Danh mục bài viết

Cập nhật 21/3/2019 - 3:45 - Lượt xem 2929

Thứ Sáu tuần 2 Mùa Chay

"Ðứa con thừa tự kia rồi, nào anh em, chúng ta hãy giết nó".

 

Tin Mừng: Mt 21, 33-43.45-46

Khi ấy Đức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ lão trong dân rằng: “Các ông hãy nghe một dụ ngôn khác: Có gia chủ kia trồng được một vườn nho; chung quanh vườn, ông rào giậu; trong vườn, ông khoét bồn đạp nho, và xây một tháp canh. Ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa. Gần đến mùa hái nho, ông sai đầy tớ đến gặp các tá điền để thu hoa lợi. Bọn tá điền bắt các đầy tớ ông: chúng đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ. Ông lại sai một số đầy tớ khác đông hơn trước: nhưng bọn tá điền cũng xử với họ y như vậy. Sau cùng, ông sai chính con trai mình đến gặp chúng, vì nghĩ rằng: ‘Chúng sẽ nể con ta’. Nhưng bọn tá điền vừa thấy người con, thì bảo nhau: ‘Ðứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi, và đoạt lấy gia tài nó!’ Thế là chúng bắt lấy cậu, quăng ra bên ngoài vườn nho, và giết đi. Vậy xin hỏi: Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?” Họ đáp: “Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông.” Ðức Giêsu bảo họ: “Các ông chưa bao giờ đọc câu này trong Kinh Thánh sao: ‘Viên đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên viên đá đầu góc. Đó là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta’ Bởi đó, tôi nói cho các ông hay: Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa, mà ban cho một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi.” Nghe những dụ ngôn Người kể, các thượng tế và người Pharisêu hiểu là Người nói về họ. Họ tìm cách bắt Người, nhưng lại sợ đám đông, vì đám đông cho Người là một ngôn sứ.

 

Suy niệm :

1. Sinh hoa lợi - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Trong Mùa Chay, Giáo Hội cho chúng ta nghe dụ ngôn những tá điền. 
Những tá điền này được chủ nhà cho canh tác vườn nho của mình, 
để đến mùa hái nho họ giao lại cho ông hoa lợi. 
Đây là một vườn nho được ông chủ quan tâm săn sóc. 
Ông đã trồng, đã rào giậu, khoét bồn đạp nho và xây tháp canh. 
Tiếc thay, khi ông chủ sai các đầy tớ đến để thu hoa lợi 
các tá điền chẳng những không nộp, mà còn hành hạ họ và giết đi (c. 35). 
Nhóm đầy tớ thứ hai cũng chịu chung số phận (c. 36). 
Nhưng ông chủ vẫn không thất vọng trước sự độc ác của các tá điền. 
Sau cùng, ông đã sai chính con trai mình đến với họ. 
Đứa con thừa tự cũng chẳng được nể vì, bị lôi ra khỏi vườn nho và giết đi. 
Khi kể dụ ngôn này Đức Giêsu muốn nói mình chính là người con ấy, 
người Con của ông chủ vườn nho là Thiên Chúa. 
Ngài tiên báo về cái chết sắp đến của mình 
bởi tay những tá điền sát nhân là các nhà lãnh đạo Do thái giáo đương thời. 
Cái chết của Đức Giêsu nằm trong chuỗi những cái chết của các ngôn sứ 
là các đầy tớ đã được Thiên Chúa sai đến với dân Ítraen trong dòng lịch sử. 
Tuy nhiên, cái chết ấy đặc biệt cao quý vì là cái chết của chính Người Con. 
Hơn thế nữa, cái chết ấy không phải là một dấu chấm hết. 
Nó là cánh cửa mở ra một trang mới của lịch sử, 
không phải chỉ là lịch sử của dân tộc Ítraen, mà còn của cả nhân loại. 
“Viên đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên viên đá đầu góc. 
Đó là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta” (c. 42). 
Giáo Hội sơ khai thích dùng trích dẫn trên đây của thánh vịnh 118, 22 
để nói về việc Đức Giêsu bị loại trừ và được tôn vinh (x. Cv 4,11; 1Pr 2,7). 
Bị loại bỏ là việc độc ác của con người, 
còn trở nên viên đá góc là việc làm kỳ diệu của Thiên Chúa. 
“Thu hoa lợi”, “nộp hoa lợi”, “sinh hoa lợi” (cc. 34, 41, 43). 
Hoa lợi là điều mà ông chủ nhắm tới khi ông đầu tư cho vườn nho. 
Ông đã không thu được hoa lợi gì từ những tá điền độc ác, 
bởi đó ông đã lấy vườn nho lại, cho người khác làm để lấy hoa lợi. 
Vườn nho bây giờ được hiểu là Nước Thiên Chúa. 
Nước này không còn nằm trong tay giới lãnh đạo dân Do thái nữa, 
nhưng được trao cho một dân biết sinh hoa lợi (c. 43). 
Dân mới ấy chính là Giáo Hội phổ quát, 
trong đó gồm cả dân ngoại và những người Do thái tin Đức Giêsu. 
Chúng ta thuộc về Giáo Hội, thuộc về đoàn dân mới. 
Chúng ta hãnh diện vì được trao phó vườn nho là Nước Thiên Chúa, 
và lo lắng trước trách nhiệm phải sinh hoa lợi cho xứng ở đời này. 
Làm thế nào để Giáo Hội nộp hoa lợi đúng mùa cho Chủ? 
Làm thế nào để chúng ta không rơi vào tội của các tá điền đi trước? 

Lạy Chúa Giêsu, 
con thường thấy mình không có thì giờ, 
nhưng đồng thời cũng thấy mình 
lãng phí bao thời gian quý báu. 
Nhiều khi con tự hỏi 
mình thực sự làm việc bao nhiêu giờ mỗi ngày. 
Xin cho con biết quý trọng từng giây phút 
đang trôi qua mà con không sao giữ lại được. 
Chúa đã trao cho con nén bạc thời gian, 
để con sinh lợi tối đa theo ý Chúa. 
Xin cho con luôn làm việc như Chúa : 
hăng say, tận tụy và vui tươi, 
vâng phục, có phương pháp và đầy sáng tạo. 
Vì quá khứ thì đã qua, 
và tương lai thì chưa đến, 
nên xin dạy con biết trân trọng giây phút hiện tại. 
Xin cho con thấy Chúa 
lúc này đang ở đây bên con, 
và đang mời gọi con đáp lại tiếng của Ngài 
bằng những hành động cụ thể. 
Con xin hiến dâng Chúa giây phút này 
như một hy lễ, 
với tất cả những bất ngờ, đớn đau, thách đố. 
Ước gì con dám sống hết mình giây phút hiện tại 
để hiện tại đưa con vào vinh cửu của Chúa. Amen. 

 

2. Sám hối để được cứu độ - Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong Kinh Thánh Cựu Ước có kể câu chuyện của vua thánh Đavít như sau: khi vua Đavít đã thỏa mãn nhục dục với Bathsêba, vợ của vị tướng Uria! Không dừng lại ở đó, ông đã tìm cách để phủ lấp chuyện đồi bại của mình bằng cách đẩy Uria ra mặt trận ác liệt, ở đó, vị tướng này chắc chắn sẽ tử trận, và sự việc đúng như kế hoạch thâm độc mà nhà vua đã hoạch định.

Khi nghe biết sự tàn ác của vua Đavít như thế, tiên tri Nathan đến kể cho vua một câu chuyện nhằm cảnh báo nhà vua, ngài kể: một anh nhà giàu kia có rất nhiều chiên, nhưng khi có khách, thì lại truyền lệnh cho quân lính sang nhà hàng xóm bắt con dê của họ để làm thịt ăn mừng. Điều đáng nói là người hàng xóm này chỉ có duy nhất một con dê là tài sản của anh ta. Nghe đến đây, vua Đavít tức giận và tuyên bố một câu xanh rờn: thằng đó phải chết! Nghe thấy thế, tiên tri Nathanel chỉ thẳng vào mặt vua và nói: “Thằng đó chính là vua!” Đến đây, nhà vua mới giật mình nhận ra tội lỗi của ông và ăn năn sám hối.

Câu chuyện trên đây thật trùng khớp với câu chuyện trong bài Tin Mừng hôm nay.

Đức Giêsu biết rõ những nhà lãnh đạo tôn giáo thời bấy giờ có một cái tôi rất lớn được xây dựng bằng thành trì của sự kiêu ngạo, tự phụ, tự tôn, luôn coi mình là đạo đức hơn người, thế nên, bản thân họ rất khó nhận ra con người thực chất của chính mình để sám hối. Vì thế, Đức Giêsu đã kể cho họ nghe dụ ngôn: “Những tá điền sát nhân”.

Ngài kể về những người làm công ác nhân, thất đức khi đối xử bất nhân với những người nhà của chủ được sai đến, không những thế, sự bất nhân của họ còn được sử dụng ngay với chính con của ông chủ, nên họ đã giết luôn cả đứa con thừa tự và cướp luôn vườn nho.

Sau đó, Đức Giêsu hỏi những người đang nghe: “Khi ông chủ vườn nho đến, ông sẽ làm gì bọn tá điền kia?" Nghe vậy, các Thượng Tế và Kỳ Mục lên tiếng khí thế, họ nói: "Ác giả ác báo, ông sẽ tru diệt bọn chúng, và cho các tá điền khác canh tác vườn nho, để cứ đúng mùa, họ nộp hoa lợi cho ông”.

Cũng như Đavít, họ vui vẻ và khẳng khái kết án cái ác, đúng lúc ấy, trong câu 43, Đức Giêsu tuyên án với họ: “Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi, không cho các ông nữa, mà ban cho dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi”.

Đến đây, Đức Giêsu đã làm cho các Thượng Tế và Kỳ Mục nhận ra con người gian dối của họ khi dùng ngón đòn: “Gậy ông đập lưng ông”, khi chính họ tuyên án cho thảm án nặng nề nơi mình.

Trong cuộc sống hôm nay, nhiều khi chúng ta không nhận ra tội của mình mà cứ đi lôi tội của người khác một cách không thương tiếc. Vì thế, có lúc chúng ta không khác gì những nhà lãnh đạo tôn giáo thời Đức Giêsu, hay như vua Đavít trong câu chuyện trên!

Tuy nhiên, vua Đavít thì sám hối, còn những Thượng Tế và Kỳ Mục thì không, nên họ vẫn tiếp tục sa lầy vào con đường tội lỗi...

Mùa Chay là mùa Chúa mời gọi chúng ta hãy sám hối để được cứu độ, ngược lại, nếu không sám hối sẽ đời đời diệt vong.

Sám hối sẽ lãnh nhận được nhiều hồng ân, mà hồng ân lớn lao nhất chính là ơn cứu độ. Nếu không, ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy đi và trao cho người khác.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con biết nhận ra con người thật của mình để biết sám hối, ăn năn. Amen.

 

3. Hãy Ðổi Hướng Ði 

Ðối với người Israel, vườn nho là một hình ảnh rất quen thuộc. Các ngôn sứ Isaia, Giêrêmia, Edêkiel thường dùng hình ảnh này để ám chỉ dân Israel được Thiên Chúa tuyển chọn và chăm sóc để trở thành dân riêng của Người. Chúa Giêsu cố ý đưa hình ảnh quen thuộc ấy vào trong phần mở đầu của dụ ngôn trên đây. Cách diễn tả của Chúa Giêsu chắc chắn làm cho người nghe nhớ đến lời ngôn sứ Isaia nói về sự bất trung của dân Israel. Cách mở đầu bài giảng như thế khiến cho các thượng tế và kỳ mục phải ở trong tư thế chuẩn bị đối phó, bởi vì họ đang là những nhà lãnh đạo của dân Israel, đang quản lý vườn nho của Thiên Chúa. Và sau phần mở đầu, Chúa Giêsu tấn công ngay vào vị thế đó của họ. Chúa gọi họ là những tá điền, mà lại là những tá điền bất nhân bất nghĩa. Người nói thẳng với họ: "Tôi nói cho các ông hay, Nước Thiên Chúa, Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa mà ban cho một dân khác với mục đích làm cho Nước ấy sinh hoa lợi."

Thoạt nghe dụ ngôn trên đây, chúng ta có thể nói nó chẳng ăn nhập gì đến mình cả. Chúa Giêsu hiện trước các thượng tế và các kỳ mục Do Thái thời xưa chứ Ngài đâu khiển trách chúng ta. Chúng ta đâu có dính dự gì vào chuyện của họ. Chúng ta đâu có giết các ngôn sứ của Thiên Chúa, chúng ta đâu có xử tử Chúa Giêsu. Thế nhưng, nếu chịu khó xét cho kỹ thì chúng ta phải giật mình vì chúng ta đã có những phản ứng chẳng khác gì họ, có khác chăng là trong một bối cảnh khác và với hành động như vậy, chúng ta không giết các ngôn sứ, nhưng chúng ta bỏ ngoài tai những lời giảng dạy của các vị, chúng ta không kết án tử Chúa Giêsu, nhưng chúng ta đẩy Người ra ngoài lề cuộc sống chúng ta. Nếu chịu khó xét mình, không khéo chúng ta lại tìm thấy hình ảnh của các thượng tế và kỳ mục của Israel nơi bản thân chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, nhiều lần chúng con trách cứ dân Do Thái ngày xưa đã cứng đầu không nhận ra Chúa, không nghe lời Chúa mà còn giết Chúa nữa, nhưng chúng con cũng đang bước theo lối mòn ấy của họ. Xin Chúa tha thứ cho con và giúp con sửa đổi đời mình để được Nước Trời làm gia nghiệp mãi mãi.

 

4. Giết con thừa tự

Dụ ngôn những tá điền sát nhân loan báo rõ ràng về cuộc khổ nạn của Đức Giê-su. Sau khi gửi nhiều ngôn sứ đến dân Ít-ra-en, Thiên Chúa gửi chính con mình, nhưng cũng không được đón nhận, chẳng hơn gì số phận những ngôn sứ xưa.

Dụ ngôn này nói lên sự tàn bạo kinh khủng, nó phản ảnh sự dã man ghê sợ của loài người đến cùng cực, khó có thể tưởng tượng nổi. Nhưng đừng để cho không xúc động ghê sợ đó trở nên cạm bẫy che lấp sứ điệp chân chính mà Đức Giê-su truyền dạy chúng ta. Sứ điệp chân chính đó là vườn nho được trao cho những người lương thiện canh tác.

Vườn nho đã được trao cho những tá điền biết làm sinh hoa kết quả. Thực sự những trái nho ở đây là những hoa trái nước trời. Dân tộc được tuyển chọn trước đã thất bại. Một dân khác đã lãnh nhận vườn nho và sẽ không làm ông chủ thất vọng. 

Bức tranh này, tuy có thể tối tăm, nhưng sau cùng lại chứa đầy hy vọng. Người ta thấy ở đây chương trình của Thiên Chúa, Ngài muốn nhân loại sinh nhiều hoa trái, không bao giờ được thất vọng do những quản lý xấu. Thiên Chúa không bao giờ chịu thất bại do sự quản lý đồi tệ của con người. Ngài tái lập lại rất dễ dàng và trao lại cho những người khác công việc đã bị hư hại.

Những kẻ bất trung đã làm hỏng việc, nhưng nước Thiên Chúa thì vẫn bất diệt, vì tất nhiên Ngài sẽ thực hiện lại và phúc cho ai được Ngài dùng để thực hiện lại công việc của nước trời.

Người ta thường nghe rằng thế hệ chúng ta có những người đang phá hủy Hội thánh của Đức Ki-tô. Người ta nói Đức Ki-tô đã bị đóng đinh rồi, Thiên Chúa đã chết rồi.

Hội thánh được hứa bảo đảm bất tử. Nhưng những kẻ bất xứng đã phung phá vườn nho của Chúa sẽ bị xô xuống vực thẳm, để cho những người khác đến và ơn cứu độ lại được loan báo cho tới khi Chúa lại đến. Chúng ta sẽ qua đi. Chúa vẫn tồn lại.

 

5. Vườn Nho Của Thiên Chúa

Vườn nho là hình ảnh rất quen thuộc của dân Do thái là dân trồng nho như chúng ta trồng lúa trồng rau. Các tiên ri đều ví dân Do thái như một cây nho hay vườn nho xanh giòn sai trái. Nhưng ăn quả quên kẻ trồng cây (Os 10,1.Is 5,1-7. Gr 8,13). Trong Tân ước, Chúa Giêsu tự ví Ngài là cây nho (Gio 15,1), Chúa dùng dụ ngôn thợ làm vườn nho (Mt 20,1-16) thuê theo giờ.... Đặc biệt nhất là hình ảnh những người làm vưởn nho sát nhân mà hôm nay chúng ta bàn đến.

Ông chủ vườn nho đây chính là Thiên Chúa, còn vườn nho hiểu là các tâm hồn, là Giáo hội còn tại thế mà đại diện là Chúa Giêsu (cf. Is 5,3). Nhưng những người làm vườn nho đây là dân Do thái, là các tư tế, kỳ lão, biêt phái. Vườn nho của ông chủ được rào, được xây tường tránh nước, được xây tháp để chứa rượu và canh coi máy ép rượu... Như vậy ông chủ lo cho đủ thứ, không thiếu thốn chi. Đúng như lời tiên tri Is 5,2-5: “Hỡi vườn nho Ta, còn gì mà Ta không làm cho ngươi”. Sắm sẵn mọi sự ông chủ đem cho thuê kiếm lời. Trẩy đi phương xa hiểu là thời gian cho thuê, là thời gian thử thách, lấy công làm lời.

Thời gian thuận tiện tức là ngày mùa hái nho, ông chủ trở về đòi hoa lợi. Ông sai từng đầy tớ đi thu hoa lợi. Các đầy tớ đây là các tổ phụ, các tiên tri, đã nhiều lần được gửi tới, nhưng họ đã đối xử tệ bạc, ác nghiệt đối với tiên tri như Elia, Elisêu, Geremia, Gioan Tiền hô... Tuy nhiên Thiên Chúa là chủ vườn nho đã không thất vọng, Ngài cứ kiên nhẫn gửi người đầy tớ tới thứ nhất rồi thứ hai. Cả hai lần đều bị đánh đập và đuổi về tay không. Người thứ ba tới thì bị thương nặng và bị ném ra ngoài rào.

Ta thấy khi con người ở trong đàng tội lỗi thì tội ác càng gia tăng sự dữ. Cuối cùng ông chủ gởi đứa con duy nhất tới. Nếu xét trên phạm vi trần thế mà người cha nào làm như vậy là liều lĩnh và dại dột... Nhưng trên lãnh vực siêu nhiên cho thấy đó là sự kiên nhẫn của Thiên Chúa và đó là lòng tốt vô biên của Ngài đến tột bực.

Việc gửi đứa con duy nhất, đó là Thiên Chúa gửi Ngôi hai nhập thể và bị Do thái đem đi giết ngoài Giêrusalem. Khi những người làm vườn nho điệu đứa con ra khỏi vườn nho và ném đá cho chết. Thánh Marcô nói ngược lại chút là chết rồi mới ném ra ngoài đó... thì họ hy vọng là chiếm được gia sản, ngôi vườn đó. Làm sao có quyền hy vọng chiếm được một phần thừa tự. Chẳng những không được  mà còn bị án phạt nữa (c.41) là bị chu diệt và vườn nho trao cho người khác canh tác.

Thiên Chúa ban cho mỗi người chúng ta những thời gian, hoàn cảnh, tài năng, trí khôn, tiền của, danh dự, để chúng ta làm vinh dự nước trời. Liệu chúng ta có dùng cho xứng không. Vườn nho có hoa trái không hay chúng ta đã để vườn hoang, sinh gai góc, sinh quả chua, nghĩa là chúng ta gầy dựng tình thương yêu đoàn kết, niềm vui bình an, thì chúng ta đã gây chia ly oán hờn, ganh tỵ đổ vỡ: đó là nho chua.

Xin nhớ một điều này là dù chúng ta có làm gì đi nữa chương trình của Thiên Chúa vẫn thành trụ, chứ chúng ta không thể làm hỏng chương trình của Ngài đâu. Người hư hỏng là chúng ta mà thôi. Hãy xem trường hợp Adong và Eva từ chối Chúa, Chúa lại ban Đấng cứu thế. Lụt đại hồng thủy xong là có giao ước Noe. Tháp Babel đổ rồi có Abraham là cha của một dân tộc đông đúc, Ai cập cứng lòng: chìm dưới biển Đỏ để có được đất hứa. Có núi Sọ, có ngự bên hữu Thiên Chúa Cha. Tất cả sẽ được ơn thánh hóa xóa bỏ. “Hòn đá bị vứt đi trở thành đá góc tường”. Chúng ta đừng giơ chân đạp mũi nhọn nữa.

 

6. Dụ ngôn tá điền vườn nho

Qua dụ ngôn người làm vườn nho sát nhân, không những Chúa Giêsu ám chỉ đến cái chết dã man mà các Thượng đế và Biệt phái sẽ gây ra cho Ngài, nhưng Ngài con loan báo về sự phục sinh mà Thiên Chúa quyền năng sẽ thực hiện cho Ngài. Với sự phục sinh ấy, Thiên Chúa như tuyên bố rằng tình yêu mạnh hơn sự chết, yếu đuối đã trở thành sức mạnh, thất bại biến thành khơi nguồn của ân bạn. Chúa Giêsu đã gói ghém tất cả các mạc khải ấy trong câu trích từ Tv 118 : "Chính viên đá thợ xây loại bỏ, đã trở nên viên đá góc tường". Cái bị loại bỏ đã trở thành chuẩn mực, cái yếu đuối đã trở thành sức mạnh, cái điên dại đã trở thành lẽ khôn ngoan, cái chết đã trở thành cửa ngõ và khởi đầu nguồn sống mới.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta tin tưởng phó thác vào tình thương quan phòng của Thiên Chúa. Màu tím của Mùa Chay có lẽ không nên phủ lên khuôn mặt chúng ta lớp khăn tang của buồn sầu, thiểu não : trái lại, việc suy niệm cuộc Tử nạn của Chúa Giêsu, việc chay tịnh trong thể xác và tâm hồn phải hướng chúng ta đến sự phục sinh của Chúa Kitô. Cuộc Tử nạn của Ngài không phải là con đường hầm không có lối thoát, nhưng ở cuối con đường ấy là nguồn sáng chan hòa của phục sinh. Đó cũng phải là ánh sáng chiếu dọi vào những suy niệm của chúng ta.

Cũng như thánh Phaolô, chúng ta cũng có thể góp phần bổ túc những gì còn thiếu trong cuộc Tử nạn của Chúa Kitô. Những mất mát, thua thiệt, những thất bại khổ đau trong cuộc sống đều là những đóng góp của chúng ta với điều kiện chúng ta biết đón nhận chúng với tinh thần phó thác của Chúa Giêsu, biết nhìn vào đó như những viên đá để Thiên Chúa biến thành viên đá góc xây dựng Giáo hội Chúa Kitô.

Suy tôn Thánh giá Chúa Kitô trong Mùa chay, xin cho chúng ta biết nhìn lên ánh sáng Phục sinh, để từ đó nhận ra được ý nghĩa và giá trị của đau khổ trong cuộc sống chúng ta.

 

7. Gậy ông đập lưng ông

Có khi nào chúng ta nghe một người khác kể một câu truyện mà chúng ta thấy nhân vật trong câu truyện, cũng như những chi tiết của câu truyện, ám hạp một cách khít khao với chính mình không ?

Câu truyện mà Chúa Giêsu kể trong Tin Mừng hôm nay là môtĂ trong những trường hợp mà chúng ta vừa nói ở trên đây.

Chúa Giêsu biết rõ sự kiêu căng của những nhà lãnh đạo tôn giáo Do Thái thời bấy giờ. Họ luôn luôn nghĩ rằng họ là những đạo đức thánh thiện, và không ai có thể làm cho họ nhận ra con người thực của họ.

Với một lối thuyết phục tài tình, Chúa Giêsu kể một câu truyện về những người làm công gian ác, đã đối xử tàn tệ với những người được chủ sai đến, kể cả con của chủ, họ cũng giết đi.

Sau khi kể câu truyện như thế, Chúa Giêsu hỏi ý kiến họ là nên đối xử như thế nào đối với những người làm công như thế.

Sẵn vớimột mặc cảm tự tôn cho mình là người đạo đức thánh thiện, những người đang nghe Chúa Giêsu kể truyện, vội vã lên án : “Hãy tru diệt bọn gian ác đó, lấy lại vười nho, trao cho người khác. “

Nhưng sau khi đã lên án một cách hết sức thích đang như thế, lúc đó Chúa Giêsu mới nói : Nước Thiên Đàng cũng sẽ bị cất khỏi các ngươi và đem trao cho một dân khác như thế.

Thì ra Chúa Giêsu muốn dùng đòn “gậy ông đập lưng ông” đối với những người Do Thái thời ấy. Thật vậy khi họ mạnh dạn lên án những người làm công gian ác trong câu truyện Chúa Giêsu kể, họ có ngờ đâu rằng, những người làm công đó chính là họ, và như vậy la,ẵ chính họ  đã lên án họ, chính họ đã ra bản án cho họ.

Thực vậy, họ chính là những kẻ làm công gian ác kia, vì họ đã giết những người của Chúa sai đến, là các tiên tri, và giờ đây họ đang tìm cách để giết chính con của Chúa là Chúa Giêsu.

Thông thường, người ta thấy rõ tội lỗi của người khác hơn là tội lỗi của chính mình. Chính vì thế mà Chúa Giêsu dùng câu truyện trên đây, để cho giới lãnh đạo Do Thái giáo thời đó thấy rõ chân tướng của mình.

Còn chúng ta thì sao ? Nếu Chúa đến với chúng ta hôm nay, Ngài có cần phải kể cho chúng ta một cậu truyện như thế không ?

Có lẽ chúng ta không bắt và giết những người được Chúa sai đến với chúng ta, như những người Do Thái thời Chúa Giêsu ngày xưa đâu. Nhưng thái độ khinh thường khước từ, miệt thị của chúng ta hôm nay, đối những người của Chúa, cũng không khác gì hành động giết người của những người làm công gian ác ở trong cậu truyện Chúa Giêsu kể đâu.

Ngày nay, Chúa cũng nói với chúng ta qua những sứ giả của Ngài. Sứ giả đó có thể là thiên nhiên mà chúng ta quan sát hằng ngày, có thể là vũ trụ bao la với muôn ngàn tinh tú, cũng có thể là những bông hoa ở ngoài vườn, là tiếng chim líu lo trên cành cây... Sứ giả đó cũng có thể là tiếng nói hầm kín trong lòng chúng ta, hay những lời Chúa trong Thánh Kinh.

Chúng ta đã đáp ừng như thế nào với những lời của Chúa ? chúng ta trả lời ra sao với những sứ giả của Ngài ?

Mùa chay mà chúng ta đang sống đây, chính là một cơ hội để chúng ta tiếp nhận lời mời gọi ăn năn sám hối, trở về với Chúa. Nếu chúng ta khước từ, Chúa sẽ mang Nước Thiên Đàng trao cho người khác.

Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho nhau biết nhìn rõ chân tướng của mình. Sự nhìn biết như thế sẽ giúp chúng ta không xét đoán người khác và như thế chúng ta sẽ không tự kết án chính chúng ta.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm