Danh mục bài viết

Cập nhật 28/3/2019 - 4:48 - Lượt xem 2331

Thứ Sáu tuần 3 Mùa Chay

"Thiên Chúa của ngươi là Thiên Chúa duy nhất, và ngươi hãy kính mến Người".

 

Tin Mừng: Mc 12, 28b-34

Khi ấy, có một người trong nhóm Kinh sư tiến đến Chúa Giêsu và hỏi Người rằng: “Thưa Thầy, trong mọi điều răn, điều răn nào đứng đầu?” Đức Giêsu trả lời: “Điều răn đứng đầu là: Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí tuệ ngươi, tất cả sức lực ngươi. Điều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu mến người thân cận với ngươi như chính mình ngươi. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn nhũng điều răn đó.” Ông kinh sư nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, hay lắm, Thầy nói rất đúng. Thiên Chúa là Đấng duy nhất, ngoài Người ra không có Đấng nào khác. Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, hết sức lực, và yêu người thân cận như chính mình, là điều quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ.” Đức Giêsu thấy ông ta trả lời khôn ngoan như vậy, thì bảo: Ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” Sau đó, không ai dám chất vấn Người nữa.

 

Suy niệm :

1. Điều răn đứng đầu – Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Giữa một rừng 365 điều cấm làm và 248 điều phải làm dựa theo Luật, 
các rabbi thường tranh luận với nhau xem điều răn nào đứng đầu. 
Đức Giêsu đã trả lời câu hỏi của vị kinh sư bằng lời mở đầu của kinh Shema, 
kinh này được người Do thái đọc sáng chiều mỗi ngày: 
“Nghe đây, hỡi Ítraen, Đức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, là Đức Chúa duy nhất. 
Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, với tất cả trái tim ngươi, 
tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí tuệ ngươi, tất cả sức lực ngươi” (Đnl 6, 4). 
Đó là điều răn đứng đầu, điều răn thứ nhất trong mọi điều răn (c. 29). 
Tuy nhiên, Đức Giêsu còn muốn thêm một điều răn thứ hai nữa. 
“Ngươi phải yêu mến người thân cận với ngươi như chính mình ngươi” (Lv 19,18). 
Và Ngài kết luận: “Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn nhũng điều răn đó” (c.31). 
Đức Giêsu tóm gọn mọi luật lệ trong hai điều răn, bằng hai câu trích trong sách thánh. 
Cả hai đều bị chi phối bởi một động từ duy nhất: yêu mến. 
Yêu mến Thiên Chúa, yêu mến tha nhân: 
đó là câu trả lời của Đức Giê su cho ông kinh sư Do thái cách đây hai ngàn năm. 
Đó cũng là câu trả lời của Ngài cho các Kitô hữu hôm nay. 
Ngài mời ta hãy để lòng yêu mến thấm vào mọi lãnh vực của cuộc sống. 
Điều răn thứ nhất là yêu mến Thiên Chúa, yêu Ngài với tất cả con người mình (c.30). 
yêu Ngài một cách tuyệt đối, và đặt Ngài lên trên mọi người, mọi sự khác, 
vì chỉ mình Ngài là Tạo Hóa, tất cả mọi sự khác chỉ là thụ tạo. 
Chúng ta yêu mến Thiên Chúa để đáp lại tình Ngài yêu mến chúng ta trước. 
Ăn ngay ở lành không đủ. 
Theo đạo không phải chỉ là chuyện ăn ngay ở lành. 
Tình yêu đối với tha nhân không thay thế được tình yêu đối với Thiên Chúa. 
Nhưng tình yêu đối với Thiên Chúa lại đòi hỏi tình yêu đối với tha nhân. 
Thương người như thể thương thân. 
Nhưng đối với tôi thương thân là gì? Tôi cần gì trong cuộc sống? 
Cảm thông, khoan dung, trung tín, tôn trọng, khích lệ, nâng đỡ, hiền từ… 
Tôi biết người khác cũng cần những điều ấy như tôi, và tôi muốn trao cho họ. 
Có một cuộc đối thoại thực sự và thân tình giữa ông kinh sư với Đức Giêsu. 
Ông hỏi, nhưng không có ý thử Ngài. 
Câu trả lời của Đức Giêsu khiến ông hoàn toàn nhất trí. 
Ông thấy lòng yêu mến Thiên Chúa và tha nhân lớn hơn mọi lễ vật trong Đền thờ, 
dù ông không coi thường việc dâng lễ vật cho Thiên Chúa. 
Phụng vụ phải đi kèm với cuộc sống mến yêu. 
Mùa Chay là thời gian trở lại với trái tim của mình 
để xem Thiên Chúa có chỗ nào trong trái tim đó. 
Chỉ khi tim tôi bị tình yêu Thiên Chúa chinh phục và chiếm trọn, 
nó mới có thể mở ra đến vô cùng trước tha nhân. 

Lạy Chúa, 
xin cho con quả tim của Chúa. 
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. 
Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, 
mọi trả thù ti tiện. 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, 
không một biến cố nào làm xáo trộn, 
không một đam mê nào khuấy động hồn con. 
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. 
Xin cho quả tim con đủ lớn 
để yêu người con không ưa. 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở 
để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen. 

 

2. Yêu mến bằng cả tâm hồn - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

“Hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng hết sức hết trí khôn”; và: “Phải yêu người thân cận như chính mình”. Đây là một mệnh lệnh của Trời. 

Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện đối thoại giữa Đức Giêsu và một Kinh Sư. Khởi đi bằng một câu hỏi của ông này về việc: điều nào là quan trọng trong toàn bộ luật. Thấy vậy, Đức Giêsu đã tóm cho ông toàn bộ nội dung và mục đích của luật trong câu: “Hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng hết sức hết trí khôn”; và: “Phải yêu người thân cận như chính mình”.

Yêu mến Thiên Chúa hết lòng là làm sao? Thưa! Là thờ lạy, quy phục, là giữ và thực thi Lời Chúa, sẵn sàng từ bỏ mọi sự để tin và theo Chúa, dù có phải khổ đau, hoạn nạn, thử thách và cuối cùng sẵn sàng chết cho Thiên Chúa là Đấng chúng ta tôn thờ, yêu mến. 

Còn yêu người như chính mình thì như thế nào? Thưa! Là yêu hết mọi người, không phân biệt bạn hay thù, thánh thiện hay tội lỗi, giàu hay nghèo, quý tộc hay thường dân, người già hay trẻ nhỏ, phụ nữ hay đàn ông, màu da hay chủng tộc.... Tóm lại: Yêu mình làm sao thì yêu người như vậy.

Yêu như thế là chúng ta đi vào tình yêu của chính Thiên Chúa, bởi vì bản chất của Thiên Chúa là tình yêu mà tình yêu của Ngài là hướng tha, là thực tế, không trừu tượng. 

Muốn yêu được như thế, chúng ta phải chấp nhận cho đi, thiệt thòi, chịu liên lụy và đôi khi đành mất chính mình. 

Chúa không bao giờ chấp nhận chúng ta cho đi theo kiểu: “Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”; hay “bỏ con tép, bắt con tôm”; hoặc  “ông bỏ nắm xôi, bà thò nậm rượu...”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy đi theo Chúa trên con đường tình yêu ấy bằng cả lòng mến chân thành được hiện tại hóa nơi hành động của mình. 

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con biết sống và giữ Giới Luật của Chúa bằng cả con tim, khối óc và linh hồn, để chúng con được sự sống đời đời. Amen.

 

3. Một câu hỏi, hai câu đáp

“Một luật sĩ hỏi Đức Giê-su : Giới răn nào trọng nhất ? Người đáp : Anh phải yêu mến Thiên Chúa, là Chúa anh và yêu mến người lân cận anh, không còn giới răn nào lớn hơn hai điều đó".

Chúng ta thấy đây là toàn thể mầu nhiệm nhập thể : Con Thiên Chúa làm người để làm vinh quang Thiên Chúa bằng cứu độ nhân loại. Chính khi giải thoát con người khỏi vòng nô lệ mà chúng ta làm sáng danh Chúa. Anh em của chúng ta là mọi người, đó là con đường độc nhất nối kết chúng ta với Chúa Cha. Lý do này đủ giúp ta yêu người với hết trái tim ta. Câu đáp này của Đức Giê-su là một lời giải phóng cho người luật sĩ và cả cho chúng ta nữa. Nơi dân Do thái, tôn giáo được phát triển ngày càng theo chiều chủ nghĩa thuyết duy luật lệ, nghĩa là cứ giữ luật lệ nhiều là được cứu rỗi. Luật Tôra có 613 điều. Người ta không thể làm sao tóm tắt lại cả được, cũng không biết đâu là bến bờ, không biết đi về đâu nữa.

Nếu Đức Giê-su mạnh mẽ chống đối biệt phái, chỉ vì thái độ tôn thờ pháp luật đã trói buộc con người. Tình yêu của Thiên Chúa đã bị hóa thành vong thân làm hủy hoại con người.

Ngôi lời Thiên Chúa đã hóa thành xác thân. Tinh yêu của con người không đòi buộc phải thoát xác. Mỗi khi Giáo hội tập họp mọi người để cử hành Thánh lễ trước sự hiện diện của Thiên Chúa và mọi người là để nói lên rằng chỉ có những con người đoàn kết trong tình yêu mới thực sự làm sáng danh Thiên Chúa.

Có người nói : “Phúc cho tôi có Thiên Chúa như lòng tôi mong, cho tôi biết chịu đựng thân phận làm người". Đúng lý hơn cho ai nói rằng : “Hạnh phúc biết bao khi Thiên Chúa cho tôi có nhiều người anh em, nhờ đó, tôi có thể yêu mến Thiên Chúa biết chừng nào".

 

4. Giới răn trọng nhất

“Hãy yêu mến Thiên Chúa ngươi hết lòng hết sức hết trí khôn” (c.20) .

Đó là một mệnh lệnh của Trời. Ở đời khi một người làm ơn cho chúng ta, chúng ta cám ơn, biết ơn và kính phục rọng vọng. Thế còn Thiên Chúa là Đấng mưa ơn lành đã chết vì yêu thương nhân loại (Gio 3,16) ? Nhân loại là đối tượng tình yêu của Thiên Chúa, là người yêu mà Chúa đã chết cho họ. Còn thứ tình yêu nào cao vời hơn nữa ? Thiên Chúa mạc khải Đấng chưa ai thấy bao giờ (Gio 1,18) có tên gọi là tình yêu (1Gio 4,8).

 trên đời chúng ta yêu mến những gì là hữu ích như sức khỏe, sự sống, ánh sáng, sự thật... Thiên Chúa là Đấng hằng sống, là ánh sáng, là chủ chiên lành, là đường đi... (cf. Gio 18,37. 10,14) thì tại sao chúng ta lại không yêu Ngài. Thiên Chúa là Đấng duy nhất (Mc 12,29), bất biến (Dt 13,8), vĩnh cửu (2Pr 3,8), hằng sống (Gio 5,21), tự hữu (Xac 3,14), tòan năng (Stk 17,1), quan phòng (Mt 6,25)... Chúng ta liệu có yêu được những đặc tính đó không ?

Con người tự bản tính yêu những gì gọi là chân, thiện, mỹ. Rất có thể chúng ta đã yêu mến Chúa nhưng không yêu hết trọn vẹn trí khôn, ý chí, tình cảm. Nếu chúng ta chỉ dành cho Thiên Chúa một ngăn tình yêu như dành cho bất cứ thứ gì ở trần gian thì Chúa phải yêu mến hết linh hồn. Có người chỉ yêu Chúa, nhớ đến Chúa, chạy đến với Chúa khi gặp thử thách tai ương hoạn nạn. Có khi chúng ta yêu Chúa nhưng vẫn dám đặt Chúa kém giá hơn 30đ của Giuda. Chúng ta mang tiếng yêu Chúa và theo Chúa, nhưng chỉ theo xa xa như Phêrô (Mt 26,69) trong đêm Chúa bị bắt. Chúng ta yêu Chúa như thái độ của người anh cả gọi dạ bảo vâng nhưng không đi làm cho cha mình (Mt 21,28-32), cũng giống như những người kia được chủ mời dự tiệc mà lấy lý do thăm ruộng, thử bò... để từ chối (Lc 14,12). Chúng ta cũng muốn yêu Chúa đó, nhưng cũng muốn cầm cầy ngoái cổ lại, cũng muốn về với đống của của một chàng thanh niên kia (Mc 10,21), cứ muốn về với cha già kiếm hương hỏa (Mt 8,20).

Lúc nào chúng ta cũng tự cho mình là khôn, là bắt cá hai tay, là đi hàng hai, là chân trong chân ngoài, dở sống, dở chết, tranh tối tranh sáng, dở dở ương ương làm sao ấy, khiến cuộc sống chúng ta không trưởng thành được, non nớt mãi, cứ đứng dậy đi, rồi lảo đảo té nhào và bệnh hoạn trên đường siêu nhiên. Có lúc chúng ta sẵn sàng yêu Chúa hết trơn như những người ở Giêrusalem, ăn bánh phép lạ và đã hăng hái muốn tôn Ngài làm vua. Nhưng rồi cũng sẵn sàng ném đá xỉ vả và kết án Chúa.

Bao lâu chúng ta chưa dám từ bỏ mình để theo hẳn Chúa, bao lâu chúng ta chưa dám đặt Chúa lên chỗ của Ngài, chưa để Chúa phần hơn của Ngài thì chúng ta dễ dàng từ bỏ Ngài, nghĩa là sẵn sàng ghét Ngài và phản bội Ngài. Bao lâu chúng ta chưa chịu trở thành đầy tớ, người con của Ngài, chưa chịu trở thành vật sở hữu của Ngài như một trái banh dưới chân cầu thủ thì bấy lâu chúng ta vẫn mang kiếp sống èo ọt, ngất ngư trong một tình trạng phân hóa thác loạn.

Yêu Chúa trong Cựu ước là thờ lạy, là vâng phục Ngài (Đnl 6,5. 11,13. 19,9). Trong Tân ước, thập giới Sinai vẫn còn giá trị (Mt ,27. Rm 8,28). Yêu Chúa là yêu hết linh hồn, là giữ trọn lời Chúa (Gio 14,15.21,23), là thực thi lời Chúa (Mc 3,34) và theo Chúa bằng con đường từ bỏ (Mc 10,17-21), và không gì rút lìa chúng ta ra khỏi Thiên Chúa, cho dù là đau khổ, hoạn nạn, thử thách (Rm 8,28. 9,35). Tình yêu mạnh hơn sự chết nữa (Dtc 8,6).

Lời lãi cả và thế gian... (Mt 16,25)... chúng ta muốn được gì ?

 

5. Yêu người như chính mình

Nếu như Chúa chỉ dạy chúng ta yêu mến Chúa thôi, thì khó cho chúng ta biết mấy, vì việc làm đó có vẻ trừu tượng. Bản tính con người thích và chỉ yêu chuộng cái gì mắt thấy, tai nghe, tay sờ được. Như vậy có mến Chúa thật hay không thì khó lòng kiểm chứng được. Cùng lắm là thi hành một số luật. Rất may Chúa dạy thêm “yêu mến người ta như mình” (c.31) để làm thước đo cho giới răn I.

Chữ người ta đây là ai ? Thưa là hết mọi người, là người anh em họ hàng hay lương dân, người Samaritanô hay Lêvi, người Biệt phái hay người tội lỗi, dù bạn hay thù... hết thảy đều là đối tượng của tình yêu. Cho nên, tình yêu thật của Chúa phải vượt xa khỏi hàng rào râm bụt, lũy trẻ vị thành niên xanh, hàng rào kẽm gai, vươn tới nhân loại không còn phận biệt màu da chủng tộc.

Hẳn, chúng ta còn nhớ mãi câu chuyện người bộ hành từ Giêrusalem đi Jerichô chẳng may bị bọn cướp đường đánh cướp dở sống dở chết (Lc 10,20). Dụ ngôn cho chúng ta thấy tâm lý, thái độ của bốn lớp người:

1. Những tay ăn cướp sống theo luật rừng: của anh là của tôi, tôi phải sống trước cái đã.

2. Một vị tư tế đi tế lễ ở đền thờ ra về vội vàng tránh lối đi qua. Đáng lý vị này có nhiệm vụ thi hành luật thương người thì hẳn đã không làm. Đó là giữ luật ngoài vỏ bằng đầu môi chót lưỡi.

3. Thầy Lêvi sống theo luật: của anh là của anh, của tôi là của tôi; mình không hại người và người không hại ta. Đủ sống.

4. Người Samaritanô, là người ngoại giáo, bị Do thái gạt ra khỏi lề luật, không có bổn phận giữ luật thương người... Nhưng Chúa đã ca tụng người này có tấm lòng vàng.

Thực ra chỉ khi hữu sự mới biết được tấm lòng người ta. Người Samaritanô đây sống theo luật vàng: mình sống phục vụ mọi người, phúc lợi của anh em là quan trọng, sự sống của anh em cũng là của mình... Chính Chúa Giêsu đã kết luận dụ ngôn này (c.37): “Hãy ra đi và làm như ông ta”. Chúa không bảo noi gương bậc tư tế hay thầy Lêvi mà là theo gương người ngoại giáo Samaritanô. Như vậy có phải là chua xót không. Biết đâu nếu như Chúa phải giảng dạy một lần nữa, không chừng Chúa sẽ chưng nguyên lại dụ ngôn này một lần nữa chăng ?

Đấy yêu thương người là như thế, là mất mát, là thiệt thòi, là liên lụy vì anh em mình. Một khía cạnh của yêu thương anh em là cho đi, cho đi bằng việc làm. Việc làm đây hiểu là sự giúp đỡ bằng lời nói can thiệp, bằng đời sống phục vụ tha nhân, bằng sức khỏe, bằng tiền của, bằng thời gian... Thật ra ý muốn tốt mà ta cho dù vô hình khó kiểm chứng được. Cho đi, bằng thái độ có thể bị coi là giả tạo bôi bác. Nhưng cho đi bằng tận tâm giúp đỡ, bằng chấp nhận gian khổ thì thấy rõ và dễ gây kết quả tốt. Và đó là cho người khác thấy được Thiên Chúa. Có biết bao nhiêu người đang nhìn qua chúng ta để thấy được Thiên Chúa.

Thưa anh chị em, Chúa Giêsu đã cách mạng hóa nhân loại bằng tình yêu hết cỡ của Ngài. Ai bằng lòng đi theo Ngài là lập tức bước vào ngay con đường tình yêu trải rộng ấy. Cũng chính nhờ tình yêu mà chúng ta đang sống và đang phục vụ. Cũng chính vì tình yêu mà chúng ta được giao tế và liên hệ với Ngài và anh em của Ngài. Không còn gì thúc đẩy chúng ta hơn tình yêu nữa đâu. Tình yêu của Chúa đồng nghĩa với những hy sinh, từ bỏ, thiệt thòi, can đảm, tha thứ, dâng hiến... tất cả những đức tính đó phát xuất từ tình yêu Thiên Chúa. Chúng ta đang nói chuyện với nhau hôm nay đây không ngoài mục đích nào khác là mời nhau nhận ra tình yêu tột đỉnh của Thiên Chúa qua anh em trong giữa mùa chay này.

 

6. Giới răn trọng nhất

Sau thế chiến thứ nhất  1914 -1918   và chiến thứ hai 1939 1945, nhân loại đã rấr lo sợ  chiến tranh, và mong ước có một thế giới hoà bình, yêu thương. Người đã tạo ra những hội khác nhau, như Hội Đồng Bảo an Liên hiệp quốc, để kiểm soát và ngăn ngừa thế chiến thứ ba, vì nếu thứ chiến thứ ba xảy ra,  thì với những vũ khí tối tân, qui mô chắc chắn nhân loại sẽ bị huỷ diệt. Người ta kêu gọi hoà bình khắp nơi trên thế giới. Tôn giáo cũng đóng góp một vai trò quan trọng trong việc xây dưng hoà bình.

Trong tin mừng hôm nay, một luật sĩ đã hỏi Chúa Giêsu trong các giới răn, điều trọng hơn cả. Chúa Giêsu đã trả lời:" Giới răn trọng nhất là người hãy yêu mến Chúa hết linh hồn, hết sức lực, hết trí khôn". Thiên Chúa là Đấng duy nhất làm chúa tể vủ trụ, cho nên không được tôn thờ  một Chúa nào khác. Ngài là Chúa hay ghen, nghĩa là không chấp nhận chia sẻ tình cảm cho  bất cứ một ai khác. " Không ai có thể làm tôi hai chủ, và họ sẽ yêu chủ này và ghét chủ kia". Và ngược lại. Ngài đòi hỏi một sự trung thành trong tình yêu đối với Ngài.

Giới răn thứ hai, đó là" người hãy yêu thương tha nhân như chính mình ngươi". Chúng ta tin Chúa ngự trong tâm hồn và tuân giữ giới răn thứ nhất là yêu mến Ngài trên hết mọi sự, thì cũng phải giữ  giới răn thứ hai vì có Chúa ở trong mọi người. Kinh thánh đã xác định với ta: nếu nói mình mến Chúa mà không yêu anh em, thì đó là kẻ nói dối.

Tất cả chúng ta đều thuộc mười giới răn Thiên Chúa được gồm tóm trong  hai điều này là mến chúa và yêu người. Mười giới răn Thiên Chúa ban cho con  người qua Môsê trên núi Sinai tóm trong hai ý đó, và hôm nay được Chúa Giêsu  lặp lại qua hai câu đáp trả cho người luật sĩ. Chúng ta hãy cố gắng mỗi ngày trở lên giống Chúa hơn, mỗi ngày trở thành anh em với nhau, con cùng một Cha trên trời hơn. Ở đây tác giả tập sách Đường hy vọng nhắn nhủ như sau:

" Bác ái là sinh  ngữ số một mà thánh Phaolô cho là cao trọng hơn tiếng nói của loài người và của Thiên Thần, là ngôn ngữ độc nhất sẽ tồn tại trên thiên đàng. Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta gặp những phiền phức, những thách thức đòi buộc lòng bác ái của chúng ta  phải mở rộng ra. Bác ái không có biên giới, nếu có biên giới thì không còn gọi là biên giới nữa. Chúng ta cần có một con tim mở rộng như Chúa để có thể yêu thương như Ngài và với Ngài"

 

7. Giới răn trọng nhất

Trong tạp chí “Bách khoa văn học” số tháng 6-1991 có đăng một câu truyện có tựa đề là “Mùi cọp”.  Câu truyện thế này: Có một đôi vợ chồng trẻ nọ, chồng là giảng viên đại học, còn vợ là diễn viên và là người dạy thú của một đoàn xiệc.

Người chồng, mặc dù không ưa nghề dạy thú của vợ, nhất là cái mùi cọp hăng hắc, đã ám vào người vợ, nhưng anh vẫn yêu vợ rất tha thiết.

Còn cô vợ, tuy biết ý chồng, nhưng không thể khử mùi cọp kia đi được, vì chính nhờ mùi đó, mà bầy cọp dữ rừng kia, đã nhận ra cô, và trở nên ngoan ngoãn trước mặt cô.

Thề tồi một hôm đôi vợ chồng này giận nhau. Họ giận nhau đã ba bốn ngày rồi.

Để làm hoà, cô vợ đã quyết định khử mùi cọp hăng hắc mà chồng cô không  ưa kia đi, và thay thế vào đó bằng một mùi nước hoa thơm phức. Thế rồi tối hôm đó họ đã làm hoà được với nhau.

Nhưng thật là đau xót, đêm hôm sau, trong buổi diễn xuất, vì không  còn mùi cọp hăng hắc trước đây nữa, nên cô vợ của anh giảng viên Đại học, đã bị cọp xé xác. 

Mẩu truyện “Mùi cọp” trên đây, có thể phần nào giúp chúng ta hiểu được đòi hỏi của Chúa trong Tin Mừng hôm nay : “ Hãy yêu mến Thiên Chúa là Chúa ngươi hết lòng hết sức hết trí không khôn.”

Có thể có người sẽ cho rằng, đòi hỏi trên đây của Chúa là quá đáng. Thế nhưng thử hỏi , có tình yêu chân thực nào mà lại không đòi hỏi như vậy không ?

Ca dao Việt Nam chúng ta ghi rằng :

“Ớt nào là ớt chẳng cay.

Gái nào là gái chẳng hay ghen chồng ?”

Qua đó, chúng ta có thể nói, ghen đó là một dấu chỉ của tình yêu. Vì yêu, cho nên mới không chấp nhận một sự chia sẻ  tình cảm nào cho bất cứ  ai.

Thiên Chúa của chúng ta trong Thánh Kinh Cựu Ước, được mệnh danh là một Thiên Chúa hay ghen, bởi đó mới có giới răn thứ I trong 10 giới răn của Chúa.

Trong Tân Ước cũng đã có lần Chúa Giêsu đưa ra đòi hỏi này khi Ngài khẳng định rằng :”Không có thể làm tôi hai chủ”.

Đàng khác Thiên Chúa của chúng ta, còn là Đấng đã tạo dựng nên chúng ta, ban muôn ơn lành cho chúng ta, và sau cùng, Ngài đã bắt Con Ngài phải chết thay cho  chúng ta, để cho chúng ta được sống, sống dồi dào, sống sung mãn.

Như thế, nếu Ngài có đòi hỏi chúng ta yêu Ngài một cách tuyệt đối như thế thì cũng không có chi là lạ. 

Vậy thế naò là yêu mến Chúa hết sức, hết linh hồn ?

Chắc chắn rằng khi đưa ra đòi hỏi này, Thiên Chúa không bắt chúng ta phải yêu mến Ngài bằng một tình cảm chóng qua, mà Ngài muốn chúng ta dành cho Ngài một tình trạng của tâm lòng chúng ta. Tình trạng ấy là sống dưới sự hiện diện của Ngài.

Như thế yêu mến Chúa hết lòng hết sức hết linh hồn, có nghĩa là sống dưới sự hiện diện của Ngài mọi nơi mọi lúc..

Nhưng thế nào là sống dưới sự hiện diện của Chúa ?

Như chúng ta biết, hiện diện là chung hiệp, là xuất ra khỏi chính mình để đến với người khác. Như thế thì hiện diện là một cuộc vượt qua  khỏi cái tôi của mình, sát nhập với cái tôi của người khác, để làm thành cái chúng ta. Do đó khi hiện diện là chúng ta vừa trao mà cũng lại vừa nhận của nhau.

Thực tế là khi chúng ta sống dưới sự hiện diện của Chúa là chúng ta chấp nhận mất cái tôi của chúng ta, hay nói theo một kiểu khác, sống dưới sự hiện diện của Chúa là chúng ta khoét một cái lỗ trong bức tường thành kiên cố là cái tôi của chúng ta, để rồi từ đó, chúng ta nhìn lên Thiên Chúa. Nhìn lên Ngài  để biết Ngài muốn gì nơi ta, nhìn lên Ngài để chờ Ngài hướng dẫn chỉ bảo, nhìn lên Ngài để thấy Ngài đang nhìn chúng ta, nghĩa là yêu thương chúng ta.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho nhau, luôn biết sống dưới sự hiện diện của Chúa. Sống như thế là chúng ta đang tuân giữ giới răn thứ nhất một cách hoàn hảo nhất. Và đó cũng là cách chúng ta đền đáp lòng yêu thương của Chúa dành cho chúng ta một cách đẹp lòng Chúa nhất.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm