Danh mục bài viết

Cập nhật 2/4/2019 - 3:46 - Lượt xem 2655

Thứ Tư tuần 2 Mùa Chay

"Họ đã lên án tử cho Người".

 

Tin Mừng: Mt 20, 17-28

Lúc sắp lên Giêrusalem, Đức Giêsu đưa Nhóm Mười Hai đi riêng với mình, và dọc đường, Người nói với các ông: “Này chúng ta lên Giêrusalem, và Con Người sẽ bị nộp cho các thượng tế và kinh sư. Họ sẽ kết án xử tử Người, sẽ nộp Người cho dân ngoại nhạo báng, đánh đòn và đóng đinh vào thập giá và, ngày thứ ba, Người sẽ trỗi dậy.” Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dêbêđê đến gặp Đức Giêsu, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. Người hỏi bà: “Bà muốn gì?” Bà thưa: “Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy.” Đức Giêsu bảo: “Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” Họ đáp: “Thưa uống nổi.” Đức Giêsu bảo: “Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được.” Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. Nhưng Đức Giêsu gọi các ông lại và nói: “Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người.”

 

Suy niệm:

1. Anh em không được như vậy - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Ghế tượng trưng cho chức vụ và chức vị. 
Chính vì thế bình thường người ta ai cũng thích ghế. 
Ghế trong tôn giáo cũng như ghế ngoài đời. 
Tìm cách có ghế, giữ ghế hay tìm cách lên một ghế cao hơn, 
đó vẫn là điều khiến nhiều người vất vả, 
và đó cũng là điều khiến thế giới loạn lạc và xung đột. 
Bài Tin Mừng kể cho chúng ta chuyện tranh cãi giữa nhóm Mười Hai. 
Vẫn là chuyện những cái ghế. 
Quan trọng nhất là hai ghế nằm hai bên tả hữu của Thầy 
khi Thầy vào vinh quang trong Nước Thiên Chúa. 
Chỉ tiếc là chuyện tranh cãi này lại xảy ra ngay sau khi 
Thầy Giêsu tâm sự riêng với các môn đệ về cuộc Khổ Nạn của mình. 
Chẳng rõ có phải Gioan và Giacôbê đã nhờ mẹ mình xin giùm không. 
Từ chối lời xin ngây thơ của một người mẹ thương con là điều không dễ. 
Thầy Giêsu có bực mình không khi phải chịu một áp lực như thế? 
“Các người không biết các người xin gì!” 
Điều các người xin xa lạ với con đường Thầy sắp đi. 
Điều các người mơ ước lại là điều Thầy sắp phải quyết liệt từ bỏ: 
quyền lực, tiếng tăm, vinh dự… 
“Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không?” 
Như thế Thầy Giêsu thách đố nhóm Mười Hai 
về khả năng chia sẻ cuộc Khổ Nạn với Ngài, 
khả năng dám uống chung một chén đắng mà Ngài sắp uống. 
Chỉ những ai dám cùng chịu đau khổ mới được chung phần vinh quang. 
Chẳng rõ các môn đệ có lường được cái giá phải trả không, 
nhưng họ đã vội trả lời là uống nổi. 
Thầy Giêsu xác nhận chọn lựa của họ, 
nhưng Ngài lại không hứa cho họ ngồi hai bên tả hữu của mình, 
đơn giản là vì điều đó thuộc quyền của Cha. 
Chuyện tranh cãi giữa các môn đệ là cơ hội để Thầy Giêsu vạch ra 
cách hành xử cho những nhà lãnh đạo tương lai của Giáo Hội. 
Chắc chắn nó khác với lối lãnh đạo ngoài đời, 
khi người ta dùng quyền uy để thống trị và làm bá chủ (c. 25). 
“Giữa anh em thì không được như vậy,” anh em không được theo thói đời. 
Thầy Giêsu dạy các môn đệ điều ngược đời: 
kẻ làm lớn, làm đầu phải làm đầy tớ phục vụ cho anh em mình (cc. 26-27). 
Tấm gương lớn nhất là tấm gương Thầy phục vụ (c. 28). 
Cuộc Khổ nạn sắp đến là việc phục vụ khiêm hạ nhất của Thầy. 
Lần đầu tiên Đức Giêsu cho biết ý nghĩa cái chết sắp đến của mình, 
cái chết như giá chuộc để cứu độ muôn người (c. 28). 
Mười môn đệ khác có còn ghen tức hai anh em con ông Dêbêđê nữa không 
nếu họ biết rằng ngồi ghế cao chính là để thấy rõ mà dễ phục vụ hơn? 

Lạy Thầy Giêsu, 
Thầy không gọi chúng con là tôi tớ, 
Thầy cũng không chỉ coi chúng con là môn đệ. 
Thầy còn coi chúng con như bạn hữu của Thầy, 
vì Thầy đã thổ lộ cho chúng con 
những điều riêng tư thầm kín nhất 
trong tương quan giữa Thầy với Cha. 
Hơn nữa, sau phục sinh, 
Thầy đã gọi các môn đệ là anh em. 
Mặc nhiên Thầy tự nhận mình là Anh Trưởng 
đứng đầu một đoàn em đông đúc. 
Xin cho chúng con 
luôn thi hành ý muốn của Cha 
để trở nên những người em 
cùng huyết nhục với Thầy. 
Lạy Thầy Giêsu, Thầy đã nâng chúng con lên 
làm môn đệ, làm bạn, làm anh em của Thầy. 
Còn Thầy lại hạ mình xuống 
phục vụ chúng con như người tôi tớ, 
rửa chân cho chúng con như một nô lệ 
và chết thay cho chúng con trên thập giá. 
Xin cho chúng con hiểu được tấm lòng của Thầy 
và sống yêu thương mọi người như anh em. Amen. 

 

2. Ơn cứu chuộc của chúng ta nơi Thánh giá Chúa - Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có nhiều người ngày nay, theo tâm lý tự nhiên, họ đều muốn có danh tiếng cá nhân, phần thưởng cá nhân, địa vị cá nhân và sự thành công cá nhân, nhưng ít ai nghĩ đến sự hi sinh cá nhân!

Thật thế, đây là cám dỗ nguy hiểm cho con người thời nay, bởi vì ai cũng chỉ nghĩ đến mình, họ luôn xây dựng cái tôi của mình thật lớn để rồi như một thành trì bảo vệ uy lực cho cá nhân mà không hề nghĩ đến người khác và bổn phận trách nhiệm của mình với cộng đồng.

Đây cũng chính là mối nguy hại cho các Tông đồ thời Đức Giêsu! Các ông theo Ngài, được Ngài mặc khải nhiều điều, và, nhất là hôm nay, Ngài loan báo cuộc khổ nạn, đồng thời mời gọi họ đi theo trên con đường khổ giá, để cùng Ngài, mang trong mình tâm tư cứu chuộc nhân loại, thay vì ưng thuận,  họ đã tỏ vẻ khó chịu, bởi vì các ông đã phỏng chiếu một Đức Giêsu uy quyền, lẫm liệt khi thể hiện quyền năng của mình để đánh đông dẹp bắc theo kiểu binh đao, nhưng đằng này, Đức Giêsu đã lật đổ những mơ ước hão huyền của các môn đệ, làm cho giấc mộng công hầu khanh tướng mà các ông đang theo đuổi tan thành mây khói khi loan báo cái chết sẽ đến với Ngài.

Cám dỗ về uy quyền, danh vọng, sung túc mà các môn đệ thời Đức Giêsu mắc phải cũng chính là cám dỗ triền miên của mỗi chúng ta ngày nay!

Mùa Chay là mùa mời gọi chúng ta nhìn thẳng vào Thánh Giá Chúa để thấy được tình thương của Ngài, thấy được sứ vụ của cuộc đời chúng ta, khám phá ra ý nghĩa của ơn cứu độ ngang qua đau khổ, nhất là khám phá ra sự vĩ đại, sức mạnh phi thường và ơn giải thoát ở sự phục vụ trong yêu thương.

Lạy Chúa Giêsu, xin Chúa ban cho chúng con biết sống cho người khác như Chúa, luôn mong được phục vụ hơn là tìm sự phục vụ nơi người khác cho mình. Amen.

 

 

3. Tinh Thần Phục Vụ 

Sau khi Chúa Giêsu tiên báo lần thứ ba về cuộc thương khó của Người, giữa nhóm mười hai đã xảy ra nhiều cuộc tranh luận. Càng gần tới thành Giêrusalem, cuộc tranh luận càng sôi nổi hơn. Họ bàn tán xôn xao: Thầy sắp thực hiện kế hoạch mà Thầy đã ôm ấp bấy lâu. Kế hoạch này xem ra khó hiểu đối với họ, nhưng thôi, đó là công việc của Thầy, hãy để Thầy lo liệu, và họ bàn luận với nhau về tương lai của họ sau khi Thầy được đăng quang. Họ phân chia nhau ngôi thứ, ai lớn ai nhỏ như thế nào đây. Ai là người có công nhiều, ai là người có công ít hơn. Và cuộc tranh luận này không chỉ gói gọn giữa nhóm Mười Hai, mà còn mở rộng ra đến cả người nhà của họ nữa. Hai ông Giacôbê và Gioan, con ông Dêbêđê, đưa mẹ đến xin Chúa Giêsu cho họ được ngồi bên tả bên hữu Chúa. Thấy mẹ con bà Dêbêđê hành xử như vậy, mười môn đệ kia tức tối ra mặt. Nhân cơ hội này, Chúa Giêsu dạy cho các ông bài học về tinh thần phục vụ mà các môn sinh của Chúa phải có.

Khác với cách thức cai trị của vua quan trần thế là những người đã dùng uy quyền để ổn định dân nước, những người lãnh đạo trong Nước Trời phải dùng quyền hạn mà Thiên Chúa ủy thác cho để phục vụ lợi ích của tha nhân. Ðịa vị càng cao càng phải hạ mình để phục vụ người khác nhiều hơn: "Ai muốn làm đầu các con thì phải làm đầy tớ các con. Cũng như Con Người đến không phải để người ta phục vụ nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá cứu chuộc muôn người."

Lời dạy của Chúa Giêsu thức tỉnh chúng ta và mời gọi chúng ta xét mình. Chúng ta tự hào mình là người có công, là những người cộng tác vào công cuộc mở mang Nước Chúa ở trần gian. Ðôi lúc chúng ta cũng bỏ công sức, thời giờ, tiền của vào các việc tông đồ truyền giáo. Chúng ta có nhiệt tình, chúng ta lao tâm khổ tứ, chúng ta ăn ngủ không yên, nhưng thử hỏi, chúng ta dấn thân như vậy vì Chúa, vì phục vụ anh em hay vì một cái gì khác. Mỗi người chúng ta hạ cố tự vấn lương tâm mình trong mùa Chay này.

Lạy Chúa, con rất muốn hoạt động cho Danh Cha cả sáng, cho Nước Cha trị đến, cho Ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Tuy nhiên, đôi lúc con cũng muốn mặc cả với Chúa, con làm cho Nước Chúa điều này thì xin Chúa hãy làm cho bản thân con điều nọ. Con phục vụ người khác và con cũng muốn mình được người ta phục vụ. Xin Chúa dạy con biết lột bỏ quan niệm trần tục này để mặc lấy tinh thần của người tôi tớ khiêm hạ mà tận tình phục vụ anh chị em vì lòng yêu mến Chúa.

 

4. Chỉ có một tham vọng là phục vụ

1) Qua mẹ con ông Giê-bê-đê, Đức Giêsu nhắc nhở chúng ta về một điều đắt giá này : Nếu chúng ta muốn theo Chúa, thì đừng mơ ước vinh quang loài người, nhưng hãy chấp nhận chia sẻ cuộc tử nạn của Người để cứu độ thế giới. Không ai gần Đức Giê-su bằng Đức Mẹ, nhưng trước khi được muôn thế hệ ngợi khen Mẹ đầy diễm phúc, Mẹ đã là Mẹ của một người bị kết án tử hình.

2) Dù sao những người con của ông Giê-bê-đê cũng đáng thiện cảm. Lòng tham vọng phàm trần của các ông là dấu chỉ có lòng quảng đại, và chính vì đó mà đã được Đức Giê-su tuyển chọn. Chúa chỉ muốn mở rộng tấm lòng tham vọng của họ ra tới chân trời vô tận, nên Chúa hỏi : các anh có uống nổi chén Ta uống không ? HoÏ đáp : "Thưa uống nổi", nhưng Chúa chưa đòi các ông phải lăn xả ngay để chứng tỏ hết sức mình các ông đâu, các ông sẽ uống dần dần bằng việc phục vụ rất khiêm tốn trước đã, vì thế chưa nói phải uống chén đắng.

3) Không chỉ hầu hạ, mà còn “phải hiến mạng sống". Lời của Thầy có thể vẫn là những chữ chết không có hiệu lực gì, nếu Thầy không cho họ một tấm gương sống động chứng tỏ rõ rệt và có sức thuyết phục đặc biệt, nếu những Lời này không được thực hiện từng chữ, thì người ta sẽ nghĩ rằng những lời này chỉ là cách nói có ý phóng đại để gây ấn tượng và đánh động người nghe thôi. Giáo huấn của Đức Ki-tô không phải là thứ yêu sách không thể đạt được. Người ta có thể đọc được nó ngay trong đời sống của con người. Chính Đức Giê-su đã sống hoàn toàn đúng với luật đời sống này. Người bày tỏ đời sống mình làm mẫu cho Giáo hội. Người không đến để cai trị nhưng đến để phục vụ. Toàn diện sứ mệnh của Người là phục vụ. Thiện chí lôi cuốn Người là ý chí phục vụ. Ơn kêu gọi của Người là phục vụ. Trong bữa tối sau hết, Người đã hoàn tất việc phục vụ dành riêng cho kẻ nô lệ bằng rửa chân cho mười hai môn đệ.

Môn đệ thấy trước mặt mẫu gương phục vụ này, sẽ không chỉ nói lý thuyết phục vụ, nhưng nuôi dưỡng nó như là Luật sống của mình để sống phục vụ hết mình. Môn đệ phải đón nhận lấy mẫu gương mà chính Chúa đã ban cho mình, một mẫu gương nổi bật có sức làm phai mờ mọi phần tử khác. Chính bản thân mỗi môn đệ phải thực hiện giá trị cao cả đó : ơn kêu gọi của tôi là thí mạng sống mình cho mọi người, cho thế giới, vì yêu thương .

 

5. Chết vì yêu

Mở đầu đoạn Phúc âm hôm nay là việc Chúa tiên báo về cái chết hy sinh chuộc tội của Chúa. Đây là lần thứ ba Chúa nói về nơi chết là Giêrusalem – cách chết: bị nộp cho lương dân, bị đòn vọt và đóng đinh – sau chết: Phục sinh. Hãy thử tưởng tượng như nếu chúng ta biết trước mình sẽ trải qua những khổ nhục và phải chết tất tưởi như thế liệu chúng ta có đủ bình tĩnh mà làm được việc gì nữa không. Có khi còn chạy trốn. Còn Chúa Giêsu, Ngài vẫn bình tĩnh lập các bí tích cũng như giảng dạy như thường việc gì tới sẽ tới. Ngài đương đầu với tử thần và Ngài đã chiến thắng chính sự chết bằng việc phục sinh.

Người ta tự hỏi chứ tại sao Chúa không phán một lời đủ để cứu chuộc nhân loại cần gì phải chết đau thương nhục nhã như thế. Phải rồi đối với Thiên Chúa toàn năng Ngài làm được mọi sự, còn việc chịu chết đóng đinh đây là ý muốn của Thiên Chúa. Ngài muốn như thế. Một lãnh tụ mà không chịu lăn lưng khổ nhục, không chịu đồng lao cộng khổ mà chỉ đứng chỉ tay năm ngón thì chẳng ai theo. Chúa Giêsu biết tâm lý ấy của nhân loại, cho nên Ngài chấp nhận cái chết đau thương. Cái chết đối với chúng ta là một chuyện bắt buộc, là hậu quả của tội tổ tông. Nhưng đối với Chúa, đó là một thứ tự do ưng thuận, là ý muốn của Thiên Chúa, chứ không là bắt buộc.

Dựa vào mạc khải chúng ta biết rằng bằng lòng chết như thế là vì tình yêu quá lớn lao của Ngài đối với loài người. “Không còn tình yêu nào to lớn hơn tình yêu của người thí mạng sống cho kẻ mình yêu” (Gio 15,13), “Một Thiên Chúa thương nhân loại quá đỗi đến nỗi ban Con Một Mình cho nhân loại” để họ giết đi làm của ăn hằng sống. Đó là Thiên Chúa yêu thương đến cùng, đến giọt máu yêu thương cuối cùng (Gio 13,1).

Ngoài ra việc Chúa chết như thế là để đền tội đầy tràn của nhân loại: “Ở đâu tội lỗi đầy tràn, ở đấy ơn lộc chứa chan” (Rm 5,20). Một trái đất chúng ta chỉ là một hành tinh bé nhỏ so với vũ trụ và những hành tinh khác. Trái đất bé hạt tiêu, trái đất nhỏ bé nhất nhưng cũng là nơi nhiều tội lỗi nhất. Từ dòng máu của Abel cho tới Gioan tiền hô, Chúa Giêsu và... tới đâu nữa, cho tận cùng phán xét.

Chúng ta tự hỏi xem cái chết của Chúa có ảnh hưởng gì đến chúng ta hôm nay không ? Hay nói khác đi, cái chết của Chúa là do đâu ? Phải chăng chính tội lỗi chúng ta cũng góp phần vào đó ? Chúng ta có dám rửa tay như Philatô để tự biện hộ “ta vô can” (Mt 27,24). Nếu chúng ta coi cái chết của Chúa dửng dưng như mọi cái chết khác thì Ngài không thể cứu chuộc chúng ta đâu. Chúng ta biết đó: cái chết của Chúa là cái chết giải phóng.

1. Chúa Giêsu chết để giải phóng nhân loại khỏi những ác quả của tội tổ tông và tội riêng đáng trầm luân mãi mãi. Thánh Phaolô nói thần chết là quyền lực mãnh liệt nhất và là kẻ thù cuối cùng của nhân loại (1C 15,26) thế mà Chúa Kitô đã chiến thắng để dành lại sự sống thực. Nếu chúng ta có đồng ý theo Ngài thì chúng ta mới đạt tới sự sống như Ngài.

2. Chúa Kitô chết để giải phóng nhân loại khỏi dục vọng nghĩa là ban sức phấn đấu, một thứ kháng độc tố đối với tội lỗi xác thịt (Rm 8,4).

3. Chúa chết còn để giải thoát con người khỏi quyền lực của satan mờ tối. Satan được Chúa cho phép đóng một vai trò trong tấn bi kịch của luân lý nhân loại, bắt đầu từ cám dỗ Adong Eva đến tận thế.

Ước gì chúng ta hiểu được cái chết giá trị của Chúa.

Đồi Canvê nhuộm máu đào,

Cho muôn ơn thánh rớt vào tim con.

 

6. Phục vụ đích thực

Alexandre Thompson năm nay 74 tuổi, hiện đang sống tại Thụy Sĩ. Mới đây ông đã viết thư cho toà đô chính Copenhague để báo tin ông sẵn sáng tăng thành phố 40 triệu Mỹ kim để làm bất cứ dự án nào, với điều kiện tên tuổi ông phải được đặt cho một con đường ở thủ đô nơi ông đã sinh trưởng. Nhưng đề nghị của ông đã bị từ chối và dĩ nhiên số tiền ông hứa tặng vẫn còn giữ chặt trong tay ông.

Cho đi để được cho lại, đó là tính toán thường tình của con người. Người ta làm ơn làm phúc để được đền đáp, người ta hy sinh phục vụ đã tên tuổi của mình được nhắc đến. Tiền tài, quyền bính, danh vọng là ẩn số luôn ẩn núp sau những công việc mà con người gọi là phục vụ. Tựu trung, điều con người tìm kiếm trong mọi phục vụ vẫn là cái tôi của mình. Chúa Giêsu đã mang lại cho hai chữ "phục vụ" ý nghĩa đích thực của nó : phục vụ như Chúa Giêsu đã sống là sống như một người tôi tớ. Người tôi tớ trong thời phong kiến chỉ có một hiện hữu duy nhất, đó là sống cho và sống vì người khác. Như vậy, phục vụ đích thực chính là sống trọn vẹn cho tha nhân, vì tha nhân, chứ không vì bất cứ một tính toán lợi lộc nào. Phục vụ như thế cũng đồng nghĩa với quên mình và quên mình cho đến chết. Xét cho cùng, theo mẫu gương của Chúa Giêsu, phục vụ cũng đồng nghĩa với chết đi. Đó là bài học mà Chúa Giêsu đã muốn lặp lại khi cho chúng ta lắng nghe trong Tin mừng hôm nay.

Những dân chài Galilê đã bỏ mọi sự theo Chúa Giêsu, nhưng các ông từ bỏ mọi sự với một tính toán, đó là trở thành công hầu khanh tướng trong vương quốc tương lai của Ngài. Các ông cũng không thoát khỏi cái lý luận thường tình của con người : "Tôi cho đi để được lấy lại", "tôi từ bỏ mọi sự để được giầu sang hơn", "tôi phục vụ để được phục vụ lại". Quyền binh, danh vọng vẫn luôn là cám dỗ đối với Giáo Hội qua mọi thời đại. Dưới lớp áo thâm chùng của từ bỏ vẫn còn ẩn núp những tham sân si. Đội lốt tôn giáo, lời tố cáo ấy xem xét ra không phải là quá đáng, bất công đối với không biết bao nhiêu thành phần được gọi là người của Giáo hội.

Gồm những con người yếu hèn, tội lỗi, Giáo hội Chúa Kitô luôn cần được thanh luyện trong ý tưởng, cũng như trong thể hiện của mình. Trong cuộc trở về chung của toàn Giáo Hội,mọi kitô hữu đều được mời gọi để không ngừng hoán cải. Hoán cải là quay về với Chúa, là chỉ tìm kiếm và yêu mến một mình Ngài, là tham dự vào cuộc Tử nạn của Chúa Kitô bằng những hy sinh và từ bỏ chính mình mỗi ngày.

Ước gì cái chết của Chúa Giêsu trên Thập giá mà chúng ta suy niệm trong Mùa chay này luôn nhắc nhở chúng ta về ơn gọi của người môn đệ, đó là phục vụ, quên mình, và ý thức mình chỉ là đầy tớ vô dụng, chỉ làm những gì phải làm mà thôi.

 

7. Thực sự bước vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu

Dưới thời cai trị của người Roma, bất cứ một người Do Thái nào cũng đều có thể thấy và hiểu thế nào là Thập giá, thế nào là vác Thập Giá, thế nào là chết treo trên Thập Giá. Bởi vì hầu như ngày nào, người ta cũng thấy có những tử tội phải kéo lê những gỗ dài, qua các đường phố , để rồi sau đó  bị đóng đinh vào những khúc gỗ này và cuối cùng được dựng  lên trên đồi Golgotha.

Vì thế khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn của Ngài rằng, Ngài sẽ bị nộp, bị đánh đòn, bị treo trên Thập Giá...thì các Môn Đệ của Ngài dường như không muốn nghe, không muốn hiểu như là những gì họ đã biết về Thập Giá.

Điều này cũng dễ hiểu, bởi vì làm sao một con người quyền năng như Chúa Giêsu, làm sao một con ngừơi đang gặt hái được biết bao nhiêu là thành quả trong việc giảng dậy như Chúa Giêsu..., lại có thể chấm dứt cuộc đời một cách thê thảm như vậy được?

Đàng khác giấc mộng công hầu khanh tướng mà các ông đang theo đuổi, cụ thể như là hai con ông Giêbêđê là Giacôbê và Gioan, làm sao có thể thành sự thật được, nếu mà Thầy của các ông là Chúa Giêsu chịu một số phận hẩm hiu như thế.

Chính vì thế mà các ông đã không muốn nhìn thẳng vào sự thật là Thập Giá.

Không muốn nhìn vào Thập Giá và muốn quên hẳn nó đi, đó vẫn là cơn cám dỗ triền miền của người Kitô hữu chúng ta.

Văn sĩ Anatone France của Pháp, vào những năm cuối đời, đã tưởng ra một cuộc đối thoại giữa ông và Phongxiô Philatô, người mà tên tuổi của ông sẽ mãi mãi gắn liền với cái chêt của của Chúa Giêsu.

Trong cuộc đối thoại này, Anatone France đã hỏi Phongxiô Philatô rằng :

- Ông còn nhớ câu truyện thương tâm về một vị tiên tri mà chỉ vì muốn vừa lòng người khác, ông đã ra lệnh đóng đinh vị tiên tri đó không?

Sau một hồi suy nghĩ, như cố để lôi ra từ trong trí nhớ của mình sự việc trên đây, Philatô trả lời :

- Không, không, tôi không còn nhớ gì hết.

Thì ra Philatô trong câu truyện tưởng tượng của Anatone France, cũng như các môn đệ của Chúa Giêsu xưa, đã cố tình muốn quên đi những nỗi đau khổ, và cứ tưởng rằng như thế là họ sẽ trốn thoát được những đau khổ cho mình cũng như cho người khác.

Nhưng không thể như thế được, đau khổ chỉ thực sự bị hóa giải, chỉ thực sự biến mất, nếu như mỗi người chúng ta biết thực hiện những mối thương người.

Đó là đối với con người; còn đối với Chúa Giêsu, thì việc làm cho những đau khổ của Ngài vơi đi, đó là sự hoán cải của chúng ta. Hãy nhìn ngắm cây Thập Giá của Chúa, chúng ta sẽ tìm thấy được ở đó động lục giúp chúng ta hoán cải. Và rồitừ việc nhìn ngắm Thập Giá Chúa, chúng ta có thể thấy được thập giá của những người anh chị em sống chung quanh chúng ta.

Trước những thập giá đó, chúng ta phải làm gì ? Không lẽ chúng ta chỉ ngội nhìn ? Đức ái không cho phép chúng ta làm như thế mà trái lại, nó đòi chúng ta phải ghé vai vào vác đỡ phần nào những thập giá đó.

Làm được như thế, là chúng ta đang thực sự bước vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, một việc làm mà Chúa đang chờ đợi mỗi người chúng ta thực hiện trong mùa chay này.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm