Danh mục bài viết

Cập nhật 3/1/2019 - 3:59 - Lượt xem 2379

Ngày 04/1 - Mùa Giáng Sinh

"Chúng tôi đã gặp Ðấng Cứu Thế".

 

Lời Chúa : Ga 1, 35-42

Khi ấy, ông Gioan đang đứng với hai người trong nhóm môn đệ của ông. Thấy Đức Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói: “Đây là Chiên Thiên Chúa.” Hai môn đệ nghe ông nói, liền đi theo Đức Giêsu. Đức Giêsu quay lại, thấy các ông đi theo mình, thì hỏi: “Các anh tìm gì thế ?” Họ đáp: “Thưa Rápbi (nghĩa là thưa Thầy), Thầy ở đâu ?” Người bảo họ: “Đến mà xem.” Họ đã đến xem chỗ Người ở, và ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười.Ông Anrê, anh ông Simôn Phêrô, là một trong hai người đã nghe ông Gioan nói và đi theo Đức Giêsu. Trước hết, ông gặp em mình là ông Simôn và nói: “Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia” (nghĩa là Đấng Kitô). Rồi ông dẫn em mình đến gặp Đức Giêsu. Đức Giêsu nhìn ông Simôn và nói: “Anh là Simôn, con ông Gioan, anh sẽ được gọi là Kêpha” (tức là Phêrô).

 

 

1. Hãy đến mà xem _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“Đây là Chiên Thiên Chúa” (c.35). 
Gioan Tẩy giả nói với hai anh môn đệ đang đứng với mình như thế 
khi ông thấy Đức Giêsu tình cờ đi ngang qua. 
Gioan đã gặp Ngài, đã thấy Thần Khí ngự xuống trên Ngài (Ga 1,32). 
Ông biết Ngài là Đấng đến sau ông, nhưng lại có trước ông (1,15.30). 
Trong một cử chỉ khiêm hạ làm cho mình nhỏ lại, 
ông đã giới thiệu cho các môn đệ mình một vị Thầy cao trọng hơn. 
Ông để cho họ đi theo vị Thầy mới, còn ông đứng lại đó một mình. 
“Các anh tìm gì thế?”: Đức Giêsu là người mở lời với hai bạn trẻ 
đang đi theo mình, lúng túng vì chưa biết cách làm quen. 
Câu hỏi này chờ một câu trả lời nói lên điều mình thao thức. 
“Thưa Rabbi, Thầy đang ở lại đâu?” 
Họ muốn biết nhà của Thầy, cũng là biết chính bản thân Thầy. 
“Hãy đến và các anh sẽ thấy”. 
Thầy Giêsu mời các bạn ấy đến thăm nhà mình. 
Căn nhà ở Galilê xưa thường chỉ có một, hai phòng nhỏ. 
Ngài mời họ đi vào thế giới riêng tư của mình. 
Và họ đã mau mắn đáp lời, đã đến, và đã thấy nơi Ngài đang ở lại. 
Lúc đó đã bốn giờ chiều rồi. 
Thầy Giêsu hẳn đã giữ họ lại, vì sợ họ về trời tối đường xa. 
Ngày hôm ấy họ đã ở lại với vị Thầy mới quen. 
Qua cuộc chuyện trò suốt đường đi, nhất là khi về nhà, 
họ đã có kinh nghiệm cá nhân về con người Thầy Giêsu, 
kinh nghiệm đầu tiên, chưa thật sâu, nhưng không sao quên được. 
Họ đã ở lại nhà Thầy, đã bị lôi cuốn bởi nhân cách của Thầy, 
và thấy Thầy chính là Đấng mà họ đang tìm kiếm. 
“Chúng tôi đã tìm thấy Đấng Mêsia” nghĩa là Đấng Kitô. 
Anrê vui sướng reo lên như vậy khi ông gặp Simon trước tiên. 
Anrê là một trong hai người đã đi theo và ở lại nhà Đức Giêsu. 
Bây giờ ông coi Thầy Giêsu là Đấng Mêsia, chứ không chỉ là một rabbi, 
nên ông nóng lòng muốn đưa Simon đến tiếp xúc với Ngài. 
Thầy Giêsu đặt cho Simon một tên mới, tên này người Do Thái ít dùng. 
Anh sẽ được gọi là Kêpha, nghĩa là Đá, là Thạch (c.42). 
Không thấy Simon nói gì hay dẫn ai đến gặp ngay Đức Giêsu. 
Phải đợi sau này ta mới nghe ông đại diện anh em tuyên xưng: 
Chính Thầy là Đấng Thánh của Thiên Chúa (6,69). 
Chúng ta sắp mừng Lễ Hiển Linh, Lễ Chúa tỏ mình cho con người. 
Chúa đã tỏ mình cho Gioan, Anrê và Simon qua gặp gỡ trực tiếp, 
nhưng Chúa cũng tỏ mình cho họ qua người khác giới thiệu. 
Chúng ta cần những người có kinh nghiệm sâu lắng với Đức Giêsu, 
để giúp Ngài được hiển linh trong thế giới hôm nay.

Lạy Thầy Giêsu, 
Thầy là vị Tôn Sư tuyệt vời. 
Thầy gọi các môn đệ theo Thầy 
đi trên những nẻo đường quanh co của xứ Pa-lét-tin. 
Thầy không mở trường, không viết sách. 
Thầy giúp môn đệ học bài học của Thầy, 
bài học của trái tim, hiền lành và khiêm tốn. 
Thầy dạy học trên đường. 
Thầy tập cho môn đệ nhìn những biến cố mỗi ngày 
với cái nhìn của Thiên Chúa. 
Thầy giúp họ thấy giá trị nơi đồng xu nhỏ của bà góa nghèo, 
thấy vẻ đẹp của hoa huệ, và sự vô tư của chim trời. 
thấy nét cao quý của trẻ thơ, và phẩm giá của người phụ nữ. 
Thầy tập cho họ trưởng thành, 
tập đương đầu ban đêm một mình với sóng gió, 
tập tin vào Thiên Chúa khi phải nuôi ăn đám đông, 
tập can trường đối diện với cái chết nhục nhã và đau đớn. 
Thầy kéo họ ra khỏi cái tôi háo danh 
khi họ cãi nhau trên đường xem ai là người lớn nhất, 
Thầy đòi họ bỏ mọi sự mà theo Thầy, 
và đặt Thầy lên trên cả mạng sống và tình ruột thịt. 
Lạy Thầy Giêsu, 
Khoa sư phạm của Thầy là huấn luyện môn đệ bằng tình yêu. 
Một tình yêu kiên nhẫn khi họ yếu đuối và cứng lòng. 
Một tình yêu bênh vực và bảo vệ lúc họ bị tấn công. 
Một tình yêu chia sẻ khi cho họ cộng tác trong sứ vụ. 
Thầy đã diễn tả tình yêu đến cùng của Thầy 
khi cúi xuống rửa chân cho họ. 
Xin cho chúng con suốt đời học với Thầy, 
nhận Thầy mãi mãi là vị Tôn Sư của chúng con. 
Và cùng với Thầy, chúng con đi khắp thế gian, 
để làm cho muôn dân thành môn đệ. 

 

 

2. Các anh tìm gì?

Kinh thánh hôm nay ghi rằng: “Hôm sau nữa, Gioan đứng đó với hai người trong nhóm môn đồ của ông. Ông ngó về phía Chúa Giêsu đang đi ngang qua mà nói: “Này là Chiên Thiên Chúa” (c.35). Thế là hai môn đệ đó theo tay chỉ của Gioan mà đi đến gặp Chúa Giêsu. Thấy họ đi theo mình, Chúa Giêsu phán hỏi “Các ngươi tìm gì ?” (c.38). Câu hỏi có ý nghĩa là tại sao các người đi theo Ta? Các ngươi chờ đợi hy vọng gì ở ta ? Hai môn đồ đó là Andrê (c.40) và có lẽ là Gioan nữa. Trước lời Chúa hỏi, họ sửng sốt trả lời thưa Chúa bằng một câu hỏi: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu ?” (c.38). Họ hỏi như vậy là họ có ý muốn gặp riêng Chúa Giêsu hoặc là để biết chỗ Chúa ở để lần sau tới gặp nữa.

Nhưng dù sao, ở đây cũng là một lần gặp gỡ quyết định thay đổi đời họ. Một ơn kêu gọi dứt khoát vì Kinh thánh có dùng tới động từ “đến mà xem” (c.39) ở thì Aoriste là nói lên thái độ quyết liệt dứt khoát đó. Rồi bản văn nói rõ giờ họ gặp gỡ Chúa là giờ thứ mười, tức là vào khoảng 4 giờ chiều. Giờ này dvn Do thái đã là muộn màng lắm rồi. Ít ai đi đâu xa nhà vào giờ này để khỏi trọ đêm ở nhà người khác. Như vậy, cuộc đàm thoại với các môn đệ này đã khá muộn giờ.

Bài học cần suy nghĩ hôm nay “các ngươi đi tìm gì ?“(c.38) . Theo Phúc âm thứ tư, đây là lời đầu tiên Chúa Giêsu đặt thành câu hỏi. Chúng ta phải biết đó là câu hỏi đầu tiên Chúa hỏi chúng ta hôm nay nữa. Chúa muốn hỏi như thế để nhấn mạnh đến sự tự do lựa chọn, ý thức rõ rệt điều mình xin, có nghĩa là Chúa muốn chúng ta sống đích thực, không được lưng chừng cá mè một lứa.

Đối với Chúa, không được ương ương dở dở, một là theo Ngài, hai là không, chứ không có thái độ thứ ba. Chúng ta nhớ lại ngay chịu Phép rửa tội Giáo hội cũng hỏi chúng ta một câu tương tự: “Con xin gì cùng Hội Thánh ?” Thưa “Xin phép Rửa tội, xin đức tin nước trời”. Cũng  câu tương tự, Chúa đã hỏi quân dữ ở vườn cây dầu: “các ngươi đi tìm ai ?” (Gio 1,4). Sau khi phục sinh, Chúa đã hỏi chị Maria Madalena đang đi tìm quanh quẩn bên mộ trống: “Chị tìm ai đó ?” (Gio 20,15). Hình như giờ này giữa muôn công việc bon chen, Chúa Giêsu đã hỏi chúng ta “con đang đi tìm ai ?”

Xin cho một đời chúng ta sống là một đời đi tìm Chúa không ngừng. Xin đừng đi tìm Chúa như Hêrôdê, đừng tìm Chúa như các luật sĩ, biệt phái trong năm lần tranh tụng. Đừng tìm Chúa như chàng thanh niên giàu có trong Phúc âm (Mc 10,17t). Đừng tìm Chúa như những ai nơi vườn cây dầu bằng sự quen thuộc và lạnh nhạt (Mt 26,47). Nhưng hãy tìm Chúa thực sự như các môn đệ của Gioan tiền hô hôm nay, như các đạo sĩ phương Đông (Mt 2,1t), như Nicođêmô (Gio 3,5), như Madalena (Gio 20,15), như Gioan Phêrô (20,1t), như Tôma (Gio 20,16t). Những ai thực sự đi tìm Chúa, chắc chắn sẽ gặp Ngài. Những ai đem lòng thành tín đến gõ cửa trời, nhất định sẽ được đón tiếp như đại khách, Chúa không bao giò để họ lang thang lạc lối đâu.

Đáng lẽ chúng ta phải hăm hở đi tìm Chúa dù phải vất vả đêm hôm như một Nicođêmô (Gio 3,5), dù phải cực nhọc như người gieo giống (Mt 13,1-9), phải hy sinh từ bỏ tất cả như người đi tìm kho tàng đá ngọc (Mt 15,44-46). Họ phải biết cố gắng đi tìm mãi như chủ chiên của một con chiên lạc (Lc 15,1), như người kia đốt đèn đi tìm đồng bạc trong nhà (Lc 18,8).

Chúa bảo chúng ta phải “tìm Nước trời trước hết, còn mọi sự khác ta sẽ ban cho sau” (Mt 6,33). Có khi chúng ta lại đi tìm mọi sự khác trước để rồi mất cả chì lẫn chài.

 

 

3. Hãy đến mà xem

Tin mừng thứ tư không ghi lại một cuộc đối thoại nào giữa Chúa Giêsu và Gioan Tẩy giả. Gioan thấy Chúa Giêsu, ông chỉ cho thấy Ngài, ông nói về Ngài. Oâng là chứng nhận, là người bạn, là tiếng kêu. Những gì ông phải nói, ông đã học được từ Đấng đã sai phái ông. Oâng không phải là môn đệ Chúa Giêsu, nhưng là vị tiền hô. Sau ông, với Chúa Giêsu là một thời đại mới đang bắt đầu, sau phép rửa trong nước là phép rửa trong Thánh Thần. Gioan vừa là người chiêm ngưỡng sự mới mẻ ấy, vừa là người chỉ cho thấy sự mới mẻ. Thấy Chúa Giêsu đi ngang qua, ông lên tiếng nói : "Đây là Chiên của Thiên Chúa". Hai môn đệ đã nghe lời ông nói và đi theo Chúa Giêsu. Gioan phải có khả năng lột bỏ bản thân lắm mới có thể làm điều đó. Không những dọn đường cho Chúa, ông còn chuẩn bị để có những người nhận biết và đi theo Ngài. Chính khi đón nhận các môn đệ của Gioan mà Chúa Giêsu khởi sự sứ mạng của Ngài.

Cuộc đối thoại thật ngắn gọn, dứt khoát :"Các ngươi tìm gì ? Thưa thầy, thầy ở đâu ? Hãy đến mà xem. Họ đi với Ngài và đã ở lại với Ngài ngày hôm ấy". Như thế, bước đầu tiên của những người sẽ là tông đồ và chứng nhận của Chúa Giêsu chính là biết Ngài, đi theo Ngài, ở lại với Ngài, chỉ sau đó chúng ta mới là chứng nhân của Ngài. Nếu chúng ta nghĩ rằng chính chúng ta sẽ đi cứu độ thế giới, thì chúng ta lạc đường rồi. Chỉ có một Đấng Cứu thế là Chúa Giêsu, chẳng ai là chứng nhân nếu trước đó không là môn đệ.

Ở đây, cuộc gắp gỡ đầu tiên mau chóng đưa tới việc làm chứng đầu tiên. Anrê đi gặp anh mình trước hết và nói :"Chúng tôi đã gặp Đấng Mêsia, tức là Đức Kitô" và ông đưa anh mình đến với Chúa Giêsu.

Ba môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu đã được một người khác dẫn đến với Ngài như thế. Đó không là những điều vẫn xảy ra cho chúng ta sau ? có biết bao người trên đường chúng ta đi đã giúp chúng ta biết được Ngài.

Suy niệm bài Tin mừng hôm nay, xin cho chúng ta cũng biết tìm Chúa, sống thân mật với Chúa và đem Chúa đến cho mọi người.

 

Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm