Danh mục bài viết

Cập nhật 28/10/2018 - 15:55 - Lượt xem 1582

Thứ Hai tuần 30 Thường Niên

"Chớ thì không nên tháo xiềng xích buộc người con gái của Abraham này trong ngày Sabbat sao?"

 

Tin Mừng: Lc 13, 10-17

Khi ấy, nhân ngày Sabbat, Chúa Giêsu giảng dạy trong một hội đường. Và đây có một người đàn bà bị quỷ ám làm cho bà đau yếu đã mười tám năm. Bà bị khòm lưng, hoàn toàn không thể trông lên được. Khi Chúa Giêsu xem thấy bà, Người liền gọi bà đến mà bảo rằng: "Hỡi bà kia, bà được khỏi tật của bà". Rồi Người đặt tay trên bà ấy, tức thì bà đứng thẳng lên và tôn vinh Thiên Chúa.

Nhưng viên trưởng hội đường tức giận, vì Chúa Giêsu chữa bệnh trong ngày Sabbat, nên ông cất tiếng bảo dân chúng rằng: "Có sáu ngày người ta phải làm việc: vậy thì các người hãy đến xin chữa bệnh trong ngày đó, chớ đừng đến trong ngày Sabbat".

Chúa trả lời và bảo ông ta rằng: "Hỡi những kẻ giả hình, chớ thì trong ngày Sabbat, mỗi người trong các ông không thả bò hay lừa của mình ra khỏi chuồng mà dẫn nó đi uống nước sao? Phương chi người con gái của Abraham này, Satan cột trói nó đã mười tám năm nay, chớ thì không nên tháo xiềng xích buộc nó trong ngày Sabbat sao?"

Khi Người nói thế, tất cả những kẻ chống đối Người đều hổ thẹn, và toàn dân vui mừng vì những việc lạ lùng Người đã thực hiện.

 

 

Suy niệm 1: Đứng thẳng được _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Trong dòng tiến hóa từ vượn lên đến người, 
có một thay đổi bên ngoài khá rõ nét. 
Càng tiến hóa thì lưng con vật càng thẳng hơn. 
Khi con người có thể đứng thẳng, tầm nhìn sẽ rộng hơn, xa hơn. 
Hai chi trước được tự do nên có thể làm được nhiều điều phức tạp. 
Đứng thẳng đúng là một nét đặc trưng của con người 
Người phụ nữ trong bài Tin Mừng hôm nay bị còng lưng đã lâu. 
Mười tám năm không thể nào đứng thẳng lên được (c. 11). 
Lưng bà còng hẳn xuống khiến tầm nhìn của bà bị giới hạn. 
Có lẽ bà chỉ nhìn thấy mảnh đất nhỏ trước mặt hơn là thấy bầu trời cao. 
Bệnh này thật khó chịu, khiến bà đi đứng khó khăn. 
Vậy mà bà vẫn có mặt ở hội đường vào ngày sabát, khi Đức Giêsu giảng. 
Dù bà thấp vì còng lưng, Ngài vẫn trông thấy bà. 
Dù bà chẳng xin gì, Ngài vẫn chủ động gọi để gặp bà (c. 12). 
Đức Giêsu nhìn thấy sự trói buộc do cơn bệnh dai dẳng. 
“Này bà, bà đã được giải thoát khỏi tật nguyền.” 
Chữa bệnh chính là đem lại giải thoát cho người phụ nữ. 
Hơn nữa, Đức Giêsu còn đặt tay trên bà như một cử chỉ yêu thương. 
Tức khắc bà còng lưng đã có thể đứng thẳng lên được. 
Điều mơ ước từ mười tám năm, bỗng chốc thành hiện thực. 
Bà có thể nhìn thấy bầu trời và cất lời tôn vinh Đấng ngự trên đó (c. 13). 
Đức Giêsu coi bệnh của bà như một sự trói buộc của Xatan (c. 16). 
Không phải chỉ là trói buộc bằng dây như người ta cột bò lừa (c. 15), 
mà là trói buộc bằng xiềng xích. 
Chính vào ngày sabát, Đức Giêsu đã cởi xiềng xích đó cho bà, 
để bà được tự do, được đứng thẳng như một người bình thường. 
Bà còng lưng bị trói buộc bởi gánh nặng của bệnh tật. 
Nhưng có bao thứ trói buộc khác làm con người mất tự do. 
Như người phụ nữ này, chúng ta muốn và cố làm cho mình đứng thẳng, 
nhưng hoàn toàn bó tay từ nhiều năm qua. 
Có những thứ trói buộc do tác động bên ngoài, 
nhưng có thứ xiềng xích do chính chúng ta đúc nên để tự giam mình. 
Tôi bị trói buộc bởi lòng ích kỷ, tham vọng, thèm muốn… 
Chúng ta cần thú nhận mình không tự giải thoát mình được, 
không tự đứng thẳng được, không tự cắt đứt những thứ trói buộc mình. 
Chúng ta cần Đức Giêsu đặt tay của Ngài trên đời ta để ta được tự do. 
Đâu phải chỉ người phụ nữ còng lưng mới bị trói buộc. 
Tôi cũng bị trói buộc bởi những giá trị mập mờ của thế tục. 
Làm sao để tôi được tự do với cái cell phone tôi đang dùng, 
với những hình ảnh mà tôi tìm kiếm trên internet, 
với lối sống mà ngày nay bao người coi là đáng ước mơ? 
Xin cho tôi không chỉ cúi xuống nhìn thấy miếng đất be bé trước mặt, 
nhưng có thể ngước lên để thấy bầu trời mênh mông trên cao. 

Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế Người là tất cả của tôi. 
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, 
đến với Người trong mọi sự, 
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc. 
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người. 
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người 
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. Amen 

 

 

Suy niệm 2: Đừng vì luật mà bất nhân với anh em! _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: vào một buổi chiều nọ, tại một làng quê, người ta đem một người chết đi chôn. Trong khi chuẩn bị hạ huyệt, người nhà nghe thấy có tiếng động trong quan tài! Ngay lập tức, họ báo cho mọi người biết. Vì thế, người chủ sự lễ nghi truyền cho những người khiêng quan tài dừng lại và mở nắp quan tài ra. Mọi người ngỡ ngàng, xôn xao và sợ hãi vì thấy người chết ngồi dạy! Tuy nhiên, vị chủ sự nói với người trong quan tài rằng: “Thưa ông, theo nguyên tắc, việc ông chết đã được thông báo và chúng tôi đã có giấy báo tử của ông trong tay. Vì thế, cứ chiếu theo nguyên tắc, ông phải được chôn xuống. Vì thế, ông vui lòng để chúng tôi thi hành bổn phận”. Dứt lời, vị trưởng nghi truyền cho mọi người đóng nắp quan tài lại và tiếp tục lễ nghi, mặc cho lời van xin của người trong quan tài!

Trên đây chỉ là câu chuyện giả tưởng nhằm phê phán những người sống hình thức, vụ luật, bất nhân.

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy Đức Giêsu lên tiếng chỉ trích rất nặng lời với những người sống vụ luật và bất nhân đối với người khác.

Câu chuyện được khởi đi từ việc Đức Giêsu chữa người đàn bà bị quỷ ám làm cho khòm lưng đã 18 năm vào đúng ngày Sabát. Thấy vậy, ông trưởng hội đường xem ra có vẻ khó chịu vì Đức Giêsu đã vi phạm luật ngày Sabát. Thấy vậy, Đức Giêsu đã lên tiếng nói: "Hỡi những kẻ giả hình, chớ thì trong ngày Sabát, mỗi người trong các ông không thả bò hay lừa của mình ra khỏi chuồng mà dẫn nó đi uống nước sao? Phương chi người con gái của Abraham này, Satan cột trói nó đã 18 năm nay, chớ thì không nên tháo xiềng xích buộc nó trong ngày Sabát sao?". Qua câu hỏi đó, Đức Giêsu mặc cho luật một tinh thần mới, đó là: yêu thương, liên đới và tha thứ. Đây chính là cốt lõi của luật. Luật mà không có tình yêu lồng vào thì đó là luật chết, vì nó giết chết con người cách khủng khiếp nhất.

Ngày nay, vẫn có nhiều người xem ra rất đạo đức như: đọc kinh, xem lễ hằng ngày; lần hạt thì hết chuỗi này đến chuỗi khác; viếng hết đền này đến đền kia…. Điều này rất tốt và ích lợi cho đời sống thiêng liêng nếu người đó biết thực hành những điều Chúa và Giáo Hội dạy ngang qua những việc đạo đức đó, tức là “Lời nói đi đôi với việc làm”. 

Nhưng trớ trêu thay, vẫn còn đó những cái xác không hồn khi không biết sống yêu thương, không có tấm lòng bác ái, nhân từ, vẫn sống man trá, lọc lừa nhân danh thứ đạo đức rởm bề ngoài. Lại có nhiều người đi lễ đâu phải vì lòng mến Chúa, mà chủ yếu là khoe mẽ quần là áo lượt! Vì thế, khi thấy cha giảng hơi dài một chút là khó chịu, bực tức, hoặc khi cha dẫn giải Lời Chúa mà đụng chạm đến lòng tự ái của mình là đùng đùng nổi giận và chỉ trích cha thế này, cha thế kia...! Tệ hơn nữa là đi lễ chỉ vì luật, nên không thiếu gì những bạn trẻ đi lễ “ôm” hay thuộc dạng đạo “gốc”; đạo “ngắm”; đạo “dòng”!

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta cần thoát ra khỏi những kiểu giữ đạo vì sợ điều này điều kia, hay đi lễ nhà thờ chỉ vì thói quen, hoặc muốn chứng tỏ rằng mình đạo đức hơn người. Lời Chúa thôi thúc chúng ta rằng: khi giữ những luật lệ của đạo là điều cần thiết. Tuy nhiên, cần mặc cho nó một tình yêu. Nếu có tình yêu, chúng ta sẽ mến Chúa, yêu anh chị em mình cách chân tình. Luôn muốn và làm điều tốt nhất cho anh chị em chúng ta. Không còn chuyện bè phái, lươn lẹo, lật lọng, nhưng ngay thẳng, chân thành và thánh thiện. Chỉ khi làm được chuyện đó, chúng ta mới thấy được luật của Chúa là luật làm cho con người được hạnh phúc, bình an và hoan lạc thực sự. Nếu không thì chỉ là chiếc xiềng quá nặng mà chúng ta vẫn cố đeo trên cổ đến nỗi bò lê lết để mang nó hằng ngày.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con yêu mến Luật Chúa; đồng thời, xin cũng cho chúng con biết đem luật yêu thương của Chúa ra thực hành trong cuộc sống nơi các mối tương quan. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Hai thái độ

Tin mừng hôm nay cho chúng ta thấy hai thái độ trái ngược nhau trước cảnh khổ của người lân cận. Chúa Giêsu, Đấng là hiện thân của tình thương, đã nhìn thấy và hiểu rõ cảnh khổ của người phụ nữ bị còng lưng. Ngài đã vượt ra khỏi khung cảnh của luật Môsê để giải thoát cho một con người. Trong khi đó, ông trưởng hội đường lại có thái độ vụ hình thức, vụ luật, lãnh đạm vô tâm, xem thường nỗi thống khổ của người lân cận, ông tìm lý do biện hộ cho thái độ thiếu bác ái, thiếu thông cảm của mình nơi luật Môsê. Ông bực tức nói với đám đông: “Đã có sáu ngày phải làm việc, thì đến mà xin chữa bệnh những ngày đó, đừng có đến vào ngày sabát”.

Ông trưởng hội đường nhìn thấy một trường hợp thông thường, như bao trường hợp khác, nhưng Chúa Giêsu thì nhìn xa hơn: “Còn bà này, là con cháu Abraham, bị Satan cột trói đã mười tám năm nay, thì chẳng lẽ lại không cởi xiềng xích đó trong ngày sabát sao ?”

Người ta chăm sóc cho loài vật, hô hào bảo vệ quyền lợi cho thú vật, nhưng lại nhẫn tâm làm ngơ trước nỗi khổ của con người, và tệ hại hơn, còn âm mưu giết hại các thai nhi, những người già cả, những kẻ bệnh tật bị coi là không đáng sống. Thật là một mâu thuẫn đáng xấu hổ.

Chúng ta có thái độ nào trước nỗi khổ đau của người đồng loại: thái độ cảm thông nâng đỡ và chữa lành hay thái độ vô tâm, xua đuổi, tránh né và loại bỏ ?

Xin Chúa ban cho chúng ta được một tâm hồn như Chúa để biết cảm thông nâng đỡ người khác, nhất là những người nghèo khổ bất hạnh, và xây dựng một xã hội ngày càng tốt đẹp hơn.

 

 

Suy niệm 4: Ý nghĩa ngày Hưu Lễ

Truyện rất ngắn với tựa đề "Tính cách" của tác giả Nguyễn Thị Hoài Thanh đăng trong 40 truyện rất ngắn do Hội Nhà văn xuất bản năm 1994 có nội dung như sau:

Mẹ tôi luôn chai lì trước cán cân cơm áo, nhưng mẫn cảm trong nghệ thuật. Những nước mắt tình buồn phim ảnh, những sụt sùi số phận cải lương, bà đều hồn nhiên ăn theo một cách ngon lành. Có lần cha tôi giỡn : “Coi chừng trôi ti vi". Mẹ tôi trả miếng : “Còn sách của ông chữ viết ra đã hóa đá, thế cũng mang danh nhà này, nhà nọ".

Một hôm, đang bữa ăn, bỗng nhiên mẹ tôi hớn háo phớt ra chặn đường em bé bán trứng vịt lộn : “Mày biến đâu tài thế ! có chui xuống đất rồi cũng gặp tao". Bà vừa nói vừa giằng mũng trứng đếm lấy trừ nợ. "Dì ơi, cho con khất, mẹ con còn ốm". Mẹ tôi cười : "Nhà này cũng đang ốm đây, khỏi bẻm mép”. Con bé chưng hửng lã chã nước mắt nhìn cái mũng không, rồi bưng lên xiêu vẹo bước đi. Cha tôi cám cảnh, rút mùi xoa chấm mắt. Lâu lâu tivi phát vở kích : “Cô bé nghèo bán trứng bị xiết nợ”, lúc ấy mẹ tôi lại khóc, còn cha tôi thì cười.

Truyện rất ngắn trên đây có thể là bức tranh sống động hàng ngày. Người ta dành nước mắt cho những vở kịch trong phim ảnh, trên sân khấu, hơn là cho những chuyện xảy ra mỗi ngày trước mắt ; người ta xót thương trên môi miệng hơn là bằng những hành vi cụ thể.

Thời Chúa Giêsu, có lẽ những người Biệt phái cũng có một tính cách như thế. HoÏ nhân danh lề luật, nhất là luật ngày Hưu lễ để biện minh cho thái độ sống ích kỷ của mình. Đối với Chúa Giêsu, bác ái là linh hồn của mọi thứ luật lệ ; luật lệ là để bảo đảm cho bác ái được thực thi, khi một luật lệ ngăn căn bác ái, thi luật lệ đó không còn giá trị của luật lệ nữa. Chữa trị cho một người đàn bã bị còng lưng từ 18 năm qïua trong một ngày lưu lễ; Chúa Giêsu muốn mặc cho ngày Hưu lễ một ý nghĩa đích thực. Ngài chữa trị cho người đàn bà trước khi bà mở miệng kêu xin hay biểu lộ niềm tin, chính tình thương đã thúc đẩy Ngài làm cử chỉ ấy.

Lại nữa, Chúa Giêsu làm phép lạ này trước mặt người Biệt phái như một thách thức, Ngài muốn họ hiểu rằng ngày Hưu lễ chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó khơi dậy và nuôi dưỡng tình bác ái nơi con người. Giữ ngày Hưu lễ mà khước từ hành động bác ái, Chúa Giêsu gọi đó là thói giả hình.

Người Do thái tập trung tại Hội đường trong ngàyHưu lễ để khước từ mọi hành động bác ái, đó có thể là biểu tượng lối sống đạo của chúng ta. Ngày Hưu lễ sẽ vô nghĩa nếu trong ngày đó con người bị cấm không được làm bất cứ việc gì, kể cả việc thiện. Cuộc sống đạo cũng sẽ vô nghĩa nếu nó đóng khung trong bốn bức tường nhà thờ hay trong một số kinh kệ và cử hành. Tất cả các cử hành hay biểu lộ niềm tin đều phải khơi dậy là nuôi dưỡng tình bác ái nơi các kitô hữu.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về nghĩa vụ ưu tiên của bác ái trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta. Bác ái vốn là đồng phục của các môn đệ Đức Kitô, bác ái là thức ăn nuôi dưỡng đức tin chúng ta, bác ái là thể hiện đích thực của niềm tin chúng ta.

 

 

Suy niệm 5: Giới luật yêu thương là luật tối thượng.

Thời bấy giờ, người ta thường quan niệm bệnh tật là hậu quả của tội lỗi hay do ma quỉ. Trước người mù từ thuở mới sinh, các mơn đệ hỏi Chúa Giêsu: Anh ta bị mù như thế là do tội lỗi của anh ta hay tội lỗi của cha mẹ anh ta ?

Chúc Giêsu đến để chữa bệnh tật phần xác và nhất là bệnh tật phần hồn. Bệnh tật phần xác cĩ do ma quỉ hay khơng thì chưa rõ, nhưng bệnh tật phạm hồn thì chắc chắn là do ba thù: ma quỉ, thế gian và xác thịt; cả ba thường là đồng minh của nhau và cùng hoạt động để làm hại con người, kìm hãm chúng ta trong tình trạng tội lỗi, như tật gù lưng đã kìm hãm người đàn bà tội nghiệp kia trong 18 năm trời, và cĩ thể cịn lâu hơn thế nữa nhiều khi vì sống trong tội lỗi nhiều năm tháng, nên trở thành quen, ta cĩ thể cho như vậy là thường, nên khơng cịn lo lắng tìm cách chữa cho lành mạnh nữa. Chẳng hạn như cĩ những người bỏ xưng tội lâu năm, riết rồi cảm thấy chẳng cần xưng tội nữa, hay thấy mình chẳng cĩ tội gì cả mà xưng !

Người đàn bà cịng lưng tháng 18 năm kia chính là hình ảnh mỗi người chúng ta sống với tội lỗi và nết xấu của mình. Lời Chúa hơm nay đánh thức lương tâm chúng ta; tật gù lưng đã giam hãm người đàn bà kia trong 18 năm trời, cịn tật xấu hay tội lỗi nào đang giam hãm tơi? mỗi người chúng ta hãy trở về với chính mình để nhận cho ra tội lỗi và nết xấu của mình, rồi hãy chạy đến với Chúa Giêsu với lịng thành thật thống hối; Chúa sẽ chữa lành chúng ta.

Ơng trưởng hội đường tức giận vì Chúa chữa người đàn bà cịng lưng trong ngày Sabbat. Sở dĩ ơng ta tức giận là vì đối với ơng luật giữ ngày Sabbat là luật tối thượng khơng ai cĩ quyền vi phạm. Nhưng Chúa Giêsu đến mặc khải cho mọi người biết Luật tối thượng đối với Thiên Chúa là giới luật yêu thương: Hỡi những kẻ đạo đức giả, thế thì trong các ngươi, ngày Sabbat ai lại khơng cởi dây bị dắt nĩ đi uống nước? ngày Sabbat mà cịn  biết thương lồi vật, huống gì là con người và là người bất hạnh này.

Nghe Ngài nĩi thế, tất cả những người chống đối Ngài đều lấy làm xấu hổ. Cịn tồn thể đám đơng thì vui mừng.

Ngày nay nhiều người trong chúng ta cung cịn phạm phải cái sai lầm của người trưởng hội đường trên đây: lên án kẻ khác, chê bai kẻ khác mà khơng nghĩ đến mình. Trước những người địi ném đá người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, Chúa Giêsu cũng đã lột mặt nạhọ khi nĩi: Ai trong các ngươi thấy mình khơng cĩ tội thì nérn đá trước đi; thế là khi đến hăng say bao nhiêu thì bây giờ xấu hổ bấy nhiêu, họ lặng lẽ rút lui từng người một. Nếu chúng ta biết nhìn vào mình trước khi phê bình hay lên án kẻ khác thì cĩ lẽ ít ai trong chúng ta dám làm như thế. Câu ngơn ngữ: im lặng là vàng, thật đúng trong trường hợp nầy.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm