Danh mục bài viết

Cập nhật 4/1/2019 - 4:0 - Lượt xem 2458

Ngày 05/1 - Mùa Giáng Sinh

"Thầy là Con Thiên Chúa, là Vua Israel"

 

Lời Chúa : Ga 1, 43-51

Khi ấy, Ðức Giêsu quyết định đi tới miền Galilê. Người gặp ông Philípphê và nói: “Anh hãy theo tôi”. Ông Philípphê là người Bétxaiđa, cùng quê với các ông Anrê và Phêrô. Ông Philípphê gặp ông Nathanaen và nói: “Ðấng mà sách Luật Môsê và các ngôn sứ nói tới, chúng tôi đã gặp: đó là ông Giêsu, con ông Giuse, người Nadarét”. Ông Nathanaen liền bảo: “Từ Nadarét, làm sao có cái gì hay được?” Ông Philípphê trả lời: “Cứ đến mà xem!” Ðức Giêsu thấy ông Nathanaen tiến về phía mình, liền nói về ông rằng: “Ðây đích thật là một người Ítraen, lòng dạ không có gì gian dối.” Ông Nathanaen hỏi Người: “Làm sao Ngài lại biết tôi?” Ðức Giêsu trả lời: “Trước khi Philípphê gọi anh, lúc anh đang ở dưới cây vả, tôi đã thấy anh rồi.” Ông Nathanaen nói: “Thưa Thầy, chính Thầy là Con Thiên Chúa, chính Thầy là Vua Ítraen!” Ðức Giêsu đáp: “Vì tôi nói với anh là tôi đã thấy anh ở dưới cây vả, nên anh tin! Anh sẽ còn được thấy những điều lớn lao hơn thế nữa.” Người lại nói: “Thật, tôi bảo thật các anh, các anh sẽ thấy trời rộng mở, và các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống trên Con Người.”

 

 

1. Các thiên thần của Thiên Chúa _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa, 
Đấng dựng nên muôn vật hữu hình cùng vô hình. 
Các thụ tạo vô hình ở đây chính là chư vị thiên thần. 
Chư vị này sống gần bên Thiên Chúa để phục vụ Ngài và nhân loại. 
Hơn nữa, các thiên thần là những người đã phục vụ Đức Giêsu Kitô, 
từ khi Ngài chào đời đến khi Ngài quang lâm. 
Sứ thần Gabrien được Thiên Chúa sai đến với trinh nữ Maria 
để loan báo về sự hạ sinh của Đấng Cứu Độ (Lc 1, 26). 
Ta nghe tiếng ngợi khen của muôn vàn thiên binh cùng với sứ thần 
trong đêm Con Thiên Chúa giáng sinh trên trái đất (Lc 2, 13). 
Ta cũng thấy các thiên thần hiện ra để phục vụ Đức Giêsu (Mt 4, 11), 
sau khi Ngài chiến thắng những cám dỗ của quỷ dữ nơi hoang địa. 
Khi Đức Giêsu bị xao xuyến trước cái chết sắp đến, 
một thiên thần từ trời đã đến tăng sức cho Ngài (Lc 22, 43). 
Ngài đã không tránh né cái chết 
bằng cách xin Cha cấp cho mình mười hai đạo binh thiên thần (Mt 26, 53). 
Tin Vui Phục sinh được loan báo bởi các thiên thần từ mộ trống (Lc 24, 6). 
Vào ngày tận thế, các thiên thần của Đức Giêsu sẽ đi theo Ngài 
khi Ngài trở lại trong vinh quang để phán xét cả thế giới (Mt 16, 27). 
Đức Giêsu nay ngự bên hữu Thiên Chúa trên trời, 
trổi vượt trên các thiên thần và được các thiên thần thờ lạy (Dt 1, 4. 6). 
Câu cuối của bài Tin Mừng hôm nay 
cũng nói đến tương quan giữa Đức Giêsu và các thiên thần. 
Trong lần gặp gỡ với Nathanaen và các bạn của ông 
Đức Giêsu đã long trọng hứa là họ sẽ thấy trời rộng mở, 
và “các thiên thần lên lên xuống xuống trên Con Người” (c. 51). 
Trong một giấc mộng, Giacóp đã chiêm bao thấy 
“một chiếc thang dựng dưới đất, đầu thang chạm tới trời, 
trên đó có các thiên thần của Thiên Chúa lên lên xuống xuống” (St 28, 12). 
Đức Giêsu nhận mình chính là chiếc thang đó, là Đấng Trung Gian 
nối đất với trời, nối Thiên Chúa với nhân loại. 
Các thiên thần cũng phải qua Ngài mà đến phục vụ con người. 
Các thiên thần cũng là những đấng trung gian được sai đi, 
nhưng họ phải qua Đấng Trung Gian duy nhất và đích thực, 
vì Đấng đó vừa trọn vẹn là người, vừa trọn vẹn là Thiên Chúa. 
Lên lên xuống xuống trên thang Giêsu là việc của các thiên thần. 
Lên với Thiên Chúa để dâng cho Ngài nỗi thống khổ của nhân loại. 
Xuống với nhân loại để mang cho họ ân lộc và sứ điệp từ trời. 
Thiên thần vừa gần với con người, vừa gần với Thiên Chúa, 
vừa tựa trên đất, vừa đụng tới trời, nên kéo trời xuống đất và đưa đất lên trời. 
Xin được quyền năng của Sứ thần Micae: Ai bằng Thiên Chúa. 
Xin được sức mạnh của Sứ thần Gabrien: Thiên Chúa hùng dũng. 
Xin được ơn lành mạnh của Sứ thần Raphaen: Thiên Chúa chữa lành. 
Kitô hữu là người hạnh phúc vì biết mình được nâng đỡ chở che.

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi là Đấng con tôn thờ, 
xin giúp con quên mình hoàn toàn 
để ở lại trong Chúa. 
lặng lẽ và an bình 
như thể hồn con đã sống trong vĩnh cửu. 
Lạy Đấng thường hằng bất biến, 
mong sao không gì có thể khuấy động 
sự bình an của con, 
hay làm cho con ra khỏi Chúa; 
nhưng ước chi mỗi phút lại đưa con 
tiến xa hơn vào chiều sâu của mầu nhiệm Chúa ! 
Xin làm cho hồn con bình an thanh thản, 
xin biến hồn con thành chốn trời cao, 
thành nơi cư ngụ dấu yêu của Chúa, 
nơi Chúa nghỉ ngơi. 
Ước chi 
con không bao giờ để Chúa ở đó một mình 
nhưng con luôn có mặt, với trọn cả con người, 
với thái độ nhạy bén trong đức tin, 
cung kính tôn thờ 
và phó mình cho Chúa sáng tạo. 
(Lời nguyện của chân phước Elisabeth de Trinité) 

 

 

2. Thành kiến

Có một gánh xiếc nọ bị hỏa hoạn, ông chủ gánh xiếc sai anh hề chạy đi kêu dân chúng trong làng đến tiếp tay chữa cháy, chẳng vây lửa bốc to có thể làn sang khu vực họ đang ở. Anh hề vội vàng chạy đi, nhưng anh càng gào thét, múa máy bao nhiêu dân chúng lại càng cười lớn bấy nhiêu, vì họ nghĩ  rằng anh hề đang diễn một màn hài hước. Thấy không ai tin mình, anh hề giật râu, giật tóc, và bật khóc khiến khuôn mặt đầy phấn sáp  của anh càng lọ lem hơn và càng làm cho dân chúng cười lớn hơn. Gào thét hết cả hơi sức, nhưng chẳng có ai tin anh, cuối cùng ngọn lửa cháy lớn lan tới thiêu hủy cả làng ấy ra tro

Anh hề đáng thương trên đây là nạn nhân của thành kiến, vì khi nhìn vào anh hề, tất cả khi nhìn anh để diễu cợt, dù sự việc quan trọng và lời nói của anh có thật đến đâu đi nữa.

Trong cuộc sống, thành kiến là kẻ thù nguy hiểm nhất của con người. Nhận xét sự việc, thay vì nhìn vào chính sự việc người ta lại nhìn vào kẻ hành động: bao giờ người ta cũng nghi ngờ hành động bác ái của một kẻ bất lương, lời nói của anh hề chỉ là để mua vui. Và khi nhận xét một người, thay vì nhìn thẳng người đó, người ta lại nhìn qua lăng kính của hoàn cảnh gia đình, xã hội, địa vị. Từ thành kiến dẫn đến kết quả đáng ngại: chân lý bị bóp méo, giá trị bị lệch lạc, gây nên thù địch, đố kỵ

Đó cũng là thái độ của Nathanael như ghi trong Tin mừng hôm nay. Khi nghe Philip giới thiệu về Chúa Giêsu Nathael đã nói rằng: "Tự Nazaret thì có thể nẩy ra gì tốt được?" Nhưng đối lại với thành kiến đó, Chúa Giêsu đã đưa ra một nhận xét rất trung thực và xây dựng về Nathanael: "Này đây thực là một người Israel, trong mình không có gian dối"

Ước gì chúng ta có được cái nhìn của Chúa, một cái nhìn thấu tận tâm can tình cảm của người đối diện, nhờ đó chúng ta có thể kiến tạo bình an trong cuộc sống cho gia đình và xã hội, sự bình an mà các thiên thần đã hát trong đêm Giáng sinh: "Bình an dưới thế cho người thiện tâm"

 

 

3. Thầy là Con Thiên Chúa

Bởi Phúc âm hôm nay là phần kết thúc việc Chúa kêu gọi một số môn đệ đầu tiên. Người đó là Nathanael quê tại Cana miền Galilê (Gio 21,2). Ông được Chúa kêu gọi làm môn đệ đồng thời với Philiphê là người dẫn mối cho Nathanael. Buổi đầu được giới thiệu, ông còn hồ nghi đôi chút vì cho rằng: “Nazareth có gì là tốt đâu” (c.46), vì thực sự  Kinh Thánh Cựu ước chưa hề nói tới Nazareth một lần nào. Cho nên, khi nghe người bạn giới thiệu Chúa Giêsu quê Nazareth ông tỏ ra ngại ngùng như thế. Nhưng khi cảm nghiệm được sự hiểu biết siêu nhiên đặc biệt của Chúa Giêsu về đời tư của ông thì ông đã nhận ra Chúa Giêsu là “Con Thiên Chúa” (c.49). Từ đó Nathanael là môn đệ của Chúa thực thụ.

Tên của Nathanaelk có trong danh sách các tông đồ đoàn 12 người. Từ thế kỷ thứ IX, những người miền Syria và thế kỷ XII những người gốc Latinh đã đồng hóa Nathanael với  Barthôlômêô là người có trong danh sách các tông đồ (Mc 10,3. Mc 3,18).

Nathanael đã cảm phục Chúa, đi theo Chúa vì thấy rằng Chúa biết về đời tư của ông, Chúa nói: “Ta đã thấy ngươi dưới bóng cây vả” (c.48). Đấy là một sự hiểu biết của một vị Thiên Chúa dành riêng cho đời ông. Trước khi ông đến gặp Chúa, Chúa đã biết ông ngồi dưới gốc cây vả. Chúa biết ông là một người “Công chính ngay thật” (c.47). Đó là hai cái biết, Nathanael ngạc nhiên hỏi lại Chúa: “Bởi đâu mà Ngài biết được vậy ?” (c.48)  Chúa quả quyết thêm: “Trước khi Philiphe gọi ngươi, Ta đã thấy ngươi dưới gốc cây vả” (c.48).

Cây vả, cây nho, cây oliu là ba thứ cây quen thuộc của miền Do thái, được Kinh Thánh nhắc nhở nhiều lần. Đừng tưởng cây vả của họ giống như của Việt Nam đâu. Người Do thái cấy cây vả bên những giàn nho để tạo khí ấm. Quả cây vả này ăn mát lịm và cũng dùng pha chế để làm bánh Gâteau (1Sm 25,18). Xưa kia tiên tri Isaia đã khuyên nhủ vua Ezechias lấy tấm bánh quả vả đắp lên bệnh nhọt ung thư và được Thiên Chúa cho khỏi qua dấu hiệu bánh quả vả (2V 20,7).

Trong Tân ước, có hai lần cây vả được nhắc tới. Một lần Chúa chúc dữ cho cây vả không sinh hoa trái (Mc 11,12-14). Một lần nữa là Chúa nói không thể tìm quả vả nơi bụi gai (Mt 7,16).

Kiểu nói dưới bóng cây vả mang nhiều ý nghĩa:

1. Chỉ sự an bình an lạc, an cư lạc nghiệp (Mt 4,4), vui vẻ như kiểu thả sáo diều Việt Nam.

2. Bóng cây vả còn ý nghĩa là để suy gẫm và việc học hỏi sách luật nữa. Hãy cho rằng trường hợp Nathanael dưới trướng cây vả là để học hỏi lề luật. Như vậy là ông đang cần mẫn đi tìm ý Thiên Chúa qua Kinh Thánh, cho nên ông được Chúa ca tụng là người rất mực ngay thẳng không quanh co, gian lận, xảo trá (c.47). Việc ông suy nghĩ và học hỏi lề luật dẫn đưa ông tới gặp chính Đấng làm ra lề luật, mà chính ông đã tuyên xưng lòng tin qua câu: “Ngài là con Thiên Chúa, là Vua Israel” (c. 49).

3. Sự ngay thẳng của Nathanael mời gọi chúng ta hãy có một tấm lòng trung thực ngay chính như ông khi học hỏi lời Chúa. Cùng đích chóp đỉnh của Phúc âm, của lời Chúa là chính Chúa. Chúng ta đừng cắt nghĩa lời Chúa theo tư lợi ích kỷ hay dục vọng của lòng mình. Lời Chúa luôn là khuôn vàng thước ngọc, là đèn soi bước chân đi (Tv 119), là lời hằng sống (Gio 6,68). Như vậy đừng bao giờ làm bể thước đo đó, cũng đừng làm mờ bóng đèn đó, và tệ hơn nữa là tắt đèn đi gây bóng tối cho mình và người khác đang cần tới ánh sáng đó... để về với Thiên Chúa hằng sống.

Xin cho mỗi tấm lòng chúng ta được trở nên mềm mại trứơc lời Thiên Chúa và tiếng Chúa kêu gọi bước tới.


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm