Danh mục bài viết

Cập nhật 16/1/2019 - 4:18 - Lượt xem 3738

Thứ Năm tuần 1 Thường Niên

"Bệnh cùi biến mất và người ấy được sạch".

 

Tin Mừng: Mc 1, 40-45

Có người bị phong hủi đến gặp Đức Giêsu, anh ta quỳ xuống van xin rằng : “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch.” Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh sạch đi !” Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh, và anh được sạch. Nhưng Người nghiêm giọng đuổi anh đi ngay, và bảo anh : “Coi chừng, đừng nói gì với ai cả, nhưng hãy đi trình diện tư tế, và vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Môsê đã truyền, để làm chứng cho người ta biết.” Nhưng vừa ra khỏi đó, anh đã bắt đầu rao truyền và tung tin ấy khắp nơi, đến nỗi Người không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành. Và dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Người.

 

 

1. Chạnh lòng thương _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Đây là quy chế người mắc bệnh phong theo sách Lêvi (13, 45-46). 
Người ấy phải mặc quần áo rách, để tóc bù xù, che môi trên, 
phải vừa đi vừa kêu lên : “Ô uế ! ô uế !” để người ta biết mà tránh xa. 
Người phong phải ở một mình, phải ở một chỗ bên ngoài trại… 
Như thế từ xa xưa, người ta đã biết đến sự dễ lây lan của bệnh phong 
và ảnh hưởng nguy hiểm trên thân xác do chứng bệnh này. 
Để được chứng nhận là đã khỏi bệnh, người phong phải trình tư tế, 
phải qua một quá trình phức tạp để thanh tẩy trong tám ngày, 
và phải dâng những con vật bị sát tế để làm lễ xá tội (Lêvi 14). 
Người phong trong bài Tin Mừng hôm nay đã không giữ Luật Môsê. 
Anh dám lại gần Đức Giêsu, dám tin ngài có khả năng làm anh được sạch, 
mặc dù theo truyền thống Kinh Thánh, 
chỉ Thiên Chúa mới làm được chuyện đó. 
Đức Giêsu vì thương anh, nên cũng đã làm điều không được phép. 
Ngài dám đưa bàn tay ra và đụng đến anh, 
đụng đến da thịt nhơ uế của anh, đến chính phận người hẩm hiu của anh, 
dù chỉ một lời của ngài thôi cũng đủ làm anh khỏi bệnh. 
Cái đụng của bàn tay Đức Giêsu đã không làm ngài bị ô uế. 
Trái lại, nó đã đem lại sự thanh sạch cho anh bị phong. 
Để làm phép lạ chữa bệnh rất lừng lẫy này, Đức Giêsu đã phải trả giá. 
Người phong khi được khỏi, đã không tránh được chuyện rêu rao. 
Vì thế người ta đổ xô nhau tới khiến ngài phải ở ngoài thành. 
Khi người khỏi bệnh vào được thành thì Đức Giêsu lại phải ở hoang địa ! 
Thái độ chạnh lòng thương và đụng đến người phong của Đức Giêsu 
đã gợi hứng cho nhiều tâm hồn noi gương bắt chước. 
Tại nhiều trại phong ở Việt Nam, ta thấy bóng dáng của các nữ tu. 
Họ ở trại phong Bến Sắn, Di Linh, Quy Hòa, Văn Môn… 
Nhiều nữ tu đã hiến dâng tuổi trẻ của mình để phục vụ người phong, 
đụng đến những vết thương tàn phế nơi thân xác họ. 
Các chủng sinh Miền Bắc cũng đã quen tiếp xúc với người phong, 
ở lại với họ, săn sóc và chia sẻ thân phận của họ. 
Giáo hội Công giáo sung sướng được phục vụ người phong ở khắp nơi, 
và coi đây như một nét đặc trưng của khuôn mặt Giáo hội.

Lạy Chúa Giêsu thương mến, 
xin ban cho chúng con 
tỏa lan hương thơm của Chúa 
đến mọi nơi chúng con đi. 
Xin Chúa hãy tràn ngập tâm hồn chúng con 
bằng Thần Khí và sức sống của Chúa. 
Xin Chúa hãy xâm chiếm toàn thân chúng con 
để chúng con chiếu tỏa sức sống Chúa. 
Xin Chúa hãy chiếu sáng qua chúng con, 
để những người chúng con tiếp xúc 
cảm nhận được Chúa đang hiện diện nơi chúng con. 
Xin cho chúng con biết rao giảng về Chúa, 
không phải bằng lời nói suông, 
nhưng bằng cuộc sống chứng tá, 
và bằng trái tim tràn đầy tình yêu của Chúa. Amen. 
(Mẹ Têrêxa Calcutta) 

 

 

2. Chữa người phong cùi

Raoul Folereau, vị đại nhân của những người phong cùi đã ghi lại một chuyến đi của ông như sau : Đến một nơi cách thành phố 15 cây số, chúng tôi đi lần theo một lối đi được chỉ trước, và sau nửa giờ đi bộ chúng tôi lạc vào một thế giới của buồn thảm, đau khổ và thất vọng. Thật thế, tại một nơi mà không ai nuốn đặt chân đến, có khoảng 60 người phong cùi đang sống bên nhau. Trước đây, người ta giam họ trong một trại cùi chẳng khác nào một trại tù, mọi người nhìn họ như những kẻ bị chúc dữ, hoặc tệ hơn nữa, như những con thú dữ. Không chịu nổi sự giam hãm và cách ly như thế, một số người cùi này đã trốn thoát và đến trú ẩn giữa khu rừng này. Tại đây, tình trạng của họ càng thêm tồi tệ hơn, xung quanh họ, trên đất đầy dẫy những vết tích của căn bệnh quái ác này.

Tôi đến bên một ngừơi lớn tuổi được xem như đại diện của họ và hỏi :

- Hôm nay là chiều thứ bảy, cửa quán ngoài phố xá đã đóng cửa rồi; thứ hai tôi sẽ trở lại và mang theo thức ăn thức uống; tôi cũng sẽ đưa bác sĩ đến để chăm sóc cho bà con, chúng tôi sẽ cất nhà và sẽ ở lại đây với bà con khi cần, vậy bác hỏi bà con có thể chờ cho đến ngày thứ hai không ?

Người đó đưa mắt nhìn tôi với nghi ngờ, v2 đã từ lâu họ không còn tin điều đó nữa; đối với họ; xem ra không còn ai đáng tin trên đời này nữa. Rồi ông khẩn khoản nói :

- Ông không thể giúp cho chúng tôi ngay được sao? Chúng tôi vừa có một người anh em qua đời, chúng tôi phải dùng đôi tay cùi lở này để đào xới một cái mộ chôn ngừơi anh em.

Tôi nhìn đôi tay không nguyên vẹn vì bệnh tật, nay phải mang thương tích vì người đồng loại. Những con người khốn khổ đó nếu không nhìn thấy, không thể tin được là có thật.

Căn bệnh phong cùi vẫn là căn bệnh ghê sợ nhất đối với hiện tại. Người phong cùi đau đớn trên thân xác đã đành, mà còn khổ đau gấp bội phần trong tâm hồn khi cảm thấy bị bỏ rơi.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã gặp gỡ và chữa lành cho ngừơi phong cùi. Không những chữa lành tấm thân bệnh hoạn, Ngài còn táo lập họ trong cộng đoàn nhân loại, khi bảo bệnh nhân đi trình diện với các tư tế, nghĩa là hội nhập họ trở lại cuộc sống. Sự tài hội nhập này luôn đòi hỏi sự cảm thông, lòng quảng đại và cởi mở đón nhận của người khác. Vi trùng Hanxen đục khoét và huỷ hoại thân xác con ngừơi, thì cũng có biết bao thứ vi trùng khác độc hại hơn đang ẩn núp trong tâm hồn con người, tên của chúng là dửng dưng, ích kỷ, thù hận đang giết dần giết mòn con người mà con người không hay biết.

Xin Chúa tha thứ cho những mù quáng, dửng dưng và ích kỷ của chúng ta trước bao nhiêu cảnh khốn cùng của đồng loại. Xin Ngài ban cho chúng ta một trái tim biết cảm thông và đôi tay rộng mở để san sẻ.

 

 

3. Hãy coi chừng

Có người bị phong hủi đến gặp Người, anh ta quì xuống van xin rằng: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”. Người chạnh lòng thương giơ tay đụng vào anh và bảo : “Tôi muốn, anh sạch đi !" Lập tức, chứng phong hủi biến khỏi anh và anh được sạch (Mc. 1, 40 - 42)

Phúc âm thánh Mác-cô nhấn mạnh đến một điều khá ngạc nhiên : nhiều lần Mác-cô tường thuật việc Chúa răn bảo, và cả đến truyền lệnh cho người ta phải giữ kín, không được nói cho ai biết Người là ai, Người làm gì. Xem ra Chúa Giêsu rất dè dặt và khôn ngoan khi nói : "Coi chừng, đừng nói gì với ai cả!”

Đừng có mới nới cũ

Khi dặn dò người phong hủi được chữa lành như vậy, tiên vàn Chúa có ý nhắc nhở anh hãy biết sống trung thành.

Chúa Giêsu không tin người ta một cách mù quáng, Người biết rõ bụng dạ mỗi người. Người biết rõ ta dễ dàng thả mồi bắt bóng. Người biết được một người mắc bệnh nan y lẽ nào lại không bùi tai khi nghe một ông lang vườn nói sẽ cho người ấy rất nhiều hy vọng chữa khỏi. Người biết chúng ta hay thay đổi : chỉ mới nghe nói, đây là phát minh cuối cùng, là đồ mới cáo “tuyệt cú mèo”, là ta đã vội đổ xô đến ngay. Hãy cầm thử một tờ báo mà coi, toàn là những tin tức và sự kiện, mà điều quan trọng là những tin tức và sự kiện ấy phải là sốt dẻo. Nhưng cái là nội dung tờ báo, cái mà xét cho cùng là đường giây mối rợ thông thường và căn bản cho cuộc sống thì không ai ghi nhớ.

Thế nên, để đối lại với thái độ này của con người là hay thay đổi và chạy theo cái mới, Chúa Giêsu nhắc nhở ta hãy biết sống trung thành, biết giữ lấy sự liên tục : "Vì anh đã được lành sạch, thì hãy dâng những gì ông Mô-sê đã truyền để làm chứng cho người ta biết có nghĩa là : "Anh đừng vội thay đổi tập tục tôn giáo ! Anh hãy liên kết điều vừa xảy ra cho anh với điều anh vốn đã tin. Có một sự liên tục giữa Mô-sê với tôi. Và chúng ta có thể nghe đây như tiếng vang vọng : "Có sự liên tục giữa tập giáo lý đồng ấu với lối dạy giáo lý cho người lớn, có liên tục giữa cộng đoàn lớn với cộng đoàn nhỏ, có liên tục..."

Đào sâu hơn là trải rộng

Việc Chúa Giêsu nhắc nhở người cùi được chữa lành phải kín miệng, cũng làm cho ta ý thức đến một sự lầm lạc khác vốn rình rập ta : đó là tính hời hợt nông cạn. Hãy nhớ kỹ dụ ngôn người gieo giống : cây lúa mọc lên, nhưng chết khô vì thiếu đất ẩm. Hãy coi chừng khi ta hứng lên trở lại với Chúa mà chưa có thời gian thử thách. Đừng coi nước dầu bóng bên ngoài mà cho rằng gỗ tốt : vẻ bóng loáng ấy không nhất thiết đã bền. 

 

 

4. Chữa bệnh phong cùi

Phép lạ chữa bệnh cùi này theo thánh Marco xảy ra ngay trong đời sống công khai của Chúa Giêsu, sau khi Ngài chữa bệnh cho nhạc phụ của thánh Phêrô. Chỉ một mình thánh Luca (5,12) cho biết nơi xảy ra phép lạ này. Nhưng tại nói trống không rằng tại một thành phố xứ Galilêa.

Bệnh cùi ở Do thái có lẽ bắt nguồn từ Ai cập. Có hai loại phong cùi: một loại ghẻ lở ngoài da. Còn  một loại gậm nhấm dần dần những cơ thể bên trong và cuối cùng rụng mất các phần chi thể bên ngoài. Ngay từ thời Mai sen đã có những luật lệ cô lập bệnh nhân cùi được ghi trong sách Lêvi chương 13. Vào thời Chúa Giêsu một người mắc bệnh phong cùi thì tức khắc bị xã hội ruồng bỏ sống biệt lập với gia đình xóm ngõ. Đi tới đâu xin ăn cũng phải lắc chuông như cà rem hoặc phải kêu lớn chữ “Tame” (cùi đây, dơ bẩn đây). Đồng thời phải mặc áo rách, đầu tóc rối bù, để râu tua tủa để cho người ta biết mà tránh né kẻo bị luật cấm ô uế, không được đến nhà thờ và khỏi bị lây bệnh nữa. Thêm vào đó là quan niệm của người Do thái cho rằng bệnh cùi là thứ tội nặng nhất và bị Thiên Chúa phạt nhãn tiền và bị cô lập không được đến dự các lễ nghi phụng vụ.

Tuy nhiên, theo một nhà khảo cổ học Schurer (gesschiteder Jud. Volkes. tII, p. 451), thì có một số hội đường chấp nhận cho những bệnh nhân xấu số đó với một số điều kiện như đến lúc ban ngày trời nắng... hay qua khử trùng. Có lẽ nhờ vậy mà người cùi đây được gặp Chúa chăng ?

Trong câu chuyện hôm nay thì người phong cùi này có thể đã đi vào trong thành trong xóm, chạy theo Chúa Giêsu mà xin Người chữa bệnh. Làm như vậy là người đó đã vi phạm luật rồi, làm như vậy cũng liều mạng đổi mạng nữa, vì nếu một người cùi mà không giữ đúng luật, đi xông xáo vào thành hoặc có hóa trang mà bị người ta phát hiện thì sẽ bị ném đá chết. Ơû đây, người cùi này phó thác tin tưởng vào Chúa tất cả. Anh chạy đến với Chúa mang theo một lòng tin vững chắc hy vọng. Với một tấm lòng khiêm hạ, anh quì sụp dưới chân Chúa. Anh không đòi Chúa chữa ngay đâu. Anh chỉ trông vào lòng thương xót từ bi của Chúa. Anh thưa: “Nếu Ngài muốn xin cho con được lành sạch” (c.40). Anh nói thế là anh biết rằng Chúa có thể và Chúa có quyền làm cho anh được sạch. Nhưng cái đó còn tùy ý Chúa. Anh không thể hồ nghi Thiên Chúa toàn năng đâu. Nếu hồ nghi tại sao anh đến làm chi. Anh muốn tùy thuộc vào Thiên Chúa quan phòng mà thôi. Sau khi Chúa phán một lời, anh được khỏi hoàn toàn khắp thân thể. Chúa dặn anh ta “đừng nói với ai và hãy đi trình diện hàng tư tế” (c.44).

Cứ bình thường con bệnh khỏi bao giờ cũng cao rao biết ơn thày thuốc bằng cách ca tụng tài năng, xưng tên thày thuốc. Nhưng ở đây, Chúa Giêsu không muốn như thế. Lý do đơn giản là Chúa đến trần gian không phải để chữa bệnh cùi trong lãnh vực trần gian. Cho nên nếu để anh ta nói ra thì biết bao nhiêu người cùi kéo đến mà đức tin chưa có trong khi Chúa còn phải lo bao nhiêu việc trong lãnh vực siêu nhiên và giáo huấn. Nếu như Chúa để anh ta nói ra thì sẽ gây xáo trộn hiểu lầm trong dân gian, vì họ đang chờ mong một Đấng cứu thế trần tục tài năng như họ muốn. Vì thế Chúa bảo anh ta đi thẳng trình diện hàng tư tế (c.44). Ra đi như vậy không phải là để khoe khoang một phép lạ. Nhưng là để họ chấp nhận cho một văn bằng chứng nhận đã lành sạch và được trở về quê hương, với mọi người và sống như mọi người có quyền phụng tự như thường. Ở đây Chúa dạy khôn anh ta là đi trình bày với hàng tư tế. Chứ nếu như anh ta xưng mình được khỏi thì mấy ai tin và có khi còn bị thiệt thân nữa.

Dù sao cũng cho chúng ta một bài học:

1. Chúa giữ luật của quê hương: cắt bì, lên đền Giêrusalem, dâng mình, nộp thuế, lễ Vượt qua. Chết trên thánh giá như luật định.

2. Có người coi việc trình diện với hàng tư tế là hình bóng của phép giải tội. Bệnh cùi là tội nhân tội trọng cần phải qua bí tích giải tội.

3. Dù tội lỗi bao nhiêu, đừng ngã lòng, đừng thất vọng. “Nơi đâu tội lỗi đầy tràn, ân sủng càng chứa chan” (Rom) cho ai biết và dám thống hối đến với Chúa như người cùi hôm nay.

 

 

5. Tình thương có sức chữa lành

Phép lạ Chúa chữa lành cho người bị phong cùi trong Tin mừng hôm nay cũng được kể lại trong Tin mưng Matthêu và Luca. Nhưng thánh Marcô có ghi thêm chi tiết của Chúa Giêsu trước khi chữa lành cho người bị phong cùi, đó là Ngài đã phẫn nộ. Các nhà chú giải bản Kinh thánh Giêrusalem ấn bản mới nhất 1998, đã chọn chi tiết này xem ra gần với chủ ý của tác giả Marcô hơn chi tiết nói rằng Chúa đã động lòng thương.

Nhưng tại sao Chúa lại phẫn nộ. Chắc chắn Ngài không phẫn nộ với người phong cùi đến xin Ngài cứu giúp nhưng phẫn nộ vì thái độ của những người Do Thái sống theo luật Cựu ước, kỳ thị loại trừ những người bất hạnh.

Thật vậy, sách Lêvi chương mười ba câu bốn mươi lăm đã cho những người phong cùi như những kẻ bị Thiên Chúa phạt và vì thế phải bị loại ra khỏi cộng đoàn, không ai được gần gũi hoặc chạm đến họ. Chúa Giêsu đã phẫn nộ vì cách cư xử của con người đối với những người bất hạnh theo lý luận tự nhiên của mình, và Ngài đã hành động ngược lại khi chữa lành người bị bệnh phong cùi và đưa anh trở lại với cộng đoàn, nhất là để trở thành dấu chỉ cho các tư tế biết rằng Nước Chúa đã đến nơi Ngài.

Nguyện xin Chúa canh tân tâm hồn chúng ta bằng tình thương của Chúa, và thể hiện tình thương ấy bằng những việc làm tốt cho đời và sáng danh Chúa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm