Danh mục bài viết

Cập nhật 21/2/2019 - 3:56 - Lượt xem 2700

Thứ Sáu tuần 6 Thường Niên

"Ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm thì sẽ cứu được mạng sống mình".

 

Phúc Âm: Mc 8, 34-39

Khi ấy, Chúa Giêsu tập họp dân chúng cùng các môn đệ lại, và phán: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta. Quả thật, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất. Còn ai chịu mất mạng sống mình vì Ta và vì Phúc Âm, thì sẽ cứu được mạng sống mình. Vì chưng được lời lãi cả thế gian mà mất mạng sống mình, thì nào được ích gì? Và người ta lấy gì mà đánh đổi mạng sống mình? Ai hổ thẹn vì Ta và vì lời Ta trong thế hệ ngoại tình và tội lỗi này, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn từ khước nó, khi Người đến trong vinh quang của Cha Người cùng với các thần thánh".

Và Ngài nói với họ: "Quả thật, Ta bảo các ngươi: trong số những kẻ có mặt đây, có người sẽ không phải nếm cái chết, trước khi thấy Nước Thiên Chúa đến trong quyền năng".

 

 

1. Theo Chúa Giêsu (trích Mỗi ngày một tin vui)

Khi nhìn về hoạt động của Giáo Hội giữa thế giới hôm nay, có người ghi nhận rằng Giáo Hội hiện tại rất đa năng đa dạng, Giáo Hội có thể có mặt một cách khéo léo và hiệu quả trong hầu hết mọi lãnh vực của đời sống con người; nhưng đôi khi Giáo Hội đã bỏ quên một sở trường có thể là quan trọng nhất, đó là làm người phát ngôn bảo vệ các giá trị tuyệt đối của Tin Mừng và bảo vệ cho đến cùng như được nhắc lại trong Tin Mừng hôm nay.

Sau khi nghe Phêrô nói lên sự thật: "Thầy là Ðức Kitô", thì Chúa Giêsu xác định rõ hơn thế nào là Kitô theo quan điểm của Thiên Chúa. Chúa Giêsu không ngần ngại minh định tư cách Kitô của mình, đó là một Ðấng Kitô theo hình ảnh của Người Tôi Tớ Yavê như được nhắc đến trong sách Tiên tri Isaia. Ngài sẽ không là Ðấng Kitô theo ý riêng của mình, nhưng hoàn toàn theo ý Thiên Chúa Cha như đã được tiên báo nơi hình ảnh người tôi tớ Yavê và ngày càng được mạc khải rõ hơn nơi Người Con yêu dấu của Thiên Chúa; Thiên Chúa muốn Ngài hoàn thành kế hoạch bằng chính đau khổ và cái chết của Ngài. Mạc khải ấy lẽ ra phải được các môn đệ đón nhận với cảm thông và chia sẻ. Phêrô đã đại diện các Tông đồ để tuyên xưng: "Thầy là Ðức Kitô", nhưng chỉ tiếc liền sau đó, ông đã không hoàn toàn cảm nghĩ theo cách thức Thiên Chúa, nhưng đã theo cách thức nhân loại. Phêrô phản đối thái độ vâng phục của Chúa Giêsu, và một cách vô tình, ông đã lôi kéo Ngài ra khỏi tư cách Kitô.

Chúa Giêsu chẳng những quở trách Phêrô, Ngài còn đưa ra một giáo huấn quan trọng: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá mình mà theo Ta". Từ nay cả Phêrô lẫn những ai muốn làm môn đệ Chúa đều phải sống thân phận tôi tớ như Chúa. Nhưng Ngài còn thêm: "Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất". Làm tôi tớ Thiên Chúa, từ bỏ chính mình, vác thập giá, đồng nghĩa với chấp nhận hy sinh mạng sống mình vì Tin Mừng. Nếu có bao giờ con người cảm thấy ngại ngùng với những yêu sách đó, thì cần phải nhớ một lời cảnh giác của Chúa cũng như trong bối cảnh đó: "Ai hổ thẹn chối Ta và các lời Ta, thì Con Người cũng sẽ hổ thẹn chối nó, khi Ngài đến trong vinh quang Cha Ngài với các thánh thiên thần."

Ðành rằng con đường của Chúa là cả một đoạn trường, nhưng đã là môn đệ Chúa và muốn thi hành số mệnh của mình, chúng ta không còn một chọn lựa nào khác. Xin Chúa cho chúng ta can đảm sống đúng tư cách môn đệ của Chúa, mạnh dạn thực hiện những đòi hỏi của Tin Mừng, để ngày nay Danh Chúa được mọi người nhận biết và mai sau chúng ta được Chúa đón nhận vào Nước Trời.

 

 

2. Từ bỏ chính mình (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Trên con đường đi ngang giáo phận Xuân Lộc, 
có ngôi nhà thờ mặt tiền mang một dòng chữ to: “Sống là chọn.” 
Câu này dễ làm ta nghĩ đến câu kế tiếp: “mà chọn là bỏ.” 
Bỏ là điều, dù muốn dù không, ai cũng phải làm nhiều lần trong đời. 
Thai nhi phải bỏ bụng mẹ ấm êm, cô gái bỏ gia đình để về nhà chồng. 
Bỏ khi chọn việc, chọn trường, chọn nhà, chọn ơn gọi… 
Bỏ thường làm ta đau đớn, nhưng ta không thể chọn tất cả. 
Tuy nhiên, có khi từ bỏ đem lại niềm vui, đến nỗi ta không biết mình đang bỏ. 
Một vận động viên, một nhà khoa học hay một tu sĩ đã tự ý bỏ nhiều điều. 
Nhưng họ rất vui khi nghĩ đến kết quả của việc từ bỏ đó. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu mời các môn đệ và đám đông 
từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo Ngài (c. 34). 
Từ bỏ chính mình là không coi mình như trung tâm nữa, 
không coi danh dự, quyền lợi, dự tính, của cải là điều mình phải nắm chặt. 
Vác thanh ngang của thập giá là việc mà người sắp bị đóng đinh phải làm. 
Như thế vác thập giá đồng nghĩa với việc chấp nhận cái chết sắp xảy ra. 
Đức Giêsu đã sống những điều này trước khi mời chúng ta sống. 
Ngài đã vác thập giá Cha trao cho Ngài. 
Ngài đã từ bỏ chính mình hoàn toàn khi bị treo trên thập giá. 
Đời sống người Kitô hữu mãi mãi không bao giờ dễ dàng, 
vì đó là hành trình vác thập giá của riêng mình theo chân Thầy Giêsu. 
Thập giá ghi dấu ấn trên bất cứ ai dám sống thật sự ơn gọi kitô hữu. 
Nhưng thập giá lại không phải là kết thúc của Kitô giáo. 
Kitô giáo kết thúc bằng sự sống và sự sống lại của Đức Giêsu. 
Tất cả nghịch lý nằm ở chỗ ai dám mất thì lại được, 
còn ai cố giữ cho được thì lại mất. 
Mà cái được và cái mất không như nhau. 
Cái mất chỉ là mạng sống tạm bợ ở đời này, 
còn cái được là sự sống vĩnh hằng ở đời sau (c. 35). 
Đức Giêsu đã trải qua kinh nghiệm này, kinh nghiệm được và mất. 
Ngài mời chúng ta dám sống kinh nghiệm ấy cùng với Ngài. 
Được cả thế giới này mà mất sự sống đời đời thì có ích chi ? (c.36). 
Đức Giêsu hôm nay vẫn muốn nhắc nhở chúng ta như thế.

Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế Người là tất cả của tôi. 
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi cảm thấy Người ở mọi nơi, 
đến với Người trong mọi sự, 
và dâng Người tình yêu trong mọi lúc. 
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, 
nhờ thế tôi không bao giờ muốn tránh gặp Người. 
Chỉ mong mọi ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, 
nhờ đó tôi gắn bó với ý muốn của Người 
và thực hiện ý Người trong suốt đời tôi. Amen. (R. Tagore) 

 

 

3. Tin và đi theo - Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Sau khi Phêrô thay lời anh em tuyên xưng niềm tin, Đức Giêsu đã ngay lập tức loan báo về cuộc khổ nạn của mình để các ông hiểu rõ về căn tính “Đấng Kitô” theo ý định của Thiên Chúa. Hình ảnh người tôi tớ Yavê trong Cựu Ước mà Isaia đã nhắc tới, đó chính là hình ảnh tiên báo về Ngài. Quả thật, Đức Giêsu đến không phải là làm theo ý riêng, nhưng hoàn toàn vâng phục Thiên Chúa Cha trong tư cách là người Tôi Tớ. 

Sau khi tỏ cho các ông về cuộc khổ nạn mà Đấng Kitô – Thiên Sai sẽ phải chịu, thì cũng ngay lập tức Ngài mời gọi các ông: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo”.

Thật tiếc thay cho Phêrô! Ông tuyên tín thì mạnh mẽ, nhưng khi nói đến sự vâng phục và con đường khổ giá mà Thầy sẽ đi để cứu chuộc nhân loại, thì ông đã thất vọng và lên tiếng can ngăn Ngài. Phêrô phản đối thái độ vâng phục của Đức Giêsu, và một cách vô tình, ông đã lôi kéo Ngài ra khỏi tư cách Kitô theo thánh ý Thiên Chúa Cha.

Như thế, ông đã lộ rõ tính thực dụng của mình khi đặt niềm tin vào một Đấng Thiên Sai đến giải phóng dân tộc theo nghĩa chính trị. Vì thế, ông đã bị Đức Giêsu quở trách thật nặng nề: “Satan! Lui lại đằng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thên Chúa mà là của loại người”. 

Trong cuộc sống đạo của chúng ta, nhiều khi không khác gì Phêrô! Có những cơn sốt sắng nổi lên thì thề sống chết với Chúa và trung thành đến cùng với Ngài, nhưng sau đó, khi thử thách hay những khó khăn gặp phải, chúng ta bắt đầu suy xét lại và đem so sánh thiệt hơn với đời. Những lúc như thế, chúng ta đã lập lờ và nhùng nhằng, so đo tính toán....

Nên nhớ quy tắc căn bản của sứ điệp Lời Chúa hôm nay: 

Thiên Chúa không bao giờ cất khỏi đau khổ cho con người. Nhưng ngược lại, Ngài sẽ tiếp tục gửi đau khổ đến cho những ai Ngài thương mến. Cũng như chính Ngài, Đức Giêsu luôn luôn mời gọi chúng ta đón nhận đau khổ và chiếu rọi yêu thương vào đó thì đau khổ sẽ có ý nghĩa và nở hoa cứu độ. Nếu không có yêu thương thì thập giá mãi mãi đè bẹp chúng ta, nhưng chúng ta đón nhận và vác lấy trong tình yêu thì nhờ thập giá sẽ trở thành con đường dẫn đến vinh quang, đau khổ sẽ thành biểu tượng tình yêu.

Xin Chúa Giêsu ban cho chúng ta ơn can đảm để lựa chọn và sống mầu nhiệm thập giá trong cuộc đời. Để ngang qua lòng mến, chúng ta được ơn cứu chuộc. Amen.

 

 

4. Sống đúng là Kitô hữu

Rồi Đức Giê-su gọi đám đông cùng các môn đệ lại. Người nói với họ rằng : “Ai muốn theo tôi! phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo. Quả vậy, ai muốn cứu mạng sống mình, thì sẽ mất , Còn ai liều mất mạng sống vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy. " (Mc. 8, 34-35)

Trong bài Phúc âm hôm qua, chúng ta đã thấy Chúa Giêsu cho các môn đệ hiểu đúng về bản thân và sứ mạng của Người : sứ mạng của Đấng Mê-si-a phải chịu đau khổ. Phêrô đã bực mình và không phải là không có lý do, bởi lẽ chuyện đó kéo theo hậu quả cho người môn đệ là ông. Điều tuyên bố này của Chúa có liên hệ tới ông. Có được một ông thầy là một đấng Mê-si-a quyền uy chiến thắng và có một người thầy là một Mê-si-a phải chịu đau khổ và bị người ta giết chết, đâu phải là chuyện như nhau. Chúa Giêsu biết rõ như vậy. Nên Người liền giải thích ngay làm môn đệ một Mê-si-a phải chịu đau khổ hệ tại ở sự gì : “Ai muốn theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo...”

Đảo lộn giá trị

Phải vác thập giá, phải từ bỏ mình, nguy cơ to lớn như vậy không phải là sự thiệt thòi, mất mát đâu. Trái lại, đó chính là một mối lợi. Thật là điều nghịch lý: người môn đệ lấy Đức Kitô làm con bài chủ trong cuộc chơi của mình, người ấy là kẻ thắng cuộc. Mất, chính là được với điều kiện là sự mất mát này là vì Chúa Giêsu và vì Phúc âm. Một cuộc sống chịu thiệt thòi vì Chúa Giêsu và vì Phúc âm như thế được coi như một sự thất bại xét về mặt hoàn toàn trần thế giống như cuộc đời của Chúa Giêsu vậy ; nhưng nó lại là một sự hoàn bị, đạt tới mức tròn đầy, bởi lẽ đó là một cuộc đời hoàn toàn quy hướng về Chúa. Trong chiều hướng ngược lại, con người chỉ tìm tán dương, tâng bốc, đề cao cái “tôi” của mình, chỉ muốn giữ mạng sống mình cho riêng mình thôi, người ấy có thể chắc chắn đánh mất cuộc sống ấy, không đạt được đích là sự thăng hoa đích thực. Và cho dù có giầu sang bạc ngàn bạc triệu, người ấy cũng sẽ không có thể dùng tiền mua được cho mình sự sống của Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đặt nét chấm phá cho bức họa chân dung người môn đệ bằng một câu nhấn mạnh đến tầm quan trọng của chứng từ : không hổ thẹn vì Chúa Giêsu. Lòng tin của người môn đệ không phải là một chuyện riêng tư; đức tin ấy đòi hỏi được biểu lộ và khẳng định công khai cho dù gặp phải những khó khăn. Lòng tin không phải là chiếc áo, vui thì mặc vào, còn khi gặp phiền hà rắc rối thì rũ bỏ.

Chúng ta có là môn đệ của Chúa Kitô không ? Để trả lời câu hỏi này, chúng ta cần tự hỏi mình xem ta cảm nghĩ thế nào, có tâm tình gì khi người ta nói đến đạo Chúa, Giáo hội, Chúa Kitô... khi ta đang làm việc, ở trong gia đình, hay trong mối quan hệ xã hội bạn bè. Chúng ta có dám đứng về phía Chúa Giêsu Kitô, không ba hoa, khoa trương, nhưng kiên quyết và xác tín ? Đối với người môn đệ, việc bày tỏ và khẳng định niềm tin của mình không phải là chuyện tùy tiện. 

 

 

5. Điều kiện để theo Chúa

Sau khi Chúa Giêsu tiên báo về cái chết và sự phục sinh của Ngài, thì Chúa mời gọi mọi người hãy bước theo Ngài. Chúa nói muốn theo Chúa thì phải có điều kiện. Điều kiện đó là “từ bỏ mình vác thập giá” mình mà theo Chúa (c.34-35).

Theo thánh Giêrôm, có 4 loại thập giá:

1. Tử đạo.

2. Tất cả những đau khổ phiền muộn do Thiên Chúa quan phòng gửi đến như bệnh tật, hay lo âu, sợ hãi chán nản, thất vọng, thất bại.

3. Tất cả những cám dỗ do ma quỉ bày ra và được Chúa cho phép xảy đến hầu tinh luyện hoặc tăng nhân đức.

4. Những hy sinh từ bỏ mà mỗi người muốn lập công phấn đấu với dục vọng của con người.

Bốn thứ thập giá ấy mãi mãi vẫn là một thập giá cho mỗi người tự vác lấy đi vào và đi ra khỏi đời mình và đi bằng một lối hẹp của Phúc âm. Bất cứ người con nào tin Chúa đều phải vác thập giá của mình. Một khi tin Chúa là phải gặp ngay những khó khăn thử thách Thiên Chúa gửi đến. Bắt đầu tin là bắt đầu phấn đấu với không phải là với xác thịt máu huyết mà thôi mà còn phải phấn đấu với thế giới ma quỉ nữa.

Phải ý thức được mình đang ở trong hoàn cảnh nào, lãnh địa nào, để biết được thập giá của mình nặng nhẹ ra sao. Riêng thánh Phaolô quả quyết phải trải qua nhiều nỗi đắng cay gian khổ mới được vào nước trời.

Điều này dễ hiểu và chúng ta đã thấy ngay nơi cuộc sống. Ở đời, một người được nhận vào làm việc trong một hợp tác xã, một quốc doanh, tổ hợp, họ phải thi cử và phải có khả năng xứng đáng. Nhưng không ai dễ đem phần đến cho. Huống chi là nước trời càng đòi hỏi gắt gao cái khả năng của vĩnh cửu. Vì thế tin theo Chúa, trước hết là chấp nhận mọi gian khổ, là tự xếp hàng phấn đấu trong lãnh vực siêu nhiên với ma quỉ. Là một chiến sĩ đi chống giặc, không ai lại không gặp gian nan thử thách. Vậy thì là con cái Chúa làm sao tránh được. Chúng ta biết trước rằng những đau khổ đời này không đáng gì so sánh với vinh quang hòng tỏ hiện cho chúng ta ở đời sau (cf. 10,2,9). Chịu đựng được gian nan trong can đảm là vì biết rằng sau những đau khổ sẽ có phần thưởng chờ đợi mình trong cõi vĩnh cửu. Thật ra nếu không vì một đối tượng, một mục đích nào đó, thì chúng ta không có lý do gì để mà chịu đựng được cả.

Cho nên nhẫn nại can đảm trong gian truân chính là điều kiện ta sẽ nhận được phần thưởng nơi Chúa. Ngay ở đời này đã có những phần thưởng chẳng hạn phần thưởng kẹo bánh cho trẻ con, phần thưởng Noel.

Nếu chúng ta được chính Thiên Chúa thưởng, chúng ta có hãnh diện không ? ý muốn của Chúa là thưởng công chúng ta sau cuộc đời trần gian này. Ý Chúa là muốn chúng ta chấp nhận gian khổ hy sinh. Vậy ý Chúa phải luôn luôn đặt ở hàng ưu tiên. Nếu ở đời này mà có người hết lòng theo đuổi một lý tưởng không mấy cao thượng, thí dụ một cầu thủ, một lực sĩ mà họ biết chấp nhận mọi gian khổ, thì con cái Chúa phải sống làm sao ?

Cho nên, nếu một khi biết được ý Chúa, biết được chương trình của Ngài rồi thì “sông sâu cũng lội trăm đèo cũng qua”. Thiên Chúa là tình thương, Ngài muốn chúng ta cùng cộng tác với Ngài chút đỉnh như giọt nước hoà tan trong ly rượu, như nơi thứ 5 đàng thánh giá, như 5 chiếc bánh và hai con cá.

Chúng ta có thể cộng tác với Chúa bằng đau khổ. Đừng bao giờ quên hoà hợp với Ngài để cứu độ.

 

 

6. Vác thập giá theo Chúa 

Trong Tin mừng hôm nay, liền sau lời loan báo lần thứ nhất về cuộc Thương khó của Ngài tại Giêrusalem, Chúa Giêsu đã kêu gọi mọi người hãy theo Ngài với những điều kiện rõ ràng: từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mỗi ngày .  

Những lời mời gọi của Chúa Giêsu xem ra khó thực hiện, nếu chúng ta không lấy Chúa Giêsu làm mẫu mực: không phải một Chúa Giêsu được hiểu theo nghĩa chính trị, cũng không phải một Chúa Giêsu dùng quyền thế để thống trị người khác, nhưng là một Chúa Giêsu khiêm nhu, nhân từ, hy sinh chính mình để phục vụ. Những lời mời gọi của Chúa không chỉ dành cho nhóm môn đệ, nhưng cho bất cứ ai muốn theo Chúa trên con đường hy sinh, từ bỏ, vác thập giá .

Hy sinh, từ bỏ, vác thập giá, tự chúng không mang ý nghĩa tích cực. Chúa không muốn con người phải chịu đau khổ, hy sinh chỉ vì đau khổ hy sinh, vì đó là một thái độ sai lạc nhưng Ngài muốn qua đau khổ, hy sinh, con người có thể theo Chúa một cách trọn vẹn. Theo Chúa là theo một con người, là sống như Chúa đã sống. Hơn nữa, không phải tự sức chúng ta có thể theo Chúa, nhưng cần có ơn Chúa soi sáng và hướng dẫn. Trước khi mời gọi chúng ta hy sinh, từ bỏ, thì chính Chúa đã trao ban tình yêu và sức mạnh để chúng ta có thể đáp lại lời mời gọi của Chúa. "Con Người phải chịu đau khổ nhiều và chịu chết trên thập giá, nhưng ngày thứ ba sẽ sống lại". Khi loan báo cái chết hy sinh của mình, Chúa Giêsu cũng loan báo sự phục sinh của Ngài. Cũng thế, khi kêu gọi các môn đệ theo Ngài, Chúa cũng cho biết mặt tích cực là sẽ được chia sẻ sự sống với Ngài: "Ai hy sinh mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ được sống". Việc hy sinh vác thập giá theo Chúa không đè bẹp con người, nhưng mở ra trước mắt con người viễn tượng tích cực. Chúng ta hãy cảm tạ Chúa đã mạc khải cho chúng ta mặc lấy tâm tình của Chúa để sống như Chúa.

 

 

7. Tình yêu và đau khổ

Thánh Phanxicô Assisiô sứ giả hòa bình cũng được gọi là Phanxicô năm dấu, nghĩa là người được Chúa Giêsu in trên thân thể 5 dấu đinh cuộc tử nạn của Ngài.

Yêu chuộng hòa bình, thánh Phanxicô cũng yêu chuộng cuộc tử nạn của Chúa Giêsu một cách đặc biệt. Ngọn lửa yêu mến đối với Chúa Giêsu chịu treo trên Thập giá đã bừng cháy mãnh liệt từ lúc ngài vào nhà nguyện thánh Đamianô. Vị sứ giả của hòa bình đã cầu nguyện và chỉ xin một điều duy nhất là được biết yêu thương.

Nhìn lên Thập giá lắng nghe tiếng Chúa, Phanxicô bỗng hiểu rằng yêu thương đích thực chính là nên giống Chúa Giêsu trên Thập giá. Chúa Giêsu đã đáp trả khát vọng của Phanxicô đến độ đã in 5 dấu vết tử nạn của Ngài trên thân thể thánh nhân.  

Thập giá, đau khổ chỉ giá trị khi nó là biểu hiện của tình yêu đối với Đức Kitô. Tin mừng hôm nay nhắc lại chân lý ấy. Sau khi Phêrô đại diện các Tông đồ tuyên xưng Ngài là Đức Kitô, Chúa Giêsu đã xác định ý nghĩa của Danh xưng ấy. Ngài chỉ là Đức Kitô, bởi vì Ngài sẽ bị treo trên Thập giá. Do đó, tuyên xưng Ngài là Đức Kitô cũng có nghĩa là đi theo con đường Thập giá. Đó là tư cách người môn đệ Đức Kitô : "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá theo Ta”.

Thập giá, đau khổ mãi mãi vẫn là một mầu nhiệm đối với con người. Chúa Giêsu đã không nói gì về nguồn gốc của đau khổ, Ngài chỉ nhận lấy đau khổ và chiếu dọi yêu thương vào đau khổ, đồng thời mời gọi chúng ta chấp nhận đau khổ như con đường giải thoát. Không có yêu thương thì đau khổ vẫn luôn là một sức nặng đè bẹp con người, nhưng có yêu thương thì đau khổ trở nên có ý nghĩa và là biểu tượng của yêu thương.

Như mỗi người chúng ta, Chúa Giêsu cũøng sợ hãi đau khổ. Ngài cũng đà từng xin khỏi uống chén đắng, thế nhưng để thế gian biết Ngài yêu mến Chúa Cha, Ngài đã chấp nhận uống cạn chén đắng.

"Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá theo Ta”. Lời của Chúa đến với chúng ta ngay lúc đau khổ đang chồng chất trên mỗi người chúng ta. Mỗi người một đôi vai, mỗi ngày một thập giá, ai trong chúng ta cũng có thập giá để vác: có đau khổ để chịu đựng. Chúng ta hãy nhìn lên Thập giá cứu độ, chỉ tiếng gọi yêu thương từ Thập giá mới có thể chiếu dọi ánh sáng vào từng nỗi đớn đau của chúng ta. 

“Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập giá theo Ta”. Chúa Giêsu không bảo chúng ta ôm lấy thập giá để bất động tại chỗ, nhưng để bước theo Ngài lên đỉnh Núi Sọ. Không có Đức Kitô: không bước theo Ngài, Thập giá mãi mãi vẫn chỉ là sức mạnh đè bẹp. Nhưng với Đức Kitô, trong tình yêu của Ngài, thập giá sẽ trở thành con đường dẫn đến vinh quang, đau khổ sẽ thành biểu tượng tình yêu.

Thánh Augustinô đã nói : “Hãy yêu và làm tất cả những gì bạn muốn”. Hãy yêu thương để biến trái đắng thành mật ngọt, đau khổ thành niềm vui. Hãy yêu thương để làm nhẹ đau khổ cho người khác. Hãy yêu thương để không trở thành gánh nặng cho người khác. Và cùng với thánh Phaolô, trong mọi sự, chúng ta hãy tuyên xưng : “Tôi chỉ biết có Đức Kitô và là đức Kitô chịu đóng đinh Thập giá”ù . 

 

 

8. Từ bỏ để đi theo Chúa

Từ bỏ và tiếp nhận, đó là hai mặt của một sự thật. Bỏ mình để mà nhận lấy Thập Giá là hai mặc của việc đi theo Chúa. Sự từ bỏ nào cũng kéo theo sự mất mát, đau đớn. Từ bỏ điều càng gần gũi với mình thì con người càng cảm thấy xót xa. Bỏ một vật dụng quen thuộc, ta cảm thấy tiếc nuối. Còn phải bỏ những gì quen thuộc đang làm thành con người ta, thì ta cảm thấy thế nào ?

Sự từ bỏ gây đau đớn cho con người hơn là mất mát. Trong mất mát tôi bị động. Còn trong từ bỏ tôi chủ động, nghĩa là trong từ bỏ đòi hỏi một quyết định của chính tôi.

Như thế, dù thế nào đi nữa thì từ bỏ vẫn là một lời mời gọi hay đúng hơn là một điều kiện để đi theo Chúa.

Trong tác phẩm “Quo vadis” của Sienkiwez , một văn hào Công Giáo người Ba lan, có một đoạn như sau: Vincinius, một thanh niên thuộc giới quí tộc Roma, anh yêu một thiếu nữ Công Giáo. Nhưng vì không cùng chung một tôn giáo nên họ không có sinh hoạt chung với nhau về mặt tôn giáo được.

Lúc bấy giờ ở Roma các tín hữu đang bị bách hại. Họ phải tổ chức những buổi cầu nguyện kín về ban đêm. Một đêm nọ,Vincinius theo thiếu nữ nọ đến dự một buổi cầu nguyện. Anh đã nghe Tông Đồ Phêrô giảng. Khi nghe giảng thuyết, anh cảm thấy có một sự thôi thúc trong anh, bắt anh giã từ những suy nghĩ, những tập quán quen thuộc và cả chính con người của anh nữa, để bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng anh chưa làm được. Như thế là anh đã nghe được một lời mời gọi từ bỏ.

Từ bỏ và mâỳt mát đều có chung một hậu quả nghĩa là làm cho ta không còn cái mà mình có. Tuy nhiên có thể có mất mát mà không có từ bỏ . Thí dụ một người có một người cha vừa qua đời. Người này đã mất một người cha, nhưng chắc chắn là không bỏ người cha đó.

Còn trong từ bỏ thì luôn luôn bao gồm sự mất mát.

Bước đầu của từ bỏ là thẩm định giá trị của cái mà chúng ta định từ bỏ. Chẳng hạn như là tôi thấy điều nàyĂ tốt  hơn điều kia,vật này đẹp hơn vật kia... Sau khi thẩm định giá trị như vậy, chúng ta sẽ quyết định. Trở lại với trường hợp của Vincinius đã nêu ra ở trên. Khi nghe Phêrô giảng, anh đã thấy được giá trị của một cuộc sống mới, một cuộc sống mà theo như nhận định của anh, có một cái gì hấp dẫn, cuốn hút anh, đến nỗi anh cảm thấy anh cần nó. Thế nhưng để có được cuộc sống đó, anh phải từ bỏ cuộc sống hiện tại. Anh biết như thế, nhưng anh chưa làm được.

Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa cũng đang mời gọi chúng ta từ bỏ chính mình để nhận lấy Thập Giá mà theo Ngài. Trước sự lựa chọn này, trước hết chúng ta phải thẩm định được giá trị của Thập Giá, ít nữa là theo những gì chúng ta hiểu được. Rồi sau đó  phải đem cuộc đời và Thập Giá lên cân. Như thế chúng ta mới có thể có quyết định được.

Nhưng dù có thấy Thập Giá có giá trị lớn lao thế nào đi chăng nữa, thì bản tính tự nhiên của con người vẫn sợ Thập Giá. Chúa Giêsu, trước giờ khổ nạn, Ngài cũng đã run  rẩy xin với Chúa Cha : “ Lạy Cha, nếu có thể được, xin cất chén này xa con”. Nhưng ngay sau đó, Ngài cũng đã không quên thưa thêm rằng : “ Nhưng xin đừng theo ý con, một theo ý Cha”. 

Sở dĩ có câu sau này, là vì tình yêu của Ngài đối Thiên Chúa Cha. Vì yêu mà Ngài không muốn làm phật ý Thiên Chúa Cha, một ý mà như Ngài biết la,ẵ cứu rỗi nhân loại. Ý đó được thực hiện bằng con đường Thập Giá.

Cuộc sống với ba nhiêu đam mê, tật xấu đã cuộn gói chúng ta vào trong một chiếc vỏ ốc, làm chúng ta khó mà nghe được những lời mời gọi từ bỏ. Và nếu có nghe được, thì việc lột bỏ chiếc vỏ cứng kia đi, để chui ra ngoài, sống một cuộc sống, trong một môi trường mới, không phải là không đem lại cho chúng ta những nỗi đau đớn đâu. Chính vì thế mà chúng ta mới sợ Thập Giá.

Trong thanh lễ hôm nay, chúng ta hãy cầu xin cho tất cả chúng ta hiểu được giá trị của Thập Giá, và nhất là cho chúng ta có can đảm đáp trả lời mời gọi từ bỏ , để ra khỏi chiếc vỏ cứng của những thói quen, tập quán xấu, hầu sống một cuộc sống mới, cuộc sống theo Chúa với Thập giá của mình.

Vỏ cứng mà lúc này đây chúng ta cần đập bỏ, đó là những tội lỗi của chúng ta. Hãy bắt tay vào việc ấy bằng cách bầy tỏ lòng thông hối ăn năn của chúng ta. 

 

 

9. Liều mạng sống vì Thầy

Sau khi tiết lộ cuộc khổ nạn của người cho các môn đệ Chúa Giêsu tiếp tục dạy các ông bằng cách khai triển tiếp tư tưởng đó: Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ mình, vác Thập giá mình mà theo Ai liều mất mạng sóng mình vì tôi và vì Tin Mừng, thì sẽ cứu được mạng sống ấy. Đây là một lời nhắn nhủ các môn đệ cũng như nhưng ai theo Chúa: số phận những ai theo Chúa là thế đó, Chúa cũng cho biết trước như vậy.

Ai hổ thẹn vì tôi và những lời tôi dạy Thì Con người cũng hổ thẹn vì kẻ ấy khi người ngự đến cùng với các thiên thần, trong vinh quang của Cha Người. Đây là một lời cảnh cáo đồng thời là một lời hứa. Giữa thế hệ ngoại tình và tội lỗi nầy nếu chúng ta không sợ làm chứng cho Chúa, cho những lời dạy bảo của Chúa, bằng một đời sống Phúc âm, thì trong ngày vinh quang của Chúa, những con người như thế sẽ được Chúa tiếp đón niềm nở. 

Lời Chúa hôm nay bắt mỗi người chúng ta nhìn lại cuộc sống của chính mình. Ngày nay nhiều nơi trên thế giới, người ta tìm cách loại trừ, bắt bớ người Kitô hữu. Nhiều khi vì muốn sống đức tin, muốn sống những giá trị Phúc âm mà chúng ta phải chịu thiệt thòi. Một người cha gia đình làm nghề thợ mộc, một hôm đến nói với tôi rằng: Thưa cha con muốn đem gia đình đi chỗ khác làm ăn vì ở đây con thất nghiệp hoài. Con đã do dự từ lâu lắm về quyết định nầy vì nếu con đi nơi khác, xa nhà thờ, con cái không được học giáo lý, đức tin sẽ mồn một. Xin cha cầu nguyện cho con dể can đảm ở lại và tìm ra một nghề gì khác để sống tạm qua ngày, cho cả gia đình con được gần nhà thờ nhà thánh. Đó là một người Kitô hữu can đảm, chấp nhận khó khăn vì đời sống đức tin của mình cũng như của con cái. Phải, chung quanh chúng ta cũng có nhiều tấm gương anh dũng như thế.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm