Danh mục bài viết

Cập nhật 25/2/2019 - 3:58 - Lượt xem 2755

Thứ Ba tuần 7 Thường Niên

"Con Người sẽ bị nộp. Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết".

 

Tin Mừng: Mc 9, 30-37

Khi ấy, Chúa Giêsu và các môn đệ từ trên núi xuống, rồi đi ngang qua xứ Galilêa và Người không muốn cho ai biết. Vì Người dạy dỗ và bảo các ông rằng: "Con Người sẽ bị nộp vào tay người ta và họ sẽ giết Người. Khi đã bị giết, ngày thứ ba, Người sẽ sống lại". Nhưng các ông không hiểu lời đó và sợ không dám hỏi Người.

Các ngài tới Capharnaum. Khi đã vào nhà, Người hỏi các ông: "Dọc đàng các con tranh luận gì thế?" Các ông làm thinh, vì dọc đàng các ông tranh luận xem ai là người lớn nhất.

Bấy giờ Người ngồi xuống, gọi mười hai ông lại và bảo các ông rằng: "Ai muốn làm lớn nhất, thì hãy tự làm người rốt hết và làm đầy tớ mọi người". Và Người đem một em bé lại đặt giữa các ông, rồi ôm nó mà nói với các ông rằng: "Ai đón nhận một trong những trẻ nhỏ như thế này vì danh Thầy, tức là đón tiếp chính mình Thầy. Và ai đón tiếp Thầy, thực ra không phải đón tiếp Thầy, nhưng là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy".

 

Suy niệm 1: Làm tôi tớ mọi người

Ở cuối văn kiện Tòa Thánh, các Ðức Giáo Hoàng thường ghi dòng chữ này cùng với chữ ký của mình: "Tôi tớ của các tôi tớ". Ðây là tinh thần mà Chúa Giêsu muốn tất cả các vị lãnh đạo trong Giáo Hội phải có, như được đề cập đến trong bài Tin Mừng hôm nay: "Ai muốn làm đầu thì phải làm người rốt hết, và làm tôi tớ mọi người".

Cám dỗ về quyền hành và cám dỗ lạm quyền là sự kiện thường xuyên và mãnh liệt đối với con người mọi thời. Chính những cám dỗ ấy cũng đã xảy ra cho Nhóm Mười Hai Tông đồ. Thật vậy, vào chính lúc Thầy của các ông loan báo về cuộc khổ nạn và cái chết của Ngài, thay vì dừng lại và chia sẻ với Thầy, hoặc nếu chưa hiểu thì trao đổi với Thầy để am tường hơn, các ông đã có thái độ ích kỷ, vụ lợi; các ông tưởng thời lập quốc của Ðấng Mêsia và ngày vinh quang của các ông đã tới, thế là các ông bắt đầu tranh cãi về địa vị với nhau. Chính các ông cũng cảm thấy sự tranh cãi như thế là đáng trách, bởi vì khi được Chúa Giêsu hỏi, các ông đã làm thinh.

Và rồi sự việc đã diễn biến không như các ông tưởng nghĩ, bởi vì đối với Chúa Giêsu, trong Nước Trời tồn tại ở trần gian này, cho dù vẫn có tôn ti trật tự, nhưng đó là một trật tự lạ lùng: Người làm lớn sẽ là người hầu hạ kẻ khác, người nhỏ nhất phải là đối tượng để được hầu hạ. Rốt cuộc, chúng ta có thể hầu hạ ai chính là vì chúng ta muốn hầu hạ Chúa Giêsu trong họ, và chúng ta có được hầu hạ ai, thì cũng chỉ vì họ đang hầu hạ Chúa Giêsu nơi chúng ta. Như vậy, điều quan trọng không phải là làm lớn hay làm nhỏ trong Nước Trời, chỉ có Thiên Chúa là nhân vật quan trọng trong Nước Trời, và làm lớn hay làm nhỏ, tất cả đều phục vụ Thiên Chúa mà thôi.

Bài Tin Mừng hôm nay vẫn thường được dùng làm kim chỉ nam cho việc thi hành quyền bính trong Giáo Hội. Nếu mọi người, kẻ cầm quyền cũng như người dưới quyền đều hiểu và thực thi giáo huấn này, chắc chắn Giáo Hội sẽ trở nên thu hút hơn đối với nhân loại, nhất là đối với con người hôm nay đã quá mệt mỏi với những hình thức mị dân, lạm quyền, dua nịnh của giới lãnh đạo; người ta sẽ nhận ra nơi đó khuôn mặt của Chúa Kitô một cách rõ ràng hơn, một Chúa Kitô lãnh đạo bằng cách bị nộp, bị giết chết vì người khác.

Bao lâu xã hội loài người còn, thì bấy lâu bài học Chúa dạy hôm nay vẫn còn giá trị, bởi vì cám dỗ về quyền lực và lạm quyền đã ăn sâu trong mỗi người và trong mọi cơ chế xã hội. Nhưng để bài học ấy tác động mạnh mẽ và hữu hiệu, chúng ta cần nghĩ tới hình ảnh của Chúa, Ðấng lãnh đạo dân Chúa, nhưng đã trở thành tôi tớ cho mọi người.

 

Suy niệm 2: Cãi nhau - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Ngoài chuyện chậm tin, chậm hiểu, 
các môn đệ còn có một điểm yếu là hay cãi nhau. 
Họ cãi nhau xem ai là người lớn nhất trong nhóm. 
Người ấy sẽ là người đứng đầu trong Nước sắp tới của Đấng Mêsia. 
Tiếc thay trong bài Tin Mừng hôm nay, 
họ lại cãi nhau khi đang đi ngoài đường (c. 33). 
Tệ hơn nữa, họ cãi nhau ngay sau khi Thầy Giêsu loan báo lần thứ hai 
về cái chết và sự phục sinh sắp đến của mình (c. 31). 
Hẳn Thầy Giêsu rất đau vì thấy học trò của mình khá trần tục. 
Dù đang đi với Thầy trên cùng một con đường, 
nhưng họ vẫn để lòng mình theo đuổi vinh quang thế gian. 
Đức Giêsu quả là một bậc thầy về sự điềm đạm. 
Ngài đợi tới khi về nhà ở Caphácnaum mới gợi lại chuyện trên đường. 
Ngài làm như mình không rõ về đề tài câu chuyện: 
“Dọc đường anh em đã bàn tán điều gì vậy?” 
Khi các ông mắc cỡ làm thinh, không dám nói ra chuyện cãi nhau (c. 34), 
Thầy Giêsu cũng chẳng nỡ ép các ông phải nói. 
Ngài ngồi xuống như một vị thầy bắt đầu giảng dạy (c. 35), 
gọi Nhóm Mười Hai lại - nhóm các nhà lãnh đạo tương lai của Giáo Hội - 
và đưa ra một nguyên tắc chi phối việc quản trị cộng đoàn: 
“Nếu ai muốn làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết của mọi người 
và làm người phục vụ cho mọi người (c. 35). 
Câu nói trên của Đức Giêsu mở ra một cuộc cách mạng nơi tâm con người. 
Đức Giêsu không dạy ta lật đổ người đứng đầu để chiếm lấy quyền lực. 
Ngài cũng không đòi ta bỏ ước mơ làm lớn. 
Ngài dạy cho ta cách trở nên lớn lao thực sự trước mặt Thiên Chúa. 
Đó là trở nên người phục vụ mọi người, sống như Ngài đã sống: 
“Suốt đời Thầy đã sống giữa anh em như một người phục vụ” (Lc 22, 27). 
Nếu làm đầu mà phải phục vụ thì có ai muốn làm người đứng đầu nữa không? 
Lịch sử của nhân loại là lịch sử của những cuộc cãi nhau không ngớt 
giữa các quốc gia, các tôn giáo, các bộ tộc, và ngay trong giáo xứ, gia đình. 
Đề tài muôn thuở vẫn là quyền lực, chức tước, địa vị, tiếng tăm. 
Ai cũng muốn làm đầu, làm lớn để được phục vụ, để khỏi phải hầu bàn. 
Ước gì chúng ta hiểu rằng quyền uy chỉ là giấy phép để phục vụ.

Lạy Chúa, 
xin cất khỏi con mọi lo lắng bề ngoài. 
Xin tha thứ cho con 
vì đã quá bận tâm 
đến những điều mình nói, 
đến ảnh hưởng của mình, 
đến những điều người ta nói và nghĩ về con. 
Xin tha thứ cho con 
vì muốn nên giống kẻ khác 
mà quên mất chính mình, 
vì khao khát có được những đức tính của họ, 
mà quên phát triển bản thân. 
Xin tha thứ cho con 
vì đã mất nhiều thời gian 
cho việc phô trương 
hơn là cho việc xây dựng bản thân. 
Xin cho con biết cởi mở với anh em ; 
nhờ đó, Chúa có thể đến với con 
như đến với một người bạn. 
Và Chúa sẽ làm cho con trở nên “người” 
mà Chúa mong muốn trong tình yêu của Ngài 
vì con là con của Chúa 
và là anh em của mọi người. Amen. (Michel Quoist) 

 

Suy niệm 3: Để làm người lớn

Đức Giê-su và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn có ai biết, vì Người đang dạy các môn đệ rằng : "Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và Người bị giết chết, rồi sau ba ngày Người sẽ sống lại.” Nhưng các ông không hiểu những lời đó và các ông sợ không dám hỏi lại Người (Mc. 9, 30 - 32)

Chúng ta đang sống trong một xã hội cạnh tranh gay gắt, một thế giới mà con người giành giật nhau, tiêu diệt nhau khi người này làm trở ngại cho thành công của người kia. Điều đó được thấy rõ trong quảng cáo Bạn có thể đọc trong mực rao vặt của những tờ nhật trình, những yêu cầu cần người đại loại như sau : “Cần một thanh niên năng nổ, chiến thắng." Đây không phải là một thông tin của quân đội mà là của một xã hội bán những cái máy hút bụi. Người ta cần một thanh niên năng nổ, chiến thắng đối với những khách hàng tình cờ. Người thanh niên càng năng nổ, có tinh thần chiến thắng càng sẽ được tuyển vào làm trong công tình yêu. Hoàn cảnh trong Phúc âm hôm nay cũng gần tương tự. Các tông đồ coi Nước Trời như chuyện buôn bán cạnh tranh vậy... thế là Chúa Giêsu phải lên tiếng can thiệp.

Đây là lần thứ hai, Chúa Giêsu có ý loan báo cho các ông về cái chết và phục sinh của Người. Giáo huấn này thật vô vị: Các ông chẳng hiểu, tệ hơn nữa, cũng chẳng thèm hỏi han gì. Lời Chúa chẳng vang dôi trong tâm khảm các ông. Các ông bàn tán về đề tài các ông ưa thích : ai là người lớn hơn cả?

Về tới nhà, Chúa Giêsu ngồi xuống, quy tụ các môn đệ lại chung quanh Người. Lần này, Người muốn cho các ông phải hiểu. Người dùng chính lời lẽ của các ông để diễn tả "Ai muốn làm người đùng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người." Các ông muốn làm người lớn, là người quan trọng trong Giáo hội, điều này chẳng phải là xấu. Các ông là người thế nào, có tham vọng làm lớn tới đâu, thì Chúa nhận như vậy thôi, nhưng Chúa Giêsu chỉ cho các ông phương thế làm lớn trong Giáo hội. Làm lớn, chính là trở nên người bé nhỏ; làm người quan trọng, chính là coi mình chẳng là gì; là ông chủ, thì phải làm người phục vụ; làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết.

Để cho các ông hiểu rõ sự nghịch lý này, Chúa Giêsu làm một dụ ngôn bằng động tác : Người đem một em nhỏ, đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói : “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy...” Em nhỏ ở đây, chính là biểu tượng của tất cả những gì bé nhỏ, hèn mọn, tùy thuộc, cần được người khác chăm sóc, mà không thể cho lại được cái gì. Chúa Giêsu hàm ý rằng điều làm cho người ta nên cao cả là khả năng tiếp đón bản thân Người và khi người ta tiếp đón vì danh Người, một người yếu đuối, vô phương tự vệ, thì khả năng đó còn lớn hơn nữa bội phần. Ai trong anh em muốn làm người đứng đầu thì hãy tự mình phục vụ những người ít được kính nể, những người bị tước đoạt nhất, hãy làm người phục vụ những người bé mọn nhất, và làm như thế vì danh Thầy, bởi lẽ Thầy yêu cầu như vậy.

 

Suy niệm 4: Khiêm nhường phục vụ

Chúa Giêsu bồng một em nhỏ ra giữa các môn đệ, để dạy họ một bài học phục vụ trong khiêm nhường (c. 36).

Tất cả chúng ta đều đang sống và đang phục vụ nhau. Các em nhỏ cũng đang lớn lên để đi vào con đường phục vụ cao quí ấy. Cuộc sống chỉ đáng sống khi sống để phục vụ người khác. Chứ sống đơn độc như Mowghi, Gulliver thì quá dễ ợt. Phục vụ là cả một nghệ thuật cao quí khó khăn. Phục vụ là cả một sứ mệnh, một thiên chức cam go mà Thiên Chúa đặt trên vai mỗi người sống ở đời này.

Chữ phục vụ cũng ngang ngửa với chữ làm việc, làm việc cật lực tận tình. Nhưng chữ phục vụ còn nói lên một ý nghĩa thứ hai là làm việc cho người khác, vì người khác. Hãy lấy ví dụ cha mẹ làm việc đổ mồ hôi, sôi nước mắt, phục vụ con cái. Đấy là một sứ mệnh cao cả mà không ai thay thế được, vì đó là định mệnh thiên bẩm, không ơn huệ hay lương bổng gì. Người phục vụ như thế, phải quên mình, phải hy sinh chính mình, đem phúc lợi cho bầy con. Cái tôi của mỗi người phải tiêu tan đi, phải tự hủy đi như một hạt giống mục nát vậy.

Chúng ta biết đó, phục vụ không có nghĩa là đứng chỉ tay năm ngón, phục vụ không có nghĩa là chỉ điều khiển mà phục vụ nói lên việc làm cực nhọc. Trên phạm vi siêu nhiên, Chúa Giêsu đòi hỏi mỗi người phải thật tình phục vụ Ngài, làm vinh danh nước Trời. Chúng ta hãy coi gương Chúa Giêsu từ buổi thiếu thời thơ nhi, Ngài đã quả quyết, Ngài đến trần gian để làm theo thánh ý Thiên Chúa Cha (Lc 2,49 Mt 16,21 Lc 24,26), chính Chúa đã quả quyết: “Ta hành động như Cha ta đã truyền” (Gio 14,30).”Con người không đến để được phục vụ, nhưng để phục vụ và ban sự sống mình” (Mc 10,45). Chúa nói thêm “Ta đã làm gương cho các con... Tôi tớ không trọng hơn chủ” (Gio 13,15t). “Ta ở giữa các con như kẻ phục vụ” (Lc 22,27). Chúa Kitô đã từng rửa chân cho các môn đệ (Gio 13,1). Và Chúa đã chết đi trong tinh thần phục vụ.

Chúng ta không thể sống Phúc âm hơn Chúa Giêsu nữa đâu. Đồng ý phục vụ là một gánh nặng. Nhưng phục vụ còn phải là một hạnh phúc, một vinh dự nữa. Tuy nhiên, phải phục vụ đúng đối tượng, đúng lúc, đúng nơi. Chúa nói: “Không thể làm tôi hai chủ được. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa và tiền bạc được” (Mt 6,24). Đối với Chúa, Chúa đòi hỏi phải phục vụ Ngài bằng tình yêu (Gio 14,30). Thánh Phaolô nói một kiểu tương tự là phục vụ như con cái chứ đừng như nô lệ (Gal 4). Con cái phục vụ một không phải để đòi lương bổng như một người ngoài. Phải coi công việc trao phó là của mình, phải thi hành cho xong. Đến khi nào chúng ta coi việc của Thiên Chúa quan trọng hơn việc của cá nhân mình, thì đấy mới là người phục vụ chân chính. Thánh Phaolô bảo nếu cần “phải phục vụ trong nước mắt, trong thử thách” (Sđcv 20,19).

Người phục vụ phải thật là người phục vụ với tinh thần khiêm nhường mà chính Chúa Giêsu lấy hình ảnh một em bé đối với gia đình, đối với công việc không lấy gì quan trọng. Đa số người ta khi phục vụ thành công đều cho đó là thành qủa của cá nhân mình. Nhưng khi thất bại thì đổ thừa cho người này người khác, và tại hoàn cảnh khó khăn. Người phục vụ thật không được thế, họ phải ngậm bồ hòn mà khen ngọt. Thắng không kiêu, bại không nản. Họ phải học nơi Chúa là Thiên Chúa quyền năng thế mà bằng lòng nhập thể với một thân xác yếu đuối lệ thuộc (Phl 2,6), khiêm nhường và hiền lành trong lòng (Mt 11,29).

 

Suy niệm 5: Báo Thương khó lần nhất 

Có một khu rừng nọ, hằng năm, cứ mỗi độ xuân về khi tiết trời trở nên ấm áp, muôn hoa khoe sắc và muông thú khắp nơi tụ về, đó cũng là lúc một số cây già cỗi phải từ giã khu rừng. Năm nay có ba cây như thế phải từ giã rừng để được sử dụng là phục vụ con người.

Trước đó, ba cây đã cùng nhau nguyện ước. Và hy vọng lời cầu của chúng được thực hiện. Cây thứ nhất ước rằng mình sẽ trở nên một thành phần trong cung điện nhà vua, một nơi thường được nghe những lời trầm trồ khen ngợi của nhiều người. Cây thứ hai ước rằng mình sẽ trở thành con tàu viễn dương để được trông thấy mọi cảnh lạ trên thế gian. Còn cây thứ ba chẳng muốn gì hơn là được trở nên dấu chỉ vinh quang cho Thiên Chúa. Tất cả ước nguyện của ba cây cổ thụ đều đạt mong muốn, trong đó cây thứ ba đó trở thành dấu chỉ vinh quang Thiên Chúa, đó là cây Thập giá đứng sừng sững trên đồi cao.

Cách đây gần 2.000 năm, Thập giá của Đức Kitô đã được trồng trên đồi Calvê. Thập giá là dấu chỉ vinh quang Thiên Chúa, vì Thập giá dẫn tới vinh quang Phục sinh. Khi vác Thập giá Chúa Giêsu đã thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của phục vụ, phục vụ đến quên mình. Thập giá tuy là hình phạt tủi nhục nhất mà Đế quốc La mã dành cho những phạm nhân của nước bị trị, và người Do thái bấy giờ đây lấy hình phạt Thập giá dành cho những người thấp hèn trong xã hội, nhưng với Chúa Giêsu, Thập giá trở thành phương tiện cho con  người đạt tới ơn cứu độ.

Trong bài Tin mừng hôm nay. Chúa Gtêsu đã tuyên bố cho các môn đệ về cái chết của Ngài, nhưng các môn đệ đã không hiểu, vì trong tâm tưởng các ông, đấng Cứu Thế sẽ là Đấng giải phóng Israel khỏi ách ngoại bang và thiết lập một vương quốc trong đó họ sẽ chiếm được địa vị cao.

Nhưng Chúa Giêsu đã không để cho các môn đệ đi vào sự sai lầm ấy. Ngài muốn đưa các ông vào con đường mà Ngài sẽ đi, con đường xem ra trái nghịch với ước muốn toan tính của nhân loại: con đường của phục vụ và hiến mạng sống làm giá chuộc nhiều người. Đối với Ngài, người đứng đầu không phải là người được phục vụ, mà là người phục vụ kẻ khác, phục vụ cho đến chết vì yêu thương.

Qua những công việc nhỏ bé, âm thầm hằng ngày, xin cho cuộc đời chúng ta luôn là dấu chỉ của yêu thương, phục vụ vì vinh quang của Thiên Chúa.

 

Suy niệm 6: Đón nhận trẻ nhỏ vì Chúa là đón nhận Chúa

Ở vào một thời đại mà sự có mặt của trẻ em trong gia đình, cũng như trong xã hội, đã trở thành như một gánh nặng, mà người ta đang cố gắng dũ bỏ đi, thì đoạn Tin Mừng hôm nay, quả là một lời cảnh cáo thật nghiêm khắc, cho những ai muốn loại trừ trẻ em, nhưng đồng thời đó cũng là một lời hứa hẹn cho những ai biết đón nhận trẻ em.

Vào những năm của cuối thế kỷ 20 này, một sự kiện xảy ra thật đáng buồn cho nhân loại, đó là phong trào sát hại các thai nhi. Nói đây là một phong trào bởi vì các nước đã và đang toan tính đưa ra những đạo luật về vấn đề này.

Vào cuối năm 1988, đài phát thanh và Chân lý Á Châu đã loan tin, Chính Phủ Pháp chính thức cho phép bán thuốc phá thai. Rồi mới đây, một tiểu bang của Mỹ, đang trình lên Quốc Hội một dự luật cho phép phá thai. Và đó đây, hình như người ta đang bị cuốn hút vào phong trào giết người này.

Nhưng thật là mỉa mai, đang khi người ta lao đầu vào tội ác giết người như thế, thì người ta lại hô hào bảo vệ nhân quyền. Vậy thì nhân quyền là gì ? Có phải chỉ có những cách đối xử ngược đãi đối với con người, như đánh đập, tước đoạt những quyền tự do,  như tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do cư trú, tự do tín tôn giáo...như thế mới là vi phạm  nhân quyền, còn việc giết những bào thai thì không vi phạm nhân quyền phải không  ?

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu phán : “kẻ nào tiếp nhạn mộ trẻ nhỏ vì danh Thầy là tiếp đón Thầy”.

Ở đây chúng ta thấy Chúa Giêsu đồng hoá Ngài với những trẻ nhỏ. Vậy khi người ta khước từ trẻ nhỏ, loại trừ chúng, như dũ bỏ một gánh nặng cho gia đình và  xã hội, là người ta đang muốn chối bỏ Chúa.

Một gia đình, một cộng đoàn, một xã hội sẽ như thế nào nếu thiếu vắng Thiên Chúa ? Chúng ta phải nói đó là một hỏa ngục. Vậy mà người ta đang cổ vũ nhau đi và hỏa ngục đó đấy.

Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa cho những người có trách nhiệm trong một gia đình cũng như trong một quốc gia ý thức được vai trò và chỗ đứng của trẻ nhỏ, để đừng vì ích kỷ, chỉ muốn hưởng thụ mà nhúng tay vào tội ác giết người. 

 

Suy niệm 7: Người lớn nhất trong nước trời

Các ông cãi nhau xem ai là kẻ lớn hơn cả!

Nghe đọc câu này, làm ta nhớ đến lời van xin của bà mẹ ông Giacôbê và Gioan: Xin cho hai đứa con tôi đây, một đứa được ngồi bên tả, một đứa được ngồi bên hữu Thầy trong nước Thầy!

Xưa cũng như nay, người ta thích làm lớn. Về điều nầy, Chúa Giêsu đã dạy các môn đệ nhiều lần rồi: trong bàn tiệc đừng tìm chỗ nhất, ai muốn đưa mình lên sẽ bị hạ xuống. Thế nhưng đến hôm nay, các ông vẫn thích làm lớn. Ở với Chúa, được ngài dạy dỗ, huấn luyện bằng lời dạy bằng gương sáng, thế mà các ông vẫn không hiểu!  Nhưng Chúa vẫn kiên trì dạy dỗ các ông: Ai muốn làm người đứng đầu thì phải làm người rốt hết và làm người phục vụ mọi người. Cho hay rằng muốn huấn luyện được một con người, phải kiên nhẫn lắm.

Trong cuộc sống thường ngày, nước nầy muốn mình lớn hơn nước kia nên sinh ra chiến tranh; người nầy muốn hơn người nọ mới sinh ra cãi vả chia rẽ trong gia đình, trong cộng đoàn. Thích làm lớn hình như là một bản năng rất mạnh trong mỗi người. Nguồn gốc của bản năng đó là kiêu ngạo, vì kiêu ngạo nên dễ sinh tự ái, sinh ra muốn ăn thua, sinh ra lòng ham danh vọng.

 

Suy niệm 8: “Tôi tớ của các tôi tớ” _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Đã từ lâu, chúng ta rất quen với cụm từ: “Tôi tớ các tôi tớ”được ký bởi thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II sau mỗi văn kiện hay tông huấn...

Hôm nay, Đức Giêsu cũng mời gọi người môn đệ của mình phải có và giữ được đức khiêm tốn khi nói: “Ai muốn làm đầu thì phải làm người rốt hết, và làm tôi tớ mọi người”.

Muốn làm lớn và trở thành người lãnh đạo là cái mộng của con người mọi thời không từ ai. Chính các môn đệ là những người được ở gần Đức Giêsu, nghe và chứng kiến những việc Ngài làm, tất cả toát lên sự khiêm nhường tột cùng. Tuy nhiên, các ông vẫn không thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của quyền lực đầy hấp dẫn đang mời gọi các ông qua con người có tên là Giêsu. Đấng mà các ông vẫn đang hy vọng được hưởng đặc quyền đặc lợi khi Ngài đứng lên lật đổ chế độ và thiết lập một vương quốc theo kiểu trần thế. 

Vì thế, khi vừa nghe Đức Giêsu loan báo cuộc khổ nạn lần thứ hai, liền sau đó, các ông đã chăm chú vào chuyện bàn tán xem ai là người lớn nhất? 

Lẽ ra, khi nghe thấy Thầy của mình loan báo về cái chết sắp xảy đến, các ông phải là người an ủi, động viên, chia sẻ..., Không! đằng này, sự vụ lợi, thực dụng và ích kỷ đã làm cho họ mờ mắt và vơi cạn đi sự cảm thông, các ông chỉ còn nghĩ đến mình mà thôi.

Nhân cơ hội này, Đức Giêsu đã làm đảo lộn suy nghĩ của các môn đệ khi nói: người làm lớn sẽ là người hầu hạ kẻ khác; muốn làm được điều đó, phải có tâm hồn trẻ thơ.

Sứ điệp Tin Mừng hôm nay cho thấy: Đức Giêsu dạy các môn đệ và cũng là chính mỗi người chúng ta một bài học về sự khiêm nhường và phục vụ. Người lãnh đạo thì phải phục vụ dân, không được lạm quyền, mỵ dân và a dua, nịnh hót, mà làm những việc bất nhất trái lương tâm. Cha mẹ thì phải yêu thương chăm sóc con cái. Con cái phải kính trọng cha mẹ, nhất là khi các ngài lớn tuổi.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng chúng con nên giống trái tim Chúa. Amen.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm