Danh mục bài viết

Cập nhật 11/3/2019 - 6:4 - Lượt xem 2353

Thứ Ba tuần 1 Mùa Chay

"Vậy các ngươi hãy cầu nguyện như thế này".

 

Tin Mừng: Mt 6, 7-15

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi cầu nguyện, các con đừng nhiều lời như dân ngoại: họ nghĩ là phải nói nhiều mới được chấp nhận. Ðừng làm như họ, vì Cha các con biết rõ điều các con cần, ngay cả trước khi các con xin. Vậy các con hãy cầu nguyện như thế này:

"Lạy Cha chúng con ở trên trời, chúng con nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời. Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hằng ngày, và tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con, xin chớ đến chúng con sa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ. Amen.

"Vì nếu các con có tha thứ cho người ta những lầm lỗi của họ, thì Cha các con, Ðấng ngự trên trời, mới tha thứ cho các con. Nếu các con không tha thứ cho người ta, thì Cha các con cũng chẳng tha thứ lỗi lầm cho các con".

 

Suy Niệm:

1. Kinh Lạy Cha

Kinh Lạy Cha là một kinh quan trọng đối với đời sống người Kitô hữu, vì đó là kinh do chính Chúa Giêsu đặt ra, là kinh được Giáo Hội đọc nhiều hơn cả trong các cử hành phụng vụ và các cử hành khác, là kinh tóm gọn tất cả những gì phải làm trong khi cầu nguyện.

Chúng ta cần cầu nguyện với Chúa Cha để sống và hoạt động tông đồ đắc lực, khi cầu nguyện như thế, chúng ta cậy nhờ Chúa Giêsu và nhờ chính lời cầu nguyện của Ngài. Có một điểm Chúa Giêsu căn dặn là trong khi cầu nguyện đừng có thái độ thuyết phục Thiên Chúa theo ý muốn của mình bằng những lời khéo léo dài dòng như những người ngoại giáo đối với các thần minh của họ. Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng làm như thế, bởi vì "Cha các con đã biết rõ các con cần gì, trước khi các con cầu xin". Nói khác đi, khi cầu nguyện, chúng ta chỉ cần đơn sơ khiêm tốn nhìn nhận mình hèn mọn thiếu thốn, vạch rõ con người của chúng ta trước mặt Thiên Chúa, rồi vững dạ cậy trông tin tưởng. Thiên Chúa chẳng những sẽ lấp đầy cái trống rỗng của chúng ta, mà còn dằn lắc, còn ban cho chúng ta nhiều ơn hơn chúng ta khấn xin.

Kinh Lạy Cha là kiểu mẫu cho tất cả việc cầu nguyện. Theo thánh Luca, Kinh Lạy Cha có 5 lời nguyện, trong khi đó ở Phúc Âm Matthêu có 7 lời nguyện: 3 lời cầu đầu tiên nói về Thiên Chúa, Ðấng mà Chúa Giêsu dạy chúng ta gọi là Cha: Cha chúng con ở trên trời, sau đó chúng ta xin cho Danh Thánh Cha được hiển vinh, nước Cha được lan rộng trên thế gian, nhất là trong tâm hồn con người, và xin cho thánh ý Cha được thực hiện dưới đất cũng như trên trời. Trong phần hai, có 4 lời nguyện: xin lương thực hàng ngày, nghĩa là xin cơm bánh nuôi thân xác và của ăn nuôi hồn, tức là Lời Chúa và Mình Chúa; xin tha thứ các tội xúc phạm đến Thiên Chúa, nhưng để được tha thứ, chúng ta cũng phải tha thứ lỗi lầm của anh em; xin ơn kiên trì để lướt thắng cám dỗ hàng ngày, nhất là trong cơn thử thách sau cùng trước sức tấn công của tà thần muốn đưa chúng ta xa lìa Chúa; xin ơn thoát khỏi mọi sự dữ để có thể phụng sự Thiên Chúa và phục vụ tha nhân mọi ngày trong đời sống chúng ta.

Chúng ta hãy dốc quyết không bao giờ bỏ đọc Kinh quan trọng và hiệu nghiệm này trong đời sống cá nhân, gia đình và cộng đoàn chúng ta.

 

2. Biết rõ anh em cần gì - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Mùa Chay là thời gian tăng cường việc cầu nguyện. 
Nhưng vấn đề là cầu nguyện như thế nào theo đúng ý của Đức Giêsu. 
Ngài đã cảnh báo về một thứ cầu nguyện có tính phô trương, tìm mình. 
Ngài mời ta cầu nguyện một cách kín đáo (Mt 6, 6). 
Cầu nguyện là gặp Cha, Đấng ở nơi kín ẩn và Đấng thấy ở nơi kín ẩn. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu nhắc chúng ta nhớ rằng 
cầu nguyện không phải là dùng những lời kinh như một thứ ma thuật, 
để lèo lái hay cưỡng bách Thiên Chúa phải theo ý mình. 
Cầu nguyện là mềm mại để uốn mình theo ý Chúa. 
Sức mạnh của cầu nguyện không nằm ở chỗ lắm lời, 
vì không phải cứ nói nhiều là được ưng nhậm (c. 7). 
Cầu nguyện cũng không phải là thông tin cho Ngài biết về tình trạng của ta, 
sợ rằng nếu ta không nói thì Ngài không biết (c. 8). 
Thật ra, Thiên Chúa đã biết trước nhu cầu của từng người rồi. 
Tuy nhiên, chúng ta vẫn cần bày tỏ để có tương quan với Thiên Chúa, 
thổ lộ với Ngài cách đơn sơ hồn nhiên như con thơ nói với cha. 
Qua kinh Lạy Cha, Đức Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện. 
Ngài dạy họ gọi Thiên Chúa là Cha, Abba. 
Họ được phép gọi như Ngài đã gọi và chia sẻ chức vị làm Con của Ngài. 
Một lời cầu nguyện có tính tập thể: “Lạy Cha chúng con.” 
Chính vì Cha là Cha của chúng con nên chúng con là anh chị em với nhau. 
“Cha ở trên trời”, vì thế Cha lại thấy hết mọi người và ở bên từng người. 
Cha thật siêu việt vì Cha ở trên trời cao thẳm; 
nhưng Cha lại thật gần gũi, 
vì Cha lo cho từng con chim sẻ, từng bông hoa ngoài đồng, 
Cha cho mặt trời mọc lên và mưa rơi xuống trên mặt đất. 
Ba lời xin đầu tiên của kinh Lạy Cha hướng đến Thiên Chúa Cha. 
Hẳn chúng diễn tả tâm tình chủ yếu của Đức Giêsu trong suốt đời. 
Bốn lời xin tiếp theo hướng đến nhu cầu của nhóm môn đệ. 
Xin bánh mỗi ngày, xin ơn tha thứ, ơn thắng được cám dỗ và sự dữ. 
Có khi lời nguyện của chúng ta quá qui về mình, loay hoay với cái tôi, 
với những ước mơ tính toán, những âu lo cho nhu cầu vật chất. 
Hãy xin Chúa những điều lớn lao cho Nước Chúa trên trần gian, 
còn mọi sự khác nho nhỏ, Ngài sẽ ban thêm cho ta. 

Lạy Cha là Đấng Tạo Hóa nhân từ, 
xin cho chúng con thấy sự hiện diện của Cha 
trong vũ trụ vô cùng lớn, 
trong những hạt tử vô cùng nhỏ, 
và trong bộ óc vô cùng phức tạp của con người. 
Cha từ ái biết bao 
khi ban cho chúng con một thế giới đầy mầu sắc. 
Mầu xanh cỏ non, mầu hồng trái chín, 
mầu vàng mặt trời xế chiều. 
Cha từ ái biết bao 
khi ban cho chúng con một thế giới đầy âm thanh. 
Tiếng suối róc rách, tiếng chim hót véo von, 
tiếng gió rì rào qua kẽ lá. 
Cha từ ái biết bao 
khi ban cho chúng con một thế giới đầy hương thơm. 
Hương của đồng lúa mới, của hoa bưởi, hoa cau, 
hương thơm của nắng xuân dìu dịu. 
Chúng con ca ngợi đôi tay khéo léo của Cha 
khi tạo nên sự trong ngần ngời sáng của viên ngọc, 
sự lộng lẫy phong phú của muôn loài hoa lan, 
sự rực rỡ hài hòa nơi đôi cánh của loài bướm, 
và nhất là sự đẹp đẽ cao cả nơi con người. 
Dưới lòng đất, trên núi cao, 
giữa biển sâu, trong rừng vắng, 
chỗ nào chúng con cũng thấy bóng dáng Cha. 
Xin cho chúng con 
biết chung sống với thiên nhiên này 
như một người bạn, một quà tặng Cha ban, 
biết giữ gìn ngôi nhà trái đất 
để nó khỏi hư hỏng, cạn kiệt, 
và biết chia sẻ cho nhau bao tài nguyên còn tiềm ẩn. 
Ước gì đến ngày cả trái đất, cả vũ trụ này 
và muôn loài Cha đã dựng nên 
được cùng với cả nhân loại chúng con 
vui hưởng tự do và vinh quang trong Nước Cha. Amen. 

 

3. Cầu nguyện trong niềm tin - Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Có một linh mục là giáo sư tín lý và luân lý tại nhiều chủng viện và học viện Công Giáo, khi nói về kinh nghiệm của việc dạy Giáo lý dự tòng cho người lớn tuổi, ngài chia sẻ: “Tôi đã dạy Giáo lý cho rất nhiều bạn trẻ dự tòng, có những bạn chỉ với thời gian rất ngắn, tôi có thể Rửa Tội cho họ được. Tuy nhiên, có những bạn thì năm này qua năm khác, tôi vẫn không Rửa Tội!”. Khi chúng tôi thắc mắc thì được ngài giải thích rằng: “Rửa Tội được hay không, đối với ngài là họ có biết cầu nguyện trong đức tin không? Nếu họ cầu nguyện sốt sắng và tin tưởng, ấy là lúc chúng ta Rửa Tội cho họ được, vì họ đã gặp được Chúa thực sự. Nếu không biết cầu nguyện, thì chúng ta có dạy hết ngày này, tháng nọ hay năm kia thì họ vẫn chỉ là cái xác không hồn mà thôi!”.

Trình thuật Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy ý nghĩa giá trị và thái độ cần có khi cầu nguyện.

Trước tiên, cầu nguyện ở những nơi kín đáo, tức là có kinh nghiệm cá nhân với Chúa trước khi chúng ta cầu nguyện nơi tập thể, cộng đoàn.

Thứ hai, cầu nguyện cách chân thành chứ không sáo rỗng, hình thức, giả tạo. Cầu nguyện chân thành tức là một tâm hồn khao khát chân lý và sẵn sàng để cho thánh ý Thiên Chúa được thực hiện nơi mình.

Cuối cùng, cầu nguyện với tinh thần tha thứ. Cảm nghiệm được tình thương của Thiên Chúa đối với mình thì cũng phải tha thứ cho anh chị em. Đây là lời cầu nguyện sống động và hấp dẫn nhất.

Trong đời sống đạo của chúng ta vẫn thấy có những người cầu nguyện rất dài, nhưng lòng đạo thì lại quá ngắn! Tại sao vậy? Thưa bởi vì họ như con sáo, cuốn băng! Cầu nguyện mà không biết mình làm gì, chỉ mong sao đọc cho hết, nói cho xong là yên tâm! Trong khi đó, không hề thay đổi lối sống khi sứ điệp Lời Chúa đòi hỏi.

Mong sao, lời kinh Lạy Cha mà Đức Giêsu dạy cho các môn đệ hôm nay cũng là lời kinh của chúng ta. Và khi chúng ta cất lên, mỗi người hãy đọc với trọn niềm tin kính, yêu mến và khao khát thực hành điều Chúa dạy. Có thế, đời sống đạo của chúng ta mới thực sự là có Chúa và có tình thương với anh chị em mình.

Xin Chúa chúc lành cho những ước nguyện của chúng ta. Amen.

 

4. Tha nợ

Theo các nhà chuyên môn Kinh thánh, trong kinh Lạy Cha, câu “xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con" đúng hơn câu (xin tha tội chúng con như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con".

Câu đó nói tới thân phận của con người là con nợ không thể trả được đối với Thiên Chúa. Đó là tình trạng của kẻ tội lỗi mà chỉ có hồng ân lạ lùng của Thiên Chúa ân xá cho ta được thôi, còn ta không bao giờ đền bù cho đủ.

Lời cầu nguyện này nhắc nhở chúng ta nhớ tới dụ ngôn tên đầy tớ dã tâm bất nhân. Nợ của chúng ta sẽ được tình yêu Thiên Chúa thương tha thứ nếu chúng ta biết yêu thương tha thứ cho kẻ có nợ chúng ta. 

Thánh Gio-an nói : "Nếu ai nói : tôi yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em mình, thì đó là kẻ nói dối. Thực vậy, không yêu anh em mình trông thấy trước mắt thì không  yêu mến Thiên Chúa mà nó không thấy" (lGa. 4, 20). Chúng ta có thể đánh giá khả năng của chúng ta yêu mến Thiên Chúa bằng tình yêu chúng ta yêu người lân cận.

Tội chống lại tình yêu tha nhân có làm hại chúng ta gì không ? Có thể chúng ta vẫn thành thật nói rằng chúng tôi yêu người lân cận cho dù họ là gì chăng nữa. Nhưng rất nhiều lần, chúng ta lãnh đạm với họ; chúng ta viện lẽ rằng: không nên xen vào những việc của người khác. Có phải chúng ta một phần nào đã giống như Cain từ chối trách nhiệm  đã giết em mình, đã giết người là anh em mình chăng ?

Câu kết thúc bài Tin mừng hôm nay là : "Nếu anh em tha tội cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em ...”. Chúng ta kêu xin tình thương, nhưng lại đánh nhau vì hòa bình. Chúng ta cần phải cố gắng tìm hiểu người ta. Người ta muốn được tha thứ, được thông cảm, nhưng chúng ta đã làm gì cho họ  ?

Tham dự Thánh lễ lúc này là để thông cảm hiểu biết nhau, để chúng ta chân thành nhìn nhận nhau là anh em, đồng bàn với nhau trong bàn tiệc tế lễ hy sinh, bàn tiệc tình yêu của Chúa và của chúng ta. 

 

5. Cách thế cầu nguyện 

Đọc kinh thánh chúng ta thấy Chúa Giêsu đã nêu gương mẫu cầu nguyện nhiều lần. Ngài xa tránh đám đông dân chúng để cầu nguyện (Mt 14,23. 11,25-26. Lc 6,12). Chúa cầu nguyện mỗi khi có chuyện gì quan trọng, chẳng hạn trước khi lựa chọn các môn đệ, trước khi lập Bí tích Thánh thể. Chúa cầu nguyện ở vườn cây dầu (Mc 14,33t. Lc 22,42). Chúa cầu nguyện với Thiên Chúa Cha. Chúa cầu nguyện cho các môn đệ của Chúa (lc 22,32)

Chính Chúa nói cần phải cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ (Mt 6,5-6). Chúa đã đề ra những cách thức phải cầu nguyện làm sao, cho được đắt lời xin: cầu nguyện nơi kín đáo (Mt 6,5-6). Cầu nguyện khiêm nhường (Lc 18,9-14; 11,5-8; 18,1-8), cầu nguyện với lòng tin, cầu nguyện chung nhau hai ba người họp lại (Mt 18,20). Bài Phúc âm hôm nay đây, còn cho chúng ta một điểm nữa khi cầu nguyện là “chớ có lải nhải nhiều lời như dân ngoại” (c.7). Sở dĩ Chúa đưa ví dụ này ra là vì các thầy Biệt phái đã làm sai mục đích việc cầu nguyện, và họ gán cho việc cầu nguyện có một giá trị như cái máy, hễ đọc lên là được ơn, không kể gì đến nội tâm cõi lòng. Nhưng Chúa nhấn mạnh đến tâm hồn.

Cho nên, đọc kinh mà thôi chưa đủ, phải khẩu tụng tâm suy và sống nữa. Chúa Giêsu đã mấy lần cảnh cáo lối con người bên ngoài môi miệng, và miệng đọc “Lạy Chúa” mà lòng cách xa. Cho nên Chúa nói cầu nguyện thì đừng có nhiều lời lải nhải như một con vẹt hay một chiếc máy ghi âm. Chúng ta nên nhớ một điều là đừng hiểu lầm “cầu nguyện lải nhải lắm lời” của người ngoại giáo với kiểu cầu nguyện kiên nhẫn của Chúa đề ra. Xin nhớ rằng không bao giờ Chúa cấm hay lên án cầu nguyện dài hay lâu giờ. Trái lại, Chúa còn dạy cầu nguyện luôn luôn nữa là khác. Nhưng Chúa nói là cầu nguyện phải có miệng lưỡi và tấm lòng đi với nhau (Lc 24,53. Sđcv 1,24.2,42). Vì thế, Chúa cấm lối cầu nguyện lòng rỗng tuếch mà nhiều lời vô ích như người ngoại.

Người ngoại thời Do thái là những người không thuộc về Do thái như Cana. Chúng ta biết bấy giờ các dân tộc xung quanh là những dân thờ đủ các thần: thần sông, thần núi, thần mặt trời... Và khi họ cúng vái cầu xin thì thường thường họ lập đi lập lại một số lời. Sở dĩ họ làm như vậy vì tưởng rằng mình cứ làm nhiều thì được nhận lời, và phải nhắc đi nhắc lại mãi vì sợ các thần minh của họ ngủ quên.

Hẳn chúng ta còn nhớ chuyện tiên tri Elia và những lời cầu nguyện với thần Bal (1V 18,21). Mỗi phe lập một bàn thờ và cầu nguyện. Những người cầu khẩn với thần Bal, cầu suốt cả ngày, rạch nát cả và mình mà vẫn không được trả lời. Cuối cùng tiên tri Elia lấy hết tâm hồn kêu xin Thiên Chúa Giavê và chỉ trong nháy mắt lửa bởi rời xuống thiêu hủy của lễ.

Vậy thì đối với cầu nguyện vắn hay dài không phải là vấn đề. Quan trọng là ở chỗ đối tượng của việc cầu nguyện. Cầu nguyện với ai ? Nếu như chúng ta cầu nguyện với một cái xác chết vô tri vô giác thì chúng ta không thể được trả lời, dù thời gian có cả năm cũng chẳng ích lợi gì. Vậy đối tượng của lời cầu xin phải là chính Thiên Chúa toàn năng hằng sống vĩnh cửu...

Điểm thứ hai là phải cầu xin thật tình với cả tấm lòng, cả linh hồn. Phần Chúa, Chúa bảo rằng: “Ta biết các ngươi cần sự gì trước khi các ngươi xin” (c.8). Như vậy lời cầu nguyện có phải là đóng kịch không ? Thưa không, nếu chúng ta hiểu rõ được mục đích cầu nguyện. Cầu nguyện gồm 4 điểm chính, 4 điểm đó nói lên một mối tương giao giữa Thiên Chúa và con cái Ngài, cho nên không phải xin xỏ mới là cầu nguyện hay mới là tương giao với Chúa. Một đứa con trong gia đình, dù không xin những gì nhưng vẫn có một tình nghĩa đậm đà, và cha mẹ vẫn chuẩn bị những thứ cần cho tương lai của chúng. Thiên Chúa Cha trên trời há lại không hơn thế ư ? Một vị thánh đã nói, khi thấy chúng ta cần điều gì thì chính Ngài làm chúng ta cảm động nhớ tới điều đó. Như vậy thì việc chúng ta cầu nguyện lại bắt đầu từ chính Thiên Chúa chứ không từ chúng ta đâu.

Thiên Chúa có thể tự nhiên ban cho ta nhưng Ngài muốn  cho tình thân con cái trở nên sâu đậm mỗi ngày. Chúa muốn cho chúng ta thấy rõ những gì chúng ta được là đều từ Thiên Chúa chứ chúng ta không có công lênh gì mà lên mặt...

Chúa muốn chúng ta quí hóa những gì Chúa ban cho chứ không phải là thứ vớ được như của chùa, hay là bắt phải ban ! “Cha các ngươi biết trước”. Lời này có an ủi chúng ta không ?

 

6. Cầu nguyện

Có một nông dân xứ Ars mỗi ngày trước khi ra đồng cũng như khi đi làm về đều ghé vào nhà thờ giây lát. Trong xứ, nhiều người để ý và kính phục. Một hôm có người hỏi : "Ngày ngày ông ghé vào nhà thờ làm gì thế". Người nông dân trả lời :"Tôi bàn chuyện với Chúa và Chúa bàn chuyện với tôi".

Câu trả lời của người nông dân trên đây diễn tả được cái cốt lõi của đời sống Kitô hữu, đó là việc cầu nguyện. Tác giả tập sách Đường Hy vọng chia sẻ kinh nghiệm : "Hoạt động mà không cầu nguyện là vô ích trước mặt Thiên Chúa, máy móc tự  động có thể làm hơn con. Cầu nguyện là nền tảng đời sống thiêng liêng. Lúc cầu nguyện con kết hiệp với Thiên Chúa, như một bóng điện sáng là nhờ kết hiệp với máy phát điện. Bí quyết nuôi dưỡng đời sống Kitô phải là cầu nguyện."

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ cầu nguyện bằng Kinh Lạy Cha, qua đó Ngài nêu bật thái độ phải có khi cầu nguyện: Trước hết là tinh thần đơn sơ khiêm tốn, gặp gỡ thân tình với Chúa hơn là nói nhiều lời ngoài môi miệng. Giờ cầu nguyện là giờ  tâm sự với Chúa, chứ không phải là giờ làm bài, là giờ của con tim, chứ không phải là của khối óc. Thứ đến là tinh thần quảng đại tha thứ cho kẻ xúc phạm đến chúng ta. Đó là điều đương nhiên, vì thân phận của con người là yếu đuối, tội lỗi, và mọi người đều mắc nợ nhau trong đức bác ái của lời nói, việc làm, cách suy nghĩ, cho dù chúng ta vẫn giữ được công bằng.

Thật ra, như lời thánh Phaolô: chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải nhưng chính Thánh thần chuyển cầu cho chúng ta bằng những tiếng rên khôn tả. Nhờ Bí tích rửa tội, chúng ta đã được kết hiệp với Đức Kitô và được lãnh nhận hồng ân Thánh Thần. Chúng ta hãy cố gắng sống trong Thành Thần để phát triển đời sống cầu nguyện, nhờ đó canh tân chính mình và môi trường sống.

 

7. Tha thứ

Nghe bài Tin Mừng hôm nay, ai trong chúng ta cũng hiểu rõ, Chúa Giêsu dạy cho các môn đệ cũng như dạy cho chúng ta hôm nay Kinh Lay Cha và nhấn mạnh đến vấn đề tha thứ.

Nhưng khi vừa đọc bài Tin Mừng này xong, tự nhiên một câu hỏi đến với tôi ngay: Tại sao Chúa lại nhấn mạnh đến vấn đề tha thứ như thế ? Những vấn đề khác trong Kinh Lạy Cha, như Danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến..., không quan trọng hơn hay sao ? Phải chăng vấn đề tha thứ, lúc bấy giờ là một vấn đề rất thời sự chăng ? 

Thật vậy, xã hội Do thái lúc bấy giờ là một xã hội vị luật; người ta thường định giá đời sống đạo đức trên vấn đề có giữ đúng luật hay không ? Với hơn 360 khoản luật, chi phối cuộc sống đến trong từng chi tiết nhỏ. Và người ta nhân danh luật lệ mà lên án kẻ khác cách dễ dàng. Chúng ta có rất nhiều ví dụ trong Tân Ước: ngắt bông lúa ăn ngày Sabbat là không đạo đức, không rửa tay trước khi dùng bữa là không đạo đức, người mù từ thuở mới sinh bị coi là tội lỗi vì không biết luật...

Sống tinh thần vị luật như thế, Biệt phái và Pharisiêu luôn săn sàng lên án kẻ khác; trong lúc đó thì Chúa Giêsu đến để cứu chứ không phải để lên án: "Tôi đến không phải để lên án, nhưng để cứu thế gian". Trước người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình, người Do thái lôi chị đến trước mặt Chúa để chờ Ngài lên án, nhưng Chúa thinh lặng, một sự thinh lặng thông cảm, và cuối cùng Chúa nói với chị lời tha thứ: “Chị hãy về bình an nhưng đừng phạm tội nữa".

Cựu ước là một bi kịch giữa sự phản bội của con người và lòng tha thứ không mỏi mệt của Thiên Chúa. Do thái đã lập giao ước với Chúa, hứa giữ lòng trung thành với Chúa; nhưng rồi họ đã bỏ Chúa, phản bội Chúa không biết bao nhiêu lần, nhưng Chúa luôn tha thứ .

Ngày nay, con người cũng đang lặp lại bi kịch đó trên bình diện cộng đồng hay cá nhân. Đức Giáo Hoàng đã phải nhân danh Giáo Hội, chính thức xin lỗi nhiều lần về những thiếu sót, lầm lỗi và cả những tội lỗi của con cái Giáo Hội. Bí tích hòa giải nói lên rằng chúng ta luôn cần được thứ tha .

Trên bình diện xã hội, chúng ta đang chứng kiến những cảnh chiến tranh đẫm máu, chiến tranh sắc tộc, tôn giáo ..., cũng vì con người không biết thông cảm và tha thứ cho nhau. 

Biết bao gia đình mất hạnh phúc hay tan nát cũng vì vợ chồng không biết tha thứ cho nhau. Biết bao cộng đoàn tu trì lủng củng, cũng vì người ta không biết thông cảm và tha thứ cho nhau.

Tha thứ, ngày xưa cũng như hôm nay, luôn luôn là một vấn đề thời sự nóng bỏng trong gia đình cũng như trong xã hội. Người kitô hữu chúng ta đọc kinh lạy Cha hoài, muốn Cha ban cho lương thực hằng ngày mà lại không muốn tha thứ cho nhau .

Có lẽ cũng vì biết con người khó tha thứ cho nhau, nên trong Phúc âm, Chúa Giêsu phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần :

- Trong dụ ngôn người mắc nợ không được tha vì anh không biết tha cho người bạn mắc nợ mình;

- Chúa nhắc nhở Phêrô phải tha đến 70 lần 7;

- Trong kinh Lạy Cha hôm nay, Chúa nhấn mạnh đến sự tha thứ.

Suy gẫm Bài Tin Mừng hôm nay, tôi phải nhìn lại chính mình, cách tôi sống với những người chung quanh tôi, nhất là thái độ của tôi trước những người mà tự nhiên tôi không ưa không thích, những người hay xúc phạm đến tôi. Tha thứ khi ấy là thước đo tinh thần Phúc âm trong cuộc sống của tôi .

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm