Danh mục bài viết

Cập nhật 28/2/2019 - 3:45 - Lượt xem 2899

Thứ Sáu tuần 7 Thường Niên

"Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân rẽ".

 

Tin Mừng: Mc 10, 1-12

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt xứ Giuđêa và miền bên kia sông Giođan. Dân chúng lại tụ họp bên Người và Người lại dạy dỗ họ như thường lệ. Những người biệt phát đến gần và hỏi thử Người rằng: "Người ta có được phép ly dị vợ mình chăng?" Người đáp: "Môsê đã truyền cho các ông thế nào?" Họ thưa: "Môsê cho phép làm giấy ly dị và cho ly dị". Bấy giờ Chúa Giêsu đáp lại: "Chính vì sự cứng lòng của các ông mà Môsê đã viết ra điều luật đó. Nhưng lúc khởi đầu cuộc sáng tạo, Thiên Chúa đã dựng nên một người nam và một người nữ. Bởi đó người nam sẽ lìa cha mẹ để luyến ái vợ mình, và hai người sẽ nên một huyết nhục. Vì thế, họ không còn là hai mà là một huyết nhục. Vậy sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không thể phân rẽ".

Về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điểm đó. Và Người bảo các ông: "Ai bỏ vợ mình và lấy vợ khác, thì phạm tội ngoại tình đối với người vợ trước. Và người nữ bỏ chồng mà lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình".

 

Suy Niệm 1: Mối giây bất khả phân ly

Tin Mừng hôm nay như muốn đưa chúng ta về những trang đầu tiên của lịch sử nhân loại, trong đó Thiên Chúa đã tạo dựng người nam và người nữ để họ chung sống với nhau trong mối giây bất khả phân ly của đời sống đôi lứa. Có thể nói, đó là gia đình đầu tiên của lịch sử loài người. Chúa Giêsu đã nại đến sự kiện này để giải đáp vấn nạn của người Biệt phái: "Người ta có được phép rẫy vợ không?", và như vậy một cách nào đó, Ngài đã đề cập đến hôn nhân, đến giá trị và đòi hỏi của hôn nhân.

Trước hết, hôn nhân là một sự tự do trao đổi yêu thương giữa người nam và người nữ, một sự cam kết sống chung suốt đời. Chiếc nhẫn mà họ trao cho nhau trong ngày cưới là dấu chứng tình yêu, và từ ngày đó mọi hành vi đi ngược với lời cam kết đều bị coi là ngoại tình, bởi vì hôn nhân là do Thiên Chúa thiết lập và con người không thể phân ly những gì Ngài đã kết hợp.

Hôn nhân còn là một cộng đồng kết hợp hai tâm hồn và được xây dựng trên nền tảng tình yêu. Hôn nhân là giây tình yêu liên kết hai người phối ngẫu, và tình yêu này phản chiếu tình yêu thần diệu giữa Chúa Kitô và Giáo Hội. Thánh Phaolô đã ân cần nhắc nhở: "Chồng hãy yêu thương vợ như Chúa Kitô yêu mến Giáo Hội và phó nộp mình đi". Trong đời sống hôn nhân, hai người nương tựa vào nhau, bổ túc và tài bồi lẫn nhau. Thiên Chúa thấy người nam ở một mình không tốt, Ngài đã dựng nên cho nó một người nữ, rút từ cạnh sườn người nam, và người nam sẽ bỏ cha mẹ để nên một với vợ mình, đó là hình ảnh của một tình yêu kết hợp. Nhờ tình yêu kết hợp trong hôn nhân, người nam và người nữ sẵn sàng chấp nhận việc sinh dưỡng và giáo dục con cái thành những đứa con ngoan của Thiên Chúa, của Giáo Hội, của gia đình và xã hội.

Nhưng một cuộc hôn nhân chỉ thành công khi người nam và người nữ thực tình yêu nhau, có sức hiến thân cho nhau, sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách mà hoàn cảnh đè nặng trên con người, trong tâm tình chúc tụng tạ ơn. Thật vậy, việc cam kết trước bàn thờ là một lời khấn trọng thể, một lời hứa thánh thiêng đặt nền tảng trên tình yêu, tình yêu mà Thánh giá là biểu hiện rõ nét nhất, tình yêu mà Chúa Kitô hiến mình cho Giáo Hội đến cùng mức. Hôn nhân không phải luôn luôn là một khúc tình ca, một cuộc ve vãn suốt đời, nhưng là một cuộc sống chung nhiều khi khó khăn. Do đó chỉ có tình yêu đích thực khi đôi bạn có khả năng và muốn giữ lời gắn bó với nhau cho đến chết. Những hy sinh từ bỏ, sự trung tín qua những thử thách, những lần nhượng bộ, đều là bằng chứng của đức tin và sức mạnh nhận được từ Thánh Thần.

Chính vì những giá trị cao đẹp của hôn nhân như thế, nên thái độ của Chúa Giêsu về vấn đề hôn nhân thật dứt khoát. Ngài xác định lại nền tảng thánh thiêng cũng như tính cách bất khả phân ly của giây hôn phối. Ngài mạnh mẽ lên án tội dâm bôn ngoại tình, cả việc rẫy vợ nữa, trừ phi là nố gian dâm, nhưng điều đó có lẽ không nhằm biện minh cho việc ly dị, mà chỉ là đuổi người vợ bất chính, hoặc là ly thân rồi sau đó không được tái hôn nữa. Như thế, chính nhờ Chúa Giêsu, hôn nhân đã được nâng lên hàng Bí Tích và mặc một sắc thái mới phản ánh vẻ đẹp ban đầu đã bị lu mờ vì tội lỗi nhân loại.

Chúng ta hãy cầu xin cho các gia đình được luôn gắn bó với nhau trong tình yêu thương hợp nhất, để làm chứng cho tình yêu duy nhất và vĩnh cửu của Thiên Chúa.

 

Suy niệm 2: Một xương một thịt - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

“Sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phép phân ly.” 
Lời của Đức Giêsu đã vang vọng qua hai mươi thế kỷ, 
và vẫn thường được chọn để in trên thiệp cưới. 
Phải chăng người ta ngầm nhắc nhau rằng 
ly dị là từ không nên có trong từ điển của các đôi vợ chồng. 
Tiếc thay số vụ ly hôn nơi các kitô hữu đã gia tăng đáng kể. 
Sống với nhau đến đầu bạc răng long lại trở thành một giấc mơ. 
Có mấy người Pharisêu đến hỏi Đức Giêsu về chuyện chồng ly dị vợ. 
Đức Giêsu hỏi ngược họ xem ông Môsê đã truyền dạy thế nào (c. 3). 
Những người Pharisêu trích sách Đệ Nhị Luật (24, 1) 
để cho thấy ông Môsê cho phép viết giấy ly dị và sau đó ly dị (c. 4). 
Dĩ nhiên, cho phép không phải là truyền dạy! 
Đức Giêsu đã trích sách Sáng Thế (2, 24) 
để nhấn mạnh sự hiệp nhất vĩnh viễn giữa đôi vợ chồng. 
“Cả hai thành một xương một thịt” không chỉ về mặt thân xác (c. 8), 
mà còn trở nên một lòng, một ý, một ước mơ, một hành động. 
Ngài khẳng định điều này đã có từ thuở ban đầu (c. 6) 
và nằm trong ý định nguyên thủy của Thiên Chúa. 
Việc Môsê cho phép ly dị chỉ là một nhượng bộ tạm thời (c. 5). 
Đức Giêsu mới là Đấng đến để hoàn chỉnh Luật Môsê 
và khai mở ý muốn trọn vẹn của Thiên Chúa về hôn nhân. 
Trong xã hội, văn hóa và Do Thái giáo thời Đức Giêsu, 
người phụ nữ không được bình đẳng với nam giới. 
Vì vợ là một thứ tài sản thuộc sở hữu của người chồng, 
nên thực tế chỉ vợ mới có thể phạm tội ngoại tình đối với chồng, 
và chỉ người chồng mới có quyền ly dị vợ. 
Đức Giêsu không chấp nhận chuyện coi vợ như một món hàng, 
mua về, thích thì dùng, không thích thì bỏ đi. 
Vợ đã trở nên xương thịt của chồng, ngang hàng với chồng, 
nên khi chồng thiếu chung thủy với vợ, ly dị vợ mà cưới vợ khác 
thì anh ta cũng phạm tội ngoại tình đối với vợ (c. 11). 
Hôn nhân không phải chỉ là chuyện của hai người yêu nhau và lấy nhau. 
Trong Lễ Cưới có sự hiện diện của Thiên Chúa là Đấng phối hợp. 
Ngài tiếp tục bảo vệ tình yêu, cả khi hai người cùng muốn chia tay. 
Hôn nhân không phải là một bản hợp đồng 
mà hai bên được phép xé bỏ khi muốn. 
Chung thủy mãi mãi là chuyện khó đối với con người thời nay. 
Khi thịnh vượng, lúc gian nan, khi mạnh khỏe, lúc đau yếu, 
khi buồn chán và thất vọng về nhau, khi yếu đuối và vấp ngã, 
khi đổ vỡ quá lớn tưởng như không sao hàn gắn được, 
khi đời sống vợ chồng thành như hỏa ngục trần gian… 
khi ấy người ta cần Thiên Chúa để tiếp tục yêu thương và kính trọng nhau. 
Xin bớt một chút ích kỷ tự ái, thêm một chút khiêm hạ yêu thương, 
bớt một chút tự do đam mê, thêm một chút hy sinh tha thứ… 
để gìn giữ tình nghĩa vợ chồng như quà tặng mong manh của trời cao.

Lạy Cha nhân ái, từ trời cao, 
xin Cha nhìn xuống 
những gia đình sống trên mặt đất 
trong những khu ổ chuột tồi tàn 
hay biệt thự sang trọng. 
Xin thương nhìn đến 
những gia đình thiếu vắng tình yêu 
hay thiếu những điều kiện vật chất tối thiểu, 
những gia đình buồn bã vì vắng tiếng cười trẻ thơ 
hay vất vả âu lo vì đàn con nheo nhóc. 
Xin Cha nâng đỡ những gia đình đã thành hỏa ngục 
vì chứa đầy dối trá, ích kỷ, dửng dưng. 
Lạy Cha, xin nhìn đến những trẻ em trên thế giới, 
những trẻ em cần sự chăm sóc và tình thương 
những trẻ em bị lạm dụng, bóc lột, buôn bán, 
những trẻ em lạc lõng bơ vơ, không được đến trường, 
những trẻ em bị đánh cắp tuổi thơ và trở nên hư hỏng. 
Xin Cha thương bảo vệ gìn giữ 
từng gia đình là hình ảnh của thánh Gia Thất, 
từng trẻ em là hình ảnh của Con Cha thuở ấu thơ. 
Xin Cha sai Thánh Thần Tình Yêu 
đem đến hạnh phúc cho mỗi gia đình; 
nhưng xin cũng nhắc cho chúng con nhớ 
hạnh phúc luôn ở trong tầm tay 
của từng người chúng con. Amen. 

 

Suy niệm 3: Tình yêu, thực phẩm mau hư ?

Có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng : "Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không ?” HoÏ nói thế là để thử Người.

“Vậy sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly. " (Mc. 10, 2. 9)

Nền văn minh của chúng ta đã phát triển khả quan lãnh vực thực phẩm. Từ ngữ lương thực mau hư ngày xưa ám chỉ những thực phẩm rất dễ hư thối như rau cỏ, trái cây.v.v... Thật là điều lạ: kỹ thuật tân tiến tìm cách bảo quản những thực phẩm dễ hư này bằng kỹ thuật đông lạnh, nhưng xã hội tiêu thụ thì lại làm cho những vật không hư hóa ra mau hư. Người ta nghĩ và làm ra những sản phẩm để rồi những sản phẩm ấy lại mau chóng được thay thế bằng những sản phẩm khác. Có những áo dài giấy, những tấn lưỡi dao bào, những bật lửa máy bị "đổ tháo đi”. Nền văn minh "sính-cái-mới", thích-sắm-sửa, ưa-giục-bỏ! Cái não trạng tiềm ẩn ở bên dưới cách sống này có nguy cơ làm ô nhiễm những quan hệ của con người, làm cho những quan hệ ấy trở nên mau hư. Tình yêu giữa con người trở nên mau hư, hôn nhân, một vấn đề phải giục bỏ, bởi lẽ làm lại cuộc sống với một người khác thì dễ hơn là xây dựng lại những quan hệ đã sứt mẻ với người bạn đời của mình. 

Câu trả lời của Chúa Giêsu

Câu hỏi của những người Pharisiêu phản ánh cái não trạng ưa tạm thời, thích mới nới cũ này. Cứ theo mặt chữ thì đây đúng là một câu hỏi của người tiêu thụ : "Thưa Thầy, người ta có được phép (dục) bỏ vợ mình không?" Nói cách khác, tình yêu con người có mau hư không? Câu hỏi thừa, vì luật Mô-sê đã có ghi khoản này cho cặp vợ chồng Do thái. Chỉ cần thời gian ăn xong một bữa cơm là có được tờ giấy ly dị. Phản ứng đầu tiên của Chúa Giêsu là đưa những người chất vấn mình trở về với luật Mô-sê. Rồi Người giải thích điều luật cho phép đó bằng lời này : "Chính vì các ông lòng dạ chai đá ..."

Chúa Giêsu sẽ khẳng định điều luật căn bản này, dựa vào sách Sáng Thế : Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ". Có nghi là con người là một sinh vật có những quan hệ với nhau rằng để hiện hữu như là người, con người phải đồng-hiện hữu: nghĩa là cùng sống với người khác: "Không nên để con người sống một mình”. Con người cần một người khác để sống với. Và ước muốn này rất mạnh, thậm chí “người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình". Thiên Chúa muốn cho tình yêu vợ chồng lớn hơn cả tình yêu đối với cha mẹ nữa. Kết quả khác nữa là hai vợ chồng "sẽ thành một xương một thịt”, nghĩa là "tuy hai mà một, tuy một mà hai”. Vì thế, không một quyền lực nào của loài người được phép phân ly hai người đã nhờ hôn nhân mà nên một. Cũng như chỉ có sự chết mới phá vỡ được sự duy nhất của con người thế nào, thì cũng chỉ có một sự chết mới cắt đứt được mối giây ràng buộc hai người nam nữ đã nên một mà thôi. "Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly".

 

Suy niệm 4: Luật bất khả phân ly

Chúa Giêsu lập luật bất khả phân ly trong hôn nhân, Chúa lên án ly dị, lên án ngoại tình... nhân dịp những người biệt phái hỏi ý kiến Chúa về những vấn đề đó. Họ hỏi Chúa có được phép ly dị không, có được phép rẫy vợ mình không ? Nếu Chúa trả lời “Không” thì họ sẽ trưng luật của Maisen rằng là Maisen cho phép: khi đã 10 năm mà không con, cãi vã với chồng, khinh khi ra mặt cha mẹ chồng, ra nơi công chúng không chịu che khăn, nói những bí mật nhà chồng, không biết nấu ăn, xấu người xấu nết, phạm tội ngoại tình. Những luật trên dần dần bị bãi bỏ và còn giữ lại mỗi trường hợp “ngoại tình” là cho đuổi vợ đi. Nhóm biệt phái có thể đan cử thêm trường hợp của vua Hêrôđê cướp vợ người anh là bà Hêrodia. Gioan Tiền hô can ngăn và bị chém đầu (Mc 6,17). Nhóm biệt phái cầm chắc lý luận của mình sẽ thắng và số phận của Chúa cũng không hơn gì Gioan tiền hô.

Nhưng Chúa Giêsu đã trả lời bằng cách trưng ngay lại Kinh thánh Cựu ước là sách Sáng thế ký 1,27: “Từ ban sơ, Thiên Chúa đã dựng nên một người nam và một người nữ...” (cf. Mt 19,4). Trong Cựu ước cũng  đầy những gương sáng chói về nhất phu nhất phụ, như Adong Eva, Noe, Isaac, Joseph, các tiên tri... Thật ra ngay trong thời Cựu ước, nhất là sau thời kỳ lưu đày Babylon trở về thì các tiên tri đã thúc đẩy việc bất khả phân ly trong hôn nhân (Mal 2,14-16; Cn 31,10,31). Và trong Tân ước, Chúa Giêsu đã đến để kiện toàn lề luật. Thánh Phaolô còn quả quyết hơn nữa, khi Ngài so sánh mối tương quan bền bỉ giữa vợ chồng với tình yêu giữa Chúa Kitô và Giáo hội (Eph 5,22-23).

Chúng ta hãy thử suy tính xem nếu như được tha hồ ly dị thì những hậu quả nào sẽ xẩy đến ?

1. Trước hết, phần thiệt thòi sẽ về tay các bà. Người đàn bà sẽ bị coi nhẹ như mớ tôm mớ tép, bị coi là thứ đồ chơi, một thứ dụng cụ khi cũ đem vứt đi.

Đạo vợ chồng không phải là mớ tôm mớ tép,

Đang mua mớ nọ lại chồm mớ kia.

2. Về phía người chồng sẽ ra sao ? Họ như con bướm đậu rồi lại bay. Nếu họ không chung thủy với hôn nhân đầu tiên Thiên Chúa se định, thì họ cũng không thể trung thành với bất cứ  ai nữa. nếu có, thì chỉ là tạm bợ, chờ thời cơ khác. Lý do là hôn nhân trước được Thiên Chúa đóng ấn, được tổ tiên cha mẹ đôi bên chứng giám, được xã hội đóng dấu, được con cái ràng buộc mà họ còn không chung thủy còn dám xé bỏ... thì huống chi những hôn nhân bất hợp pháp chẳng may vớ được trong con đường phiêu lưu của họ. Một người chồng như thế chắc chắn là một người chồng ích kỷ, tham lam hành lạc. Và cuối cùng là thân tàn ma dại chờ đón họ cuối dốc không xa lắm đâu.

3. Về số phận con cái. Chúng ta nghĩ gì đến những đứa con bọ bỏ rơi. Trời ơi, xã hội phải gánh chịu biết bao thảm họa của nạn rhiếu nhi phạm pháp, của xì ke ma tuý, của những cảnh luân lý suy đồi. Có ai dám đứng vào chỗ đất lở không ? Có ai đứngở chỗ động đất không ? Thế mà khốn nạn thay cho những đứa con sinh ra trong những gia đình ly dị tan tành như thế đó. Chúng mất cha hoặc mất mẹ hoặc mất cả hai. Vết thương tâm lý sâu thẳm không ai băng bó cho chúng được. Và chúng tự băng bó bằng các thứ tội ác trả thù lại mọi người. Bất cứ nơi đâu, thời đại nào cũng lấy con người, lấy gia đình làm nền tảng. Gia đình mà hư hỏng thì xã hội và Giáo hội lung lay.

Giờ đây chúng ta hiểu phần nào tầm quan hệ của lề luật bất khả phân ly mà Chúa Kitô đã đề ra. Xin Chúa là Đấng đã chết để bảo vệ tình yêu, xin Chúa nâng đõ và hun nóng tình yêu gia đình chúng con.

 

Suy niệm 5: Tính thánh thiêng của hôn nhân

Tình yêu bao giờ cũng hướng đến vĩnh cửu bất diệt. Hôn nhân là một định chế nhằm củng cố và bảo vệ tính vĩnh viễn và toàn diện của hôn nhân. Bằng sự ràng buộc có tính pháp lý, tính vĩnh viễn và toàn diện của tình yêu được đảm bảo hơn. Gia đình cùng với sự chào đời của con cái vốn là một cộng đồng cơ bản của xã hội. Làm sao có thể giáo dục con cái cách tốt đẹp, nếu không có sự ổn định và bền vững trong gia đình. Hơn nữa, trong cái nhìn của Chúa Giêsu, hôn nhân và gia đình có sức đòi hỏi và bất khả phân ly đó chính là vì ý muốn của Chúa, mà không quyền lực nhân loại nào có thể phá vỡ được.

Câu trả lời của Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay còn là một chỉ dẫn để giải quyết xung đột giữa các bổn phận. Mỗi khi có xung đột nào đó giữa các bổn phận, thì luật Chúa truyền hay điều Chúa muốn được biểu lộ qua luật tự nhiên, bao giờ cũng quan trọng hơn những qui định của loài người. Môsê cho phép ly dị, nhưng ngay từ đầu, Thiên Chúa đã nêu bật đặc tính nhất phu nhất phụ và bất khả phân ly của hôn nhân. Có thể trước đây do việc giáo dục chưa hoàn bị, sự nâng đỡ của ơn thánh chưa đầy đủ, Môsê đành cho phép ly dị trong một số trường hợp, nhưng nay với Chúa Kitô, mạc khải đã trở nên trọn vẹn và ơn cứu độ được ban dư dật, do đó, người ta phải mau mắn thực hiện lý tưởng ban đầu của định chế hôn nhân và gia đình, không được nhân danh một số trường hợp cá biệt để đòi xét lại hoặc hủy bỏ qui luật về hôn nhân và gia đình này.

Xin Chúa cho các bậc cha mẹ luôn ý thức về tính cách thánh thiêng của đời sống hôn nhân và gia đình, biết cương quyết thi hành ý muốn của Thiên Chúa, để đem lại hạnh phúc đích thực cho chính bản thân và cho con cái, bất chấp những áp lực về phía nào.

 

Suy niệm 6: Chung thủy trong hôn nhân

Trong một lớp giáo lý hôn nhân dành cho người đã lập gia đình, vị hướng dẫn nêu câu hỏi như sau : “Có bao giờ bạn nghĩ đến chuyện ly dị không ? Nếu có, bạn đã giải quyết vấn đề đó như thế nào ?" Một đôi bạn trẻ trả lời : “Chúng tôi đã thực sự cam kết dấn thân theo Chúa khi chúng tôi còn ở bậc trung học, chính vì thế chúng tôi cam kết trung thành với nhau”.

Cam kết là một lời hứa với người khác và trong hôn phối đó là lời hứa công khai long trọng chân thành mà đôi bạn trao cho nhau để kết bạn với nhau trước mặt Chúa và Giáo Hội.

Đôi bạn Trung thành với Chúa sẽ có nhiều cơ may để trung thành với nhau. Kinh nghiệm thực tế cho thấy, tại Hoa Kỳ, năm 1975 cứ 4 gia đình thì có một gia đinh ly dị. Tuy nhiên trong 57 gia đình dự lễ thường xuyên chỉ có một gia đinh ly dị. Đáng ngạc nhiên hơn nữa, trong 500 gia đình năng đọc Kinh thánh và cầu nguyện thường xuyên, chỉ có một gia đình ly dị.

Từ đó có thể kết luận : gia đình nào biết cầu nguyện chung với nhau, gia đình đó thường chung thủy và sống với nhau hanh phúc.

Dĩ nhiên cuộc sống chung nào cũng không tránh khỏi khó khăn. Nhưng nếu đôi bạn biết chạy đến với Chúa, thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết trước khi nó trở nên trầm trọng.

Mỗi khi tham dự Thánh lễ chúng ta hãy xin Chúa giúp chúng ta sống trọn lời hôn ước, để qua đời sống trung tín, chúng ta trở nên chứng nhân cho sự trung tín của Chúa Giêsu đối với Hội thánh.

 

Suy niệm 7: Tình yêu đơn thuần và bất khả phân ly

Thiên Chúa là tình yêu. Nhưng khi mạc khải chân lý này cho loài người, hình như loài người đã không nhận ra được mạc khải này. Vì thế, Chúa Giêsu, Ngôi lời của Thiên Chúa, đã lấy tình yêu hôn nhân, một tình yêu mà đa số con người đã có kinh nghiệm, để nói lên tình yêu của Thiên Chúa đối với loài người. Tình yêu ấy đơn thuần và bất khả phân ly.

Thực vậy, Thiên Chúa chỉ yêu thương nhân loại, yêu thương Giáo Hội mà thôi. Tình yêu thương ấy đòi hỏi người được yêu cũng chỉ yêu lại một mình Đấng đã yêu mình mà thôi.

Thánh Kinh đã nói cho chúng ta biết rằng, Thiên Chúa là một vị thần hay ghen (Xh.34, 14; Tl. 4,24 ).

Nếu tình yêu của Thiên Chúa đối với con người đã đơn thuần như tình yêu trong hôn nhân, thì tình yêu ấy cũng bất khả phân ly như tình yêu trong hôn nhân vậy.

Thiên Chúa yêu thương nhân loại thiết tha đến nỗi không có gì có thể phân cách được. Dù ngay cả những khi mà loài người phản bội. Lịch sử dân Chúa cũng như quá trình cuộc sống của mỗi người là một bằng chứng.

Nhưng đó là về phía Chúa. Còn về phía chúng ta thì sao ? Chúng ta có giữ được tính cách bất khả phân ly trong tình yêu của chúng ta đối với Chúa không ?

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cảm tạ Chúa về tình yêu mà Ngài đã dành cho chúng ta, một thứ tình yêu đơn thuần và bất khả phân ly. Đồng thời chúng ta cũng hãy cầu xin cho tất cả chúng ta cũng biết lấy tình yêu đơn thuần và bất khả phân ly mà đền đáp cho Thiên Chúa.

Và nếu trong quá khứ đã có lần, vì yếu đuối mà chúng ta đã phản bội tình yêu ấy, thì giờ đây, chúng ta hãy bầy tỏ lòng thống hối ăn năn để xin Ngài thứ tha.

 

Suy niệm 8: Thiên Chúa không ly dị con người! _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Nói về sự chung thủy trong hôn nhân Công Giáo, nhiều người đã không khỏi khó chịu và buông theo những lời chê bai như: Giáo Hội không thích ứng với thời đại; Giáo Hội là một bà già; Giáo Hội bảo thủ...

Khi nhận định như thế, người ta đòi Giáo Hội phải duyệt xét lại vấn đề hôn nhân. Một mặt họ muốn dễ dãi, không muốn ràng buộc. Mặt khác, người ta muốn coi đời sống hôn nhân như là một sự thỏa thuận thuần túy con người, tức là giảm thiêng.

Tuy nhiên, Giáo Hội từ bao đời vẫn luôn trung thành với Giáo Huấn của Đức Giêsu, người sáng lập nên Giáo Hội mà chúng ta là thành phần trong Giáo Hội ấy. Giáo huấn về hôn nhân được khởi đi từ ý định Thiên Chúa, vì thế, nó thuộc Thiên Luật: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phép phân ly”.

Nếu chỉ giải thích như thế, hẳn con người thời nay rất khó đón nhận. Nhưng cần thêm giáo huấn của thánh Phaolô để làm sáng tỏ ý định của Thiên Chúa: “Chồng hãy yêu thương vợ, như Chúa Kitô yêu mến Giáo Hội và phó nộp mình vì Giáo Hội”.

Thật vậy, Thiên Chúa không từ bỏ con người. Đức Giêsu không ly dị Giáo Hội của Ngài, mặc cho con người và Giáo Hội có những điều trái khuấy.

Sự trung thành trong hôn nhân được mời gọi diễn tả tình yêu giữa Thiên Chúa và Giáo Hội. Bí quyết của việc sống chung thủy, đó là sự tha thứ. Cần cảm nghiệm được sự tha thứ của Thiên Chúa cho mình, thì chúng ta mới có thể tha thứ cho nhau và cùng nhau vượt qua thử thách để sống sự chung thủy trong đời sống hôn nhân.

Khi lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, mỗi người chúng ta đều đã kết ước với Chúa. Chúa thuộc về ta và ta thuộc về Chúa. Chúa làm chủ và ta là thần dân của Ngài. Từ giao ước đó, chúng ta được mời gọi trung thành giữ giáo huấn của Thiên Chúa. Tuy nhiên, nhiều lúc, chúng ta đã bội ước và đã làm cho cuộc hôn nhân thánh của mình bị đứt đoạn.

Nguyên nhân làm cho sự trung thành của chúng ta gãy cánh, đó chính là những tội lỗi, ngờ vực và thiếu tin tưởng, phó thác nơi Thiên Chúa khi chúng ta đi tìm những lợi lộc thấp hèn qua những thụ tạo do con người và ma quỷ tạo nên.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi người chúng con biết yêu mến luật của Chúa và trung thành với giao ước mà chúng con đã ký kết với Ngài. Amen.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm