Danh mục bài viết

Cập nhật 13/3/2018 - 8:4 - Lượt xem 2646

Thứ Tư tuần 4 Mùa Chay

"Chúa Cha cho người chết sống lại và làm cho họ sống thế nào, thì Chúa Con cũng vậy, Người làm cho ai sống là tuỳ ý Người".

 

Tin Mừng: Ga 5, 17-30

Khi ấy, Ðức Giêsu nói: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc.” Bởi vậy, người Do Thái lại càng tìm cách giết Ðức Giêsu, vì không những Người phá luật sabát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa. Ðức Giêsu lên tiếng nói với họ rằng: “Thật, tôi bảo thật các ông: người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì người Con cũng làm như vậy. Quả thật, Chúa Cha yêu người Con và cho người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc. Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tùy ý. Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho người Con mọi quyền xét xử, để ai nấy đều tôn kính người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Ðấng đã sai người Con. Thật, tôi bảo thật các ông: ai nghe lời tôi và tin vào Ðấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. Thật, tôi bảo thật các ông: giờ đã đến - và chính là lúc này đây giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống. Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy, lại ban cho người Con được quyền xét xử, vì người Con là Con Người. Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng người Con và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án. Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như tôi được nghe, và phán quyết của tôi thật công minh, vì tôi không tìm cách làm theo ý riêng tôi, nhưng theo ý Ðấng đã sai tôi.

 

Suy niệm:

1. Không thể làm gì tự mình - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Văn Cao chẳng những là một nhạc sĩ tài hoa, 
mà còn là một họa sĩ, một văn sĩ, một thi sĩ. 
Có một bài thơ rất ngắn ông làm năm 1967, mang tựa đề là Không Đề. 
Con thuyền đi qua 
để lại sóng 
đoàn tàu đi qua 
để lại tiếng 
đoàn người đi qua 
để lại bóng 
tôi không đi qua tôi 
để lại gì? 
Theo Văn Cao, chỉ ai đi qua mình, dám vượt qua cái tôi của mình, 
người ấy mới có gì để lại cho hậu thế. 
Đức Giêsu đã sống mầu nhiệm vượt qua suốt đời. 
Ngài không sống cho mình, nhưng cho Thiên Chúa Cha. 
Giới lãnh đạo Do Thái giáo coi Đức Giêsu là kẻ phạm thượng 
vì Ngài đã dám nói: “Cha tôi vẫn làm việc, và tôi cũng làm việc” (c. 17). 
Thật ra Đức Giêsu chẳng bao giờ phạm thượng đến Cha. 
Ngài không hề tự coi mình là Thiên Chúa (c. 18). 
Đơn giản Ngài là Con, vâng phục Cha. 
Đơn giản Ngài là người được Cha sai, chẳng hề làm theo ý riêng. 
Sống tùy thuộc trọn vẹn vào Thiên Chúa Cha, 
đó là nét nổi bật nơi con người của Đức Giêsu. 
Con không thể làm hay nói bất cứ điều gì tự mình. 
Con chỉ làm điều mình thấy Cha làm (c. 19). 
Con chỉ nói điều mình nghe Cha nói (Ga 8, 26). 
Người ta tưởng Con bị vong thân, 
nhưng chính khi lệ thuộc vào Cha mà Con được tự do trọn vẹn. 
Con thật là mình khi sống đúng bản chất của Con là quy hướng về Cha. 
Mà bản chất của Cha là trao cho Con tất cả những gì Cha có. 
Cha chẳng giữ cho riêng mình những gì có thể trao được. 
Đơn giản vì Cha yêu Con (c. 20). 
Cha cho Con được quyền tùy ý ban sự sống như Cha (c. 21). 
Cha cho Con được như Cha, nghĩa là có sự sống nơi chính mình (c. 26). 
Cha cho Con có toàn quyền xét xử (cc. 22. 27), 
và có quyền gọi kẻ chết ra khỏi mồ để chịu phán xét (c. 28). 
Cha muốn mọi người phải tôn kính Con như tôn kính Cha (c. 23). 
Con được quyền năng như Cha là vì Con đã nhận tất cả từ Cha. 
Tuy được chia sẻ mọi giàu sang của Cha, 
nhưng Con chẳng quên Cha là nguồn cội, là cùng đích. 
Mùa Chay, ta hãy đến với Giêsu, người Con yêu dấu, người được Cha sai. 
Hãy sống lệ thuộc vào Thiên Chúa để được tự do hoàn toàn như Giêsu. 
Tôi không đi qua tôi, để lại gì? 
Ta sẽ để lại được nhiều điều cho đời, nhờ biết vượt qua mình như Giêsu. 

Lạy Chúa Giêsu, 
ai trong chúng con cũng thích tự do, 
nhưng mặt khác chúng con thấy mình dễ bị nô lệ. 
Có nhiều xiềng xích do chính chúng con tạo ra. 
Xin giúp chúng con được tự do thực sự : 
tự do trước những đòi hỏi của thân xác, 
tự do trước đam mê của trái tim, 
tự do trước những thành kiến của trí tuệ. 
Xin giải phóng chúng con khỏi cái tôi ích kỷ, 
để dễ nhận ra những đòi hỏi tế nhị của Chúa, 
để nhạy cảm trước nhu cầu bé nhỏ của anh em. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho chúng con được tự do như Chúa. 
Chúa tự do trước những ràng buộc hẹp hòi, 
khi Chúa đồng bàn với người tội lỗi 
và chữa bệnh ngày Sabát. 
Chúa tự do trước những thế lực đang ngăm đe, 
khi Chúa không ngần ngại nói sự thật. 
Chúa tự do trước khổ đau, nhục nhã và cái chết, 
vì Chúa yêu mến Cha và nhân loại đến cùng. 
Xin cho chúng con đôi cánh của tình yêu hiến dâng, 
để chúng con được tự do bay cao. Amen.

 

2. “Tin và giữ lời Ta thì được sống đời đời” - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Tin Mừng hôm qua cho chúng ta thấy Đức Giêsu chữa người bệnh bại liệt ba mươi tám năm. Sau khi chữa anh được khỏi, Đức Giêsu truyền cho anh vác chõng mà về. Điều đáng chú ý là khi trên đường về, những người không ưa Đức Giêsu đã chặn anh lại và hỏi nguyên cớ làm sao mà anh được khỏi bệnh, ai là người đã chữa anh? 

Hỏi như thế, không phải để chia vui với anh, cũng không phải cùng anh tạ ơn Chúa! Nhưng hỏi như vậy là để tìm cho rõ xem ai dám cả gan chữa bệnh ngày Sabát? 

Tin Mừng hôm nay cho thấy giữa Đức Giêsu và người Dothái trở nên gây cấn hơn khi Ngài tuyên bố: “Cho đến nay, Cha tôi vẫn làm việc, thì tôi cũng làm việc". Nói như thế, Ngài minh định rằng: Thiên Chúa vẫn không ngừng sáng tạo và quan phòng cho con người. Nhưng điều quan trọng hơn là Ngài mặc khải cho biết: Ngài đến để thực thi thánh ý của Cha Ngài. Cuối cùng, điều làm cho người Dothái chói tai, khiến họ không chịu nổi, khi nghe Đức Giêsu nói: “Ai nghe lời tôi và tin vào Đấng đã sai tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống”. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết hướng tới sự sống đời đời. Khi hướng về sự sống đời đời, mọi việc chúng ta làm hay nói đều được tình yêu chi phối chứ không chỉ vì luật mà làm cho chúng ta xa rời tình yêu!

Xin Chúa ban cho chúng ta biết khiêm tốn để tin tưởng vào Đức Giêsu, yêu mến và trung thành với Ngài. Hãy biết ăn năn sám hối để được tha thứ và đáng hưởng sự sống đời đời. Amen.

 

3. Lời hằng sống

Người Do thái không tha thứ cho Đức Giê-su về sự vi phạm ngày Sa-bát khi Người chữa kẻ tê liệt. Người còn nói cho họ nghe Người làm như Cha Người hằng làm việc. Nên Người cũng không nghỉ làm việc dù là ngày Sabát. 

Lời quả quyết đó càng làm họ tức giận hơn. Làm sao Đức Giêsu dám tự cho mình là Thiên Chúa nếu như Thiên Chúa không phải là Cha mình. HoÏ càng không ngớt nổi giận vì Đức Ki-tô nói thêm rằng : “Cha Tôi và Tôi cũng nhất tâm làm tất cả và ai không tôn vinh Con thì không tôn vinh Cha". Người còn chủ trương rằng lời Người có sức mạnh ban sự sống đời đời cho những ai nghe theo, như thế là tột bậc rồi.

Thật là một chủ trương đầy phấn khởi và hào hùng ! Tuy nhiên, lời Đức Giê-su không chỉ là lời Thiên Chúa, mà còn là lời nhập thể hoàn toàn. Lời Người nói với chúng ta như anh em, như bạn tri kỷ, như sư phụ hoàn toàn biết rõ thân phận con người xác thịt của chúng ta. Người còn phối hiệp toàn diện với xác thân này ngay từ khi xuống thế. Do đó lời Người nắm bắt được mọi tâm tư nguyện vọng của chúng ta và thấy được tiếng lòng rung động kỳ diệu của con tim, khối óc của những ai nghe lời Người. Người cũng biết rõ những hoàn cảnh của mọi người nam nữ chúng ta trở lại với cái gì.

Lời hằng sống đã được công bố trong bài giảng trên núi chứa đựng toàn bộ kế hoạch của Phúc âm về sự gắn bó của chúng ta vào Đức Kitô và được làm thành bản hiến chương nước-Thiên Chúa. Lời hằng sống đầy thương xót tha thứ làm sáng lên niềm hy vọng và tình yêu cho mọi người và được thốt ra từ miệng lưỡi của Đức Giê-su trước người đàn bà ngoại tình làm cho Ma-đa-lê-na thống hối, phụ nữ Sa-ma-ri bị chinh phục, ông Gia-kêu thấp bé hoán cải và người trộm lành ăn năn trở về. Cũng như Phê-rô khóc lóc vì chối Thầy. Lời hằng sống chứa đựng trong những dụ ngôn đầy hình ảnh tiêu biểu giáo huấn soi sáng, dẫn dắt chúng ta đến với Thiên Chúa.

Lời hằng sống loan báo những đau khổ để chuẩn bị các môn đệ và mọi người biết can đảm mạnh mẽ theo Đức Ki-tô qua mọi thời đại, sẵn sàng chịu vác thập giá khổ nạn như là nguồn hy vọng được sống lại vinh quang. Lời hằng sống nhất là đã trở thành lời hứa hấp dẫn của tế lễ Thánh Thể đưa lại sự hiện diện và tình yêu của Đức Ki-tô tồn tại mãi mãi.

 

4. Chúa Con là Thiên Chúa như Chúa Cha

Đoạn Phúc âm hôm nay nối tiếp đoạn Phúc âm hôm qua nói về trường hợp Chúa Giêsu chữa cho một người bất toại ở Betsaida trong ngày Sabat, và đã bị các người biệt phái cho rằng lỗi luật ngày  hưu lễ.

Chúng ta nên biết rằng luật thời đó ngặt nghèo lắm. Ngày thứ bảy họ cấm 38 việc làm không được làm trong ngày đó. Một trong những việc đó là chữa bệnh. Cấm chữa bệnh, cấm tiếp bệnh nhân, chỉ trừ trường hợp cấp cứu, chứ những trường hợp nặng kinh niên dù gía nào cũng phải kiêng dè ngày sabat. Cho nên khi chữa bệnh như thế thì họ liền hỏi tại sao lại lỗi luật ngày đó. Chúa Giêsu thay vì trả lời trực tiếp, Chúa đã nói: “Cha ta làm việc luôn và ta cũng vậy” (c.17).

Chúng ta biết rằng việc nghỉ ngày Sabat là bắt nguồn từ Thiên Chúa. Chúa tạo dựng vũ trụ trong 6 ngày, còn ngày thứ bảy Chúa nghỉ (Stk 2,2-3). Sau này Giáo hội của Chúa đã bắt nguồn từ sự kiện đó để dạy con cái rằng ngày nghỉ đó có mục đích bớt công việc phần xác hầu lo đến linh hồn mình. Đó mới gọi là mục đích việc nghỉ ngơi ngày Sabat.

Cho nên việc thiêng liêng, việc bác ái nói chung, không bao giờ được nghỉ. Chính Chúa nói: “Cha Ta làmviệc luôn luôn và ta cũng vậy” (c.17). Việc làm cho sự cứu rỗi linh hồn không bao giờ nghỉ ngơi được, không bao giờ cách quãng, để dành được. Chính Chúa đã dạy: “Phải cầu nguyện luôn” (Lc 18,1). Không có chỗ nào trong Kinh thánh mà Chúa dạy nghỉ cầu nguyện cả. Chúa nói “Cha Ta làm việc luôn và ta cũng vậy” (c.17) là có ý nói rằng trong việc cứu rỗi các linh hồn, phải làm việc liên lỉ không thể ngưng lại được. Phải làm từ ngày đầu tiên có con người cho đến ngày tận thế, ngày tận cùng của vũ trụ.

Hơn thế nữa, khi nói như vậy là Chúa muốn nói Ngài là Chúa ngày thứ bảy, Ngài đã ra luật thì Ngài có quyền châm chước luật đó là một điều dễ hiểu. Chúng ta đọc (c.19-30) là những bản văn minh chứng rằng Ngài là Thiên Chúa và cùng ngang hàng với Thiên Chúa Cha (c.19), Thiên Chúa Cha tỏ cho Chúa Con biết mọi điều (c.20): quyền tái sinh, quyền xét xử, lên án (c.21-22).

Như vậy, đủ minh chứng rằng Thiên Chúa Cha Chúa Thiên Chúa Con thương yêu nhau, khăng khít nên một trong mọi sự thế nào. Thiên Chúa Cha đã tạo dựng ra vũ trụ và sự sống, thì Thiên Chúa Con đã từng làm sóng gió im lặng, mẻ cá lạ... và phục sinh kẻ chết như vậy. Chỉ riêng việc làm như thế cũng đủ minh chứng Chúa Giêsu là Thiên Chúa và nếu chấp nhận Ngài là Thiên Chúa phải:

1. Tôn thờ Ngài như tôn thờ Thiên Chúa Cha. Và nếu như từ chối thờ phượng Ngôi Con thì cũng từ chối thờ phượng Ngôi Cha. Đấng đã sai Ngôi Con giáng thế (cf. Mt 11,4 Lc 4,42 Mt 21,33-46. Gio 5,37. 6,29. 7,33...). Ngay từ đầu tiên người Biệt phái đã từ chối Chúa Ngôi Hai và gán cho Chúa là “mất trí, là Beelgiebuth” (Mt 12,24). Đó là một cách từ chối tôn thờ Ngôi hai, và đó chính là từ chối Ngôi Cha.

2. Điều thứ hai là phải tin vào lời của Chúa dạy vì lời của Chúa con là bởi Thiên Chúa Cha hằng sống. Ai tin như vậy là vượt từ cái chết đi tới sự sống và nhất là sự sống đời đời (c.24). Và ai tin vào lời Chúa thì tức khắc có sự sống vĩnh cửu nảy mầm ngay từ nơi trái đất này rồi. Cho nên vấn đề tin thật là quan trọng. Nếu như ta không tin Ngài là Thiên Chúa, là Đấng Cứu chuộc thì tất nhiên ta không được cứu rỗi. Cho nên nếu như mà ta tin mà không làm theo điều mình tin thì còn gì là mâu thuẫn hơn nữa. Tin mà không làm thì là phản bội, là giơ chân đạp mũi nhọn, mà ngày sau hết khi nghe Ngôi Lời phán xét... quả là lúc ấy quá muộn màng cho đời mình rồi.

 

5. Công việc của Cha

Một họa sĩ chuyên vẽ chân dung nọ di chuyển đến một thành phố nhỏ với hy vọng tìm được nhiều khách hàng. Vừa đến trước cửa thành, ông gặp ngay một người say rượu. Hai bên trao đổi với nhau và người say rượu đồng ý cho người họa sĩ vẽ chân dung của mình. dù say lúy tuý, gương mặt hốc hác, quần áo xốc xếch, người say rượu vẫn còn có thể ngồi yên để nhà họa sĩ làm việc. So với những khách hàng khác, thì đây là bức chân dung mà nhà hoạ sĩ phải tốn nhiều thời giờ nhất để vẽ. Đứng ngắm tác phẩm vừa được hoàn thành, người say rượu không thể cầm được sự ngạc nhiên : thay cho gương mặt chán đời của mình, anh thấy trong bức chân dung một nụ cười tươi tỉnh lạc quan ; thay cho cách ăn mặc cẩu thả của mình, anh thấy ngạc mình được khoác lên một bộ quần áo lộng lẫy. Nhìn vào bức chân dung một lúc, anh lắc đầu và nói : "Người trong hình không phải là tôi". Nhà nghệ sĩ trả lời một cách khéo léo vì đã biết nhìn xuyên qua bề ngoài để thấy vẻ đẹp nội tâm : "Thưa ông, đây là con người mà ông phải đạt đến".

Mùa chay là mùa của thanh luyện, của hoán cải, Giáo hội mời gọi chúng ta trở về : trở về với Chúa, với anh em, với bản thân. Tựu trung tội lỗi là một chối bỏ Thiên Chúa, khước từ anh em, đánh mất bản thân. Qua những việc làm của Mùa chay, như cầu nguyện, sám hối, hãm mình, thực thi bác ái, Giáo hội muốn chúng ta tìm lại được chính bản thân như Thiên Chúa mong muốn. Bản thân ấy chúng ta chỉ có thể nhân ra khi nhìn ngắm Chúa Giêsu. 

Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy chân dung của Chúa Giêsu. Đấng hoàn toàn sống cho Thiên Chúa: "Ta đến không phải để làm theo ý Ta, nhưng là làm theo ý Đấng đã sai Ta". Nên một với Thiên Chúa, thể hiện sự nên một ấy đến cùng, đó là con đường mà Chúa Giêsu đã chọn lựa và đi cho đến cùng. Thực thế, cái chết của Chúa Giêsu gắn liền với mầu nhiệm Ba Ngôi. Người Do Thái kết án  Ngài không những vì Ngài không tuân giữ ngày hưu lễ, mà còn vì Ngài tự cho mình ngang hàng với Chúa Cha. Cái chết của Chúa Giêsu là một mạc khải về Chúa Cha. Qua cái chết ấy, Chúa Giêsu nói lên tiếng xin vâng trọn vẹn với Chúa Cha. Qua cái chết ấy, quyền năng và tình yêu của Chúa Cha được tỏ bày.

Mùa chay thường gợi lại một thực hành có tính truyền thống trong Giáo hội, đó là hãm đẹp thân xác, tức là tham dự vào cái chết của Chúa Giêsu từng ngày qua những hy sinh, quên mình, để cũng được chia phần vinh quang phục sinh của Ngài, nghĩa là mỗi ngày một biến đổi để trở thành con người mới cho đến khi đạt được tầm quan mức viên mãn của Ngài. Đó là bức chân dung mà mỗi Kitô hữu đều mang trong mình và mỗi ngày họ cố gắng hoạ lại bằng cả cuộc sống của họ. Cùng với Chúa Kitô, Đấng đã nên một với Chúa Cha trong tất cả mọi sự cho đến chết, xin cho từng giây phút cuộc sống chúng ta luôn là một thể hiện thánh ý của Ngài.

 

6. Chứng về Cha

Chúa Giêsu đến từ thiên Chúa Cha và nhờ Ngài mà chúng ta biết được Chúa Cha. Nghười Do thái không nhận ra được điều đó, vì họ không muốn một Đấng Cứu Thế không theo ý họ. Do đó họ không nhìn thấy nơi Chúa Giêsu có nét nào giống như Đấng Cứu Thế mà họ vẽ vời trong đầu óc tưởng tượng của họ, nên họ chối từ và lên án Chúa Giêsu khi Ngài khẳng định “Ngài là Con Thiên Chúa và là Thiên Chúa” . Thật ra những gì Chúa Giêsu hành động và rao giảng đều đã được các ngôn sứ Cựu ước loan báo từ trước. Người do thái biết điều đó nhưng họ không tin, bởi vì tham vọng hóa chủng toàn cầu mà họ vẫn ấp ủ và mong ước là có một Đấng Cứu Thế đến phục hưng cho họ về mặt chính trị, xã hội, nhiều dân tộc cũng ước mơ như vậy . 

Chúng ta thì khác. Chúng ta có kho tàng mạc khải là Chúa Giêsu và chúng ta biết rõ vai trò Cứa Thế của Chúa Giêsu, nhưng trong thực tế cuộc sống chúng ta lại chẳng ăn nhập gì với điều mà chúng ta biết về Chúa Cứu Thế . Giả như sau khi nghe đoạn tin mừng này,  chúng ta xét mình một chút để cảm thông với Chúa Giêsu, chắc là cục diện đời mình đã có nhiều đổi thay. Đàng này chúng ta nghe mà như chẳng nghe, thấy mà như không thấy,  nên có khi chúng ta còn vấp phạm nặng hơn cả anh chị em Do thái thời đó. Nhiều khi chúng ta chẳng quan tâm gì đến Chúa Giêsu, ngay cả chính Thiên Chúa là Cha cũng chẳng nghĩa lý gì trong cuộc sống chúng ta. Mặc dù chúng ta là người có đạo, cái kỳ quặc là ở chỗ đó, và như thế nhiều người Công giáo có lẽ vô thầ hơn những người vô thần.

Chúa Cha, Chúa Con, và Chúa Thánh Thần làm việc, như vậy cả Ba Ngôi cùng làm 

Cùng làm việc; Chúa Giêsu đến trần gian để nói cho chúng ta biết điều ấy. Ba Ngôi Thiên Chúa liên tục làm việc cho chúng ta, vì Ngài là Đấng hoàn hảo và dồi dào tình yêu mến. Vì thế Ngài muốn thông trao tình yêu ấy cho chúng ta, nên gọi chúng ta cộng tác với Ngài và làm cho chúng ta nên giống Ngài, nghĩa là Ba Ngôi luôn luôn yêu thương và làm cho chúng ta liên tục thăng tiến. 

Thiên Chúa làm việc vì yêu thương chúng ta và để bày tỏ lòng yêu thương ấy,  Ngài đã tạo dựng chúng ta để mọi người tin yêu lẫn nhau. Phải chăng, đó chính là công việc Thiên Chúa đã thực hiện để chia sẻ tình yêu của Ngài cho chúng ta. Nhắm mắt trước tìng yêu ấy là chúng ta phản bội Ngài. Chúa con đến trần gian để hòa giải giữa chúng ta với Chúa Cha, với môi trường sống của chúng ta, đồng thời abn Thánh Thần để đổi mới con người, đổi mới mọi sự được hoàn thành trong viên mãn. Chúng ta cần cố gắng cộng tác vào việc làm của Thiên Chúa, để cho mình và người khác được thêm phong phú.

Báo tuổi trẻ  Chúa nhật số 5/98 nói về một ông Tây nhặt rác theo các lối mòn trên đỉnh núi Lanbian, ông tây đó chừng 40 tuổi. Nơi cảnh hoang của Đà lạt, ông không chịu nổi cảnh người ta đổ bỏ vô tội vạ các vỏ chai nước khoáng vào bao ny lông. Hẳn là đã có nhiều du khách việt nam chúng ta tức cười khi đứng trước hình ảnh ông tây lom khom nhặt rác và việc làm có vẻ như một cánh én không mang lại mùa xuân ấy chẳng làm cho Lanbian đẹp hơn nổi. Nhưng dù đi nữa, ông tây vẫn quyết tâm làm,  làm để tâm hồn mình bình thản, làm để cám ơn tạo hoá về món quà ở Lanbian, và làm để bớt sự xấu xa ô nhiễm,  được chút nào hay chút đó. Dĩ nhiên ông đã làm ở lanbian thì ông đã làm ở quê hương ông và ở mọi nơi mọi chốn khi ông đặt chân tới.

Người công giáo của chúng ta đã quá quen thuộc với một nếp sống làm làm lụng kiếm cơm nuôi thân. Chớ chi chúng ta biết cộng tác với Thiên Chúa và tha nhân để thăng tiến bản thân gia đình và xã hội.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết làm việc và xin cho công việc chúng con làm được thanh thản, có giá trị và được tự do. Amen.

 

7. Không Ngừng Yêu Thương

Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu đã trả lời cho những người biệt phái cách Ngài chữa lành cho người đang làm việc gần bên giếng nước rằng: "Cha Ta làm việc liên lỉ, Ta cũng làm việc như vậy". Thiên Chúa Cha nhân từ luôn luôn trao ban điều tốt cho con người mà Ngài đã tạo dựng giống hình ảnh Ngài. Giờ đây đến phiên mình xuống trần để chu toàn thánh ý Chúa Cha, Chúa Giêsu cũng muốn liên lỉ làm việc, làm điều tốt cho con người, bất luận đó là ngày Sabát hay không. Ngày Sabát là cho con người chứ không phải con người cho ngày Sabát.

Cũng trong dịp này Chúa Giêsu mạc khải cho những kẻ chống đối Ngài mối tương quan giữa Thiên Chúa Cha và Chúa Con, tình yêu thương đó được thể hiện bằng những hành động nhân từ mà Chúa Con thực hiện cho con người, cho mỗi người chúng ta. Chúa Giêsu đã mạc khải chân tính tình yêu đời đời đó và mời gọi con người hãy đáp trả, hãy cộng tác với chương trình yêu thương này để được sống đời đời: "Ai nghe lời Ta và tin Ðấng đã sai Ta thì được sống đời đời, khỏi bị xét xử, nhưng được từ cõi chết mà qua cõi sống".

Hãy nhìn mọi sự với đôi mắt của Thiên Chúa, ta sẽ thấy giá trị khác, kích thước khác: "Cha Ta làm việc liên lỉ và Ta cũng làm việc như vậy". Chúa Giêsu đã không bao giờ ngừng yêu thương con người, cả khi con người chống đối Ngài.

Lạy Chúa, xin cho con luôn hướng mắt nhìn lên Chúa, đặt đời con vào trong viễn tượng cuộc sống đời đời để con được luôn can đảm, kiên trì chu toàn thánh ý Chúa trong mọi hoàn cảnh. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm