Danh mục bài viết

Cập nhật 17/6/2019 - 2:13 - Lượt xem 2784

Thứ Ba tuần 11 Thường Niên

"Các ngươi hãy yêu thương thù địch".

 

Tin Mừng: Mt 5, 43-48

Khi ấy, Chúa phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đã nghe dạy: "Ngươi hãy yêu thân nhân, và hãy thù ghét địch thù". Còn Ta, Ta bảo các con: Hãy yêu thương thù địch và làm ơn cho những kẻ ghét các con, hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các con: để như vậy các con nên con cái Cha các con, Ðấng ngự trên trời: Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những ai mến trọng các con, thì các con được công phúc gì? Các người thu thuế không làm thế ư? Nếu các con chỉ chào hỏi anh em các con thôi, thì các con đâu có làm chi hơn? Những người ngoại giáo không làm như thế ư? Vậy các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Ðấng hoàn hảo".

 

Suy niệm 1: Như Cha trên trời - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Bí tích Thánh Tẩy làm chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa. 
Nhưng bí tích Thánh Tẩy không phải chỉ là bí tích để lãnh nhận, 
mà còn là bí tích để sống. 
Trở nên con cái Thiên Chúa là tiến trình dài một đời người. 
Kitô hữu trở nên con Cha trên trời nhờ bí tích Thánh Tẩy 
và cũng nhờ cố gắng liên tục sống như Cha của mình. 
Thiếu cố gắng này, người ta chỉ còn là Kitô hữu có tên trong sổ Rửa tội. 
Bài Tin Mừng hôm nay thật là đỉnh cao của Kitô giáo. 
Đức Giêsu dạy ta nẻo đường để trở nên con cái Cha trên trời (c. 45). 
Đó là: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em”. 
Cựu Ước dạy ta yêu người thân cận (Lv 19, 18). 
Còn Đức Giêsu dạy ta yêu kẻ thù và cầu nguyện cho họ (c. 44). 
Yêu ở đây không phải là chuyện của cảm xúc hay thích thú. 
Dĩ nhiên chúng ta không thể yêu kẻ thù tha thiết như yêu cha mẹ mình được. 
Yêu ở đây là chuyện của ý chí và hành động. 
Chúng ta yêu kẻ thù, vì kẻ thù cũng là thụ tạo của Cha như ta. 
Dù kẻ thù của ta có là kẻ xấu xa và bất chính, 
nhưng họ vẫn được Cha trên trời dấu yêu. 
Ngài cho mặt trời mọc lên mỗi sáng để nắng ấm đem lại sự sống cho họ. 
Ngài cho mưa rơi xuống luống cày của họ để họ có của nuôi thân (c. 45). 
Thiên Chúa không dành nắng hay mưa cho riêng người tử tế đạo đức. 
Ngài bao dung và rộng rãi khi đối xử với mọi người. 
Trở nên con cái Cha là mang những tâm tình sâu kín ấy của trái tim Cha. 
Khi trái tim ta giống trái tim Cha, 
ta sẽ nhìn kẻ thù bằng cặp mắt mới, sẽ cư xử với họ theo cung cách mới. 
Lúc đó họ sẽ chẳng còn là kẻ thù nữa, mà là bạn. 
Đức Giêsu mời gọi các môn đệ của mình bước lên, 
lên cao hơn cái tự nhiên, bình thường của người đời. 
Dù là kẻ xấu, người thu thuế vẫn yêu kẻ yêu thương ông ta. 
Người dân ngoại chưa biết Chúa vẫn chào hỏi anh em của họ (c. 46). 
Điều mà Đức Giêsu đòi các Kitô hữu phải làm hơn người khác, 
đó là yêu kẻ thù ghét mình, cầu nguyện cho kẻ làm khổ mình 
và chào những kẻ chẳng bao giờ chào hỏi mình. 
Làm thế là vượt lên trên tình cảm tự nhiên đang kéo trì mình xuống, 
là giải thoát mình khỏi sức nặng của cái tôi nhỏ mọn, tự ái, kiêu căng. 
Làm thế là bắt đầu đi vào trong nơi sâu nhất của trái tim Thiên Chúa. 
“Hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời” (c. 48). 
Lý tưởng này thật là cao xa, sức người không vươn tới được. 
Nhưng nếu ta tập quen yêu kẻ thù chung quanh ta, 
- mà ai trong chúng ta lại không có kẻ thù - 
thì chúng ta dần dần sẽ trở nên hoàn thiện. 

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ, 
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói, 
dễ thấy Chúa hiện diện 
và hoạt động trong đời con. 
Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa, 
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi, 
khép kín và nghi ngờ. 
Xin dạy con sự hiền hậu 
để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân. 
Xin dạy con sự khiêm nhu 
để con dám buông đời con cho Chúa. 
Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm, 
vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài, 
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen. 

 

Suy niệm 2: Hãy yêu kẻ thù _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P. 

 “Yêu mến anh em, là sống chu toàn giới luật. Yêu mến người lành và yêu thương kẻ gian ác. Chính do tình yêu mà chúng ta được cứu độ, thành con Chúa Trời và thành bạn hữu Chúa Kitô”. Đây là lời bài hát mà có lẽ ai cũng thuộc vì nó được lặp lại nhiều lần trong Mùa Chay.  Đây cũng chính là lệnh truyền của Đức Giêsu cho các môn đệ, đồng thời cũng là lời mời gọi cho những ai đang bước theo Đức Giêsu trên lộ trình cứu độ.

Thật vậy, cốt lõi Đạo Công Giáo của chúng ta là tình yêu thương. Tại sao vậy? Thưa vì Đạo chúng ta bắt nguồn từ Thiên Chúa, mà bản chất của Thiên Chúa là Tình Yêu. Vì thế: "Người làm cho mặt trời mọc lên trên người lành cũng như kẻ dữ, làm cho mưa xuống trên kẻ lành cũng như người bất lương...".

“Yêu thương kẻ thù" là một nghĩa cử anh hùng, một nỗ lực vượt thắng tình cảm tự nhiên, vượt trên phản ứng thường tình của con người. "Yêu thương kẻ thù" là bước vào thế giới siêu nhiên của con cái Chúa, sống nhân hậu và hoàn thiện như Cha trên trời.

Khi dạy "hãy yêu kẻ thù", Đức Giêsu không có ý cổ võ sự nhu nhược, nhát đảm, nhưng là đề cao tinh thần khoan dung, hiền từ, quảng đại, tha thứ.  

"Hãy yêu kẻ thù", đó là lệnh truyền khó thi hành nhất trong các lệnh truyền của Đức Giêsu. Tuy nhiên, chính Ngài đã nêu gương khi sẵn sàng tha thứ cho kẻ hại mình và cầu xin Chúa Cha tha cho họ. Ý tưởng ấy rất cao và rất khó nhưng nó tạo nên ý nghĩa.

Như vậy, Đức Giêsu mở ra con đường mới cho nhân loại. Con đường lấy thiện thắng ác, lấy tình yêu vượt thắng hận thù. Chỉ có yêu thương mới làm cho thù hận tiêu tan.

Là những Kitô hữu, chúng ta được mời gọi đứng về phía bất bạo động. Tuy nhiên đó không phải là một chọn lựa cho sự nhu nhược hay thụ động leo thang, nhưng chọn lựa bất bạo động có nghĩa là tin tưởng mạnh mẽ vào sức mạnh của chân lý, của công bằng và tình yêu hơn là sức mạnh của chiến tranh, vũ khí và hận thù…. Chúng ta phải cố gắng dùng điều tốt nhất để đáp lại điều xấu nhất. 

Hãy nhớ rằng: “Viên đạn căm thù chỉ có thể làm thương tổn kẻ thù sau khi đã xuyên qua thân xác chúng ta trước”.Khi nuôi trong mình sự trả thù thì đồng nghĩa với việc ta đào thêm một cái hố nữa để chôn chính ta. Người Hy Lạp cổ thường ví von như sau: “Người khôn ngoan thà chịu đựng sự ác hơn là làm điều ác”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hiểu rằng đây là con đường nằm trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa, và chỉ khi nào chúng con đạt được điều đó, ấy là lúc chúng con trở thành môn đệ đích thực của Chúa. Amen. 

 

Suy niệm 3: Yêu thương kẻ thù

Sau hơn 50 ngày bị bắt làm con tin và bị sút gần 20 ký vì sống trong thiếu thốn vật chất cũng như tinh thần, một nhà truyền giáo nọ đã bình tĩnh trả lời câu hỏi của các phóng viên về những gì mình đang suy tính trong lòng: "Tôi vẫn yêu mến đất nước và dân tộc đó, như ngày tôi mới đến truyền giáo cách đây 40 năm. Tôi đã tha thứ cho những kẻ bắt giữ và hành hạ tôi. Tôi muốn nói với họ rằng tôi không có gì thù ghét họ, nhưng vẫn yêu thương và sẵn sàng trở lại đó làm việc mục vụ".

Những lời dạy của Chúa Giêsu mà Giáo Hội cho chúng ta lắng nghe hôm nay, cũng không mập mờ, không nhượng bộ hay chiều theo khuynh hướng tự nhiên của con người muốn giới hạn tình yêu của mình đối với tha nhân.

"Hãy yêu mến anh em mình", mệnh lệnh này được ghi rõ trong sách Lêvi 19,18. Những "anh em" được nhắc đến ở đây chỉ những kẻ thân thuộc, đồng hương, thuộc về dân riêng của Chúa. Còn câu: "Hãy ghét kẻ thù địch" thì chúng ta không gặp thấy công thức nào tương tự như vậy trong Kinh Thánh. Những lời này có thể hiểu như một diễn tả tự nhiên của tâm lý thường tình nơi con người, một hậu quả của tình yêu thương có giới hạn trong khung cảnh những kẻ thân thuộc, những người thuộc về cùng một dân tộc, một xã hội. Theo tâm thức hạn hẹp của Cựu Ước, bất cứ ai không thuộc về Dân Chúa chọn, thì người đó là kẻ xa lạn, là kẻ thù địch, không được yêu thương.

Chúa Giêsu đã đến để mạc khải sứ điệp trọn hảo hơn, bẻ gẫy những giới hạn tự nhiên: "Còn Thầy, Thầy bảo các con: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi các con". Chúng ta chú ý đến hai chi tiết trong lời dạy của Chúa Giêsu: thứ nhất: không còn ai bị loại ra khỏi tình yêu thương của người môn đệ Chúa và sự phân chia con người ra làm hai loại: thân thuộc và thù địch không còn nữa. Thứ hai: Tình yêu thương đó được thể hiện bằng những hành động cụ thể, và quan trọng nhất, đó là thi ân và cầu nguyện cho những kẻ không tự nhiên được chúng ta yêu thương, và đây không còn là tình yêu thương theo tình cảm, mà là tình yêu thương thực sự hướng đến lợi ích của người khác.

Nhưng tại sao phải yêu thương như vậy? Bởi vì chính chúng ta là con cái của Thiên Chúa và do đó phải noi gương trọn lành của Ngài, Ðấng cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người lành.

Xin Chúa đổ tràn trên chúng ta tình thương của Chúa, để chúng ta được giải thoát khỏi tình yêu hạn hẹp, có tính toán, mà quảng đại yêu thương tất cả mọi người, ngay cả kẻ chống đối và có ác cảm với chúng ta.

 

Suy niệm 4: Yêu thương không điều kiện

Trong Cựu ước, dân Do thái sống theo luật Môsê được ghi trong sách Lêvi 19,18: “Hãy yêu mến tha nhân và ghét dơ thù nhân”. Dân Do thái vì không muốn sống gần gũi với dân ngoại thờ ngẫu tượng và từ đó sinh ra thái độ khinh thường người ngoại bang. Chẳng những thêá mà họ còn có luật và bổn phận ghét người ngoại bang nữa. Người đó là dân Amalec (Xac 17,14 Đnl 25,18). Là dân Moab (Đnl 23,6). Quan niệm của người Do thái: kẻ mình yêu mến là kẻ lân cận thôi. Kẻ lận cận của họ là những người cùng xóm cùng làng, cùng làm việc ở một cánh đồng, xa hơn là cùng một bộ lạc. Cùng lắm là cùng dòng máu Do thái, là con cháu ruột Abraham thôi. Còn ngoài ra là hết bổn phận yêu rồi. Cứ thường tình, con người chúng ta thương yêu những người gần gũi chúng ta, những bà con thân thuộc chúng ta, còn kẻ xa lạ thì không yêu được. Nhưng như vậy mới là hợp lẽ phải công bằng và lẽ phải trong việc giao tế. Nhưng chúng ta nhớ Chúa Giêsu dạy chúng ta sống không những theo lẽ phải mà còn sống trên lẽ phải nữa. Bình thường chúng ta vẫn nghĩ rằng yêu bạn ghét thù. Nhưng Chúa dạy chúng ta “Yêu bạn, yêu thù nhân nữa” (c.44)

Điều này Chúa dạy chúng ta yêu thương người ta không điều kiện, dù người đó tốt hay xấu, là bạn hay thù thì hãy đối xử như nhau. Chúa lấy ví dụ mặt trời và mưa để làm sáng tỏ vấn đề này (c.45). Thật ra như Chúa đối xử với chúng ta như cách chúng ta thường đối xử với anh em mình thì số là chúng ta đã chết từ khuya rồi, vì trước mặt Chúa, đã nhiều lần chúng ta là kẻ thù của Chúa, đã nhiều lần chúng ta làm ô danh Ngài, đã từng chống đối thử thách Ngài... nhưng Chúa đã không làm như vậy, mà ngài còn ban phước cho chúng ta nữa kia, dù chúng ta là người thế nào đi nữa. Cha nào con nấy. Thiên Chúa đã từng làm mưa thuận gió hòa trên kẻ lành người dữ, thì con người hãy lấy đó làm tiêu chuẩn để đối xử.

Nói được rằng tình yêu của mỗi người trên thế giới là tình yêu có điều kiện. Chúng ta yêu người bạn vì người đó tốt với chúng ta, che chở giúp đỡ chúng ta. Nhưng xét cho cùng thì đó chưa phải là tình yêu mà Chúa muốn đâu. Nếu chúng ta chỉ yêu như vậy thì đâu còn cái gọi là “tình cho không biếu không”. Yêu mà đặt điều kiện, nếu thế này, nếu thế kia. Chữ yêu được nối lại bằng chữ “Nếu”. Chính vì vậy mà chúng ta chỉ yêu thương được một số rất ít người, vì họ thỏa mãn được một số điều kiện chúng ta đặt ra.

Tình yêu của Thiên Chúa khác hẳn, Chúa yêu chúng ta dù chúng ta ra thế nào đi nữa. Mà chúng ta được Chúa yêu vì chúng ta tốt lành hay vì chúng ta biết tôn thờ Ngài hay vì chúng ta tốt làng giỏi giang, thì hầu chắc trong chúng ta không ai được Ngài yêu đâu. Xét mình như thế cho nên chúng ta yêu nhân loại vì Chúa đã yêu thương chúng ta trước. Chúng ta yêu là để chúng ta phản ánh được tình yêu Thiên Chúa.

Bài Phúc âm nói lý do yêu như vậy là để người khác nhận ra chúng ta là con cái Thiên Chúa (c.45).

Thiên Chúa yêu thương chúng ta cách không thiên vị, không thành kiến, thì chúng ta cũng cần có tình yêu phổ quát không thiếu vô tư như vậy. Nên khi yêu như vậy thì không còn gì là bạn hay thù mà chỉ còn có một đối tượng duy nhất là tình yêu. Kinh thánh nói: ”Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi ban Con một mình” (Gio 3,16). Đó, trần gian là đối tượng là người yêu của Thiên Chúa. Thiên Chúa yêu thương chúng ta vì chính Ngài là tình yêu (1Gio 4,8). Chúa vẫn yêu thương hết mọi người, vì Chúa thấy con người cần yêu và cần được yêu và đáng yêu.

“Hãy yêu thương thù nhân” (c.44). Đấy là  một điều khó làm. Nhưng Chúa dạy chúng ta phải làm. Chúng ta nhờ tình yêu tồn tại cho vĩnh cửu (1C 13,1).

 

Suy niệm 5: Kẻ nội thù

Không có gì hủy hoại sức con người bằng lòng thù hận: cừu hận là một hành động tự sát, ghét người cũng có nghĩa là ghét chính bản thân.

Truyện Liễu thị Xuân Thu có kể lại như sau : Một người nọ nằm mơ thấy có người đeo gươm tự dưng đi vào tận nhà mắng chửi, nhổ vào mặt, rồi bỏ đi. Giật mình tỉnh dậy, anh ta ngồi bực dọc suốt đêm không sao ngủ được. Sáng hôm sau, anh tâm sự với một người bạn: Từ thuở nhỏ đến giờ, tôi vẫn là người hiếu dũng, chưa hề bị ai làm nhục, thế mà đêm hôm qua bị đứa nào làm nhục, tôi định tìm cho kỳ được đứa ấy để trả thù, nếu tìm thấy nó rồi thì tốt, còn không, chắc tôi phải chết mất. Từ hôm đó, cùng với người bạn, sáng nào anh cũng ra đứng ngoài đường để rình. Rình ba ngày mà vẫn không thấy bóng dáng kẻ thù. Cuối cùng, anh ta về nhà uất cả người lên mà chết.

Câu truyện trên đây có lẽ chỉ là một dụ ngôn để nói lên sức tác hại của sự hận thù mà con người cưu mang trong tâm hồn. Lòng thù hận chính là kẻ nội thù nguy hiểm nhất, chỉ có một kẻ thù như thế mới có sức hủy hoại con người. ít hay nhiều, xem ra ai trong chúng ta cũng có kê thù. Có những người ghen ghét hoặc tìm cách hãm hại chúng ta đã đành, mà chính chúng ta cũng không thiếu những kẻ để ghét bỏ và thù hận. Chúa Giêsu cũng có nhiều kẻ thù, đó là những kẻ rình rập, đeo đuổi để hãm hại Ngài.

Đứng trước sự dữ và hành động gian ác, Chúa Giêsu không hề nhân nhượng. Ngài lên án gắt gao tất cả những gì xúc phạm đến Thiên Chúa và con người. Trong trái tim Ngài không có chỗ cho bất cứ tâm tình bất chính nào. Tuy nhiên, đối với các tội nhân là những kẻ làm điều ác, Chúa Giêsu luôn tỏ ra khoan dung. Ngài tha thứ cho chính những kẻ hành hạ và đóng đinh Ngài vào thập giá. Trong tâm hồn Ngài không có bất cứ tâm tình thù hận nào đối với kẻ thù của Ngài. Qua cử chỉ ấy, Chúa Giêsu đã mạc khải cho con người thấy được tình yêu của Thiên Chúa, đồng thời thể hiện được khả năng và ơn gọi của con người là sống yêu thương. Qua cử chỉ tha thứ ấy, Chúa Giêsu bày tỏ trọn vẹn chân lý về con người. Con người được tạo dựng theo và giống hình ảnh Thiên Chúa tình yêu, cho nên con người chỉ có thể sống trọn vẹn ơn gọi của mình bằng cách sống yêu thương, và yêu thương như chính Thiên Chúa, nghĩa là yêu thương và tha thứ cho kẻ thù của mình.

"Các con hãy nên hoàn thiện như Cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện". Đây không chỉ là một lý tưởng, mà còn là một đòi hỏi tất yếu đối với con người. Con người có sống cho ra người và có đạt được nhân cách của mình hay không, là tùy ở nó có biết sống yêu thương và tha thứ như Thiên Chúa hay không.

Nguyện xin Chúa loại trừ khỏi tâm hồn chúng ta mọi thứ cừu hận và ban cho chúng ta tình yêu của Ngài, để chúng ta luôn biết nhìn mọi người như hình ảnh Thiên Chúa, và yêu thương bằng chính tình yêu của Ngài.

 

Suy niệm 6: Yêu thương thù địch

Theo tục lệ đã có từ đầu, tại bang Ilinois các ứng viên buộc phải dùng chung một chiếc xe để đi vận động tranh cử. Lần ấy Abraham Lincoin phải đi nhờ xe của đối thủ mình, khi nói chuyện với đám nông dân, ông đã nói : "Tôi quá nghèo đến độ không thể sắm cho mình một chiếc xe riêng. Người bạn tốt bụng này đã mời tôi đi chung xe với ông. Nếu quí vị thích tôi, xin hãy dồn phiếu cho tôi bằng không hãy bỏ phiếu cho người này, vì ông ta cũng là người đạo đức”. Lịch sử vẫn nhắc tới cử chỉ hào hiệp của Tổng thống Lincoin.

Yêu thương kẻ thù không thể thống như yêu thương người thân hữu. Khi tưởng nhớ đến người thân hữu, lòng chúng ta rộn lên ước muốn được gần gũi. Còn chỉ một Thoáng nhớ đến kẻ thù cũng đủ làm chúng ta thấy bất an và muốn xa lánh. Bởi đó nói đến yêu thương thù địch là nói đến nỗ lực vượt trên các cảm xúc thường tình để xích lại gần họ, trước hết là trong tư tưởng : “hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các ngươi". Không thể oán ghét một người đồng thời lại muốn cho họ được hạnh phúc, cũng không thể cầu nguyện cho một người mà lòng còn chất đầy hận thù đối với người ấy.

Chúa Giêsu biết rõ yêu thương thù địch không phải là chuyện dễ, nhưng Ngài không cho môn đệ luật trừ nào, vì đó là điều kiện để trở thành con cái Thiên Chúa. Trong ngôn ngữ Do thái, trở nên con cái Thiên Chúa cũng có nghĩa là nên giống Thiên Chúa. Nếu Thiên Chúa đã khiến mặt trời mọc lên cho người tành kẻ dữ, và làm mưa trên người liêm chính, lẫn kẻ bất lương, thì con cái Ngài cũng phải yêu thương thù địch và làm ơn cho kẻ ghét mình. Thiên Chúa là tình yêu và chỉ có tình yêu mới làm cho con người nên giống Thiên Chúa. Người kitô hữu không thể trốn tránh con đường chông gai để chọn những lối đi bằng phẳng êm mát. Nhưhg họ phải can đảm tiến tới để đạp gẫy chông gai ghen ghét, san bằng sỏi đá hận thù, dõi theo ánh sáng của Đức Kitô, Đấng đã yêu thương và tha thứ cho những kẻ giết hại mình.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm