Danh mục bài viết

Cập nhật 17/4/2018 - 4:8 - Lượt xem 1407

Thứ Tư tuần 3 Phục Sinh

"Ý muốn của Cha Ta là: hễ ai thấy Con thì có sự sống đời đời".

 

Tin MừngGa 6, 35-40

Khi ấy, Đức Giêsu nói với dân chúng rằng: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ! Nhưng tôi đã bảo các ông: các ông đã thấy tôi mà không tin. Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết.”

 

Suy niệm:

1. Đến với tôi, tin vào tôi - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Cuộc sống làm người ở đời chẳng mấy dễ dàng. 
Con người lúc nào cũng phải đối diện với những vấn đề của cuộc sống. 
Môi trường sống bị ô nhiễm do bụi, khí thải, tiếng ồn. 
Thiên tai, bão lũ, hạn hán ngày thêm trầm trọng bởi sự biến đổi khí hậu. 
Dịch bệnh đủ loại thỉnh thoảng lại bất ngờ bùng phát ở một nơi nào đó 
và có nguy cơ lan rộng toàn thế giới. 
Khủng hoảng kinh tế lại càng xô đẩy nhiều người đến chỗ đói nghèo. 
Chiến tranh vẫn kéo dài giữa một số quốc gia, bộ tộc. 
Căng thẳng trong mối quan hệ giữa người với người, ngay trong gia đình. 
Có những vấn đề riêng tư mà tự mỗi người không sao giải quyết nổi. 
Con người lúc nào cũng phải vất vả trăn trở trước cuộc sống. 
Kinh Lạy Nữ Vương gọi trần gian là thung lũng đầy nước mắt. 
Chúng ta thuộc Giáo Hội chiến đấu trước khi thuộc Giáo Hội khải hoàn. 
Để sống ở cuộc đời chóng qua này một cách tận tụy, nghiêm túc, 
để sống như một người con xứng đáng của Trời và Đất, 
người Kitô hữu cần nhận được sự đỡ nâng của ơn trên. 
Đức Giêsu, Con Thiên Chúa, đã chia sẻ phận làm người ở đời như ta. 
với đủ mọi cay đắng ngọt bùi của phận người và cái chết trên thập giá. 
Ngài mong trở nên bạn được đồng hành của chúng ta 
trên đường đời nhiều thách đố, gai chông và cạm bẫy. 
Ngài thỏa mãn những khát vọng thâm sâu và thầm kín nhất của ta. 
“Ai đến với tôi, sẽ không hề đói. 
Ai tin vào tôi sẽ chẳng hề khát bao giờ” (c. 35). 
Thiên Chúa Cha muốn gửi gắm chúng ta cho Chúa Giêsu lo liệu. 
“Tất cả những kẻ Người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, 
nhưng sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (c. 39). 
Hãy đến với Chúa Giêsu để nhận được sự bảo vệ của Thiên Chúa. 
Hãy tin vào Ngài và cùng với Ngài đi trên con đường gập ghềnh, 
bạn sẽ đến được quê hương vĩnh cửu đang chờ đợi bạn. 
Sự sống vĩnh cửu thực ra đã bắt đầu ngay từ đời này rồi, 
khi chúng ta đến với Giêsu với niềm tin tưởng : 
“Ai tin vào Người Con, thì được sống muôn đời” (c. 40). 
Hãy trở thành món quà của Chúa Cha cho Con của Ngài là Đức Giêsu. 
Hãy trở thành món quà của Đức Giêsu cho thế giới.

Lạy Chúa, 
xin ban cho con đức tin lớn hơn hạt cải, 
để con làm bật rễ khỏi lòng con 
những ích kỷ và khép kín. 
Xin cho con đức tin can đảm 
để con chẳng sợ thiệt thòi khi trao hiến, 
chẳng sợ từ bỏ những gì con cậy dựa xưa nay. 
Xin cho con đức tin sáng suốt 
để con thấy được thế giới 
mà mắt phàm không thấy, 
thấy được Đấng Vô hình, 
nhưng rất gần gũi thân thương, 
thấy được Đức Kitô nơi những người nghèo khổ. 
Xin cho con đức tin liều lĩnh, 
dám mất tất cả chỉ vì yêu Chúa và tha nhân, 
dám tiến bước trong bóng đêm 
chỉ vì mang trong tim một đốm lửa của Chúa, 
dám lội ngược dòng với thế gian 
và khước từ những mời mọc quyến rũ của nó. 
Xin cho con đức tin vui tươi, 
hạnh phúc vì biết những gì 
đang chờ mình ở cuối đường, 
sung sướng vì biết mình được yêu 
ngay giữa những sa mù của cuộc sống. 
Cuối cùng, xin cho con đức tin cứng cáp 
qua những cọ xát đau thuong của phận người, 
để dù bao thăng trầm dâu bể, 
con cũng không để tàn lụi niềm tin 
vào Thiên Chúa và vào con người. 

 

2. “Ta là bánh ban sự sống”

Một người Maori, sinh sống tại Tân Tay Lan thuật lại kinh nghiệm như sau :Trong thánh lễ, khi lên rước Chúa, tôi thường là không để ý xem mình đang quì bên ai. Nhưng hôm ấy tự nhiên tôi đưa mắt nhìn người quì bên cạnh tôi và tôi nhận ra đó là người mà cách đây mấy năm, đã giết cha tôi. Đây là kẻ thù  mà tôi coi như là không thể đội trời chung với tôi được. Hồi đó tôi đã thề trước vong linh của cha tôi rằng, tôi sẽ giết hắn để trả thù cho cha tôi.

Các bạn có thể tưởng tượng được tâm trạng của tôi lúc đó như thế nào không ? Máu tôi dường như sôi lên trong huyết quản. Mạch máu ở hai bên thái dương tôi đập mạnh như muốn vỡ tung ra. Tôi không thể quì bên hắn thêm được một giây nào nữa. Tôi vuột đứng dậy, quay về chỗ ngồi của tôi trước đó, cho dù lúc đó tôi chưa rước Chúa. 

Về đến chỗ ngồi, tôi đưa mắt nhìn lên bàn tiệc thánh và tôi nghe rõ một giọng nói vang lên trong tôi :” Mọi người sẽ nhận biết chúng con  là môn đệ của Thầy là các con thương yêu nhau”.

Tiếng nói này làm tôi bình tĩnh trở lại, và tôi thấy rõ khuôn mặt của Chúa Giêu trên Thập Giá trong lúc Ngài cầu nguyện cùng Thiên Chúa Cha rằng :”Lạy Cha, xin tha cho chúng, vì chúng không biết việc chúng làm”.

Lời cầu này của Chúa Giêsu ban cho tôi một sức mạnh, Tôi đứng lên tiến lên bàn tiệc Thánh Thể để rước Chúa.

Kinh nghiệm của chàng thanh niên Maori trên đây phần nào giúp chúng ta hiễu những lời của Chúa Giêsu tuyên bố trong Tin Mừng hôm nay: ”Ta là Bánh ban sự sống”. Sự sống mà Chúa Giêsu nói đến ở đây không chỉ hiểu là sự sống phần xác, nhưng là sự sống thiêng liêng, sự sống tâm linh.

Theo sự trình bầy của Thánh Gioan, sự sống này là mối giây liên lạc mới giữa người ăn Bánh Giêsu với Thiên Chúa Cha. Sự sống đó được biểu lộ với những tâm tình và hành động nó lên lòng cậy trông phó thác, sự vâng phục và tình yêu đối với Ngài như được Chúa Giêsu nêu gương trong cuộc sống, cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng trên Thập Giá.

Chính giáo huấn và mẫu gương sống đó của Chúa Giêsu, đã giúp cho  chàng thanh niên người Maori trên kia, gạt bỏ đi được mối hận thù lớn lao, và hơn thế nữa, còn tha thứ cho kẻ đã giết chết cha mình, để thể hiện tình yêu của những người muốn làm môn đệ Chúa.

 

3. Ý Nghĩa Của Cuộc Sống

Một nhà thơ nào đó đã nói lên thái độ bất cần của một số người như sau:

"Cần gì truy nguyên ta từ đâu đến
Lỡ sinh ra rồi, ta chơi đến nơi
Chết rồi đi đâu thì cũng mặc kệ
Trước khi sinh ra có ai hỏi đâu

Lỡ sinh ra đây ta không câu nệ
Từ đâu tới đây, chết rồi về đâu
Ôi thôi mặc kệ".

Vào thời Chúa Giêsu cũng không thiếu những người sống theo chủ trương mặc kệ ấy. Cái đám đông đi theo Ngài để chỉ được ăn uống nô nê là một điển hình. Họ chỉ biết có của ăn cho thân xác. Nói như thánh Phaolô: "Ðạo của họ là cái bụng". Là Ðấng Toàn Năng, Chúa Giêsu có thể vung chiếc đũa thần lên để thỏa mãn tất cả mọi nhu cầu thể lý của con người. Bằng chứng là với năm chiếc bánh và hai con cá, Ngài có thể nuôi sống một đám đông trên năm ngàn người. Nhưng Chúa Giêsu đã không đến trong trần gian để cung cấp một thức ăn chóng hư nát như thế. Ngài đến để làm cho con người được sống và sống sung mãn, và sự sống sung mãn ấy chính là sự sống vĩnh cửu. Của ăn dư dật mà Ngài đã dâng lên từ năm chiếc bánh và hai con cá là dấu chỉ của bánh trường sinh mà Ngài sẽ ban cho con người trong phép Thánh Thể, chỉ có bánh này mới làm cho con người được thỏa mãn trong nỗi khát vọng mà không một lương thực nào trên trần gian này có thể đắp đầy, chỉ có bánh này mới làm cho cuộc sống con người được sung mãn, chỉ có bánh này mới mang lại ý nghĩa cho cuộc sống con người, chỉ có bánh này mới không ngừng khơi dậy nỗi khát khao cõi trường sinh trong lòng người.

Cuộc sống tự nó là một nỗi khao khát khôn nguôi. Mỗi một ngày mới là một chuỗi những khắc khoải mới. Mỗi một ngày mới là một chuỗi những câu hỏi không ngừng được đặt ra cho chúng ta. Những người túng thiếu, những kẻ khốn khổ chung quanh chúng ta không ngừng hỏi chúng ta đã biết yêu thương đến mức độ nào. Cái chết của một người thân không ngừng hỏi chúng ta về cứu cánh của cuộc sống. Cô đơn và khổ đau không ngừng hỏi chúng ta về ý nghĩa của từng biến cố trong cuộc sống. Mỗi ngày sống là một chuỗi những câu hỏi mà chúng ta không thể tránh né được và đi cho đến ngọn nguồn những câu hỏi ấy là những câu hỏi ngàn đời của kiếp người: "Tôi từ đâu đến? Tôi sống để làm gì? Tôi sẽ đi về đâu? Tôi không thể dửng dưng trước sự chất vấn của cuộc sống" Tôi không thể mặc lấy thái độ mặc kệ trước những tra vấn ấy của cuộc sống?"

Chúa Giêsu không những đến để khơi dậy những câu hỏi ngàn đời của cuộc sống: "Phần các con, các con bảo Ta là ai?" Câu hỏi Ngài đã từng đặt ra cho các môn đệ của Ngài cách đây hai ngàn năm. Ngày nay, Ngài cũng không ngừng đặt ra cho mỗi người. Ngài không những tra vấn con người của mọi thời đại, Ngài là giải đáp cho mọi thắc mắc của con người. Ngài là Ðấng đang hiện diện trong từng biến cố của cuộc sống chúng ta. Ngài đang đồng hành với chúng ta.

Nguyện xin Ðấng Hôm Qua, Hôm Nay, và Mãi Mãi Vẫn Là Một cho chúng ta luôn được tác động bởi sự hiện diện của Ngài trong cuộc sống chúng ta.

 

4. Bánh ban sự sống đời đời

Chúa Giêsu quả quyết lợi ích của Phép Thánh thể như sau: “Ta là bánh sự sống... Ai đến với Ta sẽ không hề đói và kẻ tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ” (c. 35). “Và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại” (c. 39).

Chúng ta đã từng biết phép Thánh Thể mang lại những kết quả gì. Việc rước Chúa không tha trọng tội nhưng gìn giữ chúng ta khỏi tội trọng. Thánh Công Đồng Trentô gọi việc rước Chúa là “một liều thuốc gìn giữ chúng ta khỏi sa ngã phạm tội trọng” (13,12). Kinh Thánh gọi Chúa là “Bánh bởi Trời ban xuống để ai ăn không hề chết” (Gio 6,50). Đó là Mình Thánh Chúa gìn giữ linh hồn khỏi sa ngã phạm tội.

Mình Thánh Chúa còn được gọi là bánh các thiên thần nghĩa là việc rước lễ làm cho chúng ta nên tinh tuyền trong trắng như các thiên thần. Thánh Chysostôm nói: “các tín hữu khi ra khỏi bàn tiệc thánh giống như những sư tử dũng mãnh làm ma quỉ khiếp sợ ít dám tấn công họ. Cho nên việc rước Chúa làm suy giảm những dục vọng lăng loàn quấy phá. Hơn nữa, việc rước Chúa gia tăng đời sống ơn thánh (Ds 16,38). Cũng như mục đích của ăn, của uống là nuôi sống, thì việc rước Chúa là của ăn của linh hồn, là thứ của ăn đưa họ từ trần gian về vĩnh cửu. Việc rước Chúa còn bảo đảm chắc chắn được tha tội nhẹ và các hình phạt tạm thời hằng ngày chúng ta mắc phải. Hiệu quả này được Đức Piô X (Ds 3375/1981) và công đồng Trentô xác nhận  (Ds 1638). Việc rước lễ còn kết hợp chúng ta với chính Chúa Kitô và với anh em (1C 10,16). Sau nữa việc rước Mình Chúa chuẩn bị cho thân xác một cuộc Phục sinh vinh hiển. Điều này được đức Kitô bảo đảm “và ngày sau hết Ta sẽ cho nó sống lại” (c.40).

Phép Thánh thể, sự phục sinh và cuộc sống vĩnh cửu có tương quan với nhau. Xưa kia, tại vườn địa đàng, con người nhờ đặc ân mà có đời sống bất tử, bất tử ngay cả đối với thân xác, nhưng vì tội lỗi xâm nhập nên mất đặc ân đó và phải chết đời đời nữa. Nhưng Chúa Kitô đã tái lập lại ơn lộc ban đầu một cách dần dần, tịnh tiến, nghĩa là bây giờ nhờ rước lễ, chúng ta có đời sống ơn sủng, sau khi chết chúng ta được hạnh phúc trường cửu và ngày tận thế xác chúng ta sẽ được vĩnh cửu nước trời.

Một thánh phụ nói: “Khi rước lễ, Chúa Kitô đặt trong chúng ta mầm sống và vinh hiển. Đó là tàn lửa âm ỷ dưới lớp tro mà một ngày kia sẽ hủy diệt tất cả những gì là ô uế bởi tội lỗi. Nó chỉ còn chờ kèn chung thẩm để trong chớp nhoáng biến thân xác ta nên giống như thân xác vinh hiển của Chúa Kitô” (Irenê). Thánh Bernard nói: “Chúa Kitô chiến thắng sự chết nơi chúng ta, thân xác bất tử của Người biến chúng ta thành bất tử, tựa hồ mầm sống ở trong hạt giống làm cho hạt giống mọc lên, tựa hồ sức nóng ở trong nước làm cho nước sôi lên, tựa hồ như lửa rơi vào đống rơm làm bùng lên...” Thánh Ignatiô Ant. gọi rước lễ là “liều thuốc trừơng sinh” (R. 43).

Ở đời này, ai ai cũng muốn cho mình có công danh gì với núi sông. “Không công danh thời nát với cỏ cây”. Ai cũng muốn tên tuổi mình được tồn tại nơi hậu thế. Có những vị vua xưa đã từng bắt chư dân đi tìm một loại thảo tiên để được sống mãi. Nhưng rồi cũng chết và chết sớm nữa. Chúng ta hôm nay muốn được sống vĩnh cửu trong hạnh phúc, khỏi cần đi đâu xa, hãy đến với phép Thánh Thể mỗi ngày. “Và Ta, Ta sẽ cho họ sống lại ngày sau hết” (c.40).

 

5. Một sức mạnh phục sinh.  

Hôm qua, chúng ta nhấn mạnh về giá trị của tương quan cá nhân như là lương thực cho con người: chỉ người nào có khả năng thực hiện tương quan cá nhân với người khác, chỉ người nào chấp nhận cần đến người khác, thì người ấy mới sống; mặt khác, người nào đồng ý tự giái thoát khỏi mình, gắn liền với người khác, người ấy mới có thể nuôi sống người khác.

Qua dấu chỉ của bánh, Chúa Giêsu khẳng định với chúng ta rằng Ngài là một lương thực, rằng bản thân Ngài đã liên kết với chúng ta, rằng bản thân Ngài được trao ban cho chúng ta, rằng bản thân ấy là bằng chứng cho tình yêu của Chúa Cha đối với chúng ta.

Hôm nay, Ngài giải thích ý nghĩa của việc được Chúa Cha nuôi dưỡng, việc chúng ta có được sự sống của Người. Thiên Chúa đã cam kết đến với chúng ta và cho chúng ta dấu chỉ của lời cam kết đó, ấy là Chúa Giêsu, hầu dẫn đưa chúng ta đến phục sinh: ai nhìn thấy Con và tin vào Ngài  thì sẽ được sự sống đời đời, và Tôi sẽ phục sinh người ấy vào ngày sau hết.

Tóm lại, ai chấp nhận liên hệ với bản thân Chúa Kitô đều hưởng được sự sống, đều chịu tác động của sức mạnh cứu độ, đều mở rộng cuộc sống nhân loại của mình vào trong một tương lai bất tận cho đến khi được tham dự vào sự sống của Thiên Chúa.

Bài Phúc âm hôm nay tỏ lộ rằng sự tiếp xúc với Chúa Giêsu Kitô là một sức mạnh phục sinh; điều này phải khiến chúng ta dâng lên Thiên Chúa lòng cảm tạ của mình. Chúng ta cần nhận biết rằng Chúa Giêsu là ân huệ tuyệt vời mà Chúa Cha đã ban cho chúng ta hầu tái tạo sự hiệp nhất của bản thân chúng ta và của toàn thể nhân loại, hầu xóa tan cái chết và thể hiện sự phục sinh. 

Việc tạ ơn cũng có thể đượm nét chiêm ngưỡng khi ta ý thức về lòng trung tín, về đức vâng phục và tinh thần sẵn sàng của Chúa Giêsu Kitô đối với Cha mình. Đấng đã sai Ngài đến thực hiện chương trình ban sự sống đời đời cho nhân loại.

 

6. Đến với Chúa Giêsu

Sau khi nhân bánh ra nhiều để nuôi sống hàng ngàn người, Chúa Giêsu đã không ngần ngại quả quyết rằng: Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói, ai tin vào tôi chẳng khát bao giờ... 

Tin vào Chúa Giêsu có nghĩa là đến với Ngài. Đó là điều kiện tiên quyết để được hạnh phúc, được sống đời đời. Nhưng như thánh Phao lô nói: Làm sao tin được, nếu không được nghe; làm sao nghe được, nếu không có người rao giảng; và làm sao rao giảng, nếu không được sai đi. Tất cả những ai tin vào Chúa, đồng thời cũng ý thức sứ mạng mình được sai đi để nói về Chúa cho người khác, nhờ đó họ mới có thể đến với Chúa và tin vào Chúa. Cộng đoàn Giáo hội tiên khởi đã ý thức về sứ mạng đó, cho nên đi tới đâu, họ cũng rao giảng cho người khác biết về Chúa. Khi nói về sinh hoạt của Giáo hội tiên khởi, các sử gia cho rằng sở d người ki tô hữu đem lại nhiều thành quả tốt đẹp, là vì họ truyền bá Tin mừng bằng sách vở, nhưng nhất là bằng đời sống gương mẫu.

Tuy nhiên, không phải chỉ có việc tin vào Chúa, mà còn phải lãnh nhận Mình Máu Chúa, thông dự vào sự sống thần linh của Ngài nữa. Đây là điều không dễ chấp nhận trên bình diện nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã mạc khải sự thật này vì vâng phục thánh ý Thiên Chúa, chứ không tùy thuộc thái độ của con người. Thiên Chúa muốn mọi người được cứu độ và được sống đời đời, nhờ tin vào Con Ngài và đến lãnh nhặn sự sống thần linh từ Ngài.  

Ước gì đời Chúa hôm nay soi sáng và mở rộng tâm trí chúng ta đón nhận sự thật được mạc khải, và tin nhận Chúa Giêsu là Chúa và là Đấng Cứu Độ. Xin cho chúng ta biết làm chứng cho điều chúng ta tin nhận bằng lời nói và gương sáng.

 

7. Sống chính là Đức Kitô

Một Mục sư nọ có kể câu chuyện sau: Hai người bộ đội vào một giáo đường để trốn các cuộc truy lùng. Khi bước vào giáo đường họ đe doạ: Ai không bỏ đạo sẽ bị bắn ngay tại chỗ, ai bỏ đạo đứng sang bên phải. Có một số người đứng sang bên phải và được tha về nhà ngay những người còn lại vẫn hiên ngang chờ đợi cái chết. Khi những kẻ nhát đảm ra khỏi  nhà thờ, hai người lính mới hạ súng xuống và ôn tồn nói: Chúng tôi cũng là Kitô hữu sở dĩ chúng tôi làm thế, vì chúng tôi muốn biết ai là người thực sự sẵn sàng chết cho đức tin của mình, chỉ những người đó mới đáng tín cậy”.

Sống đức tin có nghĩa là sống cho Đức Kitô và vì Đức Kitô. Đó là đức tin mà Giáo Hội mời gọi chúng ta củng cố khi cho chúng ta lắng nghe đoạn Tin mừng hôm nay. Chúa Giêsu đã khẳng định: “Chính Ta là Bánh ban sự sống. Ai đến với Ta sẽ không hề đói, ai tin vào Ta sẽ không hề khát bao giờ”. Duy chỉ mình Ngài mới cho chúng ta sự sống đích thực.

Những người Do Thái đã thấy Chúa Giêsu nhưng họ không tin, thật ra họ đã không thấy gì. Cái nhìn của họ dừng lại nơi những cái chóng qua, họ tìm kiếm Chúa không phải vì đã tin nhận Ngài, mà chỉ vì chờ đợi đượcNgài cho ăn no nê bằng của ăn hư nát. Muốn được thấy Chúa Giêsu, muốn tin nhận Ngài, trước tiên con người cần ra khỏi cái vỏ ích kỷ tham lam của mình. Có sẵn sàng ra khỏi thế giới hẹp hòi của mình, con người mới có thể thấy được Đức Kitô và đi vào thế giới của Ngài. Chúa Giêsu đã tuyên bố: phúc cho những ai có  tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. Quả thật, chỉ những tâm hồn trong sạch, nghĩa là biết quên đi cái thế giới ích kỷ, phàm trần mới nhìn thấy Thiên Chúa. 

Ước gì chúng ta luôn sông kết hiệp với Ngài và nhận ra Ngài trong mọi biến cố cuộc sống, và khi cuộc lữ hành trần gian chấm dứt Ngài thế nào, chúng ta sẽ được thấy như vậy. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm