Danh mục bài viết

Cập nhật 30/10/2018 - 3:44 - Lượt xem 1974

Thứ Tư tuần 30 Thường Niên

"Người ta sẽ từ đông sang tây đến dự tiệc trong nước Chúa".

 

Tin Mừng: Lc 13, 22-30

Khi ấy, Chúa Giêsu rảo qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người rằng: "Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ?" Nhưng Người phán cùng họ rằng: "Các ngươi hãy cố gắng vào qua cửa hẹp, vì Ta bảo các ngươi biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào đóng cửa lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng: "Thưa ngài, xin mở cửa cho chúng tôi". Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: "Ta không biết các ngươi từ đâu tới". Bấy giờ các ngươi mới nói rằng: "Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường của chúng tôi". Nhưng chủ sẽ trả lời các ngươi rằng: "Ta không biết các ngươi từ đâu mà tới, hỡi những kẻ làm điều gian ác, hãy lui ra khỏi mặt ta".

Khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac, Giacóp và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa, còn các ngươi bị loại ra ngoài, nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc trong nước Thiên Chúa. Phải, có những người sau hết sẽ trở nên trước hết, và những người trước hết sẽ nên sau hết".

 

 

Suy niệm 1: Cửa hẹp _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Cuộc đời thật ra gồm nhiều cửa hẹp. 
Cửa hẹp khi thi vào đại học. 
Cửa hẹp khi đi xin việc làm. 
Cửa hẹp khi muốn đưa trái banh vào lưới. 
Sống là phấn đấu bước qua nhiều cửa hẹp. 
Cửa càng hẹp, càng phải cố gắng nhiều. 
Cửa hẹp mà vào được mới quý. 
Nếu thiên đàng có cửa, 
thì hẳn vào cửa thiên đàng chẳng phải như dạo chơi. 
“Hãy chiến đấu để vào qua cửa hẹp” (Lc 13,24), 
vì “cửa hẹp dẫn đến sự sống” (Mt 7,14). 
Chiến đấu ở đây là chiến đấu với chính mình, 
với cái tôi cồng kềnh của mình, 
nặng nề vì những vun vén cá nhân, 
phình to vì tự hào và tham vọng. 
Thật ra cửa vào sự sống không hẹp 
nhưng hẹp vì cái tôi của tôi to quá. 
Cần nỗ lực liên tục để giữ cho cái tôi nhỏ lại, 
khiêm hạ trước Thiên Chúa, cởi mở trước anh em. 
Cần có một cái tôi như trẻ thơ 
mới được vào Nước Trời (Mt 18,3). 
Cái tôi của chúng ta luôn có khuynh hướng bành trướng 
nhờ thu tích nơi mình tri thức, tiền bạc, khả năng. 
Cả kinh nghiệm, tuổi tác, đạo đức, chức vụ, 
cũng có thể làm cái tôi xơ cứng và khép lại. 
Ðể “người lớn” trở nên hồn hậu như trẻ thơ, 
cần phải biến đổi và tự hạ (x. Mt 18,3-4). 
Ðây thật là một cuộc chiến với chính mình. 
Khi hủy mình ra không, ta sẽ dễ đi qua cửa hẹp. 
Nhiều người Do Thái đến chậm, khi cửa đã đóng. 
Họ gõ cửa và đòi vào. 
Họ tưởng thế nào mình cũng có một chỗ nơi bàn tiệc, 
bởi lẽ mình đã từng ngồi đồng bàn với Ðức Giêsu, 
và đã nhiều lần nghe Ngài giảng dạy. 
Tiếc thay, tương quan đó lại quá hời hợt 
đến độ Chúa phải lên tiếng nói với họ: 
“Ta không biết các anh từ đâu đến!” 
Chúa cũng có thể nói với chúng ta như vậy, 
dù chúng ta đã dự lễ, rước lễ, nghe giảng, tĩnh tâm... 
Chúa vẫn không quen biết chúng ta 
vì chúng ta chẳng để cho Ngài đi vào đời mình. 
Chúng ta vẫn là những người xa lạ trước mắt Chúa. 
Ðời sống Kitô hữu là một cuộc chiến đấu liên tục. 
Chiến đấu để qua cửa hẹp nhờ bỏ cái tôi ích kỷ. 
Chiến đấu để vào trước khi cửa đóng lại. 
Cứu độ là một ơn Chúa ban, 
nhưng ta phải nỗ lực mới dám đưa tay đón nhận. 
Ước gì chúng ta đừng tự hào vì đã biết Chúa, 
nhưng phải làm sao để Chúa biết ta và reo lên: 
“Ðây là đầy tớ tốt lành và trung tín.”

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con dám hành động 
theo những đòi hỏi khắt khe nhất của Chúa. 
Xin dạy con biết theo Chúa vô điều kiện, 
vì xác tín rằng 
Chúa ngàn lần khôn ngoan hơn con, 
Chúa ngàn lần quảng đại hơn con, 
và Chúa yêu con hơn cả chính con yêu con. 
Lạy Chúa Giêsu trên thập giá, 
xin cho con dám liều theo Chúa 
mà không tính toán thiệt hơn, 
anh hùng vượt trên mọi nỗi sợ, 
can đảm lướt thắng sự yếu đuối của quả tim, 
và ném mình trọn vẹn cho sự quan phòng của Chúa. 
Ước gì khi dâng lên Chúa 
những hy sinh làm cho tim con rướm máu, 
con cảm nghiệm được niềm vui bất diệt 
của người một lòng theo Chúa.Amen 

 

 

Suy niệm 2: Đường hẹp dẫn đến sự sống _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Một gia đình nọ có hai người con trai. Cha của hai anh em là một người nông dân bình thường. Mẹ là người nội trợ. Nói chung gia đình nghèo, cộng thêm chuyện ông bố lại thường xuyên đau bệnh. Hai anh em bàn tính với nhau, người anh nói với người em rằng: “Em ở nhà chăm sóc cha mẹ, anh đi kiếm tiền thật nhiều để về giúp mẹ cha tuổi già và lo thuốc thang cho cha”. Người em hỏi: “Anh định kiếm tiền bằng cách nào?” Anh trả lời: “Anh sẽ đi tham gia băng cướp, chỉ có cách này là nhanh có tiền để lo cho cha mẹ...”. Cuối cùng thì người anh đã quyết định hành nghề đâm thuê, chém mướn. Lúc ban đầu tiền bạc đến với anh quá nhiều, đến nỗi không những có tiền lo cho gia đình, anh ta còn nổi tiếng về cách ném tiền qua cửa sổ nơi những cuộc ăn chơi trác táng, thâu đêm suốt sáng.... Tuy nhiên, chẳng bao lâu, anh ta đã bị căn bệnh thế kỷ sida và đã chết khi tuổi đời còn khá trẻ.

Câu chuyện trên đây chỉ là ngụ ngôn nhằm dẫn chúng ta vào bài Tin Mừng hôm nay để hiểu được giáo huấn của Đức Giêsu rằng: con đường hẹp là con đường dẫn đến sự sống. Còn con đường thênh thang là con đường dẫn đến diệt vong. Muốn có được sự sống đời đời, con người phải cộng góp vào hành trình tìm kiếm đó bằng những sự hy sinh, và đôi khi cả cái chết hữu hạn để đổi lấy sự sống đời đời. Trên hành trình tìm kiếm đó, thánh Phaolô đã ví mình như một vận động viên chạy đua. Phải dày công tập luyện và chiến đấu với những cám dỗ.... Vòng hoa chiến thắng chỉ được trao cho những ai đạt được thành tích xuất sắc sau những vất vả mà thôi.

Thật vậy, con đường theo Chúa của mỗi chúng ta sẽ gặp đầy thử thách chông gai. Con đường đó là con đường hẹp. Con đường lên Golgotha. Nhưng nếu muốn được hạnh phúc thật thì hẳn chúng ta không có con đường nào khác, đó là con đường đáp lại lời mời gọi của Đức Giêsu: “Hãy theo Ta”.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta: hãy trung thành theo Chúa trên con đường thập giá. Con đường của yêu thương, phục vụ. Con đường đi đến với những người ốm đau, bệnh tật, những người nghèo, con đường hy sinh của thập giá. Con đường đó là con đường hẹp. Con đường của tự hủy, hy sinh, từ bỏ chính mình để xây dựng hạnh phúc của tha nhân.

Đây là con đường khó và chẳng mấy ai đi! Tuy nhiên, nếu chúng ta trung thành đi trên con đường đó với tình yêu được lồng vào ngang qua hành động, cử chỉ của chúng ta, ắt chúng ta sẽ bình an và sẽ được phục sinh. Nếu không đi theo con đường đó, ngược lại, chúng ta cứ mải mê trong vũng lầy êm ái của tội, của thực dụng, của danh vọng, của quyền hành, thì đến ngày chung cuộc, chúng ta sẽ bị loại ra ngoài, nơi đó sẽ phải khóc lóc và nghiếm răng.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con can đảm đi theo Chúa trên con đường hẹp, để được sống đời đời. Amen.

 

Suy niệm 3: Con đường hẹp

Trong góc rất ngắn của tuần báo Công giáo và dân tộc số ra đầu tháng 10/1999, người ta đọc được tấm lòng như sau: Vội vàng ghé qua đài truyền hình đăng tin chiếc xách tay cùng những giấy tờ quan trọng và cả năm trăm Mỹ kim rơi mất. Ngày mai gia đình phải vào Sài Gòn phỏng vấn gấp chị thấp thỏm. Lát sau có tiếng chuông cửa, một cụ già trong tay cầm chiếc bóp nguyên vẹn. Cụ trao lại cho chị. Chị rút ra một số tiền, nhưng cụ cười và nói : “Không phải tôi chê đâu, có đáng gì”, rồi tất tả quay ra. Cụ bà đang nằm viện. Chị biết hoàn cảnh túng bấn của cụ, bỗng chị thấy thẹn thùng. Chiều tối, ông cụ nhận được năm triệu mà không rõ người gửi. Còn chị nhẹ người khi đài truyền hình loan tin: “Sáng nay trên đường từ...”

Rất ngắn, nhưng đoạn văn trên đây đã lột tả được những chuyện có thật xẩy ra trong đời thường. Một cụ già nhặt được ví tiền, không vì lòng tham hay vì hoàn cảnh khó khăn mà giữ lấy của người khác. Một người vừa đền ơn đáp nghĩa, vừa giúp một người làm cảnh túng quẫn. Phải chiến đấu lắm mới thắng vượt được cơn cám dỗ của tham lam, phải chiến đấu lắm mới sống quảng đại, Đó là con đường hẹp, ít người đi qua, mà Chúa Giêsu đã mời gọi các môn đệ cất bước vào.

Trong Tin mừng hôm nay, một lần nữa, thánh Luca lại đặt Chúa Giêsu trong tư thế lên đường tiến về Giêrusalem. Dưới cái nhìn của thánh Luca, cuộc đời của Chúa Giêsu là một cuộc hành trình tiến về Giêrusalem, mà điểm đến là Núi SoÏ và vinh quang phục sinh. Sinh ra ngoài đường, sống và rao giảng Tin mừng ở ngoài đường, cuối cùng cũng chết ngoài đường, cả cuộc đời Chúa Giêsu là một cuộc lên đường và ra đi không ngừng.

Chúa Giêsu kêu gọi những ai muốn làm môn đệ Ngài cũng hãy lên đường và ra đi như thế. “Ai muốn theo tôi, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo tôi”. Trong lệnh lên đường ban bố cho các môn đệ, Chúa Giêsu nói rõ với các ông không mang theo giầy dép, bao bị, túi tiền, vào nhà nào người ta ăn thứ gì thì ăn thứ đó, ai không đón tiếp thì ra đi . 

Mệnh lệnh ấy ngày nay vẫn tiếp tục có giá trị cho những ai muốn đi theo Chúa Giêsu. Sống đức tin là không ngừng ra đi và lên đường để đến một nơi khác. Cuộc ra đi và lên đường đầy cam go, thử thách, đòi hỏi nhiều quyết tâm và chiến đấu nhất hẳn là ra đi và lên đường khỏi con người cũ và tội lỗi. Trước khi lên đường về nhà cha, người con hoang đàng đã phải chiến đấu mãnh liệt để ra khỏi bản thân và đứng dậy lên đường. Đây chính là cuộc ra đi và lên đường mà Chúa Giêsu mời gọi chúng ta dấn bước vào. Đây chính là cánh cửa hẹp mà Ngài mở ra cho chúng ta.

Nguyện xin Chúa luôn đồng hành với chúng ta, giúp chúng ta luôn nhìn về phía trước và tiến bước trong hân hoan, tin tưởng.

 

 

Suy niệm 4: Vào qua cửa hẹp

Một trong những bộ phim thu hút nhất tại Mỹ có nội dung như sau : Một cặp vợ chồng trẻ nọ đưa nhau đi nghỉ mát cuối tuần tại Dalas. Đang lúc thuận thời vận, hai người chia sẻ cho nhau ước muốn có được một căn nhà khang trang. Một nhà là tỉ phú tình cờ theo dõi câu chuyện của hai vợ chồng, với tất cả nghiêm chỉnh, ông đề nghị với họ : nếu cô vợ chịu ngủ với ông một đêm, ông sẽ tặng họ một triệu Mỹ kim. Chỉ sau một đêm họ có thể trở thành triệu phú. Nghĩ thế, họ đã ra văn phòng luật sư để ký giao kèo. Thế nhưng, khi người vợ lên đường đến với nhà tỉ phú, thì người chồng cũng bắt đầu nghĩ lại : viễn ảnh mất vợ bỗng làm cho anh lo sợ. Nhưng đã quá muộn, sau một đêm để có được mọi sự chính là lúc họ mất nhau để rồi cuối cùng đi đến tan vỡ.

Câu chuyện phim trên đây có thể là một bài dụ ngôn cho chúng ta hiểu được giáo huấn của Chúa trong Tin mừng hôm nay. Con đường dễ dãi là con đường dẫn đến hư mất, đó là định luật chung của cuộc sống, sự thành đạt thường không đến cách ngẫu nhiên, mà là kết quả của những cố gắng và kiên nhẫn lâu dài. Cuộc sống đức tin thường được ví như một cuộc chiến đấu cam go. Thánh Phaolô đã so sánh hành trình đức tin với một cuộc chạy đua : để đạt được huy chương, người lực sĩ nào cũng phải dầy công luyện tập.

Con đường đức tin là con đường chật hẹp, đòi hỏi nhiều hy sinh phấn đấu. Nhưng hình ảnh hy sinh phấn đấu dễ đưa người ta đến chỗ ngộ nhận về niềm tin Kitô giáo. Kitô giáo thiết yếu không là một hệ thống luân lý đòi hỏi con người phải hy sinh phấn đấu, phải hãm thân xác, phải làm những từ bỏ anh hùng, bởi vì nếu chỉ chú trọng đến khía cạnh ấy, người ta sẽ dễ trình bày một bộ mặt sai lệch về Kitô giáo, niềm tin Kitô giáo lúc đó có lẽ chỉ còn là một chuỗi những cố gắng phi thường để rèn luyện ý chí.

Tất cả cuộc sống đạo của người kitô hữu được tóm gọn trong mệnh lệnh của Chúa Giêsu : Hãy theo Ta ! Trọng tâm của niềm tin Kitô giáo không phải là một mớ những điều phải làm, phải giữ, mà là một con người, và con người ấy chính là Chúa Giêsu Kitô. Đấng hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Sống đạo chính là tin rằng Ngài đang sống trong tâm hồn chúng ta. Ngài đang đồng hành với chúng ta ; sống đạo là bước đi theo Ngài, là sống như Ngài đã từng sống ; sống đạo là sống bằng chính sức sống của Ngài. Chỉ bằng một cuộc sống như thế người ta mới có thể bày tỏ bộ mặt đích thực của Kitô giáo.

Con đường mà Chúa Giêsu đã chọn là con đường chật hẹp của Thập giá. Ngày nay để được đồng hành với Ngài, nghĩa là để được xứng đáng mang danh hiệu của Ngài, người kitô hữu không có một chọn lựa nào khác hơn, họ phải cùng đi với Ngài trên con đường Thập giá. Nhưng Thập giá chỉ có giá trị khi nó là biểu tượng của tình yêu mà thôi, bởi vì có tình yêu nào mà không đòi hy sinh, chiến đấu quên mình.

Nguyện xin Chúa Giêsu, Đấng đang đồng hành với chúng ta trên con đường yêu thương soi sáng và hướng dẫn từng bước đi của chúng ta.

 

 

Suy niệm 5:

Trong bài Tin Mừng nầy có hai ý quan trọng, Chúa Giêsu dựa vào đó để nhắn nhủ người Do thái:

Hãy chiến đấu qua cửa hẹp mà vào (nước Trời).

Trong Mathêu (7, 13-14) Chúa còn nói thêm: cửa rộng thênh thang là lối đến sự hư mất. Phải chiến đấu cam go, nhưng chiến đấu với ai, với những gì? Thưa trước hết phải chiến đấu với chính mình để sống Phúc âm: Ai muốn giữ sự sống mình thì sẽ mất, ai chịu mất mạng sống mình vì Thầy sẽ được sống đời đời. Ai muốn theo Ta, hãy vác Tnánh giá mình mà theo Ta. Chiến đấu đây không chỉ là giữ một mớ lề luật bên ngoài như đọc kinh xem lễ, ăn chay.  Linh mục Feuiuet làm tuyên ý cho hoàng gia vua Louis XIV, tính tình rất thẳng thắn. Một hôm một hoàng thân ăn sáng ngày phải giừ chay, thấy cha Feuillet, ông liền hỏi: “Thưa cha, ngày giữ chay mà ăn thêm một miếng Biscuit có bơ, có phá luật giữ chay không?”

Vị Linh mục trả lời: “Ông hãy ăn cả một con bò nếu ông muốn, nhưng hãy là một Kitô hữu tốt.”

Ý thứ hai là: Thiên hạ từ đông sang tây sẽ vào dự tiệc nước Trời, còn con cái trong nhà sẽ bị loại ra. Chúa muốn nói rằng, không phải cứ hễ là thuộc dòng giống Abraham là được vào nước Trời, nhưng là những kẻ vâng nghe và sống lời Người. Không phải là được rứa tội và chịu các Bí tích, giữ một mớ lề luật là được vào  nước Trời, nhưng là sống lời Chúa. Chúng tôi đã từng ăn uống trước mặt Ngài và Ngài đã từng giảng dạy trên các đường phố của chúng tôi. Nhưng Chúa đáp lại: Cứ đi cho khuất mắt ta, hỡi những quân làm điều bất chính! Ngày nay chúng ta cũng có thể nói với Chúa: chúng tôi đã từng rước lễ, đã từng nghe giảng dạy trong nhà thờ Chúa. Nhưng Chúa cũng sẽ đuổi chúng ta trong ngày phán xét, vì ta đã sống bất chính, nghĩa là không vâng nghe và sống lời Chúa; cuộc sống của ta chẳng có gì là Phúc âm cả.

​Lời Chúa trong bài Tin Mừng hôm nay có thể tóm tắt như sau: muốn vào nước Trời thì phải chiến đấu với chính mình để đưa Phúc âm vào cuộc sống. Có đạo hay đi đạo mà không sống đạo thì cũng chẳng được gì. Có đạo mà không có đức thì cũng không thể vào lưới Trời được.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm