Danh mục bài viết

Cập nhật 21/10/2011 - 23:14 - Lượt xem 5693

Tường thuật chi tiết lễ thượng thọ 80 tuổi của Đức cha F.X. Nguyễn Văn Sang, nguyên Giám mục giáo phận Thái Bình

Như chúng ta đã đọc trên các mạng về tin nóng hổi về lễ nói trên, nay chúng tôi xin tường thuật chi tiết hơn để mọi người được biết:

 Đáng lẽ tới ngày 25/04 sau lễ Phục Sinh năm nay, mới là những ngày trọng đại kỷ niệm các biến cố quan trọng của vị Giám mục cao tuổi này. Song do giáo phận còn một lễ khác rất quan trọng, có tính cách chung cho mọi người, nên Đức giám mục Chính Toà đã góp ý nên để tới cuối năm vào tháng 12 mừng cả vào một lượt, để tạo điều kiện cho các đấng bậc trong ngoài nước có thể tới dự một lần khỏi phải đi lại. Nhưng một số họ hàng thân bằng cố hữu, linh tông…muốn xin phép Đức giám mục Chính Toà cho tổ chức riêng nội bộ trong gia đình tại giáo xứ Đông Phú, xã Nam Trung, huyện Tiền Hải vào đúng ngày 8/1/2011, là ngày Đức cha tròn (80 tuổi Tây, tức 81 tuổi mụ). Các khách mời gồm có họ hàng nội ngoại, các học trò cũ tại chủng viện (4 Đức cha còn sinh thời và tại chức, thêm Đức cha giáo phận Bùi Chu là giáo phận mẹ, các cha trong giáo phận, và các bạn bè thân thiết khác), do đó con số được hạn chế. Đúng ngày đã định 12/1/2011 các khách mời phải trải qua thời tiết khắc nghiệt: mưa phùn gió bấc, đường sá xa xôi, địa điểm lại là nơi đồng chua nước mặn, sát biển. Dẫu thế, ngay từ chiều hôm trước có giờ cầu nguyện cho Đức cha, và đêm văn nghệ chúc mừng. Có các linh mục, nam nữ tu sĩ và rất đông giáo dân vây quanh Đức giám mục 80 tuổi co ro trong bộ áo lạnh tham gia cho đến cuối buổi. Sáng hôm sau ngày 12/01, mưa đã tạnh nhưng gió vẫn thổi vẫn rét hại nhiệt độ dưới 90C, do vậy khách mời có giảm đi chút ít, nhưng cũng được 5 Đức cha tới hiệp lễ, gần 100 linh mục, hàng trăm nam nữ tu sĩ và gần 2000 giáo dân, chen chúc trong thánh đường Đền Thánh Đông Phú, nơi đã từng có vinh dự đón tiếp phái đoàn Toà Thánh tới thăm năm 2010.

Mở đầu thánh lễ, cha Đaminh Đặng Văn Cầu - nguyên Tổng đại diện giáo phận, thư ký riêng của Đức cha, hiện nay là cha xứ của một giáo xứ lớn làm M.C với giọng hùng hồn truyền cảm như sau:

Tuyên bố lý do và giới thiệu quan khách

Mừng lễ Thượng Thượng Thọ 80 tuổi, 53 năm Linh mục, 30 năm Giám Mục, gần 20 năm chủ chăn giáo phận Thái Bình của Đức Cha F.X. Nguyễn Văn Sang, nguyên Giám mục giáo phận Thái Bình.

Trọng kính  quý Đức Cha,

Kính thưa quý Đức ông, quý cha Tổng Đại diện, quý cha quản hạt, quý cha trong và ngoài giáo phận, quý tu sĩ nam nữ, quý ban hội đồng mục vụ, quý khách xa gần cùng toàn thể cộng đồng dân Chúa.

Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng đều biết câu Thánh Vịnh: 

“Xin dạy con biết đếm tháng ngày mình sống

Ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan”

(Tv 89,12)

Chính vì khôn ngoan nên Đức cha khả kính mới cho phép chúng tôi, những anh em con cháu linh tông, họ tộc tổ chức mừng lễ tạ ơn này.

Ngài tạ ơn Chúa đã cho sống đến 80. Tâm tình cảm tạ đó được ngài nhắc đi nhắc lại nhiều lần qua việc trưng những câu Thánh Vịnh nói về kiếp người trong các thánh lễ gần đây: 

“Tính tuổi thọ trong ngoài bảy chục

Mạnh giỏi chăng là được 80

Mà phần lớn là gian nan khốn khổ”

                                                                           (Tv 89, 10)

Tinh thần lạc quan trong kiếp sống nhân thế rất nhiều gian nan khốn khổ được thể hiện trong một bài thơ mà ngài ứng khẩu trong dịp về thăm giáo xứ Văn Lăng của chúng tôi. Ngài đổi quan niệm và cái nhìn bi quan về cõi nhân sinh của một nhà thơ nào đó đã viết như sau:

“Kiếp sau xin CHỚ LÀM NGƯỜI

Làm cây Thông đứng giữa trời mà reo”

Thi sĩ Bạch Lạp của chúng ta, tức là Đức cha khả kính, đổi lại quan niệm đó:

“Kiếp sau xin CỨ LÀM NGƯỜI

Làm NGƯỜI CÔNG GIÁO yêu đời mà vui

Vui cùng ông lão tám mươi

Vui cùng đám trẻ nụ cười long lanh

Vui cùng nữ tú nam thanh

Tuổi xuân rực rỡ trung thành Đức tin

Vui cùng tín hữu chúa chiên

Cùng vui tiến bước đi lên Thiên Đàng”.

Cuộc đời của ngài được dệt bằng những ơn huệ trọng đại mà Chúa thương ban: 80 năm tuổi đời, 53 năm linh mục, nhiều năm giảng dạy và làm giám đốc Đại chủng viện thánh Giuse Hà Nội, 30 năm Giám mục, trong đó có 2 khóa liền làm Tổng thư ký Hội Đồng Giám Mục Việt Nam và Phó Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, 3 khóa làm Chủ tịch Uỷ Ban Giáo Dân với sáng kiến tổ chức Đại Hội Giới Trẻ của giáo tỉnh miền Bắc mà hiện nay toàn quốc đang cố gắng học tập và thực hiện. Rồi gần 20 năm làm Giám mục giáo phận Thái Bình với rất nhiều  sự kiện lớn lao như : kỷ lục về số nhà thờ được xây dựng mới hay tu sửa lại. Kỷ lục về số  họ lẻ được nâng lên giáo xứ (38 giáo xứ mới), 2/3 số linh mục trong giáo phận hiện nay là do ngài đặt tay. Chủng viện Thánh Tâm Mỹ Đức được chiêu sinh và đang hoạt động với những dấu hiệu tốt lành của lớp thợ gặt tương lai. Hơn một chục dòng tu với hàng trăm tu sĩ được ngài mời về hoạt động phục vụ cho việc rao giảng tin mừng. Hàng triệu trang sách được Ngài viết ra để chuyển tải sứ điệp tình thương của Chúa và ngôi nhà thờ Chính tòa nguy nga tráng lệ hiện nay mang đậm nét mầu nhiệm-hiệp thông- sứ vụ của Giáo Hội tại Thái Bình mà Ngài đã dày công  xây dựng và vun đắp.

Những dấu ấn tình thương mà Chúa ghi trên ngài và sự đáp trả tích cực trước tình yêu của Thiên Chúa mà Đức cha đã thực hiện chúng ta không thể kể hết được.

Để khách quan hơn, con xin mượn lời nhà thơ Lan Chi, một đảng viên đảng cộng sản, một người bạn, một đồng nghiệp của Đức cha tại Đại Chủng viện thánh Giuse Hà Nội khi Đức cha còn làm giám đốc, để phác họa một góc thôi về cuộc đời Đức cha:

Thân trắng trong mà lòng trắng trong

Đêm đêm nhật lệ nhỏ ròng ròng

Muốn vì nhân thế khơi nguồn sáng

Rút ruột khêu lên ngọn lửa hồng

Tạ ơn Chúa vì ngọn nến đó đã 80 tuổi mà vẫn còn cháy sáng, vẫn còn thao thức và sẵn sàng rút ruột khơi lên ngọn lửa hồng để đem tình thương và chân lý đến cho mọi người. Mặc dầu được từ nhiệm ngài vẫn viết sách, vẫn rong ruổi đó đây đem tin mừng cho người nông thôn để làm cho Thái Bình luôn đáng yêu, đáng quý như lời của bài hát của nhạc sĩ Thái Cơ : Thái Bình ơi Thái Bình, sao mà yêu đến thế. Vâng, Thái Bình từ khi Đức cha đón nhận như người bạn trăm năm của mình, Đức cha vẫn khát khao và nỗ lực làm cho nó luôn đáng yêu đáng quý. Và chúng con tin, khát khao đó vẫn luôn cháy bỏng trong lòng Đức cha. Một lần nữa, chúng con xin cảm ơn và chúc mừng Đức cha.

Giờ đây, trước khi đi vào thánh lễ tạ ơn, cho phép con được giới thiệu với cộng đoàn dân Chúa, một số quý khách đến từ xa.

Thưa cộng đoàn, trong các cuộc vui thì không thể thiếu vắng người mẹ. Chính vì sự nhạy cảm trong tình yêu mà chúng ta được đón Đức Cha đến từ giáo phận mẹ, Đức Cha Giuse Hoàng Văn Tiệm, Giám mục giáo phận Bùi Chu.

Kế bên Đức cha khả kính của chúng ta là Đức cha Giuse Nguyễn Văn Yến, nguyên Giám mục Phát Diệm, phó Chủ Tịch Uỷ Ban Bác Ái của HĐGMVN, một người bạn, một học trò rất thân thiết của Đức cha. Kế đến là Đức cha Lô-ren-sô Chu Văn Minh, Giám mục phụ tá Tổng giáo phận Hà Nội, Giám đốc ĐCV Thánh Giuse Hà Nội, cũng là một học trò của Đức cha.

Đức cha đến từ một giáo phận rất xa và hẻo lánh, đó là Đức cha Giuse Đặng Đức Ngân, Giám mục giáo phận Lạng Sơn, một môn sinh rất trẻ và năng động của Đức cha.

Chúng ta còn được đón quý Đức ông, quý cha Tổng đại diện, quý cha đến từ các giáo phận Hà Nội, Hải Phòng, Bắc Ninh, Bùi Chu, Lạng sơn, Phát Diệm… quý tu sĩ nam nữ, quý chủng sinh.

Quý khách đến từ nhà thờ lớn Hà Nội, nhà thờ Hàm Long, Hàng Bột…

Quý khách, bạn bè thân hữu của Đức cha.

Tất cả cùng nhau họp thành một gia đình để dâng lễ tạ ơn này. Trong tâm tình yêu mến, chúng ta cùng hiệp dâng thánh lễ.

Phần giảng thuyết được Đức cha Lôrenxô Chu Văn Minh đã nói trước tu sĩ và giáo dân chú ý theo dõi và được mọi người tán thưởng nhiệt liệt chúng tôi xin trích nguyên văn như sau:

Hồng ân nối tiếp hồng ân, mọi sự trong Chúa đều là hồng ân.

Trọng kính Đức cha F.X. Nguyễn Văn Sang,

Trọng kính quý Đức cha,

Kính thưa quý cha Tổng Đại diện,

Quý bề trên dòng tu cùng nam nữ tu sĩ,

Kính thưa quý đại biểu, quý khách cùng toàn thể cộng đồng dân Chúa.

Sách Châm Ngôn dạy:

“Sức mạnh là niềm tự hào của giới thanh niên,

Mái đầu bạc là vinh dự của hàng bô lão” (Cn 22,1).

Người đời có câu: “Bảy mươi tuổi xưa nay hiếm”. Đức cha Phanxicô của chúng ta tám mươi tuổi hẳn là hiếm hơn, về mặt tôn giáo thì còn quý hơn, vì đó là dấu chỉ của hồng ân Thiên Chúa, như sách Châm Ngôn viết: “Ai kính sợ Thiên Chúa sẽ được trường thọ” (Cn 10,25).

Trước mặt Thiên Chúa nghìn năm như một ngày, nhưng với nhân sinh thì tám mươi năm quả là một cuộc hành trình dài lâu với bao thăng trầm của cuộc sống, bao thử thách gian khó của đời người. Song đối với người tin tưởng luôn phó thác trong bàn tay uy quyền của Thiên Chúa thì có ngại chi.

Sách Thánh viết: “Thiên Chúa dẫn dắt từng bước chân con người, nẻo đời mình, phàm nhân sao hiểu hết” (Cn 20,24).

Chúa đã tỏ quyền năng hùng mạnh của Người khi chọn một con người dòn mỏng, yếu đuối lên nối tiếp và thực thi sứ mệnh cao quý của Tông đồ Chúa. Chúa đã biến người thanh niên xứ Lại Yên trở thánh Giám mục của Giáo Hội.

Hôm nay, chúng ta - những người thân yêu của Đức cha Phanxicô tụ họp nơi đây để cùng ngài ôn lại cuộc hành trình tràn đầy hồng ân mà hiệp ý ngợi ca tạ ơn Thiên Chúa.

Mới mười hai tuổi cậu Sang đã đón nghe tiếng Chúa gọi và nhập trường Tiểu Chủng Viện Hoàng Nguyên. Mười tám tuổi vào Đại Chủng Viện Xuân Bích. Năm 1954 khi đất nước chia đôi, thày Sang theo nhà trường vào Nam. Nhưng khi thấy hàng giáo sĩ ở quê nhà thiếu, nhiều xứ họ không có chủ chiên chăm sóc nên Đức cha Trịnh Như Khuê cử cha Mai vào Nam kêu gọi các giáo sĩ Hà Nội trở về phục vụ Giáo Hội quê hương, trong bao người chỉ có một người duy nhất là thày Sang nghe lời mời gọi của bề trên mà cương quyết trở về Bắc phục vụ Giáo Hội quê hương. Có thể nói đó là một quyết định phó thác, một bằng chứng đức tin, một nghĩa cử hi sinh, một hành động anh hùng. Hồi đó thày Sang vừa giúp cha Giám đốc Phạm Đình Tụng dạy văn tại Tiểu Chủng Viện Gioan vừa tu luyện. Đức cha Khuê rất quý thày Sang, đã giao cho các giáo sư ưu việt thời đó được mệnh danh là Tứ Kiệt, đó là cha chính Vinh, cha Oánh, cha Thông, cha Quynh đào luyện và phong chức linh mục năm 1958.

Cha Sang được cử làm phó xứ ở Hàm Long giữa thủ đô Thăng Long ngàn năm văn vật, nơi đã sản sinh ra năm Giám mục, trong đó có ba Hồng Y tiên khởi của Việt Nam. Năm 1981 cha Sang đang giữ chức thư ký của Đức Tổng giám mục được đề cử làm Tổng Đại diện coi xứ Nhà Thờ Lớn Hà Nội. Khi tháp tùng Đức Tổng giám mục Trịnh Văn Căn sang Vatican nhận chức Hồng Y, trong cuộc triều kiến Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolo II, cha Sang được Đức Giáo Hoàng ưu ái đặc biệt, ngài ôm đầu cha Sang vào lòng và nói đùa: “Người nhỏ bé thế này mà coi sóc Nhà Thờ Lớn cơ à ?” Trong bữa ăn đến phần tráng miệng, Đức Giáo Hoàng bảo người giúp bàn: “Anh mang nửa chiếc bánh này cho cha Phanxico Hà Nội, chúng tôi nhường cho cha phần lớn”. Phần bánh thật to song cha Sang vui vẻ vâng lời ăn bằng hết. Lời tiên báo của Đức Giáo Hoàng đã thành sự thật, cuối năm đó cha Sang được tấn phong Giám mục phụ tá Hà Nội, và lamg Giám đốc Đại Chủng Viện Thánh Giuse hà Nội, ngài còn giữ nhiều trọng trách trong Giáo Hội Việt Nam, Tổng Thư Ký Hội Đồng Giám Mục, Chủ Tịch Ủy ban Giáo Dân, đã tham gia nhiều sự kiện trọng đại, đi dự diễn đàn quốc tế vì hòa bình ở Mascova và nhiều đại hội hòa bình ở Bruxelles, Milan, ngài đại diện Đức Hồng Y tham dự đại hội Thánh Thể quốc tế tại Seoul, đã đọc tham luận trong Thượng Hội Đồng Giám Mục thế giới tại Roma.

Sự nghiệp văn chương của ngài khá lớn. Nhiều trí thức, nhà văn đánh giá cao những tác phẩm của ngài, sức viết của ngài thật đáng kể, hơn hai mươi đầu sách được nhiều nhà xuất bản quốc gia phát hành với hàng vạn trang sách, ngài dùng văn chương chuyển tải nội dung giáo lý để rao giảng Lời Chúa, sách gồm nhiều thể loại, văn chương, hồi ký, bút ký, thơ ca, nhạc kịch, dịch thuật, nội dung rất phong phú đa dạng, từ những chuyện đời thường đến tôn giáo, được viết bằng những ngôn từ rành mạch, những cảm xúc chân thành, đánh động tâm hồn người đọc.

Những vị cao cấp trong chính quyền cũng như những vị chức sắc tôn giáo bạn như Ton Lành, Phật giáo kiêng nể ngài.

Suốt bốn mươi năm trong công cuộc đào luyện  hàng giáo sĩ trẻ, trong lớp học trò của ngài xưa, nhiều người đã trở thành linh mục, cha xứ, giáo sư, Tổng Đại diện, Giám đốc Chủng Viện, trong đó có năm Giám mục.

Lớp hậu sinh, học trò của ngài, kính nể ngài vì là bậc thầy – “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” – một người thầy tám mươi tuổi nhưng vẫn năng động và hăng say nhiệt thành.

Ngày 03/12/1990 ngài đã tuân phục sắc lệnh của Đức Thánh Gia Gioan Phaolo II rời thủ đô Hà Nội, về phục vụ giáo dân nơi đồng quê, rao giảng Tin Mừng cho nông thôn. Ngài đã quỳ hôn mặt đất Thái Bình khi mới bước chân xuống bến phà Tân Đệ, bày tỏ tình gắn bó và trung thành với giáo phận thân yêu này. Cộng đoàn dân Chúa Thái Bình yêu mến vị chủ chiên của mình, vì “một ngày là nghĩa, chuyến đò nên quen”, phương chi suốt hơn mười chín năm dòng ngài tận tình đi thăm mục vụ  và cử hành các nghi thức phụng vụ trong khắp các giáo xứ, giáo họ trong miền. Ngài cùng cộng đoàn dân Chúa của giáo phận Thái Bình nỗ lực hi sinh để trùng tu, kiến thiết xây dựng các bệnh viện, nhà giáo lý, nguyện đường để biểu lộ lòng tin, cậy, mến, bất chấp mọi phong ba bão tố tinh thần cũng như vật chất.

Ngoài di sản tinh thần là một lớp giáo sĩ mới, các linh mục, các tu sĩ nam nữ, các tổ chức hội đoàn, cùng nếp sống đạo truyền thống, sống đạo sốt sáng, ngài còn để lại cho Thái Bình ngôi nhà thờ Chính Tòa, một ngôi thánh đường nguy nga, rộng lớn vào hàng “Nhất Bắc kỳ, nhì Đông Dương”.

Khi nhận đơn từ nhiệm của ngài, Tòa Thánh đã gửi thư khen ngợi: “Bộ Rao Giảng Tin Mừng Cho Các Dân Tộc chân thành cám ơn Đức cha vì sự lãnh đạo trong cương vị mục tử mà Đức cha đã thi hành cách tận tình suốt gần 20 năm qua”.

Đến nay theo Giáo luật ngài đã nghỉ hưu như ngài nói:

Tám mươi cao niên, nay từ nhiệm

Cuộc sống lạc quan ngẩng cao đầu”.

Dù tuổi cao sức yếu và đã nghỉ hưu, nhưng không quản đường xa dặm trường, ngài vẫn tiếp tục đi phục vụ  giáo dân khi được yêu cầu.

Tuy Đức cha Phanxicô có bao công lao, sự nghiệp, song trong lần mừng thọ năm 2008 chính ngài đã khiêm tốn tự nhận: “Riêng cá nhân tôi, xin quỳ gối, đấm ngực ăn năn trước mặt Chúa và mọi thành phần trong Giáo Hội, thành tâm xin lỗi mọi người về mọi sai lầm thiếu sót trong suốt năm mươi năm linh mục, và hai mươi tám năm Giám mục ở Hà Nội cũng như Thái Bình”.

Mọi người chúng ta đều biết: “Nhân vô thập toàn”, là người ai chẳng có khiếm khuyết, lầm lỡ. Đối với những sai lỗi của ngài thì cin Thiên Chúa khoan dung, thứ tha và bù đắp. Còn chúng ta, những người yêu mến ngài thì:

Yêu nhau vạn sự chẳng nề

Một trăm chỗ lệch cũng kê cho bằng”.

Hôm nay chúng ta chỉ quan tâm đến những ưu điểm, những nét son của ngài, hiệp ý cùng ngài mà vang lời tạ ơn và ngợi khen Thiên Chúa.

Ngài là chứng nhân, là cuốn biên niên kỷ sống của Giáo Hội Việt Nam trong hậu bán thế kỷ hai mươi và đầu thiên niên kỷ thứ ba - một thời kỳ đầy biến động, thử thách, gian lao, bao khó khăn, nguy biến, với những sự kiện quan trọng  quyết định của đất nước cũng như của Giáo Hội. Ngài đã ra công rao giảng Tin Mừng, mở rộng Nước Thiên Chúa ở trần gian , đóng góp cho Giáo Hội Việt Nam một phần không nhỏ trong  công cuộc phát triển và bảo vệ đức tin , làm thấm nhuần tinh thần Ki tô giáo trong đời sống đất nước. Nguyện xin Thiên Chúa chứng giám, chúc lành và trả công bội hầu cho ngài.

Thánh lễ đã diễn ra một cách trọng thể sốt sáng trong tình bác ái giữa đấng chăn chiên cũ của họ, các môn sinh đồ đệ, thân bằng quyến hữu, gia đình… Trước phép lành do cả 5 Đức Cha cùng thực hiện, Đức giám mục Phanxicô có những lời cảm ơn và hy vọng. Ngài cảm ơn các Đức Cha hiện diện mỗi người một cách khác nhau. Đức Cha Bùi Chu như người mẹ, Đức cha Giuse nguyên Giám mục Phát Diệm như người bạn, Đức cha Larenxô và Đức cha Lạng Sơn là những học trò tốt, nhưng cũng là những thầy dạy của Đức cha: Bởi vì gương tốt, việc tốt của các ngài đã quay lại bổ trợ thêm cho những lời dạy và gương sáng của Đức Giêsu Kitô là “thầy dạy tối cao” như chính Chúa đã tuyên bố:

Kết thúc ngài mời gọi mọi người tạ ơn Thiên Chúa, là nguồn gốc các ơn và như chính Chúa đã dạy, mỗi khi làm xong các việc hãy thưa cùng Chúa: “Lạy Chúa con chỉ là người đầy tớ vô ích”. Ngài còn khôi hài nói tới ngài sống đến 80 tuổi mà vẫn khoẻ mạnh minh mẫn, viết lách, đi chỗ này chỗ khác là vì như một cha đã nói: “Chúa gọi người nhiều lần nhưng và Đức Cha điếc ngài không nghe rõ (như chúng ta đã biết tai Đức Cha nghe không rõ bây giờ ngài phải dùng hai chiếc máy trợ thính và khi không làm việc thì ngài không đeo) và người đã ứng khẩu một bài thơ như sau:

Có một Giám mục đã tám mươi

Chúa gọi đôi phen vẫn cứ cười

Chúa dỗi từ nay không gọi nữa

Cho sống đến tận một trăm mười

Cả nhà thờ vỗ tay hoan nghênh, và đứng dậy nhận phép lành của 5 Giám mục. Một bữa cơm đơn sơ ấm cúng giữa những người thân tình với nhau, mọi người xúm xít chụp hình, và ra về trong cái lạnh lẽo của mùa đông giá miền Bắc, nhưng ấm sao, tình người, tình bạn bè được đốt nóng bởi tình yêu Chúa Kitô. Và hẹn nhau rằng bao giờ tổ chức trọng thể tại nhà thờ Chính Toà lại có dịp được gặp nhau, không thì 90, 100, 110 tuổi như bài thơ trên của Đức cha, chúng ta lại được gặp nhau; không thì hẹn nhau trên cõi hằng sống.

Thái Bình, ngày 14/01/2011

Tông Đồ

 

 


Bài viết mới

Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm