Danh mục bài viết

Cập nhật 26/2/2019 - 4:1 - Lượt xem 2660

Thứ Tư tuần 7 Thường Niên

"Ai không chống đối các con, là ủng hộ các con".

 

Tin Mừng: Mc 9, 37-39

Khi ấy, Gioan thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Lạy Thầy, chúng con thấy có kẻ nhân danh Thầy mà trừ quỷ, kẻ đó không theo ta, và chúng con đã ngăn cấm y". Nhưng Chúa Giêsu phán: "Ðừng ngăn cấm y, vì chẳng ai có thể nhân danh Thầy mà làm phép lạ, rồi liền đó lại nói xấu Thầy. Ai chẳng chống đối các con, là ủng hộ các con".

 

Suy Niệm 1: Cộng tác với nhau

Disney và Roy là hai anh em, mỗi người có một biệt tài và họ đã sớm nhận ra tài năng của nhau. Disney là họa sĩ, còn Roy là một doanh nhân. Họ phân công với nhau: Roy lo sản xuất và tiêu thụ. Disney thì tập trung vào sáng tác. Nhờ sự hợp tác chặt chẽ này, hai anh em đã tạo được sự nghiệp lớn lao.

Nhận ra tài năng của người khác là việc ai cũng có thể làm, nhưng thành thật nhìn nhận tài năng và cùng cộng tác với người khác là điều không dễ thực hiện. Ðó cũng đã là tâm trạng của các môn đệ Chúa Giêsu. Họ khám phá có người nhân danh Chúa để trừ quỷ, nhưng người này lại không thuộc nhóm của họ, thế là họ ngăn cấm người ấy, Chúa Giêsu trả lời: "Ðừng ngăn cấm người ta... Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta".

Qua suốt dòng lịch sử, đặc biệt từ Công đồng Vaticanô II, Giáo Hội không ngừng đẩy mạnh sự hợp nhất giữa các Giáo Hội Kitô, hoặc trong chính nội bộ của mình. Nhu cầu của Giáo Hội thật đa diện, cần có sự đóng góp của nhiều người mới mong đáp ứng đầy đủ. Những khác biệt trong Giáo Hội là vẻ đẹp muôn mầu muôn sắc, nếu tất cả múc lấy nguồi suối từ Chúa Giêsu và sức mạnh từ Thánh Thần.

Ước gì lời Chúa hôm nay hun đúc chúng ta lòng mong muốn làm điều tốt cho người khác, tìm kiếm chân lý hơn là tìm cách thắng cuộc trong tranh luận. Xin Chúa Kitô là nguồn hiệp nhất trong Giáo Hội giúp chúng ta thành tâm hiệp nhất với nhau trong mọi việc.

 

Suy niệm 2: Đừng ngăn cản người ta - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Sau khi Thầy Giêsu loan báo cuộc Khổ Nạn và Phục sinh lần hai, 
các môn đệ đã cãi nhau ngay ngoài đường xem ai là người lớn nhất. 
Như thế tham vọng cá nhân vẫn tồn tại 
cả nơi những người đã bỏ mọi sự mà theo Thầy (Mc 9, 33-37). 
Sau vụ tranh cãi có tính nội bộ trên, 
bài Phúc Âm hôm nay kể lại chuyện tranh cãi với người ngoài nhóm. 
Gioan, “con của Thiên Lôi”, là người khởi đầu câu chuyện. 
Thực ra ông chỉ là người nói lên phản ứng chung của các anh em. 
Họ bực bội vì có người “không theo chúng ta”, không ở trong nhóm, 
mà lại dám lấy Danh Thầy Giêsu để trừ quỷ (c. 38). 
Và thực sự người đó đã trừ được một cách thành công. 
Danh Giêsu có sức mạnh trừ quỷ, đó là điều không thể chối cãi. 
Nhưng đối với Gioan và các bạn của ông, 
chỉ những người trong nhóm mới có quyền dùng Danh ấy. 
Chính vì thế Gioan thú nhận, “chúng con đã cố ngăn cản…” 
Họ muốn độc quyền sử dụng Danh Thầy, 
nghĩa là muốn bảo vệ quyền lợi và chỗ đứng của nhóm. 
Nếu ai cũng lấy Danh Giêsu mà trừ quỷ, thì còn thế giá gì cho các ông! 
Chẳng rõ các môn đệ đã làm gì để ngăn cản người kia, 
Chỉ biết Thầy Giêsu không chấp nhận thái độ cấm đoán ấy (c. 39). 
Thầy bao dung và cởi mở hơn nhiều. 
Thầy có cái nhìn lạc quan về người đã nhân danh Thầy mà trừ quỷ. 
Hẳn người ấy có niềm tin nào đó vào Thầy, vào quyền năng của Danh Thầy. 
Như thế anh ấy đã có tương quan ít nhiều với Thầy, 
dù không theo Thầy làm môn đệ chính thức trong nhóm. 
“Ai không chống chúng ta là ủng hộ chúng ta” (c. 40). 
Nguyên tắc này của Đức Giêsu khiến chúng ta có thêm nhiều bạn, 
và bớt số người mà ta nghĩ là kẻ thù. 
Nó khiến chúng ta ra khỏi sự lo sợ vì quyền lợi mình bị đe dọa, 
và tránh được những tranh chấp không đáng có. 
Thật ra thái độ khép kín và độc quyền thường bắt nguồn từ sự ích kỷ 
chứ không từ lòng đạo đức thực sự. 
Có thứ khép kín ích kỷ của một cá nhân, 
nhưng cũng có sự khép kín ích kỷ của một tập thể, 
một họ đạo, một dòng tu, một tôn giáo, một quốc gia. 
Đức Giêsu mời chúng ta vượt ra khỏi ranh giới của nhóm mình, 
để mở ra với thế giới, với các kitô hữu khác, với những người không tin. 
Chúng ta cần thấy những điều chân thiện mỹ nơi họ như những tia nắng 
đến từ Vừng Đông rực rỡ là Đức Giêsu, 
và cảm được mối dây thầm kín kết nối họ với Thiên Chúa. 
Cần tập nhận ra Đức Giêsu đang hiện diện và hoạt động 
ở những nơi, những tổ chức và những người mà ta không ngờ. 
Rao giảng Tin Mừng cho một người là nói với người ấy rằng 
anh đã quen biết Giêsu và Giêsu đã ở trong anh từ lâu.

Lạy Chúa, 
xin cất khỏi con mọi lo lắng bề ngoài. 
Xin tha thứ cho con 
vì đã quá bận tâm 
đến những điều mình nói, 
đến ảnh hưởng của mình, 
đến những điều người ta nói và nghĩ về con. 
Xin tha thứ cho con 
vì muốn nên giống kẻ khác 
mà quên mất chính mình, 
vì khao khát có được những đức tính của họ, 
mà quên phát triển bản thân. 
Xin tha thứ cho con 
vì đã mất nhiều thời gian 
cho việc phô trương 
hơn là cho việc xây dựng bản thân. 
Xin cho con biết cởi mở với anh em; 
nhờ đó, Chúa có thể đến với con 
như đến với một người bạn. 
Và Chúa sẽ làm cho con trở nên “người” 
mà Chúa mong muốn trong tình yêu của Ngài 
vì con là con của Chúa 
và là anh em của mọi người. (Michel Quoist)

 

Suy niệm 3: Cộng tác chứ không ganh tị

Thời Chúa Giêsu như có nhiều quỉ ám mà Phúc âm ghi lại tổng quát có bảy lần Chúa làm phép lạ trừ quỉ (Mc 1,21-28; Mt 12,22-23; Mt 9,32; 17, 14-20; Lc 13,10-17). Còn trong Cựu ước ít nói tới trường hợp quỉ ám ngoại trừ hai lần nói về vua Saolê bị quỉ xấu nhập vào (1V 16,11-16; 19,9). Lý do là nơi dân Do thái cũng như dân ngoại thời đó đã từng thờ ngẫu tựơng, là thờ chính ma qủi rồi, với những tục lệ dị đoan như đồng bóng, bói toán, địa số. Ma quỉ xâm nhập cả các dân tộc như vậy nên ít nhập vào cá nhân. 

Nhưng khi đi lưu đày về thì bắt đầu có cá nhân bị nhập và nhất là vào thời Chúa Thánh Thần đến, ma quỉ như rút tàn lực hỏa ngục để phản công Đấng cứu thế vừa mới đi vào lịch sử, cho nên có nhiều lần quỉ ám và Chúa chữa nhiều người để minh chứng uy quyền của Ngài trên thế giới thiêng liêng thần dữ. Việc tuyên dương quyền Thiên Chúa cũng được ủy thác cho một số người thí dụ các tông đồ của Chúa. Cựu ước có các tiên tri và một số người đạo đức.

Riêng nơi lương dân, sử gia Flavius cũng ghi lại có những người ngoại biết trừ đã thần dữ. Nghề này có một số công thức phải đọc. Người làm nghề này nói đúng ra là đã thông đồng hay đã bán linh hồn cho ma quỉ. Ngoài ra, cũng có những người Do thái đạo đức đuổi quỉ được nhơ lời cầu khẩn gắt gao. Chẳng hạn, sách Công vụ ghi lại: “Có ít người trừ tà lưu dộng, gốc Do thái cũng đã thử kêu danh Chúa Kitô trên những người bị quỉ ám mà rằng: “Nhân danh đức Kitô ông Phaolô rao giảng, Ta truyền cho các ngươi xuất ra” (19,13-170 – “Những người này bị ma quỉ quật lại, vì họ lợi dụng tên Chúa với mục đích như kiếm lời). Thật ra, ở Ai cập người ta còn tìm lại những bản thảo trừ tà ma, trừ quỉ mượn danh nghĩa của Đấng Giavê, là Chúa Abraham, Isaac, Jacop, các tổng lãnh Thiên thần. Đôi khi người ta cũng gặp những công thức trừ quỉ: “Tôi khẩn nài nhờ Đức Giavê là Chúa dân Do thái...” (cf. Reizenstein, Poimandrès p. 14).

Trước những trường hợp đó, có lẽ Gioan đã sốt ruột vì Gioan cũng muốn độc quyền cho Chúa hay các tông đồ mà thôi. Nhưng Chúa lại bảo: “Chớ ngăn cản họ...” (c.39). Chúa muốn nói rằng dù là ai mà nại vào danh Ngài tức là đã có một lòng tin vào uy quyền của Chúa rồi. Vậy khi trừ được ma quỉ càng làm tăng giá trị đức tin nơi người đó và nạn nhân. Và đó là  một vinh danh Thiên Chúa.

Ở đây, Chúa muốn dạy các môn đệ một bài học đừng ganh tỵ nhau trên con đường phục vụ Thiên Chúa. Mỗi người phải ý thức mình là một phần trong cơ thể. Tuy có chi thể khác nhau nhưng làm thành một nhân thể duy nhất. Mỗi một chi thể phải làm xong, và làm hoàn hảo công tác của mình (Thư gửi Eph.).  Cho nên, hãy ý thức rằng những chức vụ khác nhau trong Giáo hội không phải là sự phân chia giai cấp mà là những công tác khác nhau của những cá nhân trong một tập thể Hội Thánh Chúa phục vụ cho vinh danh Thiên Chúa mà thôi.

Cho nên khi chúng ta thấy nơi anh em mình làm được những gì hơn chúng ta cho vinh danh Chúa, chúng ta phải biết dùng lời tạ ơn Chúa thay cho họ. Chứ đừng có thái độ con nít, thấy người ta hơn mình, có cái chi là tị nạnh, là đòi hỏi. Không, người con của Chúa phải sống vượt lên trên cái tầm thường đó. Thiên Chúa dựng nên mỗi người một vẻ, nhưng mười phân vẹn mười, để chúng ta sống bên nhau, nâng đỡ nhau, cộng tác với nhau. Chúa đã từng ví Giáo hội của Ngài như một cánh đồng nghĩa là phải nhiều người một việc mới xong được. Chúa ví Giáo hội Ngài là một thân thể, là một dân tộc gồm đủ thứ người... Chúng ta hãy đọc lại kinh Lạy Cha để xin cho nước Chúa trị đến cùng với mỗi người góp phần vào đó.

 

Suy niệm 4: Sống là chọn lựa

Một thái độ hoàn toàn dửng dưng trong cuộc sống là một điều không thể có được. Trong lãnh vực tôn giáo cũng thế, nhiều người tuyên bố không đặt vấn đề về Thiên Chúa, về tôn giáo, thực ra, đó cũng là một chọn lựa, ở đó người ta muốn gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc sống của mình. Với Thiên Chúa, con người không thể giữ thái độ trung lập. 

Trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu tuyên bố thẳng thừng: Ai không theo Ngài là nghịch với Ngài. Thánh Gioan cũng ghi nhận sự kiện có người không thuộc nhóm tông đồ, nhưng đã nhân danh Chúa Giêsu để trừ quỷ, hẳn đó phải là người đạo đức, bởi vì chỉ có lời cầu nguyện đi kèm mới có thể trục xuất ma quỷ mà thôi. Tên của Chúa Giêsu không phải là một công thức ma thuật. Nhân danh Ngài để trừ quỷ có nghĩa là tin ở sự hiện diện tác động và quyền năng của Ngài, chính Ngài mới thực sự là Đấng có quyền khu trừ ma quỷ .

Chúa Giêsu vẫn tiếp tục hiện diện trong Giáo hội và trong lịch sử nhân loại. Không ai có thể sống ngoài quĩ đạo của Ngài. Người ta chỉ có thể chọn lựa hoặc là theo Ngài, hoặc chống lại Ngài. Nhiều người không biết Chúa nhưng sống ngay lành, người ấy cũng thuộc về Ngài một cách nào đó; trái lại, có biết bao người kêu tên Chúa, nhưng lại không sống theo đường lối của Ngài, thì quả thực người đó cũng đang chống lại Ngài.

Tin mừng hôm nay mời gọi chúng ta tự vấn lương tâm xem chúng ta đang theo hay đang chống lại Chúa Kitô, danh hiệu Kitô của chúng ta là một thực tại sống động, hay chỉ là một tiếng kêu rỗng tuếch? Đức tin của chúng ta có đi đôi với cuộc sống của chúng ta hay không? Chúa Kitô đòi hỏi chúng ta một thái độ dứt khoát, bởi vì thái độ lưng chừng chỉ đem lại bất ổn và buồn chán mà thôi. Chúa Kitô đã nói: "Phải chi ngươi lạnh hoặc nóng hẳn. Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta" (Kh 3,15).

Nguyện xin Chúa sưởi ấm tâm hồn chúng ta, để trong mọi sự, chúng ta luôn lấy Ngài làm trung tâm cuộc sống và chỉ sống cho Ngài mà thôi.

 

Suy niệm 5: Tinh thần hợp tác

Nhiều người trong chúng ta đã nghe biết về Walt Disney qua các bộ phim hoạt họa, nhưng có lẽ chẳng mấy ai biết đến Roy, dù rằng hai anh em ông đã gắn bó làm chung với nhau, mỗi người có một biệt tài và họ đã sớm nhận ra tài năng của nhau. Walt là một họa sĩ, còn Roy là một doanh nhân. HoÏ phân công Roy lo sản xuất và tiêu thụ còn Walt thì tập trung sáng tác. Có lần Roy thổ lộ : “Công việc của tôi chỉ là giúp đỡ chú Walt làm những gì chú ấy muốn". Nhờ sự hợp tác chặt chẽ này, hai anh em đã tạo lập được sư nghịêp lớn lao.

Nhận ra người khác có tài là việc ai cũng có thể làm, nhưng thành thật công nhận tài năng người khác và cùng cộng tác với họ lại là điều không dễ thực hiện.

Các môn đệ Chúa Giêsu cũng không qua được cửa ải thường tình này. HoÏ khám phá ra có người nhân danh Chúa Giêsu để trừ quỉ, nhưng người này lại không thuộc nhóm của họ, thế là họ ngăn cấm y. Chúa Giêsu trả lời : “Ai không chống đối các con là ủng hộ các con". 

Phức tạp, đa dạng là nét đặc trưng trong vương quốc của Chúa Giêsu. 12 cột trụ đầu tiên là một tập hợp nhiều thành phần trong xã hội, và cũng trong các cộng đoàn sơ khởi xuất hiện nhiều khuôn mặt dị biệt : người thì có thể nói tiếng lạ, kẻ có biệt tài rao giảng, người khác nữa được ơn nói tiên tri... nhưng tất cá đều hợp nhất trong cùng một Thánh Thần.

Nhu cầu của Giáo Hội thật đa diện, cần phải có sự đóng góp của nhiều người mới mong đáp ứng đầy đủ. Và xét theo một khía cạnh nào đó những khác biệt trong Giáo Hội đều có thể bổ túc lẫn nhau : mọi khác biệt trong Giáo Hội là vẻ đẹp muôn mầu, muôn sắc, nếu tất cả múc lấy nguồn suối từ Chúa Giêsu và sức mạnh từ Thánh Thần.

Hằng ngày, qua kinh nguyện Thánh Thể Giáo Hội cầu xin cho những ai cùng chia sẻ Mình và Máu Chúa Kitô, được hợp nhất với nhau nhờ Chúa Thánh Thần.

Hằng ngày, qua bàn tiệc Thánh Thể người kitô hữu được mời gọi trở nên anh em của cùng một Cha trên trời và nên một với nhau trong Chúa Kitô.

Ước gì chúng ta luôn biết làm điều tốt cho người khác, biết tìm kiếm chân lý hơn là tìm cách thắng cuộc trong tranh luận, và biết thành tâm kết hiệp với nhau trong mọi việc.

 

Suy niệm 6: Óc kỳ thị bè phái

Ngày nay, khi thấy báo chí đài phát thanh hay phát hình, đề cập đến nạn kỳ thị chủng tộc, có lẽ phần đông chúng ta đều lên án một cách gắt gao. Có những người bất bình, đã đưa ra những phê phán rất nặng nề, chẳng hạn như cho những dân tộc mà ngày nay vẫn còn đang kỳ thị là man rợ.

Thế nhưng nếu nhìn vào cuộc sống của chúng ta hôm nay, một cách khách quan, chúng ta sẽ thấy, chúng ta đã vấp phạm không ít về điểm này. Có thể chúng ta không có kỳ thị về mầu da, về tiếng nói, về chủng tộc, nhưng chúng ta đã kỳ thị về Trung, Nam, Bắc; kỳ thị về địa phận này với địa phận kia, kỳ thị phe nhóm này với phe nhóm khác...vv

Thật đáng đau buồn cho Giáo Hội, khi mà cho đến lúc này, vẫn còn thấy tình trạng kỳ thị có mặt. Thánh Phaolô đã tuyên bố :” Không còn Hy Lạp hay Do Thái, không còn Nam hay Nữ nữa”.

Thế nhưng Giáo Hội của Chúa hôm nay, đã không giữ được tình trạng như Thánh Phaolô vừa nói trên. Trong Giáo Hội, người ta vẫn thấy nạn “COCC “ (Con ông cháu cha), nạn “Đút lót”, nạn” Đi đêm”, nạn “ Ô dù”, nạn “Bè phái” ...vv.

Tinh thần trên đây có khác gì tinh thần của các Tông Đồ của Chúa ngày xưa, khi thấy những người không thuộc phe nhóm của mình, lấy danh Chúa mà trừ quỉ.

Có lẽ việc làm trên đây của Gioan chỉ là muốn dành dộc quyền trừ quỉ cho những người đang đi theo Chúa thôi. Nhưng Gioan đã quên rằng, người thực sự lấy danh Chúa mà trừ quỉ, là người đã tin vào Chúa rồi, mà nếu họ đã tin vào Chúa thì họ cũng như Gioan và những người khác, nghĩa là đã  theo Chúa rồi.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho chúng ta biết sáng suốt dẹp bỏ những hình thức kỳ thị trong Giáo Hội. Vì chính những hình thức kỳ thị, đã làm chậm bước tiến của Giáo Hội, làm cho sức sống của Giáo Hội bị giảm  sút. Nó cũng làm mất đi tính cách trẻ trung của Giáo Hội và đưa Giáo Hội vào con đường suy thoái.

 

Suy niệm 7: Nước Chúa không biên giới

“Người ấy không theo chúng ta”

Phản ứng của ông Gioan nói lên tinh thần phe phái của các môn đệ Chúa Giêsu Các môn đệ cấm một người không thuộc nhóm của họ dám nhân danh Thầy mình mà trừ quỉ

Tinh thần phe phái từ thời đại cổ xưa phát sinh ra vì tinh thần giòng họ: Abraham bảo người quản lý đi tìm cho con mình một người vợ trong giòng họ Giòng họ mở ra thành bộ lạc bộ lạc nầy đánh bộ lạc kia phần nhiều vì quyền lợi đất đai Sau nầy cũng vì lòng tham lam mà nước nầy đánh chiếm nước kia Chiến tranh ngày nay phần nhiều cũng vì tinh thần phe phái hay quyền lợi vật chất, thường nấp bóng dưới những chiêu bài đạo đức Chiến tranh sắc tộc, chiến tranh tôn giáo đang diễn ra nhiều nơi cũng vì tinh thần phe phái đó

Trong lòng Giáo Hội, tinh thần phe phái đó cũng không phải là không có: giữa giáo xứ nầy với giáo xứ kia, giữa đoàn thể nầy với đoàn thể nọ, giữa Dòng nầy với Dòng khác, giữa linh mục Dòng và linh mục Triều 

Chúa Giêsu đã không đóng khung lời giảng dạy của mình trong xứ dân Do thái, nhưng Ngài đi ra những miền dân ngoan để giảng dạy nước Trời, và có nhiều người dân ngoại đã tin vào Ngài Abraham là người cha mọi dân tộc và sau khi Phục sinh, mỗi lần hiện ra với các môn đệ ngài ra lệnh cho các ông đi giảng dạy cho muôn dân Nước Thiên Chúa không biên giới 

Phản ứng của ông Gioan hôm nay cũng không có gì là đáng ngạc nhiên cả, vì ông là người Do thái Và người Do thái thường khinh chê dân ngoại, bài bác dân ngoại Trong xã hội Do thái cũng chia ra nhiều giai cấp: nào là Biệt phái, nào là Pharisiêu, Kinh sư, tư tế, thứ dân và bọn thu thuế, người tội lỗi, phe Hêrôđê, phe nhiệt thành Ở trong bầu khí đó, người ta chẳng lạ gì khi thấy các môn đệ cũng có óc bè phái

Trong xã hội Việt nam óc bè phái cũng chưa phải là hết ở trong xã hội cũng như trong Giáo Hội: phân biệt Bắc Nam, dân nầy với dân khác

Trên thế giới, óc bè phái đó đang đem đến những hiểm họa chiến tranh tàn khốc; chiến tranh sắc tộc, chiến tranh tôn giáo Những người chủ trương phân biệt chủng tộc ở Âu Châu và Mỹ châu như nhóm KKK ở Mỹ, Aryans ở Đức, đang phá rối trật tự bằng cách thủ tiêu đốt nhà, hành hung, nay lại đang tuyên truyền chủ thuyết của mình trên trang web màn hình máy tính, làm cho nhiều người rất lo ngại

Là người Kitô hữu, chúng ta phải kính trọng tất cả mọi người: tứ hải giai huynh đệ, tất cả cùng là con một Cha trên Trời

 

Suy niệm 8: Ai là người thuộc nhóm chúng ta? _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Người ta thường so sánh khả năng làm việc nhóm giữa người Việt Nam và người Nhật Bản, kết quả như sau:

Cùng một công việc, một người Việt và một người Nhật, người Việt hơn hẳn người Nhật.

Hai người Việt làm việc với nhau và hai người Nhật làm với nhau, kết quả bằng nhau.

Ba người Việt làm việc chung và ba người Nhật làm việc chung, thì ba người Nhật hơn hẳn về chất lượng cũng như tinh thần cộng tác. 

Tại sao vậy? Thưa không phải người Việt không nhận ra khả năng của nhau! Cả người Việt và Nhật đều nhận ra khả năng của người đối diện. Tuy nhiên, về sự trân trọng tài năng và sử dụng chất xám trong khi làm việc chung thì người Nhật bỏ xa chúng ta!

Đây cũng chính là tâm trạng, thái độ của các môn đệ khi thấy người khác làm việc tốt hơn mình, nhưng chỉ vì họ không thuộc về nhóm của các ông, nên các ông tìm cách ngăn cấm họ. 

Với Đức Giêsu thì khác. Khi thấy thái độ kỳ thị của các ông, Ngài đã dạy cho họ bài học về sự hiệp nhất trong đa dạng khi nói: “Đừng ngăn cấm người ta…. Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta”.Qua câu nói đó, Đức Giêsu muốn dạy các ông bài học về sự đa dạng trong Vương Quốc của Đức Giêsu. Đồng thời cũng mời gọi các ông biết đón nhận những sự khác biệt đó như là một cơ hội để học hỏi và cùng nhau chung tay xây dựng Nước Trời. 

Ngày nay, trong đời sống thường nhật, có lẽ nhiều khi chúng ta mong muốn được nhiều người tôn trọng mình và coi thường người khác. Hay có khi chúng ta tìm cách thổi phổng uy tín dởm của mình và luôn tìm cách đạp đổ danh thơm tiếng tốt của đối phương. Hoặc có những lúc chúng ta không ưa ai thì cho dù người đó có tốt lành, gương mẫu thế nào đi nữa, trước mắt và trong lối suy nghĩ của ta, họ chỉ là “con ông nọ, con bà kia ý mà”!

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con có được trái tim rộng mở như Chúa, để chúng con biết nhìn thấy điều tốt đẹp nơi anh chị em của mình, và cùng nhau cộng tác nhằm góp phần xây dựng sự hiệp nhất cho Vương Quốc của Chúa trên trần gian. Amen. 

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm