Danh mục bài viết

Cập nhật 16/4/2018 - 4:7 - Lượt xem 1742

Thứ Ba tuần 3 Phục Sinh

"Không phải Môsê, mà chính Cha Ta mới ban bánh bởi trời đích thực".

 

Tin MừngGa 6, 30-35

Khi ấy, những người Do thái hỏi Đức Giêsu rằng: “Ông làm được dấu lạ nào cho chúng tôi thấy để tin ông? Ông sẽ làm gì đây? Tổ tiên chúng tôi đã ăn manna trong sa mạc, như có lời chép: Người đã cho họ ăn bánh từ trời”. Ðức Giêsu đáp: “Thật, tôi bảo thật các ông, không phải ông Môsê đã cho các ông ăn bánh bởi trời đâu, mà chính là Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực, vì bánh Thiên Chúa ban là bánh từ trời xuống, bánh đem lại sự sống cho thế gian”. Họ liền nói: “Thưa Ngài, xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh ấy”. Ðức Giêsu bảo họ: “Chính tôi là bánh trường sinh. Ai đến với tôi, không hề phải đói; ai tin vào tôi, chẳng khát bao giờ!”

 

Suy niệm:

1. Bánh ban sự sống cho thế giới - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Man-hu ? Cái gì vậy ? Đó là câu con cái Israel hỏi nhau 
khi thấy manna lần đầu tiên rơi trên mặt đất. 
Môsê trả lời: “Đó là bánh Đức Chúa đã ban cho các ngươi làm của ăn.” 
Bốn mươi năm Đức Chúa đã nuôi dân của Ngài bằng thức ăn ấy, 
trong suốt cuộc hành trình trong sa mạc cho tới khi họ đến đất Canaan. 
Đức Chúa vẫn là Đấng quan tâm đến sinh mệnh của dân. 
Qua Môsê, Ngài cho họ manna là bánh từ trời xuống. 
Có vẻ những người ở Caphácnaum muốn thách đố Đức Giêsu 
làm một dấu lạ lớn lao tương tự như dấu lạ Môsê đã làm (cc. 30-31), 
nếu Ngài thật là một vị ngôn sứ như Môsê đã loan báo (Đnl 18, 15). 
Hãy ban cho chúng tôi thứ bánh bởi trời như manna ngày xưa. 
Đức Giêsu khẳng định không phải Môsê đã cho họ ăn bánh bởi trời. 
Chính Chúa Cha đã ban cho dân Israel bánh bởi trời, trong sa mạc. 
Và nay Chúa Cha còn muốn ban một thứ bánh mới. 
Đức Giêsu long trọng giới thiệu bánh mới này : 
“Chính Cha tôi cho các ông ăn bánh bởi trời, bánh đích thực” (c. 32). 
Bánh này là bánh từ trời xuống và ban sự sống cho thế giới (c. 33). 
Như thế bánh mới này cũng là bánh từ trời, 
nhưng không chỉ dành cho dân Israel như manna cũ. 
Đây là thứ bánh đích thật dành cho cả thế giới loài người. 
“Lạy Ngài, xin cho chúng tôi thứ bánh ấy luôn” (c. 34). 
Đây là một sự hiểu lầm của dân chúng đang nghe Đức Giêsu. 
Nó tương tự như sự hiểu lầm của người phụ nữ Samari 
khi chị xin Đức Giêsu: “Xin cho tôi thứ nước ấy để tôi hết khát” (Ga 4, 15). 
Thứ bánh mới Đức Giêsu giới thiệu 
không phải là tấm bánh vật chất, ăn được để tránh cái đói tạm thời, 
nhưng là tấm bánh thỏa mãn sự đói khát sâu thẳm nơi trái tim. 
“Chính tôi là bánh trường sinh, 
Ai đến với tôi sẽ không đói, ai tin vào tôi sẽ không khát bao giờ” (c.35). 
Đến với và tin vào Đức Giêsu ta sẽ tìm được thức ăn tinh thần. 
Lời dạy dỗ của Ngài là bánh từ trời đích thực, vượt hẳn manna xưa. 
“Người ta sống không nguyên bởi bánh, 
nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra” (Đnl 8, 3). 
Đức Giêsu là Ngôi Lời của Thiên Chúa, 
nên lời của Ngài sẽ là bánh đem lại sự sống cho bất cứ ai tin. 
Tạ ơn Cha đã nuôi chúng ta bằng Tấm Bánh Giêsu, Bánh từ trời xuống. 
Chúng ta không phải đi lượm manna mỗi ngày như dân Israel xưa. 
Nhưng mỗi ngày chúng ta phải lắng nghe Lời Giêsu để được no đủ. 

Lạy Chúa Giêsu, 
con đường dài nhất là con đường từ tai đến tay. 
Chúng con thường xây nhà trên cát, 
vì chỉ biết thích thú nghe Lời Chúa dạy, 
nhưng lại không dám đem ra thực hành. 
Chính vì thế 
Lời Chúa chẳng kết trái nơi chúng con. 
Xin cho chúng con 
đừng hời hợt khi nghe Lời Chúa, 
đừng để nỗi đam mê làm Lời Chúa trở nên xa lạ. 
Xin giúp chúng con dọn dẹp mảnh đất đời mình, 
để hạt giống Lời Chúa được tự do tăng truởng. 
Ước gì ngôi nhà đời chúng con 
được xây trên nền tảng vững chắc, 
đó là Lời Chúa, 
Lời chi phối toàn bộ cuộc sống chúng con. Amen. 

 

2. Cái nhìn thiển cận.

Một gia đình ếch sống dưới một đáy giếng tăm tối, không thấy  ánh mặt trời cũng không biết những gì đang xảy ra bên ngoài. Ngày nọ, có một con chim sơn ca bay xuống nói với dòng họ ếch về thế giới của mặt trời, của hoa cỏ, của tình yêu. Nghe thế, tộc trưởng ếch liền nói với đồng bào minh: “Các người nghe chưa, thế giới của bạn sơn ca mô tả là một thứ thiên đàng không tưởng, nơi chỉ có những con ếch tốt, tức những con ếch chịu đau khổ dưới đáy giếng mới được lên tới mà thôi”. Tuy nghe những lời mỉa mai đó, một số ếch vẫn tin vào lời chim sơn ca. Một chú ếch sau khi nghiên cứu tình hình đã giải thích: “Thế giới mà bạn sơn ca loan báo không phải là thế giới khác đâu, đó chính là thế giới của chúng ta, thêm một chút ánh sáng, một chút gió mát, một chút thực phẩm, chúng ta có ngay thiên đàng dưới đáy giếng này”. Thế nhưng đa số đồng bào ếch đã thấy được sự phỉnh gạt của lời giải thích ấy chúng vùng lên ra khỏi đáy giếng và thấy được thế giới có mặt trời, trăng sao, hoa cỏ, tình yêu. 

Những người Do thái trong Tin mừng hôm nay là đại biểu của vô số những người không muốn nhìn lên khỏi đáy giếng tăm tối của họ. Dù chứng kiến nhiều phép lạ của Chúa, nhất là đã được Ngài cho ăn no thỏa, nhưng cái nhìn của họ không vượt rên khỏi bao tử của họ. Khi Chúa Giêsu cho họ ăn bánh no nê và mời gọi họ đến thứ bánh không hư nát, họ đã chối từ Ngài, đôi mắt họ chỉ dán chặt vào thứ cơm bánh chống qua, họ chỉ hướng đến cái trước mắt.

Đức tin là một ân ban nhưng không của Thiên Chúa cho con người. Đức tin ấy chính là ánh sáng chiếu dọi vào đáy giếng tăm tối mà con người đã rơi xuống. Đức tin ấy là sức mạnh lôi kéo con người khỏi cái tăm tôi ấy. Đức tin ấy cũng chính là cái nhìn về chân trời đầy ánh sáng Thiên Chúa ban cho con người.

Cảm tạ Chúa đã ban cho chúng ta đức tin ấy. Cảm tạ Chúa đã cứu độ và lôi kéo chúng ta ra khỏi vùng tăm tối của tội lỗi. Xin cho chúng ta được mãi là con người mới với Đức Kitô Phục sinh, được cùng tiến bước với Ngài để luôn sống như Ngài, nhìn đời bằng chính đôi mắt của Ngài và yêu thương bằng chính tình yêu của Ngài.

 

3. Bánh Trường Sinh

Trong những thập niên cuối cùng của thế kỷ 20, mức tiêu thụ đã gia tăng nhanh chóng và xâm nhập vào hầu hết mọi chiều kích của cuộc sống con người, đến độ chúng ta gọi nền văn minh hiện nay là văn minh tiêu thụ. Từ năm 1975 đến nay, mức tiêu thụ của thế giới đã gia tăng gấp đôi. Tổng cộng mức tiêu thụ của thế giới trong hai mươi lăm năm qua đã lên đến hai mươi bốn ngàn tỉ Mỹ kim. Ðây là một hiện tượng tích cực hay tiêu cực.

Sự gia tăng của mức tiêu thụ có gia tăng với sự phát triển đích thực của con người không? Ðây là những câu hỏi cơ bản mà bản báo cáo cuối cùng của chương trình phát triển của Liên Hiệp Quốc đã nêu lên, để rồi cuối cùng đưa ra khẳng định như sau: "Sự tiêu thụ của cải và các dịch vụ là một sinh hoạt thường hằng trong đời sống mỗi ngày. Tuy nhiên, đó không phải là cứu cánh tối hậu của mỗi cá nhân. Hơn nữa, cho dẫu của cải và và các dịch vụ có thừa mứa và mức tiêu thụ có gia tăng theo một mức độ làm chóng mặt, trật tự xã hội vẫn không tốt đẹp hơn."

Theo bản báo cáo của chương trình phát triển của Liên Hiệp Quốc, hiện nay một gia đình trung lưu tại Phi Châu tiêu thụ hai mươi phần trăm ít hơn cách đây hai mươi lăm năm. Hai mươi phần trăm dân số thế giới vẫn còn đứng bên lề sự gia tăng mức tiêu thụ của thế giới. Trong bốn tỉ bốn những người đang sống trong các quốc gia đang phát triển, gần ba phần năm vẫn chưa có được những hạ tầng cơ sở về vệ sinh. Một phần ba thiếu nước uống. Một phần tư không có được cái bếp ăn chốn ở cho đàng hoàng. Một phần năm không biết thế nào là các phương tiện chăm sóc sức khỏe hiện đại. Một phần năm trẻ em không được cắp sách đến trường cho hết bậc tiểu học và một phần năm khác không có đủ chất đạm và một chế độ ăn uống đầy đủ. Trong số hai tỉ người thiếu máu trên khắp thế giới chỉ có năm mươi lăm triệu sống tại các nước tiên tiến. Chênh lệch giữa các nước giàu và các nước nghèo, chênh lệch ngay trong cùng một nước. Ðây là hiện tượng không thể chối cãi được trong nền văn minh tiêu thụ ngày nay. Khoảng cách giữa các nước giàu và những nước nghèo càng xa; khoảng cách giữa người giàu và người nghèo trong cùng một nước lại càng xa hơn. Nguyên nhân của sự chênh lệch ấy chắc chắn chỉ có thể là sự ích kỷ của con người mà thôi, càng có con người càng muốn có thêm và chỉ muốn chiếm giữ cho riêng mình. Sự giàu có về của cải vật chất do đó cũng đương nhiên làm cho con người được phong phú hơn. Ðây là chân lý mà Giáo Hội không ngừng nhắc nhở cho con cái mình.

Qua đoạn Tin Mừng hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta hướng về cùng đích của cuộc sống chúng ta là chính Chúa. Chỉ có Chúa mới có thể thỏa mãn được khát vọng thâm sâu của con người. Ðám đông những người Do Thái được Chúa Giêsu cho ăn no nê ngày hôm trước, ngày hôm sau đã tìm đến Ngài. Chúa Giêsu biết rõ họ đi tìm Ngài không phải vì đã thấy được ý nghĩa của phép lạ hoặc lắng nghe lời giáo huấn của Ngài, mà chỉ vì của ăn nuôi thân xác. Ngài kêu gọi họ hãy tìm kiếm những giá trị vĩnh cửu mà Ngài đã muốn thể hiện qua phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều. Quả thật, qua phép lạ ấy, Chúa Giêsu báo trước bánh trường sinh là Ngài. Ngài chính là tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho mọi người, ai tin nhận Ngài, đón nhận sự sống của Ngài, người đó sẽ được trường sinh, người đó sẽ tham dự vào chính sự sống của Ngài, nghĩa là cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra để san sẻ và trao ban cho người khác. Chỉ có một cuộc sống như thế mới thực sự đáng sống, vì nó mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống con người. Với năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu đã có thể nuôi nấng một đám đông trên năm ngàn người. Quả thật, Ngài chỉ cần nói một lời, múa cây đũa thần cũng đủ để nuôi sống cả nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã không đến như một phù thủy, Ngài cũng chẳng đến để mang lại bất cứ một giải pháp kinh tế nào, Ngài đến là để trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban. Ai thực sự ăn tấm bánh ấy cũng có thể trở thành một tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho người khác. Nhân loại thiếu ăn không phải vì thiếu cơm bánh mà chỉ vì thiếu lòng quảng đại khi những bàn tay được mở ra để trao ban và san sẻ với người khác mà thôi. Cái đói khủng khiếp của nhân loại hẳn không là đói cơm bánh mà chính là đói tình thương và lòng quảng đại của con người.

Ước gì được nuôi sống bằng tấm bánh bẻ ra là Chúa Giêsu, các tín hữu cũng trở thành tấm bánh được bẻ ra cho người khác.

 

4. Bánh bởi trời đích thực

Chúa Giêsu dùng hình ảnh Manna để nhắc nhở tới phép Thánh thể. Manna là một loại bánh là lương thực cho dân Do thái lúc còn lưu lạc nơi hoang địa (Gio 5,12). Suốt 40 năm trường nơi sa mạc, cuộc sống đầy nguy hiểm bấp bênh, thiếu thốn nước nôi cơm bánh. Cho nên nhiều lần dân chúng đã nghi ngờ than trách: “Liệu Giavê có còn ở giữa chúng ta nữa không ?” (Xac 17,7).

Thiên Chúa thử thách họ nhưng đồng thời Ngài vẫn luôn luôn lo cho họ được sống (Xac 16,4.28) bằng một thứ bánh là Manna để biểu lộ sự hiện diện và sự quan phòng của Ngài. khi ban Mana Thiên Chúa cũng nhằm thử thách đức tin của họ vào Đấng ban phát lương thực đó. Mỗi sáng, Chúa ban cho một lớp sương mù bao phủ nơi người Do thái đóng trại và lúc sương tan đi để lại những mụn bánh nho nhỏ như hạt sương. Dân chúng ra lượm ăn, nó giống như hột ngò màu trắng có mùi vị mật ong. Người Do thái không hiểu bánh gì nên hỏi nhau bằng chữ Manna nghĩa là bánh gì vậy. Và từ đó bánh này mang tên là manna.

Sách Xuất hành chương 16 có ghi rằng bánh Manna phủ đầy mỗi buổi sáng. Nhưng khi mặt trời mọc lên thì bánh tan đi. Nếu ai bất tuân nhặt nhiều hơn phần của mình để dành thì ngày hôm sau bánh đó bị dòi bọ hôi thối không thể ăn được. Nhưng vào ngày thứ sáu họ được lấy hai phần ăn mà không bị hư hỏng để dành cho ngày thứ bảy.

Ngày nay, dân Do thái vẫn còn ca ngợi ân huệ manna. Họ gọi đó là lúa mì và bánh bởi trời, bánh của kẻ cùng, bánh của các thiên thần trên trời (Tv 78,23; Tv 105 Neh 9,15). Sách Khải huyền cũng đề cập đến bánh Manna được hứa ban cho kẻ chiến thắng (Kh 2,17. Cf.Gio 5,4). Sau này Chúa Giêsu đã dùng chính sự kiện Manna để nhắc nhở rằng: 

1. Không phải Môisen đã ban manna đâu. Oâng chỉ là dụng cụ của Thiên Chúa. Chính Ngài mới ban phát Manna (Tv 18,24. c.32)

2. Manna chưa phải là bánh thật từ Trời xuống. Có chăng chỉ là thứ bóng mờ chứa một sự thật là phép Thánh Thể sau này. Thật ra, Manna chỉ có trong thời gian ở sa mạc. Bao nhiêu người được ăn Manna rồi cũng chết, nhất là cái chết phản bội của Manna lúc ấy. Trái lại, bánh từ trời là phép Thánh thể, có những đặc tính:

- Tăng sức mạnh cho thời gian lữ thứ. Và cuối cùng ban sự sống đời đời (Gio 6,51)

- Bánh từ Trời này không chỉ ban riêng cho một dân tộc nhỏ bé mất hút nơi hoang địa Sinai nữa mà còn ban cho tất cả các dân tộc nào cần tới... Chính vì thế mà người Do thái lúc ấy kêu xin “Xin cho chúng tôi thứ bánh đó luôn mãi” (c. 34).

3. Môisen và dân ông đã được ăn Mana trong lúc vượt qua sa mạc. Cuộc đời con người sống trong khoảng không gian, thời gian ở trần thế được coi là một cuộc vượt qua sa mạc. Chúng ta cần có của ăn. Đó là Mình Thánh Chúa... Bánh Thánh Thể ít ra cũng tồn tại 20 thế kỷ rồi. Và còn tồn tại cho đến tận thế (Mt 28,20).

4. Chúa Giêsu gọi bánh Thánh Thể là bánh bởi trời, bánh làm từ Trời. Chúng ta có xác tín như thế không ? Ở đời này, mỗi vật được dành ra đều đề tên cửa hiệu hay nơi làm ra. Vậy bánh Thánh Thể là bánh bởi Trời, chúng ta có ý thức rõ thế không ? Nếu chúng ta không ăn bánh bởi Trời thì không thể về TRỜI được đâu.

Một điều cần ghi nhận, chúng ta “ăn quả... để quên kẻ trồng cây”. Vô ơn là một trong những nhược điểm lớn nhất của loài người. Hôm nay đây, chúng ta nhắc nhở nhau ơn huệ Mana phép Thánh thể.

 

5. Làm việc từ bên trong.

Thế là khỏi cần làm việc nữa !  “Xin cho chúng tôi được ăn mãi thứ bánh mà ông hứa nhân danh Thiên Chúa”. Thế là khỏi phải đến giếng kín nước hằng ngày nữa ! “Xin ban cho tôi thứ nước mà Ngài có bí quyết”. Thế là khỏi cần lao công lao lực nữa ! Đối với những người Ga-li-lê cũng như đối với người phụ nữ Sa-ma-ri, vị Chúa làm phép lạ đang  trước mặt mình. Chỉ có việc xin: xin ban cho, ban cho...

Một tôn giáo dễ dãi, đánh tráo, tà thuật; một tôn giáo hạ giá con người đồng thời cũng hạ giá vị Thiên Chúa mà họ tôn thờ, vì họ phóng chiếu những ham muốn của mình vào chính hình ảnh Thiên Chúa. HoÏ tìm cách “sử dụng” Thiên Chúa. HoÏ vạch cho Người con đường phải đi để đến gặp họ, họ quên rằng đường của Chúa thì không thể là đường của chúng ta, vì đường Người luôn đòi hỏi ta phải hơán cải, trở lại: “Nguyện xin ý Cha thể hiện!”.

Người Do Thái không hoàn toàn vô lý khi hỏi Chúa Giêsu: “Cần phải làm gì để góp phần vào công trình Thiên Chúa?” và Chúa Giêsu không hề vô lý khi Ngài đáp: “Vấn đề không phải là làm gì, mà là tin”. Làm việc ư ? Được lắm, nhưng từ bên trong, làm việc trên chính mình, đặt mình vào tình trạng có thể đón nhận được, nghĩa là tin được, vâng, đón nhân điều làm cho chúng ta phù hợp với chương trình Thiên Chúa. Sự phù hợp này là một ơn mà ta cần xin, và nó chỉ được thực hiện trong chân lý. Chúng ta cần phải tỏ ra chân thực trước mặt Chúa; phải vượt qua những ham muốn hời hợt của mình -  Xin ban mãi bánh ấy cho chúng tôi !” - để trình lên cái nhu cầu sâu xa của mình là cần đến ánh sáng, sự cam đảm, lòng tận tâm. Xét cho cùng, ta cần cầu nguyện để dấn thân, để hiệp nhất. Như vậy, mọi sự trong cuộc đời chúng ta có thể thông qua Chúa Kitô, nuôi dưỡng bằng chính Ngài, làm cho chúng ta sống với tư cách là con cái Chúa.

Cầu nguyện, không có nghĩa là trốn tránh trách nhiệm, nhưng xin Chúa giúp đỡ mình hoàn thành trách nhiệm. Cầu nguyện cho hòa bình, không phải là cầu xin một phép lạ tức thì, mà là xin cho mọi người được sáng suốt, can đảm và có khả năng thiết lập hòa bình.

Mana là bằng chứng cho thấy rằng Thiên Chúa đang ở với Môsê. Việc Chúa Giêsu hóa bánh ra nhiều phải mang ý nghĩa rằng Ngài chính là bánh mà Thiên Chúa gởi đến, bổ dưỡng hon mọi lương thực trần gian. bởi lẽ khi tin vào Ngài, ta hiệp thông vào chương trình Thiên Chúa. Thay vì lãnh nhận Thánh Thể như một thức ăn thần kỳ, Kitô hữu phải nhìn ra Chúa Giêsu là ân huệ của một tình thân đang tìm cách gặp gỡ, là một giải pháp để thỏa mãn cơn đói về chân lý và sự sống, là một phương tiện cho mình được hiệp thông vào chương trình Thiên Chúa.

 

6. Chúa Giêsu Là Tấm Bánh Được Bẻ Ra

Chênh lệch giữa các nước giàu và các nước nghèo, và chênh lệch ngay trong cùng một nước, là hiện tượng không thể chối cãi được trong nền văn minh tiêu thụ ngày nay. Nguyên nhân chính của sự chênh lệch ấy chắc chắn là do sự ích kỷ của con người . Càng có, con người càng muốn có thêm và chỉ muốn chiếm giữ riêng cho mình. Do đó,sự giầu có về của cải vật chất không đương nhiên làm cho con người được  thêm phong phú

Qua bài Tin mừng hôm nay, Giáo hội mời gọi chúng ta hướng về cùng đích của cuộc sống là chính Chúa, chỉ có Ngài mới có thể đáp ứng được khát vọng thâm sâu của con người. Đám đông những người Do Thái được Chúa cho ăn no nê ngày hôm trước, hôm sau lại tìm đến với Ngài. Chúa Giêsu biết rõ họ đi tìm Ngài không phải vì đã thấy được ý nghĩa của phép lạ, hoặc để nghe được giáo huấn của Ngài, nhưng chỉ vì của ăn nuôi thân xác. Ngài kêu gọi họ tìm kiếm của ăn vĩnh cửu qua phép lạ nhân bánh và cá ra nhiều.

Thật thế, qua phép lạ ấy, Chúa Giêsu báo trước bánh trường sinh là chính Ngài. Ngài là tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho mọi người. Ai tin nhận Ngài, đón nhận sức sống của Ngài, người đó cũng sẽ được sự sống trường sinh. Người đó sẽ tham dự vào chính sự sống của Ngài, nghĩa là cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban cho người khác. Chỉ có một cuộc sống như thế mới thực đáng sống, vì nó mang lại ý nghĩa đích thực cho cuộc sống con người.

Với năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu đã có thể nuôi sống một đám đông trên năm ngàn người. Quả thật, Ngài chỉ cần nói một lời cũng đủ nuôi sống cả nhân loại, nhưng Chúa Giêsu đã không đến như một phù thủy, Ngài cũng chẳng đến để mang lại bất cứ giải pháp kình tế nào. Ngài đến là để trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao ban. Ai thực sự ăn tấm bánh ấy, người đó cũng sẽ trở thành tấm bánh được bẻ ra để trao ban cho người khác. Nhân loại thiếu ăn không phải vì thiếu cơm bánh , mà chỉ vì thiếu những tấm lòng quảng đại, thiếu những bàn tay được mở ra và san sẻ cho người khác.

Ước gì được nuôi sống bằng tấm bánh được bẻ ra là Chúa Giêsu, chúng ta cũng trở thành tấm bánh được bẻ ra và trao cho người khác. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm