Danh mục bài viết

Cập nhật 22/8/2019 - 6:15 - Lượt xem 2100

Thứ Sáu tuần 20 Thường Niên

"Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi, và yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi".

 

Tin Mừng: Mt 22, 34-40

Khi ấy, những người biệt phái nghe tiếng Chúa Giêsu đã làm cho những người Sađốc câm miệng, thì họp nhau lại. Ðoạn một người thông luật trong nhóm họ hỏi thử Người rằng: "Thưa Thầy, trong lề luật, giới răn nào trọng nhất?" Chúa Giêsu phán cùng người ấy rằng: "Ngươi hãy yêu mến Chúa là Thiên Chúa ngươi hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi. Ðó là giới răn thứ nhất và trọng nhất. Nhưng giới răn thứ hai cũng giống giới răn ấy, là: Ngươi hãy yêu thương kẻ khác như chính mình ngươi. Toàn thể lề luật và sách các tiên tri đều tóm lại trong hai giới răn đó".

  

Suy niệm 1: Điều răn trọng nhất _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Theo truyền thống hội đường Do thái, Luật gồm 613 điều răn. 
365 điều cấm làm và 248 điều phải làm. 
Giữa một rừng điều răn như thế, người thông luật đã hỏi Đức Giêsu: 
“Điều răn nào trọng nhất trong Luật Môsê ?” (c. 36). 
Đức Giêsu đã trả lời bằng một câu trong kinh Shema, 
kinh mà người Do thái phải đọc mỗi ngày. 
“Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, 
với tất cả trái tim ngươi, tất cả linh hồn ngươi, tất cả trí khôn ngươi” (Tl 6, 5). 
Và Ngài còn thêm một điều răn thứ hai nữa (c. 39). 
“Ngươi phải yêu mến người thân cận như chính mình” (Lv 19, 18). 
Tất cả Luật Môsê nằm trong hai điều răn đó. 
Hai điều răn được gói trong một động từ yêu. 
Mọi điều cấm làm và mọi điều buộc làm, đều bắt nguồn từ và qui về tình yêu. 
Các bạn trẻ thường nghĩ yêu là chuyện dễ. 
Nhưng yêu với tất cả trái tim, tất cả linh hồn, tất cả trí khôn, tất cả sức lực, 
nghĩa là yêu với trọn cả con người mình, thì điều đó không dễ. 
Đối với người Do thái, trái tim là nơi phát sinh toàn bộ đời sống tinh thần. 
Yêu mến Thiên Chúa bằng tất cả trái tim của mình 
là để cho Ngài chi phối mọi tư tưởng, mọi ý muốn, mọi tình cảm. 
Tất cả đều nhằm làm cho Ngài được mọi người nhận biết và tôn vinh. 
Yêu người thân cận như chính mình cũng là điều rất khó. 
Có bao người làm chúng ta đau khổ và bị xúc phạm. 
Yêu thương và tôn trọng họ đòi một sự từ bỏ mình không nhỏ. 
Nhưng chúng ta cũng dễ coi mình là trung tâm và qui tất cả về mình. 
Chúng ta lạnh lùng trước nỗi đau, thiếu sẻ chia và độc đoán, 
đôi khi dùng tha nhân như phương tiện lót đường để ta tiến thân. 
Nói chung, dù yêu Chúa hay yêu người, chúng ta cũng phải ra khỏi mình, 
trao đi chính mình và chấp nhận mọi hy sinh mà tình yêu đòi hỏi. 
Đức Giêsu đã tóm Luật Môsê trong động từ yêu mến. 
Và Ngài đã hoàn thiện Luật này bằng cách đẩy yêu mến đến cùng. 
Kitô hữu chẳng những yêu mến Thiên Chúa với trọn con người mình, 
mà còn được mời yêu mến Đức Giêsu trên mọi thụ tạo khác, 
trên mọi của cải, trên những người ruột thịt, và trên cả mạng sống. 
Kitô hữu là người mang mối tình sâu đậm với Đức Giêsu, 
“Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20), 
đến nỗi họ có thể tuyên xưng như Phêrô: “Thầy biết con mến Thầy.” 
Đức Giêsu cũng không chỉ đòi yêu tha nhân như chính mình. 
Ngài còn đòi ta phải yêu như Ngài đã yêu (Ga 13, 34-35). 
Một tình yêu tha thứ đến vô cùng, một tình yêu đối với cả kẻ thù, 
một tình yêu phục vụ như người tôi tớ, một tình yêu dám hiến mạng. 
Kitô hữu tự bản chất là người biết yêu và cuộc đời chỉ là tình yêu. 
Tình yêu đích thực với Thiên Chúa thì đưa tôi về với anh em. 
Tình yêu đối với anh em lại đòi tôi phải trở về với Thiên Chúa. 
Chỉ mong đời tôi đong đưa giữa hai tình yêu đó, để chúng nên một tình yêu. 

Con đã yêu Chúa quá muộn màng! 
Ôi lạy Chúa là vẻ đẹp vừa cổ kính, 
vừa luôn mới mẻ, 
con đã yêu Chúa quá muộn màng! 
Bấy giờ Chúa ở trong con 
mà con thì ở ngoài, 
con cứ chạy đi tìm Chúa ở ngoài. 
Con thật hư hỏng, 
khi chạy theo các thụ tạo xinh đẹp. 
Bởi thế, bấy giờ Chúa ở với con 
mà con lại không ở với Chúa. 
Các thụ tạo xinh đẹp kia cứ giữ con ở xa Chúa, 
trong khi chúng hiện hữu được là nhờ Chúa. 
Chúa đã gọi con, đã gọi to 
và phá tan sự điếc lác của con. 
Chúa đã soi sáng 
và xua đi sự mù lòa của con. 
Chúa đã tỏa hương thơm ngát 
để con được thưởng thức, 
và giờ đây hối hả quay về với Chúa. 
Con đã nếm thử Chúa 
và giờ đây con đói khát Người. 
Chúa đã chạm đến con, 
nên giờ đây con nóng lòng 
chạy đi tìm an bình nơi Chúa. 
(Thánh Âu-Tinh) 

 

Suy Niệm 2: Giới răn yêu thương

Tuần báo Newsweek số ra ngày 10/8/1993 đã ghi lại một sáng kiến mới lạ tại Nhật, đó là "Sư máy". Vị sư máy này, mới nhìn qua, không khác gì vị tu hành thực thụ: đầu cúi xuống, mắt khép lại, môi và các cơ bắp trên gương mặt cử động theo nhịp cầu kinh ghi sẵn, một tay cầm chuỗi đưa lên, một tay thì gõ mõ. Mỗi vị sư máy có thể cầu kinh không biết mỏi mệt, và có thể thuộc toàn bộ kinh kệ của mười giáo phái Phật giáo khác nhau tại Nhật. Sáng kiến này được đưa ra nhằm đáp ứng cho nhu cầu ơn gọi sư sãi ngày càng khan hiếm trong các Giáo hội Phật giáo tại Nhật. Tuy nhiên, như tác giả bài báo ghi nhận: những cái máy làm được mọi sự, duy chỉ một điều chúng không thể làm được, đó là chúng không biết yêu thương.

Yêu thương là đặc điểm của con người. Thú vật có thể có cảm giác, nhưng đó không hẳn là yêu thương. Chỉ có con người được tạo dựng theo và giống hình ảnh Thiên Chúa tình yêu mới thực sự được mời gọi yêu thương mà thôi.

Tin Mừng hôm nay nhắc lại cho chúng ta ơn gọi cao cả của con người. Trả lời cho thắc mắc của luật sĩ, Chúa Giêsu đã thu tóm tất cả lề luật thành một giới răn duy nhất là mến Chúa và yêu người. Hai mệnh lệnh này là một giới răn duy nhất, bởi vì không thể kính mến Chúa mà lại ghét bỏ hình ảnh của Ngài là con người, cũng như không thể yêu thương con người mà lại không nhận ra và yêu mến Thiên Chúa là nguồn mạch tình yêu chân thật. Tách biệt hai mệnh lệnh ấy là chối bỏ tình yêu. Các luật sĩ và các biệt phái thời Chúa Giêsu quả là những người đạo đức: họ ăn chay, cầu nguyện và tỏ ra yêu mến Thiên Chúa hơn ai hết; thế nhưng Chúa Giêsu đã điểm mặt họ là những kẻ giả hình, bởi vì lòng yêu mến Chúa nơi họ không được thể hiện bằng tình yêu đối với tha nhân. Chúa Giêsu còn gọi họ là những mồ mả tô vôi, bên ngoài thì bóng loáng, nhưng bên trong thì thối rữa. Có thể so sánh thái độ giả hình ấy với một người máy: người máy có thể làm được nhiều cử chỉ ngoạn mục, nhưng không có một tâm hồn để yêu thương thực sự.

Yêu thương là kiện toàn lề luật; yêu thương là cốt lõi, là linh hồn của Ðạo. Ði Ðạo, sống Ðạo, giữ Ðạo, xét cho cùng chính là yêu thương; không yêu thương thì con người chỉ còn là một thứ người máy vô hồn. Thánh Gioan Tông đồ, người đã suốt đời sống và suy tư về tình yêu, vào cuối đời, ngài đã tóm gọn tất cả thành một công thức: "Thiên Chúa là Tình Yêu", và ngài dẫn giải: "Ai nói mình yêu mến Thiên Chúa mà lại ghét anh em thì đó là kẻ nói dối, bởi vì kẻ không yêu thương người anh em nó thấy trước mắt, tất không thể yêu mến Ðấng nó không thấy".

Nguyện xin cho cuộc sống của chúng ta ngày càng được thanh luyện và gần gũi hơn với cốt lõi của Ðạo là Yêu Thương.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm