Danh mục bài viết

Cập nhật 16/5/2019 - 3:56 - Lượt xem 2473

Thứ Sáu tuần 4 Phục Sinh

"Thầy là đường, là sự thật và là sự sống".

 

Tin Mừng: Ga 14, 1-6

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi.” Ông Tôma nói với Đức Giêsu: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?” Đức Giêsu đáp: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy”.

 

Suy niệm:

1. Thầy là đường - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Sách Công vụ Tông đồ có một lối nói đặc biệt để chỉ Kitô giáo. 
Tôn giáo mới này được gọi Đường của Chúa (Cv 18, 25-26), 
hay thường xuyên hơn, được gọi là Đường (Cv 19, 9. 23; 22, 4; 24, 14. 22). 
Sách Công vụ cũng có lối nói đặc biệt để chỉ các Kitô hữu. 
Họ được gọi là những người thuộc về Đường (Cv 9, 2), 
và họ đã chịu bách hại vì theo con đường này, theo Đạo này. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, 
chúng ta nghe Đức Giêsu nói: “Chính Tôi là Đường” (c. 6). 
Phải chăng vì thế Kitô giáo được sách Công vụ gọi là Đường của Chúa, 
và các Kitô hữu đầu tiên được gọi là những người thuộc về Đường? 
Đối với Kitô hữu, theo đạo chính là theo một Con Đường. 
Con Đường ấy không phải chỉ là một số lễ nghi hay giáo lý phải giữ, 
cũng không phải là những minh triết khôn ngoan phải theo. 
Con Đường ấy hiện thân nơi một con người. 
Theo đạo chính là theo Con Đường mang tên Giêsu, 
là gắn bó sống chết với Giêsu, chia sẻ sứ mạng của Giêsu, 
Con Thiên Chúa làm người bằng xương bằng thịt. 
Đức Giêsu không chỉ là người dẫn đường. 
Chính Ngài là Đường, là Đạo. 
Hơn thế nữa, Ngài là Con Đường duy nhất dẫn ta đến với Chúa Cha. 
“Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (c. 6). 
Phải qua Con Đường Giêsu chúng ta mới vào được thế giới của Thiên Chúa, 
bởi lẽ chỉ Đấng từ trời xuống mới có thể đưa chúng ta lên trời. 
Ngày nay người ta nói đến nhiều con đường khác để được cứu độ. 
Nhưng con đường nào cũng phải đi qua Con Đường Giêsu. 
Nơi Con Đường này chúng ta gặp được Sự Thật trọn vẹn về Thiên Chúa. 
Nơi đây chúng ta gặp được Sự Sống viên mãn của chính Thiên Chúa. 
Khi các môn đệ xao xuyến vì đến giờ chia tay, 
Thầy Giêsu cho biết Ngài đi về với Cha để dọn chỗ cho họ (c. 2). 
Chỗ ở vĩnh viễn của họ là nơi Thầy trò được ở với nhau mãi mãi. 
“Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, 
để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14, 3; x. 12, 26; 17, 24). 
Thiên đàng là nơi Thầy trò được ở bên nhau, không gì ngăn cách nổi. 
Tình Thầy trò đã bắt đầu ở đời này và sẽ kéo dài đến vĩnh cửu. 
Là người theo Đạo Giêsu, chúng ta biết mình từ đâu đến và sẽ đi đâu. 
Chúng ta không đi loanh quanh cho đời mỏi mệt. 
Chúng ta biết hạnh phúc đang chờ mình ở cuối đường. 
Nhưng nếu chúng ta không có tình bạn thiết thân với Giêsu ở đời này 
thì vào thiên đàng để làm gì? 

Con đã yêu Chúa quá muộn màng ! 
Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính, 
vừa luôn mới mẻ, 
con đã yêu Chúa quá muộn màng ! 
Bấy giờ Chúa ở trong con 
mà con thì ở ngoài, 
con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài. 
Con thật hư hỏng, 
khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp. 
Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con 
mà con lại không ở với Chúa. 
Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa, 
trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa. 
Chúa đã gọi con, đã gọi to 
và phá tan sự điếc lác của con. 
Chúa đã soi sáng 
và xua đi sự mù lòa của con. 
Chúa đã tỏa hương thơm ngát 
để con được thưởng thức, 
và giờ đây hối hả quay về với Chúa. 
Con đã nếm thử Chúa 
và giờ đây con đói khát Người. 
Chúa đã chạm đến con, 
nên giờ đây con nóng lòng 
chạy đi tìm an bình nơi Chúa. Amen. (Thánh Âu-Tinh) 

 

2. Ðường về Quê Trời

Khi tìm giải đáp cho một bài đố tìm đường từ một khởi điểm dẫn tới một địa điểm được yêu cầu thì người tham dự thường lúng túng, vì có quá nhiều đường có thể dẫn tới nơi nhưng thực sự lại dẫn đến ngõ cụt. Nhưng nếu tinh ý quan sát một chút, người ta có thể thấy công việc tìm kiếm dễ như trở bàn tay. Ðó là thay vì bắt đầu từ điểm khởi hành với nhiều ngõ rẽ, chúng ta hãy bắt đầu từ nơi đến rồi đi ngược lại. Với phương pháp này ta sẽ dễ dàng tìm ra con đường ngắn nhất dẫn đến nơi phải đến. Như vậy, điều quan trọng không phải là biết đường không mà thôi, mà còn là và nhất là biết nơi mình đến, cần biết nơi mình đến trước khi bắt đầu đi. Khi hỏi Chúa Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, thì làm sao chúng con biết đường đi tới", thánh Thomas tông đồ đã lý luận theo cùng một nguyên tắc như nói trên.

Nhưng trường hợp mà thánh Thomas tông đồ đặt ra xem ra như không cần thiết nữa, nếu người tìm đường có được mối liên lạc thân tình với chính Ðấng là Ðường, là sự Thật và sự Sống. Chúa Giêsu đã mạc khải cho các đồ đệ của Ngài biết nơi phải đến và con đường dẫn đến đó là chính Ngài: "Thầy là Ðường, là sự Thật và là sự Sống". Vậy, điều quan trọng nhất là theo Ngài, sống kết hiệp với Ngài, đừng rời xa Ngài, nhất là khi gặp gian nan thử thách. Chúa đã cảnh tỉnh trước các môn đệ: "Tâm hồn các con đừng xao xuyến, hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy".

Ðường về quê trời có nhiều thử thách nhưng người đồ đệ có thể vượt qua dễ dàng nếu biết để cho Chúa hướng dẫn, để cho Chúa đưa mình đến nơi Chúa muốn. Bí quyết căn bản của đời sống Kitô là để cho Chúa tự do hướng dẫn mình đi, là biết cộng tác với ơn Chúa, là để cho Chúa Giêsu Kitô chiếm hữu như thánh Phaolô tông đồ ngày xưa, ngài đã bộc lộ cho những người con tinh thần của ngài bí quyết đời Kitô, đó là: "Tôi sống nhưng không phải là tôi sống, mà chính Chúa Kitô sống trong tôi. Kiếp sống tôi đang sống, tôi muốn sống trong niềm tin hoàn toàn vào Ðấng đã yêu thương tôi và trao nộp chính mình cho tôi".

Lạy Chúa Giêsu Kitô Phục Sinh, Chúa đã nêu chỉ cho chúng con biết đường dẫn về quê trời, đường dẫn chúng con đến nguồn hạnh phúc thật. Nhưng còn có một điều cần, đó là sự cộng tác của chúng con. Chúng con cần tin tưởng vào Chúa, cần để Chúa hướng dẫn cuộc sống mình. Nếu chúng con tự phụ, ỷ lại vào sức riêng mình, thì chúng con sẽ làm hư chương trình của Chúa. Xin Chúa thương ban ơn giúp chúng con thay đổi tâm thức và thay đổi con tim mỗi ngày một trở nên vâng phục và cộng tác tích cực với sự hướng dẫn của Chúa.

 

3. Thầy là đường đi

Đọc Phúc âm theo thánh Gioan ta hiểu hơn về Chúa Giêsu Đấng mạc khải qua kiểu nói Ta là. Ta là Ánh sáng (8,12), sự sống (14,6), tình yêu (1Gio 4,8), chủ chiên (10,14), cửa chuồng chiên (10,7), là đường đi (14,6).

Ai trong chúng ta không phân biệt con đường ? Có đường hẻm, đường rừng, đường bộ, đường sắt, đường hàng không, đường liên tỉnh, đường quốc tế, đường không gian. Con đường nào cũng quan trọng, vì con đường nào cũng dẫn tới một đích điểm. Dân Do thái sống thời du mục, cho nên đường hẻm, đường mòn, đường rừng đóng một vai trò thiết yếu hơn cả nhà ở. Chúa Giêsu đã dùng ngay hình ảnh đó để nói về Ngài: “Ta là đường” (c.6). cuộc xuất hành của dân Do thái là một con đường đi về đất hứa (Xac 13,21). Tiên tri Eâlia cũng đi con đường rừng lên núi Horeb (1V 19,1t). Trong Tân ước cũng nói đến những con đường thả bộ như đường Jerichom là nơi Chúa chữa cho một người mù (Mc 10,46), con đường của dụ ngôn người Samaritanô (Lc 10,30-37), con đường vào thành Giêrusalem ngày lễ Lá (Lc 19,28), con đường núi Sọ, con đường Emmaus (Lc 24,13t).

Mỗi con đường đều có một kỷ niệm, mỗi con đường đều có mục dích. Con đường nào cũng nối ít nhất là hai điểm với nhau. Con đường nào cũng là để đi tới. Nhờ con đường mà người ta giao tế, liên lạc gặp gỡ nhau, cũng nhờ có con đường mà giải quyết được nhiều chuyện như vấn đề kinh tế. Hầu như càng văn minh thì con đường càng nhiều, giăng mắc như hệ thống thần kinh vậy.

Trên phạm vi tự nhiên thân xác còn có con đường để đi lại để rồi mới có thể kiến tạo một cuộc sống hoàn bị, tươi đẹp, thì linh hồn cũng cần có một con đường. Con đường của linh hồn có hai thứ: con đường tốt và con đường xấu. Con đường xấu được Kinh thánh mô tả là con đường cong (Cn 21,8), là đường tội lỗi (Tv 1,1. Hđ 21,10), đường của ác nhân (Tv 1,6. Gr 12,1). Đường đó dẫn đến sự hư mất (Tv 1,6) và cái chết (12,28). Ngược lại, con đường tốt là con đường nhân đức, là con đường ngay thẳng, toàn thiện (1Sm 12,23. 1V 7,36. 1C 12,31), là đường chân lý (Tv 119,30. Tb 1,3), bình an (Lc 1,79), là con đường của sự sống (Cn 2,19.5,6), trường thọ và thịnh vượng.

Chúa Giêsu đã tự xưng mình là đường và Ngài mời gọi chúng ta bước theo Ngài trên con đường Ngài đã đi là con đường Thánh giá (Mt 16,23. Lc 24,26). Thánh Phaolô bảo: cuộc đời dương thế của chúng ta là con đường mà người ta đi là lữ khách (Dt 3,14). Ngài nhấn mạnh: trên con đường đó, chúng ta phải đi (Col 2,6) hơn nữa phải chạy đua với người khác nữa. Chúng ta biết khi chạy đua thì chỉ phát phần thưởng vào cuối cuộc đua chứ không ai phát phần thưởng từ đầu bao giờ. cho nên mọi người phải cố gắng cật lực...

Trên con đường chạy đua, có người thấy con đường của mình dài thòng, xa xôi, vất vả nên bỏ cuộc. Có người chạy được ít bước đã ngoái cổ lại xem mình chạy bao xa mà trẽ lối. Có người chạy đua mà khinh đối thủ, chỉ la cà bên đường để rồi chẳng bao giờ về tới đích. Có người thì chạy hăng hái quá mà chệch đường, chạy lạc lối. Có người chạy trước mà về sau.

Là một lực sĩ chạy đua, người ta khem khổ hy sinh, vất vả tập dượt, dùng sức mạnh ý chí... huống chi là trên con đường về Trời, chúng ta phải vất vả đến độ nào. Cuối chặng đường mỗi người là Thiên Chúa Cha đúng giang tay đón chờ ôm đứa con vào lòng...

 

4. Một kế hoạch về  chỗ ở. 

Khi ta lập kế hoạch cho tương lai, khi ta mơ tưởng đến ngày mai, thường thường ta mong ước tìm được một nơi cho riêng mình để đặt bộ xương già nua trong những ngày cuối đời: một ngôi nhà hưu thoải mái, một nhà mát ở nông thôn, một căn nhà theo kiểu Ca-na-đa, Tây-ban- nha, thuộc địa... 

Niềm mong ước này xuất hiện cùng với vấn đề chỗ ở: trong vài ngày, hằng ngàn người sẽ dọn nhà về chỗ mới, sẽ có một chủ nhà mới, những láng giềng mới. Mỗi người sẽ phải giải quyết các vấn đề cửa nẻo, chăn màn, chỗ trống, tiếng động...

Nhiều người sẽ không tìm được chỗ ở với giá phải chăng cho một gia đình đông người.

Phúc âm hôm nay cho ta thấy kế hoạch của Thiên Chúa, giống như một kế hoạch vĩ đại về chỗ ở. Người là nhà xây dựng, Người là ông chủ.

Nhưng 1ều kế hoạch này cũng đem lại những căn nhà giống như chúng ta hiện ở, lúc nào cũng có nơi phải sửa chữa, có những lời khiếu nại phải nói, nếu như thế thì ta có thể nào đặt niềm hy vọng của chúng ta vào đấy chăng ?

Và chúng ta trở lại với câu hỏi này: Sẽ có gì cuối đường đời tôi, khi tuổi già đã hết... khi người ta bảo “hãy ra khỏi giường, hãy an nghỉ...” thì tôi sẽ đi về đâu?

Kế hoạch chỗ ở mà Thiên Chúa đề ra chúng ta là một kế hoạch hiệp thông, một nơi sâu lắng, một nơi hiểu biết và quan hệ với nhau. Một nơi mà láng giềng là bạn hữu và người chủ là Cha. Chúng ta được mời về nhà mình, nhà Cha. Và ở nơi sâu thẳm này, Chúa Giêsu là Trung Tâm. Chính Ngài sẽ đón chúng ta để đưa chúng ta đến gần Thiên Chúa. 

Những mơ ước chúng ta mang màu sắc các ngôi nhà. Những vấn đề của chúng ta mang tên là nhà cửa, chỗ ở, tiền thuê. Nhưng Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta Con Đường đi đến một ngôi nhà khác, ở đấy ta có thể hát ca: ai hy vọng vọng vào ơn tha thứ, vào lòng xót thương, thì mới đền ở trong nhà Thầy.

 

5. Chúa sẽ đến lại

Cuộc trở lại nào cũng được khởi đầu bằng sự ra đi: có ra đi mới có trở lại. Thế nhưng cũng có những cuộc ra đi không bao giờ trở lại: đi để quên đi một quá khứ đau buồn đi để thoát ly mọi ràng buộc chân bước đi mà lòng rộn rã niềm vui. Những cuộc ra đi như thế chẳng bao giờ có hứa hẹn, có chăng chỉ là giả dối. Người ta chỉ hứa hẹn khi chân bước đì mà lòng chẳng muốn rời, lời hứa hẹn xoa dịu nỗi chia ly và hy vọng một ngây tái ngộ.

Chúa Giêsu sắp từ giã các môn đệ để trở về cùng Cha, và điều đó khiến các ông u buồn xao xuyến. Không u buồn sao được khi đã ba năm tình nghĩa Thầy trò, không xao xuyến sao được khi đã mất đi điểm tựa. Chúa Giêsu biết rõ điều đó và các môn đệ cũng thấm thía nỗi buồn khi Ngài tuyên bố ra đi. Chính vì thế để trấn an họ Ngài giải thích việc Ngài ra đi và hứa trở lại. Ngài ra đi không phải vì Ngài, mà vì các ông: Ngài đi dọn chỗ cho các ông và Ngài sẽ trở lại đem các ông đi theo Ngài. Còn gì vui sướng bằng. Người đi nhận chịu gian lao vất và chỉ vì người ở lại, do đó người ở lại không còn mặc cảm bị bỏ rơi nhưng hãnh diện vì được người đi đặc biệt lưu tâm. Thái độ của người ở lại không phải là u sầu than khóc, mà là góp sức với người đi bằng cách chuẩn bị sẵn sàng cho giờ hội ngộ. Còn gì bẽ bàng cho bằng khi trở lại người đi chỉ gặp được sự dửng dưng thờ ơ của người ở lại. Còn gì buồn lòng Thiên Chúa hơn khi Ngài đến gõ cửa mà tâm hồn đã đóng kín và đèn dầu đã cạn

Khi lãnh nhận đức tin người Kitô hữu cũng được Đức Kitô ước hẹn. Ngài hứa sẽ trở lại với riêng từng người và với chung cho cả thế giới. Ngài sẽ trở lại đem họ đến nơi Ngài dọn sẵn, để họ hưởng trọn niềm vui mà hiện nay họ chỉ mới cảm nghiệm lờ mờ như dọi qua gương. Ngài không báo trước giờ Ngài trở lại, nhưng muốn họ luôn sẵn sàng như tân nương chờ đón tân lang.

Xin cho chúng ta biết chọn lời hứa trở lại của Chúa làm ngọn đuốc chiếu soi cuộc sống, để chúng ta thoát được mạng lưới của u buồn, và luôn sống trong lạc quan hy vọng vì biết rằng Chúa hằng quan tâm săn sóc chúng ta. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm