Danh mục bài viết

Cập nhật 11/1/2019 - 3:59 - Lượt xem 2467

Thứ Bảy sau Lễ Hiển Linh

"Bạn hữu của tân lang vui mừng vì tiếng nói của tân lang".

 

Tin Mừng : Ga 3, 22-30

Khi ấy, Chúa Giêsu cùng với các môn đệ đến miền đất Giuđê, Người ở lại đó với họ và làm phép rửa. Còn Gioan, đang làm phép rửa tại Ênon, gần Salim, vì ở đó có nhiều nước, người ta đến và chịu phép rửa ; vì lúc đó, Gioan chưa bị tống ngục. 
Bấy giờ, xảy ra cuộc tranh luận giữa các môn đệ của Gioan và một người Do thái về việc thanh tẩy. Họ đến gặp Gioan và nói với ông: “Thưa Thầy, người đã ở với Thầy bên kia sông Giođan và được Thầy làm chứng cho, thì kìa ông ta đang làm phép rửa và mọi người đều đến với ông ấy!” 
Gioan trả lời rằng: “Không ai có thể nhận được gì, nếu không do trời ban cho. Chính các anh đã làm chứng là tôi đã nói: tôi không phải là Đấng Kitô, nhưng tôi được sai đi trước Người. Ai có vợ, người ấy là chồng, còn bạn của chồng đứng đó mà nghe và vui mừng hớn hở vì nghe tiếng nói của người chồng. Đó chính là niềm vui trọn vẹn của tôi. Người phải lớn lên, còn tôi phải bé đi”.

 

 

1. Mọi người đều đến với ông _ Lm Ant. Nguyễn Cao Siêu, SJ

Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Đức Giêsu tỏ mình 
tại một nơi nào đó thuộc vùng đất Giuđê. 
Nơi đây Đức Giêsu và các môn đệ ở với nhau, và Ngài đã làm phép rửa. 
Tại một nơi khác có tên là Ênôn, gần Salim, có lẽ thuộc vùng Samaria, 
Gioan Tây Giả cũng đang làm phép rửa 
cho những người đến với ông. 
Như thế ở hai nơi khác nhau, có hai phép rửa khác nhau, 
được làm bởi hai người khác nhau. 
Ta không thấy có gì khác biệt về bản chất giữa hai phép rửa này. 
Chỉ có điều là phép rửa của Đức Giêsu thu hút được nhiều người hơn. 
Các môn đệ của ông Gioan đã nhận thấy điều đó 
và họ đi báo cho Thầy Gioan của mình một tin không vui: 
“Mọi người đều đến với ông ấy!” (c. 26). 
Họ khó chịu vì Đức Giêsu, người đã từng được Thầy của họ làm chứng, 
người đã sống bên Thầy ở bên kia sông Giođan (c. 26), 
bây giờ lại nổi tiếng hơn Thầy. 
Ông Gioan lại chẳng hề khó chịu chút nào. 
Ông chưa bao giờ quên sứ mạng của mình là làm chứng cho Đức Giêsu, 
Đấng mà ông đã thấy Thần Khí ngự xuống khi chịu phép rửa.. 
Gioan biết sự cao trọng của mình nằm ở đâu: 
Ông là người được Thiên Chúa sai đến trước Đức Kitô (c. 28). 
Ông không phải là chú rể, ông chỉ là bạn của chú rể, 
vì thế ông không có quyền “có cô dâu” (c.29). 
Cựu Ước coi dân Ítraen là cô dâu (Is 62, 4-5; Gr 2, 2; Hs 2, 21). 
Tân Ước coi Giáo Hội Kitô là cô dâu (2 Cr 11, 2; Ep5, 25-27. 31-32). 
Ông Gioan coi Đức Giêsu là chú rể, và ông đứng đó nghe chàng. 
Ông vui mừng hớn hở khi nghe được tiếng nói của chàng. 
Khi người ta kéo đến với Đức Giêsu để chịu phép rửa, 
thì ông Gioan biết rằng mình đã thành công trong sứ vụ của mình, 
sứ vụ làm nhịp cầu cho Dân Chúa và Đức Giêsu Kitô gặp nhau. 
Ông như reo lên vì mãn nguyện: “Đó là niềm vui của Thầy, 
niềm vui ấy bây giờ đã trọn vẹn” (c.29). 
Chúng ta không quên ơn Gioan, không quên sự xóa mình của ông. 
Đức Giêsu được hiển linh, được nổi bật, chính vì Gioan đã chịu lu mờ đi.

Lạy Chúa Giêsu, 
xin cho con thấy Chúa thật lớn lao, 
để đối với con, mọi sự khác trở thành bé nhỏ. 
Xin cho con thấy Chúa thật bao la, 
để cả mặt đất cũng chưa vừa cho con sống. 
Xin cho con thấy Chúa thật thẳm sâu, 
để con dễ đón nhận nỗi khổ đau sâu thẳm nhất. 
Lạy Chúa Giêsu, 
xin làm cho con thật mạnh mẽ, 
để không nỗi thất vọng nào 
còn chạm được tới con. 
Xin làm cho con thật đầy ắp, 
để ngay cả một ước muốn nhỏ 
cũng không còn có chỗ trong con. 
Xin làm cho con thật lặng lẽ, 
để con chỉ còn loan báo Chúa mà thôi. 
Xin Chúa ngự trong con thật sống động, 
để không phải là con, 
mà là chính Ngài đang sống.

 

 

2. Lời chứng cuối cùng 

Bài Phúc âm hôm nay là những lời chứng cuối cùng của Gioan tiền hô về Chúa Giêsu. Thế nhân dịp cuộc đàm thoại với Nicôdemô vào dịp lễ vượt qua tại Giêrusalem đã hoàn tất. Chúa Giêsu cùng đoàn môn đệ ra về đi vào đất Giuđê thuộc miền nam Do thái. Đây là nơi nặng óc kỳ thị Do thái nhất, là đất dụng võ của người biệt phái hoạt động mạnh mẽ về tôn giáo nhất. Chúa lưu lại ở đây có lẽ vài tháng.

Thời gian này các tông đồ và Chúa thi hành một những tác vụ làm phép rửa mà người biệt phái cho là  các mộn đệ cạnh tranh với Gioan tiền hô (c.26). Có lẽ là một thứ phép rửa theo tập tục cũ thôi. Đúng ra là các tông đồ đã làm phép rửa, một thứ phép rửa (Gio 4,2) giống như của thánh Gioan tiền hô. Phép rửa ấy chưa ban Chúa Thánh Thần (7,39. 16,7), chưa có dòng máu Thánh xóa tội tổ tông (Rm 6,3). Cũng dễ hiểu là các môn đệ của Chúa Giêsu có một số là của Gioan tiền hô chuyển sang với Chúa, nay họ hiệp nhau cùng làm việc có gì là lạ đâu. Việc làm của Gioan tiền hô là dọn đường về Đâng cưu thế mà (Mt 4,17. Mc 1,15).

Bài Kinh thánh cho thấy các môn đệ và Gioan tiền hô cùng làm phép rửa ở Ainon gần Salim là nơi có nhiều nước. Câu này cho biết xác thực vị trí Chúa Giêsu đến và cũng là nơi Gioan đang làm việc, nơi có nhánh sông Giodan chảy xuôi dòng. Như vậy, nơi mà Gioan hoạt động cũng là nơi Chúa bắt đầu truyền giáo. Chúa bắt đầu làm việc ngay khi mà Gioan chưa bị tống ngục. Nghĩa là sứ mệnh truyền giáo của Chúa bắt đầu trước một chút, trước Gioan Tiền hô bị Hêrôđê cầm tù (Mt 4,12. Mc 1,14).

Khi Chúa làm phép rửa tức là Chúa công nhận phép rửa của Gioan thì có một người Do thái đã đem sự việc đó trình với Gioan. Điều này chứng tỏ có một sự ghen tuông, nhưng lại thố lộ vai trò đang lên của Chúa Giêsu. Và Gioan đã làm chứng cho Chúa bằng câu nói: “Chính đó là Đấng từ trời ban xuống” (c.27), ”Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ đi” (c. 30).

Đó là câu chứng nhận của Gioan cho Chúa Giêsu.

Chính Gioan trước khi được hỏi là ai, Gioan đã tự xưng thành thật “Không là Đấng Messia, không là đức Kitô” (Gio 1,20). Trong một cuộc chất vấn nữa, Gioan tiền hô đã trả lời rằng ông không xứng đáng cởi dây giày cho Đấng đến sau ông nhưng đã có trước ông (Gio 1,19-30. Lc 3,16t). Đấng ấy “đang đến” và sẽ rửa trong thánh linh (Mc 1,8) và trong lửa (Mt 3,11). Gioan làm chứng rằng Đấng ấy có Thánh linh ngự xuống như chim bồ câu lúc chịu phép rửa của ông (Gio 1,31-34). Gioan còn làm chứng Chúa Giêsu là chiên Thiên Chúa xóa tội trần gian (Gio 1,29). Để xóa tội, Đấng ấy phải chịu một phép rửa mà phép rửa ấy là cuộc khổ nạn đẫm máu (Mc 10,38). Gioan tiền hô đã sống một đời chứng nhân và chết để làm chứng cho Chúa “lớn lên”. Gioan đã lớn lên trên nước trời bằng đầu mình rơi đĩa bạc (Mc 6,17t). Chúa Giêsu nói đúng về ông rằng “là ngọn đèn nóng cháy tỏa sáng” (Gio 5,35). “là tiên tri cao trọng nhất” (Mt 11,11), “là chứng nhân cho ánh sáng hầu hết thảy nhờ ông mà tin” (Gio 1,7t).

Một hình ảnh nhỏ lịm đi của Gioan cho cái chết tử đạo của ông là một bài học rằng chúng ta, tất cả sinh ra ở đời đều là những chứng nhân cỡ đó. Chúng ta nhớ mình là chứng nhân thôi, là thứ gương phản chiếu ánh sáng, chúng ta là bảng chỉ đường thôi, là ánh sao lạ dẫn lối thôi, là con kênh chuyển nước phù sa. Đây là điều chúng ta phải hiểu trong cuộc sống của mình, cuộc sống là, tôi phục vụ Chúa và anh em. Tất cả chúng ta hay quên rằng chúng ta là đầy tớ vô ích của Thiên Chúa. Chúng ta là những nhịp cầu nối hai đầu cầu để người ta đi qua đi lại mà quên đi cầu bao nhiêu nhịp và nhịp bao nhiêu tình.

Chúa Kitô nói Ngài là đường là sự thật, là sự sống. Chúng ta phải nói mình là bảng chỉ đường, là người gieo vãi hạt giống chân lý, là người cầm đèn soi sáng cuộc đời. Xin Chúa đừng để chúng con tự hào cho mình là cùng đích của anh em, vì đó là u mê rồi.

 

 

3. Người phải nổi lên

Ông ấy cũng đang làm phép rửa và thiên hạ đều đến với ông. Trong giọng nói của người môn đệ có đượm vẻ ganh tị; nhưng Gioan liền điều chỉnh lại ngay: Không ai nhận được gì mà không do Trời ban cho. Chính anh em làm chứng cho Thầy là Thầy đã nói: tôi đây không phải là Đấng Kitô, mà là kẻ được sai đi trước mặt Người.

Khiêm tốn là nhận ra vai trò và chỗ đứng của mình trong chương trình cứu chuộc của Thiên Chúa. Lời ngài nói hôm nay với người môn đệ như báo trước cái chết của ngài, một cái chết hầu như vô nghĩa: chết vì một mụ đàn bà trắc nết. Là một vị tiên tri cao cả, được chính Chúa Giêsu khen ngợi: trong số những người lọt lòng mẹ, chẳng có ai cao trọng bằng Gioan. Thế mà nay ngài lại kết thúc cuộc đời như vậy đó.

Gioan sinh ra cho sứ mệnh của mình và đã kết thúc cuộc đời cách khiêm tốn. Khi thực hiện sứ mạng mình ngài rất can đảm, chẳng sợ vua chúa quan quyền gì cả nhưng trước mặt Đức Giêsu, ngài nhận ra vai trò của mình, chỉ là người đi trước dọn đường mà thôi, mặc dầu lời giảng dạy có uy tín của ngài làm cho nhiều người lầm tưởng ngài là Đấng Kitô; ngài đính chính ngay: Tôi không phải là Đấng Kitô! Mà là kẻ được sai đi trước mặt Người mà thôi.

Cũng như Gioan Tẩy giả, ngày nay mỗi người Kitô hữu cũng có trách nhiệm đi trước Chúa, dọn đường cho Người với tinh thần khiêm tốn như thế. Dọn đường cho Chúa đến trong tâm hồn, trong gia đình, trong giáo xứ cũng như trong xã hội hôm nay. Dọn đường cho Chúa bằng chính cuộc sống Phúc âm của ta. Dọn đường cho Chúa bàng chính cuộc đời tầm thường của ta, tuy tầm thường nhưng đầy chất Phúc Âm. Phải, mỗi Kitô hữu cũng phải là Gioan Tẩy giả cho xã hội hôm nay.

 


Sinh hoạt khác

Tin Giáo Hội

Mục Tổng Hợp

» Xem tất cả Video

Liên kết website

Bài viết được quan tâm