Danh mục bài viết

Cập nhật 16/6/2019 - 6:9 - Lượt xem 3454

Thứ Hai tuần 11 Thường Niên

"Thầy bảo các con: đừng chống cự lại với kẻ hung ác".

 

Tin Mừng: Mt 5, 38-42

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đã nghe bảo: "Mắt đền mắt, răng đền răng". Còn Thầy, Thầy bảo các con: đừng chống cự lại với kẻ hung ác; trái lại, nếu ai vả má bên phải của con, thì hãy đưa má bên kia cho nó nữa. Và ai muốn kiện con để đoạt áo trong của con, thì hãy trao cho nó cả áo choàng nữa. Và ai bắt con đi một dặm, thì con hãy đi với nó hai dặm. Ai xin, thì con hãy cho. Ai muốn vay mượn, thì con đừng khước từ".

 

Suy niệm 1: Ai xin, hãy cho - Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Đoạn Tin Mừng hôm nay dễ bị đem ra nhạo cười, 
vì có vẻ nó dung túng sự ác và biểu lộ một tinh thần yếu hèn bạc nhược. 
Người ta hay nghĩ rằng nếu cứ sống theo tinh thần của Chúa Kitô 
thì hẳn kẻ ác sẽ tha hồ tác oai tác quái trong thế giới này. 
Tuy nhiên, chính vì con người muốn sống theo khuynh hướng tự nhiên, 
nên thế giới hôm nay mới không ngớt chiến tranh và đau khổ. 
Đánh phủ đầu là đánh trước khi người kia kịp đánh mình. 
Trên thế giới mỗi ngày có biết bao vụ sát nhân chỉ vì một chút hờn oán. 
“Mắt đền mắt, răng đền răng” 
câu này thường được dùng để cho thấy sự tàn nhẫn của Cựu Ước. 
Thật ra, Cựu Ước chẳng bắt người ta phải móc mắt, nhổ răng kẻ thù. 
Câu này chỉ nhằm giới hạn việc báo thù trong mức độ cân xứng. 
Trong xã hội mang tính bộ tộc của Israel thuở ban đầu, 
“mắt đền mắt” đã là một tiến bộ đáng kể. 
Đức Giêsu đi xa hơn khi đòi hỏi đừng chống cự lại người ác, 
nghĩa là đừng lấy ác báo ác, đừng sống theo luật báo phục (lex talionis). 
“Nếu bị ai vả má bên phải, hãy đưa cả má kia ra nữa” (c. 39). 
Bị vả má bên phải nghĩa là bị tát bằng mu bàn tay phải. 
Không phải là đau hơn, nhưng là nhục nhã hơn nhiều. 
Đức Giêsu đã từng có kinh nghiệm này trong cuộc Khổ Nạn (Mt 26, 67). 
“Đưa má kia” đơn giản chỉ có nghĩa là tránh trả thù, chịu mình ở thế yếu, 
vì báo oán là chuyện của Thiên Chúa (Rm 12, 19-20). 
“Đừng để cho sự ác thắng được mình, nhưng hãy lấy thiện mà thắng ác” (Rm 12,21). 
“Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong, hãy để cho hắn lấy cả áo ngoài nữa” (c. 40). 
Ở Đông phương, áo ngoài là quan trọng để chống cái lạnh ban đêm, 
nên nếu bị cầm cố, thì cũng phải trả lại cho người ta có cái mà đắp (Đnl 24, 13). 
Đưa cả áo trong lẫn áo ngoài cho kẻ kiện cáo mình 
là chấp nhận bị trần trụi và xấu hổ, nếu ai đó chỉ có một bộ thôi. 
Trong xã hội Paléttin bị đô hộ bởi đế quốc Rôma, 
chuyện bị ép vác đồ dùm cho lính tráng vẫn hay xảy ra (x. Mt 27, 32). 
“Người bắt anh đi một dặm, hãy đi với người ấy hai dặm” (c. 41). 
Môn đệ Đức Giêsu, trước những ép buộc không mấy chính đáng, 
chẳng những được mời ưng thuận, mà còn làm hơn cả điều bị ép buộc. 
Câu cuối của bài Tin mừng cho thấy thái độ bác ái của Kitô hữu 
trước những yêu cầu của có thật của tha nhân (c. 42). 
Mở lòng ra trước người xin, người muốn vay mượn, 
dù kẻ ấy là kẻ thù hay người không có khả năng hoàn trả. 
Lời của Đức Giêsu hôm nay làm chúng ta choáng váng. 
Lời này không đòi dẹp bỏ hệ thống pháp luật, cảnh sát hay nhà tù. 
Nhưng nếu các Kitô hữu cứ để cho Lời này thấm vào lòng từ từ, 
đời sống của họ sẽ được thay đổi một cách kỳ diệu, 
và bộ mặt thế giới sẽ đổi khác. 
Hiền hậu, bao dung, quảng đại, đó là điều thế giới hôm nay thiếu trầm trọng. 
Gandhi, người say mê những câu Lời Chúa hôm nay, đã than phiền: 
“Tôi thích Đức Kitô của các anh, nhưng tôi không thích các Kitô hữu. 
Vì các Kitô hữu thì chẳng giống Đức Kitô mấy.” 
Chỉ mong chúng ta có trái tim hiền hậu giống Đức Kitô hơn. 

Lạy Chúa, 
xin cho con quả tim của Chúa. 
Xin cho con đừng khép lại trên chính mình, 
nhưng xin cho quả tim con quảng đại như Chúa 
vươn lên cao, vượt mọi tình cảm tầm thường 
để mặc lấy tâm tình bao dung tha thứ. 
Xin cho con vượt qua mọi hờn oán nhỏ nhen, 
mọi trả thù ti tiện. 
Xin cho con cứ luôn bình an, trong sáng, 
không một biến cố nào làm xáo trộn, 
không một đam mê nào khuấy động hồn con. 
Xin cho con đừng quá vui khi thành công, 
cũng đừng quá bối rối khi gặp lời chỉ trích. 
Xin cho quả tim con đủ lớn 
để yêu người con không ưa. 
Xin cho vòng tay con luôn rộng mở 
để có thể ôm cả những người thù ghét con. Amen. 

 

Suy niệm 2: Yêu và sống _ Tu sĩ Jos. Vinc. Ngọc Biển, S.S.P.

Khi đạo Công Giáo mới được loan báo trên quê hương Nước Việt, cha ông chúng ta đã mau mắn đón nhận Tin Mừng và sống những giá trị Tin Mừng ấy rất sống động. Một trong những điểm sáng mà tổ tiên chúng ta đã sống đó là “tình yêu thương”.Khi sống như thế, nhiều người không phải là Kitô hữu, họ đã không hiểu được các ngài theo đạo gì, vì thế, họ không ngần ngại đặt cho tôn giáo mới này là: “Đạo Yêu Nhau”.

Hôm nay, Đức Giêsu dạy cho các môn đệ bài học yêu thương. Yêu thương thì không oán hờn; không tính toán thiệt hơn. Yêu thương thì không có khái niệm trả thù mà sẽ tha thứ không chỉ bẩy lần, mà bẩy mươi lần bẩy, tức là không có giới hạn. 

Trong thực tế hôm nay, nhiều người Công Giáo không dám sống căn tính của mình là yêu thương. Bởi vì khi yêu thương như Chúa đòi hỏi, thì họ phải trả giá bằng chính sự thiệt thòi, ức hiếp, bóc lột, coi thường, khinh khi..., vì thế, không thiếu gì hình ảnh những người Công Giáo sống kiểu “đàn anh đàn chị!”.

Lời Chúa ngày hôm nay mời gọi mỗi chúng ta hãy trở nên “thánh thật”chứ không chỉ làm thánh “lâm thời”.Muốn trở nên “thánh thật”thì phải mến Chúa trên hết mọi sự và yêu thương nhau thật lòng, dầu có phải thiệt thòi đôi chút. Chấp nhận đau khổ, hiểu lầm vì mối lợi lớn hơn là được biết Chúa và được Chúa yêu thương. Sẵn sàng đi trên con đường tình yêu được chứng minh bằng việc đón nhận thập giá trong cuộc sống vì lòng yêu mến Chúa, để qua đó, chúng ta có sự sống đời đời làm gia nghiệp. 

Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa dạy khó quá đối với con người yếu đuối, ích kỷ của chúng con! Nhưng chúng con tin Lời Chúa có sức mạnh biến đổi. Xin Chúa thánh hóa chúng con, để mỗi ngày chúng con nên giống Chúa hơn khi biết quảng đại, bao dung và vô vị lợi như Chúa. Amen. 

 

Suy niệm 3: Ðừng báo thù

"Mắt đền mắt, răng đền răng", đó là công thức của luật báo thù. Người ta xúc phạm đến tôi bao nhiêu, tôi phải làm lại cho người đó bấy nhiêu. Kẻ lý luận như thế là dựa trên sự công bằng, nhưng đây là sự công bằng theo mức độ của loài người. Luật trả thù này đã được ghi chép thành văn trong bộ luật của vua xứ Babylon năm 1750 TCN. Trong Bộ Ngũ Kinh, người ta cũng có thể đọc thấy vài công thức của luật trả thù này, và đó là sự bất toàn của Luật Môsê thời Cựu Ước.

Nhưng luật trả thù này không những có trong những bộ luật lâu đời, mà còn nằm trong tâm hồn con người mọi thời. Chúa Giêsu muốn nhắc cho các môn đệ Ngài xưa cũng như nay, là cần phải sẵn sàng dập tắt ngay nơi bản thân mầm mống của bạo động: "Ðừng chống cự người ác". Ngài nhấn mạnh đến tinh thần mà người môn đệ phải có, đó là tinh thần tha thứ, vượt qua điều anh em xúc phạm đến mình. Ðây là hình thức cao cả của tình yêu Kitô: yêu thương một cách nhưng không, không đòi lại điều gì, cũng không chờ đợi điều gì. Như vậy câu nói của Chúa Giêsu: "Ai muốn lấy áo trong của con, thì hãy cho nó cả áo ngoài" không phải là thái độ thụ động, mà là thái độ tích cực sống yêu thương tha thứ như Chúa đã nêu gương từ trên Thập giá khi Ngài cầu nguyện: "Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm". Chúa Giêsu đã yêu thương và tha thứ đến cùng, và Ngài dạy chúng ta sống theo gương Ngài, nếu chúng ta muốn trở nên môn đệ đích thực của Ngài.

Chúng ta hãy cầu xin bằng chính lời kinh hòa bình của thánh Phanxicô Assisiô: Lạy Chúa từ nhân, xin cho con biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người. Xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa, để con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn u sầu.

 

Suy niệm 4: Đối xử trong tình yêu 

“Mắt thế mắt, răng đền răng”, đó là luật Talion, nghĩa là luật công bằng của người xưa. Câu đó đã thấy ở trong bộ luật của Hammourabi trước Chúa Giêsu khoảng 2000 năm và ở trong sách Xac 21,24 (Đnl 19,21. Lev 24,20). Luật này của ông Maisen cho phép về việc báo thù. Thật ra luật này đã là luật đặt giới hạn cho việc báo thù rồi, vì xưa Cain được báo thù 7 lần hơn là Lamek được 70 lần 7 (Stk 4,15. 4,7-24). Có thể nói luật của người xưa là luật công bằng. Ta không hại người và người cũng không hại ta. Mình làm thiệt hại ai bao nhiêu thì phải trả cho họ bấy nhiêu. Tuy nhiên là con cái của Chúa, Chúa muốn con người sống siêu nhiên hơn, chứj đừng thấp lè tè vỏn vẹn với luật cũ là đức công bình. Thật ra sống công bằng ở trần gian đã là khó lắm rồi. Nhưng luật Chúa phải đời hỏi phải thêm hơn thế nữa. Chúa nói: “Đừng chống cự với người ác” (c.39), “Hãy cho cả áo dài trong” (c.40). “Hãy đi thêm hai dặm” (c.41), “Hãy đưa thêm má trái” (c.39).

Trước khi tìm hiểu những câu nói trên chúng ta cần nói ngay trước rằng có thể có người hiểu nghĩa đen lạm dụng câu nói này làm phiền khổ thêm cho người anh em mình. Hoặc có người chủ trương rằng với câu nói đó thôi, ta không cần phải lo nâng đỡ hay nâng đỡ những người gặp bất trắc, khó khăn.

Thật ra, chính Chúa muốn dạy nơi đây là việc trả thù hay ăn thua với người khác. Thường bản tính của con người là không chịu nhịn. Một người hay gây thiệt hại cho ta, là ta cũng muốn cho họ bị thiệt hại như ta. Càng nhiều hơn càng tốt. Ta muốn thấy công lý phải được thực hiện ngay trên đời này, ngay lập tức trước sự chứng kiến của ta. Nhưng Chúa nói rõ: “Oán phạt thuộc về Ta, ta sẽ báo ứng” (Rm 12,19). Chúa muốn nói rằng chính Ngài sẽ là người phán xử sau cùng và sau này. Còn chúng ta, cứ phục lụy Chúa đi. Chính Chúa sẽ biện hộ cho chúng ta thấy sự công bình của Ngài được thực hiện. Đấy cũng là nguyên tắc Chúa đưa ra để chúng ta sử dụng trong cuộc sống cá nhân hàng ngày.

Luật người xưa là “mắt thế mắt, răng đền răng”. Không phải bây giờ Chúa bỏ luật này đi để dạy một luật khác. Cũng không phải là có mới nới cũ. Sự công bằng của Thiên Chúa vẫn còn đó. Điều Chúa muốn dạy ở đây là đừng đòi hỏi quyền lợi cho mình nhất là quyền trả thù hay hành hạ anh em. Nếu có thì phải đối xử trong tình yêu. Chính vì thế mà Chúa bảo: “Đừng chống cự với người làm dữ” (c.39). Làm thế không phải là Chúa phá đổ mọi luật pháp. Chúng ta thấy qua Kinh thánh, Chúa kêu gọi vâng phục nhà cầm quyền vì nhà cầm quyền được Chúa đặt ra để trừng trị kẻ dữ. Nhưng còn việc Chúa bảo đừng chống cự với người làm dữ nghĩa là đừng đòi hỏi cho mình quyền trả thù. Cho nên khi bị người khác vả má, nghĩa là bị hạ nhục khinh dể, trường hợp ấy, Chúa muốn chúng ta đem tình bác ái ra mà đối xử hầu phản ánh là con cái Thiên Chúa.

Kinh thánh dạy cho chúng ta thấy Chúa bị nguyền rủa mà Ngài không nguyền rủa lại, mà cứ phó mình cho Đấng phán xét chí công. Có quyền gây thiêt hại và trả thù là chính Chúa, mà Chúa đã không làm huống chi chúng ta là con cái Ngài. Việc cho áo trong áo ngoài, việc đi thêm vài dặm... cũng vậy. Khi làm vậy, không phải là để khuyến khích thêm tội ác đâu. Nhưng hãy đem tinh thần yêu thương bác ái ra mà xử sự. Chứ còn lối trả thù thua đủ, cãi vã, kiện tụng chỉ là oán chồng lên óan mà thôi, bạn hóa thành thù nhân, thay vì một người thù lại thêm hai nữa.

Vậy ra tình yêu mới là căn bản của sự sống. Sống mà có tình yêu, đấy mới là sống thật trong Chúa.

 

Suy niệm 5: Luật yêu thương 

Một phụ nữ nọ ngạc nhiên khi nghe tin Abraham Lincoln nói lên sự tử tế của quân đồng minh. Bà ta nói: "Tôi nghĩ tốt hơn chúng ta nên tập trung lại để tiêu diệt kẻ thù hơn là đối xử tốt với họ”. 

Lincoln trả lời: "Thưa bà, chúng ta tiêu diệt kẻ thù khi đối xử tốt với họ ". Đó cũng chính là sự khôn ngoan và lòng nhân ái toát ra từ lời Chúa dạy trong Tin mừng hôm nay.

Thật vậy, Chúa Giêsu đã đưa ra một pháp lý hoàn toàn mới mẻ so với Cựu ước. Luật Cựu ước qui định: "Mắt đền mắt, răng đền răng ". So với các dân tộc chung quanh, luật Cựu ước cho thấy dân Israel đã đạt được một ý thức khá cao về công bình. Nhưng Chúa Giêsu đến để kiện toàn lề luật: thay cho thứ công bình “Mắt đền mắt, răng đền răng”, Chúa Giêsu đề ra luật của yêu thương và được qui tóm trong một lề luật duy nhất là mến Chúa, yêu người.

Luật yêu thương ấy không có giới hạn, cũng chẳng có luật trừ. Yêu thương là yêu thương mọi người và yêu thương cho đến cùng. Qua cách cư xử của Ngài đối với các tội nhân và ngay cả kẻ thù của Ngài, Chúa Giêsu đã chứng tỏ một tình yêu không điều kiện, không giới hạn, không luật trừ, và tình yêu ấy được thể hiện trọn vẹn qua cái chết của Ngài trên thập giá.

Khi tỏ bày tình yêu của Thiên Chúa và khi nối kết hai giới răn mến Chúa yêu người, Chúa Giêsu cũng chỉ cho con người thấy dược ơn gọi đích thực của nó. Chỉ có một cách thế hiện hữu đối với con người đó là sống yêu thương. Khước từ yêu thương, con người tự chối bỏ chính mình. Đón nhận mạc khải của Chúa Giêsu, người Kitô hữu hiểu rằng chỉ bằng yêu thương, họ mới sống đúng ơn gọi làm người, và tỏ bày hình ảnh của Thiên Chúa mà họ mang trong mình. 

Ước gì chúng ta ý thức được sứ mệnh cao cả của mình, để trong mọi sự và trong mọi quan hệ, chúng ta luôn thúc đẩy và hướng đến bởi một động lực duy nhất là tình yêu.

 

Suy niệm 6: Sẵn sàng cho đi

Disraeli, một chính khách nổi tiếng của Anh, lần kia đáp tàu trở về nước. Cùng chung chuyến tàu có một phu nhân mang theo đứa con nhỏ, nhưng vì bà không ngó ngàng gì đến con khiến nó cứ khóc thét lên. Hành khách ai cũng bực mình, có người còn dọa ném nó xuống biển. Lúc đó Disraeli đã làm một việc mà có lẽ ít ai ngờ tới : ông ẵm lấy đứa bé, nói chuyện và cười đùa với nó. Đứa bé không khóc nữa và còn vui vẻ hơn khiến ai nấy cũng được vui lây.

Câu chuyện trên cho thấy cách thức Disraeli thu phục nhân tâm : thay vì dùng uy quyền ra lệnh cho người đàn bà, ông đã dùng tình thương để bù vào sự thiếu sót bổn phận của bà. Đó quả là một minh họa cho lời dạy của Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay.  

“Aân đền, oán trả” là một áp dụng cụ thể cho các công bằng giao hoán. Từ khi có ý niệm về luật pháp, thì việc báo oán cũng được qui định. Luật của người Babylon chẳng hạn : “nếu kẻ nào làm cho một người thuộc giai cấp dưới mất mắt hay gãy chân tay, thì phải chịu sự mất mắt hay gẫy chân tay để đền bù”. Người Do thái cũng áp dụng luật này, nhưng không phân biệt giai cấp : “mắt đền mắt, răng thế răng, mọi người đều có quyền được đền bù xứng đáng". Thật ra, ý niệm về công bằng này không hoàn toàn chi phối luật lệ Do thái. Sách Lv 19, 18 viết : "Ngươi sẽ không báo oán, không căm thù với con cái dân ngươi” hoặc Cn 25, 21 : "Nếu kẻ thù ngươi đói, hãy cho nó ăn, nếu nó khát, hãy cho nó uống”. Tuy nhiên, họ không buộc phải giữ những điều này, họ vẫn có thể đòi “mắt đền mắt, răng đền răng". 

Chúa Giêsu đến để kéo con người khỏi cái vòng oán thù lẩn quẩn này. Có thể  xem cái vả má là đụng chạm đến danh dự, một xúc phạm về tinh thần, còn kiện tụng để đoạt áo là một xúc phạm đến vật chất. Dù bị xúc phạm đến vật chất hay tinh thần, người môn đệ của Chúa Giêsu không được vịn vào đó để đòi báo oán. Hành động như thế không phải là nhu nhược, nhưng là diễn tả thái độ quả cảm sẵn sàng cho đi. Càng cho đi, người môn đệ càng gần với Chúa Giêsu, Đấng đã cho đi ngay cả mạng sống mình. Đồng thời sự cho đi càng đưa con người lại gần với nhau, bởi vì trao ban là mở lối cho cảm thông. Thực hành lời Chúa dạy : "Ai xin thì hãy cho, ai vay mượn thi đừng từ chối" tức là đã tạo được một nối kết, nhiều nối kết sẽ tạo nên bền chặt. Một sợi tơ nhện thật mong manh, nhưng nhiều sợi vẫn có thể cầm giữ con mồi. Cũng vậy, một sự cho đi xét cho cùng chẳng đáng gì, nhưng nếu cả thế giới biết cho đi thì vẫn đủ sức cầm giữ sự ác. 

Xin Chúa cho chúng ta biết sẵn sàng cho đi, để trong trao ban, chúng ta được nhận lãnh, sẽ gặp được bình an và để người anh em chúng ta cùng hưởng nếm được hạnh phúc thật.

 

Suy niệm 7: Đừng ghét kẻ hung  ác

Tội lỗi là  một điều xấu, những gì liên quan đến tội lỗi cũng xấu, và như thế người phạm tội cũng xấu nữa. Do đó phải  ghét  và  xa tránh tội lỗi, ghét và xa tránh những gì liên quan đến tội, ghét và  xa tránh cả những người có tội nữa. Như thế đâu có gì là nghịch lý.

Lý luận như trên đây xem ra có vẻ là đúng. Nhưng nếu chúng ta cho rằng, lối lập luận trên đây là đúng, thì chúng ta phải ghét tất cả mọi người, ghét cả chính chúng ta nữa, vì mọi người, kể cả chúng ta nữa, đều là những tội nhân, và như thế la,ạ mọi người phải ghét nhau.

Không, tội là điều xấu, chúng ta phải ghét tội, nhưng chúng ta không được ghét người có tội. Đây là điều Chúa nói vơí chúng ta trong Tin Mừng hôm nay. Ngài nói : "Đừng chống kẻ gian ác. Ai vả má bên phải con, con hãy đưa luôn má bên trái. Ai kiện con để đoạt áo trong, hãy trao luôn cho họ áo ngoài. Ai dắt con đi một dặm,  con hãy đi luôn với họ 2 dặm...",

Khi đến trần gian, Chúa Giêsu đã tuyên bố, Ngài đến là vì những ngưòi tội lỗi (Mt.9,13). Chuá lập các bí tích cũng chỉ là vì Ngài yêu thương những người  tội lỗi, để họ được cứu chữa và được nâng đỡ.

Nhưng người tội lỗi là ai ? Trước hết là tôi, là anh chị em. Chúng ta là những người tội lỗi và Chúa đã yêu thương chúng ta. Vậy tại sao chúng ta lại không yêu thương những người tội lỗi khác, như Chúa đã yêu thương chúng ta, những người tội lỗi ?

Mà chúng ta phải yêu thương họ bằng cách nào ? 

- Trước hết bằng sự bênh đỡ. Đọc trong phúc âm, chúng ta  không thấy có lần  nào Chúa đã quở trách những người tội lỗi ca,ấ mà trái lại ngài còn bênh đỡ. Câu truyện người phụ nữ  bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình (Jn.8,1-11) hay lời cuối cùng mà Chúa Giêsu  thưa với Chúa Cha trên cây Thập gía, về người bị đóng đinh một lượt với Ngài, lại không phải là  những bằng chứng cụ thể hay sao ? Nhưng Chúa lại quở trách những người tội lỗi mà lạ kiêu căng, những kẻ tội lỗi mà vẫn cho mình là trong sạch; điển hình là những người Biệt Phái thời ấy.

- Cách thứ hai để tỏ lòng yêu thương những người tôi lỗi là tiếp xúc, là đi lại với họ. Đây là điều Chúa Giêsu đã nêu gương cho chúng ta, qua việc Ngài tiếp xúc với ông Giakêu, với Matthêu, với thiếu phụ bên bờ giếng Giacop (Jn4,7)

Ngày nay chúng ta thường coi  ai là những kẻ gian ác ? Có lẽ là những người phạm tội công khai, những người chống báng Chúa, chống báng Giáo Hội, những người bắt bớ ,bách hại Giáo Hội, phải không?  Đối với những hạng người ấy, Chúa căn nhặn chúng ta :"Đừng chống lại họ". 

Đây có phải là một thái độ tiêu cực cầu an hay không ? 

Thưa không, mà phải nói rằng, đây là một thái độ hết sức tích cực. Tích cực bơiấ vì, các con cái Chúa tin rằng, những gì mà những người đó đang làm đối với chúng ta, là họ đang làm cho chính Chúa, làm cho Giáo Hội của Ngài. 

Điều mà chúng ta phải làm cho họ, cũng phải là điều mà Chúa Giêsu đã làm cho dân Do Thái xưa, đó là cầu xin cho họ :"Lậy Cha, xin Cha tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.”

Ước gì mỗi người chúng ta đều có được một cái nhìn Đức Tin, phát xuất từ xác tín này là, mọi sự đều từ Chúa mà đến. Nhìn vào chính các sự việc như  thế, chúng ta sẽ dễ tha thứ cho những người đã xúc phạm đến ta, dễ yêu thương, yêu thương ngay cả  những người đang làm hại chúng ta nữa.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm