Danh mục bài viết

Cập nhật 5/4/2019 - 3:55 - Lượt xem 2786

Thứ Bảy tuần 4 Mùa Chay

"Ðấng Kitô xuất thân từ Galilêa sao?"

 

Tin Mừng: Ga 7, 40-53

Khi ấy, sau khi nghe Chúa Giêsu giảng, có nhiều người trong đám dân chúng nói rằng: “Ông này thật là vị ngôn sứ.” Kẻ khác rằng: “Ông này là Ðấng Kitô.” Nhưng có kẻ lại nói: “Ðấng Kitô mà lại xuất thân từ Galilê sao? Nào Kinh Thánh đã chẳng nói: Ðấng Kitô xuất thân từ dòng dõi vua Ðavít và từ Bêlem, làng của vua Ðavít sao?” Vậy, vì Người mà dân chúng đâm ra chia rẽ. Một số trong bọn họ muốn bắt Người, nhưng chẳng có ai tra tay bắt. Các vệ binh, trở về với các thượng tế và người Pharisêu. Họ liền hỏi chúng: “Tại sao các anh không điệu ông ấy về đây?” Các vệ binh trả lời: “Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy!” Người Pharisêu liền nói với chúng: “Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao? Trong hàng thủ lãnh hay trong giới Pharisêu, đã có một ai tin vào tên ấy đâu? Còn bọn dân đen này, thứ người không biết Lề Luật, đúng là quân bị nguyền rủa!” Trong nhóm Pharisêu, có một người tên là Nicôđêmô, trước đây đã đến gặp Ðức Giêsu; ông nói với họ: “Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?” Họ đáp: “Cả ông nữa, ông cũng là người Galilê sao? Ông cứ nghiên cứu, rồi sẽ thấy: không một ngôn sứ nào xuất thân từ Galilê cả.” Sau đó, ai nấy trở về nhà mình.

 

Suy niệm:

1. Ông này là Đấng Kitô - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bài Tin Mừng hôm qua cho thấy người Do Thái không tin Đức Giêsu là Kitô 
vì đối với họ, Đấng Kitô phải là người mà họ không biết xuất thân từ đâu. 
Còn Đức Giêsu thì họ tự hào đã quá biết gốc gác của Ngài (Ga 7, 27). 
Bài Tin Mừng hôm nay lại tiếp tục cuộc tranh luận về căn tính của Đức Giêsu. 
Đức Giêsu gây ra một sự chia rẽ trong dân chúng 
đang nghe Ngài giảng tại Đền thờ Giêrusalem (cc. 40-45). 
Có những người tin Ngài là Vị Ngôn sứ được ông Môsê tiên báo (Đnl 18, 15). 
Có người lại cho Ngài là Đấng Kitô (c.41). 
Có người không đồng ý như thế, vì Đức Giêsu xuất thân từ Galilê, 
còn Đấng Kitô thì phải xuất thân từ Bêlem, quê của vua Đavít (c.42). 

Thật ra chuyện gốc Đức Giêsu ở đâu, chẳng quan trọng mấy. 
Chuyện quan trọng là Đức Giêsu Nazareth ấy xuất thân từ Thiên Chúa. 
Đức Giêsu còn gây ra sự chia rẽ trong giới lãnh đạo. 
Các thượng tế và người Pharisêu đã sai các vệ binh đi bắt Đức Giêsu (c.32). 
Nhưng họ đã không tuân lệnh các nhà lãnh đạo ấy, 
chỉ vì họ bị ngây ngất trước lời giảng dạy đầy quyền uy của Đức Giêsu. 
“Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy” (c. 46). 
Nhận xét của họ còn đúng mãi đến tận thế. 
Trước chuyện bất phục tùng của các vệ binh, người Pharisêu cảm thấy bực bội. 
Họ không thể hiểu được tại sao các vệ binh lại có thể bị lừa dối dễ đến thế. 
Vì khinh bỉ những người tin vào Đức Giêsu, 
Họ gọi những người này là bọn dân đen, dốt nát không biết Lề Luật. 
Ai không biết Lề Luật thì cũng chẳng thể giữ Lề Luật, 
nên đây đúng là những người bị Thiên Chúa nguyền rủa (c. 49). 
Thật ra không phải là không có thủ lãnh nào trong dân tin vào Đức Giêsu. 
Ông Nicôđêmô là một thủ lãnh (Ga 3,1) đã đến gặp Đức Giêsu ban đêm. 
Ngay bây giờ ta sẽ thấy ông dám lên tiếng để bênh vực cho Ngài (c. 50). 
Ông đòi Đức Giêsu phải có tiếng nói trước khi bị kết tội (x. Đnl 1, 16-17). 
Khi kết án Ngài cách vội vã, Thượng Hội Đồng Do Thái đã phạm luật. 
Nhưng tiếng nói của ông Nicôđêmô đã không được nghe nghiêm túc.
Bất chấp vai vế của ông, ông cũng bị chế nhạo: 
“Cả ông nữa, ông cũng là người Galilê sao?” (c.52). 
Người Galilê là hạng người bị coi khinh vì ít giữ Luật so với người Giuđê. 
Nhưng đừng quên từ Galilê cũng có ngôn sứ Giôna, con ông Amíttai (2V 14, 25). 
Thái độ của những thượng tế và người Pharisêu thật đáng ta suy nghĩ. 
Họ khép lại trong thành kiến với Đức Giêsu. 
Họ vùi dập bất cứ ai có cái nhìn ngược với họ, dù là vệ binh hay Nicôđêmô. 
Họ không ngại châm biếm hay khinh miệt những người khác quan điểm. 
Xin Chúa cho ta hồn nhiên như các vệ binh, 
và can đảm nói sự thật như ông Nicôđêmô.

Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế Người là tất cả của tôi.
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi,
đến với Người trong mọi sự,
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì,
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người.
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì,
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. (R. Tagore)

 

2. Tại sao lại vấp ngã? - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Đã có lần Đức Giêsu nói Ngài đến không phải để đem bình an, nhưng là đem chia rẽ: cha chống lại con trai, và ngược lại. Con dâu chống lại mẹ chồng và mẹ chồng chống lại nàng dâu. Anh em chống đối nhau....

Hôm nay, sự xuất hiện và lời giảng dạy của Ngài cũng làm cho dân chúng trong mọi tầng lớp chia rẽ. 

Họ chia rẽ bởi vì có những nhận định về Đức Giêsu khác nhau. Kẻ thì cho rằng Ngài là vị ngôn sứ; người khác lại khẳng định Ngài là Đấng Kitô, nhưng lại có nhóm phủ nhận tính Kitô nơi Ngài vì cho rằng Ngài không xuất thân từ dòng dõi vua Đavít và từ Bêlem, làng của vua Đavít mà lại từ Galilê!

Rồi đến những nhận định về tài giảng dạy của Ngài, trong đó phải kể đến nhóm vệ binh, họ nói: "Xưa nay chưa hề đã có ai nói năng như người ấy!" Nicôđêmô, một người trong nhóm Pharisêu đã đứng lên bênh vực Ngài khi nói một lời khôn ngoan, sắc sảo nhằm gài lại những người muốn lên án Chúa Giêsu, ông nói: “Lề Luật của chúng ta có cho phép kết án ai, trước khi nghe người ấy và biết người ấy làm gì không?”.

Trước những phản ứng đó, các thượng tế và người Pharisêu thất vọng với dân chúng vì dân chúng vẫn tin vào Chúa Giêsu. 

Lý do họ thất vọng với dân chúng vì họ tưởng là sẽ điều khiển được lòng dân đi theo mình. Với họ, những người dân này chỉ là hạng bọt bèo, hạ đẳng, không đáng để họ khinh miệt chứ đừng nói gì đến chuyện tin hay không! Họ còn khinh bỉ những người thường dân này đến độ coi họ không có chút học thức hay đạo đức gì, bởi vì nếu có thì không thể tin vào Đức Giêsu được, chỉ những người ngu xuẩn mới tin vào Đức Giêsu mà thôi!

Trong thời đại hôm nay, vẫn còn có nhiều người như Pharisêu và Thượng Tế, họ vẫn tự hào là người học cao hiểu rộng, có một số vốn kiến thức đây đó, rồi từ đó sinh ra tự tôn, kiêu ngạo, để rồi Đức Giêsu là Đấng chỉ để họ bàn tán, còn tin và yêu mến cũng như thực hành những điều Ngài dạy thì không có. Hay có những người cho mình là đạo đức, sống đạo tại tâm, không cần đi lễ, nhà thờ hay cầu kinh sớm tối, cho rằng những chuyện đó là dư thừa, phù phiếm.... 

Nghĩ như thế, ấy là lúc chúng ta tách đạo ra khỏi đời sống, mà đạo của chúng ta là đạo sống, tức là gắn liền với mọi chiều kích cũng như các mối tương quan trong xã hội, chứ không phải là một mớ ý niệm, định nghĩa....

Trong khi đó, nhiều người bình dân học vụ nhưng lại rất khiêm tốn, nên họ lại nhận ra Thiên Chúa cách rõ nét ngang qua tình thương của Ngài ban cho họ trên cuộc sống. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết đứng về phía sự thật và can đảm làm chứng bằng cả cuộc sống. Mặt khác, Lời Chúa cũng mời gọi chúng ta hãy khiêm tốn để được ơn cứu độ từ Đức Giêsu. 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con trong Mùa Chay này biết ý thức rằng: “Đức tin mà không có hành động thì đức tin chết”. Amen.

 

3. Ðón Nhận Sự Thật

Những người chống đối Chúa Giêsu kiên quyết bảo vệ lập trường sai lầm của mình. Họ tự hào rằng mình am hiểu Kinh Thánh, rằng mình thông thạo lề luật, và họ khư khư căn cứ vào sự hiểu biết của họ để mô tả hình ảnh của một Chúa Kitô theo trí tưởng tượng của họ và kết quả là họ đã không gặp được Ngài.

Nhóm người tán thành Chúa Giêsu thì ứng xử theo lối khác. Họ lắng nghe những lời Chúa Giêsu nói, quan sát những việc Chúa Giêsu làm. Họ thấy cả những lời nói và việc làm này có một sự thật, một tình thương, một sức giải phóng tâm hồn. Thế là họ tin vào Người, họ không lý luận bằng chữ nghĩa, họ chỉ nghe ngóng với con tim. Lời lẽ của họ thật là đơn sơ: "Ông này là vị ngôn sứ. Ông này là Ðấng Kitô". Người ta có thể nói rằng hãy nhắm mắt lại để thấy, hãy bịt tai lại để nghe. Quả thật, có nhiều điều chúng ta chỉ có thể thấy được, nghe được, hiểu được bằng cách vượt lên khỏi lối nhìn, lối nghe và lối hiểu thông thường dựa vào hình tướng bên ngoài.

Lạy Chúa, lắm lúc con cũng thường đánh giá mọi chuyện dựa theo cái vỏ bên ngoài của chúng và giải thích chúng dựa theo những kiến thức tôn giáo xã hội mà mình thụ đắc được, những lúc đó, con tưởng mình đã nắm gọn chân lý trên tay và con lớn tiếng phê phán chỉ trích đủ điều, con không ngờ rằng nhiều lúc mình chỉ như gã mù xem voi. Mù vì thiên kiến hẹp hòi, mù vì kiêu căng tự mãn, mù vì những ghen ghét giận hờn. Làm nô lệ cho những tật xấu, những tội lỗi, những mù quáng tinh thần này, con không thể nào gặp được Chúa. Xin Chúa cho con biết đón nhận sự thật với tâm hồn đơn sơ và một con tim đổi mới, cởi mở. Xin ban cho con Thánh Thần Chúa, thanh tẩy con với mọi tội lỗi, giúp con thoát khỏi mọi sự mù quáng để nhận ra Chúa.

 

4. Họ chia rẽ vì Người

Không phải hôm qua họ đã chia rẽ vì Đức Giê-su. Tin mừng hôm nay còn cho chúng ta thấy họ chia rẽ nhau. HoÏ đã chia rẽ ở thời đức Giê-su, họ vẫn còn chia rẽ nhau cho đến ngày nay. Một ngày nào đó, chỉ cần đến Đền thờ Mộ Thánh ở Giê-ru-sa-lcm, thì thấy rõ sự chia rẽ đó. Tất cả đều nói về Đức Ki-tô, nhưng lại tranh luận xem những phần nền nhà này, bến đậu kia là đất thuộc về tôn giáo nào ! Xin Người mau chóng lập lại trật tự đi.

Hẳn đó không phải là điều Đức Ki-tô đến dạy chúng ta. Nhưng đó là sự kiện thật như Đức Ki-tô đã nói : “Tôi mang gươm giáo đến, ai thuận với Tôi và ai chống lại Tôi". Không có chuyện nửa vời. Thuận với Người thì phải từ bỏ những lý lẽ của lý trí, ít ai chịu bỏ. Muốn nhận biết Người cần phải trở nên bé nhỏ và khiêm nhường mới hợp với giáo lý và những đòi hỏi của sứ điệp Đức Giê-su và đi sâu hơn vào mầu nhiệm của Người. Bản văn thánh Gioan cho chúng ta thấy những ý kiến khác nhau xoay quanh vấn đề Đức Giê-su, còn xa mới đi tới nhất trí.

Kết cục, chính các vệ binh có nhiệm vụ giữ an ninh trật tự công cộng, tuy ít học, nhưng đã có những suy nghĩ rất chính xác và rất rõ nét : "Xưa nay chưa hề có ai nói năng như người ấy, Câu nói ngây ngô trước những ông biệt phái, đã xúc phạm nặng nề đến các ông nhưng nhận xét của những kẻ mà các ông coi là dân đen lại thật sáng suốt và có lương tri rất tốt.

Các ông trách họ tàn tệ :  “Cả các anh nữa, các anh cũng bị mê hoặc rồi sao ? Trong hàng thủ lãnh và giới tri thức biệt phái có ai tin vào tên ấy đâu ? Chỉ có bọn hạ lưu cặn bã như các anh mới phạm sai lầm xét đoán như thế thôi". Các ông biệt phái luôn luôn có thái độ kiêu ngạo, khinh bỉ quá khích đối với những người đã khâm phục sự khôn ngoan của Đức GSiê -su .

Đức Ki-tô sẽ không bao giờ đạt tới kết quả là quy tụ được tất cả loài người. Xin đừng ngạc nhiên vì Người đã tiên báo về chính Người : "Tôi sẽ là dấu chỉ gây ra sự mâu thuẫn".

Nếu chúng ta có đức tin chúng ta sẽ hiểu dấu chỉ đó, chúng ta sẽ chịu đau khổ vì thế, nhưng chúng ta sẽ sẵn sàng chấp nhận: “Cùng chịu hấp hối với Người cho đến tận thế”. Câu nói tuyệt vời của Pascal.

 

5. Chẳng hề có ai ăn nói như Người

Người ta cóø những phản ứng khác nhau rước những lời giảng dạy và phép lạ của Chúa Giêsu   đã làm. Có ba phản ứng:

1. Nhóm thứ nhất là những người ngay lành có có một lương tâm trung thực như thường thấy nơi giới bình dân họ là những người được Thiên thần chúc phúc đêm Giáng sinh. Họ dễ dàng đón nhận và tin nhận sự thật, cho nên đứng trước Chúa Giêsu họ nói: “Chính Ngài là một tiên tri được Maisen báo trước” (c.40,1-21).

2. Nhóm khác cho rằng Chúa Giêsu là Đấng cứu thế (c.41).

3. Nhóm thứ ba cho rằng Ngài không phải là Đấng tiên tri, không là Đấng cứu thế, vì không hội đủ điều kiện về địa dư và dòng tộc (âc.42). Họ nại vào kinh thánh cho rằng Đấng cứu thế phải sinh ra bởi dòng dõi vương đế David (2Sm 7,12. Tv 132,11. Is 11,1 Gier 23,5), phải sinh ra ở Bethlem (Mic 5,2) ở ngôi làng của vua David (1Sm 18,15). Nay họ thấy Chúa Giêsu là con của bác thợ mộc (Mt 13,35).

Họ cho rằng: Đấng Cứu thế phải sinh ra trong thành Bethlem, nơi cung thự nguy nga, trong oai hùng thần thánh chứ đâu dè sinh ra nơi máng cỏ (Lc 2,1t). Họ cho rằng: Đấng cứu thế phải đến trong oai hùng chinh chiến, oai phong lẫm liệt lưng ngựa, chứ đâu lại thấy Ngài rong ruổi miền Galilê. Cho nên đứng trước một con người mà họ cho là kỳ diệu thì họ đã ra lệnh cho lính canh tới bắt Chúa (c.44). Nhưng bọn họ phải trở về tay không vì chính họ gặp phải một con người mà chính họ cũng chưa dám làm gì hơn là cúi đầu bỏ đi thì tốt hơn (c.44) vì như họ thú nhận “chưa từng gặp một người nào nói năng như vậy” (c.46). Ít  ra họ đã phải công nhận đó là một người khác biệt, siêu vượt.

Giới trưởng tế nghe thấy thế càng bực bội hơn nữa, không cần lý luận gì thêm nữa. Mối bận tâm duy nhất là kiếm cho ra nhiều lý lẽ để kết tội Chúa Giêsu. Giữa lúc ấy một nhân vật có tiếng tăm thế giá đến trình bày. Đó là ông Nicođemô (c.50). Ông là thành phần của hội đồng lập pháp, là một tiến sĩ luật có thế giá lúc ấy (Gio 3,2). Ông đề nghị muốn bắt Chúa Giêsu thì trước hết phải đối diện với thẩm vấn, phải có nhân chứng và xử theo lề luật (c.51). Nicôđêmô đã dám đương đầu đề nghị như thế. Nhưng lời ông có ăn nhằm gì với số đông không cần luật gì hơn là luật rừng. Và họ quay hỏi Nicôđêmô: “Ông cũng bênh cho một phạm nhân như thế ư ?” hẳn “cùng quê Galilê chứ gì ?” (c.52). Họ nói thêm cho Nicôđêmô biết Kinh thánh không nói tới một tiên tri nào xuất thân từ Galilê (c.52).

Câu nói này của họ đã lầm. Chúng biết tiên tri Giona (2V 14,25) xuất thân từ Galilê đó. Mà nếu như Kinh thánh không nói tới, thì không có nghĩa nơi đó không có. Xưa không có nhưng tương lai có thể có lắm chứ. Ngoài ra, tiên tri Isai đã chẳng nói bóng gió về một nước Đấng cứu thế ở Galilê là gì (8,32). Mà rồi sự thật Ngôi hai đã giáng sinh ở Belem, nhưng làm việc tại miền Galilê đó sao.

Bài Phúc âm hôm nay cho chúng ta thấy một vị Thiên Chúa đã bị hiểu lầm trước sự tự do của con người. Biết được Ngài, đón nhận Ngài là hai vấn đề khó khăn. Chúa Giêsu là đá tảng, người cũng có thể là đá vấp ngã nữa (Rm 9,33; 1Pr 2,6). Cái đó tùy ở mỗi người, tùy thái độ chúng ta trước Thiên Chúa.

Xưa kia trong Cựu ước, Thiên Chúa đã trao sứ mệnh cho Isaia: “ngươi hãy đi bảo dân này: các ngươi có nghe cũng không hiểu, có nhìn cũng chẳn thấy. Hãy làm cho lòng dân này chai đá, hãy làm cho chúng nặng tai, bịt mắt chúng lại, kẻo mắt thấy được, tai nghe được, lòng hiểu được mà chúng trở lại Chúa được chữa lành chăng” (Is 6,9t. cf. Mt 13,13. Sđcv 28,35t). Thật ra, đây là câu tiên báo sự cứng lòng hoàn toàn và không cưỡng bức ai. Chúa muốn nói lên sự cứng lòng không hoán cải và đó là hình phạt. Dù sao, sự cứng lòng đó cũng nói lên sự kiên nhẫn của Chúa (Rm 10,20. Is 65,2 Os 11,1) và lòng từ bi cuối cùng của Ngài. Chúng ta cầu xin được hưởng lòng từ bi đó trong mùa chay này.

 

6. Dư luận về Chúa Giêsu.

Blondin là một trong những tên tuổi của ngành xiếc tại Mỹ. Một trong những kỳ công đáng ghi nhớ nhất của anh là đã có thể đi trên một sợi dây qua thác Nirgara là thác dài nhất và cao nhất thế giới. Trong một dịp biểu diễn, anh quay sang hỏi một cậu bé đứng gần đó: "Em có tin là tôi có thể mang một người trên vai và đi xuyên qua dòng thác không? Giữa tiếng thác đổ ầm ầm, cậu bé  thét lên: "Vâng, cháu tin là chú có thể làm được điều đó". Thế nhưng khi anh đề nghị mang cậu bé trên vai, thì em đã lắc đầu từ chối, vì không đủ tin tưởng vào sự đảm bảo của người biểu diễn.

Cậu bé trên đây có thể là hình ảnh của rất nhiều người trong chúng ta khi phải trả lời cho câu hỏi của Chúa Giêsu: "Phần các con các con bảo Ta là ai?". Cũng như Phêrô khi đại diện cho các tông đồ, chúng ta sẽ trả lời: "Thày là Con Chiên Chúa hằng sống". Nhưng trong thực tế, thái độ sống của chúng ta có lẽ còn tương phản với lời tuyên xưng ấy. Chúng ta chưa là những kitô hữu thực sự, nghĩa là chưa tin tưởng và sống theo lời mời gọi của Chúa. Thái độ của chúng ta có lẽ cũng giống như của những người Do Thái trong Tin mừng hôm nay : người thì xem Ngài như một tiên tri, kẻ nhận Ngài là Chúa Kitô, đa số thì dựa vào những hiểu biết trong Kinh thánh để lý giải về thân thể của Ngài

Sự hiểu biết mà Chúa Giêsu muốn chúng ta có về Ngài không phải là một hiểu biết trên lý thuyết hoặc chỉ là lời tuyên xưng trên môi miệng, mà phải là vác thập giá mỗi ngày và đi theo Ngài. Liền sau khi Phêrô tuyên xưng Ngài là Con Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã loan báo về cuộc Tử nạn của Ngài và Ngài đề ra như một mệnh lệnh :" Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác Thập giá và đi theo ta" . Danh hiệu kitô gắn liền với Thập giá. Không thể tuyên xưng Chúa kitô mà lại chối bỏ Thập giá của Ngài, không thể tự cho mình biết Chúa Kitô mà không liên kết với Ngài trong cuộc tử nạn Thánh Phaolô đã nói lên kinh nghiệm của ngài : " phần  tôi chỉ biết có mỗi Đức Kitô chịu đóng đinh". Biết theo nghĩa kinh thánh là một sự kết hợp thâm. Biết do đó phải là một cam kết. Biết Đức Kitô như thánh Phaolô diễn tả chính là nên một với Chúa Kitô trong mầu nhiệm tử nạn. Biết Đức Kitô chịu đóng đinh chính là bổ túc nơi mình những gì còn thiếu trong cuộc Tử nạn của Ngài. Biết Đức Kitô chịu đòng đinh chính là đón nhận cuộc sống khổ đau từng ngày với niềm hiệp thông vào cuộc Tử nạn của Ngài.

Mùa chay là mùa của thanh luyện, chúng ta được mời gọi để sống một cách ý thức hơn bản sắc đích thực của người kitô hữu, đó là để Đức Kitô chiếm hữu và sống bằng chính sức sống của Ngài. Điều đó cũng có nghĩa là người kitô hữu không chỉ mang danh hiệu của Đức Kitô, lời tuyên xưng của họ không chỉ đọng lại trên môi miệng, mà phải là một cuộc sống kể hiệp với Ngài, với những cố gắng không ngừng của từ bỏ, quảng đại, yêu thương và phó thác.

 

7. Theo Chúa phải can đảm và liều lĩnh

Vào thời Cách Mạng Pháp, Giáo Hội tại Pháp bị bách hại dữ dội. Một hôm, cha Stêphano cải trang đến dâng lễ tại một gia đình đạo đức trong xứ. Đó là gia đình cậu Benjamin. Cậu bé này rất sung sướng, vì đây là lần đầu tiên cậu được dự lễ. Sau Thánh Lễ Cậu theo Cha xứ đi đưa Mình Thánh Chúa cho người bị đau liệt.

Bỗng có tiếng người. Một toán lính tiến lại. Thế là cha con bỏ chạy. Nhưng trước khi chia tay nhau, Cha Stêphnô trao cho Benjamin hộp đựng Mình Thánh Chúa vì nghĩ rằng, cậu còn bé nên bọn lính  có lẽ chẳng để ý tới. Trong lúc chạy trốn, Bejamin lấy Mình Thánh Chúa trong hộp ra, rồi nuốt luôn. Vì còn nhỏ chậy chậm, nên Benjamin bị bắt. Rồi một lát sau, cha Stêphanô cũng bị bắt.

Bọn lính tra hỏi cha :

-Ông cất những cái bánh nhỏ ở đâu ?

Cha Stêphan một mực nín lặng. Tức giận, bọn lính bắn cha chết tại chỗ. Lục soát người cha Stêphan một hồi, chúng không thấy gì nên quay sang nạt nộ Bejamin :

-Chắc mày đang giữ mấy chiếc bánh đó phải không ? Đưa ngay cho tụi tao, nếu không sẽ bị chết như thế đấy.

Bejamin vừa can đảm, nhưng cũng vừa ngây thơ trả lời :

-Tôi đang dấu kín lắm.

Chúng hỏi dồn :

-Mày dấu ở đâu ?

Benjamin ngây thơ trả lời :

-Tội dấu ở trong lòng tôi. Các ông muốn lấy thì mổ ra mà lấy.

Điên tiết vì câu trả lời của Benjamin, bọn lính bắn luôn cậu ngay gốc một cây cổ thụ.

Mấy năm sau, Giáo Hội Pháp được bình yên trở lại, một cơn bão làm cho cây cổ thụ kia bị trốc gốc. Dưới gốc cây này, người ta thấy 2 xác. Trên xác của Benjamin, người ta thấy một hộp đựng Thánh Chúa vẫn còn sáng ngời.

Benjamin, một cậu bé tuổi đời chẳng có bao nhiêu, học biết về Chúa cũng chẳng là mấy, vì cậu chưa xưng tội rước Chúa lần đầu, vậy mà trước cơn thử thách, phản ứng của cậu thật anh hùng.

Trái lại Nicôđêmô, một con người đã được học hỏi nhiều về Chúa, đã từng đến gặp gỡ trao đổi, thảo luận với Chúa Giêsu, đã được Chúa chỉ vẽ tường tận về giáo lý của Ngài, thế nhưng trước âm mưu ám hại Chúa, trước những kẻ phỉ báng chống đối Chúa, ông chỉ lên tiếng một cách yếu ớt rằng :” luật pháp của chúng ta lại cho phép chúng ta kết án ai, trước khi nghe người ấy nói và biết người ấy làm gì hay không ?” Thế rồi ông yên lặng để mặc cho người ta hành động.

Tại sao lại có sự khác biệt lớn lao giữa cậu bé Benjamin và  nhà học giả uyên thâm Nicôđêmô như thế ? Câu trả lời chỉ là vì mức độ của lòng yêu mến.

Như thế những hiểu biết về Chúa có giá trị gì, nếu nó không giúp chúng ta yêu mến Ngài hơn ? Mà lòng yêu mến Chúa chỉ có khi chúng ta biết đem những gì chúng ta biết về Chúa ra để sống. Không như thế, thì những hiểu biết của chúng ta sẽ trở thành những chướng ngại cho ta đến với Chúa.

Tại sao Nicôđêmô đã có phản ứng  yếu ớt như vậy trước những người đang chống đối Chúa Giêsu ? Phải chăng là vì sự hiểu biết của ông ? Hiểu biết nên mới cân nhắc, tính toán, so đo và vì thế đã không dám liều lĩnh đứng ra bênh vực Chúa. Còn Bejamin, hiểu biết về Chúa không bao nhiêu, nhưng yêu Chúa thiết tha vì thế cậu đã dám liều.

Trong thánh lễ hôm nay chúng ta hãy cầu xin Chúa cho những hiểu biết của chúng ta về Chúa, trở nên những động lực thúc đẩy chúng ta yêu mến Chúa. Hãy nhìn lên Thập Giá chúng ta sẽ tim thấy được ở đó sức mạnh giúp chúng ta cam đảm bước theo Chúa.

Điều mà chúng ta cần biết giờ này, đó là biết rằng Chúa yêu thương chúng ta, sẵn sàng tha thứ tất cả cho chúng ta. Hãy bầy tỏ sự hiểu biết đó qua việc thống  hối ăn năn về những lỗilầm và thiếu sót của chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm