Danh mục bài viết

Cập nhật 18/7/2019 - 4:17 - Lượt xem 2684

Thứ Sáu tuần 15 Thường Niên

"Con Người cũng là chủ ngày sabbat".

  

Tin Mừng: Mt 12,1-8

Khi ấy, vào ngày Sabbat, Chúa Giêsu đi ngang cánh đồng lúa. Các môn đệ của Người đói, liền bứt bông lúa mà ăn. Thấy vậy, các người biệt phái thưa với Người rằng: "Kìa, các môn đệ của Ngài làm điều không được phép làm trong ngày Sabbat". Người nói với các ông rằng: "Các ông không đọc thấy Ðavít và những người đi với ông đã làm gì khi đói lả sao? Các ông cũng không đọc thấy Ðavít vào đền thờ Chúa ăn bánh trưng hiến, bánh mà ông và các kẻ theo ông không được phép ăn, chỉ trừ các tư tế được ăn mà thôi sao? Hay các ông không đọc thấy trong luật rằng: Ngày Sabbat, các tư tế trong đền thờ vi phạm ngày Sabbat mà không mắc tội đó sao? Tôi bảo cho các ông biết, đây có Ðấng còn trọng hơn đền thờ nữa. Vì nếu các ông biết được điều này là, "Ta muốn lòng nhân từ, chứ không muốn hy lễ", chắc các ông không bao giờ lên án những người vô tội, vì chưng Con Người cũng là chủ ngày Sabbat".

 

Suy niệm 1: Ta Muốn Lòng Nhân _ Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ.

Đức Khổng Tử đòi người quân tử phải có năm đức tính gọi là ngũ thường. 
Đứng đầu của ngũ thường là lòng nhân. 
Ngài viết: “Người quân tử mà bỏ đức nhân thì làm sao được gọi là quân tử? 
Người quân tử dù trong một bữa ăn cũng không làm trái điều nhân, 
dù trong lúc vội vàng cũng theo điều nhân (Luận Ngữ, IV, 5). 
Trong giáo huấn của Đức Giêsu, lòng nhân có một chỗ đứng đặc biệt. 
Hai lần câu này của ngôn sứ Hôsê được trích dẫn trong Mátthêu: 
“Ta muốn lòng nhân, chứ đâu cần lễ tế” (9, 13; 12, 7). 
Xem ra câu này không dễ hiểu, nên Ngài khuyên ta học cho biết ý nghĩa. 
Giữ ngày sabát là điều rất quan trọng trong Do thái giáo. 
Theo Luật Chúa, đó là ngày nghỉ ngơi, ngừng mọi công việc. 
Đối với người Pharisêu, bứt lúa được xem như gặt lúa, nên là việc bị cấm làm. 
Hành vi bứt lúa của các môn đệ bị coi là vi phạm ngày sabát. 
Thay vì trách họ theo lời người Pharisêu, Thầy Giêsu lại bênh vực họ. 
Ngài trưng dẫn trường hợp Đavít và các thuộc hạ khi đói bụng 
đã ăn bánh thánh hiến vốn dành riêng cho các tư tế (Lv 24,5-9; 1 Sm 21,1-6). 
Hiển nhiên đây là chuyện vi phạm Lề Luật vì có nhu cầu chính đáng. 
Nếu chấp nhận chuyện Đavít thì càng phải chấp nhận chuyện của các môn đệ, 
vì họ đi theo một Đấng mà Đavít phải gọi là Chúa (Mt 22, 43). 
Luật giữ ngày sabát thật ra không phải là một đòi buộc luân lý tuyệt đối. 
Các tư tế phải làm việc phụng sự Chúa, chuẩn bị các lễ vật vào ngày sabát. 
Nếu họ được phép vi phạm ngày sabát mà không mắc tội (c. 5), 
thì huống hồ là Thầy Giêsu và các môn đệ của Ngài, 
những người làm việc cho Nước Trời, nhưng lại phải chịu đói nên mới bứt lúa. 
Đức Giêsu không có thái độ bất kính với ngày sabát. 
Nhưng Ngài là chủ ngày sabát, Ngài có quyền xác định điều gì được phép làm. 
Ngài thấy gánh nặng đè lên con người bởi những cấm đoán chi li, 
khiến con người ngột ngạt, mệt mỏi. 
Giữ Luật phải đem lại cho con người hạnh phúc, 
phải đi với lòng nhân. 
Giữ Luật mà cứng nhắc, thiếu lòng nhân, lòng bao dung, 
thì đó là thứ hy lễ Chúa không cần (Hs 6, 6). 
Thật ra không có sự đối nghịch giữa luật lệ với lòng nhân. 
Giữ luật là cách biểu lộ lòng nhân, vì luật trên hết là luật yêu thương. 
Người giữ luật thực sự là người có khuôn mặt vui tươi và trái tim rộng mở. 
Khi yêu thì người ta trở nên chi li. 
Không phải chi li để xét đoán người khác. 
Nhưng chi li vì thấy những nhu cầu nhỏ bé của tha nhân. 
Chỉ xin giữ mọi luật lệ nhỏ bé thật chi li, chỉ vì yêu bằng tình yêu quá lớn. 

Lạy Chúa Giêsu, vì con bé nhỏ, 
nên xin yêu ngài bằng khả năng bé nhỏ của con. 
Cho con biết yêu 
những công việc bé nhỏ mỗi ngày, 
những công việc âm thầm, 
những bổn phận mà con làm vì yêu mến. 
Cho con biết yêu những hy sinh bé nhỏ mỗi ngày, 
vui lòng đón nhận những thánh giá tuy nhỏ, 
nhưng làm tim con đau đớn. 
Cho con biết yêu tinh thần bé nhỏ của trẻ thơ, 
đơn sơ thú nhận mình yếu đuối và bất lực, 
sung sướng nương tựa vào duy một mình Chúa. 
Hơn nữa, xin cho con can đảm, 
dám chọn những gì giúp con trở nên bé nhỏ hơn, 
nhờ đó con vui tuoi phục vụ mọi người 
và hạnh phúc khi thấy Chúa lớn lên trong con. 
Mỗi lần bị cám dỗ tự cao, 
xin cho con biết ngắm nhìn con đường Chúa đã đi, 
con đường bé nhỏ và khiêm hạ. 
Ước gì con được làm bạn của Chúa 
trên đường từ Bêlem đến Núi Sọ, 
và được ở bên Chúa trong Nước Trời. Amen. 

 

Suy niệm 2: Ngày Hưu Lễ

Chương 12 Tin Mừng Mátthêu qui tụ những tranh luận giữa Chúa Giêsu và các vị lãnh đạo Do thái giáo thời Chúa Giêsu về những đặc tính của nếp sống tôn giáo. Cuộc tranh luận hôm nay liên quan đến việc thực hành đạo đức căn bản của người Do thái, đó là việc giữ ngày Hưu lễ. Ðây là một thực hành quan trọng đến độ người Biệt Phái đã dùng việc Chúa Giêsu không tuân giữ luật Hưu lễ để lý luận và nói với dân chúng rằng Chúa Giêsu không phải là Ðấng đến từ Thiên Chúa, không phải là Ðấng Mêsia.

Việc dành riêng một ngày nghỉ cho Thiên Chúa đã bị lạm dụng đến mức việc tuân giữ ngày Hưu lễ không còn là do tình yêu mến tôn thờ đối với Thiên Chúa, nhưng là một hình thức ràng buộc con người. Qua cuộc tranh luận với những người Biệt Phái về việc giữ ngày Hưu lễ, Chúa Giêsu mở rộng cho chúng ta thấy giá trị tôn giáo đích thực của ngày Hưu lễ, và do đó phải sống tinh thần ngày Hưu lễ đó như thế nào?

Cuộc tranh luận của Chúa Giêsu đều được trình thuật đầy đủ trong các Tin Mừng Nhất Lãm, nhưng nơi Tin Mừng Mátthêu, tác giả lưu ý hai điểm: thứ nhất, quyền hành của Chúa Giêsu trên các việc thực hành đạo đức; thứ hai, lòng nhân từ có ưu tiên trên việc thực hành đạo đức. Trả lời cho thắc mắc của những người Biệt Phái tại sao các môn đệ Ngài không giữ luật Hưu lễ, Chúa Giêsu nhắc lại việc xẩy ra trong Cựu Ước liên quan đến Ðavít và những người tùy tùng khi đói, tức khi khẩn thiết, đã làm điều không được phép làm, hoặc việc các tư tế trong Ðền thờ không nghỉ ngày Hưu lễ mà cũng không mắc tội. Rồi Chúa kết luận: "Nếu các ông hiểu được ý nghĩa của câu này: "Ta muốn lòng nhân từ, chứ đâu cần lễ tế, ắt các ông sẽ chẳng lên án kẻ vô tội". Lòng nhân từ phải là căn bản cho những phán đoán của chúng ta đối với anh em; cần phải hành xử theo lòng nhân từ này hơn là chỉ xét đoán anh em theo những việc bên ngoài.

Vả lại, những việc đạo đức và việc nghỉ ngày Hưu lễ, là để con người đến gần Thiên Chúa, thế mà Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa đã hiện diện giữa họ, thì lòng đạo đức không còn là một cái gì tuyệt đối phải thi hành nữa. Các tư tế làm việc trong Ðền thờ ngày Hưu lễ mà không lỗi luật, thì các môn đệ Chúa Giêsu lỗi luật thế nào được, vì đã có Chúa Giêsu bên cạnh họ. Ngài là Con Thiên Chúa cao trọng hơn Ðền thờ. Chúa Giêsu muốn nhân dịp này để mạc khải chính Ngài là Ðấng Mêsia cao trọng hơn Ðền thờ và làm chủ cả ngày Hưu lễ; nhưng các người Biệt Phái không nhìn nhận điều này.

Xin Chúa giúp chúng ta vượt qua tinh thần vụ hình thức trong đời sống đức tin. Xin cho chúng ta tâm hồn nhân từ như Chúa để biết đối xử với người khác mỗi ngày một tốt đẹp hơn. 

 

Suy niệm 3: Giữ Luật Vì Lòng Mến_ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Chúng ta vẫn thường nghe những người khác tôn giáo nhận định về người Công Giáo như sau: “Những người theo đạo Công Giáo sướng thật! Ngày Chủ nhật họ ăn mặc đẹp, nghỉ ngơi để đi lễ nhà thờ”.

Lời nhận định tuy thật đơn sơ nhưng cũng đủ để cho chúng ta thấy rằng: Ngày Chúa Nhật là ngày của Chúa. Ngày tưởng niệm và tạ ơn Chúa vì Ngài đã tạo dựng nên tất cả cho con người hưởng dùng. Đồng thời cũng là ngày tưởng niệm hồng ân cứu chuộc của Đức Giêsu nơi lịch sử nhân loại. Trong ngày này, chúng ta thi hành việc bác ái, nâng đỡ những người túng thiếu, bần cùng. Đồng thời, chúng ta cũng dùng ngày này để làm mới lại tình yêu của mọi thành viên trong gia đình. 

Như vậy, vì tình yêu, Thiên Chúa dựng nên tất cả. Cũng vì tình yêu, con người được đón nhận tất cả. Nên cũng chỉ có con đường duy nhất chính là tình yêu để dẫn đưa con người đến gặp Thiên Chúa và đến được với nhau. 

Nếu làm mọi chuyện chỉ vì sợ tội, sợ mất chức, sợ tiếng chê, rồi sinh ra nhu nhược hay tàn ác trong khi thi hành bổn phận thì thật là tắc trách. Tự bản chất, con đường này không thể gặp được Thiên Chúa và không thể có mối tương quan thân tình với nhau, bởi vì nó được thi hành bằng mệnh lệnh của cái đầu mà không phải bằng tình thương của trái tim. 

Hôm nay, Đức Giêsu khiển trách những người Pharisêu về thái độ nệ luật của họ, nên đã đánh mất đi tương quan với Thiên Chúa và với nhau trong tình yêu. Họ đã thể hiện và củng cố uy quyền của mình bằng sự tàn ác, vô nhân đạo và mất đi tính người. Vì thế, Đức Giêsu cho họ biết là lòng nhân hậu thì quý hơn của lễ được làm nên bởi sự ích kỷ, bất nhân, tàn ác. Thiên Chúa cần sự bao dung, tha thứ và nhân hậu trong của lễ. Vì thế, Đức Giêsu đã nói: “Ta muốn lòng nhân chứ không cần lễ tế” (Mt 12, 7).

Như vậy, Đức Giêsu nhấn mạnh đến ý nghĩa cốt lõi của ngày Sabát và đưa con người đến chỗ nhận ra ý định yêu thương của Chúa, đồng thời mời gọi con người biết cộng tác vào việc thánh hóa ngày ấy theo như ý Thiên Chúa muốn.  

Lạy Chúa Giêsu, chúng con tạ ơn Chúa vì nhờ lề luật của Chúa mà chúng con được tự do, hạnh phúc. Xin cho chúng con biết tuân giữ luật vì lòng yêu mến. Amen.

 

Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm