Danh mục bài viết

Cập nhật 7/11/2018 - 3:44 - Lượt xem 1567

Thứ Năm tuần 31 Thường Niên

"Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải".

 

Tin Mừng: Lc 15, 1-10

Khi ấy, những người thâu thuế và những người tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng. Thấy vậy, những người Biệt phái và Luật sĩ lẩm bẩm rằng: "Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi, cùng ngồi ăn uống với chúng". Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: "Ai trong các ông có một trăm con chiên, và nếu mất một con, lại không để chín mươi chín con khác trong hoang địa mà đi tìm con chiên lạc, cho đến khi tìm được sao? Và khi đã tìm thấy, người đó vui mừng vác chiên trên vai, trở về nhà, kêu bạn hữu và những người lân cận mà nói rằng: "Anh em hãy chia vui với tôi, vì tôi đã tìm thấy con chiên lạc!" Cũng vậy tôi bảo các ông: Trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải hơn là vì chín mươi chín người công chính không cần hối cải.

"Hay là người đàn bà nào có mười đồng bạc, nếu mất một đồng, mà lại không đốt đèn, quét nhà và tìm kỹ lưỡng cho đến khi tìm thấy sao? Và khi đã tìm thấy, bà mời các chị em bạn và những người láng giềng đến mà rằng: "Chị em hãy vui mừng với tôi, vì tôi đã tìm được đồng bạc tôi đã mất". Cũng vậy, tôi bảo các ông: Các thiên thần của Thiên Chúa sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải".

 

 

Suy niệm 1: Xin chung vull với tôi _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Nhiều người nghĩ rằng Thiên Chúa là Đấng cao cả, 
nhưng lại xa lạ và lạnh lùng với con người, 
vì con người có là gì đâu trước mặt Thiên Chúa. 
Thật ra con người là mối bận tâm lớn của Ba Ngôi, 
đến độ ta dám nói rằng con người chiếm chỗ trong tâm trí Thiên Chúa. 
Trước khi con người hướng về Thiên Chúa 
thì Thiên Chúa đã đưa tay ra, hướng về con người. 
“Vì loài người chúng tôi và để cứu rỗi chúng tôi.” 
Đó là điều chúng ta tuyên xưng trong Kinh Tin Kính. 
Thiên Chúa Ba Ngôi sống cho nhau, 
nhưng cũng sống vì con người và cho con người. 
Hai dụ ngôn hôm nay cho thấy Thiên Chúa quý con người. 
Mà con người ở đây lại không phải là những người thánh thiện. 
Có những động từ được nhắc đến trong cả hai dụ ngôn: 
có, mất, tìm, tìm được, chung vui, vui mừng. 
Những động từ này nói lên tất cả tình cảm của Thiên Chúa. 
Dụ ngôn về người đàn ông hay người phụ nữ 
có một trăm con chiên hay mười đồng quan. 
Vì lý do nào đó, một con chiên hay một đồng quan bị mất. 
Sự mất mát này lớn lao đến nỗi người ta muốn tìm cho kỳ được. 
Tìm cho kỳ được là tìm đến khi thấy mới thôi (cc. 4. 8). 
Việc tìm kiếm này đòi phải hành động quyết liệt. 
Người chăn chiên để chín mươi chín con ngoài đồng hoang, 
người phụ nữ thắp đèn, quét nhà, moi móc mọi ngõ ngách. 
Trong lo âu, người tìm kiếm chỉ nghĩ đến chuyện làm sao tìm lại được. 
Chính vì thế niềm vui bùng lên khi tìm thấy điều đã mất. 
Niềm vui không giữ lại cho riêng mình trong lòng. 
Niềm vui đòi chia sẻ với bạn bè, với bà con lối xóm. 
“Xin ông bà anh chị chung vui với tôi, vì tôi tìm thấy rồi” (cc. 5. 9). 
Thiên đàng không cắt đứt với trần thế. 
Các thiên thần của Thiên Chúa vui vì một người tội lỗi hối cải (c. 10). 
Thiên Chúa mừng vui vì Ngài đã từng lo âu, đau khổ, tìm kiếm. 
Mỗi tội nhân hoán cải là một thành tựu của Thiên Chúa. 
Ngài quý từng con người được dựng nên theo hình ảnh Ngài. 
Thái độ của Đức Giêsu đối với tội nhân cho thấy trái tim Thiên Chúa. 
Trái tim ấy nghiêng chiều về những con người đã lạc đường. 
Đồng quan không thể tự ý trốn đi, nhưng con người có tự do quay lưng. 
Thiên Chúa đi tìm con người quay lưng ấy. 
Với sự khiêm hạ, Ngài chinh phục trái tim con người. 
Hãy để Ngài đi tìm bạn, và cho Ngài niềm vui khi tìm thấy người đã mất. 
Nói cho cùng, Thiên Chúa đi tìm ta suốt đời, 
trong một cuộc chơi năm mười kéo dài mà ta chủ yếu là người đi trốn. 
Hãy cảm được sự tế nhị của Ngài khi cố tìm ta mà vẫn tôn trọng tự do. 
Nếu ta chịu để Ngài tìm thấy, ta sẽ nếm được ngay niềm vui thiên đàng.

Lạy Chúa Giêsu, 
xin đánh thức con. 
Xin đưa con ra khỏi cơn mê 
mà tự sức con không sao thoát ra được. 
Xin đừng ngại đánh thức con 
bằng những biến cố đôi khi mạnh mẽ, 
nhưng xin cho con thấy bàn tay Chúa nhân từ 
đang cắt tỉa con vì yêu con. 
Ước gì con được tỉnh táo 
để nhìn lại vẻ đẹp từng làm con say mê, 
những chỗ dựa mà con tưởng là tuyệt đối. 
Như ngọn đèn chầu trong nhà nguyện, 
xin cho con thức luôn và sáng luôn, 
trước nhan Chúa.Amen

 

 

Suy niệm 2: Thiên Chúa luôn hướng tới tương lai _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Toàn bộ Tin Mừng của Đức Giêsu, chúng ta thấy từ hành động đến lời rao giảng, Ngài luôn nhấn mạnh đến sự tha thứ và tình thương cứu độ của Thiên Chúa.

Hai dụ ngôn chiên lạc và đồng bạc bị đánh mất hôm nay là điển hình của đặc tính ấy.

Thật vậy, bản chất Thiên Chúa là tình yêu, vì thế, Người không chấp tội của chúng ta. Người cũng không để ý, hay đóng khung trong quá khứ, nhưng luôn mở ra và hướng tới tương lai.

Với một lối nhìn nhân từ, bao dung, tha thứ, nên Đức Giêsu đã không ngần ngại xếp những người tội lỗi như thu thuế, gái điếm thành bạn hữu của Ngài, trong khi những hạng người này dưới con mắt của người thời đó là đáng bị khinh bỉ và nguyền rủa!

Điều quan trọng mà chúng ta cần khám phá và cũng là hành trình đức tin của mỗi người, đó là: khi được Chúa yêu thương, tha thứ và tạo cơ hội cho mình thì điều đầu tiên cần có là tâm tình tạ ơn, rồi đến sám hối, hoán cải và cuối cùng là thực thi Lời Chúa cách trung thành.

Qua hình ảnh vị Mục Tử nhân lành vác con chiên đã đi lạc lên vai sau khi tìm được và niềm vui của bà chủ khi tìm thấy đồng bạc bị đánh mất cho chúng ta thấy rõ ràng một Thiên Chúa luôn hướng tới tương lai, không hề có ý định đóng dấu tội lỗi trong quá khứ cho bất cứ ai, mà là không ngừng đi tìm kiếm người tội lỗi và mong họ trở về.

Đây là niềm tự hào và an ủi cho người Kitô hữu, bởi chúng ta được thuộc về Thiên Chúa tình thương, đồng thời an ủi là vì mỗi người đều là tội nhân trước mặt Thiên Chúa, nhưng được Ngài yêu thương.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta hãy biết tin tưởng vào tình thương của Thiên Chúa, can đảm quay trở về với Người để được Người yêu thương. Đồng thời, noi gương Chúa, chúng ta không được coi thường, khinh bỉ người tội lỗi, bởi vì thánh nhân nào cũng có quá khứ, tội nhân nào cũng có tương lai. Thế nên, xin cho chúng ta hãy biết tha thứ và đối xử nhân hậu đối với những người tội lỗi như chính Chúa đã đối xử nhân hậu với chúng ta. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Con chiên lạc

Có một câu truyện về cuộc đời của một thiếu nữ tên Liker với nội dung như sau: Liker phục vụ trong quân đội Anh, nhưng hoàn cảnh đưa đẩy cô trở thành gái mãi dâm. Lúc thành phố Paris được giải phóng sau thế chiến thứ hai, không lâu sau đó, Liker phục vụ những khách hạng sang tại một trong những nơi ăn chơi nổi tiếng nhất của Paris do Patric làm chủ. Trong lúc tận tình giúp đỡ một thiếu nữ khác để  khỏi rơi vào hoàn cảnh éo le của mình. Liker đã bắn chết Patric. Cô bị tống giam, nhưng trong cảnh ngục tù, Liker gặp các Nữ tu có tên gọi là các chị Bêtania, là Dòng chuyên nâng đỡ những cô gái sa cơ lỡ bước, những người nghiện ngập, những người sống đầu đường xó chợ. Vài nữ tu này trước kia cũng là nạn nhân của xã hội như những người họ đang phục vụ. Mãn hạn tù, Liker xin gia nhập dòng và trở thành một trong các chị Bêtania.

Nữ tu Liker trong câu truyện trên đây là tiêu biểu cho con chiên lạc mà Tin mừng hôm nay đề cập đến. Nàng đã sa cơ lỡ bước, nhưng Thiên Chúa qua cử chỉ của các chị Bêtania đã đi tìm gặp chị và mời gọi chị trở nên bạn chí thiết của Ngài trong đời sống hiến dâng.

Hai dụ ngôn trong Tin mừng hôm nay rất đơn sơ, nhưng mang đầy ý nghĩa. Vai chính là người chăn chiên và người phụ nữ. Những người chăn chiên thời Chúa Giêsu thường bị khinh miệt, vì họ là những người nghèo nàn, ít học, bị nghi ngờ gian lận, và vì phải luôn sống với đàn chiên ngoài đồng, nên họ không thể giữ luật ngày Hưu lễ cũng như không thể tham dự các giờ kinh trong Hội đường. Còn các phụ nữ là những công nhân hạng hai, theo tâm thức của Việt Nam ngày xưa: “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô”, nhưng họ lại được Chúa Giêsu dùng làm hình ảnh để so sánh với chính Thiên Chúa.

Giá trị của những vật bị mất: một con chiên không có giá trị là bao so với đàn chiên, một đồng bạc cũng thế so với số còn lại, nhưng đối với người chăn chiên và người phụ nữ trong dụ ngôn, con chiên và đồng bạc có giá trị đặc biệt. Mỗi người chúng ta cũng thế, dù là những kẻ vô danh, một con số trong bảng thống kê nhưng lại có giá trị đặc biệt trước mặt Thiên Chúa.

Công khó đi tìm: Không quản khó nhọc, không sợ nguy hiểm, người chăn chiên đã lặn lội đi tìm con chiên lạc, người phụ nữ cũng thế, đã thắp đèn quét dọn cho đến khi tìm được đồng bạc đã mất. Thiên Chúa cũng đối xử với các tội nhân như thế.

Niềm vui tìm được những vật đã mất. Trên trời sẽ vui mừng và các thiên thần Chúa sẽ nhảy mừng, tượng trưng cho chính Thiên Chúa: Thiên Chúa vui mừng khi một tội nhân ăn năn hối cải.

Một Thiên Chúa sung sướng khi chúng ta sống đúng theo thánh ý Ngài. Một Thiên Chúa giàu lòng thương xót, vì tình thương vô biên của Ngài. Nữ tu Liker trong câu truyện trên đã cảm nghiệm về tình yêu Thiên Chúa, còn chúng ta, cho đến bao giờ mới có một kinh nghiệm như thế?

Chúng ta hãy cảm tạ Chúa đã cho chúng ta được hiểu thêm lòng thương xót vô biên của Chúa. Xin cho chúng ta mau mắn chỗi dậy mỗi lần sa ngã, với niềm xác tín vào lòng nhân hậu vô bờ của Chúa luôn chờ đợi chúng ta trở về với Ngài.

 

 

Suy niệm 4: Đấm ngực xin lỗi

Trong Tông thư ngàn năm thứ ba đang đến, Đức Gian Phaolô II đã kêu gọi toàn thể Giáo hội hãy làm một cuộc tự vấn lương tâm về những lầm lỗi của mình trong quá khứ. Con cái Giáo hội phải gánh chịu phần trách nhiệm trong việc làm phát sinh óc bài Do Thái, dẫn đến sát tế sáu triệu người Do Thái do Đức quốc xã chủ trương trong thời đệ nhị thế chiến. Các Kitô hữu cũng phải đấm ngực về những lầm lỗi khác, từ các cuộc thập tự viễn chinh đến việc buôn bán nô lệ qua các cuộc chiến tôn giáo.

Thật ra, đấm ngực xin lỗi không phải là điều phi thường trong Giáo hội. Mỗi ngày từng giây từng phút trên khắp thế giới, nơi nào có thánh lễ cử hành, thì nơi đó Giáo hội, qua các Kitô hữu, vừa đấm ngực vừa nói:  “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng”, Giáo hội đấm ngực xin lỗi vì ý thức rằng mình gồm những con người tội lỗi.

Sám hối ăn năn vốn là tâm tình cơ bản nhất của người Kitô hữu. Một đức tin càng trưởng thành, lòng sám hối càng thiết tha sâu đậm.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu mượn hình ảnh người chăn chiên bỏ chín mươi chín con khác, để đi tìm một con chiên lạc, và cảnh người phụ nữ đốt đèn lục lạo tìm kiếm cho được đồng quan đánh mất, để nói lên thái độ ưu ái của Ngài đối với người tội lỗi. Thiết lập những luật lệ về thanh tẩy khất khe và thiếu khách quan, các biệt phái và luật sĩ loại trừ những người thu thuế và các tội nhân ra khỏi bàn ăn của họ, và loại trừ Ngài kết thân với họ, Ngài nên một với họ. Qua hành động này, Chúa Giêsu thể hiện chính lòng nhân từ của Thiên Chúa đối với mọi người, không trừ ai. Thiên Chúa yêu thương mọi người, nhưng Ngài dành ưu ái cho những người tội lỗi, hay đúng hơn cho những ai nhận thấy mình tội lỗi. Càng ý thức thân phận yếu hèn tội lỗi của mình, con người càng cảm nhận được tình yêu và lòng nhân từ của Chúa, và càng dễ cảm thông với người khác.

Chúa Giêsu đã đến để thực hiện công cuộc hòa giải của con người với Chúa và với nhau. Chỉ khi nào con người biết đấm ngực về những lỗi lầm của mình, thì con mới cảm nhận được hồng ân cứu chuộc của Thiên Chúa được thực hiện trong và qua Chúa Kitô, đồng thời mới thấy được sự thúc đẩy xích lại gần với người anh em của mình hơn .

Ước gì cử chỉ đấm ngực xin lỗi của chúng ta trong mỗi thánh lễ, không là một công thức trống rỗng, mà là một cam kết sống tinh thần sám hối và hòa giải thực sự với Chúa và với anh em.

 

 

Suy niệm 5: Cảm thông tha thứ

Khiêm tốn đặt minh trước mặt Chúa, chúng ta thấy mình cần được Chúa xót thương, cần được tình thương tha thứ của Chúa nâng đỡ, cần được ánh sáng Chúa soi dẫn. Khiêm tốn trước mặt Chúa để nhận ra những yếu đuối bất toàn của mình, chúng ta càng được mời gọi nhìn người anh em với tất cả cảm thông, và đó là điều mà Tin mừng hôm nay muốn gợi lên trong chúng ta. 

Một trong những hiện tượng tiêu cực rất phổ biến đó là hiện tượng bôi nhọ nhau bằng báo chí, thư từ, rỉ tai... dù chỉ là những chuyện bịa đặt. Đối tượng của những chuyện bêu xấu ấy dù có bình tĩnh đến đâu cũng dễ gây xúc phạm. Nhiều người bị mang tiếng oan cũng rút vào bóng tối hơn là tích cực tham gia sinh hoạt cộng đoàn .

Ơû đâu và thời nào, tâm lý con người cũng giống nhau : ai cũng tự đặt mình vào tư thế quan tòa để xét xử, kết án người khác. Chúa Giêsu cảm thông tha thứ mọi yếu hèn của con người, Ngài đồng bàn với người tội lỗi, thể hiện tình bạn với họ. Nhưng chỉ có một thái độ Ngài không thể dung tha, đó là thái độ của những người tự cho mình thánh thiện tẩy chay và kết án người khác. Chúa Giêsu không chấp nhận thái độ như thế, vì đó là tước quyền Thiên Chúa : chỉ một mình Ngài mới có quyền xét xử.

Đối lại với thái độ tự kiêu, Chúa mời gọi mọi người hoán cải : "Ai trong các ngươi vô tội hãy ném đá trước tiên". Hoán cải vừa là trở về với Thiên Chúa, nhận quyền đối xử và tình thương tha thứ của Ngài, vừa là quay lại với người anh em. Hoán cải đích thực không là một đóng khung trong vỏ đơn côi của mình, nhưng luôn là một hướng nhìn về người khác với cảm thông tha thứ.

Bác ái Kitô giáo thiết yếu phải bắt nguồn từ hoán cải, nếu không nó chỉ là một thứ bố thí huênh hoang của người giàu dành cho kẻ nghèo. Bác ái đích thực phải bắt nguồn từ cái nhìn hoán cải của chính bản thân và được trải dài đến người khác bằng cái nhìn cảm thông. Với cái nhìn ấy, chúng ta mới thực sự sống tình bác ái Kitô và góp phần xây dựng cộng đoàn.

Lời Chúa hôm nay muốn chúng ta xét lại tương quan của chúng ta với người anh em trong cộng đoàn. Có lẽ nhiều lúc chúng ta tước quyền xét xử của Chúa để kết án và loại trừ người anh em. Xin Chúa tha thứ cho hành động chiếm đoạt, chối bỏ ấy. Xin Ngài cho chúng ta biết quay trở lại trong cái nhìn khiêm tốn về bản thân và cảm thông đối với tha nhân.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm