Danh mục bài viết

Cập nhật 4/11/2018 - 14:37 - Lượt xem 1690

Thứ Hai tuần 31 Thường Niên

"Ông chớ mời các bạn hữu, nhưng hãy mời những người nghèo khó và tàn tật".

 

Tin Mừng: Lc 14, 12-14

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với thủ lãnh các người biệt phái đã mời Người rằng: "Khi ông dọn tiệc trưa hay tiệc tối, ông chớ mời các bạn hữu, anh em, bà con và những người láng giềng giàu có, kẻo chính họ sẽ mời lại ông mà trả ơn cho ông. Nhưng khi ông dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù, thì ông sẽ được phúc, bởi họ không có gì đền ơn cho ông: vì chưng, khi những người công chính sống lại, ông sẽ được đền ơn".

 

 

Suy niệm 1: Đáp lễ _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

“Bánh ít đi, bánh quy lại” hay “Có đi có lại mới toại lòng nhau”: 
đó vẫn được coi là cách cư xử bình thường giữa người với người. 
Hơn nữa ai làm như vậy còn được coi là người biết cách xử thế. 
Trong bài Tin Mừng hôm nay, 
Đức Giêsu mời ta vượt lên trên lối cư xử đó, 
không ngừng lại ở chỗ tôi cho anh, để rồi anh cho tôi (do ut des). 
Ngài dạy cho ông chủ tiệc biết nên mời ai và không nên mời ai. 
Có bốn hạng người không nên mời dự tiệc: 
bạn bè, anh em, bà con họ hàng, hay láng giềng giàu có. 
Ngài đưa ra lý do: “Kẻo họ mời lại ông, và ông được đáp lễ” (c.12). 
Hơn nữa, Ngài còn nói đến bốn hạng người nên mời dự tiệc: 
những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c.13). 
Đức Giêsu khuyên nên mời những hạng người này, 
vì họ không có khả năng mời lại hay đáp lễ (c.14). 
Như thế Đức Giêsu cho ta tiêu chuẩn để mời khách dự tiệc. 
Không mời những người quen biết, thân thích, giàu sang, 
để mời những người nghèo hèn, những kẻ chẳng được ai mời. 
Qua đề nghị khó thực hiện này của Đức Giêsu, 
Ngài đụng đến một khuynh hướng tự nhiên mà ít người để ý. 
Đó là khi làm điều tốt cho ai 
ta cũng mong được hoàn trả cách này cách khác. 
Có khi mong được trả lại tương đương hay hậu hỹ hơn. 
Có khi mong trả lại bằng một bia đá ghi công hay một lời tri ân đơn giản. 
Nói chung để làm một hành vi hoàn toàn vô vị lợi là điều rất khó. 
Chỉ ai thành thật đi vào lòng mình mới thấy mình ít khi cho không. 
Đức Giêsu muốn hạn chế khuynh hướng này. 
Ngài mời chúng ta ra khỏi thế giới của những người quen biết, 
không kết thân với những người giàu có và thế lực, 
để mong họ đem lại lợi nhuận hay làm ô dù cho ta. 
Ngài đưa ta đến với những người nghèo và không có địa vị, 
những người không có khả năng mời lại hay đáp lễ. 
Có khi những người đó chẳng ở đâu xa. 
Họ nằm ngay trong số bạn hữu, bà con, anh em, hay hàng xóm. 
Khi mời họ dự tiệc, trân trọng họ như khách quý, 
chúng ta làm sống lại những mối tương quan tưởng như không còn. 
Đức Giêsu mời ta thanh luyện ý hướng của mình khi làm điều tốt, 
trở nên siêu thoát và từ bỏ những tìm kiếm tự nhiên quy về mình. 
Bài Tin Mừng đơn sơ này có thể tạo một bước ngoặt trong đời Kitô hữu. 
Chúng ta sẽ được nếm một mối phúc mới: 
Phúc cho ai làm một việc tốt mà không được ai biết đến và đáp lễ. 
Họ sẽ được Thiên Chúa “đáp lễ” trong ngày phục sinh (c. 14).

Lạy Ngôi Lời Thiên Chúa rất đáng mến, 
xin dạy con biết sống quảng đại, 
biết phụng sự Chúa cho xứng với uy linh Ngài, 
biết cho đi mà không tính toán, 
biết chiến đấu không ngại thương tích, 
biết làm việc không tìm an nghỉ, 
biết hiến thân mà không mong chờ phần thưởng nào 
ngoài việc biết mình đã chu toàn Thánh Ý Chúa. Amen.

 

 

Suy niệm 2: Cần có cái nhìn hướng về Nước Trời _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Tại thành phố Sài Gòn, rất nhiều người biết đến quán cơm từ thiện với cái tên ngồ ngộ: “Quán cơm Vợ thằng Đậu”.Chủ nhân của quán cơm này chính là cố nghệ sĩ Lê Vũ Cầu. Khi vừa qua cơn bạo bệnh nhờ phép lạ của Đức Mẹ, Lê Vũ Cầu đã xin theo Đạo Công Giáo, và việc làm đầu tiên để tạ ơn Chúa và Đức Mẹ đã cứu ông khỏi căn bệnh hiểm nghèo là: bán hai miếng đất lấy tiền mở quán cơm chay tại số 40 Đặng Văn Bi, Q.Thủ Đức, Tp. Sài Gòn.

Quán ăn phục vụ từ 10h 30 - 11h 30 trưa, mỗi ngày tiếp khoảng 100 - 150 lượt khách. Khách hàng của quán chủ yếu là người nghèo, người già neo đơn, người có hoàn cảnh khó khăn, nhưng đông nhất là anh chị em bán vé số. Tất cả đều được ăn miễn phí.

Khi mở quán như thế, nhiều người cho rằng nghệ sĩ Lê Vũ Cầu có vẻ bất thường, vì nếu dùng đồng tiền đó vào những chuyện như kinh doanh, buôn bán có lẽ tốt hơn!

Hôm nay, Đức Giêsu xem ra cũng có vẻ bất thường khi nói với ông thủ lãnh những người Pharisêu khi mời Ngài đến dự tiệc rằng: “Ông chớ mời các bạn hữu, nhưng hãy mời những người nghèo khó và tàn tật”. Câu nói này của Đức Giêsu quả thật là bất thường theo lối suy hiểu của con người. Không chỉ có một lần này, mà đọc lại các trang Tin Mừng, chúng ta thấy có rất nhiều lần Đức Giêsu dùng lối nói như vậy. Chẳng hạn như: Hiến Chương Nước Trời và những lời chúc phúc: “Phúc cho người nghèo, khóc lóc, đói khát, bắt bớ, tù đầy....”;hay khi đưa ra nguyên tắc éo le cho những ai muốn theo mình: “Ai giữ mạng sống mình thì sẽ mất, ai đành mất mạng sống mình vì Ta thì sẽ được sống đời đời”;hay“ai muốn làm lớn thì phải làm đấy tớ mọi người”;hoặc“cứ để kẻ chết chôn kẻ chết...”;còn khi dạy về sự lựa chọn: Ngài đã lựa chọn: “Sẵn sàng bỏ 99 con chiên để đi tìm cho kỳ được 1 con chiên bị lạc; người đàn bà tìm được đồng xu đánh mất, thì lại mời cả xóm đế chung vui...!”.

Tại sao Đức Giêsu lại có cái nhìn như thế? Thưa là vì Ngài có một cái nhìn siêu nhiên, tức là cái nhìn hướng thượng, cái nhìn cứu độ. Chỉ những ai có cái nhìn như thế, hẳn mới đón nhận được giá trị cứu độ của nó đằng sau sự kiện.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy có cái nhìn như thế để được cứu độ, bởi lẽ khi chúng ta hành động vì những người nghèo khó, tàn tật, què quặt và đui mù..., ở đời này, họ không có gì để trả ơn cho chúng ta, nhưng Thiên Chúa sẽ là người thay họ trả ơn gấp trăm cho chúng ta ở đời này và đời sau.

Có thể với lối nhìn như thế, nhiều người sẽ khinh chê, dè bỉu, nhưng nếu bây giờ chúng ta dám lội ngược dòng để sống cốt lõi của Tin Mừng, thì trong cuộc sống mai hậu, chúng ta sẽ xuôi dòng để tiến về Quê Trời.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hiểu và sống ý nghĩa của Tin Mừng, để sau này, chúng con được vui hưởng hạnh phúc trên Quê Trời. Amen.

 

 

Suy niệm 3: Bác ái vô vị lợi

Tâm lý thường tình của con người vẫn là: “Có qua có lại, mới toại lòng nhau” hoặc “Oâng đưa miếng giò, bà thò chai rượu”. Chúng ta kết bạn thân thiết với ai, chúng ta cũng muốn họ có một tâm tình như thế đối với chúng ta.

Nhưng Chúa Giêsu trong bài Tin mừng hôm nay lại đưa ra một cái nhìn khác, đó là lòng bác ái vô vị lợi: “Khi ông đãi tiệc, thì đừng mời bạn bè, anh em, bà con, hoặc láng giềng giàu có… Nhưng hãy mời những người nghèo khó, tàn tật què quặt, đui mù, họ không có gì trả lễ, và như thế ông mới thật có phúc, vì ông sẽ được trả công trong ngày các kẻ lành sống lại”

Ở đây, Chúa Giêsu hướng lòng con người về đời sau. Đang lúc dự tiệc cưới trên trần gian, Ngài đã liên tưởng đến bữa tiệc sẽ được hoàn tất trong vinh quang Nước Chúa, ở đó những người hèn kém được nâng lên và kẻ quyền thế bị hạ xuống, ở đó những người tàn tật đui mù thực sự là những khách được mời dự tiệc của Chúa. 

Gương bác ái vô vị lợi có thể tìm thấy trong chính đời sống của Chúa Giêsu. Ngài là hiện thân của tình yêu Thiên Chúa và tình yêu này được biểu lộ trong việc nhập thể. Đây là tình yêu vô biên đến gặp con người ở tầm mức nhân loại, bởi vì khiêm nhường là một trong những bộ mặt của tình yêu. Chúa Giêsu đã xuống ngang tầm mức những kẻ nhỏ bé, yếu đuối; Ngài không tìm địa vị cao sang nổi bật, nhưng quan tâm đến những kẻ nghèo khó, bệnh tật, những kẻ bị xã hội ruồng bỏ.

Tình thương của Chúa Giêsu không đòi hỏi phải có đi có lại. Ngài đi tìm kẻ nghèo khổ để ban ơn, mà không làm cho họ mặc cảm hay nghĩ ngợi là mình chẳng có gì đền đáp. Ngài mời gọi tất cả, nhất là những người nghèo khó, vì chỉ có họ mới dễ dàng chấp nhận lời mời dự tiệc Thiên Chúa. Về mặt thiêng liêng, những người nghèo là những người không khoe khoang về kiến thức, đức hạnh hay bất cứ ưu điểm nào của mình; họ ý thức thân phận của mình; nhận ơn huệ của Thiên Chúa mà không có gì để dâng lại; họ chỉ biết một điều là sẵn sàng đón nhận vì ý thức rằng Thiên Chúa là Đấng tốt lành và đầy lòng thương xót. Và đó là điều Thiên Chúa chờ mong nơi họ.

Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta noi gương sống bác ái của Chúa. Ngài đã yêu thương chúng ta bằng một tình yêu bao la và nhưng không; do đó chúng ta cũng có bổn phận phải cho đi một cách rộng rãi và vô vị những ơn huệ mà Ngài đã ban cho chúng ta. Được như thế chắc chắn chúng ta sẽ sống đẹp lòng Chúa và xứng đáng thông dự bàn tiệc vĩnh cửu trong Nước Chúa.

 

 

Suy niệm 4: Đòi hỏi của bác ái 

Bác ái là cốt lõi của đạo, ngay từ đầu, các Kitô hữu tiên khởi đã nắm bắt được cốt lõi ấy như được phản ánh trong Tin mừng hôm nay. Đã có những cuộc tranh luận sôi nổi trong các cộng đoàn tiên khởi về việc thu nhận nhiều thành phần khác nhau vào các buổi cử hành việc bẻ bánh. Vì chịu ảnh hưởng của luật Do Thái, cho nên nhiều tín hữu đã loại trừ một số thành phần. Nhưng dần dà, họ hiểu được rằng cộng đoàn Kitô hữu phải là một cộng đoàn mở ra cho  mọi người, bất luận Do Thái hay không Do Thái, giầu hay nghèo, đạo đức hay tội lỗi. HoÏ nhớ lại nhiều lần chính Chúa Giêsu đã ngồi đồng bàn với những người thu thuế, những kẻ tội lỗi, những thành phần bị đẩy ra bên lề xã hội. Như thế, cộng đoàn Kitô hữu không phải là một tập hợp những thành phần ưu tuyển của xã hội, nhưng gồm những con người yếu đuối bất tuân, được liên kết duy chỉ bằng tình yêu của Chúa và bằng một ý chí duy nhất là yêu thương nhau vượt mọi thứ hàng rào ngăn cách.

Bàn tiệc Thánh Thể là bàn tiệc nhưng không, nơi đây, Chúa Giêsu không loại trừ một hạng người nào. Cũng như ông chủ sai các đầy tớ ra các ngả đường để mời gọi mọi người vào dự tiệc, Chúa Giêsu cũng mời gọi mọi người vào bàn tiệc của Ngài. Chỉ có một điều kiện duy nhất để được tham dự vào bàn tiệc ấy, chỉ có một chiếc áo đồng phục để ngồi vào bàn tiệc ấy, là biết nhìn nhận mọi người như người đồng bàn với mình. Ăn uống không chỉ là một chức năng sinh lý. Con người không chỉ ăn để được sống, mà ăn như một gặp gỡ và chia sẻ.

Như vậy, sống không phải chỉ để ăn, mà là để gặp gỡ, trao ban, chia sẻ. Đây hẳn phải là một trong những ý nghĩa thiết yếu của bí tích Thánh Thể mà Chúa Giêsu đã để lại cho Giáo hội. Ngài tự trao nộp thành của ăn để được bẻ ra phân phát cho nhau. Hình ảnh ấy của bí tích Thánh Thể luôn nhắc nhở các Kitô hữu về ý nghĩa cuộc sống của họ.

Sống dồi dào, sống sung mãn là đón nhận sự sống của Ngài để rồi thông chia và san sẻ cho mọi người. Miếng ăn sẽ là miếng tồi tàn, khi con người chỉ biết giữ lấy cho riêng mình, trái lại, miếng ăn sẽ trở thành một nghi lễ thánh thiêng tốt đẹp, khi nó thể hiện tình liên đới và trao ban.

Nguyện xin Thánh Thể mà chúng ta đón nhận mỗi ngày nhắc nhở chúng ta về những giá trị mang lại ý nghĩa cho cuộc sống ấy.

 

 

Suy niệm 5: Niềm vui của chia sẻ

Người ta thường đánh giá phong cách của con người cũng như văn hóa một dân tộc qua cách ăn uống. Người Trung Hoa với nền văn hóa ngàn đời có cách ăn uống cầu kỳ, người Pháp nổi tiếng về cách ăn uống tế nhị, người Mỹ trong cuộc chạy đua với kỹ thuật và thới giờ lúc nào cũng ăn uống vội vàng. Thế nhưng, dù tinh tế hay đơn sơ ăn uống là một nhân tố thể hiện nhân tính con người nhiều nhất. Con người không ăn uống như thú vật, con người không thỏa mãn nhu cầu sinh lý trong ăn uống, nhưng còn muốn tận hưởng cuộc sống và thể hiện những giá trị khác của cuộc sống như niềm vui, tình liên đới. Khi vui người ta thường tổ chức tiệc tùng để khoản đãi, nhiều khi những người không có quan hệ gì cũng được mời đến chung vui. Miếng ăn do đó không hẳn là miếng nhục, nhưng là biểu lộ của niềm vui, của chia sẻ, của liên đới .

Chúa Giêsu luôn thấy được ý nghĩa những sinh hoạt của con người. Ngài không ngại có mặt trong các bữa tiệc, cũng không sợ mang tiếng xấu vì đồng bàn với người thu thuế, những kẻ cùng đinh trong xã hội. Ngài thường mượn hình ảnh bàn tiệc để nói lên những thực tại Nước Trời, cũng như mời gọi con người sống những giá trị đích thực nhân bản. Có lần Ngài ví Nước Trời như ông vua tổ chức tiệc cưới cho con. Bữa tiệc đã sẵn, nhưng không thấy ai đến dự. Vua liền sai gia nhân ra các ngã đường gặp bất cứ ai cũng mời vào dự tiệc.

Trong Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cũng muốn nhắc đến ý tưởng ấy khi khuyên thủ lãnh Biệt phái mỗi lần tổ chức tiệc tùng thì nên mời những người nghèo, tàn tật, què quặt, đui mù.

Chúa Giêsu đã thiết lập Thánh Thể trong Bữa Tiệc ly. Bữa tiệc đó không mang mầu sắc của chia ly, buồn thảm, nhưng chất chứa niềm phấn khởi của hội ngộ, của niềm vui ơn cứu độ. Đó là kiểu mẫu cuộc đời người kitô hữu. Cuộc sống nào cũng có những vui buồn lẫn lộn. Chúng ta hãy tiếp nhận cuộc sống như một bữa tiệc trong đó kẻ giàu, người nghèo, kẻ thông minh người đần độn đều được chia sẻ. Người Kitô hữu không thể tham dự tiệc Thánh Thể mỗi ngày mà lại khước từ chia sẻ với người anh em. Thánh lễ chỉ đầy đủ ý nghĩa nếu được tiếp tục qua những gặp gỡ, những chia sẻ từng ngày.

Ước gì miếng ăn không trở thành miếng nhục vì những dành giựt, khép kín, nhưng luôn là biểu tượng của chia sẻ liên đới. Ước gì qua sự chia sẻ hàng ngày, tiệc Thiên quốc nơi qui tụ mọi người không phân biệt được thực hiện ngay trên trần gian này.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm