Danh mục bài viết

Cập nhật 12/11/2019 - 4:14 - Lượt xem 2259

Thứ Tư tuần 32 Thường Niên

"Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này".

 

Tin Mừng: Lc 17, 11-19

Khi Chúa Giêsu đi lên Giêrusalem, Người đi qua biên giới Samaria và Galilêa. Khi Người vào một làng kia thì gặp mười người phong cùi đang đứng ở đàng xa, họ cất tiếng thưa rằng: "Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi". Thấy họ, Người bảo họ rằng: "Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế". Trong lúc họ đi đường, họ được lành sạch. Một người trong bọn họ thấy mình được lành sạch, liền quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu và tạ ơn Người: Mà người ấy lại là người xứ Samaria. Nhưng Chúa Giêsu phán rằng: "Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao? Còn chín người kia đâu? Không thấy ai trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại này". Rồi Người bảo kẻ ấy rằng: "Ngươi hãy đứng dậy mà về: vì lòng tin của ngươi đã cứu chữa ngươi".

 

 

Suy niệm 1: Sấp mình tạ ơn _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Giáo dục cho trẻ em về lòng biết ơn là điều quan trọng. 
Cha mẹ thường dạy con cám ơn người làm ơn cho mình. 
Cám ơn là đi từ món quà đến người trao tặng. 
Mỗi người chúng ta đã nhận biết bao quà tặng trong đời, 
nên chẳng ai là người trọn vẹn nếu không có lòng biết ơn. 
Bản thân tôi là một quà tặng do nhiều người cho : 
cha mẹ, ông bà tổ tiên, các anh hùng dân tộc… 
Chỉ cần để lòng biết ơn đi lên mãi, lên tới nguồn, 
tôi sẽ gặp được Thiên Chúa như Người Tặng Quà viết hoa. 
Đức Giêsu đã làm bao điều tốt đẹp cho người thời của Ngài. 
Nhưng ít khi Tân Ước nói đến chuyện họ cám ơn, 
mà Đức Giêsu cũng chẳng bao giờ đòi ai cám ơn mình sau phép lạ. 
Bởi đó bài Tin Mừng hôm nay thật độc đáo. 
Mười người phong ở với nhau trong một ngôi làng. 
Họ biết tiếng của Đức Giêsu và biết cả tên của Ngài. 
Họ vui mừng thấy Ngài vào làng, nhưng họ chỉ được phép đứng xa xa. 
Tiếng kêu của họ vừa bi ai, vừa đầy hy vọng được chữa lành: 
“Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi!” (c. 13). 
Đức Giêsu đã chẳng chữa lành cho họ ngay lập tức, 
như từng làm với một người phong khác trước đây (Lc 5, 12-16). 
Dù họ chưa được sạch, Ngài đã bảo họ đi trình diện với các tư tế 
để cho thấy là mình đã khỏi rồi. 
Họ đã tin tưởng, vâng phục, ra đi, và được khỏi bệnh. 
Chỉ có một người, khi thấy mình được khỏi, liền quay lại. 
Anh ấy lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mình tạ ơn Đức Giêsu. 
Đó là một người Samaria, thời đó bị coi như người nước ngoài (c. 18). 
Anh được ơn lành bệnh, và hơn nữa anh có lòng biết ơn. 
Tôn vinh Thiên Chúa thì làm ở nơi nào cũng được. 
Nhưng anh muốn trở lại để gặp người Thiên Chúa dùng để thi ân cho mình. 
Cám ơn, biết ơn, tạ ơn, là mở ra một tương quan riêng tư mới mẻ. 
Người phong xứ Samaria không chỉ được chữa lành. 
Anh còn có kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa và người thi ân là Thầy Giêsu. 
Ơn này còn lớn hơn ơn được khỏi bệnh. 
Đức Giêsu có vẻ trách móc khi hỏi ba câu hỏi liên tiếp (cc. 17-18). 
Ngài ngạc nhiên vì không thấy chín người Do thái kia trở lại cám ơn. 
Đôi khi người Kitô hữu chúng ta cũng thiếu thái độ tạ ơn khi cầu nguyện. 
Dường như chúng ta ít mãn nguyện với những ơn đã được tặng ban. 
Chúng ta chỉ buồn Chúa về những ơn xin mãi mà không được. 
Nhận ra ơn Chúa ban cho đời mình và biết tri ân: đó là một ơn lớn. 
Người có lòng biết ơn bao giờ cũng vui. 
Họ hạnh phúc với những gì Chúa ban mỗi ngày, vào giây phút hiện tại. 
Biết ơn là con đường đơn sơ dẫn đến kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa. 
Khi tôi biết đời tôi là một quà tặng nhận được, 
thì tôi sẽ sống nó như một quà tặng để trao đi. 

Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con, 
những ơn con thấy được, 
và những ơn con không nhận là ơn. 
Con biết rằng 
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng, 
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên. 
Con thường đau khổ vì những gì 
Cha không ban cho con, 
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng. 
Tạ ơn Cha vì những gì 
Cha cương quyết không ban 
bởi lẽ điều đó có hại cho con, 
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn. 
Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha 
dù con không hiểu hết những gì 
Cha làm cho đời con. 

 

 

Suy niệm 2: Hãy tạ ơn Chúa _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Nghệ sĩ Lê Vũ Cầu trước khi được lành bệnh, ông là một người ngoại đạo. Lúc thập tử nhất sinh, ông đã được giới nghệ sĩ chuẩn bị tang lễ cho ông cách chu đáo. Tuy nhiên, khi có người Công Giáo đến thăm và gợi ý đưa ông đến đền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp của Dòng Chúa Cứu Thế để cầu khấn Đức Mẹ, ông đã đồng ý. Khi đến nơi, kỳ lạ thay, ông không xin cho mình được khỏi bệnh, nhưng ông lại xin đức tin. Thật nhiệm mầu, không những ông được ơn đức tin, mà ông còn được lành luôn căn bệnh xơ gan cổ trướng của mình. Sau đó, ông đã được đón nhận Bí tích Thánh Tẩy và dành thời gian còn lại để tạ ơn Chúa bằng việc sống đạo thật tốt, làm nhiều việc từ thiện bác ái.

Trong cuộc sống của chúng ta hôm nay, hẳn ít có ai dán can đảm để xin ơn đức tin như Lê Vũ Cầu! Bởi vì khi xin ơn đức tin, chúng ta phải thay đổi đời sống, dám chấp nhận lội ngược dòng để làm chứng cho đức tin mà mình đã lãnh nhận.  

Ngược lại, chúng ta thường chạy đến với Chúa, Mẹ và Các Thánh để xin cho mình những ơn như: giàu sang, chức vị, sức khỏe.... Xin những điều đó là tốt, tuy nhiên, xét về cấp độ trong ân sủng thì ơn đức tin là cao trọng nhất, vì nếu có đức tin, chúng ta dễ dàng an vui và hạnh phúc trong hoàn cảnh hiện tại, miễn sao danh Chúa được cả sáng và thánh ý Chúa được thực hiện. 

Thật vậy, khi có đức tin, chúng ta sẽ nhận ra tất cả là hồng ân, vì thế, cần phải tạ ơn Chúa và yêu thương anh chị em mình. 

Lời Chúa hôm nay thuật lại cho chúng ta thấy mẫu gương đức tin của người phong cùi xứ Samaria. Chính nhờ lòng tin mà ông được chữa lành. Cũng nhờ lòng tin mà tâm tình đầu tiên của ông là tạ ơn Chúa. Thái độ này của người Samaria ngược lại hẳn với 9 người Do Thái cùng bị phong cùi. Họ đã được lành bệnh, nhưng không một ai quay lại để cám ơn Chúa! 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần có thái độ yêu mến Thiên Chúa, tin tưởng vào Ngài. Mặt khác, Lời Chúa còn nhắc nhở mỗi người chúng ta rằng: nếu những người trong Tin Mừng hôm nay đã mắc phải những căn bệnh ghê sợ là bệnh cùi, thì hẳn mỗi người chúng ta cũng có những căn bệnh cùi tâm linh đáng sợ hơn rất nhiều, vì cùi tâm linh nó có thể hủy diệt cả tâm hồn chúng ta. Tuy nhiên, nhờ đức tin, chúng ta có hy vọng được Thiên Chúa chữa lành và ban ơn cứu độ cho chúng ta. Khi được Thiên Chúa yêu thương, chúng ta phải biết cám ơn Ngài và thay đổi đời sống nhờ hồng ân đức tin soi dẫn.

Thực ra, Thiên Chúa đâu cần con người phải cám ơn thì Ngài mới được vinh quang, nhưng việc chúng ta tạ ơn Ngài lại đem lại ơn cứu độ cho mình và mọi người nữa. Đồng thời, khi cám ơn Chúa, chúng ta đón nhận được lòng khiêm tốn và tôn nhận Thiên Chúa là Đấng quyền năng. Như vậy, khi ta biết tỏ lòng tri ân Thiên Chúa thì “ơn lại thêm ơn”. Còn khi không biết cám ơn Chúa, thì “ngay cả cái đang có cũng sẽ bị lấy đi” vì đã không biết sử dụng ơn Chúa cho hữu ích... 

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con. Xin cho chúng con ơn sám hối để đáng được Chúa chữa lành bệnh cùi tâm linh của chúng con. Amen. 

 

 

Suy niệm 3: Thể hiện của tự do thực sự

Trong suốt nhiều thế kỷ, người Do thái đã phải còng lưng dưới sức nặng của lao động khổ sai bên Ai cập. Dưới sự lãnh đạo của Môsê, Thiên Chúa đã giải phóng họ và đưa họ vào vùng đất tự do. Để đánh dấu cuộc giải phóng khỏi các thứ khổ sai đó, Thiên Chúa đã thiết lập một ngày trong tuần như ngày Hưu lễ. Đó là lý do tại sao người Do thái đã trân trọng tuân giữ ngày Hưu lễ. Nó chính là biểu trưng của tự do, bởi vì thời nô lệ, bảy ngày trên bảy ngày người Do thái không thể có được một ngày nghỉ ngơi. Như vậy, nghỉ ngơi là dấu chỉ của tự do, và đó là ý nghĩa nguyên thủy của ngày Hưu lễ.

Thế nhưng, dần dà qua dòng thời gian các nhà thần học Do thái đã thay đổi ý nghĩa ấy của ngày Hưu lễ: thay vì là biểu trưng của tự do, họ đã biến ngày Hưu lễ thành một gánh nặng chồng chất trên vai con người, nhất là làm cho con người xa cách Thiên Chúa.

Đó cũng là tình trạng của lề luật nói chung thời Chúa Giêsu. Luật lệ không còn là vì con người, nghĩa là giải phóng con người, mà trở thành gánh nặng đè bẹp con người và tách lìa con người khỏi Thiên Chúa; con người chú tâm thi hành lề luật hơn là yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. Thái độ của 9 người phong cùi người Do thái trong Tin mừng hôm nay phản ánh tâm thức chung của người Do thái thời đó. Chúa Giêsu chữa lành 10 người phong cùi, trong đó chỉ có một người Samari không phải tuân hành luật Do thái. Theo đúng đòi hỏi của lề luật, Chúa Giêsu đã yêu cầu 9 người Do thái đến trình diện các tư tế để được xác nhận là khỏi bệnh, riêng người Samari không phải tuân giữ điều đó, nhưng đây lại là người duy nhất trở lại cám ơn Chúa Giêsu và khen ngợi Thiên Chúa.

Câu truyện trên cho chúng ta thấy luật lệ đã cản trở con người đến gặp gỡ Chúa Giêsu và cảm tạ Thiên Chúa. Người Samari vì không bị chi phối bởi lề luật, nên đã được tự do để nói lên tình cảm chân thật của mình, người này gần với tôn giáo đích thực bởi vì ông có tự do hơn. Thiên Chúa thi ân một cách nhưng không thì con người cũng phải đáp trả một cách tự do. Một tương quan như thế không thể có được trong một xã hội lề luật, trong đó con người chỉ biết tính toán theo thứ công bình hoán đổi. Người Do thái vốn quen thuộc với tâm thức ấy, họ tính toán chi ly về công đức của mình, họ lượng giá phần thưởng dựa trên công nghiệp của mình. Chúa Giêsu đã đánh đổ một quan niệm như thế về tương quan giữa con người và Thiên Chúa: ơn cứu rỗi mà Ngài loan báo và thực hiện là ơn cứu rỗi nhưng không, đến độ con người chỉ được cứu độ nhờ lòng tin vào lòng từ bi của Thiên Chúa, đến độ những kẻ tội lỗi là những người đầu tiên được vào Nước Chúa.

Ngày nay, có lẽ nhiều người chúng ta cũng giống như 9 người phong cùi Do thái trong Tin mừng hôm nay. Họ đã bị lề luật giam hãm trong Đền thờ để không còn có thể nói lên lời tạ ơn đối với Đấng đã thi ân cho mình; họ xem lề luật trọng hơn điều thiết yếu của niềm tin là lòng biết ơn và niềm tín thác. Cũng như họ, có lẽ chúng ta đã tỏ ra trung thành một cách chi ly với luật Hội thánh, nhưng nhiều lúc chúng ta vẫn còn tự hỏi: Tôi phải đọc bao nhiêu kinh? Tôi phải lần bao nhiêu chuỗi? Tôi phải ăn chay bao nhiêu lần? Tôi phải bố thí cho bao nhiêu người nghèo khó? Tính toán như thế là quên rằng Thiên Chúa như Chúa Giêsu mạc khải là Thiên Chúa Tình Yêu. Ngài ban ơn cho chúng ta mà không dựa vào công đức chúng ta. Ngài ban ơn cho chúng ta hơn cả những gì chúng ta chờ đợi và tính toán. Một Thiên Chúa như thế, con người không thể có một tâm tình nào xứng hợp hơn là lòng tri ân, niềm tín thác. Đó là thể hiện của một tâm hồn tự do đích thực, nhờ đó con người có thể vượt qua bốn bức tường nhà thờ để không ngừng gặp gỡ Chúa trong cuộc sống mỗi ngày.

 

 

Suy niệm 4: Ít người có lòng biết ơn

John Hughes là một tài xế taxi tại Nữu ước một sáng nọ, trong khi lau chùi xe, ông bắt gặp một chiếc nhẫn bằng ngọc bảo trên xe. Ông cố nhớ xem chiếc nhẫn này là của người hành khách nào. Cuối cùng, ông nhớ đến một người phụ nữ đã mang theo rất nhiều tiền. Sau hai ngày tìm kiếm, ông gặp lại người phụ nữ và hồi hộp trả lại chiếc nhẫn cho bà ta. Chẳng những không thưởng, mà bà ta cũng chẳng nói một lời cám ơn. Sau đó, ông John Hughes nói: “Tôi rất mừng vì dù sao cũng đã gặp được bà ta. Đó là việc tôi phải làm”.

Tin mừng hôm nay kể lại việc mười người phong cùi được Chúa Giêsu chữa lành, nhưng chỉ có một người trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà người đó lại là người Samari, tức là người ngoại giáo. Sở dĩ, chín người Do Thái được chữa lành không trở lại tôn vinh Thiên Chúa, có lẽ vì họ quá chú trọng đến việc thi hành lề luật là đi trình diện tư tế, để được công nhận đã khỏi bệnh và được hòa nhập vào cộng đoàn trở lại. Cũng có thể vì quá vui mừng tìm đến gia đình bạn hữu mà quên Đấng đã cứu mình. Nhưng dù lý do nào đi nữa, thì sự thật vẫn là những người được ơn đã quên mất Đấng là mọi nguồn ơn lành.

Ngày nay, biết bao lần chúng ta cũng lãnh nhận ơn Chúa, nhưng nhiều khi vì quá chú trọng đến các nghi lễ, các bí tích, mà quên Đấng là nguồn ơn phúc và dâng lời cảm tạ Ngài. Và nếu suy nghĩ một chút, chúng ta sẽ nhận thấy rằng tất cả những gì chúng ta có về mặt tự nhiên cũng như siêu nhiên, đều đã lãnh nhận từ Thiên Chúa và qua người khác. Do đó, thái độ đúng đắn của chúng ta là phải biết ơn Chúa, đồng thời noi gương Chúa thi ân cho người khác, nhất là những người nghèo khổ bất hạnh.

Xin Chúa tha thứ cho thái độ vô tâm biết ơn của chúng ta. Xin cho chúng ta từ nay biết sống trong tâm tình cảm tạ và quảng đại liên đới chia sẻ với những anh em thiếu thốn. 

 

 

Suy niệm 5: Lòng biết ơn

Nhiều người thương tiếc cho số phận của hai chữ "cám ơn". Xem chừng hai chữ ấy đã chết lịm trên môi miệng của trẻ thơ và của biết bao người thời nay. Thật ra, đó không phải là cái chết của công thức lịch sự, xã giao, mà còn là dấu chỉ của cái chết thảm hại hơn, đó là cái chết của tình người. Quả thực, khi con người không còn biết nói lên hai tiếng cám ơn, tức là cũng chối bỏ tình liên đới với tha nhân. “Tôi sống cho tôi, tôi không cần sống cho người khác”, đó là phản ứng đàng sau sự vô ơn. Nhưng bên kia cái chết của tình người, còn có một cái chết thê thảm hơn, đó là cõi chết của mọi chiều kích siêu việt của cuộc sống con người : khi người ta khước từ tha nhân, người ta cũng chối bỏ chính mình và định mệnh siêu việt của mình.

Chúa Giêsu đến cứu độ con người, nhưng ơn cứu độ ấy không hề chối bỏ con người và cuộc sống tại thế này. Ngài đã làm cho con người và cuộc sống trở thành bí tích để gặp gỡ Thiên Chúa : chính qua những giá trị của cuộc sống là con người gặp gỡ Thiên Chúa, chính qua mỗi tha nhân mà con người có thể gặp được Ngài.

Tin mừng hôm nay như muốn nhắc nhở chúng ta chân lý ấy. Chúa Giêsu đã chữa lành cho 10 người phong cùi nhưng chỉ có một người quay trở lại để cám ơn Ngài, mà người đó lại là người Samari, một người ngoại giáo. Những người có đạo lại trở thành ngoại đạo, vì họ đã không biết nói lời cám ơn, không biết sống tình người. Trong khi đó, dưới cái nhìn của Chúa Giêsu, một người ngoại đạo đã trở thành có đạo vì đã biết sống tình người. Chúa Giêsu đã nói với người phong cùi Samari , "Lòng tin của ngươi đã cứu ngươi". Lòng tin ở đây chính là biết trở lại tìm Chúa Giêsu và nói lên niềm tri ân của mình.

Người Samari ra về được lành không những trong thân xác mà nhất là được chữa lành trong tâm hồn.. Từ nay tâm hồn của ông được mở ra vì đã biết sống tình liên đới với tha nhân. Trong khi đó 9 người Do thái kia được hồi phục trong thân xác, nhưng vẫn tiếp tục cắt đứt tâm hồn họ khỏi mọi liến đới và ràng buộc với tha nhân, và đó chính là sự cùi hủi đáng thương nhất của con người.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chứng ta sống niềm tin một cách thiết thực. Niềm tin kitô của chúng ta chỉ có thể và được thể hiện qua tình người mà thôi. Người kitô hữu không thể tuyên xưng niềm tin vào Thiên Chúa mà lại khước từ tha nhân và những giá trị của cuộc sống. Thể hiện lòng mến Chúa bằng cách sống tình người, đó là sứ mệnh của người kitô hữu trong xã hội này. Họ được mời gọi để xây dựng một xã hội nhân bản hơn, trong đó con người biết sống tử tế hơn, yêu thương hơn, quảng đại hơn.   

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm