Danh mục bài viết

Cập nhật 7/2/2019 - 4:49 - Lượt xem 2032

Thứ Sáu tuần 4 Thường Niên

"Ðó chính là Gioan Tẩy Giả trẫm đã chặt đầu, nay sống lại".

 

Tin Mừng: Mc 6, 14-29

Khi ấy, vua Hêrôđê nghe nói về Chúa Giêsu, vì danh tiếng Người đã lẫy lừng, kẻ thì nói: "Gioan Tẩy giả đã từ cõi chết sống lại, nên ông đã làm những việc lạ lùng"; kẻ thì bảo: "Ðó là Êlia"; kẻ khác lại rằng: "Ðó là một tiên tri như những tiên tri khác". Nghe vậy, Hêrôđê nói: "Ðó chính là Gioan trẫm đã chặt đầu, nay sống lại". Vì chính vua Hêrôđê đã sai bắt Gioan và giam ông trong ngục, nguyên do tại Hêrôđia, vợ của Philipphê anh vua mà vua đã cưới lấy. Vì Gioan đã bảo Hêrôđê: "Nhà vua không được phép chiếm lấy vợ anh mình". Phần Hêrôđia, nàng toan mưu và muốn giết ông, nhưng không thể làm gì được, vì Hêrôđê kính nể Gioan, biết ông là người chính trực và thánh thiện, và giữ ông lại. Nghe ông nói, vua rất phân vân, nhưng lại vui lòng nghe. Dịp thuận tiện xảy đến vào ngày sinh nhật Hêrôđê, khi vua thết tiệc các quan đại thần trong triều, các sĩ quan và những người vị vọng xứ Galilêa. Khi con gái nàng Hêrôđia tiến vào nhảy múa, làm đẹp lòng Hêrôđê và các quan khách, thì vua liền nói với thiếu nữ ấy rằng: "Con muối gì, cứ xin, trẫm sẽ cho", và vua thề rằng: "Con xin bất cứ điều gì, dù là nửa nước, trẫm cũng cho". Cô ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì?" Mẹ cô đáp: "Xin đầu Gioan Tẩy Giả". Cô liền vội vàng trở vào xin vua: "Con muốn đức vua ban ngay cho con cái đầu Gioan Tẩy Giả đặt trên đĩa". Vua buồn lắm, nhưng vì lời thề và vì có các quan khách, nên không muốn làm cho thiếu nữ đó buồn. Và lập tức, vua sai một thị vệ đi lấy đầu Gioan và đặt trên đĩa. Viên thị vệ liền đi vào ngục chặt đầu Gioan, và đặt trên đĩa trao cho thiếu nữ, và thiếu nữ đem cho mẹ. Nghe tin ấy, các môn đệ Gioan đến lấy xác ông và mai táng trong mồ.

 

 

1. Vì đã trót thề (Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ)

Như mọi con người khác ở trên đời, 
con người của Hêrôđê bị giằng co giữa cái xấu và cái tốt. 
Vấn đề là ông ta sẽ ngả theo cái nào. 
Hêrôđê biết Gioan là người công chính thánh thiện nên sợ ông. 
Hêrôđê đã bảo vệ che chở cho Gioan và thich nghe ông nói, 
dù những điều đó làm Hêrôđê hết sức bối rối (c. 20). 
Nhưng Hêrôđê cũng là người đã sai bắt Gioan và xiềng ông trong ngục, 
chỉ vì Gioan dám nói: “Nhà vua không được lấy vợ của anh mình.” 
Rõ ràng cái ác trong Hêrôđê đã thắng cái thiện, cái xấu đã thắng cái tốt. 
Hêrôđê thuộc loại người “nghe lời thì liền vui vẻ đón nhận, 
nhưng không đâm rễ, mà là những kẻ nông nổi nhất thời…” (Mc 4, 16-17). 
Chính vì thế khi gặp thử thách thì ông vấp ngã ngay. 
Hêrôđê còn quỵ ngã một lần nữa nặng hơn. 
Ngày sinh nhật của ông cũng là ngày chết của một vị ngôn sứ. 
Khi con gái bà Hêrôđia biểu diễn một điệu múa làm vui lòng mọi người, 
Hêrôđê đã lỡ thề hứa một điều thiếu khôn ngoan, 
trước mặt bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê: 
“Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được” (c. 23). 
Không biết lúc đó Hêrôđê đã say chưa, 
nhưng chắc chắn nhà vua đã quên một điều quan trọng. 
Ông quên mình chỉ là một tiểu vương nắm vùng Galilê và Pêrê (Lc 3,1), 
nên ông không có quyền cho đất hay chia đất. 
Bà Hêrôđia đã không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này để trả thù Gioan. 
Bà nói với cô con gái xin đầu Gioan Tẩy giả (c. 24). 
Hẳn điều này là một bất ngờ lớn đối với Hêrôđê . 
Lập tức ông bị đặt vào thế giằng co xâu xé. 
Một mặt ông hết sức đau buồn vì quý mạng sống của Gioan. 
Mặt khác ông lại không muốn thất hứa với cô bé, 
một lời hứa đã trót nói ra công khai trước mặt quan khách dự tiệc. 
Hêrôđê có dám chịu đánh mất chút danh dự của mình không 
khi khiêm tốn xin rút lại lời thề hứa vội vàng, bồng bột? 
Ông có dám nhận mình đã sai và chịu mất mặt không? 
Tiếc quá ! Hêrôđê đã không có được can đảm này. 
Như người thanh niên giàu có buồn rầu bỏ đi (Mc 10, 22), 
Hêrôđê cũng sẽ buồn suốt đời vì cái chết do ông gây ra. 
Như Hêrôđê, sau này Philatô cũng chịu áp lực khi ông xử án Đức Giêsu. 
Ông cũng phạm đúng tội của Hêrôđê trước đám đông (Mc 15, 15), 
coi ghế ngồi của mình quý hơn mạng sống của Đức Giêsu, người vô tội.

Lạy Thiên Chúa, đây lời tôi cầu nguyện: 
Xin tận diệt, tận diệt trong tim tôi 
mọi biển lận tầm thường. 
Xin cho tôi sức mạnh thản nhiên 
để gánh chịu mọi buồn vui. 
Xin cho tôi sức mạnh hiên ngang 
để đem tình yêu gánh vác việc đời. 
Xin cho tôi sức mạnh ngoan cường 
để chẳng bao giờ khinh rẻ người nghèo khó, 
hay cúi đầu khuất phục trước ngạo mạn, quyền uy. 
Xin cho tôi sức mạnh dẻo dai 
để nâng tâm hồn vươn lên khỏi ti tiện hằng ngày. 
Và cho tôi sức mạnh tràn trề 
để âu yếm dâng mình theo ý Người muốn. Amen. 
(R. Tagore - Ðỗ Khánh Hoan dịch) 

 

 

2. Sự bất tử của thánh nhân (trích Mỗi ngày một tin vui)

Những bậc vĩ nhân thường được nhân gian biến thành bất tử. Người Do thái tin rằng vị tiên tri vĩ đại nhất của họ là Êlia đã không chết, nhưng được cất nhắc về Trời; khi Gioan Tẩy Giả xuất hiện, người ta lại tin rằng ngài chính là hiện thân của Êlia: rồi đến lượt Gioan Tẩy Giả bị giết chết, người ta lại cho rằng ngài đang sống lại trong con người Chúa Giêsu.

Có lẽ để xóa tan những lời đồn đoán như thế, thánh sử Marcô đã kể lại từng chi tiết cuộc xử trảm Gioan Tẩy Giả, cũng như ghi lại việc chôn cất thánh nhân. Gioan Tẩy Giả đã thực sự chết và ngài đã không bao giờ sống lại, cũng chẳng được cất nhắc lên trời như Êlia.

Gioan Tẩy Giả là nạn nhân của bất công. Có bất công khi người ta đặt chính trị lên trên những giá trị khác của cuộc sống, như tinh thần và niềm tin; có bất công khi người ta hành động theo bản năng hơn là theo tinh thần. Vua Hêrôđê lẫn nàng Hêrôđia đều đã hành động theo lối ấy. Hêrôđia sống bất chấp luân thường đạo lý, còn Hêrôđê thì cho dù vẫn sáng suốt để phân biệt được điều ngay với lẽ trái, nhưng lại chọn sống theo bản năng hơn là lý trí.

Gioan Tẩy Giả đã lên tiếng tố cáo bất công và sẵn sàng chết cho công lý. Trong ý nghĩa ấy, ngài là vị tiền hô của Chúa Giêsu, ngài qua đi nhưng tinh thần ngài vẫn sống mãi trong các môn đệ của ngài, và một cách nào đó, ngài cũng sống trong chính con người Chúa Giêsu và nơi mỗi người Kitô hữu. Từ 2000 năm qua, Giáo Hội vẫn sống trong niềm xác tín đó. Chính tinh thần của Gioan Tẩy Giả, của các Tông Ðồ, của các Thánh Tử Ðạo, đã sống mãi trong Giáo Hội và trở thành giây liên kết mọi Kitô hữu. Ðiều này luôn được Giáo Hội thể hiện qua cử chỉ hôn kính hài cốt các thánh được đặt trên bàn thờ. Tập san Giáo Hội Á Châu do Hội Thừa Sai Paris xuất bản tháng 12/1995, có ghi lại chứng từ của một vị Giám mục:

"Chúng tôi đã cất giữ hài cốt của vị Giám mục tiên khởi của Giáo Hội chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hài cốt này là thánh thiêng đối với chúng tôi, là dấu chỉ mà chúng tôi không bao giờ được phép quên lãng. Hài cốt này là sợi giây liên kết với Giáo Hội mọi thời, mọi nơi. Chúng tôi đã luôn nghĩ rằng chúng tôi không thể cất khỏi sợi giây liên kết hữu hình ấy. Ðây là một dấu chỉ nối kết chúng tôi trực tiếp với Chúa Kitô. Làm sao người ta có thể đánh mất Chúa Kitô? Chúng tôi cất giữ hài cốt này, chúng tôi vẫn tiếp tục yêu mến Chúa Kitô và kết hiệp với Người mãi mãi".

Chúng ta cũng hãy hiên ngang nói lên niềm tin và lòng trung thành với Chúa Kitô. Cùng với thánh Phaolô, chúng ta cũng hãy thốt lên: "Không gì có thể tách tôi ra khỏi lòng yêu mến Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô".

 

 

3. Số phận của Ngôn sứ (Tu sĩ: Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.)

Có những cái chết đã đi vào bất tử, trường tồn, bởi nó đã trở thành biểu tượng cho một tinh thần bất khuất. Vì thế, muôn thế hệ sẽ còn tưởng nhớ chính nhân.

Chúng ta gặp thấy điều này qua cái chết của Gioan Tẩy Giả.

Nếu các Ngôn Sứ là những người thay mặt Chúa, thông truyền sứ điệp của Thiên Chúa cho dân; sứ mệnh của các ngài chính là việc dạy dỗ, khuyên răn dân đi theo đường lối của Thiên Chúa để được sống; đồng thời, lên tiếng tố cáo những việc làm sai trái mà dân đang thực hiện. Mặt khác, các ngài cũng không quên một nhiệm vụ quan trọng, đó là nhắc dân từ bỏ con đường bất chính gian tà để trở về với Thiên Chúa. Chính vì thế, các ngài thường bị dân chúng giết chết để khỏi chướng tai gai mắt họ. 

Thật vậy, Gioan cũng đã chung số phận khi lên tiếng tố cáo cuộc sống loạn luân của vua Hêrôđê khi ông ta bỏ vợ để cướp vợ của anh cùng cha khác mẹ với mình. Cuộc sống của vua đã trở thành đồi bại, vô luân và nhất là gây nên một gương mù lớn trong dân. 

Khi Gioan tố cáo Hêrôđê, thì đồng nghĩa với việc ông lên tiếng phản đối cả một hệ thống lãnh đạo suy đồi khi cùng với vua hưởng lạc trong lúc chứng kiến con gái bà Hêrôđiamúa hát để chiêu mộ lòng vua!

Sự thật thì mất lòng! Gian dối lên ngôi! Tội lỗi hoành hành! Và, nhất là một con người nhu nhược, không có lập trường như Hêrôđê, Gioan đã bị giết dưới lưỡi gươm của tội lỗi!

Tiếp nối sứ vụ của Gioan, và nhất là thi hành lệnh truyền của Đức Giêsu, suốt hơn 2.000 năm nay, Giáo Hội không ngừng lên tiếng cho công lý, sự thật, bảo vệ những người nghèo, không có tiếng nói..., thế nên nhiều chứng nhân anh dũng đã can đảm nói không với ái ác, bất nhân và vô luân. Họ đã: "Vâng lời Thiên Chúa, hơn là vâng lời con người".Vì thế, biết bao nhiêu máu đào đã đổ ra và những đống xương “chất đầy thành núi”qua các cuộc tử đạo để gióng lên tiếng nói của lương tâm, hầu tố cáo những thói vô luân của con người, nhất là những vị lãnh đạo bất nhân và ham dục....

Là Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trở nên ngôn sứ của Đức Kitô, trở nên người loan báo chân lý...

Tuy nhiên, theo bản tính tự nhiên, chúng ta khó có thể vượt qua được những toan tính thiệt hơn của con người, nên thay vì làm chứng cho Chúa, chúng ta lại phản chứng khi trở nên như Hêrôđê, ghen tỵ, oán ghét, và tàn độc. 

Những lúc như thế, ấy là lúc chúng ta chưa dám sống công chính và đi theo giáo huấn của Đức Giêsu.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con lòng can đảm, trung thành với sứ vụ, đồng thời, xin cũng ban cho chúng con lòng nhân hậu, quảng đại và tha thứ cho anh chị em chúng con, khi bị thù ghét, bỏ vạ, cáo gian. Amen.

 

 

4. Cái chết, lời chứng giá trị nhất

Gioan Tiền hô là vị tiên tri cuối cùng của thời Cựu Ước.

Như chúng ta biết, tiên tri là người nói thay cho Thiên Chúa và cũng là chứng nhân của Thiên Chúa. Và dường như cái chết thường là cao điểm cho việc làm chứng của các tiên tri.

Thực vậy, còn một chứng nào mạnh mẽ hơn, hùng hồn hơn, giá trị hơn cho bằng cái chết của người làm chứng. Họ chết đi để nói lên một chân lý, để bào vệ một sự thật, để minh chứng cho một tình yêu, một Đức Tin. Tất cả những cái chết như thế là một lời chứng giá trị nhất.

Gioan Tiền Hô là vị tiên tri cũng đã phải dùng đến lời chứng hùng hồn nhất đó, để hoàn tất sứ mệnh tiên tri của mình. Ngài đã lên tiềng tố cáo việc làm loạn luân của Hêrôđê và của Hêrôđiađê. Và hậu quả của việc làm đó là cái chết.

Cái chết của Gioan tiền hô đã trở thành một lời cảnh cáo rất nặng nề và nghiêm khắc cho một xã hội đã bị băng hoại, mà đại diện là một Hêrôđê ích kỷ, hèn nhát và một Hêrôđiađê dâm loạn và độc ác.

.Cái chết ấy cũng là kết điểm của sứ mạng tiền hô, sứ mạng dọn đường cho Đấng Cứu Thế mà Gioan đã lãnh nhận.

Nhưng Gioan Tiền Hô cũng chỉ là một trong số những người được trao cho sứ mạng tiên tri mà thôi. Sau Gioan Tiền Hô, còn có cả một tổ chức đang tiếp nối sứ mạng tiên tri đó nữa, đó là Giáo Hội. Tự bản chất, Giáo Hội đã là tiên tri rồi. Mà Giao Hội là gì, nếu không phải là chúng ta, những thành phần làm nên Giáo Hội. Như vậy, tự bản chất chúng ta, những người tin theo Chúa, những người ở trong Giáo Hội của Chúa, đã có sứ mạng tiên tri rồi. Thánh Phêrô đã quả quyết rằng : “Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là tư tế vương giả, là dân thánh, dân riêng của Thiên Chúa, để loan truyền những kỳ công của Người.” (1Pet.2,9)

Một điều chắc chắn là khi thi hành sứ mạng tiên tri, số phận của chúng ta sẽ là số phận của các tiên tri. Số phận đó là, bị chống đối, bi khai trừ, và có thể bị chết nữa. Thế nhưng đó là sự trút bỏ mà người tiên tri phải thực hiện, để làm cho mình nhỏ lại và cho Chúa được lớn lên. (Ile opportet crescere, me autem minui)

Đây là điều mà chúng ta, những tiên tri, những chứng nhân của Chúa cần ý thức trong khi thi hành sứ mạng, để chúng ta không chán nản thất vọng khi phải đương đầu với hoàn cảnh. Có như thế thì dung mạo yêu thương nhần từ của Chúa mới được tỏ hiện

 

 

5. Chết cho niềm tin

Trong kịch bản “Cuộc thảm sát trong nhà thờ chính tòa", xuất bản năm 1935, văn sĩ  Thomas Eliot đã dựng lại cuộc tử đạo của thánh Thomas Becet, Tổng Giám mục Cantobery, vào thế kỷ 12. Biến cố đã diễn ra trong nhà thờ chính tòa được xem như thành lũy cuối cùng. Từ trong thánh đường, thánh Thomas Becket đã ra lệnh cho những kẻ trung thành với Ngài như sau: “Hãy kéo cửa lên, hãy mở rộng cửa ra, tôi không muốn rằng nơi cầu nguyện và là cung thánh phải biến thánh một pháo đài. Nhà thờ bảo vệ các tín hữu theo cách thế của nó, chứ không như gỗ đá, bởi vì gỗ đá sẽ sụp đổ còn nhà thờ thì tồn tại, nhà thờ cần phải được mở ra, ngay cả cho kẻ thù, anh em hãy mở rộng cửa”.

Khi thấy một số người còn chần chờ hoặc muốn tử thủ, thánh Becket khuyên mọi người hãy có cái nhìn siêu nhiên và chiến đấu bằng khí giới siêu nhiên, ngài nói : Chúng ta đã chiến đấu chống lại quái vật và chúng ta đã chiến thắng, chúng ta cần phải chinh phục duy chỉ bằng sự đau khổ mà thôi. Đây là chiến thắng dễ dàng nhất, đây là giờ khải hoàn của Thập giá, tôi ra lệnh cho anh em hãy mở cửa".

Cuộc tử đạo của Thánh Thomas Becket như được ghi lại trên đây nêu bật ý nghĩa đích thực của mọi cuộc tử đạo. Tử đạo là chết vì yêu thương và yêu thương ngay cả kẻ thù của mình. Thánh Becket đã muốn nói lên ý nghĩa ấy khi kêu gọi những kẻ trung thành với Ngài hãy mở cửa nhà thờ chính tòa. Ngài nói "Nhà thờ cần phải được mở ra ngay cả cho những kẻ thù của chúng ta". 

Thánh Gioan Tẩy giả mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe cuộc tử đạo đã thấy được sức mạnh của tình yêu Ngài không chỉ rao giảng bằng lời nói, nhưng bằng cả cuộc sống và cuối cùng bằng cái chết của ngài. Tiền hô cho Đấng Cứu thế không những bằng lời nói và cuộc sống, mà còn tiền hô cho Chúa Giêsu trong cái chết của Ngài. Quả thật, trong cái chết của vị tiền hô, người ta đã có thể thấy trước số phận của Đức Giêsu và cái chết của Ngài. Gioan Tẩy giả như dư luận thời Ngài đồn đãi đã sống lại hay đúng hơn đã tiếp tục sống trong Chúa Giêsu. Cái chết của Ngài được lặp lại trong chính cái chết của Chúa Giêsu.

Mãi mãi lời nói của thánh Irênê vẫn còn giá trị : “Máu các thánh tử đạo là hạt giống làm trổ sinh các tín hữu”. Cũng như do cái chết, Gioan tẩy giả tiếp tục sống qua các môn đệ ông và nhất là trong con người Chúa Giêsu, thì các thánh tử đạo cũng trở thành bất diệt trong lòng tin của các kitô hữu. 

Chúng ta phải chinh phục duy chỉ bằng sự đau khổ mà thôi. Lời của văn sĩ Eliot được đặt trên miệng thánh Thomas Becket mời gọi chúng ta nhìn mọi sự với cái nhìn siêu nhiên, tức là nhìn dưới ánh sáng của mầu nhiệm Thập giá Chúa Kitô, bởi đó nói như Thánh Phalô: điên rồ đã trở thành lẽ khôn ngoan, yếu đuối đã trở thành sức mạnh.

Có muốn nghìn cái chết, nhưng chỉ cái chết vì yêu thương mới có thể làm con người trở thành bất diệt. Sống đạo là tử đạo, sống đạo là chết từng ngày trong biết bao từ bỏ mà niềm tin đôi hỏi, nhưng chính cái chết từng ngày ấy dẫn đưa chúng ta đến cõi sống muôn đời và là hạt giống sẽ nẩy mầm trong cuộc sống của những người khác.

 

 

6. Chết vì chân lý

Tin mừng hôm nay thuật lại cái chết anh dũng của thánh Gioan Tẩy giả.

Cũng như các tiên tri thời Cựu ước, thánh Gioan Tẩy giả là vị tiên tri đã chết vì sứ mệnh của mình. Tiên tri theo định nghĩa là người nói thay Thiên Chúa, là người chuyển sứ điệp của Thiên Chúa cho loài người. Các tiên tri có nhiệm vụ răn bảo, sửa dạy con người, lên tiếng tố cáo những hành động bất công gian ác của con người, và kêu mời con người hoán cải, từ bỏ con người tội lỗi để trở về đường ngay nẻo chính. Do đó, sứ mệnh tiên tri thường gặp chống đối thù nghịch của con người, đặc biệt là của các quyền lực trần gian.

Thánh Gioan Tẩy giả bị trảm quyết vì đã dám lên tiếng tố cáo cuộc sống dâm loạn của vua Hêrôđê, là người đã bỏ vợ để lấy vợ của anh cùng cha khác mẹ của mình. Với sứ mệnh tiên tri, Gioan không thể làm ngơ trước cuộc sống vô luân đồi bại có thể ảnh hưởng đến tinh thần và luân lý của toàn dân. Khi tố cáo cuộc sống tội lỗi của Hêrôđê, Gioan không chỉ tố cáo tội lỗi của một cá nhân, mà còn cảnh cáo giới lãnh đạo thời đó đã vì địa vị, danh vọng, mà để mặc cho bất công ngự trị và tung hoành.

Cái chết của Gioan Tẩy giả loan báo chính cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá. Cái chết của Chúa Giêsu là lời tố cáo tội ác của các nhân loại. Qua cái chết ấy, Chúa Giêsu thể hiện trọn vẹn vai trò tiên tri của Ngài.

Tiếp tục sứ mệnh của Chúa Giêsu, Giáo hội có bổn phận nói lên sự thật liên quan đến mọi lãnh vực cuộc sống con người, cũng như tố cáo những sai lạc và mọi thái độ bất công, những hình thức chối bỏ tự do và những quyền cơ bản của con người. Giáo hội phải can đảm nói như thánh Phêrô: "Thà vâng lời Thiên Chúa, hơn là vâng lời con người".

Ước gì đó cũng là khuôn vàng thước ngọc cho người Kitô hữu chúng ta trong cuộc sống hiện tại, để luôn trung thành với sứ mệnh tiên tri, dù có thể bị thù oán, thiệt thòi.

 

 

7. Chết đi để được sống

Thánh Phaolô kể câu chuyện Gioan bị chém đầu sau khi nói đến việc các môn đệ ra đi truyền giáo. Điều đó có ngụ ý gì không ? Gioan tiền hô là vị thừa sai của nước trời đã kết thúc cuộc đời bằng giá máu, đúng như lời chính Ngài đã nói là “Chúa Kitô phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi” (Gio 3,30) và Gioan tiền hô đã nhỏ lịm đi bằng tử đạo.

Vậy đó có phải là con đường định mệnh, dòng sông định mệnh của các môn đệ Chúa Giêsu ? Hình như thánh Marcô muốn trình bày như vậy, vì chính Chúa Giêsu đã đi vào con đường hẹp này và Ngài còn bảo các môn đệ “nếu ai muốn theo Ta thì hãy vác thập giá của mình mà theo ta” (Mt 16,24). Cây xanh còn như vậy hưống chi cây khô thì làm sao. Môn đệ không thể hơn thầy mình được. Chính Chúa đã quả quyết “hạt giống phải tự mục nát đi nếu không mục nát đi sẽ không sinh hoa kết trái” (Gio 12,240.

Chúng ta có thấy không, hạt lúa giống một chiều nào đó được gieo vào lòng đất màu mỡ, phải tuân theo luật thời tiết, không phải phản kháng, không được nghĩ tới mình nữa, phải để ẩm thấp xâm nhập, bóp nghẹt mình, biến đổi mình thì mới mong ngày kia thành bông lúa 100 hạt chứ. Chúng ta hãy coi lại trường hợp của Chúa trong 3 năm trời bị tầm nã liên tiếp, bị bao vây bởi lòng đất bất trung và phản bội và bị giết chết. Nhưng cái chết của Chúa đã mở ra trăm hoa là những thế hệ mới, là cái tuổi thanh xuân vĩnh cửu của Giáo hội, ít ra hàng triệu thánh tử đạo cũng là công lao của dòng máu thánh từ thập giá tuôn tràn chứ.

Là con cái Chúa, chúng ta hãy nhớ rằng: “Ai muốn phục vụ Ta thì hãy theo Ta, Ta ở đâu họ cũng sẽ ở đấy”. Chúa ở những đâu, ai ai cũng đều biết: Chúa ở Bêlem, bên Ai cập, xưởng thợ Nazareth, miền Galilê và Núi Sọ. Chúa không đến trần gian để bắt đứt gánh khổ lụy. Không, Ngài đến để giúp sức chúng ta là những Simêon cũng vác với Ngài. Cho nên nếu ai yêu mình sẽ mất Chúa, ai yêu đời này sẽ mất đời sau (cf. Mt 16,26). Một người mà chỉ yêu mình thôi, chỉ say mê sống cho chính mình thôi là một người chất chứa đầy những lo toan tham vọng, hận thù tính toán, thất vọng và hối tiếc...

Chúng ta thử tính tóan lại xem đối với một đại dương mênh mông, thì một giọt nước dù to hay nhỏ tan biến trong cái khối nước khổng lồ của nó thì đáng kể là gì ? Chúng ta nhớ rằng sự hiện hữu của chúng ta là một xao động nhẹ trên mặt phẳng của thời gian và không ảnh hưởng gì đến biển cả của thế gian. Kinh thánh nói chúng ta dưới một phương diện là cát bụi có hơi thở của Thiên Chúa. Nhưng nhiều lần cát bụi đã làm bẩn hơi thở của Thiên Chúa. Tại sao cuộc đời chúng ta chỉ biết hùng hục lo cho riêng mình mà quên phúc lợi của nhân loại, của bao nhiêu linh hồn khác. Cuộc sống chỉ có giá trị, chỉ đáng sống khi chúng ta sống phục vụ cho người khác, cho linh hồn vĩnh cửu.

Hình ảnh của Gioan tiền hô là mẫu gương của một con người lý tưởng sống cho nhân loại. Nghĩ tới Gioan tiền hô người ta không quên cuộc đời kham khổ và đầu loang trên điã bạc. Đó là hình ảnh của Chúa Giêsu gắn liền vào thập giá. Thập giá phải có Chúa và Chúa Giêsu phải ở trên thập giá thì mới sinh hoa trái được. Nếu như chúng ta tách rời cây thập giá ra khỏi Chúa Giêsu thì hoặc là Chúa Giêsu chỉ còn là một nhà đạo đức hoặc cậy thập giá chỉ còn là thứ cây vả xanh um hay một cành nho lìa thân mẹ. Chúng ta xin Chúa cho chúng ta hiểu đời chúng ta đang sống và sống để đem lại những sự sống thật cho người khác nữa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm