Danh mục bài viết

Cập nhật 20/2/2019 - 3:57 - Lượt xem 2247

Thứ Năm tuần 6 Thường Niên

"Thầy là Ðấng Kitô. Con Người sẽ phải chịu khổ nhiều".

 

Phúc Âm: Mc 8, 27-33

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng các môn đệ đi về phía những làng nhỏ miền Cêsarê thuộc quyền Philipphê. Dọc đường, Người hỏi các ông rằng: "Người ta bảo Thầy là ai?" Các ông đáp lại rằng: "Thưa là Gioan tẩy giả. Một số bảo là Êlia, một số khác lại cho là một trong các vị tiên tri". Bấy giờ Người hỏi: "Còn các con, các con bảo Thầy là ai?" Phêrô lên tiếng đáp: "Thầy là Ðấng Kitô". Người liền nghiêm cấm các ông không được nói về Người với ai cả. Và Người bắt đầu dạy các ông biết Con Người sẽ phải chịu đau khổ nhiều, sẽ bị các kỳ lão, các trưởng tế, các luật sĩ chối bỏ và giết đi, rồi sau ba ngày sẽ sống lại. Người công khai tuyên bố các điều đó. Bấy giờ Phêrô kéo Người lui ra mà can trách Người. Nhưng Người quay lại nhìn các môn đệ và quở trách Phêrô rằng: "Satan, hãy lui đi, vì ngươi không biết việc Thiên Chúa, mà chỉ biết việc loài người".

 

 

1. Ngài là Ðức Kitô (trích Mỗi ngày một tin vui)

Ðoạn Tin Mừng hôm nay thường được mệnh danh là cuộc tuyên tín tại địa hạt Cêrarê thuộc quyền Philip.

Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ và rao giảng nhiều điều mới mẻ so với các Rabbi Do thái. Dân chúng đã bắt đầu bàn tán về con người và sứ mệnh của Ngài: người thì bảo là Gioan Tẩy giả đã sống lại, kẻ thì cho là Êlia hay một Tiên tri nào đó. Riêng Chúa Giêsu vẫn tiếp tục giữ thinh lặng về con người và sứ mệnh của Ngài: cứ sau mỗi phép lạ, Ngài thường bảo kẻ được thi ân giữ kín tông tích của Ngài.

Nhưng đã đến lúc Chúa Giêsu muốn phá vỡ sự thinh lặng ấy, Ngài đặt câu hỏi một cách rõ ràng với các môn đệ. Câu trả lời của các ông vừa là phản ánh dư luận của đám đông, vừa là trắc nghiệm về chính lòng tin của họ. Lời đáp của Phêrô quả là một lời tuyên xưng: "Ngài là Ðức Kitô", nghĩa là Ðấng Thiên Chúa sai đến để giải phóng dân tộc. Dĩ nhiên, trong cái nhìn của Phêrô và phù hợp với giấc mơ của ông, thì Ðức Kitô mà các ông mong đợi là Ðấng sẽ dùng quyền năng của mình để đánh đuổi ngoại xâm và biến đất nước thành một vương quốc cường thịnh. Chính vì thế, khi Chúa Giêsu loan báo về cuộc khổ nạn Ngài phải trải qua, Phêrô đã can gián Ngài. Tuyên xưng một Ðức Kitô Cứu Thế, nhưng không chấp nhận con đường Thập giá của Ngài, Chúa Giêsu gọi đó là thái độ của Satan. Ba cám dỗ của Satan đối với Chúa Giêsu đều qui về một mối là hãy khước từ con đường Thập giá; vì thế, khi Phêrô vừa can gián Ngài từ bỏ ý định cứu rỗi bằng con đường Thập giá, Chúa Giêsu đã gọi Phêrô là Satan.

Phêrô và các môn đệ chỉ hiểu được sứ mệnh của Chúa Giêsu, khi Ngài từ trong cõi chết sống lại. Ðấng Kitô là một danh hiệu gắn liền với Thập giá. Mang danh hiệu Kitô, tuyên xưng Chúa Kitô, cũng có nghĩa là chấp nhận đi theo con đường của Ngài, Phêrô và các môn đệ đã sống đến tận cùng lời tuyên xưng của mình; tất cả đều lặp lại cái chết khổ hình của Chúa Kitô.

Chúa Giêsu đã nói: "Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình, vác thập gía mỗi ngày mà theo Ta". Cuộc sống hàng ngày, nhất là trong những hoàn cảnh hiện tại, hơn bao giờ hết là một lời mời gọi tham dự vào cuộc khổ nạn của Ngài. Chúa Giêsu không bảo chúng ta đi tìm Thập giá, nếu không, đạo Kitô chỉ là một thứ tôn giáo bệnh hoạn, trong đó con người tự đày ảy mình; nhưng Ngài bảo chúng ta vác lấy thập giá mình. Mỗi người một thập giá, mỗi ngày một thập giá, Thiên Chúa không bao giờ đặt một thập giá nặng hơn đôi vai chúng ta.

Có rất nhiều cách để chúng ta khước từ thập giá: chúng ta từ khước thập giá bằng cách không tiếp nhận cuộc sống như một ân ban; chúng ta khước từ thập giá khi chúng ta chỉ nhìn một cách bi quan về các biến cố và con người; khi chúng ta bán đứng lương tâm vì một chút lợi lộc vật chất; khi chúng ta đóng kín niềm tin trong các buổi phụng vụ, trong bốn bức tường nhà thờ, mà quên rằng sống đạo là sống niềm tin Kitô trong từng giây phút của cuộc sống.

Chúng ta hãy lặp lại lời thánh Phaolô: "Tôi chỉ biết có một Chúa Kitô và là Chúa Kitô chịu đóng đinh Thập giá". Ước gì niềm tin của chúng ta luôn được soi sáng bằng mầu nhiệm Tử nạn và Phục sinh của Chúa Kitô, và được thể hiện bằng một thái độ chấp nhận thập giá trong từng giây phút cuộc đời.

 

 

2. Tư tưởng của loài người (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Không rõ tại sao Thầy Giêsu lại chọn lúc đi đường với các môn đệ 
lên vùng cao phía bắc xứ Paléttin, gần chân núi Khécmôn, 
để thăm dò xem dân chúng nghĩ Thầy là ai. 
Quan trọng hơn, Thầy muốn biết các môn đệ nghĩ gì về Thầy : 
“Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?” 
Thầy Giêsu đã sống bên các môn đệ từ mấy năm qua. 
Họ đã được gọi, được chọn, được theo, 
đã được thấy, được nghe, được chạm đến. 
Bao nhiêu là kinh nghiệm gần gũi! 
Nhưng Thầy Giêsu chẳng nói rõ cho họ biết mình là ai. 
bây giờ Thầy lại đặt câu hỏi cho họ. 
Ông Phêrô đại diện cho anh em trả lời: “Thầy là Đấng Kitô.” 
Đấng Kitô là Đấng Mêsia, Đấng được Thiên Chúa xức dầu thánh hiến. 
Vì thế người ta thường coi Ngài là Đấng giải phóng hùng mạnh. 
Nhiều người Do Thái mong Đấng Kitô đến 
để đánh đuổi quân Rôma và đem lại thái bình cho đất nước. 
Câu trả lời của Phêrô cơ bản là đúng. 
Thầy đúng là Mêsia, nhưng lại không phải là Mêsia như Phêrô nghĩ. 
Bởi lẽ Thầy là một Mêsia phải chịu nhục nhã và thất bại, 
chịu mang thân phận đau khổ của Người Tôi Trung (Is 52-53). 
Để vào ánh sáng, Thầy phải vượt qua bóng tối của hố thẳm. 
Dù sao câu trả lời của Phêrô đã mở ra một giai đoạn mới. 
Từ nay Thầy sẽ chia sẻ nhiều hơn cho các ông về định mệnh tương lai. 
Thầy sẽ nói rõ chứ không nói bóng gió bằng dụ ngôn nữa (c. 32). 
Thầy Giêsu biết rõ đau khổ và cái chết đang đe dọa mình 
đến từ phía các nhà lãnh đạo Do thái giáo. 
Nhưng Thầy cũng tin rằng Cha ở với Thầy và sẽ không bao giờ bỏ Thầy. 
Lần đầu tiên Thầy chia sẻ cho môn đệ chuyện riêng tư, 
niềm đau và hy vọng, cái chết sắp đến và niềm tin vào sự sống lại, 
dù chắc Thầy đã không nói nguyên văn như ta thấy ở câu 31. 
Phêrô không thể chấp nhận được định mệnh mà Thầy mới gợi lên (c. 32). 
Ông không hiểu được chuyện Đấng Kitô mà phải chịu khổ đau, nhục nhã. 
Ông không biết rằng chữ phải ấy đến từ Thiên Chúa, 
và thất bại cũng như cái chết có chỗ trong chương trình của Ngài. 
Phêrô thương Thầy, và tình thương lại trở thành một cám dỗ lớn. 
Ông muốn Thầy đổi ý, ông muốn đi trước dẫn đường cho Thầy. 
Thầy Giêsu đòi ông trở lại đằng sau, đi sau Thầy như môn đệ (c.33). 
Chúng ta cũng sợ như Phêrô, sợ cùng với Thầy Giêsu đi con đường hẹp. 
Chúng ta cũng dễ nghĩ theo kiểu người phàm, 
chứ không nghĩ theo kiểu Thiên Chúa (c. 33). 
Xin được uốn lối nghĩ khôn ngoan của mình 
theo sự điên dại của Thiên Chúa (1 Cr 1, 25).

Lạy Chúa Giêsu, 
sống cho Chúa thật là điều khó. 
Thuộc về Chúa thật là một thách đố cho con. 
Chúa đòi con cho Chúa tất cả 
để chẳng có gì trong con lại không là của Chúa. 
Chúa thích lấy đi những gì con cậy dựa 
để con thực sự tựa nương vào một mình Chúa. 
Chúa thích cắt tỉa con khỏi những cái rườm rà 
để cây đời con sinh thêm hoa trái. 
Chúa cương quyết chinh phục con 
cho đến khi con thuộc trọn về Chúa. 
Xin cho con dám ra khỏi mình, 
ra khỏi những bận tâm và tính toán khôn ngoan 
để sống theo những đòi hỏi bất ngờ của Chúa, 
dù phải chịu mất mát và thua thiệt. 
Ước gì con cảm nghiệm được rằng 
trước khi con tập sống cho Chúa 
và thuộc về Chúa 
thì Chúa đã sống cho con 
và thuộc về con từ lâu. Amen. 

 

 

3. Cần xác lập mối tương quan cá vị - Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Trong nghi thức Thánh Tẩy cho người lớn, Giáo Hội mời gọi đương sự tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô và Giáo Hội của Ngài cách xác quyết. Chính trong niềm tin mạnh mẽ như thế, mà người anh chị em của chúng ta được gia nhập Giáo Hội của Đức Giêsu để được sự sống đời đời.

Tin Mừng hôm nay cũng cho chúng ta thấy một cuộc tuyên tín cá vị được diễn ra tại địa hạt Cêsarê thuộc quyền Philiphê.

Khởi đi từ việc dân chúng có nhiều nhận định về Đức Giêsu sau khi đã chứng kiến những lời giảng dạy khôn ngoan và quyền năng cũng như những phép lạ cả thể Ngài đã làm.

Thấy vậy, Đức Giêsu muốn làm một bài trắc nghiệm các môn đệ về nhận định của dân chúng về Ngài, Ngài hỏi: “Người ta nói Thầy là ai?”. Các ông nhanh nhảu trả lời rằng: “Họ bảo Thầy là Gioan Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó”. Đức Giêsu đã bất ngờ hỏi trực diện các ông: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Quá ngỡ ngàng vì không ai nghĩ Đức Giêsu lại hỏi cụ thể như thế! Tuy nhiên, đây là điều cần thiết trong cuộc đời môn đệ, bởi nếu không có niềm xác tín mạnh mẽ, cá vị vào Đấng mà họ tin theo thì e rằng họ sẽ chạy theo hiệu ứng đám đông và đặt ra cho mình những lợi lộc thực dụng thấp hèn.

Phêrô đã thay lời anh em tuyên xưng cách xác quyết: “Thầy là Đấng Kitô”. Đây là lời tuyên tín xác định căn tính Thiên Sai của Ngài. Tuy nhiên, ngay lập tức, Đức Giêsu cấm các ông không được loan báo điều này cho ai vì “giờ” của Ngài chưa đến. 

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta xác tín niềm tin của mình vào Chúa như thánh Phêrô và can đảm đi theo Đức Giêsu khi sẵn sàng trở nên môn đệ trung tín của Ngài. 

Dù có gặp phải khó khăn, thử thách và những trào lưu dễ dãi, giảm thiêng và thượng tục, chúng ta vẫn vững tin và trung thành với sứ vụ.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con khi đã tin theo Chúa thì cũng sẵn sàng và trung thành đi đến cùng con đường mà Chúa đã mời gọi chúng con đi theo. Amen.

 

 

4. Một cuộc thăm dò dư luận "bỏ túi”

Các ông đáp : “Họ bảo Thầy là ông Gio-an Tẩy Giả, có kẻ thì bảo là ông Ê-li-a, kẻ khác tại cho là một ngôn sứ nào đó” . 

Người lại hỏi các ông : "Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai ?”. Ông Phê-rô trả lời : “Thầy là Đấng Ki-tô. " (Mc. 8, 28-29)

Chuyến đi truyền giáo của Chúa Giêsu gần tới giai đoạn chót. Trong hai năm, Người đã rao giảng Tin Mừng, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền. Giờ đây Người muốn kiểm điểm một chút ảnh hưởng hoạt động của Người tới đâu, đồng thời tìm biết quần chúng có dư luận thế nào về Người. Đây là thời điểm quan trọng để Người có thái độ và lập trường mới, bởi lẽ từ trước đến nay, Người vẫn giữ kín và bắt người ta giữ kín không cho ai biết Người là ai. Một mình với các môn đệ, Người liền hỏi các ông : “Người ta nói Thầy là ai?" Các ông đáp : "Họ bảo Thầy là ông Gioan Tẩy giả, có kẻ thì bảo là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó'. Tuy ý kiến khác nhau, nhưng dư luận nói chung đều đồng ý coi Người là một người có sứ mạng của Thiên Chúa. Điều này không thể bị coi thường : quần chúng xếp Người vào hàng những bậc vĩ nhân của lịch sử, là một sứ giả của Thiên Chúa loan báo Đấng Mê-si-a sẽ đến.

Chúa Giêsu muốn đẩy cuộc thăm dò của Người đi xa hơn nữa. Nói lại điều người khác nghĩ thì dễ. Như thế có lẽ là một lối tránh né, một cách che dấu tư tưởng riêng của mình, một cách không muốn dấn thân. Người liền hỏi các môn đệ : “còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?". Ông Phêrô trả lời thay cho tất cả ? "Thầy là Đấng Kitô”. Vậy là cuộc sống chung của các ông với Chúa Giêsu đã sinh hoa kết trái.

Bộ Thầy "muốn dỡn mặt!"

Các môn đệ đã diễn tả các ông nhận định về Chúa Giêsu như thế nào. Còn Chúa Giêsu lại muốn dẫn các ông đi xa hơn vào mầu nhiệm bản thân Người. Người sắp nói cho các ông hay Người ý thúc về chính mình như thế nào : phải chịu đau khổ nhiều: bị loại trừ, bị giết chết, rồi được sống lại. Người không phải là Đấng Thiên sai mang tính cách chính trị, có nhiệm vụ giải phóng và giành lại nền độc lập cho dân tộc, nhưng là một người tôi tớ đau khổ. Phêrô thấy quá quắt, không chịu nổi rồi. Ông cho Chúa Giêsu là con người suy nhược và quá bi quan. Ông liền kéo riêng Người ra và bắt đầu trách móc . "Bộ Thầy 'muốn dỡn mặt”. Lời nói này của Phêrô chứng tỏ nhiều về tình thầy trò thân mật, tính bình dị và cởi mở của Chúa Giêsu. Phêrô tin mình có quyền trách móc Thầy mình. Tới nước này, Chúa Giêsu không thể nhân nhượng được nữa. Người liền nặng lời khiển trách ông : “Satan, lui lại đằng sau Thầy !" Với tư cách là môn đệ, Phêrô đi theo Chúa Giêsu, phải ở vị trí đứng đàng sau Người, nhưng ở đây, ông đã muốn rời chỗ đó, trèo lên đàng trước làm vai trò người chỉ huy. Có nghĩa là ông đã không đi theo Người mà đã đi vào con đường khác với ý của Thiên Chúa. Vì thế, Chúa coi ông như Sa tan là kẻ gây cản trở cho kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Cả chúng ta nữa, Chúa Kitô đều đặt cho chúng ta một câu hỏi quan trọng: Phần con. con bảo Thầy là ai ? Thầy có quan trọng đối với con không ? Quan trọng không phải chỉ trong suy nghĩ của con, mà cũng cả trong đời sống của con nữa? Lời của Ta có được con tuyệt đối tham khảo để biết và thực hành không? Cách chúng ta trả lời những câu hỏi này, sẽ chỉ cho ta biết những ý nghĩ của ta có phải là ý và đường lối của Chúa không. 

 

 

5. Con đường tử nạn dẫn tới phục sinh

Các môn đệ vừa nhận ra chân lý Chúa Giêsu là Đấng cứu thế, thì Chúa lại can đảm tiên báo Ngài sẽ thất bại, chịu đau khổ, chịu chết và sẽ sống lại. Có ai trong loài người biết và nói trước mình sẽ chết và chết cách nào không ? Thế mà Chúa Giêsu đã biết và nói trước về cái chết của Ngài. Công cuộc thụ nạn của Chúa gồm 3 giai đoạn:

1. Trước hết Ngài phải chịu mọi cực hình về tinh thần và thể xác. Chúng ta thử tưởng tượng mình đứng mũi chịu sào, chịu một hình phạt nào đó, ví dụ: chịu ngồi tù thay cho một người chẳng hạn, chúng ta nghĩ sao ? Huống chi đây, Chúa Giêsu chịu hình phạt thay cho tất cả mọi người. Mọi người từ thuở khai thiên lập địa, đến tận thế, tội lỗi của họ đều đổ lên đầu Chúa Kitô. Đó là điều làm cho Chúa lo sợ và tóat mồ hôi máu ra. Đó gọi là đau khổ trên mọi sự đau khổ, Về tinh thần thì Ngài bị mọi người ruồng bỏ, các bậc bô lão, các vị thượng tế, tòa án tối cao là Sanhedrin lúc ấy tuyên án tử hình. Các môn đệ bỏ trốn.

Chúng ta nghĩ sao về một Đấng tạo dựng nên con người đầy uy quyền, đầy yêu thương, mà giờ đây bị chính người nhà mình phản bội kết án. Còn gì đau khổ hơn, khi tình yêu phản bội tình yêu. Cho nên, có lúc Chúa Giêsu cảm thấy hình như Thiên Chúa Cha bỏ Ngài, xét trên phạm vi nhân loại (Mt 27,46).

Chúng ta biết là Chúa Giêsu đã tiên báo cái chết của Ngài 3 lần rõ rệt: Lần thứ nhất (Mt 16,21-23; Mc ,31-33; lc 9,22) là sau lời tuyên xưng đức tin của Phêrô ở Césarê Philippe; lần thứ hai, Chúa tiên báo sau khi biến hình trên núi Thabor (Mt 17,21; Mc 9,29; Lc 9,43-45); lần thứ ba, Chúa nói: “Này chúng ta lên Giêrusalem. Con người sẽ bị nộp vào tay thượng tế và luật sĩ, sẽ bị nộp cho lương dân. Họ sỉ vả đánh đập và đóng đinh Ngài. Ngày thứ ba, sẽ sống lại” (Mt 18,31-34).

2. Cách Chúa chết: ít  là hai lần Chúa Kitô đã nói trườc từng nét Ngài sẽ chết cách nào “Như Maisen xưa treo con rắn đồng lên rừng thế nào, thì Con người cũng sẽ phải treo lên như thế, để những ai tin vào Ngài, sẽ không chết nhưng sẽ được sống đời đời” (Gio 3,14)... Đó là lời Chúa phán với Nicôđemô.

Dịp cưỡi lừa vào thành Giêrusalem, Chúa tuyên bố với dân chúng “Khi Ta bị treo lên khỏi đất, ta sẽ kéo tất cả lên với Ta” (Gio 12,32). Thánh Gioan đã ghi lại câu đó và chú thích thêm “Ngài nói thế chỉ để Ngài sẽ chết cách nào” (c.33). Dân chúng hiểu rằng “chết treo” là chết khổ hình thập giá theo luật Lamã.

3. Sống lại ngày thứ ba: Kiểu nói “sau ba ngày” là kiểu nói xa xưa nơi Do thái. Vì thế đừng hiểu sít sao là phải đúng ba ngày với đủ 72 tiếng đồng hồ. Con số ba để chỉ một sự toàn thiện hoàn hảo mà thôi. Chúa Giêsu chết vào một buổi chiều thứ sáu, qua ngày thứ bảy và rạng sáng Chúa nhật là phục sinh. Như vậy, thời gian chỉ khoảng  36 tiếng đồng hồ vắn vỏi.

Việc Chúa Giêsu tiên báo định mệnh của Ngài quá đột ngột khiến cho các môn đệ xúc động, không còn nghĩ đến biến cố phục sinh nữa. Sự phục sinh đối với họ quá khó hiểu vì xưa nay họ chưa thấy một vị lãnh đạo nào chết mà sống lại được. Vì thế mà Phêrô lúc đó có thể vẫn chưa           rõ chương trình của Thiên Chúa nên đã can ngăn Chúa. Phêrô can ngăn là vì lòng yêu thầy mình tuyệt đỉnh mà thôi, vì không ai muốn kẻ mình yêu bị đau khổ. Phêrô đã có một tấm lòng ấy. nhưng Chúa nói: “Hãy cút đi, satan” (c.33). Nói như thế không phải lên án Phêrô là satan đâu, nhưng là ám chỉ satan đã mượn Phêrô để cám dỗ như xưa nơi vườn đại đàng satan từng mượn hình con rắn (Stk 3,1t). Hoặc là Chúa khiển trách Phêrô vì Phêrô còn nuôi những hy vọng phàm tục do ma quỉ xúi giục. Tuy nhiên, biết đâu đây cũng là dịp cho Phêrô đứng vững hơn trong đức tin, vì sau khi khỏi bệnh, người ta biết cẩn thận giữ gìn hơn. Và cũng vì thế mà sau này Phêrô đã dự vào những biến cố quan trọng trong đời của Chúa, và được Chúa trao cho chức vụ chăm sóc đoàn chiên mà sách công vụ đã mô tả quyền thủ lãnh của Ngài.

Kể ra Phêrô và cả Chúa Giêsu cũng vẫn cứ phải vượt qua đau khổ. Chúng ta là ai ?

 

 

6. Thầy là Đức Kitô 

Tin mừng hôm nay được mệnh danh là cuộc tuyên tín tại Cêsarê Philipphê. 

Chúa Giêsu đã làm nhiều phép lạ và rao giảng nhiều điều mới mẻ. Dân chúng đã bắt đầu bàn tán về con người và sứ mệnh của Ngài: người thì bảo là Gioan Tẩy giả đã sống lại, kẻ thì cho là Êlia hay một tiên tri nào đó. Nhận định này chỉ đúng một phần về vai trò cao cả của Chúa. Chúa muốn có một nhận định chính xác về Ngài, chính vì thế, Ngài hỏi các môn đệ, những người đã được Ngài tuyển chọn và sống gắn bó với Ngài: "Còn các con, các con bảo Thầy là ai ?" Phêrô, đại diện anh em, tuyên xưng niềm tin: "Thầy là Đấng Kitô ! "

"Còn các con, các con bảo Thầy là ai?", đó cũng là câu hỏi Chúa Giêsu đặt ra cho mỗi người chúng ta. Thiết tưởng để biết Chúa Giêsu là ai, chúng ta không thể không ngước nhìn lên thập giá, trên đó, Chúa đã chết vì yêu thương nhân loại. Bởi lẽ, không một hình ảnh nào diễn tả trung thực Chúa Giêsu là ai, ngoài hình ảnh Ngài chết trên thập giá, để chứng tỏ tình yêu thương đến tận cùng. Có nhận thức được tình yêu cao cả của Chúa Kitô, chúng ta mới có thể trả lời cho câu hỏi: "Còn các con, các con bảo Thầy là ai?" Nói khác đi, chúng ta không thể trả lời bằng những câu có sẵn, nhưng bằng câu trả lời một biểu lộ đức tin sống động, một đức tin sống nhờ lời Chúa, và được thể hiện bằng những hành động cụ thể của yêu thương và phục vụ như chính Chúa đã nêu gương.

Uớc gì cả cuộc đời chúng ta là một câu trả lời chân thành và đích xác về Chúa Giêsu, cho những người chúng ta gặp gỡ và tiếp xúc mỗi ngày, nhờ đó họ nhận ra khuôn mặt của Đấng là tình yêu, hy sinh và phục vụ.

 

 

7. Đức Kitô là ai ? 

Theo bạn, Đức Kitô là ai" ? Đó là tựa đề cuốn sách xuất bản tại Pháp đầu thập niên 80. Tác giả thu góp chứng tá của những người được phỏng vấn về câu hỏi trên. Những người đó thuộc mọi hạng người : Hồng Y, Bộ trưởng, kịch sĩ, nhạc sĩ, nhà thám hiểm, văn sĩ.

Đọc qua những câu trả lời, điều ngạc nhiên là những người được phỏng vấn đều cho rằng đó là câu hỏi vượt khả năng con người họ. Giả như được hỏi về Giáo Hội, về khoa học, về triết lý, có lẽ họ sẽ bình thản đưa ra không biết bao nhiêu lý thuyết. Nhưng trước câu hỏi: theo bạn, Đức Kitô là ai ?" ai cũøng cảm thấy mình không thể trả lời bằng một lý thuyết suông, một lý thuyết khách quan, mà phải trả lời bằng chính những gì thầm kín nhất trong cuộc đời mình.

Một nhà thám hiểm đã trả lời : "Cho đến năm 15 tuổi, tôi đã cảm thấy Ngài là nơi trú ẩn, và tôi đã gặp Ngài. Năm 20 tuổi, Ngài không còn là gì cả. Rồi năm 28 tuổi, tôi ra đi một mình trên biển cả. Không bao giờ Đức Giêsu Kitô rời bỏ tội. Ngài là nơi nương tựa vững chắc duy nhất”.

Một nữ diễn viên Pháp trả lời : "Trong những bóng tối cuộc đời mặc dù những khốn khố, những phản bội, yếu đuối của chúng ta, Ngài không ngừng mời chúng ta theo Ngài. Ngài chiếu sáng và mở cho chúng ta con đường dẫn đến sự sống”.

Theo một linh mục thợ : “Đối với tôi, Đức Giêsu Kitô là một sự khát khao, một tiếng kêu. Ngày cũng như đêm, tôi nghe tiếng kêu đó, tiếng kêu của một người chết đói bị hành hạ bởi những tên cướp... Chính đức Giêsu Kitô đã kêu gọi và Ngài đang gọi tôi”.

Còn theo một chủ bút tờ Fance-Soir thì : “Khi tất cả xem ra vô lý đối với tôi, khi cảm giác về sự vô tận dày xéo đầu óc tôi, khi tôi cảm thấy sự hiện diện đương nhiên của Thiên Chúa nhưng vẫn không thể hiệp thông với Ngài, tôi cương quyết quay về tượng Thánh Giá... Tôi tự nhủ : Ngài không thể chịu đau khổ và chịu chết một cách vô ích. Tôi cũng tự nhủ : đối với tôi Ngài là giây nối kết những gì hấp dẫn tôi và làm tôi sợ. Tôi tự nhủ rằng Ngài là Con Thiên Chúa".

Câu hỏi Chúa Giêsu đặt ra cho các môn đệ, Ngài cũng lặp lại cho con người thời đại, cho từng người chúng ta trong giây phút này. Chúng ta không thể tránh né để đáp trả bằng một công thức sẵn có trong sách giáo lý. Câu trả lời của chúng ta phải là chính cuộc sống chúng ta. Ngài có thực sự là Đức Kitô đã hoàn tất sứ mệnh trên Thập giá và giờ đây tôi có tin nhận Ngài và bước theo con đường Ngài đã đi không ?

Tin nhận Ngài là Đức Kitô, tức là chấp nhận gian lao thử thách như con đường tất yếu để bước theo Ngài.

Tin nhận Ngài là Đức Kitô, tức là chấp nhận mất mát, thất bại như khởi điểm của nguồn ơn phúc dồi dào hơn.

Tin nhận Ngài là đức Kitô, tức là hy sinh phục vụ đến cùng mà không chờ đợi một phần thưởng nào khác hơn là biết mình đang đi đúng con đường của Ngài. Bằng tất cả cuộc sống, bằng tất cả những gì chúng ta đang có, những gì chúng ta đang là, ngay cả những yếu hèn, chúng ta hãy tuyên xưng Ngài là đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống.

 

8. Người ta bao Thầy là ai?

Để đưa các môn đệ đến việc tuyên xưng đức tin vào ngài, Chúa hỏi các môn đệ: Người ta bảo Thầy là ai? Họ bảo Thầy là Gioan Tẩy Giả, có kẻ lại bảo Thầy là ông Êlia, kẻ khác lại cho là một tiên tri nào đó. Chúa cho các môn đệ thấy người ta còn hiểu về Ngài rất mù mờ. Rồi ngài hỏi các ông: Còn các con, các con bảo Thầy là ai? Phêrô thưa: Thầy là Đấng Kitô.

Tại sao hôm nay Chúa lại hỏi các môn đệ như thế? Là vì Ngài muốn củng cố đức tin cho các ông trước khi báo cho các ông biết về cuộc khổ nạn sắp tới của ngài: Con người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, sau ba ngày sẽ sống lại. Đau khổ thử thách bao giờ cũng là một thách đố cho đời sống đức tin Chúa biết như vậy nên Chúa mới đưa các ông đến việc tuyên xưng đức tin vào ngài, để các ông khỏi thất vọng và nao núng. 

Chúa cho biết trước như thế mà Phêrô còn can ngăn Ngài Chúa đã quở trách ông: Tư tưởng của con không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, nhưng của loài người.

Tính tự nhiên thì chẳng ai muốn phải đau khổ và thử thách cả. Nhưng dù muốn hay không thì cuộc đời vẫn đầy dẫy thử thách. Và thử thách không luôn là tiêu cực. Cuộc khổ nạn của Chúa Kitô chẳng những không tiêu cực mà lại đem đến sự sống đời đời cho cả nhân loại. Những thử thách vì tình yêu luôn luôn có giá trị tích cực. Người mẹ khó nhọc biết bao khi nuôi đứa con nhỏ của mình, nhưng nhờ thế mà người ta mới hát lên: lòng mẹ bao la như biển Thái bình dạt dào. Không có ngày thứ sáu tuần thánh thì làm gì có ngày Phục Sinh. Hạt lúa có chịu mục nát đi thì mới đem đến nhiều bông hạt Đó là qui luật của cuộc sống.

Phêrô kéo Người ra và bắt đầu trách Người: 

Một phản ứng rất tự nhiên Nhiều khi trong đau khổ, chúng ta cũng hay làm như Phêrô hôm nay là khiển trách Chúa. Nhưng Chúa cho chúng ta biết, đó chỉ là tư tưởng của loài người chứ không phải của Thiên Chúa; đó là cái nhìn hoàn toàn nhân loại, chứ không phải cái nhìn đức tin. Vì hiểu như thế nên sách Tông Đồ Công vụ sau nầy đã diễn tả tâm trạng các Tông Đồ: Chúng tôi vui sướng hân hoan vì thấy mình xứng đáng được chịu đau khổ với Chúa Kitô. Phêrô cũng như các Tông đồ khác đã thay đổi hẳn tư tưởng cũng như thái độ của mình. Trong lúc làm nhiệm vụ của một Kitô hữu và nếu vì thế mà chúng ta phải chịu đau khổ, thì sự đau khổ đó là hạt giống hạnh phúc mai sau.   

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm