Danh mục bài viết

Cập nhật 29/10/2018 - 3:45 - Lượt xem 1475

Thứ Sáu tuần 30 Thường Niên

"Trong ngày Sabbat, ai trong các ông có con lừa hay con bò rơi xuống giếng mà không kéo nó lên sao?"

 

Tin Mừng: Lc 14, 1-6

Khi ấy, vào một ngày Sabbat, Chúa Giêsu vào dùng bữa trong nhà một thủ lãnh biệt phái, thì những người hiện diện ở đó dòm xét Người. Bấy giờ có một người mắc bệnh thuỷ thũng ở trước mặt Người. Chúa Giêsu lên tiếng hỏi các Luật sĩ và biệt phái rằng: "Trong ngày Sabbat, có được phép chữa bệnh không?" Các ông ấy làm thinh. Bấy giờ Người kéo kẻ ấy lại, và chữa lành, rồi cho về. Ðoạn Người bảo các ông rằng: "Trong ngày Sabbat, ai trong các ông có con lừa hay con bò rơi xuống giếng mà không lập tức kéo nó lên sao?" Nhưng các ông không thể trả lời câu hỏi ấy.

 

 

Suy niệm 1: Chữa khỏi và cho về _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Sau khi dự nghi thức ở hội đường vào ngày sabát, 
người ta thường mời khách về nhà dùng bữa trưa. 
Bữa ăn này đã được chuẩn bị từ ngày hôm trước. 
Hôm nay Đức Giêsu lại được một người Pharisêu mời dùng bữa. 
Đây là lần thứ ba Ngài được mời ăn như thế (x. Lc 7, 36; 11, 37). 
Và đây cũng là lần thứ ba có sự căng thẳng 
vì Ngài chữa bệnh trong ngày sabát (x. Lc 6, 6; 13, 10). 
Những người Pharisêu trong bữa ăn hôm nay chăm chú nhìn Ngài (c. 1). 
Chúng ta không rõ người mắc bệnh phù thũng có là khách không. 
Hay phải chăng anh ấy là người không mời mà đến? 
Nếu là khách thì tại sao Đức Giêsu lại cho anh về sau khi chữa khỏi? 
Dù sao thì anh ấy cũng đang đứng trước mặt Đức Giêsu (c. 2). 
Ngài thấy những dấu hiệu của bệnh phù thũng nơi thân xác anh. 
Trên người anh có chỗ sưng lên vì nước bị ứ lại. 
Chính Đức Giêsu là người chủ động đặt vấn đề với người Pharisêu. 
“Có được phép chữa bệnh trong ngày sabát không ?” (c. 3). 
Hiển nhiên đối với họ, chỉ được phép chữa những bệnh nhân hấp hối. 
Anh bị phù thũng không nằm trong diện này. 
Vậy mà họ đã giữ thái độ thinh lặng trước câu hỏi đó (c. 4). 
Đức Giêsu đã chữa bệnh cho anh chỉ bằng một cử chỉ đỡ lấy. 
Không có lời nói nào kèm theo. 
Có lẽ anh đã đi về nhà, lòng vui sướng vì được khỏi bệnh. 
Đức Giêsu đã muốn biện minh cho hành vi chữa bệnh trong ngày sabát 
bằng một câu hỏi về cách ứng xử trong một trường hợp cụ thể (c. 5). 
“Giả như các ông có đứa con trai hoặc con bò sa xuống giếng, 
các ông lại không kéo nó lên ngay lập tức, dù là ngày sabát sao?” 
Họ đã không thể đưa ra câu trả lời, 
vì dĩ nhiên là phải kéo nó lên ngay, trước khi nó chết dưới giếng. 
Đối với Đức Giêsu, chữa bệnh đơn giản là kéo một người lên ngay. 
Dù Ngài không phủ nhận tầm quan trọng của việc giữ ngày sabát, 
nhưng ngày sabát lại không cấm làm điều phải làm, đó là chữa bệnh. 
Rõ ràng Đức Giêsu quan tâm đến nhu cầu của con người. 
Nếu để đến hôm sau mới chữa cho anh phù thũng thì cũng được. 
Nếu để bà còng lưng mười tám năm chịu thêm một ngày cũng không sao. 
Nhưng Ngài muốn giải phóng con người ngay lập tức, khi có thể được. 
Ngài muốn làm vơi nỗi đau kéo dài đã lâu của con người. 
Chính vì bà còng lưng đã mười tám năm đau khổ 
nên không cần kéo dài thêm, dù chỉ một ngày nữa. 
Luật lệ đạo đời nhằm phục vụ cho hạnh phúc thực sự của con người. 
Trong cuộc sống hôm nay, có nhiều việc cần làm ngay. 
Có bao mảnh đời sắp bị đổ vỡ, có những nguy cơ đe dọa nhân phẩm, 
có những người trẻ đứng trên bờ vực, có những thai nhi bị chối từ. 
Làm sao chúng ta không dửng dưng với những em nhỏ ở kề miệng giếng, 
và không quay lưng với những người đã sa xuống vực sâu?

Lạy Cha, xin cho con ý thức rằng 
tấm bánh để dành của con thuộc về người đói, 
chiếc áo nằm trong tủ thuộc về người trần trụi, 
tiền bạc con cất giấu thuộc về người thiếu thốn. 
Lạy Cha, có bao điều con giữ mà chẳng dùng, 
có bao điều con lãng phí 
bên cạnh những Ladarô túng quẫn, 
có bao điều con hưởng lợi 
dựa trên nỗi đau của người khác, 
có bao điều con định mua sắm dù chẳng có nhu cầu. 
Con hiểu rằng nguồn gốc sự bất công 
chẳng ở đâu xa. 
Nó nằm ngay nơi sự khép kín của lòng con. 
Con phải chịu trách nhiệm 
về cảnh nghèo trong xã hội. 
Lạy Cha chí nhân, 
vũ trụ, trái đất và tất cả tài nguyên của nó 
là quà tặng Cha cho mọi người có quyền hưởng. 
Cha để cho có sự chênh lệch, thiếu hụt, 
vì Cha muốn chúng con san sẻ cho nhau. 
Thế giới còn nhiều người đói nghèo 
là vì chúng con giữ quá điều cần giữ. 
Xin dạy chúng con biết cách đầu tư làm giàu, 
nhờ sống chia sẻ yêu thương. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Luật phải được chi phối bởi tình yêu _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có một câu chuyện kể rằng: khi đang đi trên đường vào chiều tối, một cô gái bị nhóm thanh niên lạ mặt vây hãm. Đang thực hiện hành vi cướp giật và đồi bại..., bất thình lình, có một chàng trai bảnh bao, võ nghệ thuộc loại giỏi, nên anh ta đã tung ra những tuyệt chiêu để đánh đuổi bọn cướp và bảo vệ cô gái. Thấy không chống trả lại được, bọn cướp đã bỏ đi cách nhanh chóng, để lại cô gái cũng như chiếc xe hàng hiệu của cô trong sự tiếc nuối! Còn cô gái thì sợ hãi tột cùng. Tuy nhiên, với nghĩa cử hào hiệp, cộng thêm bề ngoài bảnh trai..., cô gái đã nhanh chóng lấy lại tinh thần và thán phục, tôn trọng với chàng trai tốt bụng đã giúp đỡ mình thoát nạn. Trong tâm hồn cô, chàng trai này đã chiếm được một vị trí đặc biệt! Thấy được cô gái đã siêu lòng, chàng trai tỏ vẻ yêu thương và hứa hẹn đủ điều. Tuy nhiên, lợi dụng lúc cô gái không để ý, hắn ta đã nhanh chóng lên xe của chính cô và tẩu thoát, để lại cô gái một mình trong sự bàng hoàng... . Như vậy, thực chất chàng trai đã làm mờ mắt và xiêu lòng cô gái trên đây chính là một tên lừa siêu hạng!

Hôm nay, ngang qua việc người đàn bà mắc bệnh phù thũng đến với Đức Giêsu đúng vào ngày Sabát, và các người Luật Sĩ tỏ ra khó chịu! Nhân cơ hội này, Đức Giêsu dạy cho những người Luật Sĩ bài học tình thương phải phát xuất từ tấm lòng chân thật chứ không phải vì giả bộ bề ngoài.

Khởi đi từ câu hỏi: "Trong ngày Sabát, có được phép chữa bệnh không?", tiếp theo sau đó, Ngài lại đặt ra một tình huống và yêu cầu họ trả lời: "Trong ngày Sabát, ai trong các ông có con lừa hay con bò rơi xuống giếng mà không lập tức kéo nó lên sao?". Tuy nhiên, họ đã cứng họng và không thể trả lời được bất cứ câu hỏi nào của Đức Giêsu. Lý do những Luật Sĩ không thể trả lời được các câu hỏi của Đức Giêsu chỉ vì họ sống vụ luật, hình thức, giả tạo. Nên gặp phải Đấng là nguồn gốc của chân lý, tình thương thì đương nhiên họ phải câm miệng, bởi vì họ thuộc hạng người: luôn lừa gạt, hình thức và chất những gánh nặng không thể vác nổi lên vai người ta, còn họ, họ không đụng một ngón ta mà lay thử.

Thật vậy, nếu luật mà không có tình thương thực sự thì hẳn sẽ chỉ là trò bịp bợm, dối lừa và lợi dụng mà thôi. Câu chuyện trên cho thấy rõ bản chất của chàng trai kia: hắn giữ luật là bảo vệ người thấp cổ bé họng, chân yếu tay mền trước sự tấn công của kẻ mạnh, nhưng những hành vi, nghĩa cử đó của hắn đâu phải vì tình thương, mà là một chiêu thức tinh vi, một trò bỉ ổi để lừa gạt mà thôi.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi chúng ta hãy tránh cho xa thói chuyên nghề bịt bợm, lưu manh nhân danh đạo đức, nhân danh công lý như những người luật sĩ khi xưa. Đừng vì cái mác đạo đức bên ngoài mà bất nhân đến độ loại bỏ tiếng Lương Tâm để đi đến hành vi vu oan cho người khác, chỉ vì người ta dám nói lên sự thật, hay vì người ta dễ thương khi sống cốt lõi của Tin Mừng là tình thương....

Lạy Chúa Giêsu, Luật của Chúa là luật tình thương, Luật vì con người. Xin cho mỗi chúng con biết yêu mến Luật Chúa, và khi thi hành, xin cho chúng con biết đem tình yêu lồng vào trong Luật đó. Có thế, Luật của Chúa mới giải thoát chúng con mà thôi. Amen.

 

Suy niệm 3: Linh hồn của lề luật

Gilgal Zamir, người thanh niên 25 tuổi đã sát hại Thủ tướng Do Thái, ông Y. Rabin, khi bị tòa án tại Tel Aviv kết án tù chung thân, chẳng những không để lộ bất cứ cử chỉ hối hận nào, mà còn tuyên bố: “Tất cả những gì tôi làm là làm cho Chúa, làm cho lề luật, làm cho dân tộc Israel”. Thái độ của Gilgal Zamir đã khiến cho quan tòa đưa ra nhận định: Gilgal Zamir có những khuynh hướng vị kỷ, nhìn thế giới chỉ dưới hai mầu trắng đen mà thôi; anh ta là sản phẩm của một nền giáo dục không quan tâm đủ đến những giá trị nhân bản và đạo đức cần mang lại cho người trẻ hiện nay.

Gilgal Zamir có thể là hiện thân của những biệt phái thời Chúa Giêsu, nghĩa là luôn miệng  nhân danh Chúa và lề luật. Cũng như những người biệt phái, anh tin tưởng nơi Chúa, anh trung thành với lề luật. Cũng như những người biệt phái, anh tin tưởng nơi Chúa, anh trung thành với lề luật, anh yêu tổ quốc. Nhưng anh thiếu một điều hệ trọng nhất để có thể sống như một con người, đó là một trái tim, một trái tim để biết yêu thương, để biết rung động trước nỗi khổ đau của người khác. Khi con người không có một trái tim, thì họ sẽ mù quáng: mù quáng vì không những không còn nhạy cảm trước nỗi khổ đau của người khác, mà nhất là không còn biết hối hận vì đã xúc phạm đến người khác.

Nhân danh lề luật, những người biệt phái thời Chúa Giêsu không ngừng dòm ngó rình mò để bắt bẻ Ngài, nhất là những gì có liên quan đến việc tuân giữ ngày Hưu lễ như được ghi lại trong Tin mừng hôm nay. Nhưng đối với Chúa Giêsu, linh hồn của lề luật chính là tình yêu thương. Tất cả vụ án của Chúa Giêsu đều bắt nguồn và xoay quanh những cuộc đối đầu về lề luật. Đối đầu với những người biệt phái cho đến cùng bằng cái chết trên Thập giá, Chúa Giêsu muốn chứng tỏ cho con người thấy rằng chỉ có một lề luật duy nhất để tuân giữ, đó là lề luật yêu thương, và chỉ có một giá trị cao cả nhất để sống và chết cho, đó là tình yêu.

Giáo dục con người sống cho ra người có nghĩa là giáo dục cho con người biết sống yêu thương. Thông minh đĩnh đạc, mà không có trái tim để yêu thương, thì đó là một tai họa cho bản thân cũng như cho xã hội. Có tất cả mà không có một trái tim để yêu thương, thì đó là nỗi bất hạnh lớn nhất đối với con người. Cách mạng mà không xây dựng trên tình yêu thương, thì đó chỉ là phá hoại. Đạo đức mà không có yêu thương, thì chỉ là một trò lừa bịp.

Chúng ta hãy cảm tạ Chúa đã mạc khải cho chúng ta chân lý về con người. Mang lấy hình ảnh của Thiên Chúa Tình Yêu, xin cho chúng ta luôn ý thức rằng chúng ta chỉ đạt được định mệnh của mình bằng cuộc sống yêu thương mà thôi. Là môn đệ của Đấng đã chết trên Thập giá để nêu gương yêu thương cho chúng ta, xin cho chúng ta ý thức rằng cốt lõi của đạo là giới răn yêu thương mà Ngài đã để lại cho chúng ta.

 

 

Suy niệm 4: Ưu tiên cho con người

Một trong những thảm cảnh, nhân loại ngày nay đang rơi vào, đó là thảm cảnh của suy đồi luân lý. Luân lý bị suy đồi, vì con người ngày nay đang đảo lộn các giá trị cuộc sống : người ta tranh đấu để bảo vệ súc vật, nhưng lại có thể nhẫn tâm giết hại các thai nhi ; người ta xây cất nghĩa trang cho súc vật, nhưng lại chà đạp trên mạng sống con người ; người ta đòi cho phụ nữ được quyền tự do chọn lựa, nhưng lại chối bỏ quyền sống của những đứa con trong lòng mẹ. Tựu trung, thảm cảnh của nhân loại ngày nay bắt nguồn từ một quan niệm sai lầm về chính con người. Thật thế, khi mỗi người không được nhìn nhận và tôn trọng trong phẩm giá độc nhất vô nhị và bất khả xâm phạm của nó, thì người ta có thể sử dụng, loại trừ và sát hại nó như một súc vật hay như bất cứ một phương tiện nào.

Chúa Giêsu đã đến không những để nói với con người về Thiên Chúa, mà còn mạc khải con người cho chính nó. Trong Ngài, sự thật về con người đã được sáng tỏ. Mỗi người sinh ra trên đời đều có một phẩm giá cao trọng vì là hình ảnh của Thiên Chúa và được cứu rỗi bằng chính cái chết của Đức Kitô. Chân lý này là trọng tâm của mạc khải mà Chúa Giêsu đã thực hiện và đó cũng là cốt lõi của chương trình cứu rỗi. Nhận ra phẩm giá của mình, nhìn nhận và tôn trọng phẩm giá của người khác, đó là chân lý nền tảng của cuộc sống. Con người có hạnh phúc hay không, xã hội có hài hòa hay không, tất cả đều tùy thuộc thái độ của con người đối với chân lý ấy.

Chân lý ấy một lần nữa được Chúa Giêsu nêu bật trong cách cư xử của Ngài như được ghi lại trong Tin mừng hôm nay. Việc Chúa Giêsu thách thức những người Biệt phái để chữa lành cho người thủy thũng trong ngày Hưu lễ cho thấy rằng đối với Ngài, con người là ưu tiên tối thượng. Luật lệ, ngay cả luật giữ ngày Hưu lễ càng sẽ trở thành vô nghĩa nếu không vì lợi ích của con người.Đối với Ngài, chỉ có một luật lệ gồm tóm và là nền tảng của mọi luật lệ, đó là luật yêu thương, nhưng để có yêu thương, trước tiên phải có sự nhìn nhận và tôn trọng phẩm giá của mỗi người.

Chúa Giêsu đã mạc khải và ủy thác cho Giáo Hội chân lý cao cả về con người. Qua mọi thời đại, Giáo Hội rao truyền chân lý ấy và không ngừng lên tiếng tố cáo mọi hành động và toan tính chối bỏ chân lý ấy. Nhưng chính qua cuộc sống các tín hữu mà chân lý ấy được sáng tỏ ; chính qua cuộc sống bác ái yêu thương xây dựng trên sự nhìn nhận và tôn trọng phẩm giá con người mà chân lý về con người được bày tỏ.

 

 

Suy niệm 5: Tình yêu trên mọi lề luật

Người lên tiếng nói với các nhà thông luật và những người Pha-ri-sêu : “Có được phép chữa bệnh ngày sa bát hay không ? Nhưng họ làm thinh. Người đỡ lấy bệnh nhân, chữa khỏi và cho về" (Lc. 14, 3-4)

Ngày Sa-bát là ngày người ta mời bạn bè thân quen đến dùng bữa. Đức Giê-su lợi dụng những dịp này để dạy tinh thần giữ luật Sa-bát cho những biệt phái và chuyên gia về luật. Trước sự khước từ trả lời câu hỏi của Đức Giê-su. Người đã chữa người phù thũng để cho các tiến sĩ luật hiểu rằng ngày Sa-bát được đặt ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày Sa-bát, Đức Giê-su nhiều lần chữa bệnh trong ngày Sa-bát. Bây giờ Người vẫn tự do chữa bệnh như vậy. Trên đường Người đi chịu khổ nạn để cho người ta thấy rõ rằng ngày Sa-bát phải lo cứu giúp mọi người khốn khổ.

Chữa bệnh là giải thoát

"Họ cố dò xét Người” để xem Người xưng mình là Con Thiên Chúa, có giữ đầy đủ luật thánh ngày Sa-bát không. Và kìa một người phù thũng, không được mời xuất hiện trước mặt Đức Giê-su. Do tình cờ hay cố ý ? Đức Giê-su không sợ mắc bẫy. Trái lại, Người biết người ta coi bệnh tật là hậu quả của tội lỗi. Chữa khỏi bệnh chính là giải thoát khỏi bệnh và tội lỗi một trật và như vậy chữa bệnh là lý do rất chí lý để ca tụng và tôn thờ Thiên Chúa trong ngày Sa-bát.

Trước hàng rào con mắt rình dò đức Giê-su không làm Người thất đảm, Người hỏi các nhà thông luật và những người biệt phái: "Có được phép chữa bệnh ngày Sa-bát hay không ?". Người biết rõ câu trả lời và sự im lặng của các người khách đó.

Theo thái độ của họ, Đức Giê-su tỏ cho họ thấy tình \ì yêu và quyền phép của Thiên Chúa. "Người đỡ lấy bệnh nhân, chữa khỏi và cho về". Một kinh nghiệm quý báu cho họ, nhưng họ vẫn cố chấp không hiểu gì về tình yêu và quyền phép Thiên Chúa.

Ngày Sa-bát là ngày giải thoát

Để mở trí thông minh cho họ, Đức Giê-su đã đặt một câu hỏi để làm cho họ phải suy nghĩ : "Ai trong các ông có đứa con trai hoặc có con bò sa xuống giếng, lại không kéo nó lên ngay, dù là ngày Sa-bát ?” Vậy ngày Sa-bát sao không được kéo người đau ra khỏi hố sâu của bệnh tật ? Thiên Chúa yêu thương con cái của Ngài, và đặc biệt hơn nữa đối với người tội lỗi và đau khổ. Cho nên ngày của Chúa là ngày giải thoát họ khỏi mọi xiềng xích tội lôi và bệnh tật, đó là ngày tốt nhất đối với Thiên Chúa và bày tỏ tình yêu của Ngài. Những ông khách đó đã không thể trả lời vì họ không nhận . Tình yêu trên mọi lề luật. HoÏ chỉ nhận luật lệ trên tình yêu và lòng thương xót.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm