Danh mục bài viết

Cập nhật 25/10/2018 - 3:41 - Lượt xem 1428

Thứ Sáu tuần 29 Thường Niên

"Các ngươi biết tìm hiểu diện mạo trời đất? Còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu?"

 

Tin Mừng: Lc 12, 54-59

Khi ấy, Chúa Giêsu phán bảo dân chúng rằng: "Khi các ngươi xem thấy đám mây nổi lên ở phía tây, lập tức các ngươi nói rằng: Trời sắp mưa; và sự thật xảy ra như thế. Và khi gió nam thổi đến, thì các ngươi nói: Trời sắp nóng nực. Và việc đã xảy ra như thế. Hỡi những kẻ giả hình, các ngươi biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi không tìm hiểu? Tại sao các ngươi không tự mình phê phán điều gì phải lẽ? Thế nên, khi ngươi cùng với kẻ đối phương ra trước mặt quan quyền, thì đang lúc đi dọc đường, ngươi hãy cố lo liệu cho ổn thoả với nó đi, kẻo nó lôi ngươi đến trước quan toà, và quan toà trao ngươi cho lý hình và lý hình tống ngươi vào ngục. Ta bảo cho ngươi hay, ngươi sẽ không thể ra khỏi đó cho đến khi nào trả xong đồng xu cuối cùng".

 

 

Suy niệm 1: Nhận xét thời đại này _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Tục ngữ ca dao nước ta không thiếu những câu nói về thời tiết. 
Kinh nghiệm dân gian cho phép dự đoán những gì sắp xảy ra. 
Có những dấu hiệu báo trước cơn mưa hay dông bão. 
“Sấm đàng đông vừa trông vừa chạy, sấm đàng nam vừa làm vừa chơi.” 
Người dân nước Paléttin cũng có những kinh nghiệm tương tự. 
“Mây kéo lên ở phía tây” là mây đến từ biển Địa Trung Hải. 
Khi thấy mây từ biển tiến vào, người ta đoán mưa đến nơi rồi (c. 54). 
Khi thấy gió từ phương nam thổi đến, 
luồng gió nóng từ vùng núi Ả-rập, 
người ta biết ngay thời tiết sẽ hết sức oi bức (c. 55). 
“Và xảy ra đúng như vậy”, Đức Giêsu nhắc lại câu này hai lần. 
Ngài cho thấy dự đoán của dân chúng về thời tiết ít khi sai. 
Họ khá bén nhạy trước những dấu hiệu thay đổi nhỏ của trời đất. 
Tiếc là dân chúng thời Đức Giêsu lại không đủ bén nhạy 
để có thể nhận biết được ý nghĩa của những dấu chỉ 
đang diễn ra trước mắt họ. 
Đức Giêsu ngạc nhiên vì những người cùng thời với Ngài 
không thấy được cái độc nhất vô nhị của thời đại họ đang sống. 
Họ không cảm thấy hạnh phúc khi được Thiên Chúa đến viếng thăm. 
Chính vì thế ơn cứu độ của Thiên Chúa có thể bị quên lãng. 
“Hỡi những kẻ đạo đức giả!” Đức Giêsu đã gọi họ như thế (c. 56). 
Tại sao các anh nhạy bén trước điều này, mà lại thờ ơ trước điều kia? 
Thiếu bén nhạy về mặt tôn giáo cũng là cơn bệnh của con người thời nay. 
Thiên Chúa vẫn nói với con người hôm nay qua các dấu chỉ. 
Vấn đề là làm sao đọc được ý nghĩa của những dấu chỉ đó. 
Thiên Chúa không hiện ra để dạy con người biết tôn trọng trái đất. 
Nhưng những hậu quả mà con người phải chịu là lời nhắc nhở của Ngài. 
Khi trái đất ấm dần lên, khi băng tan ra và mực nước biển dâng cao, 
một số phần đất của quê hương ta sẽ bị chìm dưới nước. 
Khi người dân chặt phá rừng, thì lụt lội và hạn hán là chuyện dĩ nhiên. 
Cơn bệnh của thế kỷ cũng có thể là một lời nhắc nhở. 
Thiên Chúa mời gọi vợ chồng sống chung thủy trong hôn nhân, 
và mời các bạn trẻ sống trong sạch trước khi lập hôn ước. 
Ngay cả cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu cũng là một dấu chỉ. 
Con người được mời gọi tìm ra những cơ cấu kinh tế vững vàng hơn, 
để không bị một số ít nhà tư bản hay nước tư bản thao túng. 
Mở mắt to để thấy, mở tai to để nghe, đó phải là thái độ của Kitô hữu, 
vì hôm nay Thiên Chúa vẫn nói, vẫn làm nơi Đức Kitô, Con của Ngài. 
Ngài vẫn nói với chúng ta qua hơn 90% người Việt Nam chưa biết Chúa. 
Ngài vẫn nói với ta khi có những bạn trẻ Kitô hữu nghiện ngập, hư hỏng. 
Ngài vẫn mời chúng ta làm một điều gì đó cho bao người nghèo khó, 
cho trẻ em thất học, cho những phụ nữ lỡ làng, cho những người neo đơn. 
Chỉ xin cho ta cảm được chút gió nhẹ của Chúa trong đời ta.

Lạy Chúa, đây là ước mơ của con về thế giới: 
Con mơ ước tài nguyên của cả trái đất này 
là thuộc về mọi người, mọi dân tộc. 
Con mơ ước 
không còn những Ladarô đói ngồi ngoài cổng, 
bên trong là người giàu yến tiệc linh đình. 
Con mơ ước mọi người đều có việc làm tốt đẹp, 
không còn những cô gái đứng đường 
hay những người ăn xin. 
Con mơ ước 
những ngưòi thợ được hưởng lương xứng đáng, 
các ông chủ coi công nhân như anh em. 
Con mơ ước 
tiếng cười trẻ thơ đầy ắp các gia đình, 
các công viên và bãi biển đầy người đi nghỉ. 
Lạy Chúa của con, 
con ước mơ một thế giới đầy màu xanh, 
xanh của rừng, xanh của trời, xanh của biển, 
và xanh của bao niềm hy vọng 
nơi lòng những ai ham sống và ham dựng xây. 
Nếu Chúa đã gieo vào lòng con những ước mơ, 
thì xin giúp con thực hiện những ước mơ đó. Amen. 

 

 

Suy niệm 2: Nhận ra dấu chỉ và sám hối, canh tân _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Khi nói về dấu chỉ của thời tiết, ca dao tục ngữ Việt Nam có câu:

            “Cơn đàng Đông vừa trông vừa chạy,
            Cơn đàng Nam vừa làm vừa chơi”.

 Hay:

            “Chuồn chuồn bay thấp thì mưa,
            Bay cao thì nắng, bay vừa thì râm”.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đã khen ngợi những người Dothái về khả năng tiên đoán điềm trời của họ. Tuy nhiên, Ngài lại khiển trách họ chỉ biết dự báo về điềm trời, còn không biết dùng khả năng vốn có của mình để sử dụng vào lãnh vực cao hơn là những dấu chỉ ơn cứu độ. Ngài trách: “Hỡi những kẻ giả hình, các người biết tìm hiểu diện mạo của trời đất, còn về thời đại này, sao các ngươi lại không tìm hiểu?”.

Khi nói như thế, Đức Giêsu muốn xác định rằng: Ngài chính là Đấng Thiên Sai, đến để cứu thoát con người khỏi tội lỗi, khỏi chết phần hồn và đem lại cho nhân loại hạnh phúc thật. Đây chính là một điềm lạ vĩ đại, cả thể, nhằm loan báo Triều Đại Thiên Chúa đã đến và đang hiện diện giữa nhân loại thì họ lại không tin, không nhận ra.

Tại sao vậy? Thưa! Họ mong đợi nơi Đấng Cứu Thế phải là một người hùng, đánh đông dẹp bắc bằng vũ lực; phải là Đấng giải phóng dân tộc Dothái khỏi ách thống trị của đế quốc Rôma. Phải là người giỏi giang về binh đao và xuất xứ của Đấng ấy phải là quyền quý, cao sang.

Tuy nhiên, điều họ mong chờ ấy đã không phù hợp với bản chất của Đấng Thiên Sai, nên họ đã bị tối mắt và lu mờ lương tâm khi Đức Giêsu xuất hiện trong một gia đình nghèo, tầm thường. Hơn nữa, Ngài đến trong thân phận là người tôi tớ của Giavê, để phục vụ và đứng về phía người nghèo, tội lỗi, người không có tiếng nói.... Đường lối cứu độ của Ngài lại là con đường khổ giá, khiêm nhường và hiền hậu. Sự nghiệp giải phóng con người khỏi ách nô lệ tội lỗi và được tự do làm con Chúa của Đức Giêsu không chỉ dành riêng cho một quốc gia hay dân tộc nào, mà là cho hết mọi người. Tất cả những điều đó họ đã không nhận ra, nên họ đâu màng chi đến những dấu chỉ về sự hiện diện của Đức Giêsu! Vì thế, họ không sám hối cũng chẳng cần thay đổi đời sống...!

Nơi xã hội hay trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cũng chẳng khác gì những người Dothái xưa kia khi phỏng chiếu một vị Thiên Chúa phải đứng về phe mình, mặc cho điều mình làm có đúng hay sai? Cũng vẫn còn đó những người luôn có khái niệm: “Tự nhiên có”, mà không hề nhận ra rằng: Chúa đang yêu thương, bao bọc ta và những thứ ta có là do lòng nhân từ của Chúa ban. Đôi khi có những bất trắc trong cuộc sống như tai nạn, bệnh tật, ốm đau..., chúng ta đã được Chúa thương cứu sống cách nhiệm mầu. Ấy vậy mà khi chúng ta được chữa lành, thay vì tạ ơn Chúa, cải hóa đời sống và trung thành với Chúa, thì lại vui vẻ cho rằng mình gặp may.... Rồi cũng không thiếu những lúc ta ích kỷ đến độ không hài lòng với người anh chị em của mình khi họ gặp điều thuận lợi hơn ta….

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người hãy nhạy bén với ơn Chúa để nhận ra sự hiện diện của Chúa nơi chính Lời của Ngài trong Tin Mừng. Đồng thời, luôn nhận ra tình thương của Chúa qua sự quan phòng kỳ diệu trong cuộc sống nơi các biến cố vui buồn, sướng khổ, thành công hay thất bại của chúng ta. Mặt khác, hãy lo sám hối, cải thiện đời sống và quay trở về với Thiên Chúa một khi đã nhận ra tình thương của Ngài.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con cám ơn Chúa đã yêu thương chúng con vô bờ. Xin cho chúng con nhận ra tình thương của Chúa và biết sám hối, ăn năn, cải thiện đời sống để xứng đáng trở thành con Chúa và anh chị em của nhau. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Lạc quan, tin tưởng

“Sinh ngày mùng 4 tháng 7” và “Bàn chân trái của tôi”, đó là tựa đề của hai cuốn phim Mỹ hay nhất năm 1990. “Sinh ngày mùng 4 tháng 7” kể truyện một thanh niên Mỹ bị động viên sang VN và trở thành kẻ tàn tật suốt đời. Bất mãn, hận đời, người thanh niên gia nhập phong trào phản chiến ở Mỹ. Còn cuốn phim “Bàn chân trái của tôi” cho thấy hình ảnh một con người phấn đấu với những bất hạnh của mình để đạt thành công. “Bàn chân trái của tôi” nêu bật bài học về lạc quan tin tưởng trong cuộc sống.

Thiên Chúa không bao giờ bỏ mặc con người. Ngay cả khi con người tưởng chừng mất tất cả, thì đó chính là lúc Thiên Chúa ban ơn dồi dào hơn; từ những mất  mát, Thiên Chúa biến thành khởi điểm của những điều kỳ diệu.

Chúa Giêsu luôn mời gọi chúng ta mặc lấy cái nhìn lạc quan và tin tưởng. Chúng ta dễ cảm tạ Thiên Chúa khi gặp may mắn, thịnh đạt, thành công; nhưng chúng ta lại dễ bị cám dỗ để không nhận ra sự hiện diện và tác động của Ngài trong những mất mát thua thiệt. Nhìn vào điểm báo thời tiết, chúng ta biết được trời sắp mưa hay sắp nóng nực; cũng thế, nhìn vào những may mắn và cả những thất bại, chúng ta hãy nhận ra lời mời gọi tin tưởng và dâng lời cảm tạ Chúa. Mỗi gặp gỡ, mỗi biến cố đều là dấu chỉ thời gian, vừa bày tỏ sự hiện diện và tác động yêu thương của Chúa, vừa mời gọi chúng ta tín thác vào bàn tay quan phòng của Thiên Chúa.

Chỉ với một bàn chân trái, một người tàn tật đã có thể vươn  lên. Chúng ta hãy tự nhủ: những mất mát, khổ đau, thử thách là cơ may Thiên Chúa ban để giúp chúng ta vươn cao trong niềm tin. Chúng ta hãy nói lên niềm tin vào Đấng luôn có mặt trong cuộc sống chúng ta và tiếp tục yêu thương chúng ta, ngay cả khi chúng ta yếu hèn tội lỗi.

 

 

Suy niệm 4: Dấu chỉ thời đại 

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói đến sự cần thiết của việc nhận ra những dấu chỉ thời đại.

Từ “thời đại” trong nguyên ngữ Hy Lạp không có nghĩa là thời gian theo thứ tự năm tháng, ngày giờ, nhưng là thời gian ân sủng của lịch sử cứu độ. Tân ước dùng từ này để nói về thời gian viên mãn của Nước Thiên Chúa đến giữa con người. Đây là thời gian của ân sủng, của quyết định chọn Thiên Chúa và lắng nghe lời mời gọi của Ngài. Trước lời rao giảng của Chúa Giêsu, dấu chỉ hiển nhiên của Nước Thiên Chúa, con người cần phải biết phân định để rút ra kết luận cụ thể cho cuộc đời mình, đó là hoán cải để lãnh nhận ơn cứu rỗi.

Nhờ những tiến bộ khoa học kỹ thuật, con người có thể biết được cảnh sắc trời tiên báo thời tiết để dự phòng trước. Nhưng nếu con người đã được những thành quả tốt trên lãnh vực thời gian tự nhiên, thì trên bình diện tinh thần và ân sủng, con người vẫn còn có thái độ lơ là, nếu không muốn nói là giả điếc làm ngơ:  “Cảnh sắc trời đất thì các ngươi biết nhận xét, còn thời đại này, sao các ngươi lại không biết nhận xét ?”.

Chúng ta ngày nay cũng đang đứng trước hoàn cảnh tương tự như hoàn cảnh của những người thời Chúa Giêsu.

Điều quan trọng là chúng ta biết nhận xét những biến cố xẩy ra theo ánh sáng lời Chúa, bởi vì thời gian ân sủng đang hiện diện, tác động và mời gọi chúng ta bước vào dòng thác ân sủng để được canh tân đổi mới và đón nhận ơn cứu rỗi.

Nguyện xin Chúa mở mắt chúng ta để nhận ra thời gian ân sủng. Xin đừng để chúng ta cố chấp khước từ giây phút ân sủng Chúa đến viếng thăm chúng ta.

 

 

Suy niệm 5: Xem điềm trời

Một trong những đức tính nổi bật nhất của Đức cố Giáo hoàng Gioan XXlll là tinh thần lạc quan. Ngày 25.2.1959 tại Vương cung thánh đường thánh Phaolô ngoại thành, ngài đã long trọng loan báo triệu tập một Công đồng chung. Tất cả các Hồng Y, Giám mục có mặt lúc đó đều tỏ ra sửng sốt. Tuy nguồn tin triệu tập Công đồng không đem lại niềm phấn khởi nào trong giáo triều, nhưng Đức Gioan XXIII vẫn tỏ ra lạc quan. Trong bài diễn văn khai mạc Công đồng 11.10.1962, ngài đã đánh tan mọi nghi kỵ và sợ hãi, ngài kết án các tiên tri chỉ loan báo những điềm gở cho nhân loại. Thêm vào đó, ngài rao giảng lòng nhân hậu khi nói : Giáo Hội thường kết án các sai lầm một cách nghiêm khắc, nhưng ngày nay Hiền thê của Đức Kitô phải chọn lấy sự nhân hậu hơn sự nghiêm khắc.

Đọc được các dấu chỉ thời đại với tinh thần lạc quan tin tưởng, đó cũng là giáo huấn của Chúa Giêsu. Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu trách cứ những người Do thái vì không biết đọc và giải thích các dấu chỉ thời đại. HoÏ biết đoán thời tiết qua các hiện tượng thiên nhiên, nhưng lại không đủ sáng suốt nhận ra các dấu chỉ Ngài đang ngỏ với họ qua các phép lạ Ngài làm và cách thế Ngài kiện toàn Kinh thánh. Chúa Giêsu mời gọi những kẻ nghe Ngài hãy đọc và hiểu ý nghĩa của dấu chỉ ơn cứu độ mà Ngài đang thực hiện. Ngày nay những dấu chỉ của hiện diện và tác động của Ngài không thiếu cho những ai muốn đọc và giải thích.

Đối với người kitô hữu, mỗi một con ngừờl là một dấu chỉ của Thiên Chúa, Chúa Giêsu đã xác quyết điều đó trong diễn từ chung luận : mỗi hành động làm cho tha nhân là làm cho chính Ngài, mỗi biến cố cũng là dấu chỉ loan báo Ngài đang đến. Giữa những tàn phá của hận thù chiến tranh, người có đôi tai tỉnh thức đều có thể nghe được tiếng gọi của Chúa để sống yêu thương và tha thứ, giữa những đói khổ của đồng loại, người biết đọc dấu chỉ thời đại đều cảm nhận được, tiếng gọi của Chúa để sống liên đới và chia sẻ, giữa những thất bại khổ đau, tiếng Chúa không ngừng kêu gọi sống lạc quan và tin tưởng.

Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng ta về ơn gọi và sứ mệnh của người kitô hữu, đó là luôn tỉnh thức để đọc được dấu chỉ của hiện diện và tác động của Chúa trong từng biến cố và gặp gỡ với tha nhân : cũng như trở thành dấu chỉ của Chúa bằng cuộc sống yêu thương, lạc quan, tin tưởng.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm