Danh mục bài viết

Cập nhật 14/4/2020 - 4:0 - Lượt xem 3251

Thứ Tư Tuần Bát nhật Phục Sinh

"Hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh".

Tin Mừng: Lc 24, 13-35

Chiều ngày phục sinh, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. Ðang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Ðức Giêsu tiến lại gần và cùng đi với họ. Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. Người hỏi họ: “Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?” Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. Một trong hai người tên là Clêôpát trả lời: “Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay.” Ðức Giêsu hỏi: “Chuyện gì vậy?” Họ thưa: “Chuyện ông Giêsu Nadarét. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử hình, và đã đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Ðấng sẽ cứu chuộc Ítraen. Hơn nữa, những việc ấy xảy ra đến nay là ngày thứ ba rồi. Thật ra, cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi đã làm chúng tôi kinh ngạc. Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm, không thấy xác Người đâu cả, về còn nói là đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng Người vẫn còn sống. Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ, và thấy sự việc y như các bà ấy nói; còn chính Người thì họ không thấy.” Bấy giờ Ðức Giêsu nói với hai ông rằng: “Các anh chẳng hiểu gì cả! Lòng trí các anh thật là chậm tin vào lời các ngôn sứ! Nào Ðấng Kitô chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao? Rồi bắt đầu từ ông Môsê và tất cả các ngôn sứ, Người giải thích cho hai ông những gì liên quan đến Người trong tất cả Sách Thánh. Khi gần tới làng họ muốn đến, Ðức Giêsu làm như còn phải đi xa hơn nữa. Họ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã xế chiều, và ngày sắp tàn.” Bấy giờ Người mới vào và ở lại với họ. Khi đồng bàn với họ, Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra trao cho họ. Mắt họ liền mở ra và họ nhận ra Người, nhưng Người lại biến mất. Họ mới bảo nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” Ngay lúc ấy, họ đứng dậy, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu đang tụ họp tại đó. Những người này bảo hai ông: “Chúa trỗi dậy thật rồi, và đã hiện ra với ông Simon.” Còn hai ông thì thuật lại những việc đã xảy ra dọc đường, và mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh.

 

Suy niệm: 

1. Mời ông ở lại với chúng tôi- Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.

Dưới dáng dấp một người khách lạ, 
Chúa Giêsu phục sinh đến với hai môn đệ Emmau. 
Ngài đến đúng lúc, đúng lúc họ đang bỏ cuộc, 
quay quắt và ray rứt vì chuyện đã qua. 
Ngài đi cùng với họ, đi gần bên họ, 
khiêm tốn trở thành một người bạn đồng hành. 
Ngài gợi chuyện, hay đúng hơn, 
Ngài muốn tham dự vào câu chuyện dở dang của họ. 
Chúa Giêsu không nản lòng trước câu trả lời lạnh nhạt: 
“Chắc chỉ có ông mới không biết chuyện vừa xảy ra...” 
Ngài không cắt đứt cuộc đối thoại: “Chuyện gì vậy?” 
Ngài giả vờ không biết để họ nói cho vơi nỗi buồn. 
Chúa Giêsu kiên nhẫn lắng nghe lời họ tâm sự. 
“Trước đây, chúng tôi hy vọng rằng...” 
Như thế niềm hy vọng này chỉ còn là chuyện quá khứ. 
Cả niềm tin cũng trở nên chai lì, 
họ đâu có tin vào lời của các bà ra thăm mộ. 
Khi lắng nghe, Chúa Giêsu nhận ra cái gút của vấn đề, 
những câu hỏi mà họ không tìm ra lời giải đáp. 
Tại sao một người của Chúa, người mà họ tin là Ðức Kitô 
lại bị đóng đinh như một kẻ bị Thiên Chúa chúc dữ? 
Chúa Giêsu vén mở ý nghĩa của mầu nhiệm đau khổ. 
Ðau khổ là nhịp cầu mà Ðức Kitô phải vượt qua 
để sang bờ bên kia là vinh quang bất diệt. 
Ðau khổ không phải là chuyện xui xẻo, rủi ro, 
nhưng nó có chỗ đứng trong chương trình cứu độ. 
Lời của Chúa Giêsu là Tin Mừng ngọt ngào, 
khiến nỗi đau của họ dịu đi, lòng họ như ấm lại. 
Họ cố nài ép Ngài ở lại dùng bữa chiều. 
Và chính lúc Ngài cầm bánh bẻ ra trao cho họ 
thì họ nhận ra vị khách lạ chính là Thầy Giêsu. 
Kinh nghiệm của hai môn đệ Emmau cũng là của chúng ta. 
Lúc ta tưởng Ngài vắng mặt, thì Ngài lại đang ở gần bên. 
Lúc ta nhận ra Ngài ở gần bên, thì Ngài lại biến mất rồi. 
Nhưng chính lúc Ngài biến mất, 
ta lại cảm nghiệm sâu hơn sự hiện diện của Ngài. 
Ngài đến lúc ta không ngờ. 
Ngài đi mà ta không giữ lại được. 
Ngài ở lại với ta cả khi ta không thấy Ngài nữa. 
Ðấng Phục Sinh vẫn đến với ta hôm nay 
qua một người bạn hay một người lạ ta gặp tình cờ. 
Qua họ, Ngài thổi vào lòng ta niềm hy vọng tin yêu. 
Ngài vẫn đến với ta qua từng thánh lễ. 
Ngài đích thân giảng Tin Mừng và bẻ bánh trao cho ta. 
Sống như Chúa phục sinh là tập đến với tha nhân, 
tập đồng hành, tập gợi ý, tập lắng nghe, tập soi sáng... 
Hôm nay vẫn có nhiều người bạn đang lê gót về Emmau. 

Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con cần có Chúa hiện diện 
để con khỏi quên Chúa. 
Chúa thấy con dễ bỏ Chúa biết chừng nào. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con yếu đuối, 
con cần Chúa đỡ nâng để con khỏi ngã quỵ. 
Không có Chúa, 
con đâu còn nồng nhiệt hăng say. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì trời đã xế chiều và ngày sắp tàn, 
cuộc đời qua đi, vĩnh cửu gần đến. 
Con cần được thêm sức mạnh 
để khỏi ngừng lại dọc đường. 
Xin ở lại với con, lạy Chúa, 
vì con cần Chúa trong đêm tối cuộc đời. 
Con không dám xin những ơn siêu phàm, 
chỉ xin ơn được Ngài hiện diện. 
Xin ở lại với con 
vì con chỉ tìm Chúa, yêu Chúa 
và không đòi phần thưởng nào khác 
ngoài việc được yêu Chúa hơn. Amen. 
(Cha Piô) 

 

2. Chúa trong đời thường 

Cũng ngày hôm ấy có hai người...đi về một làng tên là Emmau...Việc Chúa hiện ra lần thứ hai xay ra trong cùng một ngày là ngay đầu tiên sau khi Chúa sống lại. Và cũng như Madalêna, những môn đệ nay không nhận ra Chúa Giêsu, tưởng chỉ là một người bộ hành cùng đi đường với họ.

Sự hiện ra bất ngờ nầy theo Luca, có một ý nghĩa rất lớn đối với chúng ta hôm nay. Phải chăng Luca muốn cho ta thấy rằng, Chúa vẫn ở trong đời thường, vẫn hiện diện với ta, nhất là khi ta chán nản buồn phiền. 

Ngày nay cũng có những kẻ giải thích Kinh Thánh cho chúng ta nghe hằng ngày trong Thánh Lễ, cũng có những kẻ an ủi ta trong lúc ta buồn phiền; cũng có những tình bạn chân thành khi tâm hồn ta đang đau khổ cần chia sẻ..., ta cũng có thể thấy sự hiện diện của Chúa Giêsu trong những con người ấy lắm chứ. 

Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ, mắt họ liền mở ra và nhận ra Người

Cử chì bẻ bánh nầy, các môn đệ đã thấy Chúa Giêsu đa làm trong bữa Tiệc Vượt Qua, nên nhờ đó mà họ nhận ra Chúa.

Trong thánh lễ, mỗi lần chủ tế lặp lại cứ chỉ và lời truyền của Chúa Giêsu, người kitô hữu cũng nhần ra bằng đức tin Chúa đang hiện diện giữa họ. Nhưng chúng ta có làm như hai môn đệ trên đường Emau không? Nhận ra Chúa họ vội vàng chạy đi loan báo tin Mừng Chúa đã sống lại. Sau thánh lễ, chủ tế chúc Anh chị em lên đường bình an: lên đường để loan báo Tin Mừng chúng ta đã gặp Chúa và nhất là Chúa đang sống giữa mọi người. Loan báo bằng lời nói, bằng cách sống yêu thương, để cho những ai đến với chúng ta cũng tin rằng Chúa đang sống giữa thế giần nay, và đang sống với họ trong cuộc sống thường ngày.

Sự gặp gỡ Chúa nào cũng thúc giục ta đi loan bao cả Cuộc sống người kitô hữu phải loan báo Chúa cho mọi người.

 

3. Trên Ðường Emmaus

Tin Mừng hôm nay ghi lại cảm nghiệm về Ðấng Phục Sinh của hai người môn đệ đang trên đường đi về lành Emmaus. Cuộc gặp gỡ của họ với Chúa Kitô Phục Sinh đã diễn ra trong lúc họ đang trên đường trở về làng cũ trong tâm trạng chán nản, buồn bã. Chúa Giêsu đã xuất hiện, không phải để mang lại giải đáp cho những câu hỏi được đặt ra, mà trái lại, Người gây nên thắc mắc và dẫn họ đi cho đến cùng sự tìm kiếm của mình.

Cảm nghiệm về Ðấng Phục Sinh của hai người môn đệ đang trên đường đi về làng Emmaus cũng có thể diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của mỗi người tín hữu Kitô. Ðấng Phục Sinh luôn là người đồng hành với chúng ta. Trên mọi nẻo đường của cuộc sống chúng ta, Ngài luôn đi bên cạnh kể chuyện, hỏi han, tra vấn và tham dự vào mọi sinh hoạt của chúng ta. Cuộc sống của mỗi ngày chính là nơi Ngài đến để gặp gỡ con người. Cuộc sống mỗi ngày mới là nơi hẹn hò của Ðấng Phục Sinh với con người, là bởi vì cuộc sống ấy không bao giờ có thể làm cho con người thỏa mãn. Bên kia niềm vui và nỗi khổ, bên kia thành công và thất bại, con người vẫn nhận ra sự vong thân và thân phận nghèo hèn của mình. Nỗi khao khát về tuyệt đối con người không thể thỏa mãn được trong cuộc sống này, hoặc nếu có tìm cách xoa dịu thì lại tuyệt đối hóa những giá trị chóng qua của cuộc sống, để rồi cuối cùng vẫn thấy mình bị vong thân và bất lực. Bất lực trước cảnh khốn cùng, bất lực trước chiến tranh nghèo khổ, bệnh tật, bất lực trước hận thù, ích kỷ và nhất là bất lực trước cái chết. Sống trong thân phận ấy, con người không khỏi nêu lên câu hỏi: "Ðâu là ý nghĩa của tất cả những điều đó? Ðâu là ý nghĩa của thân phận con người?"

Chính lúc ấy, Chúa Kitô Phục Sinh xuất hiện, Ngài đến không phải để mang lại câu giải đáp, mà trước hết, như một con người giữa chúng ta, một con người cũng từng nêu lên những câu hỏi ấy, và cũng đã từng nổi loạn trước những nghiệt ngã của thân phận con người. Ngài đã từng mơ ước về một nhân loại tốt đẹp hơn. Ngài đã nói tất cả và đã làm hết sức có thể để xây dựng nhân loại ấy. Và cuối cùng, với cái chết đau thương trên thập giá, xem ra Ngài cũng đành bó tay bỏ cuộc. Nhưng chính lúc ấy, vì đã vâng phục Chúa Cha một cách tuyệt đối để sống tận kiếp người và sống trọn vẹn cho con người, Ngài đã mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.

Ðây chính là kinh nghiệm mà người bạn đồng hành, Chúa Giêsu Phục Sinh, đã chia sẻ cho hai người môn đệ trên đường Emmaus. Tâm hồn họ nóng bừng lên khi Ngài chia sẻ kinh nghiệm của Ngài, và nhất là khi Ngài nói lên ý nghĩa về cái chết của Ngài qua cử chỉ bẻ bánh và trao ban. Mắt của hai người môn đệ đã mở ra để nhận biết Ngài, hiểu được các biến cố vừa xảy ra, và dĩ nhiên thấy được ý nghĩa của chính cuộc sống của họ.

Ngày nay, trong từng biến cố của cuộc sống chúng ta, Chúa Kitô Phục Sinh cũng đang đến và đồng hành với chúng ta trong từng sinh hoạt và gặp gỡ của chúng ta. Ngài có mặt trong từng niềm vui và nỗi khổ của chúng ta. Nếu chúng ta đón nhận Ngài như người bạn đồng hành, chuyện vãn và chia sẻ với chúng ta, đôi mắt đức tin của chúng ta sẽ mở ra, và lúc đó, trong ánh sáng Phục Sinh của Ngài, chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.

Ước gì sự hiện diện của Ðấng Phục Sinh và hai người môn đệ trên đường Emmaus cảm nhận được lấp đầy tâm hồn chúng ta, để trong mọi cảnh huống của cuộc sống, chúng ta không lẫm lũi bước đi trong đơn độc mà trái lại, hân hoan tiến bước với Ngài.

 

4. Sao các bạn buồn

Hai môn đệ trở về Em-mau, con đường quê cũ, con đường đời thường đều đều. Nhưng hôm nay như đầy hố sâu, vắng lạnh, như kẻ đưa ma trở về, như gặp tai nạn, như cơn bệnh tái phát, lớp trẻ như thấy tương lai đen tối, như cảnh cô đơn hiu quạnh mất bạn chăn gối.  Các bạn có vẻ bi thảm, cái gì đã xảy ra vậy ? “.

Đó chính là những cái chết tuyệt vọng. Người ta phải biết xây dựng lại cái đời sống chán đời và cái tương lai chôn chết đời mình để đừng sốøng trong những cái chết đó nữa. 

Đó là điều không thể tha thứ được khi đánh mất hy vọng giải thoát như các môn đệ trên đường Em-mau : "Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng cứu thoát It-ra-en". Chúng ta cũng nói đúng như thế khi chúng ta gặp thất bại : "Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng kế hoạch đó sẽ thành công, thì chúng tôi sung sướng biết mấy, nhưng nay đầy những trắc trở". Ai đánh mất hy vọng, không còn ước muốn gì nữa, thì đã biến mình thành con vật rồi. Thật khốn khổ ?

Bao nhiêu Ki-tô hữu trong chúng ta đang đi trên đường Em-mau như vậy ? Con đường dẫn tới hố tuyệt vọng. HoÏ đã không bao giờ sống hy vọng được giải thoát, được cứu độ, được vinh quang. HoÏ đã quay lưng đi, đi trong buồn thảm như hai môn đệ.

Chính lúc này, người khách bộ hành trở nên quan trọng, ông đến đồng hành với họ, noi với họ, đàm đạo với họ và giải thích lời Chúa cho họ .

Chính lúc này cần đón nhận họ, làm cho họ thấy những dấu chỉ của lòng thương yêu, của sự chia sẻ bánh thánh cùng với cộng đoàn trong ngày Chúa nhật để ánh sáng phục sinh soi sáng cho họ qua các dấu chỉ được nghe lời Chúa và được bẻ bánh.

Được đón tiếp vào nơi bình an như vậy, đức tin và đức cậy sẽ nẩy sinh trong họ, nếu họ biết mở lòng, mở con tim, xả hết nỗi buồn sầu u árn ra, cho niềm vui phục sinh tràn vào.

 

5. Chúa Giêsu cùng đi với họ

Emmaus là một ngôi làng khá nổi tiếng trong Cựu ước. Nhưng vào khoảng năm thứ ba trước Chúa Kitô đã bị tướng Varê phóng hỏa đốt đi. Sang tới Tân ước, Emmaus không mấy nổi tiếng nữa. Emmaus cách Giêrusalem khoảng 29 cây số. Hai môn đệ quê ở Emmaus lên Giêrusalem để dự lễ Vượt qua với Chúa và các môn đệ khác. Xong xuôi công việc họ trở về quê.

Lần trở về này có tính cách vĩnh biệt thất vọng, vì Chúa đã chết rồi còn hy vọng gì nữa đâu mà ở lại Giêrusalem. Cho nên họ lầm lũi ra đi bên nhau trong khoảng chiều đổ muộn. Họ đi về đâu như bỏ cuốc ư ? Họ quên ắng đi Phêrô đã từng đại diện cho họ thưa Chúa: “Lạy Thầy, chúng con biết theo ai, vì Thầy mới có lời ban sự sống đời đời” (Gio 6,68). Nhưng mà chính lúc Chúa chán nản thất vọng, yếu đuối chạy trốn ấy thì Chúa đã đi tìm họ. Cũng như chính Ngài đã đi tìm Adong Evà, Cain, Lê vi, con chiên lạc và đứng ngoài cửa lòng mỗi người (Kh 3,20).

Trên đường Emmaus, hai môn đệ không rõ là ai bước đi bên mình. Chúa cũng đồng hành với họ. Nhưng mắt họ bị bưng che không nhìn ra Chúa Phục sinh (c. 16), lòng họ bị ám ảnh bởi nỗi kinh hoàng Thập giá. Và rồi Chúa đã giải thích Kinh thánh cho họ hiểu (c. 27) và làm cho lòng họ bừng cháy lên niềm tin tưởng như đã chết, như cành đã lìa cây.

Ở đây chúng ta nhận ra một bài học là giá trị của lời Chúa đã làm sống lại đức tin và sự can đảm của hai môn đệ Emmaus. Lời Chúa đã thay đổi được tấm lòng của hai người thất vọng, lấy lại niềm tin. Lời Chúa vẫn được gọi là khuôn vàng thước ngọc, là mẫu số chung, là đáp số cho những bài toán hóc búa. Lời Chúa là khiên mộc chở che (Tv 17), Lời Chúa là như sương mới... (Đnl 32,2), lời Chúa là lương thực ban sự sống đời đời (Gio 6,68). Lời Chúa là đèn soi bước chân con (Tv 119). Lời Chúa sắc bén như gươm hai lưỡi (Dt 4,12). Lời Chúa tồn tại mãi mãi (Mt 24,35). Lời Chúa là lời cứu rỗi (Sđcv 13,26), lời sự sống (Ph 2,16), lời chắc chắn (1Tm 1,15). Nói tóm lại lời Chúa là lời sống và linh nghiệm.

Sống tức là chứa đựng một sức sống bên trong, nghĩa là có tác dụng thay đổi lòng người nên hoàn thiện làm cho con người can đảm sống giữa thử thách, thêm đức tin hy vọng và tình yêu. Lời Chúa linh nghiệm nghĩa là những gì Chúa phán đều thành sự thật và nếu chúng ta lấy lời Chúa phán áp dụng vào đời sống chúng ta, chúng ta sẽ thấy kết quả thực sự. Vậy nếu chúng ta không bao giờ tiếp xúc với lời Chúa, chúng ta sẽ không sống sự sống ấy, chúng ta không thể loan truyền hay chia sẻ sự sống ấy cho anh em mình được. Cũng như hai môn đệ Emmaus, liệu lòng họ có nóng lên nếu không có lời Chúa, Chúa không bao giờ để họ ra về tay không.

Một bài học nữa cho chúng ta ở đây là các môn đệ Emmaus đã nhận ra được Thầy mình qua cử chỉ Chúa bẻ bánh (c. 30-31). Dù việc bẻ bánh ở Emmaus chưa phải là Bí tích Thánh Thể (Theo Dupont, Grudmann...), và hai môn đệ đó không có mặt trong bữa tiệc ly làm sao họ biết cử chỉ của Chúa kia là bí tích Thánh Thể. Nhưng dù sao cử chỉ của Chúa ở Emmaus cũng là hình bóng, là dấu chỉ của bí tích Thánh Thể rồi. Lời Chúa quả quyết vẫn còn đó: “Ai ăn thịt Ta...” (Gio 6,54).

Nếu một đời chúng ta đã phục vụ Chúa, đã ăn của ăn của Chúa là lời Chúa và mình Chúa thì khi cảnh đời xế chiều, chắc chắn Chúa sẽ ở lại với họ và đưa họ vào bàn tiệc nước trời đã sắp sẵn cho họ.

Không có Chúa Giêsu, chiều rơi rất lẹ, bóng tối sẽ bao phủ kín.

Có lời Chúa là ánh sáng chúng ta đi đúng đường về tới Trời.

 

6. Anh em có vẻ buồn rầu.

Các môn đệ Em-mau đã lên đường trở về, lên đưóng về nhà, về lại với cuộc sống đời thường và đơn điệu. Nhưng tự đáy lòng, có một điều gì trống vắng, như khi ta đi dự một đám tang về; những tình huống tai nạn, sự tiến triển của căn bệnh, tương lai của con cái, sự cô đơn của người vợ hay người chồng. “Anh em có vẻ buồn rầu, chuyện gì xảy ra vậy ?”. 

Chuyện xảy ra, ấy là cái chết của một niềm hy vọng: hai người trở về với cuộc sống với tâm tình chán nản, với viễn ảnh chết trong cuộc sống chứ không phải sống cái chết của mình. 

Điều khó chịu đựng nhất đối với con người, cũng như đối với các môn đệ Em-mau, ấy là mất đi niềm hy vọng được giải thoát. Như chúng ta cũng có thể nói khi một kế hoạch gặp thất bại : “Chúng tôi từng hy vọng rằng sẽ có những đổi thay, chúng tôi sẽ hạnh phúc hơn, có thể sống ít gian nan hơn”. Một ai đó đã đánh lừa niềm tin tưởng của chúng tôi: chúng tôi không oán người ấy, chúng tôi quá ngu nên mới tin như thế, quá cả tin, quá khờ khạo.

Bao nhiêu người cạnh chúng ta đang đi trên con đường về Em-mau, đang bước đi thiếu vắng niềm hy vọng, vì họ chưa hề sống qua ơn cứu thoát, ơn cứu độ, ơn giải phóng.

Những Kitô hữu này đã quay lưng, và họ buồn rầu. Ấy chính là lúc cần phải có người đồng hành, cần phải nghe trò chuyện, cần nghe giải thích lại Lời Chúa.

Ấy chính là lúc cần chấp nhận nhìn thấy dấu chỉ, cần chia sẻ bánh trong cộng đoàn họp nhau ngày chúa nhật.

Đấng Phục Sinh tỏ mình thông qua những dấu chỉ của lời được lắng nghe và của tấm bánh được bẻ ra. Đức cậy và đức tin có thể được tái sinh vào giờ phút nghỉ chân này, nếu chúng ta mở lòng để nói về những vấn đề làm mình sầu não.

 

7. Cảm nghiệm về Đấng Phục Sinh 

Tin mừng hôm nay ghi lại cảm nghiệm về Đấng Phục Sinh của hai môn đệ đang trên đường tiến về làng Emmau. Cuộc gặp gỡ của họ với Chúa Kitô Phục Sinh đã diễn ra trong lúc họ trên đường về làng cũ. Chúa Kitô đã xuất hiện không phải để mang lại giải đáp cho những câu hỏi được dặt ra, nhưng như một người nêu lên thắc mắc và giúp họ đi đến tận cùng sự tìm kiếm của mình.

Cảm nghiệm về. Đấng Phục Sinh của hai môn đệ cũng có tật diễn ra trong cuộc sống hàng ngày của mỗi chúng ta. Chúa Kitô Phục Sinh luôn là người đồng hành vi chúng ta trên mọi nẻo đường của cuộc sống; Ngài luôn đi bên cạnh để chuyện vãn, hỏi han, tra vấn và tham dự vào mọi sinh hoạt của chúng ta. Cuộc sống mỗi ngày chính là nơi Ngài đến gặp gỡ con người, là nơi hẹn hò của Đấng Phục Sinh với con người. Bên kia niềm vui là nỗi khổ, bên kia thành công là thất bại, con người vẫn nhận ra sự vong thân và thân phận nghèo hèn của mình, để rồi từ đó nêu lên câu hỏi đâu là ý nghĩa của thân phận con người.

Chúa Ki tô Phục Sinh xuất hiện, nhưng không phải để mang lại câu giải đáp, mà trước hết như một người giữa chúng ta, một người cũng đã từng nêu lên câu hỏi ấy về thân phận con người. Ngài đã từng mơ ước về mót nhân loại tốt đẹp hơn, Ngài đã nói với tất cả và đã làm hết sức có thể để xây dựng nhân loại ấy, và cuối cùng, với cái chết đau thương trên thập giá xem ra Ngài cũng đành bỏ cuộc. Thế nhưng, chính lúc ấy , vì đã vâng phục Chúa Cha một cách tuyệt đối để sống tận kiếp người và sống trọn vẹn cho con người, Ngài đã mang lại ý nghĩa cho cuộc sống. Ngài chính là kinh nghiệm mà người bạn đồng hành là Chúa Kitô Phục Sinh đã chia sẻ với hai môn đệ trên đường Emmau. Tâm hồn họ nóng bừng lên khi Ngài chia sẻ kinh nghiệm của Ngài, và nhất là khi Ngài nói lên ý nghĩa cái chết của Ngài qua cử chỉ bẻ bánh và trao ban. Mắt của hai môn đệ đã mở ra để nhận ra Ngài, hiểu được các biến cố vừa xảy ra, và đã nhận thấy được ý nghĩa của chính cuộc sống của họ. 

Ngày nay, trong từng biến cố cuộc sống của chúng ta, Chúa Kitô Phục Sinh cũng đang đến. Ngài đồng hành với chúng ta trong từng sinh hoạt và gặp gỡ, Ngài có mặt trong từng niềm vui và nỗi khổ của chúng ta. Nếu chúng ta đón nhận Ngài như một người bạn đồng hành để chia sẻ và chuyện vãn, thì đôi mắt đưcù tin của chúng ta sẽ mở ra, và lúc đó trong ánh sáng Phục sinh của Ngài, chúng ta sẽ tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.

Ước gì sự hiện diện của Đấng Phục Sinh mà hai môn đệ trên đường Emmau đã cảm nhận được cũng lấp đầy tâm hồn chúng ta, để trong mọi cảnh huống của cuộc sống, chúng takhông lầm lũi bước đi trong đơn độc, nhưng hân hoan tiến bước với Ngài.

 

8. Nhận ra và trở thành tín hiệu của Chúa.

Một thanh niên Hoa kỳ nọ có thói quen để ra một ngày trong tuần tập trung các em bé nghèo lại dẫn các em đi sắm sửa giải trí và ăn uống. Có lần, đang dự bữa ăn một em bé 8 tuổi bỗng sửng sốt hỏi: “Thưa ông, ông có phải là Chúa Giêsu không?” Đối với em bé này Chúa Giêsu có nghĩa là bất cứ người nào có lòng quảng đại vượt mọi chờ đợi và tưởng tượng của em

Nhận ra Chúa Giêsu và trở thành tín hiệu của Ngài, đó là sứ điệp được nhắn gửi cho chúng ta qua Tin mừng hôm nay. Hai môn đệ trên đường về Emmau là những người đã từng sống với Chúa Giêsu và chia sẻ cuộc sống của Ngài. Thế mà khi Ngài hiện ra và đàm đạo với các ông các ông vẫn không nhận ra Ngài ngay. Mãi đến lúc ngồi vào bàn ăn Chúa Giêsu cầm lấy bánh bẻ ra và trao cho các ông, mắt các ông bỗng sáng lên và nhận ra Ngài. Hai môn đệ Em mau đã nhận ra Thầy qua cử chỉ bẻ bánh. Thật thế, bẻ bánh là cử chỉ quen thuộc và tiêu biểu nhất trong con người Chúa Giêsu, cử chỉ ấy là tiêu biểu cho một tấm thân suốt đời tận tụy hy sinh, chịu bẻ ra cho người Khác.

Chúa Giêsu hôm qua, hôm nay và mãi mãi vẫn là một. Ngày hôm nay Ngài vẫn tiếp tục đến với chúng ta như đã từng hiện ra cho các môn đệ. Ngài vẫn còn đến với chúng ta qua cử chỉ trao ban ấy, Ngài đến với chúng ta qua các biến cố cuộc sống, Ngài đến với chúng ta qua những gặp gỡ từng ngày Ngài đến với chúng ta qua sự tận tụy của người cha, qua tấm lòng quảng đại của người mẹ, qua ánh mắt và nụ cười của trẻ thơ Ngài đến với chúng ta qua bất cứ ai thể hiện cử chỉ yêu thương đối với người khác.

“Ông có phải là Giêu không?” Phải chăng đó không là câu hỏi mà những người chung quanh thốt lên khi nhận được một nghĩa cử từ những người Kitô hữu. Dấu hiệu để người khác nhận ra các môn đệ của Chúa Giêsu chính là lòng bác ái. Dấu vết riêng trong dung mạo người Kit hữu chính là cử chỉ trao ban Chúa Giêsu đang cần những cử chỉ ấy để gửi đi tín hiệu loan báo sự hiện diện và tác động của Ngài.

Xin sức sống Chúa Kitô Phục Sinh tràn ngập tâm hồn chúng ta, để chúng ta đón nhận Ngài trong từng phút giây cuộc sống và trở thành tín hiệu của Ngài cho người khác.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm