Danh mục bài viết

Cập nhật 19/11/2019 - 4:1 - Lượt xem 2257

Thứ Tư tuần 33 Thường Niên

"Sao ngươi không gửi bạc Ta ở ngân hàng".

 

Tin Mừng: Lc 19, 11-28

Khi ấy, Chúa Giêsu phán thêm một dụ ngôn nữa, vì Người đã đến gần Giêrusalem, mà dân chúng lại cứ tưởng là Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện trong giây lát. Vậy Người phán rằng:

"Có người quý tộc kia đi phương xa để được phong vương rồi trở về. Ông cho gọi mười người tôi tớ đến, giao cho họ mười nén bạc và dặn rằng: "Hãy làm lợi cho đến khi ta trở về". Nhưng các người dân của ông ấy ghét ông, sai người đi theo mà rằng: "Chúng tôi không muốn ông ấy làm vua chúng tôi". Ðược phong vương rồi ông trở về, cho gọi các tôi tớ mà trước kia ông đã giao tiền cho, để biết mỗi người đã làm lợi được bao nhiêu.

"Người thứ nhất đến và thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được mười nén". Nhà vua bảo: "Ðược, hỡi người tôi tớ tốt lành, ngươi đã trung tín trong điều nhỏ mọn, ngươi sẽ được quyền cai trị mười thành". Người thứ hai đến thưa: "Tâu vua, nén bạc của vua đã sinh lợi được năm nén". Nhà vua đáp: "Ngươi cũng vậy, hãy cai quản năm thành".

"Người thứ ba đến thưa: "Tâu vua, đây nén bạc của vua, tôi còn giữ trong khăn, vì tôi sợ ngài: ngài là người hà khắc, và lấy cái ngài không gửi, gặt cái ngài không gieo". Vua phán rằng: "Hỡi đầy tớ bất lương, ta cứ lời ngươi mà xử ngươi. Ngươi đã biết ta là người hà khắc, lấy cái ta không gửi, gặt cái ta không gieo, sao ngươi không gửi bạc ta ở ngân hàng, để rồi khi ta trở về, ta có thể lấy cả vốn lẫn lời".

"Vua liền bảo những người đứng đó rằng: "Hãy lấy nén bạc của nó mà trao cho người đã có mười nén". Họ tâu rằng: "Tâu vua, người ấy đã có mười nén rồi". Vua đáp: "Ta nói cùng các ngươi: Ai có sẽ cho thêm, và người đó sẽ được dư dật; còn ai không có, người ta sẽ lấy đi cả cái nó đang có. Còn những kẻ nghịch cùng ta, không muốn ta làm vua, hãy đem chúng ra đây và giết chúng trước mặt ta". Nói thế rồi Chúa liền dẫn họ lên Giêrusalem.

 

 

Suy niệm 1: Làm ăn sinh lợi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Khi Đức Giêsu đến gần Giêrusalem, 
nhiều người nghĩ rằng Nước Thiên Chúa sắp xuất hiện rồi. 
Họ cho rằng khi Ngài tiến vào thành thánh lẫm liệt như một vị vua, 
Nước ấy sẽ bừng tỏa trọn vẹn trên đoàn dân của Thiên Chúa (c. 11). 
Thật ra Nước Thiên Chúa không đến nhanh như họ nghĩ. 
Đức Giêsu còn phải chịu đau khổ, chết, rồi được phục sinh. 
Sau đó Giáo Hội còn phải chờ một thời gian dài 
trước khi Nước Thiên Chúa đến cách viên mãn qua việc Ngài trở lại. 
Thời gian của Giáo Hội là thời gian đợi chờ, 
thời gian lo làm ăn sinh lợi với những gì Chúa tặng ban. 
Đó chính là ý nghĩa của dụ ngôn trong bài Tin Mừng hôm nay. 
Một nhà quý tộc kia đi xa để lãnh nhận vương quyền. 
Trước khi đi ông gọi mười người đầy tớ lại, 
và trao cho họ mỗi người một số tiền không lớn lắm, là một đồng mina. 
Ông ra lệnh: “Hãy lo làm ăn sinh lợi cho tới khi tôi đến” (c. 13). 
Khi nhà quý tộc trở về trong tư cách là vua, 
ông truyền gọi các đầy tớ lại để họ báo cáo về công việc làm ăn. 
Hai người đầy tớ đầu tiên đã sinh lợi không ít. 
Một người được lời thêm mười đồng, người kia được thêm năm đồng. 
Cả hai được vua ban thưởng rất trọng hậu, cho cai trị các thành phố. 
Còn người thứ ba trả lại cho nhà vua đồng mina anh đã nhận. 
“Thưa Ngài, đồng mina của Ngài đây, tôi đã giữ kỹ nó trong khăn.” 
Tất cả tội của người đầy tớ này nằm ở thái độ giữ kỹ. 
Giữ kỹ thì chẳng mất gì, vẫn còn nguyên vẹn. 
Nhưng giữ kỹ lại không thể làm cho đồng tiền sinh lời. 
Hơn nữa, giữ kỹ là không vâng lời ông chủ trước khi đi: “Hãy lo làm ăn!” 
Người đầy tớ sợ ông chủ, vì ông là người nghiêm khắc (c. 21). 
Chính vì sợ làm ăn thua lỗ, sợ bị ông chủ trừng phạt 
mà anh chọn thái độ chắc ăn là giữ kỹ đồng vốn trong khăn. 
Thái độ này không được ông chủ, nay trở thành nhà vua, chấp nhận. 
“Tại sao anh không gửi tiền của tôi vào ngân hàng, 
để khi trở về, tôi mới rút được cả vốn lẫn lời chứ ?” (c. 23). 
Ý của chủ là đồng tiền cần phải được đầu tư để sinh lời. 
Nỗi sợ đã làm cho anh đầy tớ mất đi sự liều lĩnh cần thiết. 
Bài Tin Mừng nhắc các Kitô hữu một điều cần. 
Giữ kỹ, giữ nguyên những gì Chúa ban vẫn chỉ là một thái độ tiêu cực. 
Kitô hữu là người tích cực sử dụng đồng vốn nhận được để sinh lời. 
Ra khỏi thái độ rụt rè, sợ hãi, để dám nghĩ, dám làm việc lớn cho Chúa, 
đó mới là thái độ đúng đắn của người Kitô hữu có trách nhiệm. 
Nếu không liều lĩnh trong những dự tính và hành động, 
nhiều nén bạc Chúa ban sẽ bị bỏ quên mãi trong khăn. 
Ông chủ trong dụ ngôn thật ra không phải là người ham lời. 
Ông chỉ muốn các đầy tớ trung tín trong việc rất nhỏ (c. 17). 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con dám hành động 
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa. 
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện, 
vì xác tín rằng 
Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, 
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con, 
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con. 
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá, 
xin cho con dám liều theo Chúa 
mà không tính toán thiệt hơn, 
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ, 
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim, 
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa. 
Ước gì khi dâng lên Chúa 
những hy sinh làm cho tim con rướm máu, 
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt 
của người một lòng theo Chúa. Amen 

 

 

Suy niệm 2: Hãy đầu tư cho tương lai _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Cuộc sống của con người luôn phải đối diện với thực trạng: cơm, áo, gạo, tiền.... Đây là những thứ cần thiết căn bản trong đời sống thường nhật. Muốn có cuộc sống ổn định, người ta thường phải kiếm kế để sinh nhai. Có những người không có tiền thì đi làm công, người có tiền thì đầu tư cách này hay cách khác để kiếm lời....

Vào thời Đức Giêsu, người ta cũng xử dụng đồng tiền để sinh lời, nhằm đáp ứng nhu cầu căn bản trong đời sống hằng ngày.

Vì thế, Đức Giêsu đã mượn hành động này để nói đến một cuộc đầu tư khác, đó là cuộc đầu tư đức tin, đầu tư vào Nước Trời….

Câu chuyện được khởi đi từ việc một người quí tộc nọ trẩy đi phương xa để lãnh nhận vương quyền. Thế nên, ông đã gọi các đầy tớ trung tín lại và trao cho họ một số vốn để đầu tư. Khi trao như thế, ông chủ rất tin tưởng đầy tớ của mình, và lẽ tất nhiên, người đầy tớ không được nhận rồi sau đó đem cất giấu.

Hình ảnh này gợi lại cho chúng ta nhớ đến món quà cao quý và vô giá mà Thiên Chúa trao ban cho chúng ta ngày lãnh nhận Bí tích Rửa Tội. Đây là gia tài hay còn gọi là vốn liếng thiêng liêng trong đời sống đức tin của chúng ta. Hồng ân đó, Thiên Chúa hẳn không hề muốn chúng ta giữ lấy cho riêng mình, nhưng được lan tỏa cho mọi người qua hình ảnh trao ngọn nến cháy sáng và mời gọi phải chiếu tỏa cho anh chị em chung quanh.

Như vậy, lãnh nhận ơn Chúa là hồng ân, nhưng hồng ân luôn gắn liền với trách nhiệm. Nói cách khác, “Đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Vì thế, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy cố gắng sống tốt, đầu tư tích lũy những nghĩa cử yêu thương, tấm lòng bao dung, nhân từ, đại lượng..., có thế, ánh sáng ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Rửa Tội mới được chiếu tỏa, nếu không, chẳng khác gì đèn sáng nhưng lại đặt dưới gầm giường hay trong thùng.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho ánh sáng đức tin chúng con luôn được chiếu tỏa trên cuộc đời chúng con và cho cả những người chung quanh nữa. Ngõ hầu mọi người nhận biết Chúa và tin thờ Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Tỉnh thức chờ Chúa

Cộng đoàn tín hữu Thessalonica sống trong niềm thao thức việc Chúa sắp trở lại đến độ một số người trong họ không còn muốn dấn thân làm việc nữa. Thái độ lệch lạc này không phù hợp với lời dạy của Chúa Giêsu là sống thức tỉnh chờ đợi ngày Chúa trở lại trong vinh quang. Cần phải có thái độ tỉnh thức được thể hiện bằng những việc làm tốt, chứ không phải một thái độ canh chừng thụ động. Thánh Phaolô đã viết cho tín hữu Thessalonica: “Chúng tôi cầu xin Thiên Chúa cho anh em được sống xứng đáng với ơn gọi, xin Ngài dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi công việc anh em làm vì lòng tin. Còn về ngày Chúa Giêsu Kitô quang lâm và tập hợp chúng ta về với Ngài, tôi xin anh em điều này: nếu có ai bảo rằng chúng tôi đã được thần khí mạc khải, hoặc đã nói, đã viết thư quả quyết rằng ngày Chúa gần đến, thì anh em đừng vội để cho tinh thần giao động, cũng đừng hoảng sợ. Đừng để ai lừa dối anh em bất cứ cách nào” (2 Tx 1,11; 2,1-2)

Đó là những lời khuyên cụ thể của thánh Phaolô cho tín hữu Thessalonica đang mong chờ lần trở lại của Chúa Giêsu, và những lời đó diễn đạt những lời Chúa dạy trong Tin mừng hôm nay: “Hãy làm lợi thêm những nén bạc được giao phó, chứ đừng đem chôn dấu nó”.

Dụ ngôn nén bạc mời gọi mỗi người chúng ta ý thức trách nhiệm với tư cách là người có niềm tin. Đức tin không là nén bạc để được cất giữ, nhưng phải được đầu tư để phát triển, sinh lợi. “Một đức tin không có việc làm là đức tin chết”. Nếu chúng ta chỉ đóng khung cuộc sống đạo trong bốn bức tường nhà thờ, nếu chúng ta chỉ giản lược đức tin vào những biểu dương bên ngoài, nếu đức tin chỉ là một mớ những giáo điều phải tin, những điều răn phải giữ, thì quả thực chúng ta đang chôn chặt đứt tin như gia nhân đã chôn nén bạc mà chủ đã trao, chúng ta có giữ đạo, nhưng chưa thực sự sống đạo.

Cuộc đầu tư nào cũng bao hàm những bất tất, rủi ro; một đức tin sống động cũng hàm chứa nhiều hy sinh, mất mát. Nhưng chúng ta tin rằng chính lúc chúng ta mất mát là lúc chúng ta được lợi lộc, chính lúc chúng ta quên mình là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi được vui sống. Đó phải là bài trường ca trong cuộc sống chúng ta.

Chúng ta hãy dâng lời cảm tạ Chúa vì hồng ân đức tin chúng ta đã lãnh nhận. Xin Chúa ban thêm can đảm để đức tin của chúng ta được thực sự đầu tư trong từng phút giây cuộc sống, để đáng được phần thưởng Chúa ban trong ngày Ngài trở lại vinh quang.

 

 

Suy niệm 4: Cuộc đầu tư đức tin

Đồng tiền có đầu tư mới sinh lợi, nhưng cuộc đầu tư nào cũng mang tính bấp bênh. Càng muốn làm giầu, thì càng phải chấp nhận tính rủi ro của cuộc đầu tư.

Vào thời Chúa Giêsu, dân chúng có lẽ cũng có một khái niệm về đầu tư. Chính vì thế, để nói về những thực tại của Nước Trời, Ngài đã mượn câu chuyện một người quí tộc nọ trẩy đi phương xa để lãnh nhận vương quyền, đã gọi các đầy tớ trung tín lại và trao cho họ một số vốn đầu tư để sinh lời

Hình ảnh số vốn được ông chủ ký thác cho các đầy tớ để dầu tư gợi lên cho chúng ta chính đức tin, mà chúng ta đã lãnh nhận khi chịu phép rửa tội. Ơn đức tin là hồng ân quí giá nhất mà Giáo hội ký thác cho mỗi Kitô hữu. Giáo hội đã muốn nói lên tính cách vốn liếng ấy khi trao cho người chịu phép rửa tội ngọn nến, và nhắn nhủ người ấy phải giữ gìn ngọn nến ấy được mãi mãi cháy sáng.

Vốn liếng được trao ban là để đầu tư, mà nói đến đầu tư là nói đến bấp bênh nguy hiểm và rủi ro. Không ai có thể tiên liệu được hoàn toàn những gì sẽ xảy ra khi bắt tay vào công cuộc đầu tư. Đây có thể là một trong những hình ảnh gợi lên cho chúng ta những gì có thể xảy ra trong cuộc hành trình đức tin. Cuộc sống đức tin vốn là cuộc hành trình đầy cam go, bất trắc, rủi ro. Một cuộc sống đức tin không dấn thân chẳng khác nào nén bạc được chôn vùi, có an toàn, nhưng chỉ là thứ an toàn giả hiệu. Nói như thánh Giacôbê : “Đức tin không có việc làm là đức tin chết”.

Xét cho cùng, mất tất cả vì Nước Trời, Đó là đòi hỏi tận căn mà Chúa Giêsu đã đề ra cho những ai muốn làm môn đệ Ngài. Mất tất cả của cải trần thế để có được kho tàng trên trời, mất cả mạng sống mình để có được sự sống vĩnh cửu, đó chính là mất mát mà cuộc đầu tư đức tin luôn chờ đợi nơi người Kitô hữu chúng ta.

 

 

Suy niệm 5: Ý thức trách nhiệm

Có dịp đến viếng thăm các cộng đoàn Công giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ, ai cũng phải nhìn nhận rằng người công giáo Việt Nam rất sùng đạo. Tuy nhiên có một sự kiện đáng suy nghĩ, đó là sự đóng góp còn rất dè sẻn của họ vào các chi phí của Giáo Hội, cụ thể là vào các sinh hoạt của cộng đoàn địa phương. Sự kiện này phản ánh một tâm thức rất phổ biến nơi nhiều người : họ mang đến nhà thờ thái độ họ vẫn có ngoài xã hội : thái độ tiêu thụ : Giáo Hội cung cấp các dịch vụ như thánh lễ, các Bí tích, và người giáo dân trả tiền. Xét cho cùng thái độ này phản ảnh một quan niệm thiếu sót về Giáo Hội.

Qua bài Tin mừng hôm nay, có lẽ Giáo Hội muốn nhắc nhở chúng ta một quan niệm đúng đắn về Giáo Hội và nêu lên trách nhiệm của mỗi người đối với Giáo Hội.Những nén bạc được trao cho các đầy tớ là hình ảnh kho tàng đức tin được trao cho mỗi người khi chịu phép rửa tội. Cũng như các nén bạc được trao để sinh lợi, kho tàng đức tin càng được trao để phát triển. Nói khác đi, khi lãnh nhận đức tin trong và nhờ Giáo Hột, người kitô hữu được trao cho trách nhiệm xây dựng Giáo Hội. Giáo Hội là của họ. Giáo Hội là chính họ. Người kitô hữu không đứng bên ngoài để xin xỏ Giáo Hội, nhưng phải đứng bên trong để xây dựng Giáo Hội, chịu trách nhiệm về sự phát triển của Giáo Hội, cùng cảm thông với Giáo Hội. Mỗi đầy tớ được trao cho một số nén bạc khác nhau, đó là hình ảnh của sự khác biệt và chức vụ mà chúng ta có thể thấy trong Giáo Hội. Mỗi người một chức vụ tùy theo ơn gọi, nhưng tất cả có chung một trách nhiệm là cùng nhau xây dựng và phát triển Giáo Hội. Sống trọn những cam kết của niềm tin, sống đúng ơn gọi của người kitô hữu, đó không chỉ có nghĩa là sống trung thành với các nghĩa vụ đạo đức nhưng còn phải là một tín hữu dấn thân và ý thức trách nhiệm đối với đời sống của cộng đoàn Giáo Hội.

Dụ ngôn Tin mừng hôm nay cũng có thể là nội dung của phiên tòa ngày chung thẩm. Có lẽ Chúa Giêsu sẽ tra vấn chúng ta về trách nhiệm của chúng ta đối với Giáo hội. Sự trưởng thành của niềm tin chúng ta được đánh giá theo mức độ dấn thân của chúng ta vào đời sống Giáo Hội, cụ thể là vào cộng đoàn giáo xứ chúng ta. Niềm tin và lòng bác ái đích thực đòi hỏi chúng ta phải góp phần vào việc xây dựng cộng đoàn giáo xứ. Nhưng tiên vàn chứng tá của cuộc sống tin yêu bác ái cũng là viên gạch tốt nhất mà chúng ta đóng góp cho tòa nhà Giáo Hội. Sống như thế nào để không làm ô danh Chúa và đạo, đó là sự đóng góp cao độ và có trách nhiệm của người kitô hữu vào việc xây dựng Giáo Hội.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm