Danh mục bài viết

Cập nhật 24/2/2019 - 13:43 - Lượt xem 2471

Thứ Hai tuần 7 Thường Niên

"Lạy Thầy, tôi tin, xin Thầy trợ giúp đức tin hèn kém của tôi".

 

Tin Mừng: Mc 9, 14-29

Khi ấy, Chúa Giêsu (từ trên núi xuống) và đến cùng các môn đệ, Người thấy một đám đông vây quanh các ông và những luật sĩ đang tranh luận với các ông.

Vừa thấy Người, tất cả đám đông kinh ngạc, họ sợ hãi và chạy đến chào Người. Và Người hỏi họ rằng: "Các ngươi tranh luận gì với nhau đó?" Một người trong đám đông trả lời rằng: "Lạy Thầy, tôi đem đến cùng Thầy đứa con trai tôi đang bị quỷ câm ám. Quỷ đột nhập vào nó bất kỳ ở đâu thì vật nó ngã xuống đất và nó xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ Thầy trừ quỷ, nhưng họ bất lực". Người đáp lại: "Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta còn ở giữa các ngươi đến bao giờ? Ta phải chịu đựng các ngươi đến bao giờ nữa? Ðem nó lại đây cho Ta". Và người ta đem nó đến.

Vừa thấy Chúa Giêsu, quỷ liền dằn vặt đứa bé dữ dội, đứa bé ngã ra, xùi bọt mép, lăn lộn trên đất. Chúa Giêsu hỏi cha nó rằng: "Nó bị như thế từ bao giờ?" Ông ta đáp: "Thưa từ lúc bé! Quỷ thường xô nó vào lửa, vào nước để giết nó. Nhưng nếu Thầy có thể làm được gì thì xin Thầy thương giúp chúng tôi". Chúa Giêsu nói với ông: "Sao lại nói: Nếu Thầy có thể? Với kẻ nào tin, thì mọi sự đều có thể được". Tức thì cha đứa bé khóc lóc kêu lên: "Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi". Chúa Giêsu thấy đám đông tuôn đến, Người nạt thần ô uế rằng: "Hỡi thần câm điếc, Ta truyền cho mi: hãy xuất ra khỏi nó và không được nhập vào nó nữa". Sau khi kêu thét và dằn vật đứa trẻ dữ dội, quỷ xuất khỏi nó và đứa trẻ ra như chết, khiến đám đông nói: "Nó chết rồi". Nhưng Chúa Giêsu cầm tay nó nâng dậy và nó đứng lên.

Khi Chúa vào trong nhà, các môn đệ hỏi riêng Người: "Tại sao chúng con lại không thể trừ được nó?" Người đáp: "Loại đó không thể trừ được, nếu không cầu nguyện và ăn chay".

 

Suy Niệm 1: Quỷ vẫn còn ám

Có một người suốt đời chỉ biết chăm lo cho mình, vì thế tuy là người giàu có nhưng anh cũng là người keo kiệt nhất. Ngày nọ, sau khi dự đám tang của người thân trở về, anh quyết định đổi mới cuộc sống. Ít lâu sau đó, một người láng giềng bị cháy sạch nhà cửa, đây là cơ hội tốt để anh học biết cho đi. Thế nhưng, khi đứng trước kho lẫm, có tiếng nói thầm vào tai anh: "Hãy cho ít thôi". Một lần nữa anh phải chiến đấu với tính keo kiệt của mình, nhưng lòng quảng đại trong anh đã chiến thắng. Dù vậy, khi người láng giềng cám ơn và ra về, lòng anh vẫn còn vọng lại dư âm như muốn chế nhạo anh: "Chỉ có người điên mới làm như vậy, người láng giềng cũng có đôi tay để làm việc, tội gì phải cho đi như thế, lúc ốm đau thì lấy đâu lo cho thân mình".

Ngày nay, vẫn còn có nhiều người lưu tâm đến việc thờ ma quỷ, không những trên báo chí, phim ảnh, mà còn cả phong trào tôn thờ ma quỷ nữa. Ðiều này dễ làm con người lầm tưởng rằng ma quỷ ở đâu đâu hoặc ở trong một số người nào đó. Kỳ thực, không có những hiện tượng bên ngoài, như bị vật ngã, xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ thân thể, mà Tin Mừng hôm nay ghi lại, nhưng thực tế con người cũng bị ma quỷ ám ảnh tâm trí một cách nào đó. Những quỷ kiêu ngạo, hà tiện, dâm dục, mê ăn uống... không hiện nguyên hình, nhưng ngụy trang thành những bộ mặt đáng yêu để quyến rũ con người: với những lý luận đủ sức thuyết phục con người, như: thu tích tiền của có gì là xấu, có tiền củ tại sao tôi không hưởng thụ. Những ý tưởng đó dần dà chiếm hữu con người hoàn toàn, khiến họ bịt tai nhắm mắt trước những khốn khổ của người khác.

Thật không dễ gì trị được hiện tượng quỷ ám này, nếu không thực hiện Lời Chúa dạy là ăn chay và cầu nguyện. Ăn chay để nâng con người lên khỏi sức nặng của thân xác và của cám dỗ vật chất; cầu nguyện để đón nhận sức mạnh chiến thắng của Chúa Kitô, Ðấng đã đánh bại được quyền lực của Satan. Cầu nguyện là để cho con người cũ của chúng ta chết đi và để cho Chúa Giêsu mỗi ngày một lớn lên trong chúng ta.

Ước gì Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta thêm ý thức về thân phận tội lỗi, yếu hèn của chúng ta, và trong mọi sự, chúng ta biết hướng nhìn lên Chúa là sức mạnh, là lẽ sống duy nhất của chúng ta.

 

Suy niệm 2: Nếu Thầy có thể - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Cha mẹ thường phải chịu đau khổ vì con. 
Đức Giêsu đã từng đối diện với sự bối rối của ông trưởng hội đường 
khi cô con gái mười hai tuổi của ông gần chết (Mc 5, 22-23). 
Ngài cũng đối diện với sự kiên trì của người phụ nữ dân ngoại 
khi bà xin Ngài chữa cho cô con gái của bà bị quỷ ám ở nhà (Mc 7, 25). 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu đứng trước nỗi đau của một người cha 
có đứa con trai nhỏ mang triệu chứng của bệnh động kinh. 
Nhưng đối với ông, hẳn con ông là người bị quỷ ám. 
Ông đã đem cậu con đến với Đức Giêsu, tiếc thay lại không gặp (c. 17). 
Bởi vậy ông đã xin các môn đệ của ngài đuổi quỷ dùm. 
Tiếc thay họ không làm được (c. 18). 
Bây giờ gặp được Ngài, ông tha hồ kể về bệnh tình của con ông. 
Mỗi lần quỷ nhập - hay mỗi lần lên cơn động kinh - 
con ông bị vật xuống đất, sùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ (c.18). 
Nhiều khi quỷ còn xô cậu bé vào nước hay lửa cho chết (c. 22). 
Vì chuyện buồn này diễn ra từ hồi cậu còn nhỏ, 
nên người cha hẳn đã đau khổ triền miên và căng thẳng từ nhiều năm qua. 
Ông gặp Đức Giêsu chỉ mong Ngài giải phóng con mình khỏi quỷ. 
“Xin chạnh lòng thương mà giúp chúng tôi.” 
Rõ ràng nhiều người khác trong gia đình ông cũng phải chịu đau khổ. 
“Nếu Thầy có thể làm được gì”, câu này cho thấy ông tin không mạnh lắm. 
Vì thế Đức Giêsu đã bắt bẻ câu nói của ông. 
“Mọi sự đều có thể đối với người tin” (c. 23). 
Đức Giêsu buồn vì phải ở với và chịu đựng một thế hệ cứng lòng tin (c. 19). 
Các môn đệ không đuổi được quỷ vì họ chưa đủ đức tin. 
Người cha muốn con mình được khỏi, ông cũng cần có thêm đức tin. 
Thái độ nửa tin, nửa ngờ cũng là thái độ của thế hệ chúng ta. 
Đức tin là lời đáp trả của con người, 
nhưng đức tin cũng là ơn ban của Thiên Chúa. 
Có lúc chúng ta cũng kêu lên như người cha đang chới với : 
“Tôi tin! Nhưng xin Thầy giúp lòng tin yếu kém của tôi!” (c. 24). 
Chúa có khả năng nâng đỡ đức tin của ta trong lúc khủng hoảng. 
Có lúc chúng ta thấy không thắng nổi sức mạnh của xác thịt, của quỷ ma. 
Và như các môn đệ, chúng ta tự hỏi tại sao (c. 28). 
“Giống quỷ ấy chỉ trừ được bằng cầu nguyện” (c. 29). 
Cầu nguyện là xin Đức Giêsu thêm sức mạnh và thêm lòng tin cho ta.

Lạy Cha, 
thế giới hôm nay cũng như hôm qua 
vẫn có những người bơ vơ lạc hướng 
vì không tìm được một người để tin; 
vẫn có những người đã chết từ lâu 
mà vẫn tưởng mình đang sống; 
vẫn có những người bị ám ảnh bởi thần ô uế, 
ô uế của bạc tiền, của tình dục, của tiếng tăm; 
vẫn có những người mang đủ thứ bệnh hoạn, 
bệnh hoạn trong lối nhìn, lối nghĩ, lối sống; 
vẫn có những người bị sống bên lề xã hội, 
dù không phải là người phong... 
Xin Cha cho chúng con nhìn thấy họ 
và biết chạnh lòng thương như Con Cha. 
Nhưng trước hết, 
xin cho chúng con 
nhìn thấy chính bản thân chúng con. Amen. 

 

Suy niệm 3: Các môn đệ thất bại

Bất cứ ở đâu hễ quỷ nhập vào là vật cháu xuống . Cháu xùi bọt mép, nghiến răng, cứng đờ người ra. Tôi đã nói với các môn đệ Thầy để họ trừ tên quỉ đó, nhưng các ông không làm nổi. Người đáp : “ôi thế hệ cứng lòng, không có lòng tin ! Tôi phải ở cùng các người cho đến bao giờ, còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa ? Đem nó lại đây cho tôi" (Mc. 9, 18- 19)

Đang lúc Chúa Giêsu và ba tông đồ còn ở trên núi, thì các môn đệ đã được Chúa sai đi truyền giáo gặp một trở ngại lớn. Đó là chuyện một đứa trẻ bị quỷ ám, quỷ thường hành hạ, xô nó vào lửa hoặc đẩy xuống nước cho chết. Cha đứa bé đã đưa nó đến cho các môn đệ, nhưng các ông này không thể thắng được tên quỷ kia. Bệnh tật khốn khổ của đứa bé, có lẽ là chứng động kinh, đã lôi kéo đám đông và các kinh sư, họ bắt đầu tranh luận với các môn đệ. Chắc hẳn mấy ông kinh sư nọ phải vui sướng vì sự thất bại này và phải hỏi các môn đệ ấy xem liệu ông Thầy của họ sẽ đuổi được tên quỷ này không. Câu truyện tới đây thì Chúa Giêsu xuất hiện và thu hút mọi người. Cha đứa nhỏ len lỏi đến được với Chúa Giêsu và trình bày cho Người hay tình cảnh. Sau khi đã thử lòng tin của ông, Chúa Giêsu chữa cho con trai ông ta được lành. Phép lạ này đặt sức mạnh của Thầy đối chọi với sự yếu kém, bất lực của các môn đệ. Đức Giêsu mặc dầu đang tiến đến cái chết, như Người đã loan báo, thì Người vẫn cứ thảnh thơi hành động nhờ vào tính toàn năng của Thiên Chúa.

Mặt dưới của sự thất bại

Sự các môn đệ thất bại không trừ được quỷ cho Chúa Giêsu cơ hội giáo huấn về lòng tin và sự cầu nguyện, cả hai đều là nền tảng của việc truyền giáo cũng như đời sống Kitô giáo. Về phương diện này, ba giai đoạn của trình thuật thật quan trọng ? lời trách móc đám đông, nói chuyện với người cha và nói chuyện với các môn đệ. Khi người cha mô tả cho Chúa Giêsu cơn bệnh của đứa con trai ông và sự bất lực của các môn đệ Người thì Chúa Giêsu đưa ra một lời trách móc. “Ôi thế hệ cứng lòng, không có lòng tin !". Các ngôn sứ trước thái độ bất trung và cứng lòng của dân Do thái thường kêu lên như vậy. Căn nguyên của sự thất bại nằm trong sự thiếu lòng tin, và điều này khiến Chúa phải bực mình nổi giận : "Tôi còn phải chịu đựng các người cho đến bao giờ nữa?”

Cha của người bệnh nói : “Nếu Thầy có thể làm được gì, thì xin chạnh lòng thương mà cứu giúp chúng tôi." Lời kêu gọi xin thương xót này làm động lòng Chúa, mặc dầu có một sự ngờ vực nào đó về quyền năng của Người. Chúa Giêsu bắt bẻ lại : "Sao lại nói: nếu Thầy có thể ? Cái gì cũng có thể đối với người có lòng tin”, có nghĩa là Thiên Chúa toàn năng phục vụ cho kẻ tin. Chúa Giêsu nắm giữ quyền năng thay đổi thực tại vì lợi ích của người tín hữu chân thật. Người cha đã hiểu được tiến trình Chúa Giêsu đề nghị cho ông : “Tôi tin! Nhưng xin Thầy giúp lòng tin yếu kém của tôi". Thay vì xin chữa khỏi cho con mình, ông lại xin được tăng thêm lòng tin vốn là điều kiện cho phép lạ được thực hiện.

Cầu nguyện cho có lòng tin đã là một thái độ tin rồi và không có được lòng tin vững chắc, nếu không dựa vào ân sủng của Chúa. 

 

Suy niệm 4: Bài học đức tin 

Chúng ta biết phép lạ hôm nay xảy ra sau khi Chúa biến hình trên núi Thabor. Đang lúc đi xuống chân núi thì thấy dân chúng xúm quanh lại đông đúc bên cạnh là nhóm luật sĩ đang tranh luận với tông đồ. Phúc âm cho thấy dân chúng gặp Chúa thì họ ngạc nhiên (c.15). Tại sao lại ngạc nhiên. Có người nói dân chúng ngạc nhiên vì Chúa vừa ở trên núi xuống. Chúa còn gĩư trên khuôn mặt những lằn sáng chói ngời giống như là Maisen xưa kia ở Sinai đi xuống (Xac 34,29). Nhưng thật ra ở đây, bản văn không nói gì về vấn đề này. Ngoài ra sau khi xuống núi biến hình, Chúa còn căn dặn các môn đệ  đừng “nói cho ai hay các điều họ đã thấy ở trên núi cho đến khi Chúa sống lại” (Mc 9,9). Nếu Chúa muốn dấu kín, thì việc gì mà Chúa giữ nét mặt uy nghi sáng ngời của núi Thabor làm gì nữa.

Vậy thì dân chúng “ngạc nhiên” là ở chỗ Chúa Giêsu đến đúng lúc các môn đệ gặp ngõ bí vì họ không chữa được bệnh quỉ ám như mọi khi, và đang bị các luật sĩ nhạo cười nữa. Còn phía bệnh nhân thì đang trong tình trạng nguy ngập thập tử nhất sinh và thử thách các tông đồ. Như lời người cha tự cung khai là đứa con trai ông bị ám tàng và bị kinh phong (c.17), xùi bọt mép, gân cốt rã rời (c.20). Rõ ràng đây làm bệnh trạng, một loại rối loạn thần kinh bị ma quỉ làm trầm trọng thêm lên gấp bội, bệnh nhân trở thành kinh dị, không còn làm chủ được trí khôn ý chí tình cảm nữa vì nhường chỗ cho ma quỉ rồi, ma quỉ chủ trị rồi. Đấy chúng ta thấy một tình trạng quỉ ám nhập là ghê sợ như thế đó. Không thể tự mình làm chuyện gì nữa, chúng tôi đừng nói đến việc ăn năn sám hối. Các môn đệ đã ra tài chữa chạy nhưng đã thất bại nặng nề (c.18)  và đang bị các luật sĩ nhạo cười.

Thấy cảnh huống đó, Chúa Giêsu nói: “Hỡi thế hệ cứng lòng tin và tà vạy” (c.19). Lời này nhắm tới trước là môn đệ không đủ ăn chay cầu nguyện và còn tự tin vào tài hèn sức mọn của mình (c.29). Rồi tới dân chúng, chỉ háo hức muốn xem cho no mắt những cái kỳ dị mà không muốn tìm hiểu chiều sâu của ơn cứu độ qua phép lạ đó. Rồi luật sĩ, họ chỉ đến để bắt bẻ chỉ trích chứ không để tìm hiểu sự thật, hay thống hối gì đâu. Còn đối với người cha, thì như ông chỉ lo có một vấn đề sinh tử phần xác của đứa con ông.

Dù sao thì Chúa cũng quên hết nhọc mệt trước khi người cha có đứa con đau khổ này. Oâng thưa rõ với Chúa là con ông bị ám tàng rồi (c.17.18) đã chạy thầy chạy thuốc và đến cả với các môn đệ cũng không xong (c.18). Nay ông đem lòng tin đến cầu xin Chúa là cuối cùng. Và ông xin Chúa thương xót con ông tội nghiệp (c.22). Có lẽ một đàng ông bị lung lạc vì những người biệt phái, luật sĩ nhạo cười, và một đàng các môn đệ không chữa nổi cho nên ông đến thưa với Chúa “nếu có thể“. Hẳn là ông đã giảm bớt một chút lòng tin. Và Chúa đã lấy lại lòng tin cho ông bằng câu nói “Sao lại nói nếu có thể... Mọi sự đều có thể cho kẻ tin” (c.23). Không phải là Chúa không toàn năng. Nhưng là tại đức tin không đủ đó thôi. Đức tin là yếu tố quyết định để Chúa ban phép lạ.

Lúc ấy, người cha đã hiểu và ông tuyên xưng ngay ”Tôi tin” (c.24) và xin cứu giúp đức tin non yếu. Và Chúa đã thưởng công đức tin bằng một phép lạ nhãn tiền. Và Chúa đã phán có một lời (c.25), quỉ câm điếc liền xuất ra tức khắc, làm đứa bé như chết đi. Chúa cầm tay em đứng dậy (c.27), trao cho người cha trước nỗi ngạc nhiên của mọi người.

Bài học hôm nay:

1. Đức tin quan trọng đến Chúa cũng phải mủi lòng vì đức tin.

2. Ăn chay cầu nguyện để tránh thoát được cám dỗ ma quỉ.

3. Đức tin của người cha cứu con, còn quí ông là những người cha thì sao ?

 

Suy niệm 5: Sức mạnh chiến thắng

Cuộc song đấu giữa thiện và ác không là chuyện lý thuyết. Nó diễn ra trên qui mô thế giới, bên trong quốc gia, cộng đoàn, và nhất là bên trong mỗi người. Trong số 13 của hiến chế "Vui mừng và hy vọng", Công đồng Vaticanô II đã khẳng định về cuộc song đấu ấy như sau:

"Chính trong con người đã có sự chia rẽ, vì thế, tất cả cuộc sống con người, hoặc riêng rẽ, hoặc tập thể, đều biểu hiện như một cuộc chiến dĩ nhiên là bi thảm, giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và tối tăm. Hơn nữa, con người thấy mình không đủ sức khi phải tự mình chiến thắng hữu hiệu sức tấn công của sự dữ, đến nỗi mỗi người như cảm thấy bị xiềng xích trói buộc. Nhưng chính Chúa đến để giải phóng con người và làm cho con người trở nên mạnh mẽ, khi Ngài đổi mới từ nội tâm họ và loại ra ngoài thủ lãnh của thế gian này, kẻ đã kiềm giữ họ trong vòng nô lệ tội lỗi".

Dưới ánh sáng mạc khải, giáo huấn trên đây của Công đồng Vaticanô II vừa cảnh giác chúng ta về sự hiện hữu và tác động của ma quỷ, vừa mang lại cho chúng ta niềm phấn khởi và hy vọng, bởi vì Chúa Giêsu đã thực sự đánh bại ma quỷ, và đem lại cho chúng ta khí giới và sức mạnh để cùng chiến thắng.

Thật vậy, khu trừ ma quỷ vốn là một trong những sinh hoạt nổi bật của Chúa Giêsu. Qua hành động này, Chúa Giêsu không những thể hiện quyền năng của Ngài, mà còn tái tạo con người và cho con người tham dự vào quyền năng ấy. Từ nay, với quyền năng của Chúa Giêsu, con người cũng có thể đánh bại được ma quỷ.

Khi sai các môn đệ ra đi rao giảng Tin mừng, Chúa Giêsu cho các ông quyền trừ quỷ. Quyền ấy, ngày nay Ngài đã ủy thác cho Giáo hội. Giáo hội thực thi quyền ấy không những qua thừa tác vụ trừ quỷ, mà còn qua các hoạt động thánh hóa và mọi nỗ lực xây dựng trần thế của mình. Giáo hội cũng thực thi quyền ấy qua chính cuộc sống của các Kitô hữu. Nơi nào sức mạnh của sự dữ bị đánh bại trong tâm hồn con người, thì nơi ấy quyền trừ quỷ của Giáo hội được hiệu nghiệm thực sự.

Quả thế, qua phép rửa và các bí tích, mỗi Kitô hữu thực sự tham dự vào quyền năng của Chúa Giêsu. Nhưng các bí tích không phải là những bùa chú, ma thuật. Khi các môn đệ hỏi Chúa Giêsu tại sao họ không trừ nổi tên quỷ làm cho đứa bé bị câm, Chúa Giêsu trả lời: "Giống quỷ ấy chỉ trừ được bằng lời cầu nguyện mà thôi". Các phương tiện thánh hóa và trừ quỷ sẽ chỉ là bùa chú vô nghĩa, nếu không có sự tham dự và đáp trả tích cực của con người.

Xét cho cùng, cuộc sống đức tin vừa là thể hiện của quyền năng Chúa, vừa là cuộc chiến đấu của con người. Cầu nguyện không chỉ là kêu cầu quyền năng của Chúa, mà còn nói lên sự đáp trả và quyền năng của con người.

Nguyện xin Chúa củng cố và nâng dõ chúng ta trong cuộc chiến chống lại sức mạnh sự dữ trong bản thân và trong môi trường chúng ta đang sống.

 

Suy niệm 6: Cầu nguyện và ăn chay 

Vào thời Chúa Giêsu, người Do thái thường quan niệm rằng : ma quỉ là nguyên nhân gây ra các bệnh tật và nó thống trị trên nhiều người. Chính vì thế mà người cha của đứa trẻ bị kinh phong đã nhờ môn đệ của Chúa Giêsu trừ quỉ. Thế nhưng các ông đã không thành công. Do đó, vừa thấy Chúa Glêsu và ba môn đệ từ trên núi xuống sau cuộc biến hình sáng láng - dân chúng đã đến kêu cầu Chúa trừ quỉ ra khỏi đứa bé. Và Ngài đã dùng quyền năng Thiên Chúa truyền cho thần câm điếc ra khỏi đứa bé và không được nhập vào em nữa.

Khi các môn đệ hỏi Chúa Giêsu : "Tại sao chúng tôi không trừ được quỉ ấy”. Ngài bảo họ : “Giống qủi đó chỉ trừ được bằng cầu nguyện”, và trong Mt thì cần phải ăn chay và cầu nguyện mới trừ được.

Cầu nguyện và ăn chay đó là phương thế cần thiết để kitô hữu đi vào sâu trong sự kêát hiệp mật thiết với Thiên Chúa, được sức mạnh Thiên Chúa nâng đỡ chống lại những tính hư, nết xấu và được trở nên giống Chúa nhiều hơn.

Ngày nọ, một linh mục đến hỏi thánh Gioan Vianney bí quyết làm cho xứ đạo được đạo đức, thánh thiện. Thánh nhân hỏi : "Ngài đã làm gì ?" Cha kia đáp : "Con tổ chức hội đoàn, con mời gọi học giáo lý, con cho thực hiện những cuộc rước kiệu... Thế nhưng xứ con giáo dân vẫn lười biếng, bê bối". Thánh Vianney hỏi lại:  “Thế cha đã ăn chay cầu nguyện chưa ?". Nghe câu hỏi đó cha sở này thú thực là chưa. "Vậy Cha hãy về ăn chay, cầu nguyện nhiều hơn, xứ đạo cha sẽ biến đổi".

Một câu châm ngôn của sách Talmul đã nói : "Ai cầu xin mà không được nhận lời, người ấy hãy ăn chay đi”.

Xin Chúa cho mỗi kitô hữu nhận thấy giá trị cao quí và tầm quan trọng của việc ăn chay, cầu nguyện. Nhờ đó họ được gia tăng đức tin, đức cậy, đức mến, hầu góp phần xây dựng Giáo Hội mỗi ngày một tốt đẹp, thánh thiện hơn.

 

Suy niệm 7: Mọi sự đều có thể với những kẻ tin

Một con cá voi khổng lồ, nặng đến 30 tấn, đã bị vướng vào một màng lưới ở ngoài khơi biển Ả-Rập. Mặc dù đã vẫy cùng hết sức, nhưng nó vẫn không thể nào thoát ra khỏi màng lưới kia được.

Một trực thăng của Hoa Kỳ bay qua vùng biển trên, đã phát hiện nên đã báo tin cho một tuần dương hạm đang hoạt động ở gần đó.

Tuần dương hạm đã tiến ngay tới nơi chú cá voi bị mắc nạn, rồi cho tầu chay song song với nó và phái thủy thủ xuống, cắt màng lưới đang quàng lên mình nó. Sau hơn một tiếng đồng hồ làm công việc trên đây, các thủy thủ thấy chú cá voi đã có thể được thoải mái đôi chút, nhưng vẫn còn một mảnh lưới khá lớn, quàng lên đầu nó.

Bỗng chú cá voi vùng mạnh lên, rồi phóng ra xa con tầu, làm cho mấy thủy thủ chỉ còn biết đứng mà nhìn theo con cá voi đáng thương. Thấy thế, viên hạm trưởng cho một chiếc “ca-nô” đuổi theo, với hy vọng gỡ mạng lưới còn lại ở trên đầu chú cá voi đáng thương. Con vật như hiểu được ý người, nên đã bơi chậm lại như để chờ chiếc “ca-nô”. Sau cùng nó dừng lại. Thế là màng lưới còn lại đã được gỡ khỏi mình nó. Sau đó nó từ từ bơi đi trước những cái nhìn thoả mãn của các thủy thủ.

Thái độ của chú cá voi trong mẩu tin trên đây, như là muốn nói lên với chúng ta, sự tin tưởng của nó vào những thủy thủ đã ra tay nghĩa hiệp với nó, và nhờ thế mà nó đã được thoát nạn.

Đoạn Tin Mừng hôm nay cũng nói lên cho chúng ta rằng, tin đó là điều cần thiết để được hưởng một phép lạ.

Thánh Sử Marco thuật lại câu truyện một người dẫn một đứa con bị quỉ ám đến xin các Tông Đồ của Chúa chữa. Các ông đã chưã mà không có  kết quả, nên người lại đứa con đến cho Chúa.

Vừa nghe biết sự việc, Chúa Giêsu đã lên tiếng trách: "Hỡi thế hệ cứng lòng tin, Ta sẽ còn phải ở giữa các người đến bao giờ ?”

Khi dần con đến xin các Tông Đồ chữa cho nó, hẳn là người cha của đứa tre ặphải tin. Vì có tin thì ông mới dẫn con đến chứ ? Vậy mà sao Chúa lại trách : “Hỡi thế hệ cứng lòng tin”

Đúng là ông đã có lòng tin, nhưng là một thứ lòng tin chưa vững chắc. Bằng chứng là, ngay khi đến với Chúa Giêsu, ông còn nói : “Nếu thầy có thể làm được gì, thì xin Thầy thương giúp tôi”. Và Chúa Giêsu đã vặn hỏi :” Sao ông lại nói là, nếu Thầy có thể?” .Với Chúa mà còn như thế, thì huống chi là cácTông Đồ. Vì thế không lạ gì, Chúa đã trách ông ta cứng lòng tin.

Sự cứng lòng tin của người này ở đây, có lẽ phát sinh từ chỗ ông nghĩ rằng, quyền chữa bệnh hay quyền trừ quỉ mà các Tông Đồ có là do chính các ông đó, chứ không nghĩ rằng, quyền đó là quyền từ Thiên Chúa mà đến. Vì thế, ông nghĩ là các Tông Đồ không thể bằng Chúa được.

Nhưng khi được Chúa cho biết: “với kẻ tin, thì mọi sự đều có thể được” thì Thánh Sử Marco cho biết : “Cha đứa bé khóc lóc kêu lên :Thưa Thầy tôi tin, xin Thầy trợ giúp lòng tin yếu kém của tôi”. Lúc đó, điều người cha đứa bé bị qủi ám xin, đã được Chúa nhận lời.

Tin là điều kiện đầu tiên và thiết yếu mà những người muốn được hưởng phép lạ phải có. Nhưng tin không phải chỉ là chấp nhận một lần, rồi sau đó, người tin đem Đức tin cất kỹ vào trong một hộc tủ nào đó trong đời sống, để chờ khi nào cần đến thì mới lại đem ra. Không, Đức Tin là một thực thể sống động, nó cần phải được làm mới lại luôn, bằng phương cách cầu nguyện và ăn chay.

Chính vì thế, khi được các Tông Đồ hỏi là tại sao các ông đã không trừ được quỉ trong trường hợp này, thì Chúa Giêsu đã trả lời :”Loại đó không thể trừ được, nếu thiếu cầu nguyện và ăn chay”.

Cầu nguyện và ăn chay, đó là phương cách làm cho Đức Tin của chúng ta luôn được tươi mới, được mạnh mẽ, vì cầu nguyện chính là tâm giao với Chúa. Trong những giờ phút tâm giao đó, quyền năng của Thiên Chúa được thông ban cho chúng ta. Chính quyền năng đó sẽ giúp chúng ta chiến thắng sự dữ. Trái lại thiếu hai việc làm đó, Đức tin sẽ bị gìa nua, cằn cỗi và yếu đi. Và khi đó, chắc chắn chúng ta sẽ thất bại khi phải đương đầu với quỉ dữ.

 

Suy niệm 8: Tại sao các môn đệ không trừ được quỷ? _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Ngày nọ, một linh mục đến hỏi thánh Gioan Vianney bí quyết làm cho xứ đạo được thánh thiện. Thánh nhân hỏi: "Ngài đã làm gì?"Cha kia đáp: "Con tổ chức hội đoàn, con mời gọi học giáo lý, con cho thực hiện những cuộc rước kiệu.... Thế nhưng xứ con giáo dân vẫn lười biếng, bê bối".Thánh Vianney hỏi lại:“Thế cha đã ăn chay và cầu nguyện chưa?".Nghe câu hỏi đó cha sở này thú thực là chưa hề nghĩ tới. Thấy vậy, cha Gioan Vianney đã chỉ ra cho cha kia biết nguyên nhân là chưa cầu nguyện và ăn chay nên không thành công.

Câu hỏi: "Tại sao chúng con không trừ được quỷ” mà các môn đệ cất lên hỏi Đức Giêsu có lẽ cũng là câu hỏi đầu tiên của chúng ta khi nghe đọc bài Tin Mừng hôm nay!

Khi các môn đệ đang phân vân và không thiếu kinh ngạc trước sự cứng đầu của quỷ, Đức Giêsu đã nói ngay: “Giống quỷ đó chỉ trừ được bằng cầu nguyện”.

Tại sao vậy? Thưa! Rất đơn giản, vì các môn đệ chỉ là người thừa tác để trừ quỷ chứ tự thân, các ông không thể trừ được. Vì thế, các ông phải nhân danh người sai mình. Cầu nguyện chính là sợi chỉ xuyên xuốt cuộc đời của người sai và người được sai. Khi cầu nguyện, người thi hành chỉ biết làm khi có lệnh hay đúng hơn là làm theo ý chủ. 

Chỉ có sự kết hiệp mật thiết với Chúa, con người mới có khả năng để thống trị ma quỷ. Chỉ có cầu nguyện liên lỷ, con người mới gắn bó và đi trong đường lối của Thiên Chúa, nếu không, người ta dễ làm theo ý riêng và quy chiếu về mình thay về Chúa.

Thật vậy, "không cầu nguyện thì không có đức tin.

Không có đức tin thì không có tình mến.

Không có tình mến thì sinh kiêu ngạo.

Khi đã kiêu ngạo thì hoàn toàn thuộc về ma quỷ”

Đây là mấu chốt các môn đệ không trừ được quỷ.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy biết cậy trông vào Chúa qua việc cầu nguyện. Cần xác định rõ rằng: việc trừ quỷ là việc của Chúa, chúng ta chỉ là dụng cụ Chúa dùng. Tuy nhiên, dụng cụ phải vừa tay ông chủ, tức là chúng ta chỉ hữu dụng khi biết phụ thuộc vào Chúa qua cầu nguyện. 

Xin Chúa Giêsu ban cho chúng ta ý thức được sự cao quý của việc cầu nguyện, để đức tin, cậy, mến ngày càng lớn mạnh trong con người và nơi sứ vụ của chúng ta. Amen.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm