Danh mục bài viết

Cập nhật 25/3/2019 - 3:57 - Lượt xem 2408

Thứ Ba tuần 3 Mùa Chay

"Nếu mỗi người trong chúng con không tha thứ cho anh em, thì Chúa Cha cũng không tha thứ cho chúng con".

Tin MừngMt 18, 21-35

Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Ðức Giêsu mà hỏi rằng: “Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?” Ðức Giêsu đáp: “Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy. Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: “Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết”. Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: “Trả nợ cho tao!” Bấy giờ người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: “Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh”. Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ tôn chủ cho đòi y đến và bảo: “Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao?” Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.”

 

Suy niệm :

1. Hết lòng tha thứ - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“Tôi viết cho anh, người bạn vào giây phút cuối của đời tôi… 
Vâng, tôi cũng xin nói với bạn tiếng Cám ơn và lời Vĩnh biệt này… 
Ước gì chúng ta, những người trộm lành hạnh phúc, 
được thấy nhau trên Thiên đàng, nếu Thiên Chúa muốn, 
Người là Cha của hai chúng ta.” 
Đây là những câu cuối trong di chúc của cha Christian de Chergé, 
tu viện trưởng của một đan viện khổ tu ở Tibhirine, nước Algérie, châu Phi. 
Cha viết những câu này vào cuối năm 1993 cho một người nào đó sẽ giết mình. 
Ngày 21-5-1996, cha đã bị nhóm Hồi giáo vũ trang chặt đầu 
cùng với sáu tu sĩ khác trong đan viện. 
Cha Christian gọi kẻ sẽ giết mình là bạn, chứ không phải là kẻ thù hay sát nhân. 
Cha coi mình cũng là tên trộm lành chẳng khác gì anh ta, cũng cần được tha thứ. 
Cha chỉ mong gặp lại anh ta trên Thiên đàng, 
vì cả hai đều là con, cùng được tha vì được yêu bởi Thiên Chúa. 
Dụ ngôn hôm nay hẳn đã ảnh hưởng đến suy nghĩ của cha Christian. 
Có hai người mắc nợ, cả hai đều là đầy tớ của cùng một ông chủ. 
Một người mắc nợ ông chủ một món nợ cực lớn, mười ngàn yến vàng. 
Một người mắc nợ đồng bạn mình một món nợ nhỏ, một trăm quan tiền, 
mà người đồng bạn ấy lại chính là người đang mắc nợ ông chủ. 
Cả hai đều không trả nổi và năn nỉ xin hoãn. 
Ông chủ chạnh lòng thương tha luôn món nợ cho người thứ nhất. 
Nhưng người này lại dứt khoát không chịu hoãn lại cho người thứ hai. 
Anh ta đã tống bạn mình vào ngục. 
“Đến lượt ngươi, ngươi lại không phải thương xót người đầy tớ đồng bạn 
như chính ta đã thương xót ngươi sao?” (c. 33). 
Lòng thương xót tha thứ của Thiên Chúa như dòng suối chảy vào đời tôi. 
Thương xót tha thứ chính là để cho dòng suối ấy chảy đi, 
chảy đến với người xúc phạm đến tôi nhiều lần trong ngày. 
Tôi tha bằng chính sự tha thứ mà tôi đã nhận được từ Thiên Chúa. 
Không tha là giữ dòng suối đó lại, và biến nó thành ao tù. 
Không tha là đánh mất cả những gì mình đã nhận được. 
Người mắc nợ ông chủ nhiều, đã được tha một cách quảng đại bất ngờ, 
nhưng sự tha thứ đó đã bị rút lại. 
Chỉ ai biết cho đi sự tha thứ mới giữ lại được nó cho mình. 
Chúng ta đều là người mắc nợ và đều là đầy tớ của Thiên Chúa. 
Tôi nợ Chúa nhiều hơn anh em tôi nợ tôi gấp bội. 
Sống với nhau tránh sao khỏi có lúc thấy mình bị xúc phạm. 
Chỉ tha thứ mới làm cho tôi đi vào được trái tim của Thiên Chúa nhân hậu. 
Chỉ tha thứ mới làm tôi được nhẹ lòng, và người kia được giải thoát. 

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện: 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi 
mọi biển lận tầm thường. 
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên 
để gánh chịu mọi buồn vui. 
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang 
để đem tình yêu gánh vác việc đời. 
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. 
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. 
Và cho tôi sức mạnh tràn trề 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen. 
R. Tagore 
(Đỗ Khánh Hoan dịch) 

 

2. Hãy biết yêu” như Chúa - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có một anh bạn hỏi một người Công Giáo rằng: “Nếu để nói một câu ngắn gọn nhất nhằm tóm gọn toàn bộ giáo lý về đạo Công Giáo thì bạn sẽ nói câu nào?”; bạn trẻ công Giáo trả lời, đó là chữ: “Yêu”.

Thật vậy, chữ “yêu” là chữ cốt lõi của đạo Công Giáo. Vì yêu, Thiên Chúa dựng nên trời đất và con người. Vì yêu, Ngài đã cứu thoát họ khỏi Ai Cập, đưa về Đất Hứa. Vì yêu Thiên Chúa đã gửi các ngôn sứ đến để dạy dỗ dân. Vì yêu, Thiên Chúa đã ban Con Một của mình đến để cứu chuộc nhân loại. Đấng ấy là Đức Giêsu. Khi Đức Giêsu đến, Ngài đã dạy dỗ, yêu thương, tha thứ cho kẻ thù và cuối cùng, vì yêu nên Đức Giêsu đã chết cho người mình yêu.

Hôm nay, Tin Mừng một lần nữa xác định căn cốt đó khi trình bày cuộc nói chuyện giữa Đức Giêsu và Phêrô. Khởi đi từ câu hỏi của Phêrô: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không?" Đức Giêsu đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy".

Tha như thế là tha mãi, tha không giới hạn, không điểm dừng, không so đo tính toán thiệt hơn. Tha như thế là đi vào mối tương quan với Thiên Chúa là tình yêu và làm toát lên đạo mới, “đạo yêu thương”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy tha thứ và tha thứ không ngừng nghỉ! Tha thứ như thế thì mới được Thiên Chúa tha thứ cho mình. 

Tha thứ là một điều rất khó, nhưng nó là tuyệt đỉnh và cao quí nhất mà Đức Giêsu đã cống hiến cho con người. 

Tha thứ còn là của lễ đẹp lòng Thiên Chúa nhất, bởi vì nhờ tha thứ, con người trở nên giống Thiên Chúa, vì Thiên Chúa mà Đức Giêsu mạc khải cho loài người là Thiên Chúa của tha thứ không ngừng. Thế nên, chỉ có một mình Vị Thiên Chúa tha thứ không ngừng ấy, mới có thể đòi hỏi con người: “Ta không bảo con phải tha đền bẩy lần, nhưng là đến bẩy mươi lần bẩy”, tức là tha không ngừng.

Nếu có khó khăn trong việc tha thứ, ấy là chúng ta vẫn nhìn vào sức nặng của sự xúc phạm mà đối phương đã gây ra cho ta, trong khi đó, lẽ ra chúng ta phải nhìn vào tình thương của Thiên Chúa đối với mình khi Ngài tha thứ tội lỗi cho ta.

Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa dạy chúng con hôm nay thật tuyệt vời, vì nếu chúng con không tha thứ thì làm sao chúng con được Chúa thứ tha trong khi chúng con là kẻ có tội? Xin Chúa ban cho chúng con có lòng nhân hậu như Chúa là Đấng Nhân Hậu. Biết yêu tha thiết để sẵn sàng tha thứ không ngừng nghỉ như Chúa. Amen.

 

 

3. Vị Vua nhân từ

"Thương thân thì dễ mà thương người thì khó". Người ta thường hào phóng dễ dãi đối với mình và chặt dạ khắt khe với kẻ khác. Khi ông Phêrô hỏi Chúa là mình phải tha thứ cho anh em bao nhiêu lần, Chúa Giêsu đã dùng dụ ngôn người mắc nợ không biết thương xót để dạy các môn đệ của Người phải có lòng khoan dung với kẻ khác như Thiên Chúa Cha luôn khoan dung đối với họ.

Sau khi nghe Chúa Giêsu dạy về việc sửa lỗi cho anh em, ông Phêrô nhanh nhẩu hỏi Người về việc tha thứ. Vốn là người bộc trực, ông nghĩ rằng: Các Rabbi ngày xưa bảo có thể tha thứ cho kẻ khác đến bảy lần là đã quá nhiều rồi. Nào ngờ Chúa Giêsu đưa ra con số phải tha đến những bảy mươi lần bảy, tức là tha thứ luôn mãi không cùng. Biết thế nào rồi Phêrô và các môn đệ cũng ấm ức về chuyện này, Chúa Giêsu kể câu chuyện hai người mắc nợ để giúp các ông, cũng là giúp chúng ta có một cái nhìn sâu xa hơn về việc tha thứ.

Thông thường, khi bị người khác xúc phạm, chúng ta cảm thấy mình bị thương tổn ghê gớm. Trong bài dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể ra trên đây, nhân vật đáng được để ý và đáng phải noi gương chính là vị vua nhân từ. Ông đã tha cho kẻ mắc nợ mình mười ngàn nén vàng. Ðể nhấn mạnh đến lòng khoan nhân của vị vua, Chúa Giêsu đã đưa ra một con số khổng lồ, mỗi nén vàng là sáu ngàn quan, tương đương với sáu ngàn ngày công; mười ngàn nén vàng tức là sáu triệu ngày công. Mỗi năm chỉ có ba trăm sáu mươi lăm ngày, vậy làm sao y có thể và có đủ ngày giờ để trả được món nợ kếch sù kia. Thế mà nhà vua đã tha hết cho y. Còn người bạn chỉ mắc nợ y có một trăm quan, tương đương với một trăm ngày công; nếu ra sức làm, chỉ trong ba tháng mười ngày là có thể trả hết nợ. Thế mà y nhất định đòi ngay cho bằng được. Tấm lòng của đức vua thì quá bao la, còn tấm lòng của y thì hết sức hẹp hòi.

Tấm lòng của Thiên Chúa thì quá bao la còn tấm lòng của chúng ta thì hết sức hẹp hòi. Chúng ta đã xúc phạm đến Thiên Chúa và đến anh chị em không biết bao nhiêu lần, nhưng cũng ngần ấy lần Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta. Thiên Chúa vẫn nhẫn nại với chúng ta và Ngài sẽ còn nhẫn nại với chúng ta cho đến tận cùng, cho đến giờ phút cuối cùng của đời ta.

Câu chuyện người trộm lành trên thập giá cho ta thấy lượng từ ái tuyệt vời của Thiên Chúa, thế thì tại sao chúng ta lại khắt khe với anh chị em chúng ta, là những kẻ xúc phạm đến chúng ta ít hơn so với những lần chúng ta xúc phạm đến Chúa và đến anh chị em. Tại sao chúng ta vẫn nắm giữ vai trò quan tòa để tha bổng hay phạt tù người khác, trong khi chính chúng ta lại là một kẻ đúng ra phải chịu luận án chung thân nhưng lại được tha thứ. Tại sao chúng ta nại nỗi tự ái, không muốn tha thứ cho anh chị em, trong khi Thiên Chúa vẫn dằn cơn giận của Ngài đối với chúng ta. Chúng ta quên mất lời kinh Lạy Cha mà mình vẫn đọc trong đó có lời cầu xin: "Xin tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con".

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là đức vua cao cả sẽ phán xét con trong ngày chung thẩm. Chúa đang chịu đựng những tính hư nết xấu của con trong mọi giây phút con đang sống trên cõi trần ai đầy tội lỗi này. Xin cho con cảm nhận được rằng mình luôn được Chúa tha thứ không điều kiện và không giới hạn, để con cũng biết luôn tha thứ cho anh chị em con như thế.

 

4. Tha thứ

Sau khi đựơc bầu làn Giáo Hoàng, Đức Gioan 23 đã dọn vào trong điện Vatican. Vì mới dọn đến, nên đồ đạc còn ngổn ngang. Hôm  đó, Đức Gioan 23 đến phòng khách, lúc ấy những người khuân vác đang làm việc ở đấy. Thấy mọi người đang cặm cụi với công việc, sau những thùng đồ, và những cái tủ cao ngất, Đức Gioan 23 lên tiếng :

-Này các con, Cha có quấy rầy các con không ?

Anh công nhân đứng khuất sau một cái tủ, cứ tưởng là một nguời bạn nào đó của anh dỡn cợt nên lên tiếng trả lời :

-Mày có đóng vai thằng hề thằng ngốc cũng chẳng xong. Đến đây giúp tao một tay đi.

Đức Gioan 23 bước tới, rồi đưa tay ra để phụ anh công nhân. Thấy cánh tay áo trắng, anh công nhân quay qua nhìn, mặt anh tái mét đi rồi ấp úng :

-Lạy Đức Thánh Cha, lạy Đức Thánh Cha.. ơ ..ơ..con...

Để đánh tan nỗi sượng sùng cho anh công nhân và đem lại bầu khí tự nhiên, Đức Gioan 23 nói:

-Anh với tôi, chúng ta cùng một đảng mà  !

Anh công nhân vội thưa :

-Thưa Đức Thánh Cha, con không có vào đảng nào cả.

Đức Gioan 23 chỉ vào mình rồi nói :

-Anh hãy nhìn vào bề ngang của tội đây nè. Những người như tôi với anh đây, đương nhiên phải là khỏe mạnh rồi. Như thế là chúng ta cùng đảng chứ còn gì nữa ?

Thế là cha con cười xòa, Đức Gioan 23 vỗ vai anh công nhân, rồi cất bước.

Mẩu truyện trên đây đưa chúng ta vào đề tài tha thứ được nêu bật trong Tin Mừng hôm nay. Thánh sử Mathêu cho biết, nhân việc Phêrô hỏi Chúa Giêsu về việc tha thứ , Chúa Giêsu đã trả lời Phêrô bằng dụ ngôn” người đầy tớ mắc nợ Vua”. Sau khi kể dụ ngôn, Chúa Giêsu kết luận :” Nếu mỗi người chúng con mà không tha thứ cho anh em mình, thì Chúa Cha cũng không tha thứ cho chúng con đâu”.

Tha thứ là một điều rất khó, nhưng lại là một điều cao quí nhất mà Chúa Kitô đã cồng hiến cho con người. Tha thứ là tuyệt đỉnh của lòng yêu thương, bởi vì tha thứ  là yêu thương chính kẻ thù của mình.

Tha thứ còn là của lễ đẹp lòng Thiên Chúa nhất, bởi vì với việc tha thứ, con người trở nên giống Thiên Chúa. Thiên Chúa mà Chúa Giêsu mạc  khải cho loài người là thiên Chúa của tha thứ, tha thứ  không ngừng. Và vì thế, chỉ có một mình Thiên Chúa tha thứ không ngừng ấy, mới có thể đòi hỏi con người : “Ta không bảo con phải tha đền 7 lần, nhưng là đến 70 lần 7. Lối nói 70 lần 7 ở đây là lối nói phải tha thứ không ngừng.

Sau cùng, tha thứ còn là một nét cao đẹp nhất của con người, bởi vì càng tha thứ, con người càng trở nên giống Thiên Chúa.

Trong mùa chay, có thể chúng ta đã làm được nhiều việc hãm mình, cũng như những việc Bác Aỳi, và có lẽ chúng ta cũng đã giao hoà với Chúa rồi, nhưng không chừng chúng ta vẫn còn mang trong mình những đố kỵ. Có thể những vết thương lòng của chúng ta mà chúng ta không chịu chữa trị, vẫn cứ rỉ máu. Không chừng có những khúc mắc giữa chúng ta với người này người kia mà chúng ta chưa chịu tháo gỡ.

Trong mùa chay, chúng ta thường được nhắc nhở : “Đây là ngày cứu độ, đây là giờ thuận tiện”. Thuận tiện để làm gì nếu không phải là để giao hoà? Giao hoà với Thiên Chúa cũng như giao hoà với anh chị em

Nếu việc đó chưa được bắt đầu, thì hôm nay, ngay từ  giờ này, chúng ta hãy bắt tay vào công việc đó đi, đừng để thời cơ đó vuột mất mà sau này sẽ phải hối hận.

 

5. Tha thứ vô bờ

Khi Phê-rô hỏi : “Nếu anh em cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha thứ mấy lần ? Có phải bảy lần không". Thế là ông tốt lắm rồi. Ông đã vượt mức luật cũ :  Mắt đền mắt, răng đền răng". Còn chúng ta, có ai đã tha thứ đến bảy lần chưa ?

Những trường phái Rabbi đã định mức tha thứ thế nào ? Tha cho vợ mấy lần, cho con cái, cho anh chị em mấy lần ? HoÏ cãi nhau xem phải ấn định mấy lần, phải tha thứ: luật của trường phái nào mới đúng ? Nhưng Đức Giê-su không đứng đầu trường phái nào, với Người, không có mức nào hết, vì Người không tự đóng khuôn vào khu vực số lượng nhiều hay ít. Chúng ta muốn được Thiên Chúa tha thứ vô cùng thì chúng ta phải biết tha thứ không tính toán.

Khi bạn tha thứ, bạn đừng nhìn vào sức nặng của xúc phạm, nhưng hãy nhìn vào Thiên Chúa và nhìn lại cuốn sổ ghi lỗi của bạn. Chỉ có kẻ vô tội mới được phép luận tội và tha thứ thôi. Tất cả chúng ta đều là kẻ có tội và được thương xót tha thứ, cho nên chúng ta đo lòng thương xót của mình đối với kẻ có nợ chúng ta là tự phụ. Chúng ta cần nhớ bài học này :

Theo đức tin, trước nhất chúng ta phải luôn luôn nhìn lên Chúa trước khi xét đoán anh em mình, và lúc đó chúng ta sẽ được đầy lòng nhân hậu khoan dung êm ái và yêu thương.

Lời của Đức Giê-su ban đầu có vẻ kỳ dị, nhưng nhìn kỹ, thì thấy khôn ngoan biết bao ... Trong thế giới pháp chế trói buộc nặng nề này, không còn quan tâm đến con tim, thì tốt lành biết bao khi được nghe những bài diễn văn về lòng thương yêu tha thứ.

 

6. Bảy mươi lần bảy

Để hiểu được tầm quan trọng của việc tha thứ cho nhau, Chúa Giêsu đã đưa ra dụ ngôn nợ nần của hai con nợ rất chênh lệch nhau, thái độ rất khác biệt nhau.

Nhà vua kia muốn thanh toán sổ sách với quần thần chư dân. Trong số con nợ có một người có lẽ là đại quan nợ 10.000 nén vàng (khoảng 132.000.000 VN). Oâng này không có gì để trả nhà vua. Và theo thói thời đó, người cha mắc nợ thì cả gia đình bị liên lụy. Và như thế ông và toàn gia quyến phải bán đi làm tôi mà trả nợ. Dù thế  nữa cũng chỉ là đền bù một phần nhỏ bé. Ông này liền quì phục dưới chân vua, than khóc xin được trả tự do và tìm phương trả dần... Nhà vua động lòng thương (c.27)  chấp nhận trả tự do và còn tha bổng món nợ nữa.

Hân hoan ra đi, gặp ngay được người bạn nợ ông 100 đ (tức nhỏ 176 đ mới VN). Ông quan này liền túm cổ con nợ đòi phải trả. Người bạn này ở vào địa vị thấp bé cũng làm tôi một vua, liền quỳ sụp dưới chân quan mà khóc và xin khất cho một thời gian nữa, rồi sẽ trả hết. Người này đã kêu cầu như chính ông quan đã xin với nhà vua. Nhưng vô ích. Oâng không suy ta ra người , không chút tình thương. Ông đã lấy quyền mình mà tống giam người bạn đó cho đến khi gia đình đó trả hết nợ. Câu chuyện lọt đến tai nhà vua và vị quan kia lại bị bắt giam tống ngục. Thế là ác giả ác báo.

Chúa Giêsu kết luận dụ ngôn: “Cha trên trời sẽ xét xử với các ngươi mỗi người như thế, nếu các ngươi mỗi người không thật lòng tha thứ cho anh em mình” (c.35). Dụ ngôn này cho chúng ta những bài học sau dây:

1. Thiên Chúa là Đấng cao sang tuyệt đối, cho nên xúc phạm đến Ngài là nặng nề không gì nặng hơn được nữa. Tha nợ nặng mà nhiều thì tất nhiên khó và quí hơn tha nợ nhẹ. Thế mà Chúa đã chấp nhận cái điều kiện tha nợ nặng để chịu thiệt. Còn phần nhẹ phần chúng ta đó. trong Kinh lạy Cha, chúng ta đọc “xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” nghĩa là chúng ta chấp nhận điều kiện hỗ tương. Nếu chúng ta không chịu tha cho kẻ khác thì chúng ta mắc dại bao nhiêu, vì Chúa không tha thứ chúng ta. Chẳng những Chúa không tha mà Chúa không nhận lời, không nhận của lễ chúng ta dâng. Chính Chúa đã phán rõ: “khi người ta đi dâng của lễ mà sực nhớ ra...” (Mt 5,23). Đó, Chúa coi việc tha thứ cho chúng ta ngày sau hết đó ! Anh chị em thử suy tính lại coi nếu như chúng ta được nhiều người trần gian tha thứ mà không mong được chính Chúa tha thứ thì ích gì ?

2. Nhà vua đã tha thứ cho quan đại thần của mình không phải vì ông ta có gia sản gì tương đương, nhưng chỉ vì động lòng thương (c.27). Đứng trước Thiên Chúa, chúng ta là những con nợ tầy trời không bao giờ trả xong. Chúng ta chỉ còn trông vào lượng từ bi của Thiên Chúa mà thôi. “Nếu Chúa chấp tội nào ai rỗi được (Tv 129)”. Chúng ta nợ nần Ngài sự sống, thời gian, sức khỏe, tiền của, hạnh phúc... Mỗi ngày, chúng ta sống thêm là nợ nần chồng chát thêm nợ của Chúa đó. Hãy ý thức như vậy mà sống cho ra sống.

3. Hãy tha thứ bảy mươi lần bảy: tha thứ luôn luôn. Thường thì tha thứ là một kỷ niệm khó quên đi được. Người ta bảo các bà tha được nhưng không chịu quên, còn các ông thì ích kỷ  đến nỗi quên đi mà ít có dịp để tha thứ hoặc chịu phiền để ý tha thứ cho người ta. Có lẽ chúng ta chỉ chịu tha thứ khi anh em mình bị đè bẹp trong cảnh bèo hết nước. Hãy tha thứ như người cha già trong Phúc âm (Lc 15,11-32). Ông quên đi lỗi phạm của đứa con bằng cách mở tiệc linh đình khao con. Chỉ vì thế chúng ta mới có kỷ niệm huy hoàng về một lần mình được tha thứ. Tha thứ và nâng đỡ cần phải có trong cuộc đời.

 

7. Tha thứ 

Tha thứ đến 7 lần, đó là tha thứ theo đúng công bằng của lề luật, của lý luận con người. Nhưng Chúa Giêsu còn đi xa hơn bằng cách nói : tha thứ cho đến 70 lần bẩy.

Trong dụ ngôn người đầy tớ mắc nợ, người này xin chủ chờ thêm thời gian nữa anh sẽ trả hết, nhưng chủ đã tha luôn cả số nợ. Thế mà anh đã không hành xử  như vậy đối với người bạn chỉ nợ anh một trăm bạc Chúa Giêsu đã đưa ra bàii học từ dụ ngôn này : "Cha Ta trên trời sẽ xử với các người như thế nếuu mỗi người trong các ngươi không thật lòng tha thứ cho anh em mình"

Chúng ta hãy kiểm điểm xem chúng ta đã sống thế nào về điều chúng ta thường cầu nguyện : " Xin Cha tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con". Về vấn đề này tác giả tập sách Đường Hy vọng đã chia sẻ như sau : 

"Tính phê bình chỉ trích là một trở ngại lớn cho đời sống siêu nhiên. Chỉ tiêu cực phàn nàn kẻ khác, con quấy rầy họ, và muôn đắng cay trong lòng con. Va chạm người khác là sự thường. Sống trong một xã hội không va chạm nhau chỉ có thể là Thiên đàng. Một hòn đá nhờ va chạm mà bóng láng hơn, sạch đẹp hơn. Phàn nàn là bệnh dịch hay lây, triệu chứng là bi quan, mất bình an nghi ngờ, mất nhuệ khí kết hiệp với Chúa. Bác ái không chỉ có yêu thương và tha thứ. Bác ái là cả một hành động để tạo bầu khí mới giữa cộng đồng xã hội, quốc gia và quốc tế, biến thế giới của thú vật nên thế giới của con người, biến thế giới của con người nên thế giới của con Chúa. Chỉ giây phút hiện tại là quan trọng. Đừng nhớ ngày hôn nay của con để khóc lóc, nó đã vào dĩ vãng. Đừng nhìn ngày mai của con để bi quan, nó còn trong tương lai cho sự quan phòng của Ngài và giao tất cả cho tình yêu Chúa"

Xin Chúa hướng dẫn chúng ta trên con đường canh tân cuộc sống đức tin và đức ái. Xin Chúa ban cho chúng ta mỗi ngày được nên giống Chúa hơn để xây dựng hoà bình và hoà hợp trong môi trường chúng ta sống.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm