lại.”Rồi Ðức Giêsu nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì tôi, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. Vì người nào được cả thế giới mà phải đánh mất chính mình hay là thiệt thân, thì nào có lợi gì? Ai xấu hổ vì tôi và những lời của tôi, thì Con Người cũng sẽ xấu hổ vì kẻ ấy, khi Người ngự đến trong vinh quang của mình, của Chúa Cha và các thánh thiên thần.”

 

Suy niệm:

1. Vác thập giá mình hằng ngày - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Khi nhìn các bạn đi dự Ngày Giới trẻ Thế giới ở Úc năm 2008 
giành nhau chung vai vác cây thánh giá bằng gỗ, thật dài và nặng, 
với vẻ mặt hớn hở vui tươi, 
chúng ta sẽ dễ nghĩ rằng vác thánh giá đâu có gì khó. 
Nhưng khi phải đối diện với những thánh giá không bằng gỗ, 
những thánh giá vô hình mà ta phải vác một mình, 
chúng ta thấy khó hơn nhiều. 
Không thể nói đến Đức Giêsu mà không nói đến thánh giá. 
Thánh giá là cái giá Ngài trả cho cả một đời dám sống cho Cha 
và cho con người, đặc biệt những người yếu thế. 
Thánh giá nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa Cha, 
nhưng thánh giá cũng là kết quả của lựa chọn căn bản của Đức Giêsu. 
Ngài đã chết như thế vì Ngài đã dám sống như thế. 
Đức Giêsu dần dần ý thức rằng 
nếu Ngài cứ tiếp tục làm chướng mắt giới lãnh đạo Do thái giáo, 
gồm các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư (c. 22), 
thì cái chết như Gioan Tẩy giả là điều Ngài sẽ không tránh khỏi. 
Đức Giêsu có thừa cách để tránh cái chết. 
Nếu Ngài đừng giảng dạy, đừng hành xử như đã quen làm. 
Nếu Ngài đừng nhất quyết lên Giêrusalem, nơi nguy hiểm (Lc 9, 51)… 
Nếu Ngài chiều sự tò mò của Hêrôđê bằng cách làm vài phép lạ (Lc 23, 8)… 
Nhưng Đức Giêsu đã không sợ hãi lùi bước. 
Ngài bình thản đón lấy định mệnh bi đát của mình khi nói với môn đệ: 
“Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị loại trừ, bị giết chết…” 
Ngài đón lấy chữ phải từ tay Cha, và tin mọi sự đều không ngoài ý Cha. 
Đức Giêsu xác tín Cha sẽ không bỏ rơi mình, 
Ngài tin vào kết thúc có hậu của đời mình: 
“và ngày thứ ba Con Người phải được nâng dậy” (c. 22). 
Chính Cha sẽ nâng ngài dậy từ cõi chết. 
Định mệnh của Thầy Giêsu cũng là định mệnh của chính chúng ta. 
Kitô hữu là người đi theo Thầy, đi cùng con đường với Thầy. 
Vác thánh giá là chuyện bình thường hằng ngày của Kitô hữu 
nếu chúng ta muốn sống yêu thương, phục vụ, trong trắng, thành thật… 
Chỉ khi từ bỏ chính mình (c. 23), ta mới không đánh mất chính mình (c.25). 
Dựa vào sự phục sinh của Đức Giêsu, ta mới dám sống kinh nghiệm đó. 

Lạy Chúa Giêsu, 
nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại 
chọn những cầu thủ bóng đá, 
những tài tử điện ảnh 
làm thần tượng cho đời mình. 
Hôm nay 
Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai, 
và chúng con thật sự đắn đo 
trước khi chọn Chúa. 
Bởi chúng con biết rằng 
chọn Chúa là lội ngược dòng, 
theo Chúa là bước vào con đường hẹp: 
con đường nghèo khó và khiêm nhu, 
con đường từ bỏ và phục vụ. 
Hôm nay, chúng con chọn Chúa 
không phải vì Chúa giàu có, 
tài năng hay nổi tiếng, 
nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người. 
Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa. 
Chẳng ai hoàn hảo như Chúa. 
Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa 
nhiều lần trong ngày, 
qua những chọn lựa nhỏ bé, 
để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con, 
và để chúng con 
thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen. 

 

2. Vác thập giá

Để bước theo Đức Ki-tô, phải vác thập giá mình, người ta biết ít về sứ điệp này và coi đó không đơn giản. Nếu người ta chịu vác thập giá của người khác thì sẽ thấy không quá khó. Còn thập giá của mình có vẻ nặng hơn nhiều của người khác. Nhưng không phải thế, chúng ta ai cũng phải vác thập giá mình. Thập giá mình là thập giá chúng ta không được chọn, không hề muốn, không có chút hấp dẫn nào, thật kinh khủng cho chúng ta.

Thập giá chúng ta phải vác quả thực mang lại khổ cực cho chúng ta vì nó đả thương chúng ta dù không muốn bị thương. Chúng ta hãy dừng ít phút để nghĩ tới cái đả thương chúng ta nhất trên đời mà chúng ta không thể chống lại được, đó là thập giá của chúng ta. Chúng ta phải vác lấy mỗi ngày. Thập giá đó chúng ta phải chấp nhận. Chúng ta chấp nhận vác thập giá, đời chúng ta sẽ không bị uổng công đâu vì tin rằng chúng ta có thể sống sung mãn khi biết vác thập giá. Thập giá bảo đảm không tiêu diệt chúng ta nhưng lại là nguồn sống của chúng ta.

Đức Giê-su đã quả quyết như vậy bằng gương mẫu của chính Người. Người đã vác thập giá mình. Thập giá đã đưa Người đến cái chết. Và qua cái chết Người đã tới sự sống vinh quang. Con đường thánh giá của Người đã là con đường sống. Nếu chúng ta tin điều đó chúng ta có thể đón nhận thập giá của chúng ta. Nếu không tin thì không thể còn cách nào khác để được sống đời đời.

Không ai trên trái đất này thoát khỏi thập giá, vì thập giá là thành phần xây dựng sự sống. Ai không biết rằng phải vác thập giá mới tới sự sống thì thật thảm hại.

 

3. Bỏ mạng vì chúa

“Lời lãi cả thế gian mà mất linh hồn thì ích gì ?” (Lc 9,25)

Lời Chúa quả quyết đã kêu mời chúng ta thẩm định lại giá trị của cuộc đời mình nơi dương thế. Mỗi người trong chúng ta dù là ai, dù là vua chúa, công hầu, khanh tướng hay là thứ dân cũng chỉ là “trăm năm trong cõi người ta” là cùng, rồi cũng tay trắng ra đi vĩnh viễn, đơn độc như ngày nào chúng ta bước vào đời vậy. Vâng, mỗi người chỉ có một lần sống, một linh hồn. Chúng ta không có hai để mà phung phí hay lựa chọn đâu. Một vì vua xưa uy quyền, nhung lụa, giàu sang đã để lại một tờ di chúc khi liệm xác rằng: “Hãy để cánh tay mặt của ta thò ra ngoài quan tài và chôn xuống huyệt, như vậy để chư dân thấy rằng: Vua A-lich-sơn giàu sang và uy quyền của họ ra trước tòa Thiên Chúa với hai bàn tay trắng”.

Trên một phương diện, cổ nhân đã coi cuộc đời mình nơi trần gian là một thử thách, tinh luyện. Như là Thiên Chúa đã cho con người bị “tử đạo” một thời gian để họ đoái tội lập công. Tư tưởng đó được thánh Phêrô nhắc nhở trong thư 2Pr 3,9 và được Chúa nói đến trong dụ ngôn cây vả chưa sinh hoa trái (Lc 13,6-9).

Trên một phạm vi, cuộc đời cũng được gọi là “tình trạng dương thế” hay là khoảng thời gian sống nơi dương gian gọi là quãng đời đi qua mà người ta đem so sánh với trạng thái chung cực, vinh quang vĩnh cửu. Thiên Chúa gọi chúng ta không có nơi ở vững bền nơi trần gian đâu, nhưng rong ruổi đi về thành trì vững chắc quê trời (Dt 13,14).

Cho nên chết là hết đi đường, hết thời gian, hết thay đổi, cây ngã chiều nào đổ chiều ấy, ngã chỗ nào nằm lỳ ở chỗ ấy. Nói khác đi, chết là hết hạn lập công. Cuộc đời là thời gian lấy công làm lời, nhiều ít tùy mỗi người. Đó là bài học mà Chúa Kitô dạy chúng ta trong dụ ngôn nén bạc (Mt 25,14-30). Chết là lúc Chúa  gọi đầy tớ “Hãy thanh toán công việc sổ sách đi, từ nay ngươi không làm quản lý nữa” (Lc 12,2). Mấy ví dụ đó cho thấy tầm quan trọng của cuộc đời. Chúa kính nể quyền tự do biết bao nhiêu của con người. Chính nhờ biết sử dụng quyền này mà con người có thể đạt tới mục đích tối hậu của mình.

Giáo lý Giáo hội luôn dạy rằng phần rỗi của mỗi con người thẩm định ngay lúc chết và sau đó tình trạng con người không thể thay đổi gì nữa, nghĩa là ai chết trong tội thì không thể thống hối được nữa, còn ai chết trong ơn thánh không thể hư mất được. Hiến chế Benedictus Deus (Ds 1000-2/530-1) dạy rằng: kẻ chết được định số phận một cách bất dịch ngay lúc chết. Qua suốt 20 thế kỷ, Giáo hội hằng dạy rằng: chết là hết hạn lập công, là về với Chúa, hoặc xa lìa hẳn Chúa. Phụng vụ cũng chứng minh như thế, Giáo hội không bao giờ cầu nguyện cho kẻ sa hỏa ngục, cũng không bao giờ dâng lễ cầu nguyện cho các thánh ở trên trời.

Kinh Thánh Cựu ước dạy: “Chết là kết thúc mọi hoạt động tôn giáo”. Trong Shéol các vong linh không ca tụng Thiên Chúa và Thiên Chúa quên họ (Tc 6,6. 88,6). Sách Gs nói: “Vì dưới âm phủ, nơi ngươi sắp sắp tới sẽ không lam lũ, không khẩu phần, hết tri thức, hết khoa học” (9,10).

Tân ước: dụ ngôn phú hộ và Lazarô nghèo khó (Lc 16,19-31) dạy rõ: số phận muôn thuở tùy thuộc vào hành vi ở đời này, và ở đời sau không thể nhúc nhích thay đổi. Dụn ngôn mười trinh nữ cũng dạy: “Ai lỡ dịp đời này sẽ không được vào phòng tiệc cưới (Mt 25,1-13). Chính Chúa bảo: “Hãy làm việc lúc ban ngày vì tối đến chẳng ai làm việc gì nữa” (Gio 9,4).

Thánh Phaolô bảo: ở đời này có nhiều thay đổi, ở bên kia mới vĩnh cửu” (2C 5,1-10). “Ai gieo thứ gì thì gặt thứ ấy, cho nên bao lâu có cơ hội cứ làm lành cho mọi người” (Gal 6,7-10).

Thánh Gioan tỏ cho biết, chết là trở về nhà Cha (14,2), là nơi hạnh phúc không hề phai lạt (16,22). Sách Khải huyền “hãy trung tín cho đến chết, Ta sẽ ban triều thiên hằng sống cho ngươi” (2,10).

 

4. Theo Chúa Yêsu 

Trong lịch sử Giáo Hội, từ 2000 năm qua đã có biết bao linh mục, tu sĩ, giáo dân dâng hiến cuộc đời phục vụ Chúa trong tha nhân. Ơn gọi của mỗi người thường khác nhau, nhưng có điều chắc chắn là tất cả đều được kêu mời nên thánh, sống hạnh phúc trong ơn gọi làm người và làm con cái Chúa, theo gương mẫu của Chúa Kitô.

Con đường ơn gọi sống đời tận hiến là hành trình tìm về khổ đau, về cái chết trên thập giá và sự phục sinh vinh hiển. Sống đời tận hiến, sống niềm tin Kitô giáo là chấp nhận thiệt thòi, mất mát, là hy sinh từ  bỏ để đổi lấy cuộc sống vĩnh cửu. Nói cách khác sống ơn gọi Kitô hưu, ơn gọi làm môn đệ Chúa, ơn gọi trở thành công dân Nước Chúa cần một lựa chọn quyết liệt và dứt khoát. Chúa Giêsu đòi hỏi những ai dấn bước theo Ngài sự lựa chọn ấy, cũng như chính Ngài đã lựa chọn dâng hiến cuộc đời và mạng sống vì yêu mến Chúa Cha và để cứu độ con người. Ngài nói : "Ai muốn theo Ta hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy thập giá mình mỗi ngày mà theo Ta".

Chúa Giêsu có ngặt nghèo và đòi hỏi quá đáng chăng ? Không Ngài chỉ muốn cho chúng ta được hoàn toàn thanh thoát và hạnh phúc trên con đường sống đời Kitô hữu và đặc biệt là đời tận hiến. Bởi vì chúng ta không thể phụng sự  Thiên Chúa và phục vụ con người một cách thiết thực, nếu còn bị ràng buộc bởi tiền tài, danh vọng, tình cảm.

Xin Chúa ban sức mạnh, để chúng ta kiên quyết dấn thân theo Chúa với một tâm hồn thanh thản và tràn trề hạnh phúc.

 

5. Từ bỏ mình

Bước vào Mùa chay, chúng ta nghe Lời Chúa hôm nay thúc giục chúng ta từ bỏ mình. 

Bài Tin Mừng hôm qua đã nói đến việc quay trở về với chính mình để nhận ra con người thật của mình vì một khi đã nhận ra những lỗi lầm thiếu sót, những tính mê nết xấu, thì chúng ta bắt đầu cuộc sống hối cải bằng cách từ bỏ mình. Hai tư tưởng của bài Tin Mừng này là từ bỏ mình và vác Thập giá mình. Nhưng từ bỏ mình là gì và thập giá mình là thập giá nào? 

Từ bỏ mình:

Theo tôi thì việc từ bỏ mình nằm trên hai phương diện: từ bỏ những tính mê nết xấu tội lỗi mình đã đành, mà còn phải tích cực tiến xa hơn nữa là quên mình đi vì Chúa và vì anh em, theo gương Chúa Giêsu, Đấng đã từ bỏ cả mạng sống mình vì chúng ta. Vì thế mà Chúa Giêsu mới nói: Ai liều mất mạng sống mình vì tôi . . .

Nhìn lại quá khứ của mỗi người chúng ta, đã qua bao nhiêu Mùa chay rồi, mà chúng ta đã dứt khoát được với những tính mê nết xấu và tội lỗi thường quen phạm của chúng ta. Thánh vịnh 50 nói thật đúng: tôi vốn sinh ra trong tội lỗi. Một trong những lý do mà chúng ta chưa dứt khoát được tội lỗi mình là vì chúng ta không biết chạy đến với Chúa, như những người bệnh tật trong Phúc âm; họ biết mình bệnh tật nên họ nôn nóng chạy đến với Chúa để xin Chúa chữa lành cho họ; còn ta, khi thấy mình tội lỗi lại không muốn chạy đến với Chúa ngay. Một lý do thứ hai nữa là đời sống kitô hữu chúng ta chưa có chất Phúc âm. Lời Chúa chưa phải là kim chỉ nam cho cuộc sống thường ngày của chúng ta.

Bỏ mình còn có nghĩa tích cực là quên mình đi vì Chúa và vì anh em. Quên mình vì nghĩ đến kẻ khác, muốn phục vụ kẻ khác; quên mình vì muốn sống tha thứ, nhịn nhục và yêu thương. Con người sinh ra vốn ích kỷ, muốn sống quên mình vì Chúa vì vì anh em thật là khó, cần phải có ơn Chúa, cần phải biết chạy đến với Chúa; cần phải có một đời sống Phúc âm.

Hãy vác thập giá mình:

Nhiều người hiểu thập giá đời mình là những rủi ro, bệnh hoạn, những bất hạnh trong cuộc sống. Nhưng thập giá của mỗi người chúng ta còn là những cuộc chiến chống lại mọi khuynh hướng xấu, tội lỗi trong ta; thập giá của mỗi người còn là những người thân cận hằng ngày ta tiếp xúc. Jean Paul Sartre, một triết gia Pháp đã viết: Kẻ khác là hỏa ngục. Nhưng ông ta quên rằng, nhiều khi mình cũng là hỏa ngục cho kẻ khác.

Trước khi dạy chúng ta, chính Chúa Giêsu đã làm gương, đã liều mình cho đến chết vì chúng ta. Trước khi dạy bảo con cái trong nhà điều gì, ta có làm gương cho con cái trước không ? Mùa chay nầy, các bậc làm cha làm mẹ có lẽ phải ý thức điều này: trước khi dạy con cái sống đạo đức, tốt lành, thì ta phải làm gương đã rồi lời dạy bảo ta mới có hiệu quả. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm